siêu sao – chương 73+74

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ thất thập tam chương – tình nhân trong mộng ( tam )

 

Phỏng vấn xong các nam minh tinh, chờ đến bảy giờ tối mọi người bước vào thang máy đi lên vườn hoa trên không trên sân thượng tầng cao nhất gặp mặt “Bạch mã vương tử”, tuy rằng bọn họ bây giờ còn chưa thấy “Bạch mã vương tử”, thế nhưng trong lúc mọi người đều đang suy đoán vị khách quý này là ai, tổ tiết mục đã bắt đầu phát sóng phim ngắn, đây chính là đãi ngộ mà nam khách quý lúc trước không có.

Nam khách quý trước đây có đãi ngộ gì? Một màn hình, mặt trên viết mấy chữ giới thiệu.

Tổ tiết mục lúc này đặc biệt quay chụp một đoạn phim ngắn giới thiệu nam khách quý, trong màn ảnh ngay từ đầu xuất hiện biển rộng mỹ lệ, hòn đảo tư nhân cùng với biệt thự xa hoa là do nhân viên quay phim quay trên máy bay trực thăng, bầu trời xanh thẳm cùng với nước biển xa xa nối liền một đường, hòn đảo nhỏ không chút nào thua kém các hải đảo nổi tiếng dành cho các kỳ nghỉ, núi thấp trên đảo cùng với biệt thự siêu xa hoa chiếm đóng hơn nửa bờ biển giống như một tòa lâu đài mộng ảo trong điện ảnh.

Một cảnh cực kỳ đơn giản, cũng đủ để cho toàn bộ nam minh tinh đang ngồi sợ hãi than.

Phối hợp với hình ảnh mỹ lệ, lời thuyết minh bắt đầu giới thiệu bối cảnh của nam khách quý, ngoài ra còn cố ý nói ra máy bay trực thăng là của nam khách quý, nam khách quý nhiệt tình đem máy bay trực thăng cho tổ tiết mục mượn còn bao phí dụng ăn ở cho tổ tiết mục.

Nam khách quý có hòn đảo tư nhân thuộc về chính mình, trên đảo quanh năm có người hầu ở lại quét tước, biệt thự xa hoa không gì sánh được khiến người ta mở rộng tầm mắt, bọn họ không phải chưa từng gặp qua kẻ có tiền, thế nhưng đây là lần đầu biết một người có thể giàu đến mức này, rõ ràng là sống trên cùng một trái đất, nhưng quả thực chính là người của hai thế giới.

Biệt thự khuynh tình được làm từ tay kiến trúc sư nổi tiếng thế giới, núi thấp nối liền với biển rộng tạo thành một khu bể bơi, thiết bị gia dụng công nghệ cao, một rạp chiếu phim IMAX tư nhân, người hầu được huấn luyện thuần thục, thảm trải sàn thủ công toàn bộ là hàng số lượng có hạn, đồ trang trí còn xa hoa hơn cả hoàng gia, thú cưng nuôi trong nhà không phải chó mà là sư tử. . .

Cho dù là Đường Phong kiến thức rộng rãi không muốn thừa nhận cũng không được, nam khách quý lần này quả thực có thể nói là người giàu đẳng cấp thế giới, hơn nữa từ bài biện trong phòng gì gì đó đến xem phẩm vị còn rất không kém, là một người rất biết hưởng thụ sinh hoạt cộng thêm rất tự kỷ, cảm giác phẩm vị rất giống Charles.

Ngay cả Đường Phong còn nghĩ nam khách quý này là người giàu có, một vài tiểu minh tinh khác hoàn toàn là nhìn đến ngẩn người, bình thường trong giới giải trí có tin tức nữ minh tinh này gả vào nhà giàu, nam minh tinh kia ở bên phú bà phú hào, thế nhưng hiện tại so với vị nam khách quý này, quả thực chính là gặp sư phụ, cách biệt không phải một ly hai ly, chỉ sợ là dài như Vạn Lý Trường Thành vậy.

Nếu như có thể được vị nam khách quý này ưu ái, đừng nói là được nâng đỡ thay đổi cả mảng lớn, căn bản là có thể không cần làm việc, cả ngày dạo chơi toàn bộ thế giới hưởng thụ cuộc sống siêu cấp phú hào, đâu cần liều sống liều chết khổ sở trong giới biểu diễn, mặc kệ là kịch truyền hình đóng phim hay ca hát, đều là công việc mệt mỏi.

Nếu như nói lúc ban đầu còn có một chút nam minh tinh vẫn đang hoài nghi mình nhận tiết mục này có thể mang đến một vài ảnh hưởng không tốt hay không, hiện tại bọn họ đều là âm thầm lộ ra vui vẻ, một phần mười mong muốn có thể trở thành bạn trai của siêu cấp phú hào này, như vậy xác xuất thành công nổi tiếng cao hơn không biết bao nhiêu lần.

Chỉ cần dựa vào một góc bối cảnh xuất thân của nam khách quý, đừng nói là những tiểu minh tinh bọn họ, chỉ sợ ngay cả siêu sao thành danh trong nước cũng sẽ động tâm, những minh tinh lúc trước bởi vì sợ tiết mục phá hủy hình tượng mà từ chối tham gia, đến khi nhìn đến tiết mục sau đó khẳng định sẽ cực kỳ hối hận.

Vương Nam và Khải ở phía sau màn hình nhìn thấy phản ứng của các nam minh tinh đều vô cùng thoả mãn, Vương Nam than thở: “Khải, thật mệt cho anh tìm được người như vậy, thế nhưng anh bảo kỳ tiếp theo chúng tôi làm như thế nào đây? Đi đâu mà tìm siêu cấp nam phú hào ưu tú như vậy?”

Khải cười cười, không hề gì nói: “Vấn đề kỳ sau để cho kỳ sau, mục tiêu hiện tại của chúng ta là đem tiết mục ‘Tình nhân trong mộng’ đẩy lên đỉnh núi.”

. . .

. . .

Chuẩn bị hoàn tất, mười vị nam minh tinh đang nổi danh nhờ sự dẫn dắt của nhân viên công tác đưa đến ngồi thang máy lên trên tầng cao nhất của khách sạn.

Sân thượng ngoài trời rộng mở, cảnh đẹp thành thị vào đêm thu hết vào tầm mắt, trên trời là ánh sao rực rỡ, dưới đất là ánh đèn phồn hoa tỏa sáng, gió mát từ biển thổi tới bọc thêm mùi hoa và mùi vị bùn đất, nhẹ nhàng hít một hơi, cả người lập tức thần thanh khí sảng.

Mặc dù đã đi lên sân thượng, nhưng các nam minh tinh còn chưa thể lập tức gặp mặt vị nam khách quý xuất thân hùng hậu kia, dựa theo quy tắc tiết mục, các nam minh tinh sẽ dựa theo thứ tự lần lượt đi lên chào hỏi với nam khách quý, cuối cùng mọi người sẽ cùng nhau ăn cơm, mà sắp xếp chỗ ngồi cho bữa cơm sẽ do nam khách quý căn cứ theo ấn tượng đầu tiên bố trí.

Sau khi ấn tượng đầu tiên và bữa cơm qua đi, nam khách quý sẽ tặng 9 đóa hoa hồng, nam minh tinh không được nhận hoa rất đáng tiếc chỉ có thể rời khỏi tiết mục.

Mười nam minh tinh đứng ở cửa sân thượng, phía trước bọn họ đặt hai bồn hoa lớn ngăn đi tầm nhìn, mà vị nam khách quý kia sẽ ở trong khách sạn xa hoa nhất ngồi trên vị trí có thể nhìn thấy cảnh đêm thành thị đẹp nhất chờ bọn họ.

Đường Phong xếp hạng vị trí gần sau, phía trước cậu có 6 người, Phùng Tu Kiệt có tiềm lực nhất xếp hạng thứ 3, nam minh tinh đầu tiên có vẻ hơi hơi khẩn trương kích động lướt qua bồn hoa dẫn đầu đi gặp “Bạch mã vương tử”

Bạch mã vương tử?

Ăn mặc trang trọng, Charles vốn là con lai dùng tư thái ưu nhã giống như quý tộc Châu Âu đứng ở trước bàn ăn, bản thân anh ta một chút cũng không cho rằng mình là bạch mã vương tử gì gì đó, mà đúng hơn là một quốc vương nắm giữ quyền lực tối cao.

Khi nhân viên chụp ảnh chụp anh trong phòng nghỉ, anh một cước đạp tên kia bay ra ngoài, coi anh là con khỉ?

Khi một mình buồn chán đứng trên sân thượng ngoài trời hóng gió đêm, Charles rất nghi hoặc lúc đó có phải bản thân uống nhầm thuốc mà thần chí không rõ hay không, bằng không tại sao lại dụng tâm mãnh liệt mọc lên ý muốn gọi điện thoại đồng ý lời mời ngu ngốc của tên Khải ngu ngốc kia, Charles anh muốn loại đàn ông đàn bà nào mà không được, còn cần tới nơi này hẹn hò với mấy người tiểu minh tinh?

Loại cảm giác này khi Charles thấy tiểu minh tinh đầu tiên giống như con chim cút ưỡn a ưỡn ẹo đi tới thì càng cường liệt, mặt hàng gì đây, nếu đây là lúc bình thường thì anh ngay cả hứng thú liếc mắt cũng không có!

“Anh, chào anh!” Tiểu minh tinh thứ nhất vừa thấy Charles thì hoàn toàn sững sờ tại chỗ, nhìn giống như là khúc gỗ không động đậy.

Bọn họ có lẽ từng đoán, đàn ông siêu cấp tài phú nhất định là đã năm sáu mươi, bảy tám mươi tuổi, hoặc là rất xấu, hoặc là có bệnh lạ gì đó, nhưng nhìn người đàn ông anh tuấn đến quá mức ở trước mắt, ngũ quan lập thể con lai thể hiện trên người Charles đạt đến cực hạn, hình thể vượt trội, khí chất ưu nhã mang theo vài phần cuồng dã lạnh lùng.

Quý tộc trong điện ảnh miêu tả, có lẽ cũng là như vậy.

Đối mặt với lời chào hỏi của chim cút nhỏ, Charles chỉ là nhẹ nhàng nhấc lên khóe môi, chim cút nhỏ khẩn trương nói không nên lời, cúi đầu chạy tới đứng một bên, minh tinh gì chứ, đứng ở trước mặt Charles, cậu ngay cả vịt con xấu xí cũng không bằng.

Sau đó lại có mấy người minh tinh bước vào, hoặc là khiếp đảm, hoặc là nhiệt tình, hoặc là giả vờ bình tĩnh, hoặc là ra vẻ ưu nhã như giới thượng lưu, Charles “Duyệt người vô số” mặt ngoài giả vờ là quý ông nhất nhất chào hỏi với mấy người minh tinh, sắc trời càng ngày càng tối, gió càng ngày càng mạnh, anh cảm thấy càng ngày càng buồn chán.

Trong đám người này ngoại trừ số ba kia miễn miễn cưỡng cưỡng có thể liếc nhìn hai cái, những người khác quả thực là khó coi, Khải tìm đến toàn là mặt hàng gì vậy?

Đường Phong đâu? Đường Phong tại sao còn chưa xuất hiện?

Trong lúc Charles có chút bực mình, người anh chờ mong cuối cùng từ phía sau bồn hoa bước ra, bước chân không nhanh không chậm, thế nhưng đến khi ngẩng đầu nhìn thấy Charles, trong mắt Đường Phong rõ ràng xẹt qua một tia kinh lăng, biểu hiện này ở trong mắt những người khác cũng chỉ là “cậu ta giống chúng ta nghĩ nam khách quý này quá anh tuấn”, căn bản sẽ không nghĩ đến một người tiểu minh tinh lại quen biết siêu cấp phú hào như vậy.

. . .

. . .

Tâm tình Charles bắt đầu tốt lên từ khi nhìn thấy trong mắt Đường Phong rõ ràng xẹt qua một tia kinh lăng, sắc trời cũng không quá tối, gió thổi trên biển cũng không đáng ghét như vậy, trong ngực Charles một chút buồn chán bực mình yên lặng tán đi, anh nhìn Đường Phong từng bước một đi tới trước mặt, đường nhìn chưa bao giờ rời khỏi khuôn mặt người kia.

Nhớ lại lúc trước giao dịch một tháng với Đường Phong, một phần là phối hợp Lục Thiên Thần, còn có một phần là vì tướng mạo Đường Phong coi như tạm được, trong mắt Charles cũng chỉ là trình độ “tạm được” mà thôi, thế nhưng hiện tại nhìn lại, anh đột nhiên nghĩ người đàn ông này thực sự rất đẹp, mắt đẹp, mũi đẹp, chỗ nào cũng đẹp.

Càng nhìn càng thuận mắt.

“Xin chào.” Đường Phong đi lên phía trước tự nhiên vươn tay tới chỗ Charles, người kia cười nắm lại, đặc biệt dùng sức.

“Xin chào.” Charles trả lại hai chữ tương đồng.

Hai người đàn ông đã từng ngủ chung một giường trong một tháng lại gặp nhau trong trường hợp như vậy, bình thản đến không ngờ.

Chào hỏi vô cùng đơn giản qua đi liền tự giới thiệu một chút.

“Tôi là Đường Phong.” Mặt lộ vẻ mỉm cười.

“Cậu có thể gọi Charles, mời.” Nhìn có vẻ như chưa có thêm hứng thú trò chuyện, Charles thả tay Đường Phong ý bảo cậu đứng chung một chỗ với các minh tinh khác.

Đường Phong qua đi mấy người tiểu minh tinh sau đó lại lục tục đi vào, phản ứng chạm mặt của cậu và Charles trong đám người trên cơ bản là không có gì đặc biệt, chỉ có hai người bọn họ mới biết trong lòng mình nghĩ gì.

Đường Phong nhìn thấy Charles đầu tiên là kinh ngạc, cậu căn bản không nghĩ đến kiểu đàn ông kiêu căng ngạo mạn lưu manh mẫu mực như Charles cũng tới tham gia tiết mục, nhưng nghĩ lại một chút, nghe nói chủ nhiệm đài truyền hình trong giới giải trí tài nguyên rất nhiều, giao hữu rộng khắp, nói không chừng Charles là do Khải mời tới tiết mục.

Tuy rằng Đường Phong không cảm thấy Charles sẽ là một người trọng tình nghĩa, thế nhưng Charles xuất hiện vẫn khiến cậu giật mình một chút, nhỡ đâu người kia ngay từ vòng đầu đã đá cậu đi vậy cũng quá mất mặt, mục tiêu của Đường Phong là sống qua ba vòng đầu, đến mấy vòng sau thì mặc kệ.

Nếu như Charles thực sự loại cậu ngay từ vòng đầu tiên, cậu nhất định sẽ chờ sau khi kết thúc tiết mục sẽ cho cậu nhỏ của Charles một cước.

Mười vị nam minh tinh đều đã gặp mặt Charles, kế tiếp là vấn đề sắp xếp chỗ ngồi ăn cơm. Charles đầu tiên đi tới trước mặt Phùng Tu Kiệt, lịch lãm vươn tay đưa người thanh niên đến vị trí bên trái gần anh nhất, tiếp đến là một người thanh niên nổi tiếng xinh đẹp khả ái, một người tiếp một người, Charles rất nhanh đưa tất cả mọi người đến chỗ bàn ăn.

Giống như lúc trước, vị trí của Đường Phong không tính là nổi bật nhưng cũng không phải là vị trí khó thấy nhất, thuộc về vị trí trung gian bình thường trên bàn dài, không tính là gần Charles, nhưng cũng là vị trí Charles vừa nhấc đầu là có thể nhìn thấy.

Bữa cơm chính thức bắt đầu, mấy người nam minh tinh ngồi gần Charles có ưu thế nói chuyện với Charles, có người hỏi hòn đảo nhỏ của Charles có thật là mua không, cũng có người hỏi Charles là làm nghề gì, Charles trả lời trước sau như một hài hước dí dỏm, như vậy càng ngày càng tăng thêm sức hấp dẫn của người đàn ông lắm tiền này, Đường Phong nghĩ, người này cõ lẽ là tới vui chơi, song song hẹn hò với mấy người nam minh tinh, vừa lúc phù hợp tâm tính hoa hoa công tử của Charles.

Mà cậu, người duy nhất từng có quan hệ với Charles rất có thể sẽ là người đầu tiên bị đo ván.

Trong bữa cơm Đường Phong một câu cũng không nói, trái lại cúi đầu ăn cơm uống rượu, sau khi bữa cơm chấm dứt cuối cùng đã tới phần cuối tiết mục của tập một, cũng là cao trào toàn tập.

Charles tặng đi 9 đóa hoa hồng, người không nhận được hoa hồng chỉ có thể bị loại.

 

Đệ thất thập tứ chương: Lựa chọn ngoài ý muốn.

 

Một người lúc nào cũng cần phải lựa chọn, mỗi một loại lựa chọn đều mang đến một loại kết quả hoàn toàn khác biệt.

Cậu, cậu, còn có cậu, lại có bao nhiêu sự lựa chọn?

Buổi tối đột kích, vài đám mây đen bồng bềnh trên bầu trời xanh xám, gió mát dường như một bàn tay vẽ loạn mây đen, bóng đêm sương mù, trong thành thị một mảnh đèn đuốc sáng trưng.

Xe con màu đen chậm rãi ngừng ở cửa khách sạn xa hoa nhất của thành phố S, người thanh niên một thân thuần trắng nhìn người đàn ông ở bên cạnh ẩn trong bóng tối mà không thấy rõ khuôn mặt, chậm rãi mở miệng: “Em lên đây.”

“Đi đi.” Thanh âm người kia không lạnh nhạt nhưng cũng không nhiệt tình.

Ca Trần đưa tay qua cố sức nắm tay người kia: “Thiên Thần, đừng quên chuyện anh đã đồng ý với em.”

“Ừ.” Lục Thiên Thần nhàn nhạt lên tiếng.

Người thanh niên mở cửa xe theo vệ sĩ hộ tống tiến vào quán bar, Lục Thiên Thần ngồi ở trong xe mở cửa sổ, hơi hơi thò đầu ra nhìn nhìn cao ốc không thấy đỉnh, thật đúng là vừa khéo, tiết mục Đường Phong tham gia cũng là ở khách sạn vườn hoa trên không.

Khóe miệng khẽ nhếch, Lục Thiên Thần tựa ở trong xe lấy ra một điếu thuốc châm lửa, chậm rãi hút lên, đến khi hút chưa đến nửa điếu thuốc đem tàn thuốc búng ra ngoài cửa sổ, anh kéo mở cửa xe từ trên xe đi xuống, bàn chân giẫm tắt tàn thuốc còn đang tỏa ra đốm lửa trên mặt đất.

“Chờ Ca Trần ra ngoài, các cậu đưa cậu ta trở về, nếu cậu ta hỏi đến tôi, cứ nói tôi có việc quan trọng cần làm.” Để lại một câu, Lục Thiên Thần sau đó cũng đi vào khách sạn.

Đứng trong thang máy chạy thẳng lên tầng cao nhất, lúc đến cửa tầng cao nhất đã thấy có người của tổ tiết mục đài truyền hình trông giữ, bọn họ giống như lúc trước báo cho khách của khách sạn biết sân thượng ngoài trời vườn hoa trên không đã bị chiếm dụng, phải sau nửa đêm 12h mới có thể mở, Lục Thiên Thần xoay người gọi điện thoại, một phút đồng hồ sau anh tiến vào sân thượng ngoài trời.

Lúc này vẫn còn đang tiến hành quay phim, hơn nữa đã tới thời điểm quan trọng nhất, Charles từ bồn hoa ở một bên tiện tay hái xuống chín đóa hoa hồng, anh đem chín đóa hoa tặng đi, người không nhận được hoa cũng chỉ có thể tiếc nuối rời đi.

Lúc nhìn thấy Charles, Lục Thiên Thần có chút kinh ngạc, tiết mục này là cái dạng gì đương nhiên anh biết, cũng biết người chế tác của đài truyền hình là Khải có quan hệ khá tốt với Charles, thế nhưng anh cũng không cho rằng cái tên Charles kia sẽ bán cho Khải một cái nhân tình, tên kia muốn làm chuyện gì tất có mục đích của hắn.

Charles là vì vui chơi, còn là vì cái gì nữa? Đường nhìn của Lục Thiên Thần lướt qua mọi người rơi vào trên người Đường Phong an tĩnh ngồi ở bên bàn ăn, con mắt hơi híp lại.

. . .

. . .

Sau màn hình phòng làm việc, Khải buông xuống điện thoại, Vương Nam hiếu kỳ hỏi: “Khải, là ai vậy, còn cần phiền anh tự mình gọi điện thoại cho nhân viên công tác trên lầu.”

“Chủ tịch tập đoàn Thiên Thần, Lục Thiên Thần.” Khải nhìn nhìn màn hình điện thoại di động, híp mắt cười nói, “Theo tôi được biết vị chủ tịch này rất ít khi hỏi đến chuyện công tác của công nhân bên dưới, loại chuyện tự mình đến xem đã ít lại càng ít, thế nhưng xét thấy nơi này là khách sạn vườn hoa trên không, có thể chủ tịch Lục vừa bàn chuyện làm ăn với người khác, cho nên mới tiện đường tới đây.”

“Nghe giọng điệu của anh, hình như anh không hẳn là nghĩ vậy.” Vương Nam nở nụ cười, kéo kéo tay áo Khải, chỉ vào màn hình nói, “Thế nhưng Lục Thiên Thần tới nơi này rất có thể là đến xem Đường Phong, từ những chuyện gần đây cũng có thể nhìn ra, tập đoàn Thiên Thần có ý định nâng đỡ Đường Phong, cũng không biết vị bạch mã vương tử này có thể giữ lại Đường Phong đến cuối cùng hay không.”

Trên màn hình, Charles bắt đầu phân phát hoa hồng, đầu tiên anh giả vờ thần bí vòng quanh bàn ăn một vòng, sau đó tặng đóa đầu tiên cho một thanh niên đáng yêu ngồi bên cạnh, gương mặt cậu thanh niên lập tức đỏ lên, cúi đầu xấu hổ lẩm bẩm một câu: “Cảm. . . Cảm ơn anh.”

“Không cần khách khí, cậu rất đáng yêu, nói chuyện với cậu rất vui.” Charles cười cười.

Vương Nam đối với sự lựa chọn của Charles cũng không ngoài ý muốn, cô nói: “Dựa theo chỗ ngồi lựa chọn, kế tiếp sẽ là Phùng Tu Kiệt đúng không?”

Phùng Tu Kiệt sao? Mọi người ở đây đều cho rằng Charles sẽ tặng đóa hoa thứ hai cho Phùng Tu Kiệt ngồi bên cạnh anh giống thanh niên kia, nhưng Charles lại đi tới cuối bàn tặng hoa, nam minh tinh vốn tưởng rằng hy vọng không lớn bỗng chốc vui vẻ đến mức chảy nước mắt.

“Bốp bốp bốp!” Khải nhìn video vỗ tay, nói: “Quả thực rất bất ngờ, rất có hiệu ứng tiết mục.”

“Cũng đích xác không theo lẽ thường xuất bài.” Vương Nam cười ra tiếng.

Thế nhưng cô rất nhanh đã cười không nổi, một đóa hai đóa ba đóa. . . Hoa hồng tươi từng đóa tặng đi, khi Charles tặng đi đóa hoa thứ tám, trong tay anh chỉ còn lại một đóa hoa hồng, không nhận được hoa hồng còn lại hai người.

Một người là sắc mặt có chút cứng ngắc nhưng thần thái tự nhiên Phùng Tu Kiệt, còn một người nhìn qua rất trấn định trên thực tế cũng rất trấn định Đường Phong.

Khải câu lên khóe miệng, Charles thật đúng là thú vị, trước sau như một không theo lẽ thường xuất bài, tiết mục vừa mới vào tập đầu tiên đã ném ra một quả bom siêu cấp.

Chọn Phùng Tu Kiệt, Đường Phong gần đây coi như là minh tinh có vài đề tài nói đến, mất đi đáng tiếc;

Chọn Đường Phong, nhưng Phùng Tu Kiệt là do bọn anh thật vất vả mới mời tới được, ngay từ đầu cũng đã nói với người đại diện của đối phương là rất có khả năng sẽ được giữ đến cuối cùng, nếu như ngay lúc này bị loại, vậy sau đó có thể sẽ có phiền phức.

“Vương Nam, cô nghĩ Charles sẽ chọn ai? Từ góc nhìn của một người khán giả.” Hai tay khoanh trước ngực, Khải nhìn Charles trong màn hình, người đàn ông ưu nhã lại hài hước kia cầm trong tay đóa hoa cuối cùng, đầu tiên là đứng ở phía sau Phùng Tu Kiệt, trong lúc mọi người cho rằng anh sẽ tặng đóa hoa đó ra thì lại chậm rãi đi tới phía sau Đường Phong, đúng là khiến người ta hồi hộp.

Vương Nam thẳng thắn thành khẩn trả lời: “Phùng Tu Kiệt, dù sao bề ngoài của Phùng Tu Kiệt rất khá, nhân khí tốt, gia thế cũng không tệ.”

Nói trắng ra là, nhân khí của Phùng Tu Kiệt cao hơn Đường Phong nhiều, Đường Phong tuy rằng gần đây có chủ đề nói về cậu, thế nhưng chỉ là có chủ đề thôi, còn chưa kéo được mối quan hệ với nhân khí, vẫn như cũ là câu nói kia, không có tác phẩm chống đỡ tất cả nhân khí đều là giả tạo.

Thế nhưng kết quả là Vương Nam đoán sai, cũng khiến toàn bộ nhân viên công tác ở đây kinh hãi.

Charles đứng ở phía sau Đường Phong, khom lưng xuống dán môi lên vành tai người kia, thanh âm trầm thấp tràn đầy từ tính, ở trong bóng đêm càng có vẻ thâm tình êm tai: “Thân ái, cậu có nhớ tôi không?” Thanh âm khống chế vô cùng tốt, chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe thấy.

Quay chụp ở bên ngoài, không ít người hiếu kỳ Charles nói gì với Đường Phong, bởi vì trên khuôn mặt biểu tình nhàn nhạt của Đường Phong đột nhiên giương môi nở nụ cười một chút, khiến người ta tò mò đến ngứa ngáy trong lòng.

Charles một tay khoát lên trên vai Đường Phong, một tay đem đóa hoa hồng đặt trên bàn ăn sạch sẽ trước mặt trước mặt cậu, thái độ có vẻ vô cùng thân thiết như vậy hoàn toàn đối lập với thái độ không mặn không nhạt lúc đầu với Đường Phong.

Ai cũng không ngờ tới, Phùng Tu Kiệt có khả năng ở lại đến cuối nhất lại bị loại ngay từ vòng đầu, các vị đại sư tự tin dự đoán trên internet giờ này khắc này không chừng là sắp khóc, đợi đến khi phát sóng vòng thứ nhất tiết mục có thể tưởng tượng nó sẽ trở thành chủ đề bàn luận nóng hổi, sắc mặt Phùng Tu Kiệt có chút xấu xí, bỗng dưng cậu ta đứng dậy rời khỏi sân thượng, người đại diện và nhân viên công tác ở một bên nhanh chóng đuổi theo, chính như Khải bọn họ suy nghĩ, họ cần nói chuyện với công ty quản lý của Phùng Tu Kiệt.

Thế nhưng hiện tại không ai lại đi quan tâm Phùng Tu Kiệt, tất cả mọi người nhìn chăm chú vào từng cử động của Charles và Đường Phong, Charles phá lệ “săn sóc” Đường Phong, anh vươn tay về phía người kia, người sau cầm lấy đóa hoa hồng vui vẻ đem tay giao cho Charles.

“Tôi rất tò mò, Phùng Tu Kiệt là một người không tệ, vì sao anh không chọn giữ lại cậu ta?” Đường Phong muốn nói chính là, trong đám người này ngoại trừ cậu ra thì chỉ có Phùng Tu Kiệt là xuất sắc nhất, kết quả Charles lại giữ lại những người khác, đem Phùng Tu Kiệt có ưu thế nhất đuổi đi.

Charles kéo tay người kia rời khỏi bàn ăn đi tới giữa vườn hoa, anh một bên thân thủ chiết hoa hồng, một bên nhẹ giọng thì thầm: “Ồ, Đường thân ái, cậu biết rõ tình yêu của tôi đối với cậu là độc nhất vô nhị, những người khác ở trong mắt tôi giống như là cỏ dại bên cạnh hoa hồng, vừa nhiều vừa không thú vị, tôi chỉ muốn nhổ bỏ bọn họ mà không phải giữ lại, mà cây cỏ lớn nhất đương nhiên phải nhổ đầu tiên, nếu không nó sẽ đoạt dinh dưỡng của bông hoa mà tôi yêu nhất.”

Một phen nói cực có thi vị, Đường Phong híp mắt: “Charles, đừng nói với tôi anh tới tham gia tiết mục là vì tôi.”

“Tôi đây rất vui lòng nói cho cậu biết, tôi tới nơi này tham gia tiết mục chính là vì cậu, cậu ngon miệng lại ưu tú, mỹ lệ lại kiều diễm như thế, tôi không cho phép bất cứ người đàn ông nào kém ưu tú hơn tôi hái xuống đóa hồng có gai này.” Lời nói của Charles nghe có vẻ hơi là lạ, ý anh ta là ưu tú hơn là được?

Hay là ẩn dấu ý nghĩa, trên thế giới này không có người đàn ông nào ưu tú hơn anh, đúng là tự kỷ.

“Được rồi, quý ngài hái hoa đạo tặc, anh hiện tại muốn gì đây?” Vốn tưởng rằng giao dịch kết thúc là hoàn toàn kết thúc, không ngờ kết quả Charles lại lôi ra một sợi dây quấn chặt số phận của họ lại với nhau, Đường Phong không biết cậu nên lo lắng hay vui vẻ, thôi kệ, sự tình về sau nghĩ sau, hiện tại phải hoàn thành tiết mục trước.

“Tặng cậu hoa hồng.” Hái một bó hoa hồng đỏ, Charles cởi ra cà vạt thẳt bó hoa lại, động tác tương đối thành thạo, một bó hoa hồng đỏ rực rất nhanh xuất hiện, anh mỉm cười đưa cho Đường Phong, “Đây là sự lựa chọn của tôi.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. *ghé vô góc tường* Ụa Ụa Ụa, oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ~~~ bao nhiêu đồ ăn vô bụng, ta đọc xong câu cuối thì phun ra sạch sẽ~~~ Úc, nôn~~~~ oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ

  2. dust1506 says:

    Phong ca nói k thích Charles, nhưng anh hiểu rõ tính cách của Charles như thế, rồi khi Charles có tình mới, ta thấy ảnh cũng để ý lắm đó. Còn Thiên Thần, ta thiệt tò mò, làm sao tác giả cho Phong ca yêu hắn được ha. Còn cái tên biến thái Albert xuất hiện mới được tí xíu nữa chứ. Công nhận truyện “gất” là hấp dẫn.
    Cảm ơn chủ nhà đã chọn và edit truyện hay như thế này

  1. 04/08/2015

    […] 69+70 – Chương 71+72 – Chương 73+74 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: