khuynh tẫn triền miên – chương 93+94

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 93: Như đã từng quen.

 

Bốn người kia cũng không để ý đến hắn, trực tiếp xuất thủ, công kích sắc bén hướng về Hiên Viên Liệt Thiên.

“Bọn họ. . .”

Bốn người toàn bộ coi Hiên Viên Liệt Thiên làm đối thủ, cũng không tiến hành bất luận công kích nào với Tần Vô Song và Vân Khuynh.

“Lẽ nào mục tiêu là, biểu muội? ? ?”

Chiến cuộc chưa bắt đầu bao lâu, Tần Vô Song suy đoán.

Lúc này hắn ôm Vân Khuynh nhảy lên cây cao trong viện, Vân Khuynh nghe vậy mới nhớ lúc trước Liên Phù bị bắt, nghĩ đến đây, y đẩy đẩy Tần Vô Song:

“Mau xuống dưới giúp vương gia, không thể để biểu muội lại bị bắt. . . Hơn nữa, còn phải chiếu cố hài tử.”

Tần Vô Song thấy không có ai để ý tới bọn họ, biết chỉ cần không ngại đám người đó chủ động động thủ công kích, như vậy hắn liền yên tâm lưu lại Vân Khuynh, phi thân xuống dưới, thêm vào chiến cuộc.

Hiên Viên Liệt Thiên đã từng đi ra ‘Vô Gian luyện ngục’, võ công của hắn, rất ít khi được thấy.

Mà Tần Vô Song càng là sâu không thể lường, khiến bọn hắn giật mình chính là, niên thiếu đạm mạc kia, cũng biết võ công.

Nhiệm vụ chủ yếu của hắn đó là từng bước từng bước đem đám hài tử rời khỏi chiến trường.

Bốn người kia không biết thuộc môn phái nào, võ nghệ cao đến dọa người.

Nhất thời mấy người dĩ nhiên dính cùng một chỗ, chỉ chốc lát phân không ra cao thấp.

“Phế vật! ! ! Đi bắt người cho ta.”

Theo một tiếng giọng nam khàn khàn dễ nghe, một người nam nhân toàn thân áo choàng tím từ trên trời giáng xuống.

Nhất khắc hắn xuất hiện, Tần Vô Song liền dùng toàn bộ tinh thần đề phòng.

Hắn từ trên người nam nhân kia, ngửi ra được khí tức cường giả tối cao.

Con ngươi Tần Vô Song chậm rãi co rút lại, nội lực trong cơ thể cũng điên cuồng đề thăng, thật lâu thật lâu, không có đụng tới đối thủ ngang sức.

Bốn người áo đen còn lại, liền toàn bộ công kích Hiên Viên Liệt Thiên. Mà niên thiếu đạm mạc, từ lâu đã đứng trên nóc nhà, hết sức chăm chú nhìn vào mỗi trận tranh đấu.

Một bên là chí tôn cường giả một đấu một, một bên cường cường một chiến bốn, Tần Vô Song bên này hiển nhiên là yếu hơn đối phương một bậc.

Tần Vô Song chậm rãi từ bên hông rút ra binh khí đã lâu hắn không chạm tới, đó là một thanh nhuyễn kiếm quấn quanh hông:

“Tần Vô Song, mang theo binh khí, kiếm danh Di Hồng.”

Con mắt đối phương giấu trong áo tím híp lại:

“Tốt.”

Tần Vô Song dĩ nhiên dùng loại phương pháp này buộc hắn nói ra thân phận, quyết đấu giữa người dùng kiếm, tự báo tính danh và vũ khí, là một loại nghi thức, là thứ mà bất luận kẻ nào dùng kiếm đều phải tuân thủ.

Chỉ là, nói cho hắn thì sao? ? ?

Lẽ nào, Tần Vô Song này còn có thể tìm ra hắn là ai sao? ? ?

Nam nhân áo tím giơ lên ống tay áo, lộ ra thanh đoản kiếm sắc lạnh giấu trong ống tay áo:

“Ngụy Quang Hàn, mang theo binh khí đoạn nhận Tình Sinh.”

Nói, phóng đi về phía trước.

Vân Khuynh đứng ở trên cây dưới chân lảo đảo một cái, suýt nữa rớt xuống phía dưới. . .

“Quang? ? ?”

Y lẩm bẩm, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch một mảnh.

Vô số hình ảnh thổi qua trong đầu y.

Một tiếng thở nhẹ kia của y, bị nam nhân ở dưới tàng cây chuyên tâm giằng co với Tần Vô Song nghe được, nam nhân kia cả người chấn động, ngẩng đầu hướng lên trên cây nhìn lại.

Đó là một thiếu niên xa lạ mà tuyệt mỹ.

Nhưng đôi mắt kia lóe ra thống khổ cùng trốn tránh, rõ ràng mà quen thuộc như vậy.

Y là. . .

Thiếu niên trên cây. . . Là y? ? ?

Chẳng lẽ là, người mà hắn một mực tìm kiếm? ? ?

Trong lúc hắn thất thần, đã cùng Tần Vô Song đánh ba hiệp.

Bởi vì tâm thần bất ổn, hắn suýt chút nữa bị Tần Vô Song tổn thương.

Vân Khuynh đứng ở trên cây, tâm loạn như ma.

Ngụy Quang Hàn. . .

Đây là, là cái tên mà y hóa thành tro tàn cũng sẽ nhớ kỹ. . .

Đau nhức sâu sắc như thế.

Tất cả đều bị tuyệt vọng phủ nhận. . .

Vân Khuynh đưa tay nhẹ xoa trán, liên tục nói với mình:

Chỉ là một cái tên thôi, chỉ là một cái tên giống nhau. . .

“Thiên Địa Huyền Hoàng.”

Ngụy Quang Hàn đang giằng co với Tần Vô Song khàn khàn kêu lên:

“Bỏ qua nữ nhân kia, dùng mọi giá mang đi niên thiếu trên cây.”

Lời hắn vừa dứt, bốn gã áo đen bịt mặt lập tức bay vọt đến bên Vân Khuynh.

“Khuynh nhi. . .”

Tâm Tần Vô Song bỗng nhiên trầm xuống, không để ý lưỡi dao sắc bén của Ngụy Quang Hàn, nhanh như ánh sáng, trong nháy mắt nhảy đến trước mặt Vân Khuynh, song song cánh tay hắn cũng chảy xuống một đạo vết máu.

Nhưng hắn thành công đến bên Vân Khuynh trước bốn người kia.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn niên thiếu đạm mạc trên nóc:

“Tiểu tử, xuống đây mang Liên tỷ tỷ của ngươi rời đi.”

Niên thiếu đạm mạc gật đầu, điểm chân hạ xuống, ôm lấy Liên Phù liền ly khai.

Hiên Viên Liệt Thiên không còn gánh nặng, liền bắt đầu giúp đỡ Tần Vô Song.

Vân Khuynh trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Tần Vô Song cùng Hiên Viên Liệt Thiên anh dũng đối địch.

Nam nhân áo tím ở dưới tàng cây một người lặng lẽ đứng ở nơi đó, tư thế có chút cứng ngắc, thu hồi lưỡi dao trong tay hắn, phi thân nhảy lên cây, trong lúc Tần Vô Song cùng bốn gã thủ hạ dây dưa, hắn ôm lấy Vân Khuynh, đầu ngón chân nhẹ điểm, liền chạy đi.

“Chết tiệt. . . Khuynh nhi. . .”

Võ công của Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên rất cao, thiên hạ ít có.

Thế nhưng Ngụy Quang Hàn tự thân cùng Tần Vô Song không phân cao thấp, bốn người thuộc hạ cũng cường đại đến khó tin, trận đánh này, dĩ nhiên lại để đối phương thành công mang đi Vân Khuynh.

Nam nhân áo tím đã biết Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên lợi hại, sau khi nhảy ra khỏi đường nhìn của Tần Vô Song liền xuất ra sáo nhỏ thổi lên.

Cùng thời khắc đó, bốn người giao thủ với Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên, đều tranh thủ bỏ trốn.

“Chết tiệt, dĩ nhiên từ tay bản vương và ám hoàng dễ dàng đem người đi? ? ?”

Sau khi đám người kia rời đi Hiên Viên Liệt Thiên không cam lòng nói.

Hiên Viên Liệt Thiên có thể ra khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’. Võ công hắn cao thâm, dĩ nhiên lại ăn mệt với đám người vô danh kia.

“Tần Vô Song.”

Hiên Viên Liệt Thiên lạnh lùng gọi hắn:

“Ngươi nói, trên giang hồ lúc nào xuất hiện một nhân vật lợi hại như thế? ? ?”

Tần Vô Song đồng dạng khuôn mặt âm hàn, nhấn mạnh từng chữ như băng:

“Không biết! ! !”

Tâm tình hắn lúc này rất tệ hại, cũng mang theo một chút kinh hoảng, hắn vẫn tự phụ có thể bảo hộ Vân Khuynh, dĩ nhiên lại để Vân Khuynh một lần nữa bị bắt, còn ở chính trước mặt hắn? ? ?

Không thể tha thứ, quả thực là không thể tha thứ.

Hắn rõ ràng không phải kẻ yếu. . . Nhưng luôn luôn không thể bảo vệ tốt người mình yêu, đây rốt cuộc là vì sao? ? ?

Mang theo tràn ngập lo lắng, cuồng bạo, và âm hàn, Tần Vô Song nhún người nhảy lên quay về Tần phủ.

Nếu như hôm nay mang theo vài ám vệ, cũng không đến mức như vậy.

Cuộc sống nhàn hạ, quả thật khiến hắn thụt lùi không ít, lúc này đây, khác với lần Thượng Quan Nhược Vũ lúc trước, lần kia tất cả đều là trong lòng bàn tay hắn, nhưng lúc này, đối với đối phương, hắn lại hoàn toàn không biết gì cả.

Những người này, đó là đám người lúc trước muốn bắt Liên Phù, chỉ là khi đó chẳng qua là một đám tiểu lâu la, có lẽ là bởi vì thất bại một lần, cho nên lần này, đều là những kẻ võ công tinh thâm.

Đoàn người này, cùng Tần Vô Phong dây dưa thời gian dài như vậy, vẫn là ngang tài ngang sức, hắn cũng không chiếm được một điểm thượng phong, có thể thấy được, đối phương đích thực là đối thủ mạnh đến trình độ không thể tin nổi.

Hiện nay, toàn bộ nôn nóng lo âu đều phải vứt bỏ, dùng mọi cách tìm lại Vân Khuynh mới là trọng điểm, đối phương vừa đắc thủ, hẳn là sẽ không rời xa phương Bắc.

Phương Bắc, địa phương của Tần phủ, ba vị ám hoàng, tự nhiên sẽ không đơn giản để cho người nhà bọn họ, bị chân chân chính chính bắt đi.

 

Chương 94: Ba ngày đánh cuộc.

 

Vân Khuynh bị nam nhân áo tím kia ôm vào trong ngực, trong lúc hoảng hốt dường như nhớ lại lúc bị Thượng Quan Tôn bắt đi.

Chỉ là, ở trong lòng nam nhân này y không thể bình tĩnh:

“Ngươi là ai? ? ?”

Ánh mắt y lấp lánh nhìn nam nhân này, giống như là muốn xuyên qua vải vóc, nhìn thấy tướng mạo hắn.

Nam nhân mang theo tiếng nói âm lãnh khàn khàn êm tai kia cúi đầu nở nụ cười:

“Ngươi không phải biết sao? ? ?”

Một loại khủng hoảng khó có thể nói ra mọc lên từ đáy lòng, Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng:

“Chúng ta chưa từng gặp mặt, ngươi là ai, ta sao có thể biết ngươi? ? ?”

Nam tử kia dừng một chút, nói:

“Thực sự muốn biết ta là ai? ? ?”

Vân Khuynh không nói.

Nam nhân cười khẽ hai tiếng:

“Chí ít nói cho ta biết, ngươi có muốn biết tướng mạo của ta hay không? ? ?”

Vân Khuynh bị thái độ gần như trêu tức của hắn làm cho có chút tức giận:

“Ta muốn nhìn tướng mạo của ngươi, thế nhưng, ngươi sẽ cho ta xem sao? ? ?”

“Đương nhiên, chỉ cần ngươi muốn.”

Nam nhân nói xong, liền sử dụng nội lực, đánh tan miếng vải trên mặt.

Trong giây lát, khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị xuất hiện trong mắt Vân Khuynh.

Khuôn mặt kia da cực trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt đỏ tươi như máu, dưới khóe mắt có một viên lệ chí ( nốt ruồi khóc ? ? ? ) dịu dàng, màu của lệ chí, là đỏ như son.

Môi của hắn, là màu của máu, đỏ tươi đến dọa người.

Tuy rằng tướng mạo hắn phi thường tuấn mỹ, thế nhưng, lại yêu dị khiến kẻ khác phải sởn tóc gáy.

Từ nhất khắc thấy tướng mạo hắn, tâm Vân Khuynh liền thả lỏng một chút —-

Nam nhân cùng tên Ngụy Quang Hàn này, cũng không phải niên thiếu lãnh ngạo thanh tú mà y biết.

Tâm vừa thả lỏng không bao lâu, âm lãnh trong đôi mắt huyết hồng kia khiến y đánh một cái rùng mình.

Nam nhân chậm rãi nhếch lên đôi môi đỏ tươi:

“Kẻ thấy tướng mạo của ta, chỉ có hai kết cục.”

Trong loại khí trời như thế này, ánh mắt của nam nhân khiến Vân Khuynh nghĩ mình càng thêm phát lạnh, y cảm giác bản thân đột nhiên lạnh lẽo từ ngọc tóc đến gót chân.

“Hai kết cục kia. . .”

Nam nhân chậm rãi lại gần:

“Vốn chỉ có một loại kết cục, chính là. . . Trở thành. . . Người chết. Nhưng nếu là ngươi, liền có sự lựa chọn thứ hai. . . Đó là. . . Trở thành người của ta. Ngươi chọn loại nào?”

Đăng đồ tử tàn nhẫn.

Nam nhân vừa mới nói xong, Vân Khuynh liền xuất hiện ấn tượng như vậy với hắn.

Y hung hăng trừng mắt nam nhân nói:

“Hai sự lựa chọn ta cái nào cũng không muốn.”

Chóp mũi nam nhân cọ lên gò má y:

“Ta đây liền giúp ngươi chọn.”

Vân Khuynh cực kỳ ghét động tác nam nhân trói buộc mình trong ngực, khiến y thế nào cũng trốn  không thoát đụng chạm của hắn.

Đáng tiếc nam nhân đang ôm y bay nhảy, y ngay cả chỗ trống để giãy dụa cũng không có.

Nam nhân có cái tên giống hệt người kia, khiến y liền phiền muộn, mong muốn lần này Vô Song cũng có thể thuận lợi tìm được y, nhanh chóng đón y trở về.

“Đang nghĩ những người đó sẽ tới cứu ngươi sao? ? ? Ha hả, ta nếu có thể từ trong tay bọn hắn mang ngươi đi, vậy tuyệt đối có thể khiến cho bọn hắn không tìm được ngươi.”

Vân Khuynh câu lên khóe môi:

“Không nhất định là vậy.”

Ám hoàng đế quốc Huỳnh Quang, cũng không phải vô dụng như vậy.

Y tin tưởng Tần Vô Song, tin tưởng huynh đệ Tần gia.

Tâm tình của nam nhân hình như rất tốt:

“Tốt lắm, chúng ta đến đánh cược đi.”

Lần kia. . . Gạt Thượng Quan huynh muội, y dùng, hình như cũng là đánh cược, chỉ là khi đó y là chủ động, lần này, y là bị động mà thôi.

“Cược thế nào? ? ?”

Nam nhân tự phụ nhướng mày:

“Ta cho bọn hắn thời gian ba ngày, ta và ngươi, sẽ ở phương Bắc dừng lại ba ngày, nếu bọn họ trong vòng ba ngày tìm được ngươi, ta liền không nói hai lời thả ngươi đi, nếu tìm không được, ngươi liền mặc ta xử trí, thế nào? ? ?”

Nam nhân này, là thật cường hãn đến không thể tin nổi, hay chính là quá tự phụ ? ? ?

Vân Khuynh ngưng mi suy nghĩ một chút nói:

“Được.”

Nếu như y không đáp ứng, sợ rằng nam nhân này sẽ lập tức ép y lựa chọn, đáp ứng rồi, chí ít, còn có thể trì hoãn ba ngày.

Ngụy Quang Hàn cong môi nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, kiếp trước là tiếc nuối như vậy, kiếp này, hắn nhất định sẽ không buông tay! ! !

Bên này, Vân Khuynh cùng Ngụy Quang Hàn đạt thành hiệp nghị, bên kia, Tần Vô Song vừa về Tần phủ liền trực tiếp tìm đến thư phòng của Tần Vô Phong.

Vừa lúc, Tần Vô Hạ cũng ở đây.

Tam huynh đệ, đã thật lâu không có hợp tác với nhau.

Trông thấy khuôn mặt Tần Vô Song như hàn băng, Tần Vô Hạ lại càng hoảng sợ, lần trước nhìn thấy Tần Vô Song như vậy, đó là ngày thứ hai hắn vừa hồi phủ:

“Nhị ca, ngươi đây là? ? ?”

Vẫn là Tần Vô Phong tương đối nhạy cảm, nhìn quét phía sau Tần Vô Song một chút, phát hiện không thấy Vân Khuynh từ trước đến nay luôn đi cùng Tần Vô Song, trong lòng hắn mọc lên một cỗ bất an:

“Vô Song, Vân nhi đâu? ? ?”

“Khuynh nhi, bị người bắt đi.”

Trong lòng Tần Vô Song nặng nề, gian nan phun ra vài chữ.

“Cái gì? ? ?”

Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ thoáng chốc kinh hãi, Tần Vô Phong hít vào một hơi thật sâu, thở ra, lãnh đạm nói:

“Kể quá trình.”

“Đám người lần trước bắt biểu muội. . .

Lúc ấy chỉ có năm người, vốn mục tiêu chính là biểu muội, không hiểu vì sao, cuối cùng đổi thành bắt Khuynh nhi.”

“Năm người. . . Đối phương chỉ có năm người. . .”

Tần Vô Phong đem hàm răng cắn đến khanh khách rung động:

“Tần Vô Song, ngươi và nhiếp chính vương, một người lá ám hoàng, một người là đệ nhất cao thủ vương thất, hai người đều từ ‘Vô Gian luyện ngục’ đi ra, võ công, trí mưu, mọi thứ không thiếu. . .

Không nói lấy một địch trăm, chí ít cũng có thể lấy một địch mười. . .

Thế nhưng, Tần Vô Song, ngươi nói cho ta biết, vì sao đối phương chỉ dùng năm người, lại có thể cướp đi bảo bối quan trọng nhất của ngươi? ? ?”

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Oa oa oa oa, mi toàn là chọn giờ độc mà show hàng thôi aaaaaaaaa!!!!!! Ta phi, ta phi, ta phi phi phi!!!! Ách, an ủi được cái tem *bù lu bù loa*
    Chời ơi, ta muốn Khuynh Tẫn, ta muốn Khuynh Tẫn, cho ta thêm mấy (chục) chương nữa đê!!!!!!!!! *lê hoa đái vũ*

  2. hahongnguyet says:

    Ngụy Quang Hàn… là cái thằng làm cho Khuynh Nhi (của chúng ta) day dứt không yên từ kiếp trước đến kiếp này chớ giề….
    Thằng Ngụy này cũng là xuyên phải hôn nàng?…hắc hắc sắp có film hay để xemmmmm!!!
    nhanh lên nàng ơi~~

  3. nhoxauxa says:

    xi…. k kan piet li do. ton thuong thi la ton thuong thui. tren doi nay k pan thuoc hoi han mo. neu kai ten QUANG j j do ma la tieu cong thj chak ta die….┭┮﹏┭┮

  4. Huyen Tran says:

    sao thấy nhìu ng xuyên quá nha~~ ta nghi cái đám sư phụ của 3 huynh đệ Tần gia cũng là xuyên qua quá

Để lại bình luận

%d bloggers like this: