khuynh tẫn triền miên – chương 95+96

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 95: Vật phi nhân phi.

 

“Ta. . .”

Lời Tần Vô Phong nói, khiến mặt trái tâm tình của Tần Vô Song vẫn bị áp lực chậm rãi tăng trở lại.

Tần Vô Hạ lúc này không ngờ lại thần kỳ an tĩnh, một điểm cũng không tùy hứng như thường ngày, khuôn mặt tuấn tú vẫn mang theo vết thương nhíu chặt, nghiêm túc không giống tiểu thiếu gia Tần Vô Hạ tùy hứng của Tần gia:

“Đại ca, cho dù nhị ca và vương gia cường đại đến thế nào, cũng có thời gian sơ sẩy, hiện tại không nên vội vã phê bình và tự trách, lúc này, tìm được Khuynh Khuynh mới là then chốt.”

Tần Vô Song nhìn Tần Vô Hạ, thời điểm mấu chốt, lời của huynh đệ nhà mình, sẽ mang theo lực lượng vô tận, huynh đệ đồng lòng, kỳ lực đồng tâm.

Hắn chỉnh lý tâm tình một chút:

“Từ lần trước Khuynh nhi bị Thượng Quan huynh muội bắt đi, ta ngay lúc đó đã lo lắng sẽ phát sinh sự tình đồng dạng. . .

Cho nên, ta đã hạ ám hương trên người Khuynh nhi, chỉ cần để phượng điệp dẫn đường, chúng ta lập tức có thể tìm ra Khuynh nhi. . .

Khó xử lý nhất, chính là chúng ta không biết thực lực đối phương ra sao, không thể đơn giản động thủ.”

Tần Vô Phong sửa sang lại quần áo:

“Lúc trước ta một mực truy tra đám người đó, bọn họ là ba tháng trước, đột nhiên xuất hiện ở Huỳnh Quang, lai lịch thần bí, không có một chút căn nguyên, nhân số bọn họ hình như cũng không nhiều, thế nhưng đều rất cường đại, hơn nữa. . . Hành tung của bọn họ vẫn luôn là mờ ảo bất định. . .”

“Hẳn là không phải người Huỳnh Quang. . . Thế lực khắp nơi Huỳnh Quang, chúng ta đều nắm rõ trong tay, đâu lý nào đột nhiên tuôn ra nhiều như vậy, đối phương, chẳng lẽ cũng là hướng về ‘Xích Huyết Kiếm’ mà tới? ? ?”

Tần Vô Hạ chậm rãi nói ra ý nghĩ của mình.

Tần Vô Phong lắc đầu:

“Không, sự tình e rằng không đơn giản như vậy. . . Theo như ta biết, bọn họ, đã và đang âm thầm thu phục không ít tiểu môn tiểu phái, tốc độ phát triển như vậy, thật sự khiến kẻ khác kinh hãi. . .”

Tần Vô Song cười nhạt:

“Thế lực bất minh, mới xuất hiện, không đơn giản, uy hiếp đến sự ổn định của Huỳnh Quang, chúng ta toàn bộ phải diệt cỏ tận gốc.”

“Nói thế nào phương Bắc cũng là địa bàn Tần gia chúng ta, Vô Hạ, bảo Long Liễm mang hai đội ám vệ ‘Phong’ ‘Vũ’ tra rõ toàn thành, nhất định phải biết được đối phương đi tới nơi này, rốt cuộc có bao nhiêu người.”

Thoáng suy ngẫm một chút, Tần Vô Phong dự định, để mấy kẻ kia đến nơi đây, có đi mà không có về.

Thứ nhất là bởi vì nhân tố không ổn định của bọn chúng, thứ hai bởi vì bọn chúng bắt đi Vân Khuynh.

Tần Vô Song nhếch môi, ở bên khóe môi mỏng mảnh kéo lên độ cung lãnh diễm:

“Ta đi tìm biểu ca, lấy phượng điệp dẫn đường cho chúng ta.”

Trong ánh mắt của Tần Vô Phong lóe tia sáng băng hàn:

“Ta sẽ đem những môn phái bọn họ vừa mới thu phục, từng bước từng bước. . . xâm chiếm, nuốt gọn.”

Vân Khuynh bị Ngụy Quang Hàn đưa đến một nông trại.

Chỉ có hai người bọn họ, bốn người thủ hạ của Ngụy Quang Hàn, đều ẩn ở xung quanh.

Bồ câu trắng như tuyết, liên tục từ phương xa bay đến chỗ nông trại này.

Khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị của Ngụy Quang Hàn, theo tin tức càng ngày càng nhiều, trở nên càng ngày càng ngưng trọng:

“A, không ngờ lại đá phải cái bảng cứng. . . Môn phái ta mất mấy tháng thu phục, dĩ nhiên bị bọn họ phá hỏng toàn bộ. . .”

Con mắt đỏ như máu mang theo sắc bén, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Vân Khuynh:

“Bọn họ rốt cuộc là ai? ? ? Nếu chỉ là một thủ phủ phương Bắc, không có khả năng có được năng lực lớn như vậy. . .”

Vân Khuynh ngồi ở một bên nhàn nhã châm trà, khóe miệng kéo lên tiếu ý nhợt nhạt hỏi lại:

“Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ nói ra bọn họ là ai sao? ? ?”

Con ngươi của Ngụy Quang Hàn híp lại:

“Ngươi thay đổi, biết dương nanh múa vuốt.”

Bàn tay châm trà của Vân Khuynh run rẩy:

“Ngụy công tử nói đùa, Vân Khuynh vốn là thế nào, Ngụy công tử sao có thể biết được? ? ?”

Nhớ lại thâm tình của người trước mắt, trong con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn rút đi hàn ý, trên khuôn mặt yêu dị lộ ra nụ cười có thể nói là ôn nhu:

“Ngươi trước đây. . . Cũng rất quật cường, thế nhưng ở trước mặt ta lại cực kỳ nhu thuận, Minh Tuyên, còn hơn Ngụy công tử, ta càng muốn nghe ngươi gọi một tiếng, Quang.”

‘Choang’ một tiếng, ấm trà bằng sứ trong tay Vân Khuynh rơi chảy xuống, vỡ tan trên mặt đất.

Y lập tức cúi người xuống nhặt, mảnh vỡ ấm trà lại rạch ngang ngón tay y, dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra.

Ngụy Quang Hàn ở xa nhìn thấy, vội vã vài bước đi tới, kéo tay y, ngậm vào trong miệng, liếm đi vệt máu trên đó, thuận tiện khử trùng:

“Sao lại không cẩn thận như vậy? ? ?”

Trong ngữ khí ôn nhu của hắn còn mang theo trách cứ nhẹ nhàng.

Vân Khuynh giống như bị điện giật, bỗng nhiên rút tay về, đôi mắt đẹp mở to không thể tin tưởng nhìn hắn.

Đây là Ngụy Quang Hàn? ? ?

Không chỉ tên giống nhau, mà cả người cũng vậy. . . Thế nhưng, không đúng, không giống.

Hoàn toàn không giống, niên thiếu kia sẽ không dùng ngữ khí như vậy nói với y, niên thiếu kia ở thế giới khác, niên thiếu kia giống y không biết võ công, niên thiếu kia cũng không có khuôn mặt yêu dị tuấn mỹ đến mức khiến người ta nghẹt thở như vậy. . .

“Minh Tuyên, ngươi rất vui khi thấy ta đúng không. . . Ta là Quang, là Quang ngươi yêu nhất. . .”

Ngụy Quang Hàn nói, đưa tay cầm lấy bàn tay rụt về của Vân Khuynh.

Sắc mặt Vân Khuynh xoát một cái thảm bại, khóe môi run rẩy:

“Ngụy công tử, thỉnh tự trọng. Tại hạ tên gọi Vân Khuynh, cũng không biết Minh Tuyên trong miệng Ngụy công tử là người phương nào.”

Ánh mắt của Ngụy Quang Hàn cứng lại, hắn cho rằng, lúc trước Vân Khuynh đối xử với hắn như vậy, là bởi vì không biết bản thân hắn là Ngụy Quang Hàn, thế nhưng, vì sao hắn nói cho Vân Khuynh hắn là Quang, Vân Khuynh lại lựa chọn đối xử với hắn như vậy? ? ?

“Ngươi không phải yêu ta sao? ? ? Vì sao không chịu nhận thức ta? ? ? Kiếp trước ta không thể cho ngươi tình yêu, kiếp này, ta vì tìm ngươi, ta. . .”

“Ngụy công tử! ! !”

Vân Khuynh bỗng nhiên đề cao thanh âm:

“Ngươi. . . Hẳn là nhận nhầm người.”

Đúng vậy, y thương hắn, nhưng đó là chuyện kiếp trước, kiếp này, y có Vô Song là đủ rồi. . .

Huống hồ. . . Làm người sống lại, y thật vất vả hạ quyết tâm muốn quên người này đi, toàn tâm toàn ý tiếp nhận Vô Song, Ngụy Quang Hàn, hắn đừng hòng dựa vào cảm tình tràn ngập thương tổn kiếp trước, trở lại phá hư hạnh phúc hiện tại của y! ! !

 

Chương 96: Hắc bào tế tự.

 

“Nhận nhầm người? ? ?

Không, Minh Tuyên, ngươi biết thứ ngươi hấp dẫn ta nhất là gì không? ? ?”

Vân Khuynh không nói.

Kỳ thực y vẫn luôn hoài nghi, Ngụy Quang Hàn rốt cuộc có từng nhìn thẳng vào y hay không —-

Y hiện tại, càng khó tin y đã từng hấp dẫn Ngụy Quang Hàn.

Cho nên y bảo trì trầm mặc.

Thấy y như vậy, cặp mắt đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn lại híp lại, bên trong phủ kín phong vân bạo ngược.

“Ngươi nói chuyện a, vì sao không mở miệng.”

Ngụy Quang Hàn xa lạ như vậy, khiến tâm của Vân Khuynh nhanh chóng tĩnh lại, y lạnh nhạt liếc nhìn Ngụy Quang Hàn, cười nói:

“Ta cũng không biết Minh Tuyên trong miệng Ngụy công tử, sao có thể biết được Minh Tuyên kia rốt cuộc hấp dẫn Ngụy công tử ở chỗ nào? ? ?”

“Ngươi. . .”

Sắc mặt Ngụy Quang Hàn tái mét, đến thế giới này lâu như vậy, ngoại trừ người kia, có ai dám nói với hắn như vậy? ? ?

“Lạc Minh Tuyên, ta nói cho ngươi, ánh mắt của ngươi, từ khi bắt đầu chúng ta gặp nhau, đã bị ta nhớ kỹ, đừng nói ngươi hiện tại chỉ là thay đổi thân thể, thay đổi dung mạo, cho dù ngươi hóa thành tro, chỉ bằng thần thái trong mắt ngươi, ta cũng có thể nhận ra ngươi.”

Tâm Vân Khuynh run run:

“Thật không, không biết ánh mắt của tại hạ, là như thế nào? ? ?”

Con ngươi của Ngụy Quang Hàn hơi hơi mơ màng, hắn dường như đang rơi vào ký ức đã lâu:

“Ánh mắt Minh Tuyên, cất dấu thống khổ, cất dấu hèn mọn, cất dấu tuyệt vọng nhàn nhạt, còn có kiên cường vừa nhìn là biết, ẩn nhẫn. . .”

“Ha hả ha hả. . . Ngươi nói loại ánh mắt này, là của ta? ? ?”

Ngụy Quang Hàn còn chưa nói xong, Vân Khuynh liền cười khẽ cắt lời hắn:

“Quá giả, ánh mắt của ta, cho tới bây giờ cũng không phải là như vậy. . .”

Thần sắc y tự nhiên, con ngươi thản nhiên nhìn Ngụy Quang Hàn.

Thân thể Ngụy Quang Hàn dừng một chút, lệ chí dịu dàng nơi khóe mắt như muốn rơi xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị mang theo một tia bi thương:

“Minh Tuyên, ngươi. . .”

“Vân Khuynh, Ngụy công tử, ta là Vân Khuynh.”

“Vân Khuynh. . .”

Ngụy Quang Hàn cuối cùng không nói chuyện này nữa, trong nháy mắt tinh thần hoảng hốt thu trở lại.

Hắn cũng có chút nghi hoặc người trước mắt này liệu có đúng là Lạc Minh Tuyên năm xưa hay không.

“Ngụy công tử, ngươi ngay từ đầu rõ ràng muốn bắt biểu muội, vì sao cuối cùng lại biến thành ta? ? ?”

Đối với vấn đề này, Vân Khuynh suy nghĩ đã lâu, trăm tư không được giải.

Sắc mặt trắng nõn yêu dị của Ngụy Quang Hàn chậm rãi tách ra một nụ cười khát máu:

“Nữ nhân kia là biểu muội của ngươi? ? ?

Lại nói tiếp, kỳ thực đây là chuyện ngoài ý muốn. . .

Nữ nhân kia, vẫn luôn là mục tiêu của chúng ta, chỉ là, hôm nay, ta lại thấy được ngươi. . . Tình huống lúc đó khẩn cấp, ngươi, trong lòng ta quan trọng hơn nàng rất nhiều, cho nên. . .”

Vân Khuynh cúi mặt:

“Nói như vậy, các ngươi vẫn có thể sẽ ra tay với biểu muội? ? ?

Ngụy Quang Hàn hứng thú mười phần gật đầu:

“Nếu không ngươi nghĩ ta vì sao muốn đánh cược ba ngày với ngươi, mà không phải lập tức mang ngươi đi? ? ?”

Lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh nhíu lại, ngậm miệng không nói.

Cái gì mà đánh cược ba ngày, nam nhân này, chỉ là đùa bỡn y mà thôi, còn hơn kiếp trước ác liệt, hắn kiếp này, một điểm cũng chẳng tốt ở chỗ nào.

Chỉ là không biết Vô Song bọn họ có thể nhanh chóng đi tìm mình, mà bỏ qua an nguy của Liên Phù hay không? ? ?

Đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy thái độ ung dung của Ngụy Quang Hàn rút đi, biến thành cảnh giác:

“Ám Dạ, nếu tới, hà tất trốn tránh ẩn tàng.”

“Ha hả. . .”

Hắn vừa dứt lời, một thanh âm thô ráp vang lên:

“Công lực của Ngụy vực chủ quả nhiên cao thâm, chỉ tiếc tâm rối loạn, đến bây giờ mới phát hiện ra ta.”

Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng:

“Hắc bào tế tự Ám Dạ, năm xưa ngươi đồng ý với sư phụ ta, không liên quan huyết đồng, không liên quan huyền tinh bảo tàng, không liên quan chuyển thế linh đồng ba sự kiện, liền tuyệt đối không xuất hiện trước mặt đệ tử môn hạ của chúng ta, đúng không? ? ?”

“Đúng.”

Từ chỗ tối, một người nam tử trang phục rất giống Ngụy Quang Hàn chậm rãi tiêu sái đi ra, hắn và Ngụy Quang Hàn duy nhất không giống ở chỗ, chính là màu sắc y bào.

Toàn thân Ngụy Quang Hàn bọc trong y bào màu tím, mà hắn, lại mà y bào màu đen.

Ngụy Quang Hàn vì để Vân Khuynh nhìn thấy khuôn mặt của hắn, miếng vải lúc trước trên mặt bị nội lực đánh tan, người này lại vẫn như cũ che mặt.

Con mắt của hắn là một mảnh đen kịt, ngay cả con ngươi cũng không có, toàn bộ con mắt, tất cả đều là màu đen, giống như đôi mắt hắn đã bị móc ra, chỉ còn lại một cái hố đen kịt.

Hai cái hố đen kia còn phản xạ ánh sáng sâu thẳm, hơn nữa hắn một thân màu đen, một chút cũng không giống nhân loại. . .

Mà giống như, một con quỷ. . .

Âm hàn, lạnh lùng, mờ ảo, hư vô.

Chỉ là nhìn thấy hắn, trên người Vân Khuynh liền nổi lên một thân hàn ý.

Người này, trong Tương Ly quốc, Lưu Duyến ảo cảnh hắc bào tế tự Ám Dạ, một nhân vật truyền thuyết trên giang hồ.

Hắn có năng lực cùng thiên địa câu thông mà kẻ khác khó có thể lý giải, trên người hắn luôn luôn có vô số bí mật, mà chính hắn cũng biết vô tận bí mật.

Ngụy Quang Hàn muốn bắt Liên Phù, cũng là bởi vì hắn.

Theo như lời Ngụy Quang Hàn, không liên quan huyết đồng, không liên quan huyền tinh bảo tàng, không luên quan chuyển thế linh đồng ba sự kiện, hắn sẽ không xuất hiện trước mặt Ngụy Quang Hàn.

Hắc bào tế tự Ám Dạ, vào ba tháng trước, xuất hiện trước mặt Ngụy Quang Hàn, nói cho hắn, muội muội của Thiên Cơ đảo chủ, Liên Phù là thân thể thuần âm, là thân thể tốt nhất chế tạo huyết đồng.

Bởi vậy, Ngụy Quang Hàn mới muốn bắt đi Liên Phù.

Thế nhưng, lần kia là vì huyết đồng, lần này, vì sao hắn lại xuất hiện? ? ?

Như trước là vì huyết đồng? ? ? Hay là vì hai sự kiện khác? ? ?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Úc úc, càng lúc càng náo nhiệt nhỉ??? Ra mấy chương nữa coi, hông là ta cắn chết mi cắn chết mi, cắt ngay khúc cao trào~~~ *nhe răng*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: