siêu sao – chương 89+90

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ bát thập cửu chương: Tiền là tôi trả.

 

Khi cửa phòng bị mở ra mặc kệ là Đường Phong hay Lục Thiên Thần đều sửng sốt một chút, trên mặt đất gian phòng trải lên một hình trái tim hợp thành từ các cành hoa, trên bàn, trên ngăn tủ, chung quanh đều là ngọn nến đang cháy cắm trên giá cắm màu bạc, trong phòng tràn ngập mùi hương liệu nhàn nhạt, bọn họ thậm chí còn thấy chai rượu champange ướp lạnh.

“Chủ tịch Lục, anh có chắc anh đặt phòng tổng thống mà không phải phòng tuần trăng mật?” Đường Phong đi vào, cậu bước qua cánh hoa hình trái tim, hiện tại cậu đã hiểu vì sao lúc ở quầy tiếp tân nhận thẻ khóa phòng, cô gái ở quầy vô cùng mờ ám liếc nhìn cậu và Lục Thiên Thần, đặc biệt dịu dàng nói một câu “Chúc hai người hạnh phúc”.

Nhất định là nhầm lẫn ở đâu đúng không?

“Có thể ở lại là được.” Tuy rằng không biết xảy ra sai lầm ở chỗ nào, Lục Thiên Thần trong nháy mắt sững sờ lập tức khôi phục lạnh lùng như ngày xưa.

“Được rồi. . .” Đường Phong sau khi buông hành lý liền thẳng tiến đến phòng tắm, lúc đến phòng tắm cậu phát hiện người của khách sạn thật sự cẩn thận tỉ mỉ, nước nóng đã chuẩn bị sẵn, nhiệt độ ổn định, có vẻ là tùy theo thời gian khách đến mà chuẩn bị trước, bên cạnh bể tắm lớn lát đá cẩm thạch hình vuông vẫn như cũ là nến thơm nửa trong suốt đang cháy, nước nóng trong  bồn thả đầy cánh hoa hồng tươi.

Đường Phong cũng không có ham mê tắm trong hoa tươi, thế nhưng nếu như khách sạn đã chuẩn bị như vậy cũng không nên lãng phí, trời biết những cánh hoa này tốn bao nhiêu tiền, tiền là Lục Thiên Thần chi, cậu không thể lãng phí, nhất định phải hưởng thụ một chút.

Cởi quần áo, cậu thử thử nước ấm, vừa đủ.

Mùi thơm thoang thoảng cực kỳ dễ chịu, khiến cho Đường Phong hài lòng chính là trong phòng tắm cũng có TV, bên cạnh bể có nút điều khiển, cậu có thể vừa ngâm mình trong bể vừa đổi kênh xem TV. Chưa được nghỉ ngơi quá lâu trong phòng tắm, cửa phòng tắm đã bị mở ra, Lục Thiên Thần chỉ mặc áo choàng tắm đứng ở cạnh cửa.

“Chủ tịch Lục, trong phòng của anh cũng có phòng tắm.” Phòng tổng thống có hai gian phòng lớn, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, Đường Phong thân thiện nhắc nhở vị chủ tịch đại nhân nào đó đang đi về phía bể nước.

“Tiền là tôi trả.” Bốn chữ ngắn gọn của Lục Thiên Thần lập tức đánh lên Đường Phong.

Tiền anh trả, anh có tiền là rất giỏi sao? Tôi cũng đã từng rất có tiền, chỉ là đều đã quyên góp đi thôi.

Đường Phong còn chưa kịp nói thêm, Lục Thiên Thần đã đứng ở trước mặt cậu cởi áo trình diễn một màn thoát y, so với Charles Lục Thiên Thần cũng không thua chút nào, cơ bắp rắn chắc cùng với đường cong nam tính vừa nhìn là biết Lục Thiên Thần cũng là một người thích rèn luyện, cởi xong áo choàng tắm Lục Thiên Thần xoay người lại mặt đối mặt với Đường Phong.

Đường Phong nằm trong bể nước lấy tay che đi hai mắt mình thở dài: “Tuy rằng chúng ta đều là đàn ông, nhưng tôi không có thói quen cùng tắm với người đồng giới cộng thêm thưởng thức hai bên khỏa thân với nhau.”

“Cậu đang lo lắng cái gì, sợ tôi cưỡng gian cậu?” Lục Thiên Thần khoác lên khuôn mặt nghiêm túc chăm chú nói ra một câu như vậy thật đúng là quái dị khiến cho người ta buồn cười.

Bên người truyền đến tiếng nước, Đường Phong từ kẽ hở liếc nhìn Lục Thiên Thần đã ngồi vào bên cạnh cậu, bể rất lớn, hai người đàn ông song song ngồi cũng không bị kề sát vào nhau, Lục Thiên Thần cũng không có ý dán chặt bên người cậu.

“Chủ tịch Lục, câu này nói một chút cũng không buồn cười, hơn nữa sao anh nghĩ là anh cường tôi, mà không phải là tôi cường anh?” Nói ra cứ như là cậu quá yếu, Đường Phong không khách khí phản kích.

Vốc nước hất lên mặt, khóe miệng Lục Thiên Thần kéo lên độ cong rất nhỏ: “Không thủ đạo đai đen, nhu đạo đai đỏ, ” Đầu tựa lên ngọc thạch nhô ra bên cạnh ao, anh nghiêng đầu nhìn Đường Phong, trong mắt là ý cười nhàn nhạt, “Cậu tin chắc cậu có thể đánh thắng tôi?”

“Tôi tôn trọng hòa bình, không thích vũ lực.” Giơ hai tay lên, Đường Phong nói xong liền từ trong nước đứng lên, trần truồng bước ra bể tắm cầm lấy áo khoác tắm phủ lên, đầu cũng không quay lại nói, “Chủ tịch Lục từ từ ngâm, ngủ ngon.”

Biết không thủ đạo và nhu đạo thì rất giỏi? Cậu hiện tại có thân thể khỏe mạnh, có thời gian cậu sẽ đi luyện võ thuật, đến lúc đó là ai đánh ai còn chưa chắc chắn.

Nhìn bóng lưng rời đi, Lục Thiên Thần cười khẽ một tiếng, ngửa đầu nhắm hai mắt lại.

 

Đệ cửu thập chương: Đạt thành hợp tác.

 

Đường Phong không ra ngoài ở trong khách sạn đợi hai ngày, nếu không phải trong phòng đọc sách thì chính là chạy đến phòng tập thể thao tích cực rèn luyện thân thể, cơ năng của tấm thân này cực kỳ tốt, Đường Phong mong muốn vẫn có thể tiếp tục bảo trì. Mà đối với một người trước kia gần như không dám chạy quá nhanh mà nói, cảm giác hiện tại có thể tùy ý đổ mồ hôi thực sự là quá tuyệt vời.

Thỉnh thoảng Lục Thiên Thần cũng sẽ lôi kéo Đường Phong đi đánh tennis, lúc đầu Đường Phong hầu như là bị tay già đời Lục Thiên Thần này ngược đãi, thế nhưng Đường Phong học rất nhanh, tuy rằng chưa có biện pháp chiến thắng Lục Thiên Thần, nhưng cũng không giống lúc đầu điểm số chỉ có một quả trứng vịt to đùng.

Cứ như vậy thoải mái qua đi hai ngày, sáng sớm còn chưa tới thời gian hẹn trước, Đường Phong cũng đã sớm đi tới chỗ hẹn gặp mặt với đạo diễn Lý Nguy, khách sạn Lục Thiên Thần đặt vừa vặn chính là chỗ hẹn với đạo diễn Lý Nguy, Đường Phong trực tiếp đi thang máy là có thể đến.

Cúi đầu nhìn một chút đồng hồ trên cổ tay, hơn nửa tiếng nữa mới đến chín giờ, thời gian không sớm cũng không muộn, vừa đúng lúc.

Hít sâu một hơi, nhẹ nhàng kéo kéo cổ áo, Đường Phong cố gắng để bản thân bảo trì lãnh tĩnh, bề ngoài có thể thoạt nhìn cực kỳ trấn định, thế nhưng nội tâm vẫn như cũ là mơ hồ kích động khó có thể ức chế.

Từ lần đầu tiên được đề cử làm ảnh đế quốc tế cậu đã không còn tiến hành bất kỳ loại phỏng vấn nào, điều này đối với cậu mà nói cũng không phải là chuyện khó có thể thích ứng, dù sao cậu hiện tại cũng không phải là minh tinh quốc tế hay ảnh đế, chỉ là một minh tinh vô danh nho nhỏ đến từ Trung Quốc. Đường Phong sau khi điều chỉnh tốt tâm tính liền rảo bước tiến vào thang máy, ấn nút đi xuống, cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

“Albert, anh đang nhìn cái gì vậy? Hình như là một người đàn ông đúng không, ưm — có mới nới cũ nhanh như vậy sao?” Dẫn theo vài phần ghen tuông nũng nịu, thanh niên cao gầy đeo kính râm đi tới bên cạnh một người đàn ông có đôi mắt màu lục.

Thanh niên đeo kính râm thoạt nhìn chỉ ngoài đôi mươi một chút, vóc người cao gầy cùng với trang phục thời thượng, khiến bản thân cậu ta đứng ở trong sảnh lớn của khách sạn rất nhanh hấp dẫn không ít ánh mắt người khác, chỉ là thanh niên cao ngạo vẫn không thèm liếc nhìn người khác, mà là trực tiếp đi tới bên người một người đàn ông từ bên ngoài đi vào.

Một đôi mắt màu lục dường như phủ thêm một tầng băng, mái tóc màu vàng kim rực rỡ mê người dưới ánh sáng đèn, chỉ là khí tức âm trầm trên khuôn mặt khiến người ta không dám tiếp cận.

“A, trùng hợp thấy được một người quen.” Thu hồi ánh mắt nhìn về thang máy, người đàn ông hơi vung lên khóe miệng đưa tay ôm lấy thắt lưng thanh niên, sau đó mang theo thanh niên đi đến cửa thang máy.

“Không cho em ra sân bay đón thì thôi, dĩ nhiên ở trước mặt em nhìn một người đàn ông khác, em mà không đến anh nhất định sẽ đem em quên mất.” Chủ động lại gần Albert, thanh niên vừa cười vừa nói.

Người đàn ông đi tới trước cửa thang máy, ngẩng đầu nhìn chữ số bắt đầu đi xuống tầng trệt, thanh âm bình thản: “Cho cậu mười giây cút ra khỏi tầm mất tôi, mười. . .”

Hoàn toàn không biết vì sao người đàn ông trong phút chốc còn chậm rãi vui vẻ đột nhiên trở mặt, thanh niên nghe thấy thời gian đếm ngược lập tức bỏ chạy, dáng vẻ hoang mang rối loạn đưa tới không ít người hiếu kỳ, cậu đã từng trải nghiệm sự ôn nhu của người đàn ông này, cũng từng nhìn thấy sự hung tàn của hắn.

“Hi, Esméralda, chúng ta lại gặp mặt.” Khóe miệng cong lên, Albert trái phải giật giật cái cổ, “Đây là duyên phận, thượng đế đã định trước chúng ta sẽ gặp nhau tại đây, tiếp tục tiền duyên.”

Trong một gian phòng khách sạn, Đường Phong lại một lần nữa gặp được đạo diễn Lý Nguy, tuy rằng còn chưa tới thời gian hẹn trước là chín giờ, thế nhưng đạo diễn Lý Nguy cũng đã đến đây, hơn nữa lúc này ngoại trừ đạo diễn Lý Nguy còn có mấy người Đường Phong chưa từng gặp qua, thoạt nhìn như là người đại diện và trợ lý của đạo diễn.

Hai người giống như những người bạn lâu năm ôm nhau chào hỏi.

“Tới thật sớm, bên chúng tôi còn có một người chưa đến, cho nên phiền cậu chờ thêm một chút.” Đạo diễn Lý Nguy vừa cười vừa nói.

“Còn có một người?” Đường Phong có chút nghi hoặc, chẳng lẽ là người cạnh tranh đến từ quốc gia khác?

“Ừ, a — đến rồi, thực sự là nói ai thì người đó tới.” Đạo diễn Lý Nguy cười nhìn về phía cửa vào, “Chino, chúng tôi chỉ chờ mỗi mình cậu thôi đấy.”

“Ặc. . . Tôi đến muộn sao?” Hai tay mở ra, đại minh tinh với một mái tóc rối bời, trên mũi đeo lên một chiếc kính râm cực lớn nghiêng người tựa ở cạnh cửa, khuôn mặt mang theo mỉm cười nhìn vào mấy người trong phòng.

“Không phải anh đến muộn, mà là chúng tôi đều đến quá sớm, nhưng tương đối mà nói cũng có thể coi là anh đến muộn.”

Michael Chino tháo kính nhìn về phía người đàn ông đang nói, trên khuôn mặt lộ ra một dáng cười thật to: “Hi, Đường, cậu là dự định chuyển đến ở cùng tôi sao?”

. . .

. . .

“Cái gì? !” Gần như là trăm miệng một lời, Đường Phong và Chino kinh ngạc nhìn đạo diễn Lý Nguy và nhân viên công tác ngồi đối diện bọn họ.

“Cụ thể là như vậy, bộ điện ảnh này sẽ có hai vai nam chính, không có nữ chính, ” Đối mặt với Đường Phong và Chino kinh ngạc, đạo diễn Lý Nguy chỉ là thản nhiên cười, chậm rãi nói: “Kỳ thực đối với chuyện chọn người cho vai nam chính, nói thật là ngay từ đầu tôi cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ là bất cứ ai trong hai cậu, kịch bản này vốn là viết riêng cho Fiennes, nhưng đáng tiếc cậu ta rời đi quá sớm, may mắn chính là tôi từ trên người cậu nhìn thấy khí chất giống hệt Fiennes, thành thục mà tràn đầy quyến rũ, sức sống và hi vọng, khiến người ta không tự chủ được mà muốn tiếp cận.”

Dáng vẻ lúc nói của đạo diễn Lý Nguy là thành khẩn như vậy, nhưng Đường Phong lại ở trong lòng hai mắt trợn trắng.

Người kia viết riêng kịch bản cho cậu là chuyện hai người đàn ông, chẳng lẽ cậu thoạt nhìn rất giống đồng tính luyến? Được rồi, kỳ thực kịch bản sơ bộ cậu đã xem qua, thế nhưng phần kịch hiện tại Lý Nguy đưa cho cậu khác biệt rất lớn, trong phim còn có tình tiết cậu và Chino làm tình? ! Cậu còn phải khẩu X cho Chino? !

Đừng nói với cậu sẽ có thế thân hay đạo cụ nào đó, khẩu vị của đạo diễn cũng quá nặng rồi, lúc trước tìm đến cậu hoàn hoàn toàn toàn không nói đến những chuyện này.

“A! Nói như vậy tôi phải đi rèn đúc thân thể rồi, như vậy lộ ra mới đẹp.” Chino kinh ngạc trong nháy mắt qua đi liền khôi phục bình thường, thoạt nhìn trước đó đạo diễn Lý Nguy cũng chưa nói sẽ có phân cảnh nóng bỏng như vậy cho Chino.

Nói thật, Đường Phong kỳ thực cũng không bài xích đề tài đồng tính, chỉ cần có thể để cậu chứng minh năng lực của mình, có thể khiến đạo diễn, khiến nhiều người tán thưởng cậu, như vậy cũng đã đủ rồi.

Cậu chỉ là nghĩ đạo diễn Lý Nguy quá phúc hắc, quyết định xong xuôi toàn bộ mọi việc mới nói cho bọn họ tiêu chuẩn của tiết mục.

“Đạo diễn, vậy vì sao tôi lại là phía dưới?” Từ lời nói của đạo diễn Lý Nguy đến xem, Đường Phong trong phim rõ ràng là vai bị Chino áp.

Đạo diễn Lý Nguy uyển chuyển nói: “Tuy nói là đề tài đồng chí, nhưng hai vai nam chính cũng phải có một người thuộc vị trí tiến công, một người ở vị trí bị động, cho nên trước đó mới sắp xếp cho hai cậu hôn môi, xét duyệt lần ấy kỳ thực là để cho tôi có thể dễ dàng lựa chọn vị trí nhân vật phù hợp cho hai cậu.”

Nói đến đây, đạo diễn Lý Nguy thẳng thắn: “Nếu đã dự định đem toàn bộ kế hoạch nói hết cho hai người, vậy vấn đề phân vai tôi cũng sẽ ở đây nói luôn, thông qua ngày thử máy hôm đó, tôi đã quyết định nhân vật ở vị trí tiến công sẽ do ngài Chino đảm nhiệm, mà ngài Đường Phong, bản thân khí chất và phòng thủ bị động cực kỳ hòa hợp, đối với quyết định này, không biết hai vị là nghĩ thế nào, nếu có bất luận ý kiến nào đó, xin mời nói cho tôi biết.”

“Tôi nói, không có bất kỳ vấn đề nào, vô cùng vui vẻ vì có thể hợp tác với đạo diễn Lý Nguy.” Gần như là không có một chút do dự và chần chừ, Chino lập tức trả lời như vậy.

Đường Phong ở một bên hơi sửng sốt, cậu thật không ngờ Chino có thể đáp ứng thoải mái như thế.

Đạo diễn Lý Nguy cũng có thể coi là một tấm biển vàng, chỉ là ảnh hưởng do điện ảnh đồng chí mang đến không phải ai cũng có thể dự liệu trước, có thể là tốt, cũng có thể là không tốt.

Chino quyết đoán trả lời khiến Đường Phong chấn động trong lòng, có một chút cảm giác nói không nên lời, cũng khiến cậu thay đổi cái nhìn về Chino, người đàn ông này đích thật là muốn diễn phim. . .

“Như vậy, câu trả lời của tôi cũng thế.” Đường Phong hơi hơi cười nói.

Dù sao cũng đã sống lại, phải đi thử nghiệm vài loại phim khác nhau một chút, Chino đáp ứng thẳng thắn như vậy, cậu cũng không muốn bản thân có vẻ bảo thủ lại không phóng khoáng.

“Ở đây có một ít tư liệu, bao gồm kịch bản, hai vị sau khi ký tên vào hợp đồng bảo mật là có thể cầm lại đi xem một chút, ba tháng tiếp theo hai người có thể tiến hành một vài phỏng đoán và huấn luyện vai diễn trong kịch bản, ba tháng sau bộ phim sẽ chính thức khởi động máy quay.” Đạo diễn Lý Nguy vừa cười vừa nói, “Nhưng quan trọng nhất cũng không phải chuyện này, dù sao trong bộ phim sẽ có vài cảnh thân mật, nếu như có thể tôi hy vọng hai vị có thể hiểu thêm về nhau một chút, đến lúc đó cũng không cần quá mức xấu hổ và xa lạ.”

“Chúng tôi sẽ.” Chino cười cười với Đường Phong, có chút thân mật vỗ vỗ vai cậu, vừa cười vừa nói: “Đạo diễn yên tâm, chờ đến khi đạo diễn trở về, tôi và Đường cũng đã là một đôi tình lữ ân ái.”

“Tôi cũng chưa đồng ý với anh.” Đường Phong trêu chọc nói lại một câu, thằng cha tự đến làm quen này.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Annie says:

    nếu quả thật không có gợi ý nhân vật chính thì thế nào cha Chino này cũng bon chen vào thôi ;))
    zề zui zui hơm ng lẹp ~

    • hắn chen nhưng chắc gì đã đc DD đồng ý đâu nàng, ngẫm lại 3 tên kia có tên nào không phú khả địch quốc, quyền thế, bề ngoài, đầu óc cứ phải gọi là. . . *cắn khăn* ta thấy Chino k theo kịp đâu~~~

      • Annie says:

        chậc , nàng nghĩ dậy cũng không đúng rồi , kiếp trước em ĐĐ làm ngôi sao quốc tế cùng thời vs Chino cũng giàu mừ , nên ta nghĩ tên này cũng giàu nhưng hắn ta k chen vào đc vì hắn ko bá đạo như mấy người kia thôi

      • cũng đúng, dù sao hắn cũng k đấu lại mấy con sói già kia…

      • Annie says:

        ngồi đợi hóng hớt a ~
        xem chuyện gì xảy ra :3 ~~~

  2. Sao ẻm hổng thu Chino vô dàn harem cho hoành tráng luôn???? Mục tiêu của bổn cô nương là càng nhiều công càng tốt, tốt nhứt là 6-7 thằng công luôn cho đẹp~~~ (Hắc, ngẫm lại ta thấy ta giống đam mỹ giới chi Xuyên qua Liên hợp hội hội trưởng Hạnh Dực quá đi~)

    • tên Hạng Dực kia là chạy khắp nơi đi câu dẫn ng nha~~~ đâu có phong độ như DD nhà ta chớ ~~~ ta thấy quá nhiều công thì có ng nổi có ng chìm a, hông thích mấy, công = công = thích hơn, với lại nhìu quá khổ cho các bé thụ lém nha~~~

      • Ta á hả, thu càg nhiều vô harem tốt nga~~~~ Ưm, có truyện thì anh công nào cũng tai to mặt bự sắc lang cầm thú thì đó là truyện ta thích nhất, còn thụ ấy hả, đối Phó được đám đó thì có còn là người nữa đâu. VD: Thập nhị thánh thú cung – nhà Lilith12356 ấy, ôi dzồi 12 anh, sướng phết~~~

  3. Smiley Joyce says:

    ông đạo diễn biến thái, dám đối xử với bạn tốt như vậy =)))))))))))~

  1. 04/08/2015

    […]  Chương 85+86 – Chương 87+88 – Chương 89+90 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: