khuynh tẫn triền miên – chương 91+92

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 91: xóm nghèo.

 

Mấy người không hề phát hiện tồn tại của nam nhân áo tím, như trước đi theo hành trình của họ, hướng đi càng ngày càng bí ẩn, càng ngày càng hoang vắng.

Mùi lạ kỳ quái khó ngửi bay nhẹ trong không khí, con đường không tính là hẹp, thế nhưng hai bên tường cũng rất cũ rất bẩn.

Tần Vô Song chậm rãi nắm chặt tay Vân Khuynh.

Chờ bọn hắn từ khu phố dài bẩn thỉu này quẹo vào, tiếng rên rỉ gián đoạn truyền vào trong tai bọn họ.

Đó là một đám người bẩn thỉu mặc đồ cũ nát rách rưới dựa vào trên tường, thống khổ rên lên.

Trên mặt bọn họ dính tầng dày bụi bẩn nhìn không ra nguyên trạng, tóc tai mất trật tự xoã tung, bên trong còn kèm theo rơm rạ đất cát.

Trước mặt bọn họ đặt ra nửa cái bát vỡ, bát cũng bị bụi bao trùm nhìn không ra màu sắc vốn có.

Trong bát hoặc là một ít thức ăn thiu, hoặc là một hai đồng tiền.

Bọn họ gầy như que củi, da dẻ khô nứt mà tối tăm.

Lúc thấy Tần Vô Song, Vân Khuynh, Hiên Viên Liệt Thiên và Liên Phù những người áo mũ chỉnh tề này, bọn họ bỗng nhiên chìa tay ra loạn bò loạn gãi:

“Các công tử tiểu thư hảo tâm. . . Làm ơn bố thí một ít tiền đồng cho lão đi. . .”

Đó là một đám người già yếu khẽ rên:

Có người nhận ra Liên Phù:

“Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút, là ‘Bạch Liên thánh nữ’ tới.”

Đám người hỗn loạn này, có vài người trở nên quy củ, lại có mấy người co quắp:

“Thánh nữ. . .”

Thế nhưng bọn họ bần cùng đã phai đi hơn phân nửa lương tri con người, rất nhiều lúc, bọn họ bất chấp nữ tử này từng cứu giúp bọn họ, bọn họ chỉ nghĩ đến nữ tử này có thể mang đến cái gì cho bọn hắn, nhìn thấy nàng, bọn họ đã nghĩ muốn hướng nàng tìm lấy vài thứ.

“Đồ ăn của chúng ta đâu. . . Cái gì thánh nữ. . . Còn không phải là hư danh. . .”

Có người tranh cãi ầm ĩ, một vài bàn tay bẩn thỉu giãy dụa muốn kéo Liên Phù.

Hiên Viên Liệt Thiên đen mặt, nhấc chân đá văng một người:

“Cút qua một bên. . .”

Sắc mặt Liên Phù trở nên hơi trắng, trong đôi mắt đẹp là một mảnh bi thương:

“Vương gia. . . Bọn họ đều là người già yếu, không nên thô lỗ như vậy. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên hừ lạnh:

“Không thô lỗ còn phải ôn nhu sao? ? ?

Then chốt là, loại thời gian này, ôn nhu hữu dụng? ? ?”

Hiển nhiên là vô dụng, những người kia như ong vỡ tổ chen lấn đến chỗ họ.

Liên Phù nhìn những người hoặc là khom lưng, hoặc là bò trên mặt đất đến gần họ, đột nhiên có chút hối hận:

“Ta. . . Không nên đề xuất muốn tới xem bọn họ. . .”

Đôi mắt của nàng lóe sáng:

“Thế nhưng. . . Hài tử, không giống với bọn họ. . . Những hài tử này, còn có hi vọng. . .”

Tần Vô Song che chở Vân Khuynh, cùng Hiên Viên Liệt Thiên nhìn nhau, Hiên Viên Liệt Thiên vẫn luôn coi Tần Vô Song là cừu địch lớn nhất, đột nhiên liền hiểu ý tứ trong mắt hắn.

Hầu như trong cùng thời khắc, Tần Vô Song ôm lấy Vân Khuynh, Hiên Viên Liệt Thiên ôm lấy Liên Phù, đầu ngón chân bọn họ điểm một cái, thi triển khinh công tuyệt diệu rời khỏi đám khất cái này.

“Dẫn đường đến chỗ Phù nhi muốn đi.”

Theo gió lạnh phương bắc đặc biệt có, thanh âm Hiên Viên Liệt Thiên đưa đến trong tai Tần Vô Song.

Tần Vô Song hơi gật đầu.

Đầu ngón chân điểm qua hai bên tường, đi sâu vào trong con đường nhỏ bẩn loạn này.

Không giống tiếng rên dọc theo đường đi, bên trong có vẻ rất an tĩnh.

Tần Vô Song hạ xuống trước một đại viện ( coi như là nơi có nhiều hộ gia đình ở ), viện tử kia chỉ còn nửa cánh cửa, nghiêng đi treo ở một bên, như có như không muốn rơi xuống, nhìn qua cực kỳ nguy hiểm.

Tần Vô Song buông Vân Khuynh đẩy cửa đi vào, Hiên Viên Liệt Thiên cùng Liên Phù theo sau:

“Buông. . . Ai cho ngươi ôm ta. . .”

Liên Phù nguyên là nhu nhược, tới Tần gia, giống như là có tâm phúc, một điểm cũng không sợ Hiên Viên Liệt Thiên, một chút hoà nhã cũng không cho hắn, luôn luôn lạnh lùng với hắn, hoặc là ác ngôn mà nói.

Hiên Viên Liệt Thiên lờ đi, cường thế lôi kéo Liên Phù không ngừng giãy dụa theo Tần Vô Song và Vân Khuynh đi vào.

Bên trong có một đại thụ, rất thô, bốn năm tiểu hài tử đang trèo trên cây, hoặc là ở dưới tàng cây hì hì cười.

Trong viện còn có mấy người hài tử khác ngồi chồm hổm trên mặt đất nghịch đất cát.

Trong viện đại khái có năm sáu gian nhà tranh nhỏ nhìn như sắp đổ, có mấy tiểu hài tử ngồi đờ ra trước cửa.

Bọn họ đồng dạng nhỏ gầy nhìn không ra niên linh, đồng dạng bẩn hề hề nhìn không ra giới tính.

“Tiểu ngũ, tiểu mạc, tiểu hổ. . .”

Thấy hài tử này, Liên Phù kích động kêu lên.

Đám hài tử bỗng nhiên nghe thấy thanh âm Liên Phù đều là sửng sốt, tiếp theo nhìn về phía nàng, sau đó trong nháy mắt, vô luận là ở trên cây hay dưới tàng cây, vô luận là đang chơi hay đờ ra, toàn bộ hài tử chạy tới:

“Thánh nữ tỷ tỷ, ngươi rốt cục đến xem chúng ta. . .”

“Thánh nữ tỷ tỷ, chúng ta rất nhớ ngươi. . .”

Liên Phù một điểm cũng không ghét bỏ dơ bẩn trên người bọn họ, vuốt đầu bọn chúng:

“Sao các ngươi đều chơi? ? ?

Ta không phải đã nói muốn các ngươi học tập cho tốt sao? ? ?

Ngô tiên sinh đâu? ? ?”

Một tiểu hài tử lớn một chút chậm rãi tới gần nàng:

“Chúng ta. . . Không có tiền, Ngô tiên sinh không muốn dạy chúng ta. . . Thánh nữ tỷ tỷ đi không lâu, hắn liền không tới. . .”

Liên Phù sắc mặt đại biến:

“Cái gì. . . Hắn. . . Vậy, Mạc ca ca các người đâu? ? ? Sao không thấy người khác? ? ?”

 

Chương 92: Ý tưởng nảy mầm.

 

“Ta ở chỗ này. . .”

Thanh âm trong suốt của một niên thiếu từ phía trước truyền đến.

Mọi người đưa mắt nhìn lại, đó là ở đây, niên thiếu sạch sẽ duy nhất.

Tóc của hắn chải rất cẩn thận, khuôn mặt thanh tú, nhãn thần sâu đậm, quần áo cũng tẩy trắng, nhưng cũng khá sạch sẽ.

“Liên tỷ tỷ.”

Niên thiếu kia không kiêu ngạo không siểm nịnh, gật đầu với Liên Phù.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng ngay cả một nụ cười cũng không có.

Đây là một niên thiếu lãnh ngạo, quật cường, cho dù là ở trong địa phương này.

“Tiểu mạc, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ? Ngô tiên sinh hắn vì sao. . .”

Niên thiếu đạm mạc hơi câu lên khóe môi, lộ ra một nụ cười châm chọc:

“Không có gì, chỉ là cái tên súc sinh mặt người dạ thú kia muốn xúc phạm tỷ tỷ ta, ta giáo huấn hắn một chút, hơn nữa chúng ta không có tiền, nên hắn cũng không tới nữa.”

“Cái này. . . Hương nhi nàng có khỏe không? ? ?”

Khuôn mặt thiếu niên bỗng nhiên ảm đạm xuống, bên trong con ngươi mang theo âm ngoan và sắc bén:

“Thân thể tỷ tỷ vốn rất yếu, lại bị kinh hách như vậy. . . Vài ngày sau liền ngã bệnh. . . Bởi vì không có tiền mua thuốc, mấy hôm trước, nàng đã đi. . .”

Sớm biết vậy, lúc trước không nên cố kỵ nam nhân kia là do Bạch Liên thánh nữ mời tới mà nhẹ tay với hắn.

Hẳn là, phế đi hắn, hoặc là giết hắn.

“Cái gì. . .”

Liên Phù kinh ngạc, tiếp theo đó là vô hạn tự trách:

“Xin lỗi. . . Ta không biết sẽ như vậy. . .”

Vân Khuynh kinh ngạc nhìn hài tử này, y gần như là lập tức nhớ lại lúc còn đi học ở kiếp trước, từ truyền thông biết được hài tử châu Phi trên địa cầu.

Có thể đơn giản xúc động tâm linh nhân tính.

Lúc Vân Khuynh từ ngoài phố nhìn thấy mấy tên khất cái, tâm đã bắt đầu buồn phiền, mũi lên men.

Những người đó, lớn tuổi như vậy, mang theo vết thương, mang theo tàn tật, như vậy thoi thóp sinh hoạt.

Tử nữ của bọn họ, vì sao lại để cho phụ mẫu của mình lưu lạc đến hoàn cảnh như vậy? ? ?

Nếu như là y. . . Nếu như đây chính là phụ mẫu của y. . .

Không. . .

Nghĩ tới đó, tâm của y co rút lại, thực sự, rất đau. . .

Nếu như, cổ đại có viện dưỡng lão, có phúc lợi cơ cấu như hội Hồng Thập Tự, tốt biết bao. . .

Còn có Ngô tiên sinh trong miệng niên thiếu và Liên Phù. . . Rõ ràng là một tên khốn nạn! ! !

“Ai. . .”

Vân Khuynh nặng nề thở dài.

Tần Vô Song vẫn đứng bên người y thân thiết nhìn y:

“Khuynh nhi, làm sao vậy? ? ?”

Sắc mặt Vân Khuynh mang theo vài phần ưu thương:

“Ta đang nghĩ, thế giới này sao lại không công bằng như vậy. . . Chúng ta hoa y mỹ thực, bọn họ. . . Lại. . .”

Ánh mắt lướt qua đám hài tử gầy như que củi, thanh âm Vân Khuynh hơi nghẹn ngào, có chút nói không thành lời.

Tần Vô Song yên lặng ôm lấy y:

“Thế giới này, nơi nơi đều là như vậy, cường giả vi tôn, bọn họ, không có bối cảnh cường đại, chỉ có thể như vậy. . .”

“Không nên là như vậy. . .”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Hẳn là cho bọn hắn một cơ hội công bằng, để bọn họ vì nhân sinh của chính mình mà phấn đấu. . .”

Thiếu niên đạm mạc đang cùng Liên Phù nói chuyện phiếm bỗng nhiên nghe được những lời này của Vân Khuynh thì ngây người, hắn như có như không liếc nhìn Vân Khuynh, liền trông thấy một người niên thiếu cử chỉ nhanh nhẹn khí chất ôn nhuận có vài phần suy nhược, trong mắt hiện lên một tia tâm tình, lập tức thu hồi ánh mắt.

Tần Vô Song cùng Vân Khuynh cũng không có phát hiện.

Tần Vô Song dỗ Vân Khuynh:

“Khuynh nhi nói không sai, nhưng Khuynh nhi cũng thấy, biểu muội mời người giúp bọn hắn, lại có kết quả như vậy. . . Hoàn toàn ngược lại. . .”

Vân Khuynh ngưng suy nghĩ:

“Hay là. . . Ta có thể có biện pháp khác. . .”

Nhìn Vân Khuynh như vậy, Tần Vô Song đột nhiên nghĩ đến Thượng Quan Nhược Vũ huynh muội bị y lừa về tay.

Nói không chừng. . . Y thật sự có biện pháp.

Suy nghĩ nửa ngày, Vân Khuynh nói:

“Chúng ta có thể thành lập một cô nhi viện, sao đó sẽ thành lập một khu nhà trường học.”

“Cô nhi viện? ? ? Đó là cái gì. . . Chỗ cho cô nhi sao. . . Trường học. . . Là học viện? ? ?

Cái này. . . Hữu dụng không? ? ?

Mời đến một người như Ngô tiên sinh. . . Đám hài tử này chẳng phải là. . .”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không. . . Không phải như vậy. . .”

Y càng nghĩ càng không ra.

Ở Tần gia, tất cả mọi người đều có việc, chỉ có y là không việc làm còn vất vả cho Vô Song ở cùng y, y cũng phải tìm việc gì đó để làm, giết thời gian, phong phú ý nghĩa nhân sinh.

Phương pháp trợ giúp này của Liên Phù tất nhiên là ý tốt, nhưng không có cách nào để bọn hắn chân chính thoát khỏi quẫn cảnh hiện nay.

Y phải giúp giúp đỡ bọn họ, là giúp đỡ triệt để! ! !

Ân. . .

Vân Khuynh nhìn hài tử chung quanh, những hài tử này sẽ làm nhóm người thực nghiệm đầu tiên, đến lúc đó y muốn đích thân làm hiệu trưởng, vận dụng hình thức giáo dục hiện đại giáo dục bọn họ.

Y còn muốn truyền bá một ít tư tưởng hiện đại tiên tiến, tỷ như, tin tưởng khoa học, tỷ như mọi người bình đẳng, lại tỷ như. . . Thật nhiều thật nhiều. . .

“Vô Song, hiện tại giải thích không rõ, lúc về ta sẽ nói rõ cho ngươi.”

Vân Khuynh vừa dứt lời, Tần Vô Song liền đem y ôm lấy.

Trong lúc nhất thời Hiên Viên Liệt Thiên cũng che chắn trước mặt Liên Phù và đám hài tử kia.

Toàn bộ viện tử, trong chốc lát yên lặng.

Bốn gã áo đen che mặt im hơi lặng tiếng hạ xuống trước mặt bọn họ.

“Người từ phương nào? ? ? Đến có chuyện gì? ? ?”

Hiên Viên Liệt Thiên lãnh ngưng hỏi ra.

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Úc Úc, mỗi ngày 2c mỗi ngày 2c *lầm bầm* *vỗ bàn* Hông có đủ!!! Toàn là cắt ngay chỗ gay cấn, tức quá điiiiiiiiii!!!!!!!! Ta sát sát sát miiiii!!!!! *cầm dao rượt editor*
    Tem~ thanks for eddited!

    • sjlverblood says:

      thiên sát, 1 ngày ta làm 4 chương đã đủ quay vòng rùi, ta kệ mi, ta chỉ làm dc đến thế thoai !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

      • Smiley Joyce says:

        thực ra… ta đang tính nói… nàng làm gì nhiều vậy =0=!
        ngày nào ta cũng học từ sáng tới chiều, 7h ăn tối xong đọc đc 1 xíu hà TT^TT nàng làm nhìu quá, ta đọc nhìu nha~~~ đọc xong… não liệt =)))))))~ (cái tật ta vừa đọc vừa tưởng tượng OTL)

        2 chương này k có cảm giác khó chịu lắm, ngoại trừ khúc… ông già dê mắc dịch =”=

      • sjlverblood says:

        đó đó, tỷ tỷ thấy đó, ta làm đến thía rùi mà Tuyết Nhi còn kêu mún nữa, tham quá đi, bạn ta cũng nói như tỷ a, nói là: Trước m làm ít từ từ còn chờ mong, giờ ng nào cũng 2 chương làm t không thể k vô xem, nhiều khi đi học về mệt chết nh vẫn cố lết thân vô này đọc truyện =..=

      • Smiley Joyce says:

        cái này… gọi là tác dụng phụ á =)))))))))) ai bảo truyện thì hay, edit thì mượt, nếu ta k bận chạy đề tài tới não nhũn thì cũng gào như TUyết gòi =)))))))))))))~
        ăn nhìu wá nên wen, wen gòi… mún ăn nữa a~~ :v

      • sjlverblood says:

        ăn nữa coi chừng bội thực nha tỷ, mà chỉ sợ trc khi tỷ bội thực chắc ta lại sợ quá mà đào hố một đoạn tg quá!!!
        ( cái nì gọi là tác dụng phụ nha. . . (゚ヮ゚) )

      • Hừ hừ hừ hừ hừ~~~! Ta sát sát sát rồi lại gian gian gian miiiiiiii!!!!! Tập trung vô Khuynh Tẫn cho taaaaaaa!!!!! *hò hét*

      • sjlverblood says:

        Cút, *đá mông cho mi bay đi* , 2 chương là 2 chương, mi giục nữa coi chừng ta cắt …. Hừ hừ…..

      • Mi dám cắt à….? Xông lên chị em, cho nàng ta một bài học đê…!!!!!!!!!! *i am super heroine* tèn tèn tèn ten!!!! *dẫm a* *đạp na* *đấm nga* *cạp cạp cạp*

  2. siberia413 says:

    xin lỗi nàng nha~~~!! Mấy pữa nay ta KT nên ko com thường xuyên cho nàng dc, nhưng mà lên đọc một lượt mấy chương luôn ~~ sung sướng wa!!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: