khuynh tẫn triền miên – Chương 80+81+82

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Vũ nhi: Khụ, ba chương này ta làm cấp tốc dành tặng Tuyết Nhi, mong nàng luôn luôn vui vẻ trẻ khỏeᕦ(ò_óˇ)ᕤ, sớm giải quyết áp lực bản thân, cố gắng lên nhé nàng, ta lun lun đứng sau ủng hộ nàng!!!!

Thân. . . ♥ (´3`)~*

Ps: đau đầu đau mắt đau lưng đau mông quớ  ┭┮﹏┭┮

 

Chương 80: Có tính là thương tổn?

 

Hài tử thuộc về bọn họ? ? ?

Thế nhưng. . . Y và Vô Song vừa mới cùng một chỗ, có thể hay không, quá sớm? ? ?

Vân Khuynh bị Tần Vô Song đặt lên trên giường nhíu mày, tuy rằng y cũng muốn một người hài tử thuộc về y và Vô Song. . .

Thế nhưng, đối với quyết định hiện tại, y vẫn có chút mâu thuẫn. . .

Trong bóng đêm, Tần Vô Song vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt của y rõ ràng.

Tần Vô Song nhíu mày, có chút không vui:

“Khuynh nhi không muốn sao? ? ?”

Vân Khuynh lập tức lắc đầu:

“Không. . . Chỉ là, chỉ là nghĩ. . . Quá nhanh. . .”

Tần Vô Song cúi xuống thân thể gặm cắn chiếc cổ trắng nõn của y:

“Ta lại nghĩ. . . Có chút chậm. . .”

Vung tay cởi ra quần áo trên người Vân Khuynh, Tần Vô Song thì thào tự nói:

“Chỉ là của mình vẫn chưa đủ. . . Khuynh nhi, ta cần một hài tử để chứng minh ngươi là của ta. . .”

Vô Song như vậy. . .

Vô Song, làm ám hoàng, hẳn là tự tin, khí phách, sao có thể bất an như thế? ? ?

Là bởi vì yêu sao, là bởi vì y. Là bởi vì yêu y? ? ?

Vân Khuynh thở dài một tiếng, đưa tay ôm lấy hắn:

“Như vậy, chúng ta sẽ có một hài tử. . .”

Tần Vô Song bất an, là bởi vì lời Liên Cừ nói lúc sáng. . .

Ban ngày Liên Cừ nói Vân Khuynh mệnh phạm đào hoa tình trái cũng nhiều, tuy rằng Tần Vô Song phất áo bỏ đi, thế nhưng. . .

Liên Cừ nói, cùng với tín nhiệm năng lực của biểu ca nhà mình khiến trong lòng Tần Vô Song, chôn xuống bóng ma dày đặc.

Khiến Tần Vô Song thần hồn nát thần tính, ngay cả huynh đệ nhà mình cũng bắt đầu hoài nghi. . .

Có được câu trả lời khẳng định của Vân Khuynh, tâm tình hỗn loạn của Tần Vô Song thoáng yên ổn, nụ hôn có chút gấp gáp chậm rãi mềm nhẹ hơn, như hạt mưa rơi lên người Vân Khuynh.

Vân Khuynh tóc đen trải tản trên giường, trên khuôn mặt tuyệt mỹ động nhân tràn ngập màu đỏ ửng.

Lông mi của y, nhẹ nhàng run, giống như cánh bướm đen mềm mại.

Ánh mắt nóng bỏng của Tần Vô Song cuồn cuộn tình dục chăm chú tập trung vào y, thế nào cũng luyến tiếc không nhìn tới y, muốn để y cứ như vậy suốt đời khắc sâu trong đôi mắt hắn. . .

Nụ hôn nồng nhiệt vẫn không ngừng rơi lên trên người Vân Khuynh, theo nụ hôn hạ xuống, lời nói bá đạo của Tần Vô Song một chữ một chữ đánh vào trong lòng Vân Khuynh:

“Khuynh nhi. . . Ngươi là của ta. . . Chỉ một mình ta. . . Vĩnh viễn là của mình ta. . .”

Trong lòng Vân Khuynh rung động không ngớt.

Kiếp trước tình yêu của y bị giày vò, đến kiếp này y bị động, thích trốn tránh. . .

Y mâu thuẫn khát vọng ái tình, cũng sợ ái tình. . . Y khát vọng một người thật sâu hung hăng yêu thương y, nhưng lại sợ phải trả giá cho ái tình.

Tần Vô Song thật tốt ngoài ý muốn, ưu tú ngoài ý muốn, khiến y, rất nhanh ngoài ý muốn rơi xuống.

Biết đâu, chỉ có một người như vậy, ôn nhu mà cường thế, mới có thể gõ mở nội tâm của y, mới có thể chữa trị vết thương trước đây của y, mới có thể khiến y yên tâm mạnh dạn yêu.

Cánh tay thon dài của y vòng lấy thân thể Tần Vô Song:

“Đúng. . . Ta là của ngươi, chỉ một mình ngươi. . .”

Tần Vô Song đêm nay có vẻ nhiệt liệt mà cấp thiết, đầu ngón tay của hắn hỗn loạn mà trực tiếp tiến nhập mật huyệt phía trước, đau đớn hơi ê ẩm khiến Vân Khuynh nhíu mi.

“Ách. . .”

Khẽ cắn môi dưới, an tĩnh thừa thụ động tác của Tần Vô Song.

Tần Vô Song cấp thiết muốn chứng minh người dưới thân là của hắn, hơn nữa là của một mình hắn.

Không làm nhiều chuẩn bị, cũng không trấn an dục vọng trước sau của Vân Khuynh, trực tiếp tách ra bắp đùi trắng noản thon dài của y, đem dục vọng cực nóng sưng lên đến khó chịu của mình chạy ào vào trong mật huyệt phía trước.

“Ô. . .”

Ngón tay Vân Khuynh co rút, chăm chú nắm lấy chăn đơn dưới thân, mật huyệt bỗng nhiên bị mạnh mẽ kéo giãn, đau nhức nóng rát, còn có trướng lên khó chịu.

Tần Vô Song cũng phát hiện y không khỏe, nhưng vẫn cố ý tiến nhập thật sâu, rời khỏi, lại hung hăng tiến nhập.

Động tác của hắn kịch liệt gần như thô bạo.

Vân Khuynh khẽ mở đôi môi hơi chuyển trắng, rên rỉ đứt quãng cầu xin hắn:

“Ô. . . A. . . Chậm. . . Chậm một chút. . .”

Tần Vô Song lại như rơi vào ma chướng của chính hắn, như trước ngần ngại chiều sâu và lực độ của hắn không đủ.

Đưa chân Vân Khuynh đặt lên vai, đong đưa thắt lưng, hung hăng tiến công vào mật huyệt nhỏ hẹp.

Hắn đang phát tiết cái gì, trốn tránh cái gì.

Hay là ở sâu trong nội tâm hắn đã rõ, thế nhưng hắn không muốn nghĩ, chỉ muốn như vậy trầm luân.

Đáy lòng Vân Khuynh cũng đại khái hiểu đây là vì sao, mặc dù cảm thấy vô lý, nhưng y nguyện ý yên lặng chịu đựng, chỉ vì cho Tần Vô Song càng thêm tự tin và dũng khí.

Không phải không tin đối phương, không phải không yêu, chỉ là có chút sợ hãi số phận mà thôi. . .

Nhưng như hiện tại. . . Có tính là thương tổn? ? ?

Một đêm này, ánh trăng trắng bệch, Tần Vô Hạ trằn trọc một đêm, Tần Vô Phong công tác một đêm không ngủ, Tần Vô Song cùng Vân Khuynh, còn lại là hoang đường một đêm.

Nguyên một đêm, mặc kệ Vân Khuynh có chịu được không, Tần Vô Song cố ý liên tục muốn y, liên tục ra vào trong cơ thể y, hơn nữa, vẫn chỉ dùng mật huyệt phía trước.

Không chịu nổi hắn ôn nhu tàn nhẫn, mật huyệt nhỏ hẹp đã sưng đỏ không thôi, phần bên trong đã bị hơi kéo ra ngoài, xen lẫn tơ máu, Vân Khuynh ban đầu còn có thể chịu được hoặc là cùng hắn trầm luân.

Nhưng một lúc sau, toàn bộ tất cả đều trở thành thống khổ dằn vặt.

Toàn thân vô lực ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy, tiếng nói bởi vì khóc lóc cầu xin đã trở nên khàn khàn, ý thức cũng là nửa tỉnh nửa mê.

Trong lòng từ đầu là thông cảm đến buồn bực vô lực, cuối cùng có chút oán hận.

Khi đã không còn hơi sức gọi lại lý trí của Tần Vô Song, hoặc là phản kháng, Vân Khuynh chỉ có thể vô lực giống như một con búp bê gỗ mặc cho Tần Vô Song chi phối.

Khoảnh khắc kia, Vân Khuynh dĩ nhiên có một loại cảm giác, tình yêu đã rời đi rất xa.

Tần Vô Song, Tần Vô Song ôn nhu, lúc ban đầu, Tần Vô Song bao dung tất cả của y, đến khi chậm rãi yêu y, lại trở nên thích ngờ vực vô căn cứ, trở nên lo được lo mất, trở nên khó chịu khi y đứng dưới ánh mắt của người khác.

Tình yêu vốn ấm áp như gió xuân của y, chậm rãi trở nên khó thở. . .

Tuy rằng đây chỉ là bắt đầu, nhưng Vân Khuynh lại âm thầm cảm thụ được bá đạo và chiếm giữ dục khiến người khác ngạt thở giấu dưới mặt nạ ôn nhu của Tần Vô Song.

Mong muốn, tiếp đó không nên chọc tới hắn. . .

 

Chương 81: Vân Khuynh phản ứng.

 

Trời vừa sáng, Tần Vô Hạ bởi vì trắng đêm khó ngủ, hắn đã dậy từ sớm đi tìm đại ca nhà mình, còn cố ý hỏi Tần Vô Song và Vân Khuynh có tới không.

Tần Vô Phong lạnh như băng trả lời là không có.

Tần Vô Hạ cảm thấy hơi mất mặt, thành thành thật thật ăn nói chuyện của Long Khiêm xong rồi bỏ chạy đến ‘Phù Phong Cư’ của Tần Vô Song.

Bởi vì trước đây nhị ca vô cùng phóng túng hắn, cho nên hắn mới không hề cố kỵ xông vào.

Thế nhưng, tiến viện xong, hắn thất kinh.

Hắn chưa từng thấy nhị ca sa sút như vậy, quần áo mặc có chút loạn, đầu tóc đen còn chưa buộc, trực tiếp rối tung trên vai, theo gió bay loạn.

Hắn ngồi trên ghế đá dài, cúi đầu, một tay cầm một bầu rượu, một tay đặt trên đầu gối.

Cứ từng ngụm từng ngụm uống rượu, cả người đều tản ra khí tức tối tăm chán chường.

Tần Vô Hạ kinh ngạc không ngớt, bước nhanh đến gần hắn:

“Nhị ca, ngươi làm sao vậy? ? ? Khuynh Khuynh đâu? ? ?”

Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt hiện ra tơ máu màu đỏ.

“Khuynh Khuynh? ? ?”

Hắn nỉ non, thần sắc vốn đã tối tăm lại càng thêm trầm trọng.

Hắn nhếch môi có chút tự giễu cười:

“Vô Hạ, đó là xưng hô riêng biệt mà ngươi gọi Khuynh nhi sao? ? ?”

Tần Vô Hạ nghĩ nhị ca hiện tại có chút không thích hợp. . . Không, không phải có chút, mà là cực kỳ không thích hợp.

“Nhị ca, rốt cuộc là có chuyện gì? ? ?”

Tần Vô Song tự quay đi lắc đầu:

“Cũng đúng, đại ca còn có, thêm cả tam đệ, không ngoài ý muốn, ta không ngoài ý muốn, một chút cũng không.”

Thấy nhị ca hắn vẫn thì thào tự nói, Tần Vô Hạ có chút tức giận:

“Nhị ca, ngươi nói rõ ra có được không? Khuynh Khuynh đâu? ? ? Ngươi thế nào lại thành như vậy? ? ?

Lẽ nào các ngươi? ? ?”

Nói, hắn liền muốn đi vào trong phòng.

Khi hắn tới cửa, Tần Vô Song lãnh ngưng cau mày, sắc bén nhìn Tần Vô Hạ:

“Đứng lại! ! !”

Tần Vô Song chưa từng dùng thanh âm lạnh lùng như thế, nghiêm khắc như thế răn dạy Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ thoáng cái sững sờ đứng tại chỗ.

Tần Vô Song ném đi bầu rượu trong tay, đứng lên, từng bước một chậm rãi đến chỗ Tần Vô Hạ:

“Ngươi trở về đi, ngày khác trở lại ôn chuyện với nhị ca, nhị ca, gần đây, có chuyện bận. . .”

Tần Vô Hạ gật đầu:

“Nga.”

Nói xong liền ngơ ngác bước đi.

Tần Vô Song nhìn thân ảnh của hắn, nặng nề thở dài một tiếng, nâng tay muốn mở cửa.

Cửa, lại từ bên trong mở ra.

Tần Vô Song có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, quần áo chỉnh tề đứng phía sau cửa.

“Ngươi. . .”

Sáng sớm lúc xuống giường, Vân Khuynh hôn mê dưới thân hắn, suy nhược vô lực giống như là sắp biến mất, dọa hắn sợ ngây người.

Lúc tẩy trừ cho Vân Khuynh, càng vì vết tích này, vì vết thương hạ thân của Vân Khuynh mà tự trách không ngớt.

Thế nhưng, hắn không khống chế được mình.

Hắn cùng lúc yêu thương Vân Khuynh, tự trách mình thô bạo, về phương diện khác lại nôn nóng muốn thương tổn Vân Khuynh để y vững vàng nhớ kỹ y là của hắn, cũng chỉ có thể là của hắn.

Các loại tình tự mâu thuẫn khiến hắn đau đầu muốn nứt ra, cũng khiến hắn không biết nên đối mặt Vân Khuynh như thế nào.

Cho nên hắn vội vã rời giường, mượn rượu tiêu sầu.

Thế nhưng, lúc này, vốn có dự tính Vân Khuynh phải nghỉ ngơi trong một thời gian dài mới có thể rời giường, bị hắn tổn thương khó có thể nhúc nhích được, dĩ nhiên, thức dậy.

“Ngươi. . .”

Có sao không? ? ?

Giữa đôi lông mày của Tần Vô Song bắt đầu xuất hiện nếp uốn, nhưng không có cách nào đem lời quan tâm của mình hỏi ra.

Là hắn tổn thương y như vậy, hắn có tư cách gì quan tâm y. . .

Hắn, rốt cuộc hắn nên làm sao đây. . .

Trong mắt Tần Vô Song tràn đầy ảo não, đau thương đầy mặt, xoay người muốn rời đi, Vân Khuynh lại nhanh tay nắm lấy áo hắn:

“Vô Song.”

Tần Vô Song dừng lại thân thể, quay lưng với Vân Khuynh, thân thể gắt gao banh chặt:

“Khuynh nhi. . .”

Vân Khuynh ở phía sau hắn câu lên khóe môi, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tái nhợt lộ ra dáng tươi cười xinh đẹp:

“Ngươi cái này đạp hư hình dạng, muốn đi đâu? ? ?”

“Ta. . .”

Tần Vô Song thực sự khắc chế không được mình, quay người lại, gắt gao ôm Vân Khuynh vào lòng:

“Khuynh nhi. . . Xin lỗi, Khuynh nhi Khuynh nhi, ta. . .”

Vân Khuynh đưa tay đặt lên thắt lưng hắn:

“Vô Song, không phải ngươi sai, là cơ thể của ta quá yếu, không thể để Vô Song. . .”

Lúc y nói những lời này, nét mặt tái nhợt nổi lên một tia đỏ ửng.

Tần Vô Song có chút dại ra, Khuynh nhi? Khuynh nhi không trách hắn? ? ?

Hắn không thể tin được cúi đầu nhìn Vân Khuynh, Vân Khuynh dũng cảm ngẩng đầu, nét mặt đỏ ửng còn chưa rút đi:

“Sau đó. . . Vô Song sau đó còn muốn ta triệt để như thế. . . Nhất định phải nói cho ta biết trước, để ta chuẩn bị sẵn sàng. . .”

Cánh tay Tần Vô Song ôm y từ từ buộc chặt:

“Không, sẽ không, không bao giờ như thế nữa.”

Vân Khuynh đẩy đẩy hắn:

“Vậy cũng chưa chắc. . . Cho nên, Vô Song, ngươi dạy ta võ công đi, để ta khoẻ mạnh hơn.”

Tần Vô Song nhếch môi:

“Được, được, được, ta lập tức đi phối dược, chờ Khuynh nhi ăn dược xong, liền lập tức dạy võ công cho Khuynh nhi.”

Vân Khuynh đem thân thể thả lỏng dựa trong lòng Tần Vô Song:

“Nói trước. . . Trước khi ta có võ công căn bản, không được bắt nạt ta như vậy.”

Nét mặt Tần Vô Song từ lâu đã rút đi chán chường, khôi phục tuấn mỹ tiêu sái, nghĩ hắn trước đây mặt ngoài nhìn qua cũng là một vị phong lưu công tử, thế nào lại ở lúc ghen làm ra việc ngốc như vậy, như vậy chỉ phá hư cảm tình của hắn và Khuynh nhi. . .

Lẽ nào, đây là, chuyện không quấn mình, quấn mình sẽ bị loạn sao? ? ?

Mềm nhẹ hôn lên đỉnh tóc của Vân Khuynh, Tần Vô Song thề:

“Được, sau đó ta chỉ nhẹ nhàng bắt nạt, sẽ không hung hăng bắt nạt như vậy. . .”

Sắc mặt Vân Khuynh càng đỏ, hung hăng kéo kéo tóc Tần Vô Song:

“Cho ngươi không đứng đắn. . .”

 

Chương 82: Bày ra mà nói.

 

Xác nhận Vân Khuynh thực sự không có giận hắn, Tần Vô Song lập tức thân thiết hỏi:

“Thân thể thế nào? ? ? Còn đau không? ? ?”

Hắn vừa hỏi như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn có tái nhợt của Vân Khuynh lại càng trắng, nhẹ nhàng cắn cắn môi dưới, cau lại đôi mày mảnh khảnh:

“Đau. . .”

Kỳ thực y hiện tại là toàn thân vô lực, cả người mơ hồ đau nhức, đặc biệt hai chân yếu đuối run rẩy.

Nơi tối hôm qua bị sử dụng quá độ, chỉ cần nhẹ nhàng hô hấp, liền đau rát khó chịu.

Y vừa nói như thế Tần Vô Song lập tức có chút luống cuống, tức khắc ôm ngang lấy y:

“Đau ở đâu? ? ?

Đau thế nào không ngoan ngoãn nằm nghỉ, muốn đứng lên sớm như vậy làm gì?”

Tần Vô Song vừa nói vừa ôm y vào phòng. Vân Khuynh bất đắc dĩ nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song.

Còn không phải lúc sáng sớm y yếu ớt chuyển tỉnh, không thấy Tần Vô Song, trong lúc nhất thời liền hoảng hốt.

Nhớ lại thái độ làm người thường ngày của Tần Vô Song, liền biết hắn nhất định là bởi vì áy náy mà trốn đi, sợ việc này sản sinh ảnh hưởng không tốt tới cảm tình của hai người, Vân Khuynh liền mặc kệ thân thể mình, cố gắng mặc quần áo rời giường tìm Tần Vô Song.

May là y dậy đúng lúc, thấy hình dạng Tần Vô Song như vậy, đúng là có chút không dám tin tưởng.

Chỉ là một buổi sáng, hắn liền trở nên chán chường như vậy, Tần Vô Song thế này, khiến tâm Vân Khuynh vừa ấm áp vừa đau lòng.

Được Tần Vô Song ôm vào trong ngực, ngửi thấy mùi rượu trên người hắn, Vân Khuynh thở dài trong lòng.

Trong lúc Vân Khuynh miên man suy nghĩ, Tần Vô Song đã đem y đặt lên trên giường:

“Khuynh nhi, ngươi chờ một chút, ta đi lấy thuốc.”

Tần Vô Song ôn nhu vì y kéo chăn bông.

Vân Khuynh gật đầu, một đôi mắt đẹp sáng trong suốt theo nhất cử nhất động của Tần Vô Song mà chuyển động.

Hiện tại, trên thế giới này, người quan trọng nhất của y là Hồng Châu và Vô Song, vô luận như thế nào, y đều phải giữ lấy cảm tình của y và Vô Song tiếp tục tốt lên.

Chờ Tần Vô Song mang tới thuốc mỡ, rốt cục phát hiện Vân Khuynh một mực nhìn hắn:

“Làm sao vậy? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không có gì, chỉ là nghĩ, Vô Song tuấn mỹ tiêu sái, thực sự không thích hợp dáng dấp đạp hư như vậy.”

Tần Vô Song một bên xốc lên chăn bông cởi ra y phục của Vân Khuynh, một bên thở dài:

“Khuynh nhi lại học được trêu chọc ta.”

Hai gò má Vân Khuynh ửng hồng, không có phản đối động tác của Tần Vô Song, thế nhưng đôi mắt của y dời Tần Vô Song đi, hạ xuống dưới.

Tần Vô Song nhìn vết tích loang lổ trên làn đa trắng nõn hoàn mỹ, trên đầu ngón tay dính thuốc mỡ, nhẹ nhàng trượt lên, vô hạn thương yêu nói:

“Không có lần sau, nhất định không có lần sau.”

Vân Khuynh bảo trì trầm mặc, chuyện tối hôm qua, kỳ thực hai người bọn họ không sai, thế nhưng Tần Vô Song cam đoan khiến y rất hài lòng.

Thuốc mỡ lạnh lẽo, mang theo khí tức mát lạnh, lấp đi đau đớn bỏng rát trên người Vân Khuynh.

Khi Tần Vô Song lần thứ hai trông thấy nơi bị hắn thô bạo chà đạp vô cùng thê thảm, bàn tay run run đến mức không cần được bình dược.

“Ta. . .”

Hắn nói tiếp:

“Tâm lý của ta rất loạn. . . Ta biết Khuynh nhi hôm nay cũng là thích ta, thế nhưng lời của biểu ca. . . Biểu hiện của đại ca, ta. . .”

Rốt cục, hắn không muốn trốn tránh nữa, gian nan mở miệng.

Vân Khuynh giật mình:

“Vô Song, ta cho tới bây giờ cũng không tin thầy tướng số. . . Biểu ca nói, kỳ thực cũng không cần để ý. . .

Còn đại ca, ta không biết hắn rốt cuộc đối xử với ta như thế nào, nói chung, bởi vì hắn là đại ca ngươi, ta mới gọi hắn một tiếng đại ca.”

Tần Vô Song vì lời y nói mà dừng lại động tác, ngưng mi trầm tư.

Đúng vậy, Vân Khuynh đối với bọn họ, đều là bởi vì bọn họ là thân nhân của hắn, mà thân nhân hắn đối với Vân Khuynh, cũng là bởi vì Vân Khuynh là người hắn coi trọng.

Hắn hình như, bởi vì lời của biểu ca, trở nên quá mức trông gà hoá cuốc.

Dần dần, Tần Vô Song giãn mở mặt mày:

“Khuynh nhi, ta hiểu. . . Lần này. . . Ta mong ngươi không nên. . .”

“Vô Song.”

Vân Khuynh mở miệng cắt đứt hắn, sợi tóc màu đen rối tung trên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ tái nhợt phối với màu đen càng hiện ra suy nhược, nhưng y lại cười tươi như hoa:

“Ta biết là bởi vì ngươi yêu ta, là bởi vì quá mức yêu ta. . .

Thế nhưng, Vô Song ngươi phải nhớ kỹ, ta yêu ngươi, Vân Khuynh cũng yêu Tần Vô Song.

Vậy nên, đừng tự ti như vậy.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. A~~~ đa tạ nàng rất rất nhiều *ôm ôm* Ta hông biết nói sao nữa *chớp chớp mắt* Nàng ơi *ngoắc ngoắc* Nàng đau hả? Nà nà, máy massage nà, sử dụng…hông miễn phí nga~~~ xài xong rồi a…? Quay lại edit tiếp cho ta~! *chống nạnh*
    Nói gì thì nói, tem vẫn phải bỏ vô túi, khựa khựa *lui vô góc đếm tem*

  2. siberia413 says:

    IU nàng wa dj~~~~~!! Đọc xong mà thấy sướng cả người ~~ nàng cố giắng edit đi, ta sẽ com đều đều lun!! *hun hun*!!

  3. Kano says:

    Ủng hộ 3 chuong 1 ngày ,ủng hộ 3 chuong 1 ngày. Cố lên nha nàng ^^/

  4. Smiley Joyce says:

    đau lòng quá TT.TT sau này làm sao em và 3 anh chịu nổi đây… khó nói lắm a….

Để lại bình luận

%d bloggers like this: