siêu sao – chương 55+56

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ ngũ thập ngũ chương: Bôi thuốc ( nhất )

 

Đứng ở trong phòng phong cách châu Âu Victoria xa hoa, Đường Phong vừa đặt mông ngồi trên chiếc giường lớn mềm mại, vừa một lần nữa cảm thán kẻ có tiền thật sướng, từ biệt thự của Charles đến khu nhà cấp cao của Lục Thiên Thần, cậu có nên hay không cảm khái sau khi sống lại vận khí của mình thật tốt, ngoại trừ mấy ngày đầu nằm trong bệnh viện, sau đó đều là ở khu nhà cấp cao.

“Đi tắm trước đi.” Đường Phong mở cửa phòng tắm, hơi chút ngẩn người, “Oa, vậy nên mới nói kẻ có tiền thật sướng, bồn tắm lớn thân ái, ta tới đây.”

Bồn tắm có công năng tự động điều hòa độ ấm của nước, phòng tắm khiến Đường Phong rất thoả mãn, đáng tiếc duy nhất chính là không có TV siêu lớn như ở chỗ Charles, cũng may trong phòng có máy tính bảng, cậu không khách khí đem máy tính đưa vào phòng tắm, vừa lúc nước đã xả xong, cởi sạch trơn nằm trong bồn tắm xem điện ảnh.

Nhất thời sơ sẩy, cậu đã quên luôn Lục Thiên Thần.

Hôm nay là ngày Lục Thiên Thần lần thứ N gọi tên Đường Phong, không biết có tính là một sự đột phá hay không.

“Đường Phong.” Lục Thiên Thần đi vào trong phòng không thấy một bóng người, trên mặt đất vẫn đặt hành lý và. . . Quần áo? Anh theo hướng quần áo trải trên mặt đất, cuối cùng ánh mắt rơi vào cánh cửa phòng tắm, chờ lúc anh đến gần bên trong mơ hồ truyền đến thanh âm có người nói chuyện.

Mi mắt hơi buông xuống, dừng lại một lát sau Lục Thiên Thần tiến lên đẩy cửa phòng tắm, Đường Phong đang khoan khoan khoái khoái nằm trong bồn tắm để lộ ra một đôi chân, đối diện cậu là máy tính bảng đang chiếu điện ảnh đặt trên cái bàn.

“Chủ tịch Lục?” Đường Phong quay đầu lại cười cười, “Có chuyện gì không?” Tự nhiên giống như nơi này chính là gian phòng của mình, nhưng đích xác nơi này là gian phòng của Đường Phong.

“Đi ra ăn một chút gì.” Lục Thiên Thần liếc mắt nhìn người lộ ra lồng ngực trắng nõn, anh đi đến tắt máy tính, xoay người lập tức đối mặt với Đường Phong, trên lồng ngực mơ hồ có thể thấy mấy cái dấu hôn, hơi híp lại con mắt, giọng nói lạnh đi, “Nhanh lên một chút.”

Lập tức bước nhanh ra khỏi phòng tắm.

Đường Phong liếc nhìn Lục Thiên Thần, nhẹ nhàng lắc đầu nở nụ cười, thực sự là ông chủ tính cách hay thay đổi.

Đường Phong mặc áo choàng tắm từ trong phòng tắm đi ra, trên bàn gỗ cổ trong gian phòng đã bày sẵn các món ăn nóng hổi, cậu đột nhiên nghĩ rất đói.

“Chủ tịch Lục, muốn ăn cùng không?” Đường Phong không khách khí ngồi xuống, Lục Thiên Thần an vị phía đối diện cậu, cầm trong tay một ly rượu whisky bỏ thêm đá lạnh.

“Không cần.” Lời nói vẫn đơn giản dễ hiểu như vậy, nếu chủ nhân đã nói không cần, vậy Đường Phong đành ăn một mình, bầu không khí có chút quái dị, Đường Phong cúi đầu chậm rãi ăn cơm tối, Lục Thiên Thần uống rượu thỉnh thoảng liếc nhìn cậu.

Chờ Đường Phong ăn xong, Lục Thiên Thần buông ly rượu trong tay xuống: “Cởi quần áo.”

“Khụ khụ –” Đường Phong vừa mới rời hang sói Charles có chút bị Lục Thiên Thần dọa sợ.

Lục Thiên Thần mặt không chút thay đổi đem khăn tay đưa qua: “Tiểu Vũ ngày hôm nay gọi điện thoại, chuyện bên tổ kịch cậu không cần lo, lần sau chú ý một chút.”

Ý là không truy cứu? Đường Phong nhàn nhạt cười cười, cậu vốn cũng không cho rằng có thể tra ra cái gì, cho dù biết người giật dây sau màn là ai thì sao, nhiều lắm là tránh xa người kia một chút, chẳng lẽ còn có thể lấy bạo chế bạo sao?

Đối phó với người đố kị mình, chỉ cần khiến hắn vĩnh viễn đều không đuổi kịp, cho hắn đố kị đến chết.

“Tôi giúp cậu xem vết thương trên lưng.” Lục Thiên Thần đứng lên, chỉ chỉ lên giường, “Nằm úp xuống.”

Đường Phong không hề gì đứng lên, cười nói: “Chủ tịch Lục còn biết xem bệnh?”

“Tôi còn biết bấm huyệt.” Những lời này một chút cũng không buồn cười, lạnh muốn chết.

 

Đệ ngũ thập lục chương – Bôi thuốc ( nhị )

 

“Chỉ là bị đánh hai gậy mà thôi, hồi còn trẻ tôi còn đánh nhau với người ta trong quán bar, đầu bị đập bằng chai rượu, nghỉ ngơi hai ngày là không sao.” Ngủ một buổi chiều, hiện tại ăn uống no đủ tinh thần tràn đầy, Đường Phong hướng về phía giường nằm xuống, chủ động kéo áo choàng tắm đến dưới thắt lưng, thân thể trẻ trung tinh tráng dưới ánh đèn vàng ấm lộ ra ánh sáng sáng bóng như tơ lụa, vết tích xanh tím càng ngoài ý muốn mang đến một loại mỹ cảm tàn bạo.

Lục Thiên Thần hơi híp mắt, đi tới bên giường ngồi xuống, từ trong ngăn kéo cầm lấy một lọ thuốc cao.

“Hồi cậu còn trẻ?”

“Đúng vậy.” Không nghĩ là đã đem chuyện lúc trước nói ra, Đường Phong phản ứng nhưng cũng không có một chút kinh hoảng, đầu gối lên cánh tay vừa cười vừa nói, “Ai mà không có một quá khứ, ngây ngốc, nhiệt huyết, điên cuồng, còn có phóng túng.”

Dù sao pháp luật cũng không quy định người có bệnh tim không được hút thuốc uống rượu chạy loạn chung quanh, thời trẻ quả là đã trải qua một ít chuyện ngu xuẩn, dùng nhiệt huyết tràn đầy đi đánh người, cũng từng suýt chút nữa đi đua xe, cuối cùng bị người đại diện lôi về hung hăng dạy dỗ một phen, có mấy lần thiếu chút nữa bệnh phát, trong quỷ môn quan đi dạo vài vòng rồi sau mới lắng lại.

Mọi người đều nói mị lực mị lực, mị lực từ đâu tới?

Không trải qua cuộc sống nhấp nhô, con người rất khó chân chính trưởng thành, đau khổ có thể hủy diệt một người, cũng có thể hoàn thành một người, vì sao đôi mắt một người bốn mươi tuổi so với lúc hai mươi tuổi hoàn toàn bất đồng, đây cũng là nguyên nhân.

Có người trong mắt một mảnh thanh tuyền, có người chỉ cần nhìn vào đôi mắt là biết người này có câu chuyện riêng tư, trong mắt ảnh đế không phải là tràn đầy câu chuyện? Chỉ cần xem một thước phim đen trắng là đã biết đây là một người khiến người ta khó quên.

Thân thể hơn hai mươi, linh hồn gần bốn mươi, đây là hắn vốn có.

“Cậu nói nghe cứ như là chú tôi đang nói.” Lục Thiên Thần bóp thuốc cao vào lòng bàn tay ấm nóng, dùng sức chà xát sau đó xoa lên vết bầm trên lưng Đường Phong, người kia khẽ thở nhẹ một tiếng: “Chủ tịch Lục, nhẹ một chút, đau.”

“Cậu cũng biết đau?” Đường nhìn chạm đến dấu hôn trên lưng trên vai và sau gáy, Lục Thiên Thần tăng thêm sức lực trên tay.

“Chủ tịch Lục, anh muốn giết tôi sao?” Hơi nhíu nhíu mày, Đường Phong quay đầu lại trừng anh, trong mắt bịt kín một tầng hơi nước mỏng vì đau, nhìn qua giống như là muốn khóc, tuy rằng Đường Phong chỉ là làm đau mà thôi.

Khóe miệng Lục Thiên Thần giật giật: “Muốn chết cũng sẽ không để cậu chết trong nhà tôi.”

“Cảm ơn chủ tịch Lục ban ơn.” Lập tức châm biếm lại.

“Được rồi, mặc áo vào.” Một cái phát phát lên mông Đường Phong, mềm mềm còn rất co dãn, Lục Thiên Thần hơi chút cười cười, đặt thuốc cao bỏ vào ngăn tủ đầu giường, “Thuốc mỡ ở bên trong, cần thì tự lấy.”

Đường Phong ngồi dậy, chậm rì rì mặc áo ngủ, nhưng một mảnh ngực lại không kéo lại chỉnh tề.

“Cậu đang quyến rũ tôi à?” Lục Thiên Thần hai tay cho vào trong túi quần, đứng ở bên giường nhìn người trên giường quần áo bất chỉnh.

“Không, tôi không thừa nhận mình có khả năng quyến rũ chủ tịch Lục, hay là hiện tại anh bị tôi quyến rũ?” Cố ý kéo xuống cổ áo, trên mặt Đường Phong tràn đầy vẻ đùa giỡn, cậu ngẩng đầu nhìn Lục Thiên Thần, “Nếu như đúng vậy tôi phải chúc mừng anh, chủ tịch Lục, phẩm vị của anh đã nâng cao.”

“Phẩm vị của tôi từ trước đến nay không tệ.” Lục Thiên Thần chỉ chỉ dấu hôn trên ngực Đường Phong, “Ở cùng Charles vui chứ?”

“Anh ta là một đích tình nhân không tệ.” Đường Phong luận sự, về phần giọng điệu kỳ dị của Lục Thiên Thần, cậu tự động bỏ qua.

Lục Thiên Thần nhìn cậu một cái: “Tôi nghĩ cậu sẽ hận tôi.”

“Lựa chọn của một người, vĩnh viễn không thể đi trách người khác.” Cúi đầu nhẹ nhàng cười, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra mùi vị tự nhiên không kềm chế được.

“Nếu như không phải dáng vẻ của cậu không có một chút cải biến, tôi sẽ cho rằng cậu là một người khác.” Lục Thiên Thần câu lên khóe miệng, “Nhưng mặc kệ cậu là ai, cậu hiện tại là Đường Phong, nhân viên của tôi.”

“Vậy ông chủ sẵn lòng giúp nhân viên ra mặt chứ?”

“Vậy còn phải xem biểu hiện của cậu.” Lục Thiên Thần xoay người rời phòng, trước khi đóng cửa giơ lên tay phải, “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Đường Phong hướng người kia kinh bỉ một cái, may là ngày mai cậu có thể đi, để cậu mỗi ngày quay mặt với Lục Thiên Thần, cậu sợ chính mình nhịn không được cho đối phương một quyền.

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Ai ai, ta càng ngày càng thích truyện Siêu sao của nàng a…. Ưm, ta sẽ follow chờ chương mới mỗi ngày nga~ :”D Truyện rất hay~

  2. Ấy, sao nàng làm icons được thế? Ta mò hoài mừ hông ra~~~ Trong vòng một ngày ta đọc hết tất cả các chương của “Siêu sao” với “Khuynh tẫn triền miên” luôn ấy, thích quá đi à S2~~~

    • sjlverblood says:

      mấy cái icon nà là ta ăn trộm từ bản gốc tiếng TQ txt trong mấy cái truyện ah!!! Đọc QT thấy hay hay nên đem về xài hơm à *lau mồ hôi*
      Rất vui vì nàng thích truyện của ta ah!!!! Ta sẽ cố edit và beta nhanh nhất cóa thể cho cả 2 truyện nga >3333

      • Yeah yeah, ta sẽ check blog mỗi ngày :”> Hu~~~ máy ta đọc txt hông có được…….. Nàng Smiley Joyce đó nói đúng lòng ta rầu, ta muốn ăn đậu hủ ẻm quá đi~~~
        Mà ta đang mong tới đoạn ngược công, gì thì gì chứ ta thích nhất là NP và ngược công (>v<)v

      • sjlverblood says:

        ngược công thì có, nhưng mà nhẹ nhàng lắm à, chẳng bõ tí nào щ(゚Д゚щ)
        dù sao đây cũng hông phải truyện ngược mừ nàng
        ┌( ಠ_ಠ)┘

      • Smiley Joyce says:

        háhá, ta cùng gu với nàng Tuyết nè, cơ mà ngược gì cũng được, miễn còn chừa đường sống là được rồi =))))))))))))~

      • Há há, có thêm đồng bọn *bắt tay cái nàng Joyce ơi*~~~ Ta càng thích triệt luôn đường sống của thụ, hắc hắc *hình như ta hơi bị ác*
        Chẹp, hông phải truyện ngược cũng được, dù sao ta thấy mùi tương tư vật vã rầu, ta thích a~~~

      • sjlverblood says:

        khụ, ta cũng siêu thích NP, nhưng ta chỉ thích ngược công thui à ~~~
        cũng may truyện khuynh tẫn sau có sẽ ngược, ( tuy rằng không chỉ ngược công, *vuốt mồ hôi* )

      • Ô, ta chờ mong tới phần đó nga~~~

  3. Smiley Joyce says:

    anh Thần, này anh vừa phát tiết cơn ghen vừa lợi dụng ăn đậu hủ hả =))))))))))~
    công nhận, ảnh đế 40 tuổi có khác… gặp ta chắc nhảy đong đỏng lên gào thét đánh nhau với mấy thằng ôn kia quá =”=

    • sjlverblood says:

      Tỷ tỷ nói đúng ah!!! Phát cả mông con nhà người ta, sắc lang ~~~~
      tiểu Đường dù sao cũng là người từng trải mà, so ra tỷ muội mình còn non lém
      (づ ̄ ³ ̄)づ

      • Smiley Joyce says:

        thiệt í, dè mông trai nhà lành mà đụng chạm thế là k được nha~~~~~ >:))
        aizzzz, ta hy vọng đến năm ta 40, ta cũng đc như ẻm OTL

  1. 04/08/2015

    […] 49+50 –Chương 51+52 – Chương 53+54 – Chương 55+56 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: