siêu sao – chương 105+106

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

 

Đệ nhất bách linh ngũ chương: ba người ( tứ )

 

Sau bữa cơm Charles một chút cũng không có ý muốn trở về nhà, độc tài chuyên chế chạy đến phòng Đường Phong vọt đi tắm rửa, thay áo ngủ kéo dép lê đi trong nhà chạy xuống dưới lầu dựa vào Đường Phong đang ngồi trên sô pha nghịch laptop, tự giác đặt đầu lên vai cậu, nhìn chằm chằm vào máy vi tính.

“Làm thế nào để thân mật với ngựa của bạn?” Charles đọc ra dòng chứ trên màn hình máy vi tính.

Sau hoàng hôn mặt trời cũng xuống núi, trong phòng có điều hòa nhiệt độ, cho dù hai người đàn ông kề sát vào nhau cũng không nóng, Đường Phong cũng không ngăn cản hành vi thân mật của Charles, chí ít trong lúc cậu là Fiennes cùng bạn bè kề vai sát cánh cũng là chuyện rất tự nhiên.

“Ừ, đến lúc kết thúc ban huấn luyện sẽ có một cuộc thi tổng hợp, trước đó tôi cũng không giỏi cưỡi ngựa.” Gãi gãi cái trán, Đường Phong thở dài, ngựa lớn cường tráng cao to so với ngựa con thấp bé ôn hòa khác nhau rất lớn, cái khác này giống như là chơi xe đồ chơi với đua xe thật vậy.

Phương diện chương trình học khác, như là biểu diễn, âm nhạc và vũ đạo, cùng với lễ nghi Đường Phong đều không lo lắng, chỉ riêng cưỡi ngựa là cậu không giỏi, so với những người khác cũng là kém một đoạn.

“Thân ái, cậu tìm tôi là được rồi, tôi có một trường đua ngựa ở Anh, nuôi không ít ngựa đẹp, bản thân tôi cũng là một tay nài ngựa đua ngựa thâm niên, “Charles bá đạo đoạt lấy laptop trong tay người kia, đầu tựa ở trên vai Đường Phong hôn hôn, ôn nhu nói, “So với chuyện xin giúp đỡ từ đống văn bản khô khan này, còn không bằng tôi, huấn luyện viên cưỡi ngựa thực sự.”

Lục Thiên Thần từ chỗ quầy bar đi tới, cầm trong tay hai ly rượu whisky bỏ thêm đá lạnh: “Không cần lén lút giáo dục, mấy hôm trước Khải đã đến chỗ tôi trưng cầu ý kiến về vấn đề nguyên tố có thể thêm vào tiết mục 《 tình nhân trong mộng 》, suy xét Đường Phong vừa phải tham gia ban huấn luyện vừa phải tham gia tiết mục, tôi đã kiến nghị Khải thay đổi nội dung kỳ cuối của 《 tình nhân trong mộng 》 thành giáo dục cưỡi ngựa.”

“Vậy cũng được, tôi sẽ đưa toàn bộ tổ làm phim đến nước Anh.” Charles cười tủm tỉm nói, sau đó anh và Đường Phong sẽ đơn độc hai người cưỡi ngựa, anh sẽ đưa ngựa đơn độc đi vào trong rừng, ném tất cả mọi người đi thật xa, chỉ còn lại anh và Đường Phong ở trong rừng thích làm cái gì thì làm.

Đem một ly rượu whisky trong tay đưa cho Đường Phong, Lục Thiên Thần ngồi ở chỗ còn lại bên cạnh cậu, khóe miệng kéo lên: “Không, đi Anh quá lãng phí thời gian, quá xa, tôi đã mời Khải đến trường đua của tôi để quay, mà tôi lúc đó sẽ làm huấn luyện viên dạy cho các nam minh tinh còn lại.”

“Không ai nói với tôi chuyện này!” Charles đưa ra kháng nghị, “Thật không công bằng!”

“Như vậy cũng tốt, tôi không thích bay đi khắp nơi trong khoảng thời gian ngắn.” Nhấp một ngụm rượu whisky, Đường Phong tán thành ý kiến của Lục Thiên Thần, ở Anh vài ngày lại phải trở về, cậu ghét đi du lịch như vậy, choáng đầu.

Nếu Đường Phong đã nói như vậy, Charles cũng không thích hợp tiếp tục cãi cọ, anh chỉ là hoài nghi nhìn ly rượu whisky trong tay Đường Phong, lại nhìn ly rượu trong tay Lục Thiên Thần: “Vì sao không có của tôi?”

“Tôi chỉ có một đôi tay.” Lục Thiên Thần nâng ly, ý tứ chính là muốn uống thì cậu tự đi mà lấy.

“Thấy sắc quên nghĩa.” Tức giận bỏ lại một câu, Charles chạy đi lấy rượu.

Đường Phong thiêu thiêu mi, may là Charles và Lục Thiên Thần là bạn bè có giao tình không tệ, bầu không khí cũng coi như là hài hòa thoải mái.

“Hai người buổi tối không đi đâu hoạt động sao?” Ở trong trí nhớ của cậu, Charles và Lục Thiên Thần cũng không phải loại đàn ông ở nhà khuôn mẫu, mỗi ngày trên cơ bản đều là sau chín giờ tối mới về.

“Ở nhà cũng không tệ.” Lục Thiên Thần nhàn nhạt nói một câu, trên khuôn mặt nhìn không ra biểu tình gì.

Charles sớm thay áo ngủ hiển nhiên là không có ý đi ra ngoài, ba người đàn ông dù sao cũng không thể ngồi trên sô pha cùng nhau nhìn tám giờ hoàng kim, Đường Phong đề xuất không bằng đánh bài, cậu gần đây rất thích đấu địa chủ, hai người còn lại cũng không có dị nghị.

Ba người ngồi cùng một chỗ uống rượu hút thuốc rồi đánh bài, Lục Thiên Thần và Charles hiển nhiên là chơi không giỏi, hai tên nông dân bị Đường địa chủ ngược đãi thê thảm, chưa được mấy giờ đồng hồ Đường địa chủ đã thu được một khoản không nhỏ, số tiền này so với thù lao lần trước cậu được mời đi đóng phim bộ còn nhiều hơn, hơn nữa không cần làm người bị thuê.

“Bom! Ha ha, tôi lại thắng!” Người này cười đến kiêu ngạo, tay phải cầm ly rượu nhấp một ngụm, tay trái không nhanh không chậm  đem tiền ôm về bên người.

“Hiện tại mấy giờ rồi?” Đường Phong chậm rì rì đem tiền thu về, uống rượu có chút nhiều, đầu óc choáng váng, thế nhưng cậu cũng không quên lấy tiền, số tiền này là cậu khổ cực thắng được, nhất là có thể “đánh” Lục Thiên Thần và Charles thê thảm như vậy cũng khiến cậu cảm giác cực kỳ hài lòng.

“Sắp đến mười hai rưỡi, ngủ đi, ngày mai cậu còn có chương trình học của ban huấn luyện.” Lục Thiên Thần thu lại bài ném sang một bên, đứng dậy đỡ lấy Đường Phong sắc mặt hồng hào.

Lung tung gật đầu, Đường Phong không khách khí giao lại trọng lượng thân xác cho Lục Thiên Thần: “Ừ ừ. . . Tôi nghĩ ngày mai có thể tôi sẽ không dậy nổi. . .”

“Hắc! Hai người muốn bỏ tôi lại sao? Như vậy là không được đâu!” Charles uống rượu cũng không ít hơn Đường Phong, người này say khướt chạy tới lấy hai tay ôm lưng Đường Phong, chu môi đòi hôn: “Thân ái, đến hôn một cái.”

Đường Phong đưa tay đẩy ra Charles đang dán sát người: “Đầu tôi có chút choáng.”

“Cậu uống quá nhiều.” Lục Thiên Thần một tay ôm thắt lưng Đường Phong đem người đưa lên lầu, Charles thất tha thất thểu theo ở phía sau túm lấy không tha bàn tay vừa đẩy mặt anh của Đường Phong.

. . .

. . .

Ba người cứ như vậy lôi lôi kéo kéo đi tới gian phòng Đường Phong, vừa nhìn thấy giường lớn mềm mại Đường Phong liền khẩn cấp ngã xuống, đem mặt mình vùi vào trong gối dáng vẻ hoàn toàn không muốn động.

“Thân ái. . .” Charles lầm bầm một tiếng mở ra hai tay đè lên trên người Đường Phong, đột nhiên bị người đè lên Đường Phong cực kỳ khó chịu cố gắng xoay người đẩy ra con gấu siêu cấp lớn ghé vào trên người cậu, Lục Thiên Thần tốt bụng giúp cậu một chút, cố sức đẩy Charles sang một bên.

Đáng tiếc Charles giống như con gấu koala vừa bị đẩy ra liền hai tay hai chân quấn lên Đường Phong, vừa kéo tay ra là lập tức ôm lại.

“Charles! Buông Đường Phong ra, cậu ôm cậu ấy tôi làm sao cởi quần áo cho cậu ấy được?” Lục Thiên Thần có chút đau đầu xoa xoa trán, vì sao anh lại phải chăm sóc hai cái tên uống say này.

“Cởi quần áo. . . Đúng, cởi quần áo. . .” Ba chữ này xúc động thần kinh của Charles, hai tay anh cố sức kéo mở quần áo của Đường Phong, áo sơ mi vài trăm đô la bị con gấu sức lớn này xé mở, cúc áo vỏ sò màu trắng ngà lách cách rơi lả tả, Đường Phong choáng đầu cộng thêm cả người bị nóng rất phối hợp cởi áo, một bên cố gắng tránh xa Charles nóng như cái bếp lò, một bên bắt đầu cởi quần.

Cậu cởi cúc quần, đến lúc muốn sờ tìm chỗ khóa kéo thì một đôi tay có chút lạnh lẽo cầm tay cậu, thay cậu kéo khóa xuống, thuận tiện cởi luôn quần ngoài, Lục Thiên Thần đem quần áo trên thân người kia ném lên mặt đất.

Charles hôn lên lưng Đường Phong, hôn hôn cái rồi ngủ, ai nói người uống rượu xong sau sẽ loạn tính? Bọn họ một ngày uống say, cũng chỉ muốn nằm vật ra ngủ, hơi sức đâu ra mà còn vuốt ve vận động kịch liệt nào chứ.

Lục Thiên Thần là người duy nhất thanh tỉnh đi đến phòng tắm tắm rửa một chút, sau khi đi ra cầm theo khăn lông ướt thay Đường Phong tùy tiện lau mồ hôi, về phần Charles, dù sao người này cũng đã tắm, đừng hy vọng Lục Thiên Thần sẽ đi giúp Charles lau người, như vậy sẽ khiến anh cảm thấy có chút quái dị buồn nôn.

Lục Thiên Thần cũng mệt mỏi, chờ đến khi anh hoàn thành hết mấy việc này cũng sắp tới một rưỡi sáng, anh quyết định sáng sớm ngày mai tự cho mình nghỉ nửa ngày.

Người này cũng không quay về phòng ngủ của mình, ai biết con gấu Charles này liệu có nửa đêm tỉnh lại hay không, chỉ cần trong đầu nghĩ đến chuyện Charles sẽ cùng Đường Phong làm ra chuyện gì đó là anh liền không ngủ được, vậy còn không bằng ngủ cùng ở đây, nếu là ba người vậy thì được rồi.

Ngã xuống giường, Lục Thiên Thần nghiêng người nhìn về phía Đường Phong nằm ngủ ở giữa, người đàn ông này đã ngủ say, cái miệng hơi mở nhẹ nhàng hô hấp, thỉnh thoảng bởi vì Charles ôm mà khó chịu giãy dụa hai cái, luôn luôn cố gắng đá văng cái tên đang nằm sấp ở trên người mình, mà Charles cũng dị thường dính người, bất khuất ôm Đường Phong không tha.

Lục Thiên Thần một mình ngủ một hồi, có lẽ qua khoảng nửa giờ anh phát hiện cho dù mình nhắm mắt lại cũng là tâm thần không yên ngủ không được, sau đó anh mở mắt trong bóng đêm, tay đỡ nửa người nhìn Đường Phong cách mình rất gần ở bên cạnh, bên tai anh vẫn đều là tiếng hít thở nhẹ nhàng của Đường Phong.

Lục Thiên Thần lần thứ hai ngã xuống giường, khác trước chính là lúc này dán sát Đường Phong, vươn tay đem người kia ôm vào trong lòng, thân thể hơi lạnh của Lục Thiên Thần khiến người kia vô ý tiến lại gần, tìm một vị trí thoải mái cọ cọ, lầm bầm hai câu rồi tiếp tục ngủ.

Cảm giác như vậy rất tốt, Lục Thiên Thần cúi đầu hôn lên trán Đường Phong, anh muốn làm như vậy, anh cũng làm như vậy.

Buổi tối hôm nay Đường Phong nằm mơ một giấc mơ đáng sợ, trong mộng có hai con dã thú vây cậu ở chính giữa, hai con dã thú đáng ghét này cắn xé cánh tay và quần áo của cậu, bốn phía vừa nóng vừa bí, cậu sắp thở không nổi.

Nóng quá, Đường Phong ngày thứ hai là bị nóng tỉnh.

Cảm giác sáng sớm thức dậy liền thấy mình bị hai người đàn ông trần như nhộng kẹp ở chính giữa thật không tốt, Đường Phong nhịn không được co quắp khóe mắt, cậu sờ sờ thân thể của mình, may quá, đêm hôm qua hẳn là không có phát sinh chuyện tình đáng sợ nào đó, cậu tuy rằng tư tưởng mở mang nhưng còn không mở đến mức cùng hai người đàn ông song song làm loạn.

 

Đệ nhất bách linh lục chương: Ba người ( ngũ )      

 

“Tỉnh?” Lục Thiên Thần mở mắt, Đường Phong vừa có động tác anh liền tỉnh lại, tính cảnh giác trời sinh cho dù là ở trên giường cũng không ngoại lệ.

“Ừ.” Đường Phong nửa híp mắt lên tiếng, đêm qua uống nhiều rượu thế nên sáng sớm hôm sau cả người đều là ỉu xìu uể oải, ngay cả thanh âm đáp lại cũng là yếu ớt.

“Trời, tôi còn khóa học ban huấn luyện.” Cố sức đánh lên đầu, Đường Phong đột nhiên nhìn tới đồng hồ treo ở trên tường, đồng hồ chỉ hướng buổi sáng chín giờ mười lăm phút, chương trình học chín rưỡi là bắt đầu, cậu giãy dụa cố gắng rời giường.

“Đêm qua đã giúp cậu xin nghỉ.” Lục Thiên Thần một tay với tới kéo người về giường, Đường Phong bất ngờ không kịp đề phòng ngã lên cái gối mềm mại, đầu càng choáng váng.

“Tôi cảm giác như có một trăm con voi giẫm lên đầu tôi, hoặc là đêm qua có người khiêu vũ ở trên đầu tôi.” Nhéo nhéo mi tâm ( điểm giữa hai đầu lông mày ), Đường Phong hít sâu một hơi, nghiêng thân ngắm nhìn cái bếp lò nào đó ở phía sau, Charles còn đang ngủ say, một chút dấu hiệu chuyển tỉnh cũng không có.

“Người này ngủ say thật.” Nhẹ nhàng cười một tiếng, Lục Thiên Thần vươn tay xoa nắn cái trán nhìn qua có vẻ không quá thoải mái của Đường Phong, “Cậu nằm thêm một chút đi, tôi gọi người đem canh giải rượu đưa lên.”

Đường Phong lắc lắc tay: “Không, cho tôi một chút nước rồi để tôi ngủ thẳng đến bữa trưa là được, tôi không sao, chỉ là có một chút say.”

“Hoặc là nằm xuống, hoặc là hiện tại tôi thượng cậu.” Lục Thiên Thần bình tĩnh nói ra một câu khiến người ta phải trừng to con mắt.

Đường Phong buồn cười nhìn người đàn ông ngồi ở bên đang mặc quần áo: “Chủ tịch Lục, phương thức quan tâm người của anh thật đặc biệt, thế nhưng. . . Vẫn là cảm ơn anh.”

“Tôi không cần cảm ơn bằng miệng, làm một thương nhân, tôi chỉ muốn lợi ích trên thực tế.” Đứng lên mặc quần, Lục Thiên Thần nghiêng người cúi đầu hôn lên mắt Đường Phong, “Như vậy là đủ rồi.”

“Tôi hiểu rồi.” Cậu cười gật đầu.

Lục Thiên Thần hiếu kỳ hỏi: “Cậu hiểu cái gì?”

“Chỗ khác nhau giữa anh và Charles.” Cậu ngồi dậy tựa lên gối, nghiêng đầu liếc nhìn Charles rõ ràng vừa mới đá văng hiện tại lại ôm lấy đùi cậu ngáy khò khò.

“Ha —— tôi khác cậu ta ở chỗ nào?” Lục Thiên Thần cười khẽ một tiếng, đi tới chỗ quầy bar trong phòng ngủ rót một ly nước, suy nghĩ một chút lại đổi thành một ly nước trái cây.

Đường Phong mở ra hai tay nhún vai: “Chính là như thế này.”

Quay trở lại đưa nước trái cây cho người kia, trên khuôn mặt của Lục Thiên Thần mang theo nụ cười: “Lá gan của cậu thật ghê gớm, đêm qua uống nhiều rượu như vậy không sợ tôi và Charles làm gì cậu sao?”

“Ưm, có anh ở đây sẽ không có chuyện.” Thanh âm rầu rĩ từ trong ly nước truyền đến, người này một bên uống nước trái cây tươi ướp lạnh, một bên mơ hồ nói chuyện.

Trong mắt xẹt qua một tia sáng, Lục Thiên Thần đứng ở bên cạnh nheo lại con mắt, lại cười nói: “Dựa vào cái gì cậu cho là vậy?”

Đường Phong liếc nhìn khuôn mặt đang ngủ của Charles, quay đầu lại nhìn chằm chằm Lục Thiên Thần, cười nói: “Bởi vì anh là Lục Thiên Thần, không phải Charles.”

“Hơn nữa tôi nghĩ ý kiến của tôi cũng không sai.” Đường Phong nhìn bốn phía một chút, chí ít ba người bọn họ bình an vô sự ở trên giường vượt qua một đêm, không có phát sinh chuyện gì khiến người ta cảm giác không thoải mái.

Lục Thiên Thần nhất thời câm nín, chỉ là thật sâu nhìn người đàn ông đang cầm ly nước uống nước trái cây, chờ Đường Phong uống xong, anh vươn tay cầm giúp ly nước, lúc xoay người song song nhẹ nhàng nói một câu: “Có đôi khi tôi cũng không lý trí như thế, tôi là một thương nhân, cũng là một người đàn ông.”

Lục Thiên Thần rời khỏi gian phòng, Đường Phong đem Charles đang say sưa ngủ đẩy ra đi vào phòng tắm, cậu đương nhiên biết, nhưng phần lớn thời gian Lục Thiên Thần là một thương nhân.

Đối với câu nói vừa rồi của Lục Thiên Thần, có nửa là thật, cũng có nửa là cố ý.

Bởi vì Lục Thiên Thần song song cũng là một người đàn ông, cho nên Đường Phong nghĩ những lời này đối với Lục Thiên Thần thân là đàn ông mà nói cũng có một chút tác dụng, nếu như có thể tăng thêm bảo hộ cho mình, một ít tâm kế vô hại cũng là có thể, đúng không?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. 04/08/2015

    […] Chương 105+106 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: