khuynh tẫn triền miên – chương 127+128

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Khụ. . . Báo zới mn 1 thông tin, ta ngày mai mún xả hơi đi chơi 1 bữa, hông có thời gian edit truyện, vậy nên . . . Khụ khụ, đêm mai sẽ hông có truyện nga… *Vẫy vẫy tay*

 

Chương 127: Đi đến Khôn thành.

 

Thân là thái tử một quốc gia, chuyện Hiên Viên Trần Vũ, cũng không dễ tra.

Không chỉ như thế, lúc Long Khiêm truy tra chuyện độc ‘Tình ti’, song song có người tìm tới Tần gia.

Hai người này là, đương triều nhị hoàng tử, Hiên Viên Khê Phong cùng với tam hoàng tử, Hiên Viên Lâm Phong.

Hai vị hoàng tử này, là huynh đệ song bào thai ( sinh đôi ) do Vân Quý phi đang được đương kim thánh thượng sủng ái nhất sinh hạ, ở bên ngoài coi như là chất nhi của Vân Khuynh. . .

Tuy rằng tuổi tác bọn họ không khác nhau lắm.

Nói đến vương thất tranh đoạt, hiện nay, nhị, tam, tứ, ngũ, bát, năm vị hoàng tử là đối thủ cạnh tranh chủ yếu.

Về phần đại hoàng tử, từ lúc niên thiếu đã rời cung trốn đi, chưa từng quay về Huỳnh Quang.

Lục hoàng tử là bởi vì quy định tổ tiên, hiện đang làm chất tử ( con tin ) tại Xích Yên quốc nơi theo quy củ nữ tôn nam ti.

Mà hành tung của thất hoàng tử, lại càng kỳ quái.

Nói đến thất hoàng tử này, cả triều văn võ không người nào biết, cũng không biết là xuất ra từ vị quý phi nào, chỉ biết là mười tám năm trước, đương kim thánh thượng chiêu cáo thiên hạ đó là Lân nhi của hắn, thế nhưng hài tử kia lại ở nơi nào? ? ?

Mẫu thân của hài tử hiện tại nơi đâu? ? ?

Hoàng thượng không nói, không người biết, có đại thần hỏi người, đều bị đương kim thánh thượng đuổi đi. . .

Hoặc là sung quân biên cương, hoặc là cáo lão hồi hương.

Cho nên nói, thất hoàng tử thần bí kia, là nghịch lân của đương kim hoàng đế, cũng có thể là một người không tồn tại.

Ngoại trừ ba vị hoàng tử không thể tranh đoạt ngôi vị hoàng đế ở trên, các hoàng tử khác, hoặc là tuổi nhỏ, hoặc là không có thế lực phía sau, căn bản không đáng nhắc tới.

Trong đám hoàng tử cạnh tranh ngôi vị hoàng đế, ngũ hoàng tử Hiên Viên Trần Vũ, chính là đương triều thái tử do Tần Vô Phong và Vân Khuynh cứu.

Thế nhưng, với tình cảnh hiện tại của Hiên Viên Trần Vũ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong xuất hiện quá mức đúng lúc.

Huống hồ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, còn rõ ràng nói cho Tần Vô Hạ, bọn họ là vì hành tung của Hiên Viên Trần Vũ, mới ra mặt xin giúp đỡ Tần gia.

Cứ như vậy, sự tình lập tức có vẻ vạn phần kỳ quái.

May là Tần gia chủ nhà hôm nay là Tần Vô Hạ, mà Tần Vô Hạ, cũng thực tại không biết Hiên Viên Trần Vũ ở nơi nào.

Khi Tần Vô Phong ở chỗ Long Liễm, có được tin tức Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đến Tần gia, hắn có chút kinh ngạc.

Lẽ nào thật là tranh đoạt vương vị nơi hoàng thất, từ kinh thành, thoáng cái đã tranh đến Giang thành phương bắc xa xôi? ? ?

Cái này cũng quá không thể tin nổi, ai lại chạy đến địa bàn người khác đi tranh thứ đồ nhà mình? ? ?

Ai lại vì tranh vương vị mà không hạ tuyệt đỉnh độc dược lấy mạng người, lại đi hạ ‘Tình ti’ ? ? ?

Nghĩ không ra, Tần Vô Phong như trước nghĩ không ra.

Nghĩ không ra cũng không sao, trước đó án binh bất động, xem tình huống, chờ tin tức, rồi sau đó điều tra! ! !

Bệnh của Vân Khuynh, còn chưa tốt lên, cũng không có chuyển biến xấu, cứ nửa mùa như vậy, khiến Tần Vô Phong một khắc cũng không ra ngoài.

Hắn vẫn ở bên Vân Khuynh, nói chuyện phiếm với y, cùng y đọc sách, lúc y ngủ thì ở bên canh chừng.

Một phòng noãn lô, một phòng ấm áp, một phòng an bình.

Bất luận Huỳnh Quang hoàng thất có chuyện gì, bất luận Tần gia xảy ra chuyện gì, có Tần Vô Phong ở đây, ai cũng không thể phá hỏng cuộc sống điềm tĩnh của Vân Khuynh.

Trong lúc bọn họ ở trong phòng đặt đầy noãn lô hưởng thụ, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận, còn đang trèo non lội suối truy đuổi giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền.

Hành tung của Dạ Lạc Huyền quá mức khó tìm, hôm nay hiện thân ở chỗ này, ngày mai lại có thể ở ngoài ngàn dặm.

Hắn làm việc, tuyệt đối là dựa vào ý thích, không có một chút quy luật.

Vượt qua tuyết lớn, mạo hiểm giá lạnh, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận mấy người một mực tìm kiếm tin tức giang hồ Ma quân.

“Hô. . . Khí trời lạnh như thế, tên Dạ Lạc Huyền kia, rốt cuộc là đi như thế nào, tại sao ở đâu cũng có hắn? ? ?”

Lúc nam lúc bắc, lúc sơn lâm lúc phố xá.

Lúc nào cũng là nghe được tung tích, đến khi chạy tới lại là công toi.

Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận cùng với thiếp thân thị đồng bọn họ bốn người, cùng nhau dùng bữa trong một khách sạn, Bạch Khuynh Vận bất đắc dĩ cảm thán.

Liên Cừ cũng thở dài, trên khuôn mặt là nồng đậm lo lắng:

“Thời gian của chúng ta còn không đến ba tháng, tới lúc đó, nếu không lấy được tị độc châu, Vân Khuynh và hài tử trong bụng y rất có thể không cứu được. . .”

“Ách. . .”

Tình huống xem ra quả thật nghiêm trọng, nếu cứ như hiện tại không đuổi kịp Dạ Lạc Huyền, bọn họ tuyệt đối không lấy được tị độc châu.

“Vậy phải làm sao? ? ?”

Bạch Khuynh Vận cũng cảm thấy không có biện pháp, bọn họ đã tận lực truy tìm Dạ Lạc Huyền.

Thế nhưng đuổi không kịp chính là đuổi không kịp, không phải bởi vì bọn họ không tận lực, thật sự là Dạ Lạc Huyền quá giảo hoạt.

Liên Cừ nhíu mày trầm tư, suy nghĩ một lát:

“Chúng ta đẩy nhanh tốc độ, nếu thực sự không được liền đến Lưu Ly tiểu trúc một chuyến, đi hỏi sư bá.”

“Nhưng tốc độ hiện nay, đối với chúng ta mà nói, đã là rất nhanh.”

“Lúc này đây, hai người chúng ta đuổi theo Dạ Lạc Huyền là được, tiểu Thư của ngươi, cùng với tiểu đồng của ta, liền lưu lại, hoặc là quay về Tần phủ.”

Thời gian vốn không đầy ba tháng, hơn nữa bọn họ lúc trước lãng phí, thật sự là không dám sơ ý thêm nữa.

Bạch Khuynh Vận nghe xong dự định của Liên Cừ, lông mày thiêu thiêu, hơi câu lên khóe môi:

“Được thôi, ta cũng không tin, hai người chúng ta đuổi không kịp Dạ Lạc Huyền.”

Ngày thứ hai, hai người chủ tử vô lương, lưu lại thiếp thân tiểu đồng của mình cùng để lại một phong thư, liền vội vã đi tìm tung tích Dạ Lạc Huyền.

Mục tiêu lúc này, lại đang ở phía nam Khôn thành mùa đông ấm như mùa xuân.

Phía nam có hai tòa thành trì đặt song song nhau, phân biệt là Kiền thành và Khôn thành.

Hai thành này đều là phồn hoa lộng lẫy, mỹ lệ dị thường, hơn nữa mùa hè thì lạnh, mùa đông thì ấm, là thánh thành du ngoạn nổi danh trong Huỳnh Quang.

Nói đến du ngoạn, tự nhiên là nơi khiến cho người ta thả lỏng.

Ngoại trừ mỹ lệ được thiên nhiên ưu đãi, Kiền thành cũng là thành trì chuyên chơi đánh bạc nổi danh tứ quốc, mà Khôn thành nổi tiếng, không phải là đánh bạc, mà là tửu sắc mỹ nhân.

Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận có được tin tức của Dạ Lạc Huyền là bởi vì nhận được bồ câu đưa tin, tối hôm qua Dạ Lạc Huyền xuất hiện tại ‘Văn hương các’ một trong tam đại hoa lâu của Khôn thành, đồng thời không nói nguyên do, ngay trước mặt mọi người ở ‘Văn hương các’, giết chết đệ nhất hoa khôi ở đó.

Tuy biết cho dù chạy tới, cũng không nhất định có thể tìm được Dạ Lạc Huyền, thế nhưng, Liên Cừ không muốn buông tha dù chỉ một chút hy vọng.

Hơn nữa, ‘Văn hương các’ bối cảnh hùng hậu, đệ nhất hoa khôi vô duyên vô cớ bị giết chết, tự nhiên sẽ không chịu để yên.

Vừa khéo chính là Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca, là hai người trong tam đại thần bộ của tứ đại quốc, đúng lúc cũng ở Khôn thành.

Hơn nữa còn đang ở trong ‘Văn hương các’, nhận được thiếp mời đuổi bắt Dạ Lạc Huyền.

Cứ như vậy, nếu như Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận, có thể đi theo Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca hai người, vậy tìm được Dạ Lạc Huyền, sẽ không còn là việc khó.

Dù sao, tam đại thần bộ, cũng không phải là hư danh.

Ngoại trừ thần bộ Hoa Ly Phi từng lập thệ bắt không được giang hồ ‘Tuyệt sát’ liền tuyệt đối không nhận thiếp mời khác, hai đại thần bộ còn lại, mấy năm nay, đều vẫn đang du ngoạn nhân gian, không khó nhìn ra tính tình ham chơi, thế nhưng song song với ham mê của họ, thủ đoạn cao siêu, thế lực mạnh mẽ, cũng là một phần không thể nghi ngờ.

Không có thiếp thân thị đồng, tốc độ của Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận nhanh hơn không ít.

Chỉ dùng nửa ngày, liền chạy tới Khôn thành.

Khắp nơi đều là tuyết trắng phấp phới đầy trời, nhưng Khôn thành và Kiền thành vẫn như cũ là ấm như đầu xuân, không có một tia vết tích tuyết trắng.

Toàn bộ thành thị trên cơ bản đều bị quây quanh ở giữa dòng sông Sách Lặc lớn nhất trong Huỳnh Quang, sóng gợn dập dờn, trên sông, có tiếng trêu đùa của các nữ tử trên những thuyền hoa lộng lẫy, cùng với những âm thanh lả lướt đàn sáo.

Dường như là vừa vào thành, liền có một trận hương vị phấn hoa xông vào mũi.

Có mùi phấn hoa chân chính, mà càng nhiều, chính là hương thơm nữ nhi.

Ở đây, có thể sánh với Xích Yên quốc, giống một tiểu nữ nhi quốc.

Hầu như khắp chốn đều là hoa lâu, hoặc là dung tục, hoặc là cao nhã, hoặc là nổi danh tứ quốc, hoặc là bừa bãi vô danh.

Đây là một thành thị lấy nữ nhân làm chính, nam nhân, đều là khách đến tầm hoan mua vui, hoặc là người qua đường.

Mỗi nữ nhân trang điểm xinh đẹp, theo lâu nhìn xa, chờ mong, không phải phu quân, không phải người về nhà, mà là khách qua đường, là sinh mệnh lặng lẽ cô đơn trống rỗng.

Nơi này là ôn nhu chi hương, có thể khiến cho toàn bộ nam nhân trầm tĩnh lại.

Vào Khôn thành, Bạch Khuynh Vận thật sâu hít một hơi, uể oải mấy ngày qua đều bị thổi sạch.

“Liên đại ca, Khôn thành và Kiền thành, lúc trước ta đi buôn bán, tuy rằng là vội vã mà đến, vội vã mà đi, thế nhưng, có thể khắc sâu cảm giác kỳ diệu ở trong đó. Ha hả.”

Hắn nháy mắt ra hiệu, cười khẽ hai tiếng:

“Đặc biệt Khôn thành này, khách nhân toàn bộ thiên hạ, bất luận là đi hoa lâu Khôn thành nhà ai, chỉ cần là lần đầu tiên, ăn uống miễn phí một ngày đêm ——

Được rồi, ở đây cũng không có khách sạn, tất cả đều là hoa lâu, xa hoa thấp kém, xấu xí xinh đẹp, non trẻ già cả, tất cả đều như vậy, thế nhưng, khác nhau chính là bán mình và bán nghệ, thấp kém và cao nhã mà thôi.”

Liên Cừ từ khi vào thành này, sắc mặt thanh tuyển đã có chút biến thành màu đen.

Hắn rất ít khi rời khỏi Thiên Cơ đảo, luôn luôn cùng hoa cỏ động vật làm bạn, ngay cả thân nhân đều rất ít tiếp xúc, huống chi là người khác, nữ nhân khác, còn nhiều nữ nhân như vậy.

Trong lòng xẹt qua một tia bất an, hắn bỗng nhiên nhớ tới tình kiếp mạc danh kỳ diệu của hắn.

Ở đây nhiều nữ nhân như vậy, chẳng lẽ chính là ở chỗ này? ? ?

Mặt khác thái độ rất quen thuộc của Bạch Khuynh Vận cũng khiến hắn có chút bất mãn:

“Khuynh Vận thật là rõ ràng nơi đây. . . Đã như vậy, liền mau tìm một nơi đặt chân thích hợp đi! ! !”

Hai chữ thích hợp, Liên Cừ cắn ra rất nặng, nói vậy Bạch Khuynh Vận cũng nghe ra, biết nên dẫn hắn đến địa phương như thế nào.

 

 

Chương 128: Hiên Viên Bất Kinh.

 

Trong Khôn thành có tam đại hoa lâu phân biệt là ‘Văn hương các’, ‘Quán hương các’, ‘Lưu hương các’ .

Trên dưới một trăm hoa lâu có thể chiếm vị trí số một, ba nhà này tự nhiên đều có chỗ đặc biệt riêng.

Trong đó hoa khôi Vũ Sa cô nương của ‘Văn hương các’ bị Dạ Lạc Huyền giết chết, toàn thân tỏa hương, xinh đẹp vô song, một tay ngọc cầm, đạn như cửu thiên tiên nhạc ( nhạc tiên trên chín tầng mây =..= ), thái độ làm người cũng cực kỳ giữ mình trong sạch, bán nghệ không bán thân.

Tuyệt đại giai nhân như vậy, sau khi bị Dạ Lạc Huyền giết chết, tất cả mọi người nghĩ ‘Văn hương các’ mất đi trụ cột, trước khi tìm được mỹ nhân mới, chắc hẳn sẽ cực kỳ thảm đạm, ai biết, ngày hôm nay sau khi Vũ Sa cô nương chết không được bao lâu, ‘Văn hương các’ lại đẩy ra một hoa khôi mới.

Không chỉ như thế, có người nói vị hoa khôi này, quý danh Phiên Nhiên, là người vừa vào ‘Văn hương các’, lúc trước chưa bao giờ gặp khách.

Truyền kỳ dáng nhảy của Phiên Nhiên, trong thiên hạ ngoại trừ Lạc Diễm công tử không người có thể sánh bằng, song song tài giỏi thổi tiêu, tính tình ôn nhu hiền thục, tướng mạo quốc sắc thiên hương. . .

Bên trong Khôn thành, phố lớn ngõ nhỏ, truyền ra đều là tin tức của tân hoa khôi này.

Bạch Khuynh Vận gánh vác trách nhiệm tìm nơi đặt chân vừa nghe được những điều này, sắc mặt vui vẻ, nói với Liên Cừ:

“Liên đại ca, chúng ta đi ‘Văn hương các’, xem tân mỹ nhân hoa khôi của bọn họ một cái thế nào? ? ?”

Liên Cừ nghe các thanh âm bắt khách oanh oanh yến yến trên đường mỗi cánh cửa, nghe đến sởn gai ốc.

Khôn thành là hoa lâu chi thành, tự nhiên không phải toàn bộ hoa lâu chỉ chiêu đãi khách nhân vào buổi tối, có một bộ phận kha khá, ban ngày cũng chiêu đãi khách nhân.

Liên Cừ nhìn các nữ nhân tô son điểm phấn, dáng cười khoa trương xinh đẹp như hoa, ăn mặc hở hang, đột nhiên rất muốn rất muốn xoay người chạy đi.

Hắn bị thành thị này dọa sợ, đối với đề nghị của Bạch Khuynh Vận, hắn lắc đầu:

“Ta không có hứng thú với hoa khôi. . . Ngươi, ngươi vẫn là tìm một nơi an tĩnh thì hơn.”

Bạch Khuynh Vận vốn phi thường muốn đi ‘Văn hương các’ đến giúp vui, lời của Liên Cừ, như một chậu nước lạnh giội lên đầu hắn, dập tắt toàn bộ hưng phấn của hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn Liên Cừ vẻ mặt tái nhợt, thần tình thống khổ, cũng luyến tiếc để cho Liên Cừ chạy loạn giữa đám nữ nhân này.

Trực tiếp mang theo Liên Cừ, bảy rẽ tám quẹo dẫn hắn đến một hoa lâu cũ nát, bên ngoài hoa lâu đề ba chữ ‘Vị danh cư’ .

‘Vị danh cư’ ở sâu trong hẻm nhỏ, chậm rãi rời xa phố xá sầm uất, có vẻ phi thường vắng vẻ.

Cửa phòng ‘Vị danh cư’ cũng là mở rộng, nhưng không có một nữ nhân tiếp khách ở cửa, nhìn qua, càng giống như là một khách sạn bình dân.

“Ở đây. . .”

Ở Khôn thành thấy ‘Vị danh cư’, thật giống như ở trong trăm nghìn đóa hoa kiều diễm, thấy một chiếc lá xanh nho nhỏ tiều tụy.

Tuy rằng không đủ mỹ lệ, nhưng nhìn qua lại thoải mái ngoài ý muốn.

Bạch Khuynh Vận mở miệng giải thích:

“Nơi này là hoa lâu lâu đời nhất ở Khôn thành, cũng đã từng có thời cực thịnh, chỉ là, các cô nương ở đây đều già, lại không chịu thay đổi người, cho nên xuống dốc. Thế nhưng, Liên đại ca, ta dám cam đoan, cơm nước ở đây nhất định là ngon nhất trong Khôn thành.”

“Di?”

Bạch Khuynh Vận vừa dứt lời, một thanh âm nam tử trẻ tuổi vang lên, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận chỉnh lại sắc mặt, đều ngẩng đầu, nhìn về phía thanh âm phát ra.

“Không nghĩ tới còn có người giống ta nhớ tình bạn cũ, thực sự là khó có được. ‘Vị danh cư’ này nói là hoa lâu lâu đời nhất, kỳ thực cũng chỉ là quang cảnh bảy tám năm trước, các tỷ tỷ ở đây, đều là mặt đẹp như hoa, là đám nam nhân bên ngoài kia không có mắt không có phúc khí tới nơi này.”

Người nọ ngồi trên cành một cây đại thụ trước cửa ‘Vị danh cư’, dựa lưng vào thân cây, hai chân lắc lắc, thong dong mỉm cười với Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận.

Mặc kệ là Bạch Khuynh Vận, Liên Cừ, hay là nam tử kia, bọn họ đều đang đánh giá đối phương.

Liên Cừ khí chất thanh nhã xuất trần, khuôn mặt tuấn mỹ, Bạch Khuynh Vận nhìn qua ôn nhuận khả ái, cộng thêm hai người quần áo phi phàm, nam tử chỉ liếc mắt là biết bọn họ không phải người tầm thường.

Mà nam tử kia, mặc bố y bình thường nhất, một thân bố y màu lam, chỉ đem đầu tóc trên trán buộc về phía sau, cũng không phải bó lên hết, có một phần buông xuống nhu thuận trườn lên vai lên lưng hắn, đen nhánh sáng bóng.

Trên người hắn có một loại khí tức nội liễm và phóng khoáng kỳ lạ, thế nhưng khuôn mặt hắn lại có chút không khớp với khí chất của hắn.

Hắn mặt như quan ngọc, mắt sáng như sao, môi hồng răng trắng, tuy rằng không có một tia khí tức son phấn, nhưng nhìn vào, càng giống như một người nữ tử trộm mặc nam trang.

Khí tức trên người hắn rất bình thản, bình thản đến mức khiến tất cả mọi người có thể bỏ qua hắn, thế nhưng, hắn lại có một đôi con ngươi sâu thẳm dường như có thể hấp dẫn người khác tiến vào bên trong.

“Công tử thật quen mặt, chúng ta đã từng gặp nhau chưa? ? ?”

Bạch Khuynh Vận nhíu mày, đối phương hẳn sẽ không phải nhân vật đơn giản, thế nhưng đường viền mặt mũi của hắn, nhìn qua thật đúng là quen thuộc, lẽ nào thực sự đã từng gặp? ? ?

Liên Cừ cũng hơi nhíu mày, không chỉ Bạch Khuynh Vận nghĩ người này mặt mày nhìn quen mắt, ngay cả hắn cũng có loại cảm giác này.

“Ha hả.”

Nam tử kia cong lên khóe môi cười khẽ hai tiếng:

“Ta nói hai vị huynh đài, phương thức tiếp cận như vậy, đã quá cũ rồi.”

Nói xong hai tay hắn nắm lấy cành cây, từ trên cây nhảy xuống, vỗ vỗ tay, chỉnh chỉnh quần áo nói:

“Vừa lúc ta thấy các ngươi cũng thuận mắt, muốn mời các ngươi uống một chén.”

Nói xong liền đi vào ‘Vị danh cư’.

Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ theo sát đằng sau, nhìn thân hình người nọ từ trên cành cây không thấp, dễ dàng nhảy xuống, liền biết người nọ nhất định là cao thủ.

Biết đâu, đây lại là người bọn hắn muốn tìm.

Nhưng mà rốt cuộc là người nào?

Hiên Viên Bất Kinh?

Sở Tiếu Ca?

Hay là Dạ Lạc Huyền?

“Lan vân tỷ tỷ, ta muốn uống ‘Bách Hoa Tửu’ tự tay ngươi nhưỡng.”

Vừa vào ‘Vị danh cư’, nam tử kia liền lớn tiếng hét lên.

Dưới lầu trong ‘Vị danh cư’, hình như chỉ có hai nữ tử, hơn nữa còn đang xuống lầu.

Một người trên dưới ba mươi tuổi tóc búi lên giản đơn, hình dạng thành thật nhanh nhẹn, còn lại là tiểu cô nương mười bảy tám tuổi, dáng dấp cực kỳ đoan trang, phần lớn mái tóc rối tung trên vai, nhìn qua ôn nhu điềm tĩnh.

Nghe được thanh âm của nam tử kia, nữ tử trên dưới ba mươi ngẩng đầu nhìn về phía nam tử, khóe miệng tràn ra dáng cười trêu tức:

“Bất Kinh, ngươi xác định muốn uống ‘Bách Hoa Tửu’ sao? ? ?

Lan tỷ tỷ ta qua nhiều năm như thế, chỉ có thể nhưỡng hơn hai mươi hũ, đáp ứng đưa cho ngươi năm hũ, ngươi đã uống ba, uống nữa, lễ mừng năm mới năm nay liền không có.”

Bất Kinh? ? ?

Bước chân Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ cùng lúc dừng lại.

Bất Kinh Bất Kinh, người này, lẽ nào chính là một trong tam đại thần bộ, Hiên Viên Bất Kinh? ? ?

Duyên phận thế gian này thực sự là kỳ diệu, vừa mới vào Khôn thành, còn chưa bắt đầu tìm kiếm Hiên Viên Bất Kinh, Sở Tiếu Ca hoặc là Dạ Lạc Huyền, dĩ nhiên lại ngẫu nhiên gặp gỡ Hiên Viên Bất Kinh như vậy.

Thực sự là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu. ( Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm thấy chẳng tốn công )

Đã biết thân phận của hắn, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận hào phóng ngồi đối diện Hiên Viên Bất Kinh.

Hiên Viên Bất Kinh lại mở miệng nói với nữ tử kia:

“Lan tỷ tỷ tốt của ta, Bất Kinh ngày hôm nay gặp được hai người ta thích, quả thực muốn uống loại rượu ngon nhất, muốn ăn món ăn ngon nhất, tỷ tỷ ngươi liền thỏa mãn tiểu đệ ta một lần đi. . .

Tiểu đệ cũng hiếm khi đến được một lần, không phải sao? ? ?”

“Được rồi được rồi, theo ý của ngươi, Y Y, ngươi ở chỗ này chiếu cố khách nhân, ta đi làm chút đồ nhắm cho Bất Kinh ca ca của ngươi.”

Nữ tử quay người nói với thiếu nữ xuống lầu cùng nàng, thiếu nữ kia gật đầu:

“Ân, Lan di ngươi đi đi, nơi này giao ta là được.”

Hiên Viên Bất Kinh phất phất tay với thiếu nữ:

“Y Y muội muội, đến đây, ngồi một hồi với Bất Kinh ca ca, khi còn bé ngươi rất thích chạy theo Bất Kinh ca ca nha.”

Thiếu nữ sắc mặt đỏ lên, cúi xuống khuôn mặt trơn bóng như ngọc:

“Không được, Bất Kinh ca ca hiện tại là khách, Y Y không thể làm bừa.”

“Được rồi. Vậy hôm nào Bất Kinh ca ca mang ngươi đi ra ngoài chơi.”

Hiên Viên Bất Kinh nói xong thở dài một tiếng, cũng không làm khó thiếu nữ.

Hắn rốt cục thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ ngồi đối diện:

“Thiên Cơ đảo chủ? ? ? Bạch gia thiếu chủ? ? ?”

Đối phương là Hiên Viên Bất Kinh, tam đại thần bộ Hiên Viên Bất Kinh, có thể đoán ra thân phận bọn họ là chuyện đương nhiên.

Thế nhưng, Bạch Khuynh Vận vẫn hiếu kỳ, Hiên Viên Bất Kinh làm thế nào đoán ra được:

“Bất Kinh huynh làm thế nào đoán ra thân phận chúng ta? ? ?”

Hiên Viên là quốc họ Huỳnh Quang, tuy rằng không biết vị Hiên Viên Bất Kinh này có dính dáng với Huỳnh Quang hoàng thất hay không, thế nhưng Bạch Khuynh Vận tuyệt đối sẽ không xưng Hiên Viên Bất Kinh là Hiên Viên huynh.

Hiên Viên Bất Kinh châm trà cho ba người, vừa châm trà vừa mở miệng:

“Dùng mắt và mũi của ta.

Mắt của ta, nhìn ra quần áo của ngươi xuất từ ‘Vân tú phường’ của Xích Yên quốc.

Mà theo ta được biết, đồ của ‘Vân tú phường’, đều thêu tên tự chủ nhân trên cửa tay áo, vừa khéo ta liền nhìn thấy ba chữ thêu Bạch Khuynh Vận trên tay áo của ngươi.

Về phần Thiên Cơ đảo chủ, là do mũi của ta, ngửi thấy mùi hương trăm hoa trên người hắn, trong đó mùi hoa sen là nồng nhất. . .

Từ lúc còn nhỏ ta đã từng nghe người nói qua, hai mươi năm trước Tinh Tú lão nhân tự mình đến Thiên Cơ đảo, làm một phê mệnh cho một hài tử toàn thân có mùi hoa sen, hài tử kia, chính là Thiên Cơ đảo chủ ngày hôm nay.”

“Ngươi. . .”

Sắc mặt Bạch Khuynh Vận cùng Liên Cừ đồng thời biến đổi.

‘Vân tú phường’ là tú phòng lớn nhất trong tứ quốc, không ai biết chủ tử phía sau là ai, mà trên thực tế, đó chính là sinh ý ở Xích Yên quốc của nhị muội Bạch Khuynh Vận.

Về chuyện ‘Vân tú phường’ thêu tên trên cửa tay áo, chỉ có người trong ‘Vân tú phường’ mới biết, bởi vì chữ thêu ẩn trong hoa văn, cho nên toàn bộ người mua, đến nay không ai phát hiện ra bí mật này. . .

Nhưng Hiên Viên Bất Kinh, lại biết rõ ràng như thế.

Về phần Liên Cừ thân mang hương sen, chuyện này, dù là Tần gia tam huynh đệ cũng không biết.

Bởi vì mang theo mùi sen, rất dễ bị nhận ra thân phận, hoặc là chọc phải phiền phức khác, cho nên Liên Cừ từ nhỏ liền làm bạn với trăm hoa, cộng thêm năng lực kỳ dị thần kỳ có thể làm có thể làm trăm hoa đua nở của hắn, khiến thân thể hắn sớm đã nhiễm mùi trăm hoa.

Không nghĩ tới, lại bị Hiên Viên Bất Kinh ngửi thấy, nhìn thấu.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Đi chơi vui vẻ, về bù lại gấp đôi nga~~~ *vẫy vẫy tay*
    Ta lấy tem nà~~~~~

  2. Tina says:

    Ta nghĩ nàg nên thay bằng : đi mòn thiết hài tìm chẳng thấy, vô tình tìm được chẳng tốn công. Thì hay hơn nga

Để lại bình luận

%d bloggers like this: