siêu sao – chương 99+100

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ cửu thập cửu chương: Trần Minh Húc ( nhị )

 

Nổi giận rất tốt, người vừa tức giận sẽ không còn tỉnh táo và than thản để tự hỏi, cũng rất dễ thổ lộ lời nói thật.

Đường Phong đã từng xem qua nhật ký của “Đường Phong lúc trước” lưu lại, trong nhật ký cũng không có bất cứ ghi chép nào nói về Trần Minh Húc, nhưng từ đủ loại biểu hiện hiện tại đến xem, Trần Minh Húc trước đó khẳng định có một chút liên quan đến “Đường Phong lúc trước”.

“Vì sao? Đường Phong, tôi cứ cho rằng anh đích thật đã thay đổi triệt để một lần nữa làm người, hiện tại xem ra có vẻ vẫn là một tên lòng lang dạ sói, anh nói anh đã quên chuyện tình trước đây, vậy để tôi nói cho anh, đừng nghĩ rằng tôi đang ức hiếp anh, là chính anh cầu xin tôi cho anh tham gia tiết mục.” Bộ ngực trên dưới phập phồng, Trần Minh Húc nhìn qua có vẻ tức giận không nhẹ.

Đường Phong gật đầu, vừa cười vừa nói: “Nhưng tôi hiện tại đã không cần tham gia tiết mục của cậu, cậu muốn cái gì, một câu ‘cảm ơn’ sao? Vậy tôi cảm ơn cậu đã luôn tạo ra phân cảnh trên tiết mục cho tôi.”

Đây tuyệt đối là một câu châm chọc, Trần Minh Húc dù có tức giận đến đầu loạn thành một đoàn như thế nào cũng nghe ra được, nhìn Đường Phong như nhìn thấy quái vật, vị MC trẻ tuổi cau lại lông mày.

“Tài ăn nói của anh khá hơn trước đây.”

“Cậu không phải là người đầu tiên nói như vậy.” Đường Phong không dự định giải thích bất cứ điều gì, một ngày mở đầu cậu phải giải thích cả đời, như vậy quá mệt mỏi.

Có thể là Đường Phong điềm tĩnh bình thản lây sang Trần Minh Húc, người thanh niên này cũng không còn tức giận cáu kỉnh như lúc đầu, mà chỉ là chằm chằm vào Đường Phong xem qua nhìn lại, sau khi tỉnh táo lại bắt đầu phun ra vài câu ác độc: “Nghe nói mấy ngày hôm trước anh đi Mỹ, đi cùng Lục Thiên Thần, tôi có nên chúc mừng anh không, anh giống như một con chó canh giữ bên người Lục Thiên Thần cuối cùng cũng được đối phương ưu ái?”

Nếu chỉ vì mấy câu ác ngôn ác ngữ mà nổi nóng thì người này không phải Đường Phong, cậu có chút buồn cười hỏi: “Tôi hiện tại rất tò mò năm ấy chúng ta từng có thù oán gì mà không thể điều hòa, khiến cho cậu hiện tại tổn hại tôi như vậy, nhưng tôi nghĩ hẳn là cậu cũng không phải đặc biệt hận tôi, bằng không sẽ không để tôi tham gia tiết mục của cậu.”

Trong giới giải trí muốn đối phó với một kẻ đáng ghét, biện pháp tốt nhất chính là giảm thiểu cơ hội nổi tiếng của người kia, mà không phải là kéo người vào trong tiết mục, cho dù ở trong tiết mục bị tổn hại bị trách móc, nhưng đây vẫn là một loại phương pháp thu hút người khác.

Một tiểu minh tinh không có tiếng tăm nếu như không giữ được sự hấp dẫn đối với bên ngoài, như vậy mới thực sự là chết hẳn.

“Không công bằng. . .” Trần Minh Húc hít sâu một hơi, có chút khó chịu ngồi ở trên ghế dài sân thượng, lông mi liên tục run, nhìn qua có vẻ giống như sắp khóc đến nơi.

“Điều này không công bằng, dựa vào cái gì chỉ có anh là quên tất cả, dựa vào cái gì anh hiện tại càng làm càng tốt, anh rõ ràng là một tên khốn, là tên cặn bã nhất mà tôi từng gặp.” Bắt đầu mắng lên.

Đường Phong buông cái tách trong tay đi tới, cậu đứng ở phía trước Trần Minh Húc: “Tôi có thể ngồi xuống không?”

“Anh trước đây cũng không lễ phép như thế.” Trần Minh Húc ngẩng đầu trừng mắt Đường Phong, đáng tiếc ánh mắt không hề có cường lực, nhưng thật ra có vẻ đáng thương.

“Muốn khóc thì khóc ra đi, đừng kìm nén, cái này không tốt cho thân thể.” Đường Phong ngồi ở bên người Trần Minh Húc, cậu luôn luôn rất khó tức giận với mấy người trẻ tuổi, bởi vì cậu cũng đã từng trải qua năm tháng tuổi trẻ, biết người ở tuổi này phần lớn đều là mơ màng do dự, bề ngoài nhìn qua thì kiên cường hoặc là giống như con nhím, nhưng trên thực tế bản thân đều có một phần yếu đuối.

Càng là người đường hoàng, thường thường càng là người nội tâm yếu đuối, bọn họ muốn biểu hiện ra rằng mình rất mạnh mẽ, cho nên luôn luôn cố gắng tạo ra một loại bầu không khí thôi miên ”Tôi rất mạnh mẽ”, đây là một loại màu sắc tự vệ, cũng là một loại tự khích lệ tiềm ẩn bên trong.

Trần Minh Húc lớn tiếng hô lên, cúi đầu hai tay nắm chặt đặt ở trên đùi: “Tôi không muốn khóc!”

“Được rồi, tôi biết cậu không khóc.” Đường Phong chỉ là lấy thân phận một người quan tâm hậu bối, cùng với cảm giác áy náy vì điều gì đó “Đường Phong lúc trước” đã gây nên cho Trần Minh Húc, nghiêng thân vòng tay ôm lấy Trần Minh Húc, trong lúc đau lòng mà có người ôm luôn luôn rất tốt.

Trần Minh Húc ban đầu hơi chút từ chối, nhưng rất nhanh lại buông tay ôm lại Đường Phong, thanh âm có chút nghẹn ngào từ trên vai Đường Phong truyền đến.

“Khốn. . . Khốn kiếp! Anh quả thực là một tên cặn bã! Một tên rác rưởi đắm mình trong trụy lạc! Một con chó không mặt không da không biết thẹn!” Trần Minh Húc tựa trên vai Đường Phong, gắt gao nắm lấy tấm lưng của cậu, “Tôi hận anh, tôi hận cái tên ngu xuẩn đần độn như anh. . .”

Đường Phong nghĩ, Trần Minh Húc có lẽ là đem toàn bộ từ ngữ mắng người trong hơn hai mươi đều dùng trên người cậu.

 

Đệ nhất bách chương: Tính thần bí.

 

Có lẽ là cảm thấy xấu hổ, Trần Minh Húc ghé vào trên người Đường Phong khóc xong một trận liền bỏ chạy, kết quả đến cuối cùng Đường Phong vẫn không biết cậu và Trần Minh Húc trước đây đã từng xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện này đã có một sự bắt đầu, cho dù không có kết quả cũng sẽ có một quá trình, cậu nghĩ Trần Minh Húc hẳn là còn có thể trở lại tìm cậu, cho dù không đến, nếu cậu có thời gian rảnh cũng sẽ đi tìm Trần Minh Húc trò chuyện một chút.

Thân là chủ nhân hiện tại của thân thể này, luôn luôn có nghĩa vụ trả “nợ cũ”.

Cuối tuần này Đường Phong trở về vừa lúc bộ phim nhiều tập cậu quay lúc trước phát sóng, kỳ thực nguyên bản bộ phim hẳn là được sắp xếp phát sóng vào hai tháng sau, nhưng không biết có phải do đài truyền hình lo lắng tính chất “Đường Phong” là chủ đề nóng hiện nay, mới phát sóng phim truyền hình sớm hơn dự định hay không.

Kết quả so với dự đoán của đài truyền hình không khác biệt lắm, trong phim trình độ diễn xuất nào đó của Đường Phong rất có cảm giác từng đóng diễn viên chính, loại phim thần tượng tuổi trẻ không có dinh dưỡng này thường bị các phương tiện truyền thông xem thường, nhưng rất bất ngờ chính là rất nhiều người “Chỉ soi mói điện ảnh” bình luận phim công khai khen ngợi kỹ năng biểu diễn của Đường Phong, còn cho ra đánh giá vô cùng tốt “Trong một hình ảnh chen không ít người, nhưng cuối cùng chúng tôi lại bị một người nhạc công không có lời kịch hấp dẫn toàn bộ ánh mắt.”

Mặc dù đám fan của mấy người diễn viên chính đối với loại chuyện vai phụ đoạt đi phần diễn của diễn viên chính cực kỳ bất mãn, cũng tích cực cãi lại vì thần tượng của mình trên các diễn đàn lớn, nhưng quần chúng vẫn rất thích đem tiêu điểm dành cho một người thanh niên có kỹ năng diễn xuất chúng.

Có thể cũng không phải do diễn viên chính diễn quá kém, mà là do một diễn viên phụ diễn xuất quá mức ưu tú mà thôi.

Bản thân Đường Phong cũng cảm thấy có chút xấu hổ, cậu một “lão giang hồ công thành danh toại” cư nhiên còn đi đoạt cảnh với mấy người hậu bối, giống như chơi game online, ở bên cạnh có lẽ có người dùng nhân dân tệ để chơi, nhưng Đường Phong lại là người thiết lập trình cắm ( plugin ) cho trò chơi.

“Quá tuyệt vời! Quả thực quá tuyệt vời!” Tiểu Vũ hiển nhiên không kiềm chế được nội tâm kích động, nếu như trên chân cô không phải đang đi trên giày cao gót chín phân, có lẽ cô sẽ kích động đến nhảy dựng lên.

“Đường Phong, anh không biết họ hàng thân thích bạn bè của tôi thích anh đến bao nhiêu, anh diễn thật quá tốt, tất cả mọi người đều đang thảo luận về anh, đám người vô lại lúc trước nói anh dựa vào tiềm quy tắc hiện tại đã có thể câm miệng rồi!” Một bên lướt web, tiểu Vũ một bên lôi kéo Đường Phong xem bình luận trên internet, thật hiếm khi bình luận hầu như là nghiêng về một phía.

Nhưng kỳ thực kết quả này là có thể đoán trước, nếu như một đám người nhiều kinh nghiệm cùng tham gia bộ phim, vậy trong một chốc rất có thể không phân rõ ai giỏi ai kém, nhưng phạm vi hiện tại lại chẳng khác nào ném một con sư tử vào giữa đàn cừu, mọi người chỉ cần liếc mắt là nhìn vào sư tử uy vũ hùng mạnh, mà sẽ không đi nhìn xem rốt cuộc con cừu nào đẹp nhất, hoặc là suy nghĩ sư tử và cừu con nào lợi hại hơn.

Sự thực rõ ràng sáng tỏ như vậy, thậm chí khiến cho người ta không có bất cứ không gian nghi vấn phản bác nào.

“Xem đi, tôi đã nói rồi, biện pháp có thể khiến đối thủ câm miệng chính là dùng tác phẩm nói chuyện.” Đường Phong cười vỗ vỗ vai tiểu Vũ, cậu đã từng trải qua cuộc sống càng chói mắt đối với nhân khí hiện tại cũng không có nhiều cảm giác, chỉ cần có tác phẩm tốt, nhân khí, danh lợi và tài phú sẽ theo đó mà đến, đó mới là chuyện thật.

Người đã từng trải qua bão tố sớm đã không còn kinh hoảng trước những cơn mưa phùn tình cờ rơi xuống.

Theo sự truyền bá nóng hổi của phim truyền hình, cùng với tiết mục 《tình nhân trong mộng 》 và 《ban huấn luyện siêu sao 》 liên tục duy trì lửa nóng, lập tức có không ít đài truyền hình thăm hỏi tiết mục hoặc là tổng hợp tiết mục mong muốn được hợp tác với Đường Phong, mong Đường Phong có thể tham gia bất cứ tiết mục nào nói chuyện một chút. Đường Phong không ngại lên tiết mục nói chuyện phiếm, nhưng Lục Thiên Thần lo lắng độ thu hút của Đường Phong trong một đoạn thời gian gần đây quá cao nên rất uyển chuyển từ chối lời mời của các đài truyền hình lớn.

Tựa như những gì Lục Thiên Thần đã hứa lúc trước, người này rốt cục có tự giác bản thân là ông chủ, ngoại trừ từ chối lời mời của một vài đài truyền hình ra thì cũng tích cực liên lạc với một ít tạp chí có phẩm vị.

“Tôi cứ nghĩ anh sẽ để tôi tiếp xúc nhiều hơn.” Đường Phong tựa lên ghế nằm bằng gỗ ở bên hồ bơi trong căn nhà cấp cao của Lục Thiên Thần, ngày hôm nay sẽ có người của tòa tạp chí đến đây phỏng vấn và chụp ảnh cậu, địa điểm chụp ảnh do chủ tịch Lục rộng rãi cung cấp.

Lục Thiên Thần hiển nhiên có suy nghĩ của mình: “Bảo trì tính thần bí nhất định đối với một minh tinh mà nói cũng là một loại hấp dẫn.”

“Vậy anh cảm thấy tính thần bí hiện tại của tôi thế nào?” Đường Phong nghiêng đầu nhìn qua, cười cười hỏi.

Đáp án kỳ thực không cần phải nói ra, Lục Thiên Thần nhìn thoáng qua người kia, Đường Phong từ sau khi nhảy xuống biển vẫn luôn rất thần bí, mà Lục Thiên Thần hưởng thụ loại cảm giác này, cũng không muốn miệt mài theo đuổi vì sao Đường Phong lại biến thành hình dạng hiện tại, còn hơn quá trình, anh càng chú trọng kết quả.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. 04/08/2015

    […] Chương 97+98 – Chương 99+100 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: