khuynh tẫn triền miên – chương 119+120

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

 

Chương 119: Khuynh Vận đồng hành.

 

“Rời đi? ? ?”

Động tác trên tay Tần Vô Phong ngừng lại, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị đến dọa người:

“Vân nhi như vậy. . .

Chỉ có ngươi mới biết tình huống của y, ngươi đi rồi, cổ trùng trong cơ thể Vân nhi lần thứ hai phát tác vậy phải làm sao? ? ?”

Liên Cừ trấn an cười cười:

“Không sao, biểu ca, trước khi ta đi, chắc chắn sẽ chuẩn bị thỏa đáng dược vật cần thiết khi cổ trùng phát tác. Huống hồ, ta đi cũng là vì Vân Khuynh.”

Tần Vô Phong có chút không hiểu:

“Vân nhi hiện tại cần người chiếu cố, ta lại không thể phân thân, chỉ có thể dựa vào ngươi, nhưng ngươi lại. . .”

“Dược không đủ. . . Biểu ca, ta muốn đi tìm dược. . .”

“Dược không đủ? ? ? Là dược gì, ta phái người đi tìm là được. . . Ngươi phải tự mình đi sao? ? ?”

Liên Cừ thở dài một tiếng, nhìn Vân Khuynh ngủ say trên giường, trong con ngươi trong trẻo sáng bóng có chút sầu lo:

“Đúng vậy, ta phải tự mình đi, thứ đó, khắp thiên hạ, chỉ có một vị cố nhân của ta mới có.”

“Vật gì vậy? ? ?”

“Tị độc châu. . . Muốn giải trừ tử ô cổ, song song cần lam ngân hoa, còn phải dùng tị độc châu phối hợp. . . Tị độc châu lúc trước ở chỗ sư phụ ta, nhưng sư phụ nói cho ta biết, một năm trước hắn đã đem tị độc châu tặng người rồi.”

Lông mày Tần Vô Phong nghe đến đây bỗng nhiên nhăn lại, hắn nhớ tới tư liệu của Bách Hiểu Lâu nói về tị độc châu, trầm giọng nói:

“Giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền? ? ? Tị độc châu, ở trong tay hắn, đúng không? ? ?”

Liên Cừ gật đầu.

Sắc mặt Tần Vô Phong âm trầm, hắn càng lúc càng hận hắc bào tế ti hạ cổ trùng.

Nếu không phải Tần Vô Song từng cứu nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, muốn lấy được lam ngân hoa quả thực là khó như lên trời.

Hôm nay lam ngân hoa dễ dàng lấy được, tị độc châu lại thành một vấn đề lớn.

Giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền, độc môn độc phái, nửa chính nửa tà, trên cơ bản là sổ sách của ai cũng không mua.

Người như vậy, vốn hẳn là rất khó sinh tồn, thế nhưng, võ công của hắn cao cường, lại thêm một thế lực giấu mặt bảo hộ hắn, khiến địa vị của hắn ở trên giang hồ mấy năm nay càng ngày càng nặng.

Hắn được xưng là Ma quân, là bởi vì hắn làm việc tuyệt đối chỉ bằng tính tình của mình, không bận tâm người khác, hắn có thể một khắc trước còn cười với ngươi, một khắc sau liền lấy mạng ngươi.

Mà nguyên nhân muốn mạng ngươi, có thể là lời ngươi nói khiến hắn khó chịu, có thể là ăn mặc kiểu tóc của ngươi hắn nhìn không vừa mắt, cũng có thể là do tâm tình không tốt tiện tay giết ngươi. . .

Trong mắt hắn, tựa như không có trắng đen, không có đúng sai, chỉ có hỉ nộ ái ố của mình hắn.

Hết lần này tới lần khác một người như vậy, tướng mạo tuấn mỹ, võ công cao cường, là đối tượng ngưỡng mộ của không ít nữ tử khuê trung võ lâm thế gia.

Những nữ tử này là vì phong thái ‘Khốc’ của hắn mà bị thuyết phục, cả đám đều muốn hòa tan lãnh tâm cứng như băng của hắn, muốn làm cứu thế chủ vĩ đại trong thế giới của hắn.

Thế nhưng nữ tử vừa đến gần hắn, không phải là chết thì chính là tàn.

Ngay cả như vậy, chúng nữ hiệp vẫn đối với hắn chạy theo như vịt.

Liên Cừ am hiểu chính là tinh tượng và y thuật, võ công của hắn chỉ có thể coi là cao thủ, so với Ma quân Dạ Lạc Huyền kia, hắn không nhất định có phần thắng, huống hồ hắn rất ít khi rời khỏi Thiên Cơ đảo, ra ngoài đi đến Tần phủ vốn đã là cực hạn, hiện tại vì Vân Khuynh, lại khiến hắn phải đi tìm giang hồ Ma quân? ? ?

“Biểu đệ.”

Tần Vô Phong suy xét một chút:

“Ngươi ở lại Tần phủ, để Vô Hạ đến chỗ Dạ Lạc Huyền lấy tị độc châu.”

Liên Cừ biết Tần Vô Phong quan tâm hắn, hắn ôn nhuận cười, lắc đầu nói:

“Không, chuyện Xích Huyết Kiếm gần đây đã khiến cho toàn giang hồ không được an bình, biểu ca vẫn là để Vô Hạ biểu đệ chuyên tâm về chuyện Xích Huyết Kiếm đi.

Về phần ta, ngươi hoàn toàn không cần lo lắng, giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền kỳ thực là đệ tử của sư bá ta, tị độc châu hẳn là không phải quá khó mượn. . .

Phương diện này nguyên do có chút phức tạp, qua một đoạn thời gian trở lại, ta sẽ nói cho biểu ca.”

Tần Vô Phong có chút kinh ngạc:

“Thật sao. . . Dĩ nhiên là đệ tử của sư bá ngươi, trách không được Bách Hiểu Lâu tra đến hắn thì luôn luôn có một cỗ thế lực cản trở, ra là đến từ Lưu Ly tiểu trúc.”

Huỳnh Quang tam đại giang hồ tổ chức, Phù Vân sơn trang, Ma Giáo, Lưu Ly tiểu trúc.

Phù Vân sơn trang lấy kiếm thuật vang danh, đứng trên giang hồ sừng sững mấy trăm năm, từ lâu đã là nhất đại thế gia trên giang hồ, trăm năm nay chưa từng suy bại, tuyệt đối là võ lâm thế gia của cải hùng hậu.

Ma Giáo, mấy năm trước vừa mới xuất hiện, vô danh vô phái, tự xưng Ma Giáo, nhanh chóng nuốt gọn xác nhập một vài tổ chức nhàn tản và tiểu môn tiểu phái của Huỳnh Quang, lấy tốc độ kinh người từ hai năm trước chen chân vào phái đoàn võ lâm thế gia, trở thành một trong ba thế lực lớn nhất được công nhận.

Lưu Ly tiểu trúc, là một môn phái giang hồ không ai biết đến lịch sử, nó tồn tại hơn trăm nghìn năm, bất luận đế vương Huỳnh Quang là người nào, bất luận có thay đổi triều đại hay không, bọn họ đều đến lúc tân hoàng đế đăng cơ mà tự động tìm tới cửa.

Từ nay về sau làm nhất cổ thế lực cường đại phụ tá đế vương.

Phụ tá đế vương Huỳnh Quang qua các triều đại, dường như đó là sứ mệnh của Lưu Ly tiểu trúc.

Khi hoàng đế đương nhiệm đăng cơ, người của Lưu Ly tiểu trúc từng tìm đến hoàng đế và gia gia của Tần Vô Phong, bàn bạc một vài chuyện thần bí.

Sau đó Lưu Ly tiểu trúc một mực phụ tá đế vương hôm nay.

Đây cũng là một trong những lý do Huỳnh Quang đế vương đã từng đưa ra đề nghị Liên Cừ làm quốc sư, sau khi Liên Cừ cự tuyệt lại bình yên vô sự, Liên Cừ, là người của Lưu Ly tiểu trúc.

“Như vậy, đồ của Lưu Ly tiểu trúc, chúng ta cũng không tiện cướp đoạt, liền phiền phức biểu đệ ngươi.

Thế nhưng, trước khi biểu đệ rời đi, thỉnh nhất định phải vì thân thể Vân nhi lưu lại dược vật cần thiết.”

Liên Cừ gật đầu, nét mặt mang theo một tia thương hại:

“Điểm ấy là tự nhiên, chỉ là. . . Biểu ca.”

Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong:

“Ngươi quá khẩn trương. . . Nếu như hiện tại người khác biết ngươi vì Vân Khuynh mà khẩn trương như vậy, tâm của ngươi, sẽ bị mọi người nhìn thấu.”

“Ta. . .”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Ta sẽ chú ý.”

Giờ khắc này, hắn, Liên Cừ đã biết tâm tư của hắn, thế nhưng hắn tin tưởng Liên Cừ, Liên Cừ tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ ai.

Sau khi hai người bàn bạc kỹ lưỡng, Tần Vô Phong liền ôm Vân Khuynh rời đi, Liên Cừ đã không còn buồn ngủ, bắt đầu viết phương thuốc, chỉnh lý dược thảo và hành lý.

Đêm nay, Tần Vô Phong ngồi trong gian phòng Vân Khuynh chờ một đêm, rất sợ Vân Khuynh lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Một đêm này, tuyết ngoài phòng vẫn không ngừng rơi, hàn lãnh thấu xương, tâm người trong phòng lại là ấm áp, một phòng ấm cúng.

Bởi vì Ma quân Dạ Lạc Huyền hành tung bất định, khó có thể tìm kiếm, cho nên Liên Cừ còn muốn một bên viết thư hỏi sư phụ trong Lưu Ly tiểu trúc một bên tìm kiếm Dạ Lạc Huyền.

Để có thể đúng lúc tìm được Dạ Lạc Huyền mượn tị độc châu, trời vừa sáng Liên Cừ liền lập tức giải quyết tất cả mọi chuyện.

Chỉ chờ dùng đồ ăn sáng xong là có thể cáo từ rời đi.

Bảo bối muội muội của hắn, ở Tần phủ, còn có nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên bảo vệ, hắn cũng không lo lắng.

Dược áp chế cổ trùng cho Vân Khuynh cũng đã phối xong, không còn chuyện gì lớn khác. . .

Chỉ là. . .

Bạch Khuynh Vận, Bạch gia gia chủ, hai người ở chung một đoạn thời gian này, đã là bằng hữu rất thân mật, Liên Cừ còn đang quấn quýt có nên cáo biệt với Bạch Khuynh Vận hay không.

Lần kia hắn bói cho mình, là tình kiếp, lúc sau bói lại, thế nhưng cái gì cũng không thấy, hơn nữa, hắn phát hiện bởi vì nguyên nhân nào đó, năng lực bói toán của hắn đang lặng yên không một tiếng động giảm xuống.

Có lẽ sau khi hắn lấy được tị độc châu đi Lưu Ly tiểu trúc, tìm sư phụ của hắn Tinh Tú lão nhân một lần, hỏi một câu về huống của hắn.

Y giả bất tự y ( người chữa bệnh không thể tự chữa cho mình ), hắn cần tìm người khác giải thích nghi hoặc cho hắn.

Tự suy xét một lát, Liên Cừ cuối cùng quyết định đi cáo biệt với Bạch Khuynh Vận.

Gõ cửa gian phòng Bạch Khuynh Vận, tiểu Thư mở rộng cửa rất ngạc nhiên người đến lại là Thiên Cơ đảo chủ luôn luôn không thích đi lại khắp nơi.

Thế nhưng nghĩ lại thiếu gia nhà mình cực kỳ để bụng vị đảo chủ này, hắn cũng vạn phần hoan nghênh với khách đến thăm.

Bạch Khuynh Vận cũng rất kinh ngạc khi thấy Liên Cừ đến đây.

Thế nhưng, chờ đến khi Liên Cừ nói rõ ý đồ đến, khuôn mặt khả ái của Bạch Khuynh Vận trong nháy mắt đen như đáy nồi.

Tức giận trong lòng bắt đầu tăng lên, trải qua mấy ngày ở chung, hắn đối với Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ là vạn phần thành thật, hắn rất ít khi tín nhiệm một người vừa mới nhận thức như vậy, nhưng đối với Liên Cừ, hắn hết lần này tới lần khác lại chính là như thế.

Nhưng Liên Cừ thì sao?

Căn bản không coi hắn là bằng hữu, muốn đi, dĩ nhiên lúc trước không đề cập tới, đến lúc đi rồi mới nói. . .

Như vậy, khiến hắn không có một chút chuẩn bị tâm lý, còn không bằng không nói tốt hơn.

Liên Cừ tự nhiên là nhìn ra Bạch Khuynh Vận tức giận.

Hắn lập tức trấn an Bạch Khuynh Vận, giải thích.

Hắn vừa giải thích, khiến Bạch Khuynh Vận đang ở trong sinh hoạt tìm kiếm kích thích lập tức hai mắt tỏa sáng, thượng biểu trên khuôn mặt khả ái lập tức chuyển đổi:

“Liên đại ca, nếu như vậy, ta và ngươi cùng đi tìm Dạ Lạc Huyền có được không, ta lo lắng ngươi đi một mình.”

“Ách. . .”

Sắc mặt thanh tuyển của Liên Cừ mang theo một tia ngạc nhiên, nghĩ không ra hắn lại nói như vậy, nhất thời dĩ nhiên không kịp phản ứng.

“Cái này, làm Bạch gia thiếu chủ, Khuynh Vận hẳn là bề bộn nhiều việc đúng không? ? ?”

“Không bận không bận, Liên đại ca ngươi không biết, chuyện tranh quyền đoạt vị bên kia kinh thành, Tần đại ca bảo ta chỉ cần lo cho thân mình, ta đang chơi trò thất tung trốn tránh. . . Vừa lúc có thể đi cùng Liên đại ca.”

“Chuyện này. . .”

Không phải là không giỏi nói chuyện, không phải là không biết từ chối người khác.

Chỉ là người nọ là Bạch Khuynh Vận, là một người bằng hữu của hắn.

Liên Cừ cùng người gặp gỡ, đối với người xa lạ hoặc mới quen luôn là xa lánh, nhưng đối với tri tâm hảo hữu thì luôn chân thành đối xử.

Bạch Khuynh Vận hôm nay chính là loại sau, đối với hảo hữu tri tâm, Liên Cừ luôn luôn không giỏi cự tuyệt bọn họ thỉnh cầu.

Bạch Khuynh Vận vừa cứng vừa mềm thỉnh cầu, đến cuối cùng Liên Cừ đồng ý để Bạch Khuynh Vận đồng hành.

 

 

Chương 120: Thực hiện ý nghĩ.

 

Bởi vì lần trước cổ trùng phát tác quả thực là dọa sợ Tần Vô Phong, hơn nữa bởi vì Liên Cừ rời đi, Tần Vô Phong dự định trước khi Tần Vô Song và Liên Cừ trở về, hắn phải toàn tâm toàn ý dốc lòng chăm sóc Vân Khuynh.

Bởi vậy hắn đem toàn bộ mọi chuyện đều giao cho Tần Vô Hạ, bí mật dọn đến ‘Vô’ viện, tự mình trông nom tất cả của Vân Khuynh.

Về chuyện Tần Vô Phong giao toàn bộ công sự cho Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ tự nhiên là tìm mọi cách hỏi hắn vì sao.

Thế nhưng Tần Vô Phong không nói, Tần Vô Hạ cũng không làm gì được hắn.

Tần Vô Hạ muốn ảnh vệ Tần gia và người của Bách Hiểu Lâu đi thăm dò, nhưng không ai dám xung phong nhận việc điều tra hành tung đại thiếu gia nhà mình.

Cho nên Tần Vô Hạ không thể làm gì hơn là bị ép không trâu bắt chó đi cày, chẳng hiểu vì sao tiếp nhận toàn bộ mọi việc.

Cứ như vậy, người biết Tần Vô Phong và Vân Khuynh ở ‘Vô’ viện, toàn bộ Tần phủ, cũng chỉ có tổng quản Tần gia và ảnh vệ Long Liễm.

Bên ngoài tuyết ngừng rơi, bông tuyết sáu cạnh trong suốt đã không còn bay lả tả, mà là lặng im bao trùm ở trên cây, ở trên phòng ốc, trên mặt đất, đem toàn bộ phong cảnh nằm trong tầm mắt mọi người, đều lặng im che phủ một tầng lạnh lẽo.

Cộng thêm gió lạnh đến thấu xương, cho dù tuyết ngừng rơi, phương bắc vẫn như trước rất lạnh.

Hiện tại Vân Khuynh thỉnh thoảng sẽ xuống giường hoạt động, thế nhưng phần lớn thời gian vẫn là lười nằm trên giường không chịu đứng lên.

Tần Vô Phong vẫn luôn ở bên cạnh y, hoặc là đọc sách, hoặc là hai người chơi cờ, hoặc là Tần Vô Phong kể chuyện giang hồ cho Vân Khuynh, hoặc là Tần Vô Phong dạy Vân Khuynh một vài tiểu kĩ xảo võ công.

Hai người nhanh chóng quen thân đối phương, nhanh chóng quen thuộc tồn tại của đối phương, mà thói quen, là một loại thẩm thấu lặng lẽ rất đáng sợ đối với tâm linh.

Thời gian, tuy rằng trôi qua rất tốt, nhưng có chút thời gian, Vân Khuynh như trước nghĩ rất buồn chán.

Nếu như không ngồi nói chuyện, lập tức sẽ thấy phiền muộn.

Tần Vô Phong không phải một người thích nói chuyện, Vân Khuynh cũng không phải một người thích la lối om sòm, hai người ở cùng nhau, có đôi khi đích xác phi thường nặng nề.

Tần Vô Phong cũng biết Vân Khuynh buồn chán, lại không biết, trong loại khí trời này, có thể làm ra vật gì cho Vân Khuynh giải buồn.

“Vân nhi.”

Tần Vô Phong bỗng nhiên nhớ tới một việc, cũng muốn hỏi Vân Khuynh một chút.

Vân Khuynh đang nghiêng người dựa vào trên giường, đem quyển sách trên tay bỏ lên trên gối, trừng mắt nhìn giường ngẩn người, nghe thấy thanh âm của Tần Vô Phong, không vui nói:

“Có, đại ca.”

“Sắp đến lễ mừng năm mới. . .

Đa nương hàng năm đến mùng một năm mới đều là về nhà, ngươi có muốn gặp họ không? ? ?”

“Ách. . .”

Vân Khuynh giật mình, đa nương? ? ?

Là Tần gia nhị lão! ! !

Đây là năm đầu tiên y gả cho Tần gia, tự nhiên là phải gặp. . . Nhưng bụng của y. . .

Vân Khuynh chần chờ, có chút khó có thể quyết định.

Tần Vô Phong dường như nhìn ra tâm tư của y:

“Vân nhi không cần lo lắng vấn đề hài tử.

Nếu hài tử là của ngươi và Vô Song, là tôn tử của bọn hắn, như vậy, bọn họ cũng chỉ sẽ thích, nào có đạo lý ghét nó? ? ?”

Vân Khuynh vươn tay vuốt bụng, cười cười:

“Đúng vậy, được rồi. Đại ca, nếu như lúc đó thuận tiện, ta muốn gặp mặt đa nương một chút.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Được, ta sẽ nhớ kỹ an bài.”

Nói xong, Tần Vô Phong lại không lên tiếng.

Vân Khuynh nhìn hắn, mong muốn có thể để Tần Vô Phong trò chuyện với y thêm một hồi:

“Đại ca.”

“Ân? ? ?”

Tần Vô Phong nâng mắt nhìn y.

Vân Khuynh chớp chớp mắt:

“Loại khí trời như vậy, Vô Song và biểu ca, bọn họ còn có thể lên đường sao? ? ?”

Nhớ tới hai người kia, một người vì lam ngân hoa mà đi, một người vì tị độc châu mà rời, đều đang ở trong trời băng đất tuyết vì y bôn ba.

Mỗi khi nghĩ tới bọn họ, Vân Khuynh liền cảm thấy có chút cảm động và bất an.

Tần Vô Phong tự nhiên là biết y vì sao mà hỏi, gật đầu:

“Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, hẳn là một mực chạy đi, nói có việc, cũng không nhất định.

Thế nhưng, Vân nhi, nhị đệ và Liên Cừ dù sao cũng là người luyện võ. Loại khí trời này, đối với người thường là bất tiện rất nhiều, nhưng đối với người tập võ mà nói, là không có trở ngại.”

Vân Khuynh có chút ước ao:

“Chờ hài tử sinh ra, ta nhất định phải chăm chỉ luyện võ, tuyệt không lười biếng.”

Tần Vô Phong nhìn Vân Khuynh, nghĩ lại trong khoảng thời gian này y lười biếng, rất khó tưởng tượng y có thể chịu khó học tập.

Thế nhưng đương nhiên, những chuyện này, Tần Vô Phong sẽ chỉ nghĩ ở trong lòng, dù thế nào cũng sẽ không nói ra.

“Đúng rồi đại ca. Lần trước, vực chủ Diêm La Ngụy Quang Hàn của ‘Vô Gian luyện ngục’ từng nói với ta, nói còn có thể ra tay với biểu muội Liên Phù. . .

Liên Cừ biểu ca vì chuyện của ta mà rời đi, đại ca ngươi chú ý an toàn của biểu muội Liên Phù một chút.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Cái này, sư phụ của ta và Vô Song cũng đã gửi thư báo cho chúng ta, ta sẽ chú ý, kỳ thực có nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên ở đây, không cần quá mức lo lắng.

Chuyện lần trước phát sinh ở xóm nghèo, khiến Hiên Viên Liệt Thiên vẫn nuốt không trôi khẩu khí, hắn sẽ không để sự tình đồng dạng phát sinh.”

Nói đến xóm nghèo. . .

Con mắt Vân Khuynh bỗng nhiên sáng ngời, vừa rồi y còn cảm thấy bội phần buồn chán, hiện tại dĩ nhiên lập tức có chuyện để làm.

“Đại ca đại ca, ngươi giúp ta làm chút chuyện được không? ? ?”

Tần Vô Phong có chút hiếu kỳ:

“Được, Vân nhi thỉnh cầu, chỉ cần đại ca có thể làm được, đại ca sẽ làm tất cả.”

Những lời này. . . Nói ra đích thực có chút ái muội! ! !

Vân Khuynh nghe, chẳng hiểu thế nào, nghĩ tới một đêm cổ trùng phát tác kia.

Một đêm kia Tần Vô Phong ôm ấp, Tần Vô Phong kinh hoảng, Tần Vô Phong an ủi đều thật sâu ấn vào trong ngực y.

Sắc mặt của y chẳng hiểu vì sao đột nhiên đỏ hồng, ho nhẹ một tiếng nói:

“Xóm nghèo, ta mong muốn đại ca vì bọn họ làm một chuyện.”

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Giống như biểu muội Liên Phù cứu trợ bọn họ sao? ? ?

Điểm ấy Vân nhi yên tâm, đại ca sẽ chú ý giúp đỡ bọn họ.”

“Không.”

Vân Khuynh cắt đứt hắn:

“Không phải cách làm như của biểu muội, mà là một loại khác.”

Trong đôi mắt Vân Khuynh lóe ra tia sáng trí tuệ, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, trong nháy mắt trở nên động nhân không gì sánh được.

Xinh đẹp đến mức khiến Tần Vô Phong không dám nhìn thẳng, hắn lập tức dời đi đường nhìn:

“Vậy ý của Vân nhi, phải làm như thế nào?”

“Hì hì, ta đang buồn chán, giờ có việc làm, đại ca ngươi phải giúp ta, vì bọn họ xây dựng một khu nhà cô nhi viện và trường học.

Chúng ta phải bắt đầu từ bọn nhỏ ở địa phương kia trước, làm một chút thực nghiệm trước đã, xem xem có thể thành công hay không.”

Lần kia lúc ở xóm nghèo, Vân Khuynh cảm xúc thăng hoa, từng nhắc tới việc này với Tần Vô Song, thế nhưng bởi vì biến cố sau đó, khiến y quên đi chuyện này, đến bây giờ Tần Vô Phong nhắc tới xóm nghèo y mới nhớ ra.

Tần Vô Phong quả nhiên là không hiểu rốt cuộc y đang nói cái gì.

Trong con ngươi luôn luôn tối tăm trầm tĩnh mang theo hiếu kỳ:

“Cô nhi viện là cái gì? ? ? Là chỗ ở của cô nhi sao. . . Còn có trường học, đó là cái gì vậy? ? ? Vân nhi nói, là học viện sao? ? ?”

Vân Khuynh nhăn mày suy nghĩ một chút, gật đầu:

“Đúng, đại khái chính là ý này, ta muốn cho những hài tử kia một cơ hội, để cho bọn họ có thể công bằng lựa chọn nhân sinh của mình, mà không phải là ngay từ đầu liền mai một ở một địa phương khiến cho người ta đau lòng.

Bọn họ là hài tử, bọn họ còn có hi vọng, không nên từ hiện tại liền quyết định bọn họ sau đó là tên khất cái. . .”

Tần Vô Phong có chút suy nghĩ:

“Ý của Vân nhi, không phải là giống Liên Phù biểu muội, giúp đỡ tất cả mọi người, dùng phương pháp giống nhau trợ giúp bọn họ, mà là, chỉ giúp đỡ những hài tử này? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không, ta chỉ là muốn bắt đầu bang trợ từ những hài tử lần trước ta nhìn thấy, nếu như thành công, sẽ tiếp tục cải tiến, sẽ giúp đỡ càng nhiều người, cũng thử nghiệm giúp đỡ cho người không cùng giai tầng niên linh.

Đại ca, cái gọi là cô nhi viện, chính là cơ cấu từ thiện thu dưỡng anh nhi hoặc là tiểu hài tử không có phụ mẫu và bị xã hội vứt bỏ.

Trường học cũng giống học viện, thế nhưng, trường học có chút không giống với học viện. . .”

Vân Khuynh nhìn Tần Vô Phong chậm rãi nói.

Tần Vô Phong nghe, ngừng một chút suy nghĩ rồi gật đầu, nghĩ cách làm của Vân Khuynh đúng là không giống biểu muội của hắn, ở một trình độ nhất định lại có thể chân chính cải biến càng nhiều nhân sinh và sinh hoạt cho nhiều người.

Vân Khuynh giải thích một lúc lâu, Tần Vô Phong cũng hiểu đại khái.

Tần Vô Phong hứa hẹn nói:

“Vân nhi yên tâm, ngày mai ta sẽ sai người xem xét một chút về cô nhi viện và trường học theo như lời của ngươi.”

Đôi mắt đẹp sáng sủa của Vân Khuynh vòng vòng, lắc đầu:

“Kiến trúc không nên quá cổ đại. . .

Đại ca, từ giờ trở đi, xây dựng lại từ đầu có được không? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Dù sao nhân lực vật lực chúng ta đều có, Vân nhi nói làm thế nào vậy làm thế đó.”

Vân Khuynh hoan hô một tiếng:

“Thật tốt quá.”

Sau đó liền hưng phấn kêu Tần Vô Phong đưa bút cho y, y muốn lập tức vẽ ra bản vẽ cô nhi viện và trường học trong tương lai.

Cầm lấy bút sau lại cảm thấy nằm trên giường viết chữ rất khó, còn rất có thể làm rớt mực lên giường.

Vì vậy y thẳng thắn thay đổi lười biếng, bắt đầu rời giường.

Tần Vô Phong sau khi giúp y mặc quần áo xong, y liền bắt đầu vẽ lại công trình kiến trúc trong trí nhớ.

Không hổ là Tần Vô Phong vô cùng thông minh, tuy rằng Vân Khuynh vẽ gì đó, hắn cũng chưa từng gặp qua, thế nhưng, đứng ở bên nhìn trong thời gian dài, hắn liền có thể thấy được mánh khóe trong đó.

Thậm chí đôi khi còn có thể đề xuất một vài ý kiến cho Vân Khuynh.

Vân Khuynh đối với ý kiến của Tần Vô Phong đa phần cũng tiếp thu, có lúc hai người cũng sẽ tranh luận một phen.

Đương nhiên, Tần Vô Phong sẽ không đi tranh, chỉ là bình ổn lãnh tĩnh nói ra.

Thế nhưng, Vân Khuynh nói đến kích động địa phương lại rất say sưa.

Bởi vì mấy thứ này, là chuyện y muốn quên cũng luyến tiếc quên.

Ký ức này, thường ngày sẽ không tận lực nhớ tới, nhưng chung quy là sẽ bất tự giác nghĩ đến, những thứ đã dung nhập trong xương tủy, thẩm thấu linh hồn.

Cho tới bây giờ, đáy lòng Vân Khuynh, y cũng chỉ thừa nhận mình là người của thế kỷ hai mươi mốt, một người công dân cộng hoà nhân dân Trung Hoa ở châu Á trên địa cầu, mà không tiếp thu mình là người của Huỳnh Quang.

Lúc vừa tới nơi này, y luôn luôn gặp ác mộng, luôn luôn trong lúc nửa đêm mơ mình quay về, nghĩ đến cái thế giới ban sơ kia.

Hiện tại y đã quen với thế giới này, nhưng vẫn như cũ không thể quên đi thế giới kia.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. hahongnguyet says:

    chúc mừng anh Phong, đường tình của anh đang bắt đầu thăng hoa!!
    Tem nhá!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: