siêu sao – chương 87+88

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ bát thập thất chương: Đi Mỹ.

 

Ban huấn luyện siêu sao tuần thứ ba Đường Phong vắng mặt, lý do đối ngoại là có công tác cần phải xử lý ở nơi khác, nhưng cụ thể là cái gì thì tập đoàn Thiên Thần cũng không công bố ta ngoài, vì vậy tuần thứ ba vừa mới bắt đầu, không ít người đều đang suy đoán Đường Phong tạm thời rời đi có phải là do chuyện của Ca Trần tuần trước hay không, hay là đặc biệt có hướng đi mới.

Ngay lúc mọi người trên internet lung tung suy đoán, trên một blog nhỏ có người truyền ra một tấm ảnh, Đường Phong trên ảnh vẻ mặt tươi cười cực kỳ đáng chú ý, người đàn ông này thoạt nhìn tâm tình đặc biệt vui vẻ, liên tục trò chuyện với trợ lý tiểu Vũ ở bên người, cũng không biết là nói chuyện vui gì đó, khiến cho trợ lý cười đến gập cả bụng.

Đầu đề của chủ blog là: ở sân bay nhìn thấy Đường Phong nổi tiếng gần đây, hình như là muốn đi Mỹ.

Sau đó bức ảnh bắt đầu bị người phát tán, chí ít các fan hiếu kỳ của Đường Phong biết người bọn họ thích tạm thời rời khỏi ban huấn luyện siêu sao là muốn đi Mỹ, một người không có khả năng vô duyên vô cớ chạy sang Mỹ, bọn họ cũng không tin là bởi vì chuyện của Ca Trần. Chuyện Ca Trần ngã ngựa đã sớm bị cảnh sát điều tra ra, thủ đoạn cứng rắn của tập đoàn Thiên Thần cũng đã đem toàn bộ lời đồn trên internet ngăn chặn.

Rất nhanh, lục tục lại có không ít người ở sân bay gặp Đường Phong, hoặc là chụp ảnh hoặc là lời viết, trong đó ó một bức ảnh bị người phát tán rộng rãi nhất.

Trong ảnh có hai người đàn ông, một người trong đó đương nhiên là Đường Phong một thân quần áo thường nhật lôi kéo hành lý, đứng bên cạnh cậu là một người đàn ông khác, người nọ thân cao xấp xỉ Đường Phong, trên mặt không có biểu tình gì, bề ngoài không thua kém bất kỳ minh tinh điện ảnh nào. Hai người cúi đầu hợp lại một chỗ dường như muốn nói gì đó, động tác vô cùng đơn giản bị máy ảnh chụp lại, có thể là do góc độ chụp, hai người thoạt nhìn có chút thân mật.

Từ đây người thảo luận lại càng nhiều, fan của Charles cũng thêm vào hàng ngũ thảo luận, chẳng lẽ người này là Charles? Tỉ mỉ nhìn lại thì thấy không đúng, Charles là con lai, mà người đứng cùng một chỗ với Đường Phong rõ ràng là người châu Á, người đàn ông kia là ai, tại sao lại ở cùng Đường Phong?

Lực lượng dân chúng internet rất hùng hậu, không quá một hồi lập tức có người nhìn ra, hóa ra người kia bên cạnh Đường Phong không phải là bạn trai hay tình nhân bí mật của cậu, mà là đường đường chủ tịch tập đoàn Thiên Thần, phú ông hàng tỉ thường ngày hành sự cực kỳ âm thầm.

Dựa theo tiết lộ của người trong giới, vị chủ tịch này tên là Lục Thiên Thần, tuổi tác chưa tới ba mươi, là một nhân vật truyền kỳ trong ngành công nghiệp, năng lực cực kỳ ưu việt, thường ngày rất ít khi đi quản chuyện của nghệ sĩ dưới quyền, ngày hôm nay dĩ nhiên lại song song xuất hiện tại sân bay cùng với Đường Phong, khiến người ta rất khó nghĩ ra rốt cuộc là vì chuyện gì, có thể làm cho vị chủ tịch đại nhân này tự thân xuất mã cùng đi.

Nhân dân bát quái cho tới bây giờ cũng không thiếu tâm tư bát quái, dân chúng rất nhanh phát biểu ngôn luận của mình, vì vậy các loại ý kiến bình luận khác nhau mọc lên như nấm.

【 nghe nói Lục Thiên Thần thích đàn ông, Đường Phong khẳng định lọt vào độc thủ của anh ta rồi! 】

【 kỳ thực hai người bọn họ là một đôi đi? Một đôi đi? Một đôi đúng không? Vậy Charles làm sao bây giờ? 】

【căn cứ theo tin tức đáng tin cậy tiết lộ, chủ tịch Lục vốn từng có mờ ám với Ca Trần, hiện tại tăng thêm một Đường Phong, oa, thật phức tạp! 】

【 tiềm quy tắc chẳng hạn, nếu như tôi là chủ tịch thì tốt rồi, tôi cũng muốn tiềm quy tắc Đường Phong! Xấu hổ ~(@^_^@)~】

【 bọn họ đi Mỹ làm gì, đăng kí kết hôn sao? 】

. . .

Ngồi ở trong khoang hạng nhất, mười lăm phút trước Đường Phong còn đang ở sân bay tâm tình tốt tinh thần tốt vừa lên trên máy bay liền lấy kính ngủ đeo lên mắt, theo thói quen bắt đầu ngủ, thói quen này cho dù là sau khi sống lại cũng không thay đổi.

Trước kia lúc đi đóng phim thường xuyên phải bay qua bay lại, hoặc là đi tuyên truyền hoặc là tham gia tiết mục, dưới tình huống giấc ngủ không đủ tự nhiên là phải tranh thủ từng giây ngủ bù.

Lục Thiên Thần ngồi bên cạnh Đường Phong, người đại diện tiểu Vũ và một người trợ lý bị đưa đến chỗ khác, anh nghiêng đầu nhìn Đường Phong đã đi vào giấc ngủ, nhàn nhạt cười cười, làm thế nào mà dễ ngủ như vậy.

Lấy ra điện thoại di động chụp một tấm người kia đang đeo kính mắt ngủ, sau khi lưu lại liền tắt máy, tiếp tục dùng máy vi tính xem các loại thảo luận đột nhiên xuất hiện trên internet.

【 muốn kết hôn cũng có thể đi Bắc Âu 】 Lục Thiên Thần tùy ý đăng tải một câu, sau khi đánh xong lại tự mình cười khổ một chút, kết hôn? Sao anh lại nghĩ đến vấn đề này.

Kết hôn. . .

Kết hôn sao. . .

 

Đệ bát thập bát chương: Cậu đã trở về.

 

Nước Mỹ nước Mỹ, cậu đã trở về.

Nơi này tuy rằng không phải cố hương của cậu, nhưng là nơi cậu sinh hoạt trưởng thành phấn đấu đồng thời thành danh.

Ngồi trên máy bay hơn mười mấy tiếng, từ phương Đông xa xôi đến vùng đất phương Tây, Đường Phong thật sâu hít một hơi, ánh nắng mặt trời cực kỳ tươi đẹp, gió mát cũng hài hòa như vậy, ngoại trừ cảm thấy một loại quen thuộc, cậu còn cảm thấy mệt mỏi rã rời sâu sắc do sai lệch múi giờ.

“Tôi hiện tại chỉ muốn đến khách sạn ngâm mình trong bể nước nóng, sau đó là nằm ngủ một giấc để khôi phục tinh thần, nghìn vạn lần đừng nói với tôi một giờ sau sẽ đi gặp đạo diễn Lý Nguy, tôi sợ bề ngoài lôi thôi của mình sẽ dọa đến đạo diễn.” Kéo hành lý từ sân bay đi ra, Đường Phong vừa đi một bên vừa cười vừa nói.

Lục Thiên Thần đi qua cầm lấy hành lý trong tay Đường Phong, người này thoạt nhìn tinh thần gấp trăm lần không chút nào bị múi giờ sai lệch ảnh hưởng, thực sự là khiến người ta đố kỵ.

“Chúng ta đã hẹn đạo diễn Lý Nguy gặp mặt vào ngày kia, cậu có thời gian hôm nay và ngày mai điều chỉnh trạng thái, cứ thoải mái, đừng khẩn trương.” Lục Thiên Thần đi tới bên cạnh, rất nhanh có hai chiếc xe con màu đen đi đến, trên xe đi xuống mấy người áo đen giúp bọn họ xách hành lý, tiểu Vũ và trợ lý ngồi trên chiếc xe thứ nhất, Lục Thiên Thần kéo theo Đường Phong ngồi ở xe phía sau.

Đường Phong vừa kéo mở cửa xe ngồi vào, vừa cười nói: “Thứ mà anh không cần lo lắng nhất chính là tôi sẽ khẩn trương.”

“Cái này xem như là tự kiêu hay tự phụ?” Lục Thiên Thần từ một phía khác lên xe, giữa vị trí lái xe và vị trí ngồi sau có tấm ngăn màu đen, bọn họ nói chuyện và cử động cũng sẽ không bị tài xế và vệ sĩ thấy.

Không gian phía sau thùng xe rất rộng, có TV loại nhỏ và tủ lạnh loại nhỏ chứa rượu, Lục Thiên Thần kéo cánh tủ lạnh mở một chai rượu: “Muốn uống không?”

Đường Phong lắc đầu, cậu không thích uống rượu trong lúc ngồi xe, điều này làm cậu cảm giác rất khó chịu: “Đây không phải tự phụ cũng không phải tự kiêu, mà là tự tin, chủ tịch Lục, anh cần phải học cách tin tưởng nhân viên của anh.”

“Tôi vẫn luôn tin tưởng cậu.” Lục Thiên Thần tựa lưng vào ghế ngồi cầm trong tay ly rượu bỏ thêm đá lạnh, ngửa đầu một hơi uống nửa ly, Đường Phong nhìn vào trong mắt có chút co quắp khóe mắt.

“Anh uống rượu như vậy sẽ bị bệnh dạ dày.” Đường Phong chú trọng giữ gìn sức khỏe thiện ý nhắc nhở.

“Dạ dày của tôi bị bệnh lâu rồi.” Lục Thiên Thần không mặn không nhạt nói ra một câu, nhưng anh vẫn đặt nửa ly rượu xuống không chạm vào nữa.

“Nếu như bản thân không thể quản chế chính mình, vậy anh nên đi tìm một người có thể quản chế anh.”

Lục Thiên Thần nghiêng đầu nhìn Đường Phong, khóe miệng kéo lên một cái: “Cậu có thể quản tôi không?”

“Tôi còn muốn sống thêm vài năm, nhiệm vụ gian khổ như vậy vẫn là để dành cho phu nhân tương lai của ngài đi.” Đầu tựa lên lưng ghế, Đường Phong nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi, Lục Thiên Thần cười cười không nói gì thêm.

Khoảng chừng một giờ sau xe ngừng lại, Đường Phong là bị Lục Thiên Thần. . . Hôn tỉnh.

Chiếc xe xa hoa có chỗ tốt chính là ngồi ở trong xe cảm giác rất ổn định rất yên tĩnh, nhắm mắt lại lập tức ngủ, trong giấc mơ cậu đột nhiên cảm giác bản thân như đang tiến vào trong biển rộng, vô số nước biển từ bốn phía tràn về phía cậu, cậu bắt đầu không thể hô hấp, cảm giác thiếu dưỡng khí thật không dễ chịu, cậu phải hé miệng nỗ lực đi tìm dưỡng khí, thế nhưng có cái gì đó mềm mềm nhân cơ hội chạy vào trong miệng của cậu.

Đường Phong hung hăng cắn xuống, sau đó chợt nghe thấy bên cạnh có người ăn đau khẽ hừ một tiếng.

Từ trong mơ tỉnh lại, Đường Phong liền thấy Lục Thiên Thần che miệng ngồi ở bên cạnh.

“Cậu cắn đau tôi.” Cắn chảy máu rồi.

Đường Phong cũng không có một chút tự trách hổ thẹn, cậu sờ sờ môi mình, nghiêm túc nói: “Tôi tưởng là động vật nhuyễn thể đáng sợ gì đó trong đại dương chạy vào miệng tôi.”

Lục Thiên Thần gần đây phát rồ? Đói khát? Cô đơn? Trống rỗng buồn chán quá độ?

Lục Thiên Thần ngẩng đầu nhìn Đường Phong có chút hả hê, cố sức nhắm mắt lại, chịu đựng đau rát nhức nhối trên lưỡi nói: “Tôi chỉ muốn đánh thức cậu dậy, chúng ta tới nơi rồi.”

“Phương pháp gọi tỉnh của chủ tịch Lục thực sự là không giống người thường, tôi thật sự vì người mới của công ty mà cảm thấy lo lắng, mặt khác nói một câu, nếu như chủ tịch Lục lập lại một lần như vậy, tôi rất có thể sẽ cắn đứt lưỡi anh.” Nói xong cũng mặc kệ Lục Thiên Thần, Đường Phong nghẹn cười mở cửa xe đi xuống, nhìn khách sạn cao cấp năm sao cao vút trong mây, cậu nhịn không được huýt ra một tiếng.

“Chủ tịch Lục, chúng ta lần này đi tới là công phí đúng không? Nếu như anh dự định khấu trừ từ tiền lương của tôi, tôi nghĩ chúng ta vẫn là nên ở khách sạn giá rẻ.”

Lục Thiên Thần một câu cũng không nói, mặc kệ những người khác nhìn bọn họ thế nào, tiến lên cầm tay Đường Phong đi vào bên trong: “Trên thực tế để tiết kiệm kinh phí, tôi chỉ đặt một phòng tổng thống.”

Đường Phong tỏ vẻ chẳng quan trọng, không sao, dù gì trong phòng tổng thống cũng không phải chỉ có một phòng ngủ một phòng tắm.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Á há há há, lần đầu like trước, oá ha ha ha ha *cười sằng sặc* Ngao ngao ngao~~~

  2. Smiley Joyce says:

    *run run*
    phòng tổng thống…. *run run*

  3. kim410 says:

    ta nghi ngờ là ở cái phòng tổng thống sang trọng kia chắc chắn là chỉ có một giường ak ?
    và 1 phòng tắm …hị hị…
    đợi chương tiếp theo của nàng <3

  4. Annie says:

    ngao ~~~ hóng cảnh hót =))
    bợn Lục là dục cầu bất mãn rầu ~
    híc híc … tối nay tranh thủ thức 12h mới đc nga ~

    • hjk, nàng ơi, ta đã xin phép ở cuối truyện khuynh tẫn rùi kìa, tối nay ta zìa quê nên sẽ không có chương mới, sorry nàng ~~~~

      • Annie says:

        ừa không cóa sao mà :-* đừng lo lắng tục tưng ~ ta sẽ không hối nga ~
        bất quá đưa zô phòng ăn sạch sẽ thôi =))
        zề quê chơi zui zẽ nhóa , cóa gì ngon đem lên ta ăn nhóa

      • okie, cùng lắm ta ta trao thân thể bù đắp cho nàng nga ~~ *nháy mắt*

      • Annie says:

        :”> ngoan zỵ lại đây hầu hạ ta rửa chân nào =))

        zề quê xong nhớ lên lại nga ~~~

        ta nhớ nàng lúm đó * mắt chớp chớp *

      • ta bút ta bít, nhưng mừ cái zụ rửa chân là seo =..=

      • Annie says:

        thì tém rửa sạch sẽ mới vui vẻ ăn đc chớ =))
        ngoan ngoan .. lại đây nào bé êu ~

        nàng về khi nào lên lận zậy ?

      • hừm hừm, zậy nàng tự xử đi, ta đứng 1 bên coi mỹ nhân dục cũng được =)))))
        Tầm chiều mai là về, nếu tinh thần phơi phới thì tối sẽ làm truyện post lun, còn không thì để ngày kia post =..=

      • Annie says:

        hầu hạ kiểu giè vậy = . , =
        tấm thân này ngọc ngà quý giá nha … nhìn nhìn bắt đền giờ =))
        về chơi thì chơi cho đã luôn đi == ngày kia bù tầm 10 -20 chương là ok

  5. tui thấn anh thần hình như là anh công thần kinh nhất, anh charles là công vặn xoắn nhất

  1. 04/08/2015

    […] 85+86 – Chương 87+88 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: