BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 6

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

06 Sơ kiến Cẩm Lăng

 

Tại thế kỷ 20, Trung quốc  đăng cai Olympic năm 2008, tất cả những hoạt động phiêu xướng (1) đều xem là phạm pháp. Nếu mà bị cảnh sát thúc thúc bắt được, như vậy ngươi không chỉ mang tội danh hình sự trên lưng, mà còn bị công ty cho thôi việc, bị bạn gái đá, bị cả xã khội ruồng bỏ! Tóm lại, phiêu xướng là một loại hành vi thật khủng khiếp tuyệt đối không thể làm ở Trung Quốc [R: -_- chém zó à?]. Tiền đồ của người đi phiêu xướng tuyệt đối vô cùng hắc ám! Mỗi công dân phải tiêu diệt tận gốc văn hóa phẩm đồi trụy. Chúng ta vốn là học sinh thời đại mới, càng phải lấy thân làm gương!

Cơ mà…. Đang ở ngoài, quân lệnh xem như không có…

Nếu lão bản (2) đã nhiệt tình kéo bằng được ta vào như thế, hơn nữa xuân lâu ở thế giới này còn làm quá là rực rỡ náo nhiệt, nói vậy chắc cũng là hợp pháp. Thế thì ta còn giả mù sa mưa (3) khách khí làm gì a. Ta cũng không phải cái gì mà học sinh ưu tú bùn đất một điểm cũng không nhiễm. Ta cũng có nhu cầu của cơ thể. Cho dù hôm nay thực ra cũng không hứng thú lắm, nhưng cũng phải đi xem xem, coi như là tích thêm kiến thức!

Xem bài trí ở Minh Nguyệt Xuân cũng phô trương không kém, vừa vào cửa đã có thể nghe thấy tiếng của hai nha đầu phòng bên cạnh tấu đàn tranh. Bên trong đại sảnh trang trí cổ sắc cổ hương, , bàn gỗ lim, trên trần còn khắc bích họa, hơn nữa khắp nơi đều có túm năm tụm ba khách và phục vụ viên, có thể có phong thái thế này thì thế lực phía sau cũng không nhỏ.

Ta được an trí ngồi trong sảnh, lão bản nói là đi tìm đối tượng thích hợp với ta thì phải… Lão bản này liếc mắt một cái mà nhìn ra được luôn sở thích của ta à? Quả nhiên là kinh nghiệm nhìn người phong phú nha…

Bả vai đột nhiên nặng, Phụng Lưu khí tức có điểm rối loạn, bàn tay nắm lấy bả vai ta càng ngày càng dùng sức. Sắc mặt hắn không tốt lắm…

“Cái kia… Ta là bị lôi vào… Ta không liên quan… Chỉ tò mò tý thôi… Mà không ngờ… Thì là…” Người ta chính là tài khoản ngân hàng khổng lồ của  ta nha, không thể đắc tội, lát nữa nhìn cô nương còn cần hắn trả tiền a!

“Phong Nhi, loại địa phương này ngươi không nên tới, mau cùng ta ra ngoài.” Nói chưa dứt lời còn kéo ta dậy, chỗ ta còn chưa ngồi ấm.

Đại ca… Ta… Ta muốn đợi xem mỹ nhân a! Trước đây Tinh Tinh lúc nào cũng quanh quẩn trong cuộc sống của ta, căn bản là không có cơ hội quen bạn gái. Đương nhiên còn có một nguyên nhân quyết định là nhìn quá nhiều mấy bức ảnh thiếu nữ đen tối của Tinh Tinh nên hứng thú với con gái của ta quả thực không lên nổi. Thực ra Tinh Tinh lớn lên rất đẹp, tính cách thoải mái, không giả bộ, ta cảm thấy chỉ nhìn nàng là đủ rồi. Với lại chịu bao nhiêu tra tấn hành hạ của nàng cũng làm ta kiệt sức. Hôm nay thoát được khỏi vuốt sắc của nàng ta, được đến một thế giới mới, tăng kinh nghiệm từng trải trong cuộc sống cũng là một cách đề cao tu dưỡng bản thân. Huống hồ, ngươi sao lại nhẫn tâm như vậy, ta 18 tuổi rồi vẫn còn chưa có khai trai (4) đâu!

Bất quá cái cớ này ta cũng không thể nói với Phụng Lưu, nói ra hắn nhất định sẽ khinh bỉ ta a…

“Phụng Lưu…” Ta cố gắng vùng vẫy một chút bả vai đang bị hắn kéo, cố gắng làm bước đi của hăn chậm lại, tăng thời gian ta ở lại… Dù được có mỗi vài giây… Nhưng mà vẫn tính là kéo… Ta kéo… “Phụng Lưu…”

Hắn vẫn không có chút chần chừ nào như cũ đi thằng ra ngoài.

Đây chính là lần đầu tiên ta gọi tên ngươi từ lúc đến thế giới này, nể mặt mũi ta chút quay lại nhìn một cái có được hay không!

“Ái da, đại gia sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy a! Ngắm mỹ nhân đương nhiên không thể gấp nha~”

Lão bản, ta chưa từng thấy yêu ngươi như thế a…

Lão bản từ lầu hai vọt tới trước mặt lôi kéo tay kia của ta, “Gia, hôm nay ngài thật có phúc khí, đầu bài Minh Nguyệt Lâu chúng ta Cẩm Lăng đang ở lầu 3 nhìn thấy ngài vào cửa, muốn mời ngài uống chén trà, không biết ngài có thể nể mặt hay không.”

Âm lượng lão bản khi nói những lời này rất nhẹ, nhẹ đến nỗi tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy tên Cẩm Lăng mà yên lặng.

Bộ dáng Cẩm Lăng này nhất định là tuyệt sắc a… Ngươi xem xung quanh bao nhiêu là ánh mắt ước ao ngưỡng mộ đang nhìn ta, mà hình như còn có cảm giác có người mắt nhìn ta chảy nước miếng…

Nhưng thế cục hiện tại là lão bản cũng Phượng Lưu mỗi người túm một cánh tay của ta, cứ như muốn cưa đôi ta ngay tại chỗ.

Vì hòa bình thế giới, vì phòng ngừa tai ương ập đến, kỳ thật mục đích cuối cùng của ta là xem mỹ nhân, Diêu Phong ta, làm ra một quyết định trọng đại đầu tiên từ khi đến thế giới này.

“Phụng Lưu, ta đi uống trà với Cẩm Lăng, ngươi về khách sạn chờ ta đi.”

Thân thể Phụng Lưu cứng đờ.

“Ta về trước.” Cũng không có bạo phát, ngược lại liền trong trẻo đáp ứng… Người như vậy rất kinh khủng, sau này sẽ tùy thời trả thù… Cho ngươi chết không biết vì sao chết… Phụng… Ta thực sự nhìn lầm rồi…

Ta dùng ánh mắt tiểu bạch thỏ nhìn hắn, đáng tiếc hắn quay lưng về phía ta nên không có thấy.

Lão bản đưa ta vào một căn phòng trang nhã trên lầu 3, nói là trong một căn phòng trang nhã, thực ra chính là phòng khách trong khuê phòng của Câm Lăng. Đại sảnh có mùi huân hương thơm mát, không nồng không đậm mà chỉ thoang thoảng, khiến người ta buông lỏng thần kinh.

Lão bản rót chèn trà cho ta rồi cẩn cẩn dực dực đi ra ngoài, trước khi ra còn không quên đóng cửa lại.

Ta chờ hoài chờ mãi cũng không thấy có người đến, đứng dậy nhìn ngó xung quanh, phòng rất sạch sẽ, trên bàn chỉ có huân hương và trà cụ, bên cửa sổ bày một bình hoa, nhưng trống không.

Cảm giác phía sau có người, nước miếng ta sẵn sang chảy vội quay lại ngắm mỹ nhân.

Thấy hắn, ta cảm giác chính mình quên cả thở.

 

 

Hết chương 06

->Chương sau: 07 Lạc hoang nhi đào (chạy trối chết)

Chú thích:

(1)  Phiêu xướng: ờ, có thể xem là mại zâm

(2)  Lão bản: bà chủ

(3)  giả mù sa mưa: làm bộ, giả vờ

(4)  Khai trai: zai chưa bóc tem, vẫn còn zin ý mà :v =))

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Aaaaaaaaaaaaa!!!!!! Editor đâuuuuuuuuuuu???? Mau lăn ra đây cho gia!!!!!!!!!!!!!! *túm cổ lôi xềnh xệch* Chương mới đâu??! Đây là NP a, NP đó biết hông, tất cả của ta đó biết hông aaaaaa!!!!!! *trợn mắt*
    P/s: cho nhân gia lấy cái tem~ *tủm tỉm*

    • Robin says:

      *nuốt nc’ miếng*
      làm gì mà bạo lực máu lửa quá vợi /(>.<)
      chương mới sắp… có :v ta đang chạy sô ĐPBB nên nàng thông cảm tý, chỉ tạm ngưng Tiểu Bạch lát thôi 😀 hí hí hí

      • Ô kê. Tập Trung hoàn ĐPBB đi nhá. Tại nàng mà bây giờ ta yêu ĐP mỹ nhưn quá Chời luôn nè~~~
        Xong rồi lại tiếp tục Tiểu Bạch cho ta à, vắng vẻ người ta quá đó nhe~~~ Một ngày 2-3 chương là hoàn nhanh nhất luôn á, hénnnnn~~~?

      • Robin says:

        rõ rõ =)))) :p hie hie hie

Để lại bình luận

%d bloggers like this: