BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 5

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

05 Tao ngộ  Xuân lâu

 

Ngày thứ hai khi ta mở mắt, Phụng đã ngồi bên giường nghịch nghịch cái điện thoại của ta, đầu ta “ầm” một tiếng, não xoắn thành một cục liều mạng ‘vắt’ ra cách lấy cớ giải vây cho cái điện thoại Nokia hiện đại của ta.

Phụng Lưu nghiêng người tựa vào bên giường, liếc mắt nhìn ta một cái “Cái này, vốn là cái gì?”

Đại ca… Ngươi hỏi quá nhanh….. Ta còn chưa có kiếm được cớ a……

“Tại sao cái đồ vật này lại sáng lên, ấn vào mấy cái vật nhỏ này còn có âm thanh, bên trong vì sao còn có hình ảnh ngươi ở cùng một nữ nhân?”

Ngươi hỏi hỏi hỏi hảo phiền nha…. Thật nhức đầu quá mà… Đây chính là phương tiện thông tin quan trọng của ta… Ngươi không nên ấn loạn a… màn hình tinh thể lỏng đương nhiên sẽ sáng lên… Ngươi ấn đương nhiên sẽ có âm bàn phím, màn hình chờ đương nhiên là ta bị Tinh Tinh ép chụp chung… Thời đại này có phải vẫn cho rằng camera chính là ác ma hút linh hồn người không…?

Ta thật sự không biết phải trả lời vấn đề của hắn sao cho phải, chỉ có thể tự mân mê hai tay mình rồi… nói bừa “Chấn tộc chi bảo của gia tộc ta…” Nói ra chính ta cũng thấy không ổn…

Hắn thoáng cái mở to hai mắt rồi càng thêm cẩn trọng nhìn lại cái Nokia bé nhỏ của ta… Chắc không tin thật đấy chứ… Này mà cũng được a… Phụng ngươi đúng là quá Tiểu Bạch thỏ rồi nha…

“Như vậy… nữ nhân cùng ngươi trong này là ai, hai người các ngươi làm sao có thể tiến vào trong a?” Tầm mắt hắn vẫn là không có rời đi Nokia bé nhỏ của ta…

Phiền… Còn chưa xem đủ nữa à… Sao còn hỏi lắm thế không biết… Mau trả đây… Nghịch hỏng rồi ta làm sao mà liên lạc với phục vụ khách hàng đại nhân được a…

Xem ta… Xem ta, xem ta ~ xem ta!

Ta quyết thật nhanh, có thể dời lực chú ý của Phụng trong vòng bán kính năm thước chỉ có một mình ta! Cho nên ta tạo dáng các kiểu pose ảnh hấp hẫn lực chú ý của hắn. Nói là các kiểu… Ta làm gì biết nhiều, chính là sử dụng chiêu sát thủ! Ở nhà đã bị Tinh Tinh bắt tập luyên tuyệt chiêu một liếc tất sát hơn 2 tháng! Lúc ấy luyện ra được 2 chiêu làm mắt siêu siêu kinh, Tinh Tinh đặt tên là yên huân nhãn. Bất quá về sau chỉ cần ta dùng chiêu này với người khác đều bị người ta chạy mất! Không sai, ta luyện thành!

Tiếp chiêu tất sát! …

Thời gian một giây trôi qua…

Môi mỏng của Phụng cong lên, cuối cùng cũng mở miệng. “Ta không phải đồ ăn… Phong nhi, đói bụng thì dậy ăn đi…”

Ta xỉu… Đây là chiêu tất sát a! Phiền ngươi cho ta tý mặt mũi có được không…

Bất quá cũng nhờ chiêu này, điện thoại bé bỏng của ta cuối cùng cũng trở về trong ngực ta.

Thừa lúc trong nháy mắt Phụng quay lưng về phía ta đứng dậy, ta vội túm điện thoại nhét vào trong áo.

Kháo! Sao lạnh thế! Ta quên mất trong áo là thịt thịt của ta a… Thôi không sao… Ta ủ ngươi ấm ấm… Ta ủ, ta ủ!

Lúc ta còn đang cố, Phụng đã cầm theo y phục của ta hướng ta chậm rãi đi tới, đưa ta.

Ta lấy y phục ướm lên người… Bất quá… Cái kiểu này ta chưa bao giờ mặc qua… Mặc vào thế nào? Cái này… Chỗ hổng chắc là để cho tay vào chứ sao nữa… Cơ mà hình như có chút vấn đề… Dây này là buộc chỗ nào vậy…? Ta lại cùng đống y phục chiến đấu. Ngọ ngoạy một hồi, ta thực sự có ý nghĩ đập đầu vào giường tự sát, lớn thế này rồi mà ngay cả y phục cũng không biết mặc.

Phụng một mực đứng bên cạnh yên lặng nhìn ta, cuối cùng nhịn không nổi đành phải rat ay.

“Mặc thế này, cái này phải mang như vậy… Bao nhiêu năm qua ngươi mặc y phục như thế nào?”

“…” Im lặng is ok.

Cuối cùng đại công cáo thành chúng ta đã có thể xuống lầu ăn cơm, thức ăn rất nhẹ nhàng thanh đạm, nhưng rất lịch sự tao nhã. Mật ong vàng ruộm bọc dưa giòn giòn, còn cso một ít rau trộn xanh biếc, bởi vì không giống rau xanh ở thế giới của ta từng ăn, nên ta cũng không biết gọi tên thế nào. P/S.Sáng ra được ăn ngon như vậy đúng là nhạc thú một đời a~~

“Phong nhi đói bụng đi, ăn nhiều một chút. Điểm tâm của Minh Tuyên Lâu mặc dù so ra kém đồ ăn vặt chúng ta ăn trên đường, nhưng lấy thanh đạm ngon miệng nổi danh, ta biết ngươi nhớ bánh bao thủy tinh, đợi kết thúc hội tuyển nhân tài lần này ở Vương thành, ta lại cùng ngươi đi ăn~”

“…” Bánh bao thủy tinh… Ôi cái cuộc đời này a! Vì cái gì Thần sama ngươi không nghe thấy ta mắng ngươi sớm một chút cho ta đến sớm một tý thôi để hưởng thụ bánh bao thủy tinh a!

Ta còn đang hề hề ảo tưởng được ăn bánh bao thủy tinh mà rớt nước miếng, ai quan tâm sau này phát sinh thêm chuyện gì. Cái gì mà đồ ăn vặt, cái gì mà bánh bao thủy tinh, chỉ là giấc mộng thôi a.

“Ăn xong chúng ta ra ngoài dọa chơi, dọc đường cũng xem như du ngoạn, nơi thú vị ở Vương thành khẳng định không ít.” Phụng nhìn ta, cười cười.

Mỹ nhân chính là mỹ nhân, mỉm cười thôi cũng khiến người khác phải giật mình, vốn là như thế, người ta từ đầu đã rất đẹp rồi, lúc xuống lầu ánh mắt tất cả mọi người chỉ liếc qua ta rồi lập tức tập trung vào hắn, hiện tại hắn cười lại làm tất cả choáng váng. Đố kỵ a, người ta là động vật lấp lánh chính là không cùng đẳng cấp mà!

Vừa mới tới hoàn cảnh mới, ta cũng muốn dạo chơi xung quanh, đề nghị này của Phung quá tốt! Ta cũng gật đầu lia lịa đối hắn cười đáp “Hảo nha~!”

Không ngờ bốn phía nổi lên một trận tiếng hít sâu… Cái kia… Lại chuyện gì xảy ra?

Phụng chỉ là hơi kinh diễm nhìn ta, cũng không nói nhiều, kinh diễm kia cũng chỉ xuất hiện trong nháy mắt.

Bị ta tự động quên.

Xuất môn rồi mới phát hiện, nơi đây thật đúng là náo nhiệt phi phàm mà! Đừng nói đường Nam Kinh, cái kiểu dòng người nô nức này cùng đường Tứ Xuyên không khác nhiều lắm. Hơn nữa bên đường có rất nhiều cửa hàng, còn có rất nhiều tiệm bán rong ven đường. Thật là náo nhiệt. Ta đông chơi, tây nhìn. Chơi bời không ít, trang sức nước trà hay son phấn, còn có rất rất là nhiều kẹo điểm tâm lẫn đồ ăn vặt…, ta đương nhiên không mua thiếu món ăn vặt nào… Có thực mới vực được đạo, hiểu chưa?! Bất quá trả tiền là Phụng, nhìn hắn giá tiền cũng không thèm hỏi, khẳng định chắc chắn là người có tiền! Được nha, ta chính là rất thích người có tiền! Ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài phải dựa vào người có tiền!

Đột nhiên cảm thấy phía trước cách 20 thước có náo nhiệt, tiếng gọi tò mò thôi thúc ta không thèm để ý tiếng kêu của Phụng, vọt lên.

Nguyên lai là một tòa kiến trúc khí thế không hề thua kém Minh Tuyên Lâu, bất quá xung quanh treo đầy đèn lồng đỏ, không khí rất vui vẻ, trên biển viết “Minh Nguyệt Xuân”, nheo mắt, cảm giác cái kiến trúc này cùng mấy tòa kiến trúc khác xung quanh bất đồng… Cái tên càng làm có cảm giác quỷ dị. Giác quan thứ sau nói ta biết…

“Gia! Sao lại đứng ở cửa vậy a, mau vào trong ngồi!” Một nữ nhân trang phục hoa lá bay phấp phới dị thường nhiệt tình túm lấy ta lôi vào trong, ta còn không khịp làm ra phản ứng gì, nàng đã giữ ta lại rồi bắn liên thanh luôn. “Vị gia này lớn lên thật là đẹp, nói vậy những nha đầu tầm thường công tử nhất định không để vào mắt đi! Bất quá có lão mụ ta ở đây, hôm nay nhất định khiến công tử hài lòng!”

Chính là má mì tú bà, ta cơ hội xen miệng vào cũng không có.

Không sai, ta vào xuân lâu.

 

 

Hết chương 05

->Chương sau: 06 Sơ kiến Cẩm Lăng

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. SkyFox says:

    nàng ơi nangg ko định drop bộ này đấy chứ T^T

Để lại bình luận

%d bloggers like this: