khuynh tẫn triền miên – chương 85+86

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 85: kết quả ngoài ý muốn.

 

“Hôm nay ta hướng ngươi cầu hôn lệnh muội, ngươi có đáp ứng? ? ?”

Một đôi mày nhỏ của Liên Cừ lập tức nhăn cùng một khối, ánh mắt u sầu, không có mở miệng.

Tần Vô Song phong khinh vân đạm nhìn Hiên Viên Liệt Thiên:

“Nhiếp chính vương.”

Hắn mở miệng kêu lên, Hiên Viên Liệt Thiên đem đường nhìn từ trên người Liên Cừ chuyển qua hắn:

“Chuyện gì? ? ?”

Tần Vô Song câu lên khóe môi:

“Chỉ cần biểu muội thích ngươi, nguyện ý gả cho ngươi, chúng ta tự nhiên sẽ không phản đối, nhưng nếu biểu muội có chút mảy may không thích, chúng ta đương nhiên sẽ không đồng ý.”

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên bỗng nhiên phát lạnh:

“Là chính nàng nói đến Tần gia rồi sẽ cho ta một cái công đạo, thế nhưng, đến nơi —-

Ngươi cũng thấy đấy, nàng trực tiếp ném ân nhân cứu mạng là ta đây đặt ở một bên, coi như là một người xa lạ. . .

Hay là, đi tới Tần gia, nàng một lòng chỉ muốn cùng ngươi tình chàng ý thiếp, đem tất cả mọi chuyện quên sạch! ! !”

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên sắc bén, trong thần sắc mang theo ẩn nhẫn tức giận âm u, không lưu tình chút nào đem việc này nói ra.

Thần sắc Tần Vô Song chấn động, lập tức nhìn Vân Khuynh ở bên người, rất sợ y có một tia hiểu lầm.

Nét mặt Vân Khuynh như trước lộ ra dáng cười, buông tay Tần Vô Song, chậm rãi thong thả bước đến trước mặt Hiên Viên Liệt Thiên:

“Vương gia.”

Y dùng tiếng nói trong suốt dễ nghe nhẹ giọng kêu lên.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn về phía y, ánh mắt ngẩn ra, mềm xuống.

Niên thiếu trước mắt hắn, mắt sáng như sao, dung sắc tuyệt mỹ, làn da nõn nà, suy nhược như bồ liễu, đặc biệt là hai gò má nằm gọn trong áo choàng màu đen trên vai càng hiện ra tái nhợt, huống hồ khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo nụ cười ôn hòa, vào lúc này, giống như một khối hàn ngọc trong suốt sáng long lanh.

Mặc cho hắn là ai, mặc cho hắn tức giận đến thế nào, thấy niên thiếu như vậy, cũng sẽ tắt lửa.

“Ngươi là? ? ?”

Hiên Viên Liệt Thiên lấy lại tinh thần, trong đôi mắt mang theo một tia nghiền ngẫm, nếu như không phải đã nhận định Liên Phù trước, hắn nhất định phải có được niên thiếu này.

Bề ngoài niên thiếu rõ ràng nhu nhược đến mức có thể kích khởi ý muốn bảo hộ của hắn, thế nhưng ánh mắt của y lại kiên cường không thua bất kỳ ai.

Thực sự là mâu thuẫn, nhưng ngoài ý muốn lại hài hòa đến chói mắt.

Kỳ thực, ngoại trừ bóng ma và e ngại cảm tình dưới đáy lòng ra, Vân Khuynh cũng không coi là một người mềm yếu.

Y cong lên đôi môi đỏ mọng cười cười:

“Ta là thê tử của Tần Vô Song, Vân Khuynh. . . Cũng là ‘Biểu tẩu’ của Liên Phù.”

“Ách. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên nhíu mày, trong lòng mừng thầm Liên Phù và Tần Vô Song đã không còn cơ hội.

Thân là người hoàng thất, bọn họ tương đối hiểu rõ người Tần gia, về người Tần gia suốt đời chỉ được thú một người thê tử, về các thế hệ Tần gia thâm tình, hắn là biết đến rất rõ ràng.

“Vân Khuynh. . . Như vậy, ngươi muốn nói cái gì.”

Vân Khuynh đem ánh mắt dời về phía Liên Cừ Liên Phù nói:

“Về chuyện vương gia cầu hôn, chưa nói đến biểu muội có thích ngươi hay không, có nguyện ý hay không, chỉ nói về bối phận. . . Dượng cô như trước khoẻ mạnh, ta nghĩ hôn sự của biểu muội, dù là biểu ca, hắn cũng không thể thay dượng cô làm chủ.”

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên lại bắt đầu chuyển lạnh:

“Ý của ngươi là? ? ?”

Vân Khuynh một điểm cũng không sợ hắn, không để ý nói:

“Đương nhiên là nhiếp chính vương tự mình đi cầu hôn với dượng cô, yêu cầu này, hẳn là không quá phận chứ? ? ?”

Đáy lòng Vân Khuynh nghĩ đến lời Tần Vô Song, Liên gia song thân, từ lâu đã không biết ẩn cư đến nơi nào, Hiên Viên Liệt Thiên chỉ riêng chuyện đi tìm bọn họ, xem chừng cũng rất khổ cực.

Đáng tiếc Hiên Viên Liệt Thiên chỉ biết Liên gia song thân tương đối thần bí khó tìm, lại không biết khó đến mức Liên Cừ và Liên Phù cũng không biết tung tích bọn họ.

“Được.”

Hiên Viên Liệt Thiên trầm tư nửa ngày, đáp ứng:

“Đây là chuyện phải, ta sẽ tìm được bọn họ, tự mình hướng bọn họ cầu hôn!”

Nếu như ngay cả hai người cũng tìm không được, hắn cũng uổng là nhiếp chính vương gian giảo một tay che trời của Huỳnh Quang.

Ngay lúc Vân Khuynh và Hiên Viên Liệt Thiên đàm thỏa, Liên Cừ lại đột nhiên mở miệng:

“Ta đáp ứng ngươi.”

Mọi người sửng sốt, Liên Phù kéo kéo ống tay áo Liên Cừ:

“Ca ca, ngươi nói cái gì vậy? ? ?”

Liên Cừ nhìn muội muội, trong đôi mắt kia mang theo không thể tin được, nhàn nhạt lặp lại:

“Ta nói, ta đáp ứng nhiếp chính vương cầu hôn.”

“Ca ca. . .”

“Biểu ca. . .”

Ngay cả Vân Khuynh và Hiên Viên Liệt Thiên đều kinh ngạc nhìn Liên Cừ.

Dĩ nhiên đáp ứng rồi? ? ? Sao lại thế? ? ? Tại vì sao? ? ?

Chương 86: Tâm tư Liên Cừ.

 

“Biểu ca, hôn nhân không phải trò đùa, biểu muội nàng rõ ràng không muốn. Ngươi đáp ứng như vậy, không tốt đâu!”

Tần Vô Song mở miệng khuyên Liên Cừ, ánh mắt Liên Phù dịu dàng lại tràn ngập chờ mong nhìn Tần Vô Song.

Trong tất cả các biểu ca, chỉ có Tần Vô Song là thân cận với nàng nhất, nàng cũng thích nhất Tần Vô Song.

Nhưng Liên Cừ lúc này lại quyết tâm đồng ý hôn sự:

“Ta đã đáp ứng nhiếp chính vương gia, sẽ không đổi ý, về phần đa nương, ta cũng sẽ ăn nói rõ ràng.”

Trên mặt nhu nhược xinh đẹp của Liên Phù bịt kín một tầng bóng ma:

“Không, ta không lấy chồng.”

Nàng là thiện lương suy nhược, lần đầu tiên nói không với người nhà, lần đầu tiên làm trái ý ca ca nàng, cũng là lần đầu tiên khiến người khác khó xử.

Liên Cừ cúi đầu:

“Long Diễm? ? ?”

Ảnh vệ lãnh diễm một thân đồ bó hỏa hồng lập tức xuất hiện.

“Có thuộc hạ, biểu thiếu gia.”

Khuôn mặt tuấn mỹ như sen của Liên Cừ lạnh lùng không có một tia tâm tình, nhàn nhạt mở miệng:

“Đưa biểu tiểu thư đến ‘Vô’ viện giao cho tiểu đồng.”

Long Diễm giật mình:

“Vâng, biểu thiếu gia ”

“Ca ca?”

Liên Phù không thể tin tưởng mở to mắt nhìn Liên Cừ:

“Không. . . Ca ca, ngươi không thể tàn nhẫn với ta như thế. . .”

“Long Diễm, động thủ.”

Long Diễm lập tức điểm huyệt Liên Phù nói một tiếng biểu tiểu thư đắc tội, liền đem nàng dẫn theo đi ra ngoài.

Chờ Long Diễm và Liên Phù rời đi, khuôn mặt đạm nhiên của Liên Cừ hiện ra một tia sắc bén, không chút nào lảng tránh nhìn thẳng vào đôi mắt khí phách của Hiên Viên Liệt Thiên:

“Nhiếp chính vương gia, tuy rằng ta đáp ứng lời cầu hôn của ngươi, thế nhưng, ngươi vẫn phải dựa vào chính mình đả động muội muội ta.

Hôn kỳ ( ngày cưới ) của các ngươi, phải do muội muội ta quyết định.”

“Ngươi. . . Đùa giỡn ta? ? ?”

Hiên Viên Liệt Thiên nhíu mày, lại muốn tức giận.

Nhìn hình dạng hiện tại của Liên Phù, muốn Liên Phù cam tâm tình nguyện gả cho hắn, quả thực, khó như lên trời.

Liên Cừ câu lên khóe môi:

“Lẽ nào nhiếp chính vương gia không đủ tự tin khiến cho muội muội yêu ngươi sao? ? ?”

Hiên Viên Liệt Thiên giật mình, không hề mở miệng.

Liên Cừ một chút bốn phía nhìn chung quanh, đứng dậy nói:

“Các vị chậm trò chuyện, tại hạ đi trước một bước.”

Thân ảnh Liên Cừ cũng dần dần rời đi, Hiên Viên Liệt Thiên nhìn bóng lưng hắn có chút suy nghĩ:

Muốn Liên Phù yêu hắn? ? ?

Ân, đây cũng là chuyện cần thiết. . .

Bằng không, thú về chỉ có tức giận, thế nhưng, hắn vốn không có tính nhẫn nại tốt, rốt cuộc nên làm thế nào đả động tâm của tiểu nữ tử cố chấp kia đây? ? ?

“Sao biểu ca lại đáp ứng việc hôn nhân này? ? ? Biểu muội rõ ràng là không muốn? ? ?”

Vân Khuynh có chút tức giận, lẽ nào Liên Cừ là muốn đặt mối quan hệ với nhiếp chính vương này sao? ? ?

Y đến từ thế kỷ hai mươi mốt, không muốn thấy nhất chính là loại hôn nhân tự ý xếp đặt như thế này, hủy đi bao nhiêu hạnh phúc của nữ tử. Cho dù Liên Phù thích Tần Vô Song, cho dù đó là tình địch của y, y cũng không hy vọng nàng bị bị ép gả cho một người nàng không thương.

Huống hồ, Liên Phù thiện lương như vậy, dùng thân thể nhu nhược giúp đỡ tạo nên hạnh phúc cho rất nhiều người cơ khổ, nàng cũng phải có hạnh phúc mới đúng! ! !

Tần Vô Phong nhìn Vân Khuynh nói:

“Liên Cừ biểu đệ làm như vậy nhất định có lý do, hắn từ trước đến nay là một người biết chừng mực, những chuyện này chúng ta cũng không cần nhúng tay.”

“Khuynh Khuynh.”

Tần Vô Hạ chớp mắt nhìn Vân Khuynh:

“Ngươi rốt cục đi ra ‘Phù phong các’, mỗi ngày đều ở bên trong cũng không ngại buồn. . .”

Vân Khuynh cúi mặt, hàm súc mỉm cười:

“Không ngại.”

Vân Khuynh hiện tại, vô luận là đối với Tần Vô Phong hay Tần Vô Hạ, đều là xa lánh hữu lễ, ở trước mặt bọn họ, cũng cực kỳ ngoan ngoãn.

Y như vậy, khiến Tần Vô Hạ buồn bực không ngớt, hắn tình nguyện Vân Khuynh đánh hắn, cũng không muốn nhìn thấy Vân Khuynh nặng nề như vậy.

Vết thương Tần Vô Hạ dần dần tốt lên, bởi vì lần trước hàn khí trên người nhị ca hắn vài ngày không rút đi dọa sợ hắn, hắn cũng không dám nhắc đến chuyện Vân Khuynh chiếu cố hắn.

Tần Vô Song vừa thấy Tần Vô Hạ nhìn chòng chọc Vân Khuynh, lập tức ôm eo y nói:

“Có ta cùng, Khuynh nhi sao có thể ngại buồn? ? ?”

Vân Khuynh cũng không giãy dụa, mặc hắn ôm lấy, dù sao y biết nguyên nhân hắn làm như vậy, mặc hắn cũng tốt. . . Chỉ là biểu muội kia.

Hừ hừ, chút nữa, nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

Liên Cừ vừa ly khai, Bạch Khuynh Vận liền theo đi ra ngoài.

Hắn vội vã đuổi kịp Liên Cừ, có chút nghi hoặc nói:

“Ta nghĩ đảo chủ không phải là loại người sợ nhiếp chính vương, lại càng sẽ không ham mê quyền lợi của nhiếp chính vương, vì sao lại đáp ứng hôn sự rõ ràng không thích hợp này? ? ?”

Liên Cừ trông thấy Bạch Khuynh Vận, thanh nhã như sen. trên khuôn mặt tuyệt mỹ mờ ảo xuất trần lộ ra nhất mạt tiếu ý, hỏi ngược lại:

“Khuynh Vận sao biết hôn sự này không thích hợp? ? ?”

Bạch Khuynh Vận giật mình:

“Muội muội ngươi, rõ ràng không muốn. . . Ách, lẽ nào, ngươi đã tính quẻ trước? ? ?”

Liên Cừ gật đầu lại lắc đầu.

Bạch Khuynh Vận càng thêm mơ hồ:

“Ngươi vừa gật đầu vừa lắc đầu, rốt cuộc là đã tính chưa? ? ?”

Nhìn khuôn mặt khả ái của Bạch Khuynh Vận phiếm hồng, mắt to tròn mang theo cấp thiết, Liên Cừ cười:

“Lúc ta đáp ứng hôn sự, ta không có bói toán, chỉ là thấy nhiếp chính vương là thật tâm thích Phù nhi, hơn nữa thái độ làm người của nhiếp chính vương cũng không tệ, lại có thực lực nhất định bảo hộ Phù nhi, Phù nhi nếu có thể gả cho hắn, cũng là một sự lựa chọn tốt. . . Cho nên, ta muốn cho hắn một cơ hội. . .

Hơn nữa, ngươi hẳn cũng nhìn ra Phù nhi có ý với Vô Song, ta mấy ngày trước đây xem tướng cho Vân Khuynh, biết đường tình của họ nhấp nhô, không đành lòng để Phù nhi quấy rầy bọn họ. . .

Sau đó, sau khi ta đi ra, ta liền yên lặng tính một quẻ cho Phù nhi và nhiếp chính vương. . .”

Bạch Khuynh Vận chớp chớp mắt to, hiếu kỳ hỏi:

“Quẻ tượng thế nào? ? ?”

Liên Phù tự tiếu phi tiếu thở dài:

“Không tệ. . . Ha hả, rất có hi vọng.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Hắc hắc, đến giờ mới cmt cho nàng đc X”D có lẽ sau này ta k thể thường xuyên cmt, nhưng ta vẫn luôn ủng hộ nàng, everywhere,everyday and everytime~!
    P/s: ta đã mong Liên Phù sẽ là trung gian làm nứt tình cảm zữa Khuynh Khuynh với Vô Song, rồi để 2 tên công khác nhào vô chứ TT^TT ta theo chủ nghĩa NP ngược luyến (đằng biệt là ngược công) mà~~~
    P.p/s: cầu chương mới đê~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: