siêu sao – chương 95+96

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ cửu thập ngũ chương: Albert ( tam )

 

“Tôi đã từng đọc một ít thư tịch có liên quan đến Trung Quốc, phượng hoàng niết bàn tái sinh, nhưng những thứ này đều có liên quan đến lửa, còn cậu là rơi xuống biển.” Albert nói vài lời kỳ kỳ quái quái.

“Mr.Đường, cậu có thể nói cho tôi biết không? Người như cậu rõ ràng không phải loại người khiến tôi cảm thấy hứng thú, vì sao càng lý giải cậu tôi lại càng hiếu kỳ? Hơn nữa cậu xem, thế giới lớn như vậy, nhưng chúng ta hết lần này tới lần khác gặp mặt tại đây! Là thượng đế muốn cho chúng ta gặp nhau, đây là một loại duyên phận.” Biểu tình của Albert thoạt nhìn giống như là đang diễn kịch của Shakespeare.

Vừa nghĩ như vậy Đường Phong cũng rất muốn cười, cậu cố nén cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm, cũng có thể, Albert, rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”

Albert híp mắt cúi người lại gần Đường Phong, nhẹ nhàng cong lên khóe môi: “Tôi cũng không biết, có lẽ cậu có thể nói cho tôi biết chăng?”

“Anh chỉ là tạm thời buồn chán, muốn trêu chọc tôi mà thôi, người như tôi có đầy trên đường cái.” Đối với Albert tới gần, Đường Phong chỉ là ngồi tại chỗ mặt mang mỉm cười, nhưng trong lòng cậu đã bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo phải làm như thế nào, nếu như Albert có thể rời đi là tốt nhất, thế nhưng suy nghĩ một chút về khả năng này thì rất không xong, cậu có thể cần tìm trợ giúp.

Albert liên tục lắc đầu: “Không, không phải như thế, khi Charles lần đầu tiên đưa cậu đến trước mặt tôi, tôi đã nghĩ cậu có chút khác lạ, thẳng đến khi về Mỹ tôi mới suy nghĩ cẩn thận một việc, thậm chí ngay cả Lục Thiên Thần cũng quan tâm đến cậu.”

Giả bộ xê dịch vị trí, thân thể Đường Phong nghiêng về phía trước nhấc mông lên, thuận tay lấy ra điện thoại di động từ trong túi quần, cùng lúc hai mắt nhìn chằm chằm Albert cố gắng thu hút lực chú ý của đối phương: “Lục Thiên Thần sao? Tôi không cho là vậy, tôi chỉ là nhân viên của anh ta mà thôi, mà anh ta biết tôi có thể kiếm tiền cho anh ta.”

“Cậu là có một không hai, đúng không?” Albert chung quy vẫn thích dùng mấy câu nghi vấn.

Đường Phong dựa theo trí nhớ ấn một dãy số, một bên dường như không có việc gì giao lưu với Albert: “Đúng vậy, thế nhưng mỗi người đều là có một không hai.”

Albert cười lắc đầu: “Không không không, cậu không giống vậy, trong lúc đối mặt với tôi rất ít người có thể trấn tĩnh như vậy, càng đừng nói đến chuyện. . . Cậu còn đang ở một bên lặng lẽ cầm di động cầu cứu.”

Bị thấy? Đường Phong thở dài, cậu quả nhiên không phải là đặc công gì đó, chẳng qua nếu đã bị vạch trần vậy cũng không cần giấu diếm, cậu cũng không muốn làm Albert tức giận.

Đường Phong thẳng thắn đem điện thoại di động đặt lên bàn, trên màn hình biểu hiện điện thoại đã kết nối đang ở chế độ trò chuyện, đối tượng là Lục Thiên Thần.

“Bị anh thấy rồi, tôi cứ nghĩ tôi đã che giấu rất tốt.”

Mặc dù biết đối phương ở sau lưng mình len lén gọi điện thoại, nhưng Albert cũng không có một chút tức giận, trái lại bởi vì Đường Phong thẳng thắn thừa nhận mà có chút thích thú dạt dào.

“Tôi trời sinh chính là làm cái này, không ai có thể giấu được hai mắt của tôi.” Albert nâng cằm, không ai lại từ chối lời khen đến từ người khác, càng đừng nói người này chính là người khiến anh cảm thấy hứng thú.

“Tôi không thể không thừa nhận, nếu như cậu hiện tại là đang đóng kịch, vậy kỹ năng biểu diễn của cậu vô cùng tốt, nhưng tôi tin rằng đây cũng là một trong những bản sắc diễn xuất của cậu.” Albert cười cười mở hai tay, từ chỗ ngồi đứng lên, đưa tay cầm lấy điện thoại di động Đường Phong đặt lên bàn, sau khi cắt đứt liên lạc với Lục Thiên Thần vừa đi về phía Đường Phong vừa nói: “Tôi thích sự vật tốt đẹp, trước khi nụ hoa còn chưa nở rộ, trước khi táo xanh chua chát còn chưa đỏ tươi ngọt ngào, tôi. . . Rất có kiên nhẫn chậm rãi chờ đợi.”

Đứng ở phía sau Đường Phong, Albert cúi người xuống ghé vào bên tai Đường Phong, hơi nóng phun lên vành tai người kia. . . Là lạ khó chịu.

“Tôi sẽ đợi đến một ngày cậu trở thành ngôi sao rực rỡ nhất trên bầu trời.” Đem di động trả lại cho Đường Phong, Albert cũng thuận tiện cầm chặt tay cậu, lẩm bẩm nói: “Không có mồ hôi lạnh, không run rẩy, không căng thẳng, cậu thật đúng là bình tĩnh khiến cho người ta yêu thích.”

“Đây là rèn luyện cơ bản hàng ngày của một người diễn viên.” Đường Phong giương mắt nhìn về phía cửa quán, Lục Thiên Thần dường như có chút thở gấp đứng ở cửa.

Albert rất nhanh cũng thấy Lục Thiên Thần, anh cười đứng thẳng dậy đi đến chỗ cửa: “Chủ tịch Lục, chúng ta lại gặp mặt.”

Tiện tay đẩy ra hai con chó trông cửa, thấy Đường Phong dường như không có việc gì, Lục Thiên Thần cũng không vội đi tới, mắt lạnh nhìn về phía Albert: “Tôi nhớ rõ giao dịch của chúng ta đã kết thúc.”

 

Đệ cửu thập lục chương: Anh còn non lắm ( nhất )

 

“Chuyện này và giao dịch không có bất cứ liên quan nào với nhau, chủ tịch Lục.” Albert nhợt nhạt mỉm cười, “Cậu thấy đấy, tôi chỉ là tình cờ gặp phải Đường Phong ở chỗ này, sau đó cùng cậu ấy uống một tách cà phê mà thôi, không cần căng thẳng như vậy, tôi cũng chưa từng chạm đến một ngón tay của cậu ấy.”

Lục Thiên Thần cong cong môi, nhìn thẳng Albert: “Đúng, anh chỉ là chạm đến năm ngón tay mà thôi.”

“Ha ha ha, không ngờ chủ tịch Lục cũng biết nói đùa.”

“Tôi không cho rằng đây là lời nói đùa, cậu ấy là người của tôi, đừng đánh chủ ý với cậu ấy.” Trong giọng nói không mặn không nhạt lộ ra ý nghĩa khiến người ta khó có thể chối từ.

Albert hơi híp mắt, vừa cười vừa nói: “Thật khiến cho người ta bất ngờ, nếu như cậu ấy là người của cậu, vậy con mèo nhỏ lần trước cậu đưa cho tôi là cái gì?”

“Chỉ là một cái giao dịch.”

Khoảng cách có chút xa, Đường Phong cũng không nghe rõ hai vị kia đang nói chuyện gì, cậu tựa lưng lên ghế ngáp một cái, ngày hôm nay dậy sớm, cho dù buổi chiều uống cà phê cũng không thể khiến cho tinh thần tỉnh táo, múi giờ chênh lệch đối với cậu mà nói là rất không ổn, muốn thanh tỉnh cũng khó.

Cầm tách nhấp một ngụm cà phê, Đường Phong nhìn Albert và Lục Thiên Thần cách đó không xa cũng không biết là đang nói chuyện gì, chỉ cần nhìn từ bề ngoài, Albert có một loại khí chất quý tộc cổ xưa, Lục Thiên Thần đứng ở bên người Albert cũng không hề thua một phân khí thế, hai người đàn ông nếu chỉ nhìn vào bề ngoài mà nói thì cả hai đều có một loại sức hút đặc biệt của mình.

Đáng tiếc, một tên là biến thái ham mê xem kịch Shakespeare, một tên là núi băng áp lực quá lâu thành ra có chút thần kinh điên khùng.

Dù không nghe thấy hai người kia đang nói gì, nhưng nội dung nói chuyện hẳn là có chút liên quan đến cậu, cậu không chỉ một lần nhìn thấy Albert và Lục Thiên Thần song song nhìn về phía cậu, hy vọng Lục Thiên Thần sẽ không bán cậu lần nữa, nếu không cậu nhất định sẽ hung hăng cho Lục Thiên Thần một cước.

Đúng rồi, điện thoại di động.

Đường Phong nhìn nhìn màn hình điện thoại di động, mặt trên có một dãy số lạ đã từng gọi đi, cậu không nhớ cậu đã từng gọi qua số này.

Xuất phát từ hiếu kỳ, Đường Phong cầm điện thoại ấn gọi thử, khoảng vài giây qua đi, Albert đột nhiên từ trong túi áo rút ra điện thoại di động, Đường Phong lập tức cắt đứt liên lạc, từ lúc nào Albert lấy điện thoại di động của cậu làm bậy.

Albert cười vẫy tay với Đường Phong, Lục Thiên Thần ngược lại là trừng mắt với cậu: “Đường Phong, đến đây.”

Anh bảo tôi đến là tôi sẽ đến sao, coi tôi là cún con? Đường Phong đứng lên đi tới, trong lúc cậu còn không có cách nào đối phó với quái nhân Albert, Lục Thiên Thần nhất định phải đảm nhận tác dụng làm tấm chắn.

Vừa đi tới bên người Lục Thiên Thần, một tay người kia đột nhiên cầm tay Đường Phong, tay còn lại ôm lấy thắt lưng cậu, Lục Thiên Thần nói với Albert: “Cậu ấy không chỉ là người của tôi, mà còn là người của Charles, dùng lời khác mà nói, Đường Phong là người của tôi và Charles.”

Đây. . . Rốt cuộc là cái gì? Trong lòng một mảnh bốn bề sóng dậy, Đường Phong biểu hiện ra ngoài vẫn là dáng vẻ duy trì mỉm cười.

“Đây là thật sao? Nhưng tôi vừa thấy cậu ấy còn đang hẹn hò với một người đàn ông khác.” Albert nhìn về phía Đường Phong.

Diễn kịch diễn đến cùng, làm một người diễn viên chuyên nghiệp, Đường Phong đến gần Lục Thiên Thần vài bước, chiều cao hai người không khác nhau là bao, thế nhưng Lục Thiên Thần rõ ràng là cường tráng hơn một chút.

“Người mà anh nói chính là Michael Chino đúng không? Anh ta là người hợp tác với bộ điện ảnh tiếp theo của tôi, chúng tôi chỉ là đang thảo luận nội dung kịch bản.” Đường Phong lựa chọn thận trọng trả lời, cậu không biết Lục Thiên Thần và Albert rốt cuộc đã nói chuyện gì.

“Thật không? Ha hả, tôi còn cho rằng chủ tịch Lục và Charles đối với người của bọn họ từ trước đến nay đều là trông giữ rất chặt, được rồi, nếu là như vậy, tôi đây cũng không thể nào cướp đi tình yêu của người khác.” Cười thật sâu nhìn Đường Phong, Albert xoay người rời khỏi quán cà phê ngoài trời, mấy người nhân viên tạp vụ giả mạo cũng đi theo.

Albert rời đi khoảng hai ba phút sau Lục Thiên Thần mới chậm rãi buông lỏng bàn tay ôm Đường Phong.

“Đây là chuyện gì vậy, tôi không biết từ lúc nào tôi thành người của anh và Charles.” Đường Phong khâm phục sự bình tĩnh của mình, nếu là người bình thường không chừng đã sớm hét ầm lên.

Lục Thiên Thần kéo Đường Phong đi ra ngoài: “Albert có hứng thú với cậu, tôi chỉ là nói cho anh ta cậu là người của tôi và Charles, như vậy anh ta sẽ không động đến cậu.”

“A?” Cư nhiên được hoan nghênh như vậy, cậu có chút chịu không nổi.

“Trở về từ từ nói chuyện.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    :v
    gòi đâu cũng vào đấy hà :v

  2. “Anh bảo tôi đến là tôi sẽ đến sao, coi tôi là cún con? Đường Phong đứng lên đi tới”
    đường đường hài chết

  1. 04/08/2015

    […] Chương 91+92 – Chương 93+94 – Chương 95+96 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: