khuynh tẫn triền miên – chương 97+98

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 97: Sinh tử hai đường.

 

Hắc bào tế tự Ám Dạ chậm rãi bước đi thong thả đến trước mặt Vân Khuynh.

“Ngươi là người của Tần phủ? ? ?”

Vân Khuynh không hiểu vì sao có chút sợ người này, toàn thân hắn đều là một mảnh đen kịt, ngay cả con mắt cũng quỷ dị như vậy:

“Đúng, ta là thê tử của Tần phủ Vô Song.”

“Cái gì? ? ?”

Ngụy Quang Hàn kinh hô một tiếng, đáng tiếc hắc bào tế tự và Vân Khuynh đều không để ý đến hắn.

Thanh âm thô ráp của hắc bào tế tự mang theo một tia trầm trọng:

“Dĩ nhiên là tức phụ Tần gia. . .”

Trong con mắt đen kịt của hắn hiện lên vô số tia sáng, rơi vào một mảnh khó xử.

Vì sao lại người của Tần gia. . .

Người Tần gia, trong Lưu Duyến ảo cảnh của Tương Ly là. . .

Thê tử? ? ?

Lạc Minh Tuyên dĩ nhiên là thê tử người khác? ? ?

Ngụy Quang Hàn nhìn hắc bào tế tự và Vân Khuynh, biết hắc bào tế tự xuất hiện, nhất định có chuyện quan trọng, nỗ lực áp chế lửa giận, đem sự kiện kia áp xuống đáy lòng:

“Ám Dạ, ngươi ở đây, là có chuyện gì, có việc mau nói, nếu không có việc gì, vậy thỉnh nhanh lên một chút rời đi! ! !”

Hắn khẩn cấp muốn ép hỏi Lạc Minh Tuyên đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hắn muốn một lời giải thích hợp lý, dựa vào cái gì y mang theo tình yêu đối với hắn, cùng một chỗ với người khác? ? ?

Có thể là lời của Ngụy Quang Hàn có tác dụng, hắc bào tế tự Ám Dạ thở dài một tiếng:

“Cũng được, vô luận như thế nào, chúng ta đều phải lựa chọn.”

Từ một khắc hắc bào tế tự này xuất hiện, Vân Khuynh liền có một loại cảm giác không rõ, hắc bào tế tự này, có chính sự không nói với Ngụy Quang Hàn, nhưng lại hỏi đến thân phận của y, lẽ nào hắc bào tế tự là vì y mà đến, thân phận của y, có thể cải biến vận mệnh của y sao? ? ?

Đáp án là có thể.

Thân phận thê tử của Tần phủ Vô Song, vì y giành được một hi vọng sống sót.

Khiến hắc bào tế tự vốn dĩ chuẩn bị giết y lại chần chờ, cuối cùng, hắc bào tế tự quyết định, mở miệng nói:

“Ta cho ngươi hai sự lựa chọn, sống hoặc chết.”

Sắc mặt Vân Khuynh hơi tái nhợt:

“Ai? ? ? Ta? ? ?”

Phần trên của y bào màu đen hơi lay động một chút, nói vậy hắn là gật đầu.

Tâm Vân Khuynh trầm xuống:

“Lựa chọn cái gì? ? ?”

“Sống hay chết.”

Hắc bào tế tự chậm rãi mở miệng:

“Nói cho ta biết, ngươi, muốn sống, hay chết? ? ?”

Vân Khuynh hô hấp cứng lại:

“Đương nhiên là sống.”

Hắc bào tế tự thở dài:

“Mà thôi. . . Mà thôi, sống thì sống đi, chỉ là, muốn sống, tự mình phải đi nỗ lực.”

Vừa dứt lời, hắn xuất thủ như điện, nhất mạt hồng quang từ trong tay hắn phất ra, bao phủ Vân Khuynh trong chốc lát, liền tiến nhập thân thể y.

Trong lúc Ngụy Quang Hàn ngốc lăng, Vân Khuynh giật mình, thân ảnh hắc bào tế tự chậm rãi trở nên mờ nhạt, thân ảnh của hắn tựa như đứng xa ở ngoài trăm dặm trong giây lát, cũng tựa như ở trước mắt trở nên vô hình.

Thanh âm của hắn vẫn như trước rất vang dội:

“Vốn là phải chết. . . Nể mặt cố nhân, ta cho ngươi cơ hội lựa chọn, ngươi muốn sống, vậy sống đi —-

Chỉ cần ngươi có thể giải quyết thứ ta gieo trong cơ thể ngươi, sau đó, ta tuyệt đối sẽ không động thủ lần nữa. . .”

Thân ảnh biến mất, thanh âm cũng đã biến mất.

Toàn bộ dấu vết biến mất, hắc bào tế tự Ám Dạ này, là không thể dùng phương pháp lý giải người bình thường đi lý giải hắn, bởi vì hắn vốn chính là một con quái vật từ trên xuống dưới.

“Hắn làm gì ngươi? ? ? Gieo vật gì vậy? ? ?”

Hắc bào tế tự vừa tiêu thất, Ngụy Quang Hàn lập tức xuất hiện trước mặt Vân Khuynh.

Vừa rồi hắn chỉ lo nghĩ Vân Khuynh sao có thể là thê tử của người khác, dĩ nhiên quên —-

Hắc bào tế tự thần bí kia, cũng là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm. . .

Không. . .

Hắn thật vất vả mới tìm được y, y không thể xảy ra chuyện. . . Không thể, nhất định không thể.

Hắn cầm lấy tay Vân Khuynh, bắt mạch cho y, vừa bắt mạch vừa hỏi:

“Ngươi có thấy khó chịu chỗ nào không? ? ?”

Vân Khuynh từ lúc Ngụy Quang Hàn kéo tay y, liền phất ra.

“Ta không sao, không phiền Ngụy công tử lo lắng.”

“Ngươi. . .”

Vị Ngụy đại công tử này lại một lần nữa tức điên.

Con ngươi đỏ như máu hiện lên một tia sắc bén, hắn trực tiếp điểm huyệt Vân Khuynh bắt mạch cho y:

“Ngươi. . . Hỗn đản, dĩ nhiên dùng loại phương pháp này ức hiếp một người không có võ công. . .”

( vấn đề võ công của Vân Khuynh, sau đó sẽ được giải quyết )

Trong đôi mắt hắc bạch phân minh của Vân Khuynh hiện lên một tia tức giận, y vô cùng chán ghét loại cảm giác bị quản chế này.

“Ngươi. . .”

Thân thể Ngụy Quang Hàn chấn động, bỗng nhiên nâng mi nhìn Vân Khuynh, trong đôi mắt đỏ tươi tràn đầy không thể tin nổi, khuôn mặt vốn đã trắng giờ lại càng thêm trắng, lệ chí màu son dịu dàng muốn rơi nơi khóe mắt lại càng thêm tươi đẹp, giống như huyết lệ từ trong mắt chảy ra.

“Ngươi vì sao lại. . . Ngươi là nam nhân sao, Vân Khuynh.”

Phảng phất như mất hồn phách, Ngụy Quang Hàn nhẹ giọng nỉ non hỏi Vân Khuynh.

Hắn nói, lập tức khiến tâm Vân Khuynh hung hăng bị đau nhói. . .

Ác mộng bị y áp chế dưới đáy lòng, lại quanh quẩn ghé vào lỗ tai y. . .

Dĩ nhiên là một tên đồng tính luyến ái. . .

Ngươi thật ghê tởm. . .

Mắt ta bị mù mới đối tốt với kẻ ghê tởm như ngươi. . .

Thế nào lại khiến kẻ ghê tởm như ngươi đi thích ta. . .

Khuôn mặt Vân Khuynh đỏ lên, người trước mắt, là ác ma, là một tên ác ma, sao hắn có thể giẫm đạp lên cảm tình người khác như vậy:

“Đúng, ta là một người nam nhân, hơn nữa, ta thích, còn là là nam nhân.”

Xu hướng tình dục của y chính là như vậy, Ngụy Quang Hàn dù chán ghét, coi thường y, y vẫn là như vậy.

Dường như nhớ lại chuyện cũ, sắc mặt Ngụy Quang Hàn lại trắng thêm vài phần:

“Minh Tuyên, ngươi hiểu lầm. . . Ta cũng không có ý kia. . . Năm ấy là bởi vì. . .

Ai, dù sao đi nữa, ta không phải thực sự chú ý. . .

Ta hiện tại hỏi ngươi, cũng không phải là để cười nhạo ngươi, chỉ là ngươi. . .

Ta bắt mạch cho ngươi, dĩ nhiên phát hiện. . .”

Thanh âm Ngụy Quang Hàn dừng một chút, ánh mắt ảm đạm, gian nan nói:

“Ngươi. . . Mang thai. . .”

 

Chương 98: Xấu hổ và giận dữ muốn chết.

 

“Mang. . . Mang thai. . .”

Thần sắc phẫn nộ của Vân Khuynh cứng lại, trong con ngươi chậm rãi tản ra một trận kinh hỉ.

Hài tử, dĩ nhiên có hài tử, hài tử của y và Vô Song. . .

Như vậy, mặc kệ tâm tình của y đối với nam nhân trước mắt này thế nào, y và hài tử đều thuộc về Vô Song.

Y đè nén thần sắc mừng như điên, thanh âm run run nói:

“Ngươi, ngươi mau giải huyệt đạo cho ta.”

Ngụy Quang Hàn vạn phần nghi hoặc nhìn y:

“Ngươi là một người nam nhân, ngươi mang thai. . . Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao? ? ?”

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh đỏ hồng, y không thể nói cho Ngụy Quang Hàn y là một người song tính, có thể mang thai! ! !

“Ngươi. . . Ngươi không cần xen vào, mau thả ta. . .”

Ngụy Quang Hàn đứng không chuyển động, con ngươi đỏ như máu nhìn y từ trên xuống dưới:

“Lẽ nào ngươi kỳ thực là một nữ nhân? ? ?”

Vân Khuynh vừa nghe thấy lời này thiếu chút nữa tức đến hôn mê bất tỉnh:

“Ngươi mới là nữ nhân.”

Sắc mặt Ngụy Quang Hàn trầm lạnh, có chút suy nghĩ:

“Thế nhưng biểu hiện mạch đập của ngươi cũng là một người nam nhân. . . Chẳng lẽ. . . Ngươi dùng thủ pháp nào đó che giấu mạch đập của mình. . .”

Vân Khuynh thẹn quá thành giận:

“Ngươi không cần biết ta làm sao có thể có hài tử, mau giải huyệt đạo cho ta.”

Con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn vẫn chặt chẽ theo dõi y, lóe ra một tia không chắc chắn:

“Vừa rồi. . . Ngươi nói ngươi là thê tử người khác. . . Ám Dạ còn nói nói ngươi là nàng dâu Tần gia —–

Ngươi là thê tử của người ta, còn có thể là một nam nhân? ? ?

Nói mau, Minh Tuyên, kiếp này, ngươi rốt cuộc là nam nhân hay là nữ nhân? ? ?”

Vân Khuynh tức giận đến sắc mặt trắng bệch, đôi môi run run:

“Ngươi câm miệng, ta nói rồi, ta là Vân Khuynh, ta là nam nhân.”

Ngụy Quang Hàn thực sự là đáng ghét.

Không nên gọi tên kiếp trước của y, khiến y nhớ lại những thứ không tốt kia.

Còn muốn nghi vấn giới tính của y, thân thể song tính nhân, nguyên bản đã là khúc mắc trong lòng y, y là bởi vì Vô Song, mới hoàn toàn tiếp thu thân thể này.

Nhưng Ngụy Quang Hàn vừa đứng trước mặt y, chung quy vẫn thích đem vết sẹo này, từng bước từng bước toàn bộ kéo ra.

Đáng giận đáng giận, Ngụy Quang Hàn đáng giận! ! !

Nghe Vân Khuynh nói, Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng, trên khuôn mặt tuyệt mỹ yêu dị dị thường lộ ra dáng cười tà tứ tàn nhẫn:

“Như vậy, ngươi nói cho ta biết, ngươi một người nam nhân, vì sao lại có thể mang thai? ? ?”

Vân Khuynh cắn môi dưới, không nói.

Y quyết định không nhìn Ngụy Quang Hàn, huyệt đạo hắn thích giải hay không thì tùy.

Dù sao tiểu bảo bảo trong bụng y chạy không thoát, là người ngoài, Ngụy Quang Hàn đừng hòng biết được bí mật thân thể của y.

Ngụy Quang Hàn chậm rãi dính sát vào Vân Khuynh, gò má tái nhợt trong suốt dán lên Vân Khuynh, đáng trách Vân Khuynh bị điểm huyệt đạo, không thể nhúc nhích.

Hơi thở của Ngụy Quang Hàn phun lên trên mặt Vân Khuynh, mang theo một tia lãnh ý quỷ dị:

“Minh Tuyên, ngươi không nói, ta liền tự thân nghiệm chứng.”

Nói xong, tay hắn, sờ lên đai lưng Vân Khuynh.

Vân Khuynh cực kỳ sợ hãi:

“Hỗn đản, ngươi muốn làm gì? ? ?”

“Ha hả. . .”

Vân Khuynh phản ứng kịch liệt như vậy, khiến Ngụy Quang Hàn cực kỳ hưởng thụ, trên khuôn mặt yêu dị đến tà ác của hắn tràn ra một đóa hoa cười diễm lệ, lệ chí khóe mắt, càng khiến hắn có thêm vài phần tươi đẹp.

“Ta muốn nghiệm thân, nghiệm thử một cái, Vân Khuynh ngươi, rốt cuộc, là nam nhân, hay là nữ nhân.”

“Không. . .”

Vân Khuynh hô hấp cứng lại:

“Ngươi không thể tàn nhẫn như thế. . .”

Hoài nghi một người nam nhân không phải là nam nhân, đã là một loại vũ nhục.

Lại thêm cởi quần áo nghiệm thân, lại càng lưu lại tâm lý bóng ma, huống hồ. . .

Thân thể Vân Khuynh kỳ lạ như vậy! ! !

Ngụy Quang Hàn đối với Vân Khuynh phản đối mắt điếc tai ngơ.

Cứng rắn rút đi y bào của y, áo lông cáo Vô Song khoác lên bị cởi ra, theo lưng Vân Khuynh, rơi xuống mặt đất.

Sau đó là ngoại bào rất nặng. . .

Trung y. . .

Cuối cùng, chỉ còn lại áo trong màu trắng hơi mỏng, nguyên bản Vân Khuynh chỉ sợ lạnh, lúc này cả người run lên.

Trong lòng khủng hoảng, sợ bí mật thân thể của mình bị Ngụy Quang Hàn phát hiện, sẽ khiến Ngụy Quang Hàn càng thêm khinh bỉ y. . .

Không. . .

Bằng bất cứ giá nào, cũng không thể để Ngụy Quang Hàn phát hiện! ! !

“Ngụy Quang Hàn, ngươi dừng tay! ! !”

Trong đôi mắt đen nhánh mỹ lệ của Vân Khuynh hiện lên một tầng hơi nước:

“Ngươi nếu như tiếp tục, ta. . . Ta liền. . . Liền cắn lưỡi tự sát!”

Không có biện pháp, bị đối phương điểm huyệt như vậy, toàn bộ thân thể cứng ngắc giống như một khúc gỗ, ngoại trừ nói chuyện, ngoại trừ có thể cắn lưỡi tự sát ra, cái gì cũng làm không được.

Bàn tay Ngụy Quang Hàn cởi ra vạt áo của Vân Khuynh dừng một chút, nâng mắt nhìn về phía Vân Khuynh, trong con ngươi đỏ như máu của hắn mang theo mị hoặc nào đó khiến kẻ khác mê muội:

“Xấu hổ và giận dữ muốn chết? ? ? Nếu như là nam nhân ngươi sợ cái gì. . .

Chỉ là, dĩ nhiên quên Minh Tuyên sẽ làm ra chuyện điên rồ. . . Cảm tạ Minh Tuyên nhắc nhở ta. . .”

Nói xong tay hắn xoa cằm Vân Khuynh, ‘Răng rắc’ một tiếng, khi Vân Khuynh đau nhức muốn ngất xỉu, Ngụy Quang Hàn tháo trật xương cằm của y.

Làm xong, Ngụy Quang Hàn nhe răng cười cười:

“Như vậy, liền không cần lo lắng ngươi sẽ cắn lưỡi tự sát.”

Nói xong, hắn lại tiếp tục đại nghiệp tiến hành nghiệm thân của hắn.

Rốt cục cởi ra dây lưng áo trong cuối cùng, theo áo mở rộng, từ làn da trắng nõn nhẵn nhụi trên cổ, thoáng cái mở xuống đến ngực Vân Khuynh, lộ ra xương quai xanh khéo léo tinh xảo.

Ngực của Vân Khuynh, đơn bạc, gầy yếu, làn da trắng nõn non mềm, ngón tay chạm vào, giống như là sờ lên tấm tơ lụa tốt nhất.

Con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn chuyển tối, trở nên cực nóng.

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    đau lòng quá hà :'(

  2. siberia413 says:

    Huhu~~~~Sao cắt ngay đoạn gay cấn thế kia chứ, tội nghiệp Khuynh nhi của ta *nhầm* của Vô Song *cười khinh bỉ* !! Đang hóng k biết 3 anh em kia biết Khuynh nhi có thai sẽ ntn đây, ta chờ ~ ta chờ ~ ta lại tiếp tục chờ~~~~~nàng ơi cố lên nha!!

  3. Có lẽ sau này ta hông thể cmt cho nàng thường xuyên được nữa, cơ mà ta đặt cục gạch bự: tem nhất định phải dành cho ta mỗi khi nàng ra chương mới đấy *trợn mắt* *huơ huơ tay*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: