khuynh tẫn triền miên – chương 87+88

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 87: Xích Huyết Kiếm xuất hiện

 

“Vân nhi, mấy ngày nay, ngươi ở Tần phủ thế nào? ? ? Đã quen chưa? ? ?”

Chờ đến khi Hiên Viên Liệt Thiên cáo từ rời đi, Tần Vô Phong lập tức xuất ra phong độ của đại ca quan tâm Vân Khuynh.

Vân Khuynh cũng ôn hoà gật đầu nói:

“Rất tốt, chỉ cần có Vô Song, đâu cũng là nhà, huống hồ người trong Tần phủ đều đối tốt với ta như vậy.”

Tần Vô Phong giật mình, thần sắc ảm đạm xuống.

Có Vô Song. . . đâu cũng là nhà. . .

Hai người này, thật đúng là. . .

Đệ đệ và ‘Đệ muội’ của hắn ân ái như vậy, hắn hẳn là hài lòng, thế nhưng, vì sao hắn cảm giác ngực đau nhức đến mức không thể hô hấp? ? ?

Mấy ngày này vẫn không gặp Vân Khuynh, nguyên tưởng rằng loại ảo giác kỳ quái quỷ dị này đã tiêu thất.

Thế nhưng, hôm nay, lần thứ hai nhìn thấy y, cảm giác lại cường liệt còn hơn dĩ vãng. . .

Hắn đối với tâm tình vô căn cứ của mình, xem ra là đã hiểu sâu hơn không ít. . .

Tần Vô Song nhìn ra thần sắc buồn bã của ca ca nhà mình, trong lòng ‘Lộp bộp’ một chút, cánh tay ôm eo Vân Khuynh bỗng nhiên buộc chặt:

“Đại ca, tam đệ, Phù nhi vừa rồi khiến ta rất lo lắng, ta muốn mang Khuynh nhi qua đó xem một chút. . .”

Đôi mắt lợi hại của Tần Vô Phong đã mất đi quang minh dĩ vãng, khoát tay áo:

“Các. . . Ngươi, đi đi.”

Tần Vô Hạ lập tức nhảy dựng lên:

“Ta cũng muốn đi.”

Tần Vô Phong lông mày anh tuấn cau lại:

“Vô Hạ lưu lại, chút nữa còn phải giúp ta xử lý vài việc.”

“A!”

Tần Vô Hạ bất mãn lầm bầm:

“Tại sao lại là ta? ? ?

Hiện tại nhị ca cả ngày ngoại trừ ở cùng Khuynh Khuynh chuyện gì cũng không cần làm. . .

Quá hạnh phúc, ta đi cùng Khuynh Khuynh, chuyện này để nhị ca làm có được không? ? ?

Tần Vô Song nhếch nhếch môi:

“Tam đệ không phục cũng đi thú một nương tử về, phỏng chừng, đại ca cũng sẽ cho phép ngươi ở cùng nương tử.”

Nói xong liền mang theo Vân Khuynh rời đi.

Trong lòng Tần Vô Phong yên lặng nghĩ, nếu như Tần Vô Hạ cũng thú một người thê tử, hắn có thể mặc kệ để Tần Vô Hạ chìm đắm trong ôn nhu hương không? ? ?

Đáp án là, sẽ không. . .

Như vậy, nếu như, Tần Vô Song thú không phải Vân Khuynh, hắn có thể mặc kệ Tần Vô Song như vậy không? ? ?

Đáp án là. . . Không biết. . .

Đây. . . Rốt cuộc là. . . Lẽ nào, hắn thực sự đã đi vào ma chướng sao? ? ?

Cho nên mới cảm giác thống khổ như vậy. . . Tim như bị đao cắt. . .

Hiện tại Tần Vô Phong đáng ghét tính cách của mình, vì sao hắn luôn luôn lạnh như vậy, không thể giống như Tần Vô Song có thể ôn nhu với người ngoài, vì sao tất cả mọi người đều cười, chỉ có hắn là không? ? ?

Là bởi vì hắn lãnh huyết sao? ? ?

Là bởi vì hắn vô tình sao? ? ?

“Nhị ca càng ngày càng quá phận, đại ca, ngươi nhất định phải tìm một cơ hội giáo dục nhị ca.”

Tần Vô Hạ đố kị lại bất mãn nhìn thân ảnh Tần Vô Song và Vân Khuynh rời đi, hung hăng nói với Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong bỗng nhiên hoàn hồn, nhìn tam đệ, lạnh giọng nói:

“Nghĩ cái này, không bằng ngẫm lại giải quyết chuyện ‘Xích Huyết Kiếm’ đang gây tranh cãi trong chốn võ lâm như thế nào đi.

Ngươi thân là ‘Ám hoàng’ chủ quản võ lâm, chuyện này, mơ tưởng đại ca tiếp tục ra tay giúp ngươi.”

Đôi mắt màu đen của Tần Vô Hạ dần hiện ra một chút ánh sáng:

“Đương nhiên, chuyện vui như vậy, sao ta có thể nhường cho đại ca.”

Xích Huyết Kiếm, tương truyền là tuyệt thế hảo kiếm của người đầu tiên đệ nhất đảm nhận võ lâm minh chủ để lại, ngoại trừ bản thân kiếm đứng hàng thứ hai trong thập đại danh kiếm trong giang hồ, trong thanh kiếm kia còn cất giấu tuyệt thế kiếm ‘Kình Thiên Kiếm phổ’ .

Bởi vậy thiên hạ võ lâm nhân sĩ đều là thèm nhỏ dãi, đáng tiếc chính là Xích Huyết Kiếm đã tiêu thất gần trăm năm.

Khiến Tần Vô Hạ nghĩ là chuyện vui là do, trước đó vài ngày, dĩ nhiên có người đồn thổi Xích Huyết Kiếm và ‘Kình Thiên Kiếm phổ’ xuất hiện trong Phù Vân sơn trang ở Huỳnh Quang.

Hầu như là ở nhất khắc truyền ra tin tức, Phù Vân sơn trang liền cấp tốc trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích —-

Bởi vì Xích Huyết Kiếm hòa ‘Kình Thiên Kiếm phổ’, không chỉ là đối tượng võ lâm nhân sĩ trong Huỳnh Quang quốc nội mơ ước, mà còn là đối tượng mơ ước của người trong võ lâm thiên hạ.

Ngắn ngủi mấy ngày, tam đại quốc gia khác  —-

Phần lớn võ lâm nhân sĩ ở phương Tây Liệt Phong, phương Bắc Tương Ly, phương Nam Xích Yên Trung đều dũng mãnh hướng vào cảnh nội Huỳnh Quang, vì chuyện gì, tất cả mọi người trong lòng biết rõ ràng.

Chuyện Xích Huyết Kiếm, xử lý một điểm không tốt, sẽ trở thành tranh cãi giữa các quốc gia, liên quan đến rất nhiều kẻ có thân phận phức tạp, có rất nhiều kỳ nhân dị sự dĩ vãng ẩn cư cũng sắp hiện thế, hơn nữa vô luận như thế nào triều đình và Tần gia đều không thể để Xích Huyết Kiếm hòa ‘Kình Thiên Kiếm phổ’ rơi vào tay người ngoài Huỳnh Quang.

Từ hiện tại đến xem, việc này là một rắc rối lớn.

Cái này đối với Huỳnh Quang mà nói là một tai họa nho nhỏ, đối với Tần Vô Hạ từ một nơi bí mật gần đó chủ quản giang hồ Huỳnh Quang mà nói, cũng là một thách thức lớn.

Chuyện lớn như vậy, Tần Vô Phong nói không nhúng tay, chính là mong muốn, Tần Vô Hạ từ chuyện này, trưởng thành càng cường đại hơn, càng thêm thành thục.

 

Chương 88: Hai người đối lập.                                         

 

Ra khỏi sảnh lớn, Tần Vô Song liền buông lỏng thắt lưng Vân Khuynh, trên mặt tuấn mỹ vì Liên Phù mà hiện ra một tia lo lắng.

Vân Khuynh cau, dắt ống tay áo Tần Vô Song:

“Vô Song.”

Tần Vô Song dừng lại cước bộ, cúi đầu nhìn y:

“Ân? ? ?”

Vân Khuynh câu lên khóe môi anh hồng, giương mắt nhìn hắn, tự tiếu phi tiếu:

“Phù nhi biểu muội. . .”

“Ách. . .”

Tần Vô Song sắc mặt cứng đờ:

“Cái này, ta và nàng, chỉ là biểu huynh muội, không hơn.”

Tiếu ý bên môi Vân Khuynh nhạt đi:

“Ta không nói các ngươi có cái gì. . . Ta chỉ là muốn hỏi một câu Vô Song đối với hôn sự của Phù nhi biểu muội nghĩ thế nào.”

Tần Vô Song thở phào nhẹ nhõm, kéo tay Vân Khuynh đi về phía trước:

“Ta giống đại ca, tin tưởng biểu ca nhất định có nguyên nhân của chính hắn, cũng không lo lắng, chỉ là Phù nhi. . . Thái độ của biểu muội, thật khiến người khác lo lắng.”

Ngón tay Vân Khuynh bị Tần Vô Song nắm lấy chậm rãi mở, xen vào kẽ tay của Tần Vô Song, mười ngón giữ chặt, hai bên dây dưa:

“Vô Song. . . Trong lòng ngươi, nàng, rốt cuộc là Phù nhi, hay là biểu muội? ? ?”

Tần Vô Song lần này cũng không dừng lại, chỉ là thoáng thở dài một chút:

“Khuynh nhi, ta thừa nhận, trong lòng ta, biểu muội đích thật là một người nữ tử không giống những nữ tử khác. . .

Thế nhưng, ta chỉ là kính nể lúc nàng thể nhược nhiều bệnh lại không oán trời trách đất, ngược lại lại thiện lương như vậy mà thôi. . .

Chuyện nàng làm, đã từng nói qua, từng khiến ta khiếp sợ, nhưng là không hơn.

Có rất nhiều tình cảm, là không liên quan đến ái tình, biểu muội đối với ta, chỉ là thân nhân chỉ là bằng hữu, trừ ngươi ra, ai cũng không thể bước vào tâm ta.

Lòng ta, đã là của riêng ngươi, ngươi không cần sợ sệt hoài nghi hoặc là tính toán cái gì.”

Tay Vân Khuynh bỗng nhiên buộc chặt:

“Đúng, Vô Song, ta muốn chính là những lời này của ngươi, đồng dạng, Vô Song đứng ở vị trí của ta tự hỏi, cũng không cần lo lắng bất an, đúng không? ? ?”

Tần Vô Song trầm mặc một hồi rồi cười to:

“Ngươi a, tiểu hũ nút, đã lâu cũng không có đề chuyện này, nhưng luôn luôn xoắn quýt trong lòng, ta đã sớm không so đo sự kiện kia rồi.”

Mặt Vân Khuynh đỏ hồng, trừng mắt Tần Vô Song, cái liếc mắt nọ, nước gợn liễm diễm, ánh sáng tràn đầy, đẹp đến rung động lòng người, cũng sinh động sáng tỏ tình tự của chủ nhân.

Mấy ngày gần đây y lười biếng, rốt cục thoáng rút đi một ít.

Lúc Tần Vô Song và Vân Khuynh đến ‘Vô’ viện, Liên Phù đang đau khổ cầu xin Liên Cừ xóa bỏ hôn sự.

Tần Vô Song nhìn từ xa, quay về bên người Vân Khuynh thở dài:

“Nàng như vậy, khiến ta nhớ lại năm năm trước, biểu muội nho nhỏ cầu xin chúng ta cho nàng ra ngoài làm việc thiện. . .

Chỉ là, không biết lúc này đây, nàng còn có thể thắng lợi không.”

Một đôi mày mảnh của Vân Khuynh, chậm rãi nhíu lại:

“Biểu ca làm như vậy, biểu muội hẳn là sẽ càng thêm đáng ghét nhiếp chính vương kia.”

Nét mặt Tần Vô Song chậm rãi khoác lên ý cười xấu xa:

“Ghét hắn rất tốt, biểu muội của ta, sao có thể cho hắn dễ dàng thú tới tay? ? ?”

“Biểu ca. . .”

Tần Vô Song và Vân Khuynh đang ở ngoài nói chuyện phiếm, Liên Phù liền thấy được Tần Vô Song.

Đại khái là bởi vì cầu xin ca ca nàng không có hi vọng, Liên Phù liền chuyển sang cầu Tần Vô Song:

“Biểu ca. . .”

Liên Phù một thân quần trắng như một con bướm trắng, nhanh nhẹn bay xuống bên người Tần Vô Song, hai gò má xinh đẹp nhu nhược mang theo nước mắt chọc người thương tiếc, nàng chăm chú nắm ống tay áo Tần Vô Song, ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp mang theo nồng đậm cầu xin:

“Biểu ca, ngươi giúp ta nói một chút với ca ca, ta không muốn gả cho nhiếp chính vương, ta không muốn gả cho hắn.”

Lần trước nàng nhào tới trong lòng Tần Vô Song, Vân Khuynh không tính toán, lúc này đây Vân Khuynh cũng không muốn mắt mở trừng trừng nhìn nàng cọ cọ trong lòng Vô Song:

“Khụ khụ.”

Ngón tay trắng noản thon dài co lại, đặt ở bên môi ho nhẹ.

Lực chú ý của Vô Song lập tức bị lôi đi”

“Khuynh nhi, ngươi làm sao vậy, lẽ nào bị cảm lạnh rồi? ? ?”

Tần Vô Song cử động, khiến Liên Phù vẫn tận lực quên Vân Khuynh phải nhìn thẳng vào y.

Nàng buông tay nắm áo Tần Vô Song, đôi mắt đẹp mang theo nước mắt chuyển hướng về phía Vân Khuynh:

“Biểu tẩu? ? ?”

Trong con ngươi trong suốt của nàng hiện lên một tia kinh ngạc, lúc ở sảnh lớn, toàn bộ lực chú ý của nàng đều đặt ở trên người Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên nàng sợ, căn bản chưa kịp tỉ mỉ quan sát Vân Khuynh.

Lúc này vừa nhìn, đúng là một mỹ nhân bề ngoài không thua nàng chút nào, hơn nữa đối phương nhìn qua còn hơn nàng vài phần nho nhã bình tĩnh, thế nhưng. . . Nếu như, thật là biểu tẩu của nàng, thế nào lại là một thiếu niên? ? ?

Địch ý trong lòng nàng, thoáng cái thăng đến mức tận cùng, đôi mắt đẹp cũng chậm rãi trở nên quật cường.

Trong lòng Vân Khuynh cười khổ, cái tên Tần Vô Song lạn hoa đào này, khiến y còn chưa làm gì đã bị biểu muội thiện lương nhà hắn ghét luôn rồi.

Y nhàn nhạt mỉm cười, mang theo vài phần bất đắc dĩ:

“Biểu muội, ta là thê tử Vô Song, Vân Khuynh.”

Liên Phù chậm rãi ngừng nước mắt, trừng mắt nhìn, ngọt ngào cười:

“Vừa rồi. . . Để biểu tẩu chê cười.”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không sao. Đều là người trong nhà.”

Câu người trong nhà này, khiến nụ cười trên mặt Liên Phù, thiếu chút nữa liền không nén được giận.

Tâm tình nàng lúc này hỗn loạn đến cực điểm, không thể đối mặt với ‘Thê tử’ danh chính ngôn thuận của Tần Vô Song, nàng chỉ có thể mang theo chua xót và khổ sở trong lòng, chật vật mà chạy, mọi việc khác, chỉ có thể chờ nỗi lòng ổn định lại rồi nói sau:

“Ân. Như vậy, cảm tạ biểu tẩu, Phù nhi có chút khó chịu, sẽ không gây trở ngại biểu ca biểu tẩu và đại ca.”

“Biểu muội.”

Tần Vô Song gọi nàng lại, vai của nàng hơi run run:

“Biểu ca? ? ?”

“Ta muốn nói, kỳ thực ca ca ngươi vẫn tôn trọng ý nguyện của ngươi, hôn kỳ của ngươi và nhiếp chính vương, là do ngươi định, nếu như, sau đó ngươi vẫn không muốn, ca ca ngươi cũng tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi. . .

Đúng không, biểu ca? ? ?”

Nói xong với Liên Phù, hắn đột nhiên chuyển hướng Liên Cừ.

Liên Cừ thấy muội muội khóc, cũng cực kỳ yêu thương, gật đầu:

“Đúng, ta hiện nay trên miệng là đáp ứng, nhưng cũng chỉ là muốn ngươi cho Hiên Viên Liệt Thiên một cơ hội mà thôi.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. Á, cái tên Vô Song miệng thì nói vậy mà cứ ôm ôm ấp ấp…… Khuynh Khuynh nhà ta cũng là nam nhân a, mà cho dù là nữ nhân, ví dụ là ta đi, gặp chồng mình cứ để mặc cho người có tình ý với chông mà ôm chồng thì hoặc là một cước đá xoáy con nhỏ đó, hoặc là quăng thằng chồng, chứ hông có vụ nói khéo này nọ đâu *ngứa mắt*
    Cơ mà vậy thì ta mới có ngược để coi *xoắn xuýt* Cô editor ơi, mau mau ra thêm vài (chục) chương nữa đê~~~

  2. Smiley Joyce says:

    Vô Song, huynh để cho ôm 2 lần, thế đừng trách sao chúng hủ không bênh huynh. ráng mà chịu!

  3. hairi yang says:

    Mk ko thích Liên Phù, tại vì nó quá vô lý, xinh đẹp, bệnh mỹ nhân thích đi từ thiện, quá thánh mẫu. Chính ra nếu nó thánh mẫu thật thì phải yên lặng mà chúc phúc cho ng ta chứ ko vô ý như vậy. CP của em ấy phải gọi là chuẩn ngôn tình cmnr… Nói chung là con pháo hôi, ghét.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: