khuynh tẫn triền miên – chương 99+100

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 99: tình cảnh nguy hiểm.

 

Ngón tay trắng nõn thon dài của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi dao động trên làn da trắng mịn.

Theo y phục càng ngày càng đi xuống, di xuống phía dưới.

Đây là khinh bạc càng thêm tàn nhẫn so với lần Tần Vô Hạ đùa giỡn Vân Khuynh.

Nước mắt trong đôi mắt đen nhánh của Vân Khuynh, rốt cục rơi xuống.

Nếu như y không phải là một người song tính, chỉ là một người nam tử phổ thông, cũng sẽ không quá mức chú ý.

Nhưng hết lần này tới lần khác y. . .

Huống hồ, loại thái độ này của Ngụy Quang Hàn, như là đùa bỡn, như là trò chơi, y thật sự không thể chịu được, điều này đối với tự tôn của y, tâm lý của y, đều là một sự tổn thương.

Khi y phục chảy đến một nơi nhất định, đôi mắt của Ngụy Quang Hàn rơi xuống hai điểm đỏ bừng trước ngực Vân Khuynh, sau đó cũng vô pháp dời đi.

Bởi vì không khí lạnh lẽo kích thích, hai trái nhỏ nhan sắc xinh đẹp, biến thành hồng ngọc cứng rắn, dĩ nhiên mang theo dụ hoặc khó có thể cự tuyệt dụ dỗ Ngụy Quang Hàn ngắt lấy.

Yết hầu Ngụy Quang Hàn cuộn một chút, dục vọng của hắn, phai mờ trăm năm, ở nơi đây trăm năm, hắn tiếp xúc, ngoại trừ máu tươi, chính là máu tươi.

Tại giờ khắc này, dục vọng ngủ say nhiều năm, lại đột nhiên thức tỉnh.

Còn cuồng mãnh như vậy, nóng cháy như vậy, căn bản khó có thể chịu được.

Bản thân bị hấp dẫn, ngón tay của hắn vỗ về chơi đùa lôi kéo viên hồng ngọc cứng rắn, thì thào tự nói:

“Dĩ nhiên. . . Thật là nam nhân. . .”

Hắn nâng mắt, biểu tình trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, thoáng cái mị hoặc hắn.

Là ẩn nhẫn, là tuyệt vọng, cũng là thống khổ, đúng, còn kèm theo sợ hãi.

Phối với dung nhan như vậy, biểu tình như vậy, thật là đẹp đến không thể tin nổi.

Huống hồ, giọt nước mắt trong suốt long lanh chậm rãi lăn trên hai gò má trắng bệch non mềm, mỹ lệ giống như trân châu.

Con ngươi đỏ máu của Ngụy Quang Hàn dần dần mơ hồ:

“Minh Tuyên, ngươi thật đẹp. . .”

Cảm giác từ trước ngực truyền đến khiến Vân Khuynh càng thêm tuyệt vọng, y dần dần nhắm hai mắt lại.

Không nhìn tới nam nhân kia nữa.

Nam nhân đời trước thương tổn y, đời này còn không nguyện buông tha y.

Thấy đôi mắt xinh đẹp rơi lệ kia đóng lại, khóe miệng Ngụy Quang Hàn kéo ra một chút ý cười.

Lông mi dày dài mang theo nước mắt cũng là mỹ lệ, giống như cánh bướm đen mang theo sương sớm đậu trên cánh hoa.

Giờ khắc này, Ngụy Quang Hàn sáng tỏ, nguyên lai, tất cả của người này, đều là tuyệt đẹp như vậy.

Giờ khắc này, áo trên đã rơi hết, nửa người trên mảnh khảnh của Vân Khuynh hoàn toàn trần trụi, ánh mắt Ngụy Quang Hàn chậm rãi trượt đến bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của Vân Khuynh, bàn tay lạnh lẽo cũng đặt lên trên đó.

Thời tiết lạnh giá, bàn tay lạnh băng, khí lạnh vô tận, theo làn da Vân Khuynh xuyên thấu vào trong xương thịt y, thoáng cái, lạnh tới tận ngực.

Bàn tay lạnh lẽo của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi ngưng tụ nội lực:

“Nếu có thể mang thai. . . Mang hài tử của ta thế nào. . . Nghiệt chủng này. . . Liền. . . Hủy diệt nó. . .”

“Ô. . .”

Đôi mắt vốn đang nhắm đột nhiên mở to, đáy mắt Vân Khuynh là chậm rãi cầu xin và sợ hãi.

Y không thể mở miệng, chỉ có thể nỗ lực phát sinh âm thanh nức nở cầu xin.

Không được. . . Đừng. . .

Đó là hài tử của y và Vô Song, là hài tử của y và Vô Song a.

Tâm của y chăm chú co rút lại cùng một chỗ, y còn nhớ Vô Song là cỡ nào chờ mong hài tử.

Mà y vào phút chốc, biết được y có tiểu sinh mệnh này, y còn đang cảm kích ông trời rốt cục tặng cho y một lễ vật như xương với thịt.

Nhưng Ngụy Quang Hàn hắn. . .

Con ngươi đỏ tươi của Ngụy Quang Hàn dừng lại trên khuôn mặt tràn đầy sợ hãi và cầu xin của Vân Khuynh, đáy lòng thăng lên một tầng bi ai:

“Lạc Minh Tuyên, ngươi nói cho ta biết, ngươi có đúng hay không đã yêu phụ thân của hài tử trong bụng ngươi rồi? ? ?”

Tuy rằng hỏi một người nam nhân như vậy rất kỳ quái, thế nhưng tình cảnh lúc này, chính là như vậy.

Câu hỏi ra khỏi miệng sau, Ngụy Quang Hàn liền phát giác cái khả năng này rất lớn, nội lực trên tay mang theo tàn nhẫn hủy diệt dũng mãnh hướng về bụng Vân Khuynh.

Lạc Minh Tuyên, sao có thể yêu thương nam nhân khác? ? ?

Sao có thể? ? ?

Tay Ngụy Quang Hàn đặt trên bụng Vân Khuynh thời gian quá dài, dần dần ấm lên.

Từ sau khi đến thế giới này, hắn vẫn ngâm mình trong thế giới máu tanh, vong hồn dưới tay vô số.

Võ công của hắn vô cùng cao, nhưng đến khi hủy diệt tiểu sinh mệnh này, lại chậm chạp không thể làm được.

Vì sao? ? ?

Vì sao lại như vậy? ? ?

Ngụy Quang Hàn càng lúc càng nghiêm khắc trừng mắt Vân Khuynh.

Bởi vì hắn biết Lạc Minh Tuyên là một người cố chấp, nếu hắn thật sự giết chết hài tử này, Lạc Minh Tuyên liền thực sự cả đời cũng không tha thứ hắn, cả đời đều hận hắn.

Chết tiệt! ! !

Ngụy Quang Hàn rốt cục từ trong khí tức cuồng loạn thu hồi tay, con mắt màu máu mang theo giá lạnh như hàn băng, tay hắn cố sức xé rách tiết khố che lấp nửa người dưới của Vân Khuynh.

Người hắn vẫn yêu, vẫn đau khổ tìm kiếm, hắn nguyên bản còn muốn cho y hạnh phúc lớn nhất trên thế giới.

Thế nhưng, vì sao, y lại phản bội tình yêu của hắn, mang theo yêu thương của hắn, cùng một chỗ với người nam nhân khác, mang thai hài tử của nam nhân khác, điều này hắn làm sao có thể chịu đựng? ? ?

Ngụy Quang Hàn lúc này, đáy lòng tràn ngập phẫn hận và không cam lòng.

Hắn muốn phát tiết, muốn dằn vặt cái người khiến hắn khó chịu như vậy.

Tiết khố màu trắng dưới lực đạo của Ngụy Quang Hàn hóa thành miếng vải, dường như bướm trắng xinh đẹp mềm mại rơi xuống đất.

Sau đó, nửa người dưới của Vân Khuynh giống như nửa người trên, không hề che đậy bại lộ dưới đường nhìn lạnh lẽo lại nồng nhiệt của Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh lúc này, cả người trần truồng, hàn lãnh, sợ hãi, bất an, toàn bộ tình tự khiến y áp lực chỉ có thể run rẩy toàn thân.

Ánh mắt Ngụy Quang Hàn đảo qua cặp đùi trắng nõn thon dài rắn chắc của y, lại chậm rãi chuyển động, đánh giá Vân Khuynh khỏa thân, khuôn mặt tái nhợt yêu dị của hắn chậm rãi vặn vẹo, con ngươi đỏ tươi tiên diễm giống như có thể chảy máu:

“Thân thể này, nguyên bản hẳn là thuộc về ta, thuộc về một mình ta! ! !”

Càng nói càng không cam lòng, hắn tới gần thân thể vô pháp nhúc nhích kia, một đôi tay hàn lãnh nặng nề an ủi vuốt ve để lại ấn ký xanh đen rõ ràng.

Hắn cúi thân xuống, hướng về đôi môi anh đào non mềm đã mất đi màu sắc, trở nên trắng nhợt, hung hăng gặm cắn.

“Vì sao. . . Muốn phản bội tình yêu của ta? ? ?”

Ánh mắt Vân Khuynh bi thương nhìn hắn.

Phản bội? ? ?

Từ ngữ thật nghiêm trọng, xưa kia hắn đối với tình yêu của y như đối với một chiếc giày rách vứt đi, hiện tại, hắn có tư cách gì nói y? ? ?

Lẽ nào, trong lúc Ngụy Quang Hàn trào phúng khinh thường tình yêu của y, y còn phải ngây ngốc đau khổ gìn giữ phần cảm tình vô vọng kia sao? ? ?

Thực sự là hoang đường! ! !

 

Chương 100: Tra rõ thân phận.

 

Tay Ngụy Quang Hàn, cấp tốc sượt qua làn da lạnh lẽo của y khiến y càng lúc càng lạnh.

Tuy rằng bảo bảo tạm thời an toàn, thế nhưng Vân Khuynh vẫn như cũ không hề thả lỏng.

Tòan bộ y phục đều bị rút đi, y liền trần truồng đứng ở trước người hắn, bí mật của y tùy thời có thể bị Ngụy Quang Hàn phát hiện.

Lúc hắn tàn sát bừa bãi một hồi trên môi y, Vân Khuynh đã nếm tới mùi máu tươi nồng đậm.

Nam nhân này! ! !

Vân Khuynh thật muốn một quyền hung hăng đánh lên mặt của Ngụy Quang Hàn, hắn hiện tại quả thực là vô sỉ hạ lưu.

Môi của Ngụy Quang Hàn, theo da thịt Vân Khuynh mút hút gặm cắn đi xuống, Vân Khuynh không thể nhúc nhích cứ như vậy thẳng tắp đứng khiến hắn thực sự gặp khó khăn, một lát sau, Ngụy Quang Hàn liền ôm ngang y lên.

Giường gỗ ngay ở phòng trong nông trại đơn sơ, Ngụy Quang Hàn đem Vân Khuynh đặt lên trên giường, trên khuôn mặt tái nhợt đến yêu dị mang theo nụ cười bệnh hoạn, lệ chí sắc son trên khóe mắt tản ra màu đỏ quỷ mị.

—————————–

“Rốt cục biết hắn là ai, Ngụy Quang Hàn! ! !”

Tần phủ, Tần Vô Phong nắm chặt tay, quay về phía hai người huynh đệ vẫn đang nỗ lực tìm về Vân Khuynh nói.

“Là ai? ? ?”

Thanh âm của Tần Vô Song bình tĩnh hỏi.

Đã giao thủ với Ngụy Quang Hàn, biết nam nhân kia lợi hại và quỷ dị, hắn rất tò mò về thân phận người này.

Tần Vô Phong hừ lạnh:

“Là một người chúng ta nghĩ không ra.”

Bởi vì thời gian trôi qua, ngực Tần Vô Hạ càng lúc càng nôn nóng:

“Đại ca, ngươi mau nói, hắn rốt cuộc là ai? ? ?

Lẽ nào, là một người chúng ta phải nhượng bộ lui binh sao? ? ?

Trên thế giới này, có người lợi hại như vậy sao? ? ?”

Tần Vô Phong thở dài một tiếng:

“Mặc dù không phải lợi hại như vậy, nhưng là kém không xa, Vô Song, Vô Hạ, Ngụy Quang Hàn, hắn là, vực chủ ‘Diêm La’ của ‘Vô Gian luyện ngục’.”

‘Vô Gian luyện ngục’ là một tòa thành trong lòng đất bất kỳ kẻ nào cũng không biết phương hướng không biết cửa vào.

Nó thực sự giống như địa ngục nhân gian, bên trong, là thế giới giết chóc, là thế giới người ăn thịt người uống máu người.

Đó là một thế giới kinh khủng khó có thể tưởng tượng, ở nơi đó, toàn bộ tiền tài, cảm tình, quyền lợi, địa vị, đều là vô dụng, chỉ có thực lực tự thân mới là quan trọng nhất.

Nơi ấy, chuyện tình vĩnh viễn không trở về nảy sinh khắp chốn, bởi vì, cường giả để sinh tồn, rõ ràng sẽ ăn người yếu.

Vô Gian Vô Gian, ‘Vô Gian luyện ngục’ giống như địa ngục liên hồi, nó là nhân gian địa ngục.

Nó không thuộc về tổ chức giang hồ, cũng không thuộc về triều đình quản hạt, nó không thuộc chính, chẳng thuộc tà, chỉ là một tòa thành ngầm độc lập, thần bí, quỷ dị mà thôi.

Thế nhưng, người có thể đi vào tòa thành ngầm này, đều là người xuất sắc của các quốc gia, chỉ có rời khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’ mới có thế xem như là cường giả chân chính.

“Cái gì. . .”

Tần Vô Hạ kinh hô:

“Vực chủ ‘Vô Gian luyện ngục’. . . Chính là thị huyết vực chủ ‘Diêm La’ được xưng là thần bí nhất quỷ dị nhất? ? ?”

“Thì ra là vậy. . .”

Tần Vô Song ngược lại cũng không kinh ngạc quá lớn, trên thân nam nhân kia mang theo mùi máu tươi rõ ràng, ra tay cũng rất tàn độc.

Cứ như vậy. . .

Hắn có thủ hạ lợi hại, một điểm cũng không kỳ quái.

Dù sao, người ở bên trong ‘Vô Gian luyện ngục’, mỗi một kẻ, đều là mạnh mẽ đến mức khiến người khác phải kinh ngạc.

Nhưng vì sao hắn lại bỏ qua Liên Phù bắt Vân Khuynh? ? ?

Vô Song nghi vấn cùng hiện lên trong đầu Tần gia tam huynh đệ.

Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt:

“Còn nhớ rõ sáu năm trước ba chúng ta và lục đại ảnh vệ cùng nhau từ ‘Vô Gian luyện ngục’ thoát ra thì chật vật như thế nào không. . .

Địa phương kia, là địa ngục nhân gian, người trong đó, đều là bệnh hoạn, Ngụy Quang Hàn này, khẳng định là kẻ đứng đầu trong đó, cho nên, chúng ta phải nhanh một chút cứu Vân nhi trở về.”

Tần Vô Hạ trầm mặc một chút, mở miệng nói:

“Hôm qua Long Liễm cùng ‘Phong’ ‘Vũ’ hai đội theo đuôi phượng điệp, sớm đã tìm ra Khuynh Khuynh, chỉ là vẫn luôn mai phục ở đó nhận lệnh mà thôi —-

Bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay.”

Tần Vô Phong lạnh lùng liếc nhìn đệ đệ nhà mình:

“Ngươi nghĩ, dựa vào bọn họ, có thể cứu Vân nhi trở về từ trong tay vực chủ ‘Diêm La’ của ‘Vô Gian luyện ngục’ sao? ? ?”

Tần Vô Song nhìn đại ca và tam đệ nhà mình, chậm rãi mở miệng:

“Khuynh nhi là thê tử của ta, là ta đánh mất y, ta muốn đích thân cứu y quay về.”

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tần Vô Phong định tại trên người Tần Vô Song một hồi, quay về phía Tần Vô Hạ nói:

“Sư phụ bọn họ gửi thư bảo chúng ta chú ý an nguy của biểu muội. . .

Vô Hạ ngươi phái thêm người bảo hộ biểu muội.

Hôm nay, ta sẽ cùng Vô Song đi cứu Vân nhi.”

“Vì sao là ta ở nhà? ? ? Không muốn, ta cũng muốn đi cứu Khuynh Khuynh! ! !”

Vừa nghe Tần Vô Phong nói xong, Tần Vô Hạ bắt đầu kháng nghị.

Tần Vô Phong cũng không mở miệng giải thích nguyên nhân, chỉ là lạnh lùng nhìn Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ kháng nghị dưới ánh mắt băng lãnh của Tần Vô Phong, chậm rãi rút đi.

Mang theo vẻ mặt quật cường không cam lòng nói:

“Đại ca nhị ca không cứu được Khuynh Khuynh trở về, ta liền một mình đi cứu Khuynh Khuynh.”

Đôi mắt Tần Vô Phong lóe lóe:

“Vô Hạ, yên tâm đi, cho dù Ngụy Quang Hàn là vực chủ ‘Diêm La’ của ‘Vô Gian luyện ngục’, cũng không có thể ngăn cản ta cứu Vân nhi trở về.”

Tần Vô Song bảo trì trầm mặc, không có mở miệng.

Cuối cùng, Long Liễm dẫn đường, mang theo đại công tử và nhị công tử nhà nàng hội hợp cùng với ‘Phong’ ‘Vũ’ hai đội ám vệ, nghĩ cách cứu viện Vân Khuynh.

Bên này, Tần Vô Phong Tần Vô Song chạy đến chỗ Ngụy Quang Hàn và Vân Khuynh, bên kia, Vân Khuynh còn đang chịu đựng Ngụy Quang Hàn bừa bãi khinh bạc.

Làn da trắng nõn không biết là do Ngụy Quang Hàn làm bậy, hay là do khí trời lạnh lẽo, phủ lên một màu phấn phấn hồng hồng, xinh đẹp khả ái.

Da thịt kia sờ dưới tay, càng thêm trơn truột tinh tế, ở mặt trên hôm nay đã mang theo không ít vết tích.

Hoặc là bị hôn ra, hoặc là bị cắn ra.

Khuôn mặt Vân Khuynh, trắng bệch một mảnh, mang theo biểu tình cứng ngắc như tro nguội, một đôi mắt tối tăm lạnh lùng yên lặng, không có nửa phần màu sắc.

Lúc này y mới biết cái gì là tuyệt vọng chân chính.

Ngụy Quang Hàn kiếp trước giày xéo lên tình cảm của y, chí ít cũng không thực sự thương tổn y, nhưng Ngụy Quang Hàn kiếp này. . . Quả thực là quá nguy hiểm quá tàn nhẫn! ! !

Tay Ngụy Quang Hàn, chậm rãi xoa tới nửa người dưới của Vân Khuynh, con ngươi mị mị huyết sắc của hắn, bên trong tràn đầy tà nịnh.

“Ta thật muốn nhìn, là loại thân thể gì, có thể để một người nam nhân. . . Mang thai!”

Nói xong, hắn không để ý thân thể Vân Khuynh bị hắn điểm huyệt, mạnh mẽ tách mở cặp đùi tuyết trắng thon dài của y.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. siberia413 says:

    đau lòng quá!! ta mún chém chết tên kia~~

  2. Phản ứng đầu tiên: ôm cây xem kịch…. Phản ứng thứ hai: chém chết editor!!!!…. Phản ứng thứ ba: poker face…. Phản ứng thứ tư: giựt tem!…..
    Nàng nàng nàng nàng nàng!!!! Toàn cắt ngay khúc cao trào thôy!!!!!!!! Kiaaaaaaa *liên hoàn cước*
    Cơ mà lần này chương dài quá, đt ta đọc hông đc, tay chân ngứa ngáy từ sáng ến giờ…

  3. cocacola0106 says:

    ta vẫn ko hiểu NQH này là sao

    • Là người ở thế giới kia Khuynh Khuynh yêu lúc còn trẻ, sau đó Xuyên đến đây thì chặt đứt cái tình cảm này, hông còn vương vấn gì tên họ Ngụy kia, bây giờ tên đó cũng Xuyên không, chấp niệm rằng Khuynh Khuynh vẫn còn yêu hắn, nên bắt y đi. Chấm hết. À, hắn Xuyên vào thân thể, hay toàn body đều Xuyên qua, rồi luyện công gì gì đó, nên chuyện là như thế. Chấm chấm hết.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: