khuynh tẫn triền miên – chương 121+122

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

 

Chương 121: vấn đề chọn địa điểm.

 

Từ khi Tần Vô Phong bắt đầu trợ giúp Vân Khuynh thực thi ý nghĩ của y, Vân Khuynh cả người đều tinh thần phấn chấn, quét sạch lười biếng sau khi Tần Vô Song đi.

Tần Vô Phong nhìn ra Vân Khuynh rất có hứng thú và coi trọng chuyện này, ở trong thâm tâm đối với chuyện này lại càng để bụng, cố gắng làm đến tốt nhất.

“Ngô, đại ca, chỗ ở thực sự đã chọn được rồi? ? ?”

Trong con ngươi màu đen của Vân Khuynh tựa hồ lóe ra tinh quang, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tản ra ánh sáng mỹ lệ.

Tuy rằng mấy ngày nay cái bụng đã thoáng hở ra, sờ lên có chút quái dị, thế nhưng tâm tình của y bởi vì có nơi để sử dụng hồi ức của đời trước mà vô cùng tốt.

Trên khuôn mặt anh tuấn của Tần Vô Phong mang theo vài tia ôn hòa hiếm có, gật đầu:

“Đúng vậy, ngay ở phía trước Tần phủ cách đó không xa có một mảnh đất trống.”

“Ách.”

Vân Khuynh giật mình:

“Cái kia, đại ca, đoạn đường chỗ đó có phải là quá tốt, quá náo nhiệt không?”

Đầu ngón tay thon dài của Tần Vô Phong theo thói quen gõ lên mặt bàn, vẻ mặt có chút suy nghĩ:

“Đoạn đường tốt mới náo nhiệt, náo nhiệt, mọi người mới đều có thể biết.”

Vân Khuynh nghe xong đầu đầy hắc tuyến, Tần Vô Phong luôn luôn thông minh, nhưng về chuyện này, tại sao lại mắc phải sai lầm nhỏ nhặt vậy chứ?

“Đại ca, làm một cô nhi viện, làm một trường học, là vì cái gì? Là vì nhóm tiểu khất cái, đều là thử nghiệm, ngươi để tất cả mọi người đều biết làm gì? ? ?”

Vân Khuynh có chút vô lực hỏi lại Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong nghe xong, tỉ mỉ đẽo gọt một chút, sắc mặt cũng mơ hồ biến thành màu đen:

“Cái này. . . Ta. . . Xử lý công sự quá nhiều, theo thói quen dùng ánh mắt kinh thương để chọn, Vân nhi yên tâm, ta sẽ chọn lại lần nữa.”

Vân Khuynh gật đầu:

“Đây chỉ là suy nghĩ ban đầu của ta, cũng là một lần thử nghiệm, không cần gióng trống khua chiêng, nên yên lặng tiến hành, chờ đến khi thành công rồi tuyên truyền giúp đỡ càng nhiều người. . .

Còn có, trong cô nhi viện thu dưỡng, đều là hài tử, hài tử thiên tính hoạt bát, cho nên sẽ ồn ào đến hàng xóm, đại ca phải chú ý đưa cô nhi viện đến vùng ngoại thành, hoặc là đến chỗ xa. . .

Ân, nếu là thử nghiệm. . . Như vậy, thẳng thắn, đại ca, chúng ta sửa lại bản vẽ một chút, xây cô nhi viện lớn hơn một chút, rồi đưa trường học xây ở trong cô nhi viện thế nào? ? ?

Dù sao trường học là nơi mọi người học tập, tự nhiên là không thể ở chỗ quá náo nhiệt, như vậy sẽ làm bọn nhỏ mất tập trung. . .

Về điểm này, cùng với chọn chỗ cho cô nhi viện không mưu mà hợp, hơn nữa hài tử trong cô nhi viện chính là nhóm học sinh đầu tiên, đem trường học xây trong cô nhi viện, đúng là một lựa chọn không tệ! ! !”

Vân Khuynh càng nói càng nghĩ chủ ý này tốt, đôi mắt trông mong nhìn Tần Vô Phong, mong muốn hắn có thể đồng ý.

Tần Vô Phong yêu cực kỳ Vân Khuynh như thế này, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy chờ mong, con mắt xinh đẹp lòe lòe phát sáng, giống như con mèo khả ái muốn lấy lòng chủ nhân.

Hắn tự nhiên sẽ không cự tuyệt Vân Khuynh thỉnh cầu.

Huống hồ chuyện này hắn vốn có dự định hoàn toàn dựa theo ý của Vân Khuynh, hắn phải làm, chỉ là giúp đỡ Vân Khuynh thực thi mà thôi.

Hai người lần thứ hai vẽ lại, nghiên cứu.

Ngày hôm sau, địa chỉ mới lập tức chọn được.

Giống như khuynh nói, ở ngoại ô.

Vân Khuynh còn chưa rời giường, Tần Vô Phong đã đem theo nước nóng, nhẹ nhàng đẩy cửa, nhẹ tay nhẹ chân tiến đi vào, lại cẩn thân khép cửa.

Hiện tại ‘Vô’ viện chỉ có Tần Vô Phong và Vân Khuynh, ở phía sau Vân Khuynh không biết, áo cơm của bọn họ đều là Tần Vô Phong tự mình động thủ.

Tần gia huynh đệ không giống với các đệ tử nhà giàu khác, thời gian bọn họ bái sư học nghệ, bị bốn người sư phụ vô lương điều giáo chính là tất cả võ nghệ mọi thứ câu toàn, bao quát những thứ như nấu nước nấu cơm.

Thế nhưng đây đã là chuyện thật lâu trước đó, sau khi Tần Vô Phong tam huynh đệ bái sư học nghệ trở về, liền không còn phải làm những chuyện như vậy.

Hôm nay, vì Vân Khuynh, Tần Vô Phong lần thứ hai về lại thời gian ‘đầy tớ toàn tập’, chỉ là lúc trước là bị các vị các sư phụ vô lương bức bách, hôm nay là cam tâm tình nguyện, vui vẻ chịu đựng.

Thời gian Vân Khuynh ở trên giường rất nhiều, cho nên căn bản kỳ thực y cũng không quá buồn ngủ, Tần Vô Phong vừa vào y liền tỉnh.

Nằm ở trong ổ chăn cuộn thành một đoàn, chậm rãi mở ra đôi mắt sương mù nhìn Tần Vô Phong, dùng tiếng nói không quá thanh tỉnh vừa mới tỉnh ngủ mà có chút khàn khàn mềm nhẹ kêu lên:

“Đại ca. . . Sớm. . .”

Tần Vô Phong cầm nước nóng trong tay đặt sang một bên, gật đầu:

“Sớm. Muốn đứng lên không, nếu như không muốn, rửa mặt một chút rồi nằm trong chăn đọc sách đi.”

Ở chỗ này, Tần Vô Phong triệt để rút đi lạnh lùng nghiêm nghị, dĩ nhiên có vẻ cực kỳ nhu hòa.

Vân Khuynh ôm chăn cọ cọ, y không muốn dậy. . .

Ổ chăn thật ấm thật mềm mại, thời gian ngủ quá dài, khớp xương toàn thân đều mềm nhũn, miễn cưỡng, căn bản không muốn động, hơn nữa khí trời bên ngoài lạnh như vậy, y dậy rửa mặt, rồi quay về ổ chăn, ổ chăn chắc chắn sẽ lạnh đi.

“Ngô, đại ca, ta không ăn điểm tâm, có thể để chút nữa rửa mặt sau không. . .”

Nếu có thể một ngày đêm ba bữa không ăn, vẫn lười nằm trên giường, thật tốt.

Ai, đến phương bắc, lúc bắt đầu mùa đông, y liền triệt để biến thành trạch nam, trạch không phải ở nhà, mà là ổ chăn.

Tần Vô Phong nhìn trên khuôn mặt tuyệt mỹ của y vì ngủ mà có chút đỏ ửng mang theo khẩn cầu thương cảm hề hề, cánh môi non mềm hơi chu, bộ dạng giống như là đang làm nũng, trong lòng rung động, suýt chút nữa lập tức mở miệng đồng ý.

Vừa định mở miệng, lại đột nhiên nhớ tới hài tử trong bụng y, lập tức lắc đầu:

“Không được, khí trời hiện tại lạnh như thế, Vân nhi trong bụng còn có hài tử, không ăn cơm, làm sao có thể chống lại khí trời hàn lãnh, làm sao cung cấp dinh dưỡng cho hài tử. . .

Hơn nữa, cổ trùng trong cơ thể Vân nhi, là dựa vào hấp thu dinh dưỡng của hài tử mà sinh tồn, tuy rằng Liên Cừ biểu đệ dùng dược vật ngăn chặn cổ trùng, thế nhưng cổ trùng vì sinh tồn, như trước vẫn sẽ tổn thương ngươi và hài tử.”

Hài tử trong bụng Vân Khuynh, tuyệt đối là tử huyệt hôm nay của y, nghe xong Tần Vô Phong nói, ý lười của y rụt đi hơn nửa, lập tức phủ thêm áo quần ngồi dậy, chuẩn bị mặc vào.

Tần Vô Phong cầm lấy khăn mặt, nhúng vào trong nước nóng, lại vắt khô, đến gần bên giường nói với Vân Khuynh:

“Vân nhi không muốn dậy, vậy cứ ngồi đi, chuyện khác, giao cho ta là được.”

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Tần Vô Phong, có chút không hiểu hắn nói gì.

Trong lúc y còn đang nghi hoặc, khăn mặt ấm nóng trong tay Tần Vô Phong, đã mềm nhẹ chạm lên mặt y, mang theo cảm giác ấm áp, ẩm ướt, nhẹ nhàng từ trên trán y trượt xuống.

Tần Vô Phong đây. . . Đây. . . Đây là rửa mặt cho y?

Trời ơi, y lớn như vậy, dĩ nhiên để Tần Vô Phong chăm sóc y như chăm sóc tiểu hài tử. . .

Khuôn mặt Vân Khuynh, vừa mới nghĩ tới đây, liền tăng một cái, toàn bộ nổ tung.

Bạo đỏ nguyên một mảng.

Kỳ thực lúc Tần Vô Phong cầm khăn mặt đến gần y, y liền mơ hồ có chút phát hiện, chỉ là không dám tưởng tượng với tuổi của y, cùng với thân phận của Tần Vô Phong, hắn lại đi làm chuyện như vậy. . .

Cho nên y đang nghi hoặc, đang ngẩn người, thế nhưng ngay lúc y tự hỏi, Tần Vô Phong liền thực sự làm. . .

“Đại. . . Đại ca. . . Ta tự mình đến. . . Đến là được. . .”

Bởi vì xấu hổ cực độ, Vân Khuynh nói ra ngắt quãng, mất dũng khí thật lớn mới nói ra miệng.

Ánh mắt Tần Vô Phong lóe lóe:

“Không, rất nhanh là xong rồi.”

Khăn mặt lướt qua khuôn mặt Vân Khuynh, ngón tay thon dài của Tần Vô Phong tất nhiên cũng sẽ lơ đãng va chạm da thịt trắng mịn trên hai gò má của Vân Khuynh, loại xúc cảm này, khiến Tần Vô Phong vạn phần quyến luyến.

Rửa mặt lần này, Tần Vô Phong đi đi về về ngâm khăn trong nước nóng ba bốn lần, mới chân chính tính là rửa xong.

Rửa mặt xong, lại cầm lên một cái đĩa nhỏ và muối ăn, đưa cho Vân Khuynh súc miệng.

Hắn làm tất cả, so với thiếp thân sai vặt của các công tử ca còn để tâm hơn, Vân Khuynh lúc này ở trong mắt hắn thực sự trở thành trân bảo.

Lúc Vân Khuynh triệt để tỉnh ngủ, cũng may sách của Tần gia nhiều, có thi từ ca phú, cũng có lịch sử của rất nhiều các quốc gia, còn có thiên địa kinh luân các loại, y vừa lúc có thể cầm xem giết thời gian.

Không qua bao lâu, Tần Vô Phong bưng tới đồ ăn sáng, Vân Khuynh đỡ lấy để ở trên giường, thế nhưng lần này cũng không cần Tần Vô Phong uy ( bón, đút ) cho.

Chờ hoàn thành tất cả việc vặt, Tần Vô Phong rốt cục có thể ngồi xuống cùng với Vân Khuynh.

Cũng vào lúc này, hắn mới có thời gian nhắc tới chuyện chọn địa điểm tại ngoại ô.

Hắn nhắc tới việc này, dĩ nhiên đẫn dắt hứng thú của Vân Khuynh.

Vân Khuynh lười nguyên cả buổi sáng, dĩ nhiên lần đầu tiên mở miệng muốn rời giường, muốn ra ngoài, muốn đích thân đi nhìn địa phương Tần Vô Phong mới chọn một cái.

Y tựa như là không thể đợi được! ! !

Phải biết rằng, Vân Khuynh ở đây một mùa đông, ngoại trừ lần trước đi xóm nghèo, y chưa từng ra khỏi cửa phủ, hiện tại dĩ nhiên xuất hiện ý niệm đi ra ngoài trong đầu.

Y hứng thú với chuyện này, có thể thấy rõ ràng.

“Vân nhi, bên ngoài tuyết nhẹ còn đang rơi. . . Hơn nữa, không ai biết chúng ta còn đang ở Tần gia, chúng ta nếu là tùy tiện đi ra ngoài, sẽ bị mọi người phát hiện, nói vậy. . .”

Tần Vô Phong kỳ thực không muốn Vân Khuynh đi ra ngoài chịu lạnh.

Vân Khuynh một bên mặc quần áo, một bên lắc đầu:

“Ta muốn đi xem, không có việc gì, tuyết rơi mặc dày một chút là được, tuyết rơi nhiều ngày như vậy, ta hình như còn chưa đi ra ngoài xem cảnh tuyết nha.

Hơn nữa, đại ca lợi hại như vậy, ngay cả cái gì Diêm La ‘Vô Gian luyện ngục’ đều có thể đánh chạy, còn sợ mang ta đi ra ngoài sẽ bị người khác phát hiện sao? ? ?”

 

 

Chương 122: Người bị thương trên tuyết.

 

Tần Vô Phong làm thế nào cũng nói không được Vân Khuynh, hoặc là nói, hắn luyến tiếc cự tuyệt Vân Khuynh.

Cho nên sau khi cho người lười Vân Khuynh mặc vào tầng tầng áo quần lại khoác thêm một cái áo choàng rất dày nặng, Tần Vô Phong liền ôm y, cẩn thận tránh thoát ám vệ chạy ra khỏi Tần phủ.

Bên ngoài, quả nhiên là tuyết rơi mấy ngày liền, mặt đất toàn tuyết.

Hàn khí tràn ngập trong không khí khiến Vân Khuynh vô ý thức chui vào trong lòng Tần Vô Phong, cảm giác thân thể y có chút run nhè nhẹ, Tần Vô Phong vô cùng yêu thương, trong giọng nói mang theo trách cứ:

“Chỉ là một mảnh đất trống mà thôi, vì sao nhất định phải đi nhìn? ? ?

Chờ khí trời tốt lên rồi đi cũng được mà. . .”

Hắn có chút hối hận đáp ứng Vân Khuynh, sớm biết vậy hẳn là thái độ kiên quyết một chút.

Vân Khuynh vươn tay nhỏ bé lôi kéo áo choàng, đem chính mình bọc trong áo choàng và trong lòng Tần Vô Phong, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noản.

Y ngẩng đầu cười hì hì với Tần Vô Phong:

“Không sao đại ca, ta chỉ là nhìn thử một cái, nhìn xong rồi về, quá mong đợi mà.”

Nhìn Vân Khuynh như vậy, Tần Vô Phong có thế nào cũng không thể nổi giận, chỉ có yên lặng đem nội lực của mình không ngừng cuồn cuộn vận chuyển vào trong cơ thể Vân Khuynh, hy vọng có thể khiến cho Vân Khuynh giảm thiểu một ít hàn lãnh, ít khó chịu hơn một chút.

Mặt đất bị băng tuyết bao trùm một tầng, rất nhiều người đều ở trong nhà, trên đường người đi thưa thớt, Tần Vô Phong ôm Vân Khuynh không ngừng điểm đầu ngón chân bay qua đỉnh các hộ nhà dân, nhẹ tựa lông ngỗng, nhanh như chớp giật, bọn họ không kịp nhìn quang cảnh trên đường, cũng không ai có thể rõ ràng thấy bọn họ.

Mùa đông, ở trên không chạy như bay, đón gió tới lại càng thêm lạnh.

“Nếu như không phải khí trời không tốt, cảm giác hiện tại, hẳn là tiêu diêu tự tại như bay.”

Vân Khuynh nho nhỏ mở miệng cảm thán một tiếng.

Trong ánh mắt Tần Vô Phong dần dần hòa tan băng tuyết:

“Chờ Vân nhi tự học được khinh công, sẽ nghĩ càng thêm tiêu dao.”

“Ân, đúng vậy, đại ca, chờ ta sinh hạ hài tử, ngươi dạy ta khinh công được không? ? ?”

Vân Khuynh vừa nói ra miệng liền có chút hối hận.

Khi đó, Tần Vô Song hẳn là đã trở về, y hẳn là để Vô Song dạy y.

Hơn nữa khi đó Tần Vô Phong nào có thời gian nhàn nhã như hiện tại đến dạy y, Tần Vô Phong lúc này chỉ vì chăm sóc y, đẩy lùi toàn bộ mọi chuyện, đã khiến y có chút băn khoăn, đến lúc đó sao còn có thể phiền phức Tần Vô Phong?

Trong lòng thở dài một tiếng, Vân Khuynh nghĩ, Tần Vô Phong nhất định sẽ cự tuyệt, sẽ nói Tần Vô Song sẽ dạy y.

Rõ ràng như vậy mới là chính xác, hợp lý, thế nhưng vì sao y lại nghĩ đáy lòng có chút tiếc nuối và phiền muộn?

Trong lúc Vân Khuynh còn đang miên man suy nghĩ, Tần Vô Phong đã mở miệng nói:

“Được, một lời đã định, đến lúc đó ta nhất định sẽ dạy Vân nhi trở thành cao thủ giang hồ ——

Chỉ cần Vân nhi không chê khổ không ngại mệt.”

“Đương nhiên, mới sẽ không, ta là loại người sợ khổ sợ mệt sao? ? ?”

Vân Khuynh không kịp nghĩ lại, lập tức mở miệng phản bác, bảo vệ danh dự của mình.

“Đương nhiên không phải, cho nên, đến lúc đó ta sẽ không nhẹ dạ.”

Tuy rằng khí trời là lạnh, thế nhưng Tần Vô Phong lại nghĩ toàn bộ tâm đều là ấm áp dào dạt.

Vốn tưởng rằng sau khi Tần Vô Song trở về, hắn không còn cơ hội tiếp cận Vân Khuynh, không nghĩ tới Vân Khuynh lại mở miệng thỉnh cầu hắn dạy khinh công.

Cứ như vậy, hắn liền có thể ở bên Vân Khuynh, thật tốt.

Tần Vô Phong tuy rằng một mực nói chuyện phiếm với Vân Khuynh, thế nhưng tốc độ dưới chân hắn, một điểm cũng không chậm lại.

Tần Vô Phong bay nhanh xẹt qua nóc nhà dưới chân, Vân Khuynh nhìn cảnh sắc chung quanh, giống như cảnh tượng ngồi trên tàu hỏa ở đời trước ——

Phong cảnh cây cối bốn phía đều là thụt lùi cực nhanh.

Tốc độ như vậy, không qua bao lâu liền ra khỏi thành ——

Giang thành, đây cũng là Vân Khuynh vừa mới biết đến, địa phương của Tần phủ chính là một trong những thành trì nơi phương bắc, Giang thành.

Ra khỏi thành, tốc độ của Tần Vô Phong rốt cục chậm lại, bàn chân đạp lên cành cây, chậm rãi tiến về phía trước.

“Hiện tại ta và đại ca, người ở bên ngoài nhìn vào chắc hẳn là như thi như họa! ! !”

Bỗng nhiên, Vân Khuynh lần thứ hai cảm thán.

“Đây là giải thích thế nào?”

Tần Vô Phong có chút nghi hoặc, hắn phát hiện, hắn luôn luôn đoán không ra trong cái đầu nhỏ của Vân Khuynh đựng những thứ gì, cũng không đoán được tâm tư của y.

Vân Khuynh tâm tình rất tốt khinh bỉ một chút, tự đắc dường như Tần Vô Phong rất ngốc:

“Đại ca, ngươi xem chúng ta hai người, một người bạch y bay nhẹ. . .

Được rồi, ta thừa nhận khí trời hôm nay, quần áo cũng bay không nổi, như vậy một người bạch y như tuyết, tuyệt mỹ như tranh, một người huyền y như mực, tuấn mỹ vô tư, còn ôm cùng một chỗ, ở bên trong băng thiên tuyết địa mộng ảo ‘bay’ đi, người ở bên ngoài nhìn vào, cảnh quan này chắc hẳn rất đẹp.”

Vân Khuynh nói, tuyệt không nghĩ hai người quá mức thân mật, có lẽ là, y đã quen với phần thân mật này.

Tần Vô Phong tỉ mỉ nghe mỗi câu nói của Vân Khuynh, nghe y vừa nói như thế, tưởng tượng hình ảnh một chút, dĩ nhiên cũng cảm giác tốt đẹp khiến cho người ta tâm động.

Một bức tranh, cũng giống như từ trong lòng tuôn ra, bối cảnh tuyết trắng, thiên địa tuyết trắng, ở trong trời đất chỉ có hai người một trắng noãn như tuyết, một huyền hắc như mực, gắn bó kề bên. . .

Quả nhiên, là rất đẹp. . .

Tâm trạng của Tần Vô Phong có chút dao động, thế nhưng, bọn họ đã đến nơi ——

Nơi phân chia vì cô nhi viện và trường học trong miệng Vân Khuynh.

Bốn phía có chút trống trải, là vài cái cây đã héo rũ, ở đây giống hệt như lời Vân Khuynh nói lúc trước, dùng dây dài khoanh vùng theo bốn phía trên cây, chỉ là thời gian một đêm, nơi trung gian chuẩn bị xây phòng đã nhổ bỏ hoàn toàn cây cối, chỉ để lại những cái hố to lớn.

Mặt đất rất rộng, liếc mắt chỉ có thể nhìn thấy chiều rộng ở bên, còn chiều dài, là xa xa không thể nhìn tới.

“Thật lớn. . .”

Vân Khuynh thở dài một tiếng, nhìn mặt đất gồ ghề nơi đây, y hận không thể ở đây lập tức có một tòa cô nhi viện hoặc là trường học hoàn chỉnh, nhưng trước mắt vẫn là một nơi hoang vắng, trên mặt đất bị tuyết trắng bao trùm thành một mảnh trắng bạc.

Vân Khuynh lại nhìn bốn phía, vô tội nâng mi nhìn Tần Vô Phong:

“Đại ca.”

Tần Vô Phong cúi đầu nhìn y:

“Ân? ? ?”

Vân Khuynh lè lưỡi:

“Ngươi nói đúng, ở đây đích xác chẳng có gì đẹp. . .”

Tần Vô Phong có chút bất đắc dĩ:

“Là trước ngươi nhất định muốn đến xem. . . Ta đã nói đó chỉ là một mảnh đất trống, bốn phía ngay cả một hộ nhà dân cũng không có, hẳn là sẽ không quấy rối người khác, cũng sẽ không bị người khác quấy rối. . .”

“Ha hả, thế nhưng, nhìn ở đây ta lại nghĩ tới một chỗ.”

Vân Khuynh lấy tay xoa xoa cằm, ánh mắt nhìn quanh bốn phía có chút suy nghĩ:

“Chỗ nào? ? ?”

Tần Vô Phong đoán không ra tâm tư Vân Khuynh tiếp tục làm bảo bảo hiếu kỳ của hắn.

“Chỗ Thượng Quan huynh muội trước đây ở, nơi đó là một mảnh rừng hoa đào xinh đẹp ở ngoại thành. . .

Đại ca, ngươi nói, chúng ta có nên làm một rừng hoa đào ở đây? ? ?

Vân Khuynh nói, không đợi Tần Vô Phong mở miệng, liền tự mình phủ định:

“Không, hay là thôi đi, đã có một rừng hoa đào, làm thêm một cái chẳng phải là lãng phí sao. . .

Ân, vậy trồng loại gì đây? ? ? Trúc xanh? ? ?

Thế nhưng trúc xanh, lại tương đối giống như nơi ẩn cư, không thích hợp trồng ở cô nhi viện trường học. . .”

Tần Vô Phong bảo trì trầm mặc, để Vân Khuynh một mình quấn quýt.

Chờ Vân Khuynh quấn quýt ra kết quả, hắn cứ theo đó mà làm là được.

Thế nhưng Vân Khuynh lại không muốn hắn mặc kệ, kéo kéo ống tay áo hắn:

“Đại ca, ngươi nói loại khí trời này, trồng cái gì thì đẹp? ? ?”

Tần Vô Phong nhíu mày, suy nghĩ một chút, nói:

“Hoa mai, hồng mai.”

Nghe xong Tần Vô Phong nói, đôi mắt Vân Khuynh bỗng nhiên sáng ngời:

“Đúng vậy, hồng mai, chính là cái này, bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai (*), những câu này quả thực là vì những hài tử kia mà tạo ra, còn có ý nghĩa giáo dục, đại ca, ở đây sau đó liền trồng hoa mai đi.”

(*) Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai: mũi bảo kiếm rèn từ lửa đỏ, đóa hoa mai nở nơi xứ lạnh. Ý nói vật phải trải qua khó khăn gian khổ mới đạt được thành tựu.

Tần Vô Phong gật đầu:

“Vân nhi nói được là được.”

Dáng cười trên khuôn mặt Vân Khuynh cứng đờ, đại ca đối với y. . . Thật tốt! ! !

Nhìn cũng đã nhìn xong, Vân Khuynh cũng không có tinh thần, lập tức nghĩ khí trời hôm nay thật lạnh, liền lôi kéo áo choàng ở trên người:

“Như vậy, đại ca, chúng ta về. . .”

Còn chưa nói xong chợt nghe thấy ‘Phanh’ một tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Vân Khuynh bị dọa hoảng sợ, giương mắt nhìn Tần Vô Phong, lại phát hiện hắn sắc mặt như thường nhìn chằm chằm phương hướng nào đó, y giương mắt nhìn lên, là một thứ gì đó màu lam. . .

Nhìn hình dạng kia, hình như là. . . Một con, người? ? ?

Vân Khuynh trừng mắt nhìn:

“Đại ca, đó là. . .”

“Người.”

Tần Vô Phong dùng thanh âm vì có ngoại nhân tồn tại mà mang theo vài phần lãnh ý giải đáp nghi vấn của y.

“Vậy hắn. . . Đại ca sớm đã biết hắn ở đây, đúng không? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Đúng, vừa đến nơi đây liền phát hiện, thế nhưng khí tức của hắn hỗn loạn, hình như là bị trọng thương, nên ta không để ở trong lòng.”

“Chúng ta đây, có nên cứu hắn hay không? ? ?”

Ngoài miệng là hỏi như vậy, nhưng trong đôi mắt Vân Khuynh đã mang thêm một tia lo lắng, dường như là rất quan tâm đến tình cảnh người kia bị trọng thương giữa nơi băng thiên tuyết địa.

Tần Vô Phong nhíu mày suy nghĩ một chút, kỳ thực, xét thấy địa vị Tần gia, một số việc có thể không cần quản thì không đi quản mới là tốt nhất, nhúng tay càng ít phiền phức càng có thể duy trì cân đối, thế nhưng. . .

Vân Khuynh ở chỗ này, nếu như mặc kệ người nọ, Vân Khuynh liệu có nghĩ hắn lãnh huyết vô tình? ? ?

“Vân nhi muốn cứu, chúng ta liền cứu, không muốn cứu, chúng ta liền đi.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. siberia413 says:

    Ngọt thế!!!!Vô Phong đúng là chuẩn công, chìu em từ a tới z luôn, mong mong cảnh H của hai người lắm lun!! *Sao đầu ốc ta lại đen tối thế chứ!!!* Cố gắng lên nha nàng, iu nàng quá đi!!!!

  2. thật á !! chắc aka Phong kiềm nén wa lâu nên khi bộc phát chắc em Vân nhi 1 tháng liệt giường *che miệng cười thô bỉ*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: