[ĐPBB ĐỒNG NHÂN- SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 21

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

21.

Untitled

Mẫu thân của hài tử kia ngàn ân vạn tạ ôm theo hái tử rời khỏi, đợi mọi người tản đi, Dương Liên Đình nhìn trái ngó phải một lát, vẫn là không thấy thân ảnh của Đông Phương Bất Bại đâu.

Một trận gió nhẹ thổi qua, trên người cảm thấy có chút lạnh, hắn định trước phải quay về quán trọ thay y phục, liền bước nhanh rời khỏi bờ sông. Không ngờ vừa chuyển bước vào một con hẻm nhỏ, đột nhiên một thân ảnh nhẹ lóe lên, xuất hiện trước mắt hắn, chính là Đông Phương Bất Bại.

Dương Liên Đình có chút không vui, hỏi: “Vừa rồi ngươi mới đi đâu?”

Đông Phương Bất Bại cúi đầu, có chút buồn lòng nói: “Ta vừa mới thấy một người quen, không muốn gặp nàng, nên lánh đi. Liên đệ, ngươi tức giận rồi sao?”

Dương Liên Đình không trả lời, hỏi lại: “Người quen mà ngươi thấy chính là Nhậm Doanh Doanh?”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Đúng vậy. Ngươi nhận ra nàng?”

Dương Liên Đình thản nhiên nói: “Trước đây trên Hắc Mộc Nhai, có từ xa thấy Thánh cô vài lần. Cho dù cả năm mới thấy một lần, nhưng vẫn nhận ra được.”

Đông Phương Bất Bại nói: “Vừa rồi ngươi cùng nàng nói cái gì? Có nhận ra ngươi không?”

Dương Liên Đình đáp: “Ta nguyên lai cũng chỉ là một tiểu nhân vật trong giáo, nàng sao cso thể nhận ra? Cũng không nói cái gì, chỉ là thấy y phục ta bị ướt. hảo tâm muốn đưa y phục cho ta mượn, nhưng ta đã cự tuyệt rồi.”

Dọc đường đi Đông Phương Bất Bại vẫn bất an không yên nhìn Dương Liên Đình, ánh mắt Dương Liên Đình thì vẫn thản nhiên như trước, cũng không nói chuyện.

Trở về nhà trọ, Đông Phương Bất Bại lập tức nói tiểu nhị chuẩn bị dục dũng (1) và nước nóng, lại tự mình giúp Dương Liên Đình cởi y phục, cẩn thận giúp hắn vào bồn tắm.

Dương Liên Đình lần này được bộ dạng 『 tiểu tức phụ 』(2)của Đông Phương Bất bại chiếu cố, thư thư phục phục (3) mà làm đại gia, không lịch sự chút nào.

Ngâm mình trong dục dũng, cảm giác thoải mái chậm rãi dâng lên, hắn thoải mái hừ một tiếng, từ từ buông lỏng xuống.

Đông Phương Bất Bại ân cần xoa bóp theo bả vai hắn, nhìn một chút thần sắc của hẳn, cẩn thận nói: “Liên đệ, ngươi có phải đang tức giận không?”

“Ta giận cái gì?” Dương Liên Đình mắt cũng không nâng, thần sắc thản nhiên.

Bộ dạng này của hắn, càng làm tâm trạng Đông Phương Bất Bại không tốt, có chút áy náy nói: “Liên đệ, là lỗi của ta. Ta không nên không nói năng gì đã rời khỏi. Ngươi đừng tức giận.”

Dương Liên Đình vẫn không nói gì.

Tâm trạng Đông Phương Bất Bại càng trở nên bất an, lo lắng nói: “Liên đệ, Liên đệ tốt. Ta thật sự biết lỗi rồi. Ngươi ngàn vạn lần đừng giận ta nha. Sau này ta sẽ không thế nữa.” vừa nói thanh âm đã có chút nghẹn ngào.

Dương Liên Đình thở dài, xoay người lại kéo tay y, nói: “Ngươi cũng biết vì sao ta tức giận?”

Đông Phương Bất Bại cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Đều là ta không tốt.”

Dương Liên Đình lắc đầu nói: “Ta không phải vì ngươi rời đi không nói một lời mà tức giận. Chẳng qua là vì ngươi muốn tránh Nhậm Doanh Doanh, nhất định là có lý do. Thánh cô mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng quốc sắc thiên hương, kiều mị mỹ diễm (4), ngươi…”

Đông Phương Bất Bại dường như có chút giật mình, “Liên đệ, ngươi có ý gì?”

Lần này thì đến lượt Dương Liên Đình mắc cỡ, cố ý trầm mặt nói: “Ngươi rốt cuộc là vì sao muốn tránh nàng?”

Đông Phương Bất Bại yên lặng nhìn hắn chăm chú hồi lâu, đột nhiên phì cười, nói: “Liên đệ, ngươi là đang ghen sao?”

Dương Liên Đình có chút đỏ mặt, buồn phiền nói: “Ngươi nói bậy cái gì? Ngươi đã không muốn nói thì thôi!” Hắn cũng không biết tình trạng như thế có phải gọi là ghen hay không, nhưng tóm lại trong tim hắn thấy có chút ngượng ngùng, cùng xấu hổ, buồn bực.

Hắn đường đường là nhân loại tương lai, so với cổ nhân này không biết còn tiến bộ hơn mấy ngàn vạn lần, dĩ nhiên vì sự kiện Đông Phương Bất Bại tận lực trốn tránh Nhậm Doanh Doanh này sinh ra hoài nghi, và rồi sinh ra cái loại cảm giác ghen ghét này, thật có chút mất thể diện.

Đông Phương Bất Bại lúc này đã khôi phục lại khí định thần nhàn  như cũ, mỉm cười, đứng bên cạnh khẽ té nước lên chọc ghẹo Dương Liên Đình, chậm rãi nói: “Ta chứng kiến Doanh Doanh trưởng thành, nàng từ nhỏ đã thông minh lạnh lẹ, cùng ta vô cùng gần gũi. Nhậm Ngã Hành … sau khu luyện công tẩu hỏa nhập ma mà qua đời, Nhậm Doanh Doanh liền thành một đứa trẻ mồ côi. Ta thương nàng tuổi nhỏ không nơi nương tựa, liền dùng mọi cách chiếu cố nàng. Nhưng mà cô bé nào cũng có lúc lớn lên. Mấy năm trước…” Y có chút ngập ngừng, giống như đang tìm từ để diễn đạt sao cho đúng.

Dương Liên Đình đoán được, “Nàng từ nhỏ gần gũi với ngươi, sau khi phụ thân nàng qua đời, ngươi càng trở thành chỗ dựa duy nhất của nàng. Mười một mười hai tuổi mặc dù cũng không lớn, nhưng ngươi nói nàng từ nhỏ đã thông minh lanh lẹ, không lẽ là nảy sinh tình ý với ngươi?”

Đông Phương Bất Bại thở dài, không nói tiếp.

Dương Liên Đình nhất thời cũng không biết nói gì.

Nhậm Doanh Doanh này, xem ra không chỉ có tài năng, tâm lý cũng thành thục sớm đấy nhỉ. = =||| [R: <- biểu cảm này là của tác giả thêm vào nha :p ta vô can]

 

“Vậy nàng vì cái gì muốn rời khỏi Hắc Mộc Nhai?”

Đông Phương Bất Bại thở dài nói: “Ta vẫn đối xử với nàng như con gái, sao có thể đáp ứng nàng được. Sau khi phát giác tâm tư mông lung ấy, liền xa cách nàng. Có thể nàng phát hiện tình cảm của mình bị lộ, liền chủ động muốn rời đi.”

Dương Liên Đình biết chân tướng, trong lòng thấy nhẹ nhõm hẳn, “Cho nên hôm nay ngươi mới muốn tránh nàng?”

“Ân.”

Dương Liên Đình cao hứng, kéo y lại hôn một cái.

Đông Phương Bất Bại nhìn hắn biểu hiện rõ ràng như thế, không khỏi buồn cười, đẩy đẩy đầu hắn, sẵng giọng: “Hiện tại yên tâm rồi? Còn nữa hôm nay ngươi hôn cái tiểu hài tử kia, ta còn chưa có tính sổ đâu.”

Dương Liên Đình bật cười: “Đó là ta cứu người, đâu có hôn người ta đâu? Lại nói, một tiểu hài tử, lại còn là nam hài (5), có cái dấm chua nào ngon ăn a.”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Dù sao ta cũng không vui.”

“Yên tâm, trong lòng ta chỉ có một mình ngươi, người khác ta đều không thèm nhìn. Bất quá từ nay về sau, trong lòng ngươi cũng chỉ có thể có một mình ta, bất luận là nam hay nữ, ngươi nhìn một cái ta cũng không cho!”

Đông Phương Bất Bại trừng mắt liếc hắn: “Ngươi đúng là quá bá đạo.”

Dương Liên Đình cố tình làm mặt dữ: “Ta bá đạo như thế đấy! Thế nào? Ngươi hối hận rồi?”

Đông Phương Bất Bại nhìn hắn, đạm đạm nhất tiếu (6): “Đông Phương Bất Bại ta, làm bất cứ việc gì, đều tuyệt đối chưa bao giờ hối hận.”

Dương Liên Đình trong lòng mừng rỡ, vui vẻ y đã không chút e ngại sợ hãi, thần thái tự tin thiên hạ đệ nhất của lão tử, đột nhiên vươn tay, ôm lấy thắt lưng Đông Phương Bất bại lôi vào dục dũng.

Đông Phương Bất Bại sợ hãi kêu: “Đồ quỷ nhà ngươi, làm loạn cái gì!”

Dương Liên Đình cười nói: “Ta đợi lâu lắm rồi, hôm nay chúng ta uyên ương dục đi!”

Đông Phương Bất Bại vừa xấu hổ vừa lúng túng, nghiêng mặt liếc hắn một cái, oán trách nói: “Cái bồn nhỏ như vậy… Y phục ta còn chưa cởi đâu.”

Vừa rồi y hầu hạ giúp Dương Liên Đình, lần này đến lượt Dương Liên Đình nhanh chân nhanh tay mà hầu hạ y a.

Quần áo ướt nhanh chóng bị ném ra ngoài, Dương Liên Đình ôm lấy người yêu trơn nhẵn bóng loáng của mình, tại bên tai nóng bừng của y thì thầm: “Chờ trở về Hắc Mộc Nhai, ta nhất định phải xây một cái dục trì (7) thật lớn trong hoa viên bí mật của ngươi…”

(chuyện tiếp theo không tiện nói, rất kỳ, không được nhìn lén, tự động che nha~~~)

Hai người chơi ở Lạc Dương năm sáu ngày, không chỉ vui vẻ ngắm hoa mẫu đơn quốc sắc thiên hương, còn cùng Đông Phương Bất Bại nếm danh phẩm mẫu đơn đậu hủ, còn do tự mình Dương Liên Đình đút y ăn.

Bất quá cuộc sống vui vẻ cũng không thể kéo dài lâu, bọn hắn không thể cứ ở bên ngoài hưởng thụ lâu quá được, hơn nữa Đông Phương Bất Bại còn là người đứng đầu một giáo, không thể rời khỏi tổng đà lâu được. Thế là sau khi rời khỏi hai tháng, hai người cuối cùng đành quay về Hắc Mộc Nhai.

Chuyện đầu tiên Đông Phương Bất Bại làm khi quay lại tổng giáo, là đưa Dương Liên Đình từ phó tổng quản chính thức nâng lên thành Tổng quản của Thần giáo, thống lĩnh tất cả mọi chuyện nội vụ.

Trong giáo không ai ra lời dị nghị. Dù sao trước kia Dương Liên Đình cũng gọi là『 phó tổng quản 』, giờ chính thức làm tổng quản, bất quá là sửa về cho đúng thôi.

Mà chuyện thứ hai Đông Phương Bất Bại muốn làm, chính là xử lý sáu tiểu thiếp còn lại của y.

Kỳ thật y sớm đã động sát ý, chỉ là lần trước Thin hi qua đời đã cầu khẩn y giữ lại tính mạng cho mấy vị tỷ muội, Đông Phương Bất Bại mặc dù không đáp ứng, nhưng cũng không muốn khi Dương Thi Thi xương cốt còn chưa lạnh đã xuống tay. Lúc này chính là lúc y cùng Dương Liên Đình vô cùng ân ái, đối với mấy nữ tử trong viện này sớm thấy chướng mắt.

Dương Liên Đình phát giá ý định cảu y, nhớ tới trong nguyên tác vốn là Đông Phương Bất Bại tự tay giết chết cả bảy tiểu thiếp kia. Hiện tại vì Dương Thi Thi lâm bệnh qua đời, có lẽ là do việc hắn đến làm nảy sinh hiệu ứng cánh bướm (8), làm thay đổi một số tình tiết nhỏ của kịch tình. Nếu đã biến động qua một lần, hắn lại không ngại biến động thêm một ít.

Hết chương 21.

Chú thích:

(1)  Dục dũng: Bồn tắm

(2)  tiểu tức phụ : cô dâu nhỏ, kiểu ngoan ngoãn mới về nhà chồng ý =))

(3)  Thư thư phục phục: thoải mái ung dung thong thả 😀

(4)  quốc sắc thiên hương, kiều mị mỹ diễm: đều là tính từ tả vẻ đẹp =.,= nói chung là rất đẹp, nghiêng thùng đổ gánh.

(5)  Nam hài: bé zai

(6)  Đạm đạm nhất tiếu: cười nhạt

(7)  Dục trì: hồ tắm -> bật mý nhá, đây là một sự kiện cực kỳ đáng được mong chờ! >D<

Hiệu ứng cánh bướm: có thể hiểu đơn giản là luật nhân quả, một thay đổi nhỏ trong tiến trình có thể thay đổi toàn bộ kết quả và tiến trình về sau. Đây là ta tự hiểu, chi tiết và chính xác có thể hỏi bác Gu gồ hoặc 

  http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87u_%E1%BB%A9ng_b%C6%B0%C6%A1m_b%C6%B0%E1%BB%9Bm

R’s: =A= càng ngày càng sến súa =))  thi thoảng sẽ có lời tác giả thêm vào ó nha ^^ toàn mý chỗ có ẩn ý hoặc bùn cười thui :v

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Ami Takumi says:

    Trời ạ! Không biết phải nói sao khi nhìn thấy chương mới của truyện này, thật muốn lôi kéo bạn vào lòng mà ôm hun thắm thiết quá. Mong chờ lâu lắm rồi đó.

    uhm… tuy nhiên, vẫn có tí nhận xét, có lẽ bạn nên xem kỹ lại lỗi đánh máy ha, tôi thấy có lỗi mấy chỗ đấy, cũng không quan trọng lắm.

    Với lại, đoạn này: “Đông Phương Bất Bại sợ hãi kêu: “Đồ quỷ nhà ngươi, làm loạn cái gì!”” Đông Phương mỹ nhân thật nói như vậy…. đọc mà da gà tôi bị nổi hết cả lên đó.

    • Robin says:

      hỵ hỵ, vì thiếu ng beta vs lại cái sự lười nên bản edit còn nhìu sai sót =///=
      cảm ơn vì bạn đã chờ đợi!
      còn đoạn ‘Đồ quỷ’ nguyên văn trong QT là ‘oan gia’, mình chỉ đổi oan gia thành quỷ cho gọn/hợp, còn lại cả câu ấy mình để nguyên ^^
      k hiểu sao nó càng ngày càng sến/bỉ/bệnh/bựa vậy đó =))

  2. finilusm says:

    – Nkỳn tkấy ckưog ms nkư nkỳn tkấy tiền =))))) ~
    – Hảo a~
    – Tks ckủ nkà nka ~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: