Siêu sao – Chương 45+46

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ tứ thập ngũ chương: Chủ tịch Lục, xin chào ( nhị )

 

Đây xem như là Đường Phong lần đầu đơn độc đi ăn với Lục Thiên Thần, rõ ràng tiểu Vũ là người đại diện của cậu, lại bị Lục Thiên Thần đuổi đi, vừa nghĩ đến dáng dấp tiểu Vũ chạy chậm chạy chậm lại thí điên thí điên bỏ lại cậu, Đường Phong thực sự rất muốn gõ lên đầu tiểu Vũ một cái, tiểu chân chó!

Xe dừng ở cửa một nhà hàng, Lục Thiên Thần đem cái chìa khóa ném cho người ở bãi đậu xe, Đường Phong đi theo bên cạnh, lúc cùng lúc đi vào nhà hàng thợ cả nhiệt tình nghênh tiếp, hiển nhiên Lục Thiên Thần là khách quen khách quen ở đây, càng rõ ràng hơn là sự hơi kinh ngạc trong ánh mắt thợ cả, Đường Phong biết mình tuyệt đối không phải người bình thường cùng đi ăn với Lục Thiên Thần.

Sẽ là ai, Ca Trần?

“Chủ tịch Lục, vẫn dùng mấy món cũ sao?” Thợ cả đứng ở cạnh ghế nhỏ giọng hỏi, con mắt thỉnh thoảng liếc qua chỗ Đường Phong.

Lục Thiên Thần hơi hơi mở miệng, liếc mắt nhìn Đường Phong ngồi ở đối diện, sau đó đem thực đơn đưa đến: “Muốn ăn cái gì tự chọn.”

Đường Phong cũng không khách khí làm kiêu, mở ra thực đơn chọn mấy món vừa đắt vừa hợp khẩu vị, hợp khẩu vị là thứ nhì, đắt mới là hàng đầu, hiếm khi nào chủ tịch Lục mời đi ăn, cậu chắc chắn là phải hãnh diện.

“Cứ theo ý của cậu ta.” Con mắt Lục Thiên Thần cũng không nháy một cái.

“Vâng, xin ngài chờ một chút.” Thợ cả rất nhanh đi xuống, trước khi đi cũng không quên khép hờ cửa.

Lần này Đường Phong học thông minh, đối phó với người như Lục Thiên Thần không cần phải mở miệng trước, nói càng nhiều càng dễ bị đối phương nắm lấy nhược điểm và lỗ thủng, cho nên cậu cúi đầu, yên lặng không nói gì uống nước ép hoa quả, nếu so với ai càng có thể chịu đựng loại bầu không khí xấu hổ không ai nói gì này, Đường Phong cũng tự nhận mình không tầm thường.

Người đã từng chết một lần ngay cả da cũng dày thêm hai tầng, sinh mệnh “Trộm về” không cần phải lo lắng cảm thụ và cái nhìn của người khác.

Thời gian từng giây qua đi, dĩ nhiên không ai nói chuyện, thẳng đến lúc thợ cả dẫn người đưa món ăn lên bọn họ hai người cũng đang làm chuyện riêng của mình, uống nước hoa quả, xem tạp chí, nghịch điện thoại di động.

“Ngài chậm dùng.” Đồ ăn đặt lên ngay ngắn, thợ cả hơi khom lưng rồi rời đi, lần này là đóng cửa thật, đôi mắt trước khi đóng cửa liếc qua Đường Phong không cẩn thận bị Đường Phong thấy, khiến cậu thiếu chút nữa bị sặc.

“Uống chậm một chút.” Lục Thiên Thần hơi nâng mắt, tiện tay cầm khăn tay đưa qua.

“Cảm ơn.” Đường Phong nhận lấy, nghiêng người cúi đầu xoa xoa nước hoa quả bên mép, thật mất mặt.

“Không chỉ là tính cách thay đổi, hiện tại ngay cả cử chỉ cũng trở nên cao nhã.” Trên mặt Lục Thiên Thần không có biểu tình gì, anh cầm lấy dao nĩa bắt đầu cắt thịt bò non trong đĩa, nhìn cũng không nhìn Đường Phong.

“Cảm ơn chủ tịch Lục khích lệ.” Binh đến tướng ngăn, ít nói ít lỗ thủng.

“Trước đây lúc cậu ở cạnh tôi nói rất nhiều.” Vị chủ tịch nào đó như vô ý lại như cố ý nói ra một câu.

“Chủ tịch Lục hoài niệm tôi trong quá khứ sao?” Đói bụng, Đường Phong cầm lấy đũa bắt đầu gắp thức ăn, tuy rằng cậu lớn lên ở nước ngoài, nhưng thích nhất vẫn là đồ ăn của Trung Hoa, nhất là lẩu Tứ Xuyên, quả thực là tinh yêu khiến cậu không thể dứt bỏ, nếu không phải bác sĩ căn dặn cậu cái này không thể ăn, cái kia không thể ăn, cậu đã sớm đem lẩu ra làm đồ ăn hằng ngày ở nhà.

“Không, tôi thích cậu hiện tại hơn.” Lục Thiên Thần cực kỳ tự nhiên nói ra.

“Cảm ơn chủ tịch Lục khen ngợi.” Tuyệt đối là câu trả lời hách dịch, nhưng từ trong miệng Đường Phong nói ra lại không khiến người ta cảm thấy cứng ngắc, ngược lại lại có một chút hài hước.

Nuốt xuống miếng thịt bò trong miệng, Lục Thiên Thần nhìn bàn thức ăn đỏ rực trước mặt Đường Phong ( Vũ: ăn toàn đồ cay -_-lll ), con mắt hơi nheo lại, cúi đầu tiếp tục ăn thức ăn nhẹ: “Tìm cậu tới là muốn nói cho cậu một tin tức tốt.”

“Chuẩn bị tăng tiền lương cho tôi?” Đường Phong vừa cười vừa nói.

“Gần như vậy.” Lục Thiên Thần nhìn Đường Phong đem miếng bò cay nhét vào trong miệng, con mắt run run ( Vũ: chẳng lẽ Thiên Thần sợ cay o_0 ), cầm lấy ly nước trong tay uống một ngụm xong mới tiếp tục nói, “Bộ phim mới của đạo diễn Lý Nguy đã quyết định chọn cậu.”

 

 

Đệ tứ thập lục chương: chủ tịch Lục, xin chào ( tam )

 

“Bộ phim mới của đạo diễn Lý Nguy đã quyết định chọn cậu, vốn người lần này chúng tôi tiến cử là nghệ nhân Ca Trần bên công ty của Tô Khải Trình, các phương diện điều kiện của Ca Trần đều rất không tệ, nhưng đạo diễn Lý Nguy lại nghĩ biểu hiện của cậu dưới màn ảnh rất có sức bật.” Nói đến đây Lục Thiên Thần còn cố ý liếc nhìn Đường Phong, hứng thú sâu sắc.

Lúc đó Đường Phong hôn Chino, Lục Thiên Thần lại một mực đứng xem bên cạnh, cũng không mua vé vào cửa.

“Chủ tịch Lục, anh trực tiếp nói cho tôi biết, tôi là được cân nhắc hay là không trúng tuyển.” Nói một đoạn nhạc dạo dài như vậy, nửa ngày cũng không nói đến trọng điểm, sở thích câu người rõ ràng.

“Nôn nóng như vậy?” Câu lên khóe môi, Lục Thiên Thần buông xuống dao nĩa trong tay, “Là như vậy, giữa cậu và Ca Trần khả năng đạo diễn Lý Nguy chọn cậu là khá lớn, giải trí Thiên Thần và giải trí Tô thị tuy rằng cũng có hợp tác với đạo diễn Lý Nguy, nhưng hai công ty chỉ là phụ trách truyền bá điện ảnh nội địa, đầu tư thương chủ yếu là Charles.”

Cái này Đường Phong biết, sau đó thì sao? Lục Thiên Thần có thể một lần nói hết hay không.

“Cơ hội của Ca Trần lúc ban đầu là cậu đổi lấy, nhưng có vẻ trong khoảng thời gian này Charles hiển nhiên bị cậu mê hoặc, bên đầu tư nói ra yêu cầu, nếu như cậu đảm đương diễn viên chính trong bộ phim, phía đầu tư sẽ gia tăng đầu tư.” Một câu này của Lục Thiên Thần nghe thì có vẻ là bình thường, nhưng tỉ mỉ nghe thì lại có mùi vị khác.

Cái gì là, Charles trong khoảng thời gian này hiển nhiên bị cậu mê hoặc.

“Đó cũng là cơ hội chủ tịch Lục cho.” Thỉnh thoảng cũng phải để cậu mỉa lại hai ba câu, ngoan ngoãn ngồi mặc kệ Lục Thiên Thần châm chọc cũng không phải tác phong của cậu.

“Không cần khách khí, đây đều là tự cậu giành được.” Lục Thiên Thần nhàn nhạt nói.

Tên da mặt dày này còn trợn mắt nói như vậy được, Đường Phong nghĩ mình gặp phải đối thủ.

“Đạo diễn Lý Nguy không phải là một đạo diễn sẽ bị phía đầu tư khống chế, lựa chọn cuối cùng của ông ấy chưa xác định, trừ cậu và Ca Trần ông ấy cũng đi Hàn Nhật lựa chọn, thế nhưng khả năng giữa cậu và Ca Trần thì cậu cao hơn, cho nên tôi mới quyết định từ giờ trở đi sẽ đặt đầu tư trên người cậu.”

Tôi là công nhân của anh, là kiếm tiền cho anh, anh vốn nên đặt đầu tư lên tôi mà không phải là người của công ty đối địch.

Cho nên. . . Đường Phong cũng sẽ không cảm kích Lục Thiên Thần, cậu biết giá trị của chính mình, nếu như không phải có hợp đồng với giải trí Thiên Thần, cậu đi đâu cũng có thể sống tốt.

Trên thế giới này thực sự không có diễn viên tốt sao? Diễn viên giỏi rất nhiều, nhưng có thể vượt trội thì chỉ có mấy người như vậy mà thôi.

“Phản ứng của cậu rất bình thản.” Lục Thiên Thần nói.

“Chủ tịch Lục, tôi sẽ không để anh thất vọng.” Lại càng không làm chính tôi thất vọng.

Lục Thiên Thần nhàn nhạt cười cười: “Mấy ngày trước Charles mang cậu đến mấy chỗ, cũng gặp một vài người, cậu cứ yên tâm công tác cho tốt, chuyện này tôi sẽ xử lý.”

“Cảm ơn chủ tịch Lục.” Đường Phong lúc này nhìn Lục Thiên Thần đã thuận mắt hơn, cậu đích xác có chút phiền não với chuyện của Albert, chuyện phiền toái luôn luôn càng ít càng tốt, cậu chỉ muốn công tác tốt sinh hoạt tốt, không muốn đụng vào sinh hoạt kích thích của hắc bang.

“Cậu và Charles ở cùng nhau cũng khách khí như vậy sao?” Lục Thiên Thần giương mắt nhìn qua.

“Anh là ông chủ của tôi.” Người như Charles, khách khí với hắn hắn sẽ ăn cậu, cho nên tuyệt đối không thể khách khí, nhưng đúng lúc cũng cần nể mặt Charles một chút, nếu không anh ta sẽ thực sự đem cậu bán đi.

Lục Thiên Thần cười cười không nói gì, sau khi kết thúc bữa ăn anh đưa Đường Phong trở lại biệt thự của Charles.

“Tôi sẽ giúp cậu liên hệ với mấy cuốn tạp chí, còn có, nửa tháng sau tôi sẽ tới đón cậu.” Trước khi đi Lục Thiên Thần nói những lời này.

Đường Phong thở phào nhẹ nhõm, họ Lục kia rốt cục coi cậu là nhân viên.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. giúp đỡ chủ nhà đây, từ ‘thợ cả’ nên thay = ‘bếp trưởng’ , nàng thấy dc ko nào!!

  2. Smiley Joyce says:

    thiệt miết hơm bít ai vờn ai a~~~~
    thế giới giải trí… hảo mệt não a~~~~

  3. Nutabi says:

    Dung la a. Ph0ng bjt tranh thu th0j co tra thu mak. Lua t0an m0n dat tjen thuj

  1. 04/08/2015

    […]  Chương 43+44 – Chương 45+46 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: