khuynh tẫn triền miên – chương 89+90

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 89: Lần đầu rời phủ.

 

Liên Phù sau khi tới Tần gia, tâm tình Vân Khuynh càng lúc càng tồi tệ.

Vốn có, y có thể yên lặng làm biếng ngủ nướng, cùng Vô Song làm tổ trong ‘Phù phong các’ muốn làm cái gì thì làm, nhàn nhã tự tại, rất khoái hoạt.

Thế nhưng, sau khi Liên Phù tới, bởi vì chuyện hôn nhân của nàng và Hiên Viên Liệt Thiên, tâm tình của nàng vẫn rất kém, biểu ca thân cận nhất với nàng, Tần Vô Song, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

Bởi vậy, Tần Vô Song liền muốn đi khuyên bảo biểu muội hắn, mà Vân Khuynh, tự nhiên sẽ không để Tần Vô Song ở cùng một nữ nhân có ý với hắn, cho nên, liền đi cùng một khối.

Cứ như vậy, ngủ nướng của y, nhàn nhã tự tại của y đành ném đến trảo oa quốc.

Y cố gắng xốc lên tinh thần cùng Tần Vô Song đi an ủi Liên Phù đã vấn đề khó khăn không nhỏ, đến chỗ Liên Phù, còn phải nhìn cảnh Liên Phù đưa tình thầm kín với Tần Vô Song.

Trong lòng y hiện tại rất bực mình nha!

Còn tiếp tục như vậy, phỏng chừng Liên Phù còn chưa thế nào, còn y lại xảy ra chuyện.

Khi bọn hắn lại một lần nữa bước ra ‘Phù phong các’ đến ‘Vô’ viện cùng Liên Phù liên lạc cảm tình, thoải mái nữ tử rõ ràng đã từ ưu thương mà thoát ra —-

Nghĩ đến cũng đúng, có Tần Vô Song mỗi ngày đến chỗ nàng, nàng sao có thể không vui? ? ?

Tuy rằng có thêm một người dư thừa Vân Khuynh, thế nhưng Vân Khuynh không thích nói chuyện với nàng, nàng có thể hoàn toàn đem sự tồn tại của Vân Khuynh quên sạch.

“Vô Song! ! !”

Vân Khuynh rốt cục bạo phát.

Tần Vô Song có chút nghi hoặc:

“Khuynh nhi khó chịu chỗ nào sao? ? ?”

Vân Khuynh nghiến răng:

“Đúng, ta toàn thân, chỗ nào cũng khó chịu.”

“Ách. . .”

Có ngốc cũng nghe ra oán niệm trong lời y nói, Tần Vô Song cũng không dám bỏ qua tâm sự của thân thân ái nhân, lập tức đem chuyện Liên Phù ném sang một bên, thân thiết hỏi:

“Sao vậy, thế nào đột nhiên phiền táo như thế.”

Vân Khuynh cau mày, nhìn Tần Vô Song vẻ mặt lo lắng, cáu kỉnh lớn thêm nữa cũng không phát ra được:

“Ai. . . Ta không muốn đến chỗ Liên Phù, các ngươi hai người luôn trò chuyện, ta cái gì cũng không làm được. Rất buồn chán.”

“Cái này nha, ngày hôm nay sẽ không buồn chán. . .”

Vân Khuynh chớp chớp con mắt hắc bạch phân minh, im lặng hỏi Tần Vô Song ngày hôm nay vì sao sẽ không buồn chán.

Tần Vô Song cười giúp y buộc lại áo lông cáo khoát trên vai, sắp đến mùa đông, khí lạnh phương bắc quá khác biệt, người mới từ kinh thành bên kia đến như Vân Khuynh, là cực kỳ sợ lạnh.

Cho nên, người khác vừa mới bắt đầu tăng thêm y phục, y đã bị bọc lại rất dầy.

“Ngày hôm nay, ta muốn mang bọn ngươi đi ra ngoài.”

“Đi ra ngoài? ? ?”

Vân Khuynh nhất thời có chút không phản ứng kịp”

“Vô Song nói, ra phủ? ? ? Ra Tần phủ? ? ?”

Trên đường từ kinh thành đến phương bắc, trước khi Tần Vô Phong thúc dục, hai người là nửa chạy nửa du ngoạn, rất tiêu sái, nhưng sau đó bị hắn hối thúc, sửa thành mã xa, ngay cả cơ hội du ngoạn một điểm cũng không có.

Lúc đến Tần phủ, càng không thích hoạt động, luôn luôn cùng Tần Vô Song ở trong phòng.

Tính ra, sau khi đến Tần phủ, y chưa hề ra cửa dù chỉ một lần.

Hiện tại nghe Tần Vô Song nói muốn ra phủ, tinh thần y lập tức phấn chấn hơn.

Thấy con mắt y lòe lòe phát quang, tinh thần tỉnh táo, Tần Vô Song cũng nở nụ cười:

“Đúng vậy, ra phủ, mấy ngày này ta cùng một chỗ với biểu muội, khiến ngươi buồn đúng không! Biểu muội hôm qua nhắc tới hài tử xóm nghèo, biểu ca cố ý dặn ta muốn dẫn biểu muội đi xem hài tử này, vừa lúc, chúng ta đi ra ngoài hít thở không khí, đi chơi một chút.”

Mặc dù có chút vui vẻ khi ra phủ, thế nhưng sắc mặt Vân Khuynh vẫn đen như trước:

“Nói đến nói đi, vẫn là vì biểu muội của ngươi, biểu muội biểu muội, hừ hừ, biểu muội là tất cả của ngươi.”

Tần Vô Song bất đắc dĩ thở dài:

“Khuynh nhi, chúng ta là phu thê, ngươi không nên vì một người ngoài giận ta.”

Vân Khuynh hừ lạnh:

“Ngươi cũng biết là người ngoài sao.”

Tần Vô Song có chút vô lực gật đầu:

“Được được được, sau khi đến xóm nghèo trở về, ta sẽ bắt đầu tiếp nhận công tác, đến lúc đó sợ là bận đến mức không có thời gian ở cùng ngươi, tự nhiên cũng không rảnh đi quan tâm biểu muội —-

Hơn nữa, cũng nên tạo cơ hội cho biểu muội và nhiếp chính vương gia ở chung.”

Vân Khuynh đưa tay xoa xoa cằm, có chút suy nghĩ:

“Không sao, ngươi không rảnh theo ta, ta cùng ngươi công tác. . . . Ân, Vô Song, chút nữa ra phủ gọi thêm cả nhiếp chính vương gia, ta coi trọng hắn, mong muốn hắn có thể sớm ngày bắt biểu muội đi —

Sớm bắt sớm tĩnh tâm.”

“Ngươi a. . . Càng lúc càng hẹp hòi.”

Tần Vô Song điểm điểm mũi Vân Khuynh, ngầm đồng ý kiến nghị của y.

Vân Khuynh hất hất lông mi:

“Thế nào, ngươi lưu ý? ? ?”

Tần Vô Song lắc đầu:

“Nào dám. . .”

Vân Khuynh hừ một tiếng:

“Vậy thì tốt, hắc hắc, đi thôi.”

Tần Vô Song quả nhiên là gọi nhiếp chính vương, nhiếp chính vương hiện tại vừa thấy Tần Vô Song là mặt đen, không có biện pháp, ai bảo Liên Phù luôn luôn cự tuyệt cho hắn đứng ngoài cửa, đối với Tần Vô Song lại là hoan nghênh vạn phần.

Tuy rằng Tần Vô Song không chú ý việc này, nhưng hắn, thế nhưng rất lưu ý.

Dưới đáy lòng hắn, đã coi Tần Vô Song là địch nhân lớn nhất trong nhân sinh.

Vì vậy, nhóm bốn người không được tự nhiên này, Tần Vô Song, Vân Khuynh, Liên Phù và nhiếp chính vương, sau khi chỉnh lý thỏa đáng, liền âm thầm ra Tần phủ.

Trên đường, Tần Vô Song vẫn nắm tay Vân Khuynh đi ở phía trước, Liên Phù theo sát phía sau, nhiếp chính vương còn lại là kề sát Liên Phù.

Tần Vô Song nắm tay Vân Khuynh, cũng không phải cố ý làm cho ai xem, chỉ là khí trời lạnh, Tần Vô Song thông qua nơi nắm tay truyền nội lực làm ấm thân thể cho Vân Khuynh, đã thành thói quen.

 

Chương 90: Vô Gian luyện ngục

 

Đoàn người Tần Vô Song, nam khí chất phi phàm, tuấn mỹ dị thường, nữ ôn nhu thánh khiết, đi ở trên đường, phi thường chọc người chú mục.

Bất quá may là mấy người cũng không phải người thường, cho dù dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chăm, bọn họ như trước thần sắc tự nhiên.

“Nơi chúng ta muốn đi, là nơi bần cùng nhất của phương bắc bên này, ở đó. . . Rất bẩn, rất lộn xộn. . .

Mong rằng Khuynh nhi và nhiếp chính vương gia cũng không chú ý.”

Tần Vô Song bỗng nhiên nhớ tới chuyện quan trọng như thế mau chóng nói ra.

Dù sao trước đây có thế nào, Vân Khuynh cũng là thiếu gia Vân phủ, mà Hiên Viên Liệt Thiên lại càng cao quý làm vương gia một nước, nói vậy đều là chưa từng gặp qua tràng diện như vậy.

Vân Khuynh bất mãn bĩu môi:

“Biểu muội là nữ tử còn không ngại, ta đường đường một đại nam tử hán lại có thể tính toán sao? ? ?”

Nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên càng hừ lạnh:

“Ngay cả ‘Vô Gian luyện ngục’ đều đã đi qua, còn sợ nơi dơ bẩn loạn lạc hay sao? ? ?”

Hắn vừa nói ra lời này, Tần Vô Song ngẩn người tiện đà có chút suy nghĩ, xem ra biểu ca Liên Cừ nói không sai, Hiên Viên Liệt Thiên đích thật không phải người thường.

Có thể đi ra ‘Vô Gian luyện ngục’, sao có thể là người thường được? ? ?

‘Vô Gian luyện ngục’ là một tòa thành trong lòng đất bất luận kẻ nào cũng không biết phương vị hay cửa vào.

Nó thực sự là nhân gian luyện ngục, bên trong, là thế giới giết chóc, là thế giới người ăn thịt người uống máu người.

Người tiến nhập, chỉ có xông qua toàn bộ trạm kiểm soát do chủ nhân ‘Diêm La’ thiết kế mới có thể ra ngoài, nếu không qua, vậy cả đời chỉ có thể bị nhốt trong ‘Vô Gian luyện ngục’.

Không phải bọn hắn không muốn ra, mà là, không ai biết cửa ra.

Đó là một thế giới kinh khủng khó có thể tưởng tượng được, ở đó, toàn bộ tiền tài, cảm tình, quyền lợi, địa vị, đều là vô dụng, chỉ có tự thân thực lực mới là trọng yếu nhất.

Nơi đó, cường giả vì sinh tồn, rõ ràng sẽ ăn người yếu.

Vô gian vô gian, ‘Vô Gian luyện ngục’ giống như là Vô gian địa ngục, nó là địa ngục nhân gian.

Nó không thuộc về tổ chức giang hồ, cũng không thuộc về quản hạt của triều đình, không thuộc chính, chẳng thuộc tà, chỉ là một tòa thành ngầm độc lập, thần bí, quỷ dị mà thôi.

Tần Vô Song thu hồi ký ức đã lâu, lặng lẽ không nói gì.

Liên Phù cũng không biết ‘Vô Gian luyện ngục’ là nơi thế nào, lạnh lùng nói với Hiên Viên Liệt Thiên:

“Ta khuyên ngươi sớm một chút trở lại, địa phương như vậy, không thích hợp với thân phận nhiếp chính vương một quốc gia.”

Nói xong, nàng lại nhìn phía Vân Khuynh:

“Ta có thể chịu được nơi đó, đã quen rồi, mà ngươi, chưa chắc đã quen.”

Vân Khuynh câu lên khóe môi, tự tiếu phi tiếu:

“Mọi việc, không phải đều là từ không quen mà biến thành quen sao? ? ?”

Bọn họ đoàn người, vừa đi vừa nói.

Ở nơi cách một con đường, một người nam nhân toàn thân bao vây trong áo choàng màu tím, vẫn dùng con mắt duy nhất bại lộ ra bên ngoài tập trung nhìn bọn họ.

Chậm rãi, nam nhân kia giơ tay, trong tay có một cây sáo màu đen tinh tế thật dài.

Hắn đặt ở bên môi chậm rãi thổi, không có thanh âm, trong không khí lại không hiểu sao có thêm một tia hàn ý.

Nhìn lại, bên người nam nhân xuất hiện thêm bốn người nam tử áo đen che mặt.

May là chỗ bọn họ đứng là ngõ cụt, bằng không nhiều người kỳ quái quỷ dị như vậy, không dọa sợ người đi đường mới là lạ.

“Đi. . .”

Thanh âm nam nhân kia mang theo chút chút khàn khàn, nhưng dị thường dễ nghe.

Hắn giơ lên cây sáo trong tay, chỉ hướng đoàn người Tần Vô Song:

“Đem nữ nhân kia bắt về cho ta.”

“Vâng.”

Bốn người đều nhảy lên, trong nháy mắt không còn hình bóng, một người áo đen lần thứ hai xuất hiện:

“Những người khác thì sao? ? ?”

Nam tử áo choàng tím cười lạnh nói:

“Giết! ! !”

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. So hot!!!!!!! *quạt quạt* Chời ơi, thêm vài chương nữa đi, huy động lực lượng ra mà làm đi!!!!!!!!! Dừng lại ngay chỗ hot không hà, ta chém chết nàng editor quá!!!!!!!!
    Ta lấy tem nhá~!

  2. tieu y says:

    Ta muốn đem bợn chẻ “Liên Phù” cấp chém quá!!!
    Gì mà “thánh khiết, ôn nhu, thiện lương” , đi gặp quỷ hết đê!!!! *bức xúc ing~*

  3. Huyen Tran says:

    giờ ta ms bít com a~~ thật ra trong phần này ta rất ghét con Phù Phù gì đó, tính tình từ lúc đầu ở chương nào đó miêu tả là thấy ghét ròy, nhưng ko thấy bực, tới chương này là hết chịu nổi cái con Phù “Mỏ” hừhừ =m=!!!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: