khuynh tẫn triền miên – chương 131+132

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 

Edit: Huyết Vũ

Chương 131: Có được tin tức.

 

Bệnh của Vân Khuynh tuy rằng chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn như trước chưa khỏi hẳn, toàn bộ trái tim của Tần Vô Phong đều ở trên người y, không rảnh bận tâm chuyện khác.

Khi Long Khiêm xuất hiện, Tần Vô Phong mới lần thứ hai nhìn thẳng vào chuyện của thái tử Hiên Viên Trần Vũ.

Khi thân ảnh Long Khiêm im hơi lặng tiếng xuất hiện, Tần Vô Phong đang bắt mạch cho Vân Khuynh. . .

Bảo bảo an khang, đại nhân phong hàn chậm rãi tốt lên, tất cả đều đang đi theo phương hướng phát triển tốt, đương nhiên, tiền đề là bỏ qua cổ trùng ẩn dấu trong cơ thể Vân Khuynh.

Nhận thấy khí tức của Long Khiêm, Tần Vô Phong nhíu mày, quay đầu nhìn thuộc hạ kiêm bạn từ nhỏ đang khom người hành lễ kia:

“Long Khiêm, không cần đa lễ.”

“Vâng, đại công tử.”

Vân Khuynh ôm chăn nửa tựa trên giường, một đôi mắt to chớp chớp hiếu kỳ nhìn Long Khiêm.

Lục đại ảnh vệ, Long Liễm, Long Ảnh, Long Kính, Long Lê, Long Dạ, Long Khiêm, mấy người trước đều đã từng gặp ở Tần phủ, chỉ có vị Long Khiêm này, vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy, hôm nay, rốt cục gặp được.

Long Khiêm giống như tên hắn, dường như là một người khiêm tốn, tướng mạo tuấn tú, mặt mày ôn hòa, ăn nói cũng nho nhã lễ độ.

“Đại công tử, tin tức ngài muốn, Bách Hiểu Lâu đã tra được.”

Long Khiêm từ trong ống tay áo lấy ra một tập giấy, đưa tới.

Tần Vô Phong buông mi xuống nhìn, lại nâng tay:

“Quên đi, thu hồi trước đã, ngươi tạm thời lưu lại, đừng về Tần gia, cũng đừng về Bách Hiểu Lâu. . .

Ở lại nói vài chuyện về tình thế giang hồ và triều đình hiện nay cho Vân nhi.”

Long Khiêm nghe vậy có chút kinh ngạc, thế nhưng hắn vẫn tuân theo mệnh lệnh của Tần Vô Phong, gọn gàng lưu loát đáp một tiếng:

“Vâng!”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Hiện tại, hướng nói một chút cho chúng ta, Bách Hiểu Lâu rốt cuộc tra được cái gì? ? ?”

Long Khiêm ngẩn ra, sắc mặt có chút xấu hổ, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Khuynh.

Lần nhìn này, hắn trông thấy một thiên hạ tuyệt mỹ, lười biếng bọc trong chăn bông, nháy một đôi mắt ngơ ngác nhìn hắn, có chút thất thần.

“Khụ khụ.”

Sắc mặt Tần Vô Phong trầm xuống, hắn có chút hối hận, hắn hiện tại muốn lập tức thu hồi mệnh lệnh để Long Khiêm lưu lại.

Còn chưa kịp thu hồi mệnh lệnh, Long Khiêm liền hiểu chính mình vượt quá, cúi đầu, rất có nề nếp hồi đáp:

“Đương kim thánh thượng từ hai tháng trước bắt đầu bệnh nặng, vẫn không có chuyển biến tốt đẹp. . .

Sau khi thánh thượng bệnh nặng, bởi vì nhiếp chính vương vắng mặt, sự vật trong triều đều có Giám quốc đại nhân quản lý.

Trong triều hôm nay chia làm ba thế lực, phân biệt chi trì thái tử điện hạ, tam hoàng tử, và tứ hoàng tử. . .

Về phần thái tử điện hạ. . .

Kỳ thực thái tử điện hạ lần này là phụng mệnh đến Giang thành tìm đại công tử, nửa đường bị người hạ độc truy sát. . .

Theo người bên cạnh thái tử điện hạ may mắn còn tồn tại, kẻ truy sát thái tử điện hạ, hình như là người của tam hoàng tử, mục tiêu, là vì ngôi vị hoàng đế. . .”

Long Khiêm đem tin tức mình thu thập được từng chút nói ra.

Tần Vô Phong nhăn mày:

“Ngươi là nói, thái tử điện hạ phụng mệnh tới tìm ta? ? ?”

Long Khiêm gật đầu:

“Đúng vậy, hai tháng trước, đương kim thánh thượng bệnh nặng, liền âm thầm phái thái tử điện hạ tới Giang thành tìm đại công tử. . .

Theo Bách Hiểu Lâu tra được, thánh thượng hình như là muốn mời đại công tử vào kinh, xác định ứng cử viên tiếp theo đảm nhiệm chức thái tử.”

Cái này, ngay cả Vân Khuynh cũng nghe thấy không đúng:

“Tần gia không phải là ‘Ám hoàng’ sao, năm xưa để chuyển ám, đặc biệt giả tạo tru cửu tộc, vì sao lại muốn đại ca chọn người xác định vị trí thái tử? ? ?

Đại ca và Vô Song đều từng nói qua, tuy rằng Hiên Viên gia và Tần gia chia đều thiên hạ, thế nhưng không can thiệp chuyện của nhau, chỉ khi quốc gia có chiến tranh, hoặc là gặp phải uy hiếp trí mạng mới có thể hợp tác. . .

Tần Vô Phong có chút suy nghĩ:

“Hoàng đế phái thái tử tới tìm ta. . . Thái tử bị người truy sát, trái lại là nhị hoàng tử và tam hoàng tử tìm tới. . .

Xem ra, thái tử bị truy sát, đích xác cùng nhị hoàng tử tam hoàng tử thoát không được can hệ, bọn họ hiện tại gấp gáp muốn tìm thái tử như vậy, chẳng lẽ là để, nhân cơ hội diệt trừ thái tử? ? ?”

Vân Khuynh nghe Tần Vô Phong nói, cái đầu nhỏ bắt đầu miên man suy nghĩ:

“Đúng nga đúng nga, lẽ nào đây chính là âm mưu của triều đình. . .

Lấy thái tử làm mồi, sau khi thái tử bị nhị hoàng tử bọn họ giết chết, tất cả lại đổ lên đầu Tần gia chúng ta, đến lúc đó mặc kệ Tần gia là thân phận ám hoàng, trực tiếp nói chúng ta là tàn dư của Tần gia năm xưa bị tru cửu tộc. . .

Lại một lần nữa chân chính tru cửu tộc? ? ?”

Vân Khuynh càng nói càng cảm thấy có lý.

Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt, sờ sờ đầu Vân Khuynh:

“Vân nhi, thực lực của Tần gia ăn sâu bén rễ rắc rối khó gỡ, không phải triều đình muốn động là có thể động, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, không cần miên man suy nghĩ.”

Vân Khuynh nhu thuận gật đầu:

“Ân. Đều nghe đại ca.”

Tần Vô Phong ngoài miệng là nói như vậy, nhưng cũng cảm thấy chuyện Hiên Viên gia làm lần này, thực sự cổ quái.

Nói là đang ấp ủ âm mưu, vậy cũng không nhất định, nói chung cẩn thận một chút mới tốt.

Thấy Tần Vô Phong và Vân Khuynh lo lắng, Long Khiêm cười cười:

“Đại công tử không cần lo lắng, Lý công công nói thánh thượng tự mình nói tìm đại công tử, chỉ là vì củng cố địa vị thái tử.

Mong muốn sau khi hắn trăm tuổi, đại công tử có thể trợ giúp thái tử ổn định ngồi trên vị trí kia, dù sao thế cục trong triều hỗn loạn. . .

Thánh thượng phái thái tử đến Giang thành mời đại công tử, là để thái tử bày tỏ ý tốt với đại công tử.”

Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng:

“Ý tốt? ? ? Ta xem là bày tỏ phiền toái thì có! ! !”

Tần gia chúng ta luôn luôn chỉ lo thân mình, bên ngoài tuyệt không nhúng tay vào chuyện của Hiên Viên gia, lần này vì sao lại muốn kéo Tần gia xuống nước? ? ?

Ngay cả Khuynh Vận ta đều khuyên hắn không nên tự nhảy xuống hố, huống chi là chúng ta? ? ?

Có thể đạt được ngôi vị hoàng đế, chắc chắn là người có năng lực, người có năng lực, nhất định là người có thể khiến Huỳnh Quang cường đại, chúng ta vì sao phải đi bồi dưỡng người khác, lãng phí tinh lực? ? ?

Hành trình kinh thành lần này, ta nhất định sẽ không đáp ứng.”

Con ngươi sâu thẳm của Tần Vô Phong liếc nhìn Long Khiêm:

“Ta nhớ kỹ, ta kêu ngươi tra chính là người phương nào hạ độc tình ti cho thái tử, thái tử liệu có người tâm ái? ? ?

Mà không phải những thứ này. . .”

Long Khiêm giật mình, ho nhẹ một tiếng:

“Khụ khụ, đại công tử. . . Thái tử điện hạ hắn, hiện nay cũng không có người thương. . . Thế nhưng. . . Thế nhưng. . .”

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Nhưng cái gì, ngươi mau nói ra?”

Long Khiêm cắn răng một cái nói:

“Thế nhưng trong cung nghe đồn thái tử coi trọng một tiểu thái giám ở chỗ nhị hoàng tử. . . Nói là, thái tử điện hạ, có đoạn tụ chi phích. . .”

“. . .”

Cạc cạc cạc cạc. . .

Dường như có một đám quạ đen bay qua đỉnh đầu.

Vân Khuynh xấu hổ, Tần Vô Phong cũng thấy khó chịu:

“Đoạn tụ chi phích, đoạn tụ chi phích thì sao, có đến mức khó mở miệng như vậy không? ? ?”

Hắn đen mặt, nói với Long Khiêm:

“Hiện tại đi ra ngoài trước đi, một hồi gọi ngươi sau.”

Ở cùng Tần Vô Phong nhiều năm như vậy, Long Khiêm tự nhiên là cảm thụ được Tần Vô Phong tức giận, chỉ là, Tần Vô Phong vì sao mà giận? ? ?

Đoạn tụ chi phích khó nói ra miệng là rất bình thường, dù sao trong Huỳnh Quang, chỉ có số ít quan to quý nhân có luyến đồng, trừ cái này ra, tiểu quan quán ít đến thương cảm, dù sao đoạn tụ chi phích cũng không thịnh hành trong Huỳnh Quang, vậy nên chuyện này ở trong mắt mọi người đích thật là quái dị.

Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Long Khiêm rời đi.

Lưu lại Tần Vô Phong và Vân Khuynh xấu hổ.

“Vân nhi, ngươi không cần lưu ý Long Khiêm. . . Kỳ thực đoạn tụ rất tốt, đại ca cũng là đoạn tụ. . . Ách. . .”

Vân Khuynh câu lên khóe môi lộ ra dáng cười thật to:

“Không sao, chỉ cần yêu nhau, không quan trọng giới tính không quan trọng huyết thống không quan trọng khác quốc gia, yêu nhau là chuyện của đôi lứa, không liên quan đến người khác, người khác không thích là bởi vì bọn họ không phải đương sự, không biết khổ sở và mỹ diệu trong đó, chúng ta tự mình biết là được, có người ở bên, là được.”

Nói xong, Vân Khuynh mới giật mình lấy lại tinh thần, trừng mắt to nhìn Tần Vô Phong:

“Đại ca, ngươi nói cái gì? ? ? Ngươi cũng là đoạn tụ? ? ?”

Tin tức này thực sự quá mức giật gân, Tần Vô Phong thích nam nhân? ? ?

Ngô, nữ tử thiên hạ vô duyên gả cho Tần Vô Phong, thực sự là đáng tiếc lớn.

Tần Vô Phong khụ khụ:

“Đúng vậy. . .”

Đôi mắt đẹp của Vân Khuynh chớp chớp:

“Làm sao đại ca biết mình thích nam nhân? ? ? Chẳng lẽ đại ca có người trong lòng? ? ?”

Vân Khuynh hiếu kỳ bắt đầu bát quái, nhưng lại nghĩ đây là chuyện tư của Tần Vô Phong, lập tức mở miệng bổ sung:

“Nếu như đại ca không muốn nói cũng không sao, ta chỉ là có chút hiếu kỳ mà thôi.”

Tần Vô Phong cúi đầu, thở dài:

“Đại ca chỉ là không thích nữ nhân. . .”

Người trong lòng sao, đương nhiên là có, chính là cái người bởi vì ngốc ngốc mà có vẻ vô tâm vô phế trước mắt này. . .

Thế nhưng, hắn có thể nói sao? ? ?

“Nga. . . Ta còn tưởng rằng đại ca thích ai chứ. . . Lại nói tiếp, thật đúng là hiếu kỳ, đại ca sẽ thích kiểu người như thế nào nha.”

Vân Khuynh nói, trong lòng không hiểu bắt đầu khó chịu.

Rốt cuộc vì sao khó chịu, chính y cũng không biết.

 

 

Chương 132: Vô Phong cười.

 

Phương Đông Huỳnh Quang, tuy rằng phần lớn là đồng bằng, nhưng giải đất nơi biên cương cũng không ít núi non, địa thế đa dạng, vào mùa đông đi lại thật đúng là không dễ.

Tần Vô Song mang theo lo lắng và tưởng niệm Vân Khuynh, rời khỏi Tần phủ, rời khỏi Giang thành phương bắc, rời khỏi Huỳnh Quang, lẻ loi một mình, ngựa không dừng vó chạy tới Liệt Phong quốc.

Dọc theo đường đi bão tuyết mấy ngày liền, khiến ngay cả kẻ võ nghệ cao thâm như Tần Vô Song cũng có chút ăn không tiêu. . .

Thật sự là bôn ba hết mức, dù sao cũng là vì quá gấp gáp, trong vòng ba tháng, phải chạy từ quốc gia xa nhất nơi phương Đông đến quốc gia xa nhất nơi phương tây rồi chạy về, hắn rất sợ không đủ thời gian, cho nên đành liều mạng chạy.

Tốc độ của hắn đích thật là nhanh đến kinh ngạc, thế nhưng hắn ngã bệnh, ngã bệnh giống Vân Khuynh.

Chỉ là, Vân Khuynh có người nhà cẩn thận tỉ mỉ che chở, mà hắn, lại như trước mạo hiểm bão tuyết, liều mạng chạy về phía trước.

Dưới loại trạng thái này, hắn còn không quên cách ba ngày viết một phong thư, liên hệ lui tới với Tần Vô Phong.

Trong thư, hắn luôn luôn nói chính mình vẫn tốt, phần lớn bức thư chính là đoán Vân Khuynh đang làm gì, nhắc nhở Tần Vô Phong chăm sóc Vân Khuynh, mà Tần Vô Phong viết thư miêu tả Vân Khuynh mạnh khỏe, chính là chỗ dựa lớn nhất cho Tần Vô Song.

Tần Vô Phong cũng không muốn tăng thêm áp lực cho hắn, trong thư cũng không nói đến chuyện Vân Khuynh sinh bệnh, luôn luôn kiếm một ít chuyện tình ấm áp thú vị viết cho Tần Vô Song.

Mỗi khi thấy Tần Vô Phong hồi âm, nghĩ đến Vân Khuynh và hài tử trong bụng y đang đợi hắn, Tần Vô Song cảm thấy cơ thể tràn ngập lực lượng vộ tận, cảm thấy bệnh trạng gì đó đã không còn.

Phương bắc, Giang thành, ‘Hồi Xuân đường’.

“Vân nhi, đây là thư của Vô Song.”

Tần Vô Phong cầm phong thư còn hơi lạnh lẽo, đưa cho Vân Khuynh.

Mấy ngày qua hắn nhận được rất nhiều phong thư, chỉ là khi đó Vân Khuynh sinh bệnh, hắn lại không muốn Vân Khuynh tăng thêm tưởng niệm nên mới không nói, hiện tại bệnh của Vân Khuynh đã hoàn toàn khỏi, hắn liền lập tức nghĩ tới chuyện này.

“Vô Song! ! !”

Vân Khuynh kinh hô một tiếng, đăng đăng vài bước chạy đến trước mặt Tần Vô Phong, không đợi Tần Vô Phong đưa thư đến y liền tiến lên đi lấy.

Tần Vô Phong thở dài lắc đầu, trực tiếp buông tay đưa cho y.

Vân Khuynh mở thư nhìn một lần lại một lần:

“Đại ca, vì sao đây là Vô Song viết đưa cho ngươi, mà không phải cho ta? ? ?”

Vân Khuynh có chút không giải thích được hỏi Tần Vô Phong, đáy lòng có chút buồn bực.

Mấy ngày nay y không dám nghĩ cũng không dám hỏi tin tức về Tần Vô Song, chỉ mong chờ Tần Vô Song có thể dùng phương pháp gì truyền tin về, thật vất vả mới nhận được thư, tuy rằng quan sát phần lớn đều là nói về y, thế nhưng vì sao người nhận không phải y, mà là đại ca? ? ?

Lẽ nào ở trong lòng Vô Song, y kỳ thực không đáng tin? ? ?

Tần Vô Phong thấy Vân Khuynh như vậy thì giật mình:

“Vô Song chỉ là không muốn ngươi quan tâm việc này, cũng không muốn ngươi xúc cảnh sinh tình quá độ tưởng niệm mà thôi. . . Ngươi xem, trong thư của hắn, đều là nhắc tới ngươi.”

Vân Khuynh suy nghĩ một chút, vì Vô Song cẩn thận tỉ mỉ mà có chút cảm động, nói với Tần Vô Phong:

“Đại ca, phong thư này, cho ta viết hồi âm được không? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Đương nhiên.”

Vân Khuynh lập tức lấy bút mực, bắt đầu hồi âm, rõ ràng đầy bụng có lời muốn nói, nhưng khi động bút, lại không biết nên nói từ đâu, nói đến cái gì, thực sự là buồn chết người.

Vân Khuynh nâng bút, ngơ ngác nghĩ rốt cuộc phải viết từ đâu, bởi vì thời gian ngẩn người tương đối dài, mực nước trên ngòi bút rơi lên mặt giấy Tuyên Thành đặt trên mặt bàn, thoáng cái loang ra một điểm đen.

Đầy lời muốn nói của y, từng giọt từng giọt biến mất từ trong đầu, đầu óc biến thành trống rỗng, dần dần, y có chút căm tức mình vô dụng.

Tần Vô Phong ngồi ở một bên, lặng lẽ không nói gì.

Đến khi, cửa chi nha một tiếng bị mở ra.

Là Long Khiêm.

Trên tay hắn bưng một cái bát, từ khi hắn đến ”Hồi Xuân đường”, cơ bản liền bị giáng cấp thành thiếp thân tiểu tư của Tần Vô Phong và Vân Khuynh.

Vân Khuynh vốn đang ngẩn người, ngửi thấy mùi vị thuốc đông y, bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Sắc mặt y biến trắng, có chút run run mở miệng:

“Đại. . . Đại ca, bệnh của ta, đã khỏi hẳn rồi. . . Vì sao vì sao còn phải uống dược. . .”

Thuốc đắng dã tật có lợi cho bệnh, đích thật là thuốc đắng dã tật, đã nhiều ngày, Vân Khuynh uống thuốc, luôn luôn là một chuyện tương đối khó khăn.

Lúc đầu, bởi vì thân thể thực sự khó chịu, y đau khổ chịu đắng uống dược, mỗi khi uống xong đều phải ăn một đống lớn mứt hoa quả.

Chờ sau khi bệnh tình tốt lên, y luôn luôn không thể nhanh gọn uống thuốc, thứ nhất là dược kia quá đắng, thứ hai là y thực sự chán ghét.

Mấy ngày nay sinh bệnh, lưu lại di chứng là cái mũi cực kỳ mẫn cảm với mùi thuốc đông y, ngửi thấy là sợ.

Tần Vô Phong từ trong tay Long Khiêm nhận dược, ra hiệu Long Khiêm đi ra ngoài, cầm chén thuốc đặt ở bên môi thổi thổi:

“Vân nhi, mứt hoa quả đã chuẩn bị xong, bệnh của ngươi, tuy rằng đã tốt lên, thế nhưng loại khí trời này, rất dễ tái phát, phải uống dược thêm hai ngày nữa mới được. . .”

“. . . Hai ngày! ! !”

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh có chút vặn vẹo, vốn có một chút tình tự buồn phiền, thoáng cái bị phóng đại vài lần, y “chát” một cái đặt bút xuống tờ giấy trên bàn, hạ quyết tâm ngày hôm nay không uống dược, tuyệt đối không uống, dù thế nào cũng không uống.

Bệnh của y đã khỏi, y nếu uống bát dược này, vậy chính là cam chịu cách làm của Tần Vô Phong. . .

Uống dược thêm hai ngày.

Chuyện này đối với y mà nói là một dằn vặt thống khổ, để mình không bị dằn vặt, Vân Khuynh quyết định kiên quyết không uống bát dược kia.

Cho nên khi Tần Vô Phong đưa dược cho y, y nổi lên tính trẻ con quay đầu sang một bên:

“Bệnh của ta đã khỏi hẳn, ta không muốn uống nữa.”

Lông mày Tần Vô Phong thiêu thiêu, hắn tự nhiên biết tâm tình mâu thuẫn của Vân Khuynh đối những dược này, hắn thả nhẹ vẻ mặt, ôn nhu nói:

“Vân nhi, tin tưởng đại ca, những thứ dược này rất có lợi cho thân thể của ngươi.”

Vân Khuynh quay đầu lại, ghét bỏ liếc nhìn bát dược, cái mũi nhỏ hừ hừ:

“Ta hiện tại bị các ngươi nuôi vừa nhân sâm vừa tổ yến vừa vây cá cũng không ít, dược này khó uống vậy bỏ qua đi.”

Tần Vô Phong dần dần nhíu mày:

“Vân nhi, ngươi hiện tại không phải một người, trong bụng còn có hài tử. . .”

“Đừng đề hài tử với ta.”

Vân Khuynh phiền muộn tăng đến cực hạn:

“Hài tử hài tử. . . Đại ca ngươi luôn luôn treo hài tử trước cửa miệng, Vô Song là vì hài tử mà đi. . . Ở trong thư cũng chỉ thích nhắc tới hài tử. . .

Ta biết hài tử này rất trọng yếu, ta sẽ bảo vệ tốt nó, mong muốn đại ca ngươi không nên quá mức quan tâm! ! !”

Thái độ của Tần Vô Phong cũng khiến y thấy phiền.

Giống như là dỗ dành tiểu hài tử, ôn nhu, nhẹ giọng nhẹ lời, thế nhưng, đây không phải bản sắc của Tần Vô Phong.

Mà Tần Vô Phong ôn nhu với y, đều là vì hài tử, vì trưởng tôn Tần gia.

Vừa nghĩ đến Tần Vô Song quan tâm hài tử, Tần Vô Phong đối xử với y như vậy cũng là vì hài tử, y liền nghĩ có chút bực mình.

Hài tử ở trong bụng y, cũng chính là hài tử của y, y tự nhiên sẽ chiếu cố tốt nó, đến chỗ chiếu cố không được cũng sẽ thỉnh giáo bọn họ, thế nhưng, có cần đem tất cả mọi chuyện kéo theo hài tử không? ? ?

Uống thuốc là chuyện nhỏ, chỉ là việc nhỏ này, khơi ra toàn bộ phiền muộn hiện tại của y mà thôi.

Y nhíu mi, đầu càng hỗn loạn.

Không biết phải làm sao hồi thư cho Tần Vô Song mới có thể biểu đạt tưởng niệm của y, không biết làm thế nào mới có thể bảo đảm những người vì y nỗ lực bôn ba được an toàn, không biết phải giải quyết phiền phức y mang đến cho Tần Vô Phong thế nào. . .

Không biết vì sao khi nghĩ tới Tần Vô Phong đối tốt với y chỉ là bởi hài tử mà bắt đầu khó chịu. . .

Người không nên rảnh rỗi, y vừa rảnh rỗi, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ, cứ như vậy lại càng thêm sầu lo.

Thái độ của Vân Khuynh có chút dọa đến Tần Vô Phong:

“Vân nhi? ? ?”

Tần Vô Phong nghi hoặc gọi y, trong ấn tượng của Tần Vô Phong, Vân Khuynh vẫn luôn là mềm yếu ôn nhu, sao lại đột nhiên nổi cáu như vậy.

“Đại ca, ta. . .”

Vân Khuynh thở dài, đột nhiên có chút vô lực, y nghĩ không có ai hiểu y vào lúc này.

Tần Vô Phong cau mày:

“Uống dược trước, chút nữa sẽ lạnh.”

Lông mày vốn đã nhăn lại của Vân Khuynh, lập tức thắt vào với nhau, như tiểu hài tử nhao nhao lên:

“Không uống không uống, ta nói không uống là không uống.”

Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt, lẳng lặng quan sát Vân Khuynh, có chút suy nghĩ, sau đó, khuôn mặt anh tuấn, chậm rãi trầm xuống:

“Thế nhưng, Vân nhi, dược đã sắc rồi, ngươi không uống chính là lãng phí, cũng khiến cho Long Khiêm vô công khổ cực một phen.”

Thanh âm Tần Vô Phong có chút lạnh, đây là lần đầu tiên hắn dùng thanh âm lạnh như thế nói với Vân Khuynh.

Vân Khuynh mím môi:

“Không uống.”

Tần Vô Phong tăng một cái đứng lên, bưng theo chén thuốc, đi tới bên người Vân Khuynh, đưa đến bên môi y:

“Uống.”

Tần Vô Phong lúc này mặt không chút thay đổi, đôi mắt nghiêm khắc, thanh âm cũng lạnh lẽo như băng.

“Không uống! ! !”

Vân Khuynh càng lúc càng hăng hái, y cũng không tin, y không uống, Tần Vô Phong sẽ làm gì y.

Lực đạo trên tay Tần Vô Phong dùng thêm vài phần, chén thuốc trong tay chăm chú dán lên môi Vân Khuynh:

“Uống! ! !”

Thanh âm của Tần Vô Phong phóng đại không ít, vừa lãnh khốc lại nghiêm khắc, giống như đại nhân răn dạy hài tử không hiểu chuyện, Vân Khuynh bị Tần Vô Phong mắng như vậy lại càng hoảng sợ.

Nâng mắt liếc nhìn một cái, trông thấy khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, trong lòng hoảng sợ, dĩ nhiên có chút luống cuống, Tần Vô Phong như vậy khiến người ta sợ hãi.

Phát hiện đường nhìn của y, ánh mắt lạnh như băng của Tần Vô Phong nhìn thẳng vào y, bên trong mang theo vài tia âm ngoan và cảnh cáo.

Vân Khuynh sợ đến mức lập tức thu hồi đường nhìn, vô ý thức hé miệng, uống thuốc.

Lúc uống ngụm đầu tiên còn có chút không cam lòng, nhưng đã uống rồi cũng không nên tiếp tục cự tuyệt, y hừ lạnh một tiếng từ trong tay Tần Vô Phong đoạt lấy chén thuốc, nắm chặt mũi, ừng ực uống hết.

“Ha hả. . .”

Vân Khuynh buông chén thuốc xoa xoa miệng, lại đột nhiên nghe được tiếng cười, mềm nhẹ bất đắc dĩ mang theo sủng nịch.

Y có chút kinh ngạc, ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại tại khóe miệng hơi vung lên của Tần Vô Phong, có chút ngây ngẩn:

“Đại. . . Đại. . . Đại ca ngươi ngươi ngươi. . . Ngươi cười. . .”

Y nói hết lời, Tần Vô Phong mới ý thức được là mình đang cười, chân chính cười.

Tần Vô Phong luôn luôn ổn trọng, giờ đây có chút ấu trĩ giơ tay sờ sờ độ cung, vẫn như trước chưa cong xuống nơi khóe miệng:

“Thật không. . . Có thể là bởi vì Vân nhi quá đáng yêu. . .”

“Ách. . . Có sao? ? ?”

Vừa rồi Tần Vô Phong còn đang là mặt đen bao công, thế nào lập tức biến thành cái dạng này? ? ?

Hơn nữa hắn nở nụ cười, hắn nở nụ cười nha, Tần Vô Phong được xưng là không biết cười lại nở nụ cười.

Rốt cuộc là chuyện gì buồn cười như vậy? ? ?

Tần Vô Phong gật đầu:

“Đúng vậy, ức hiếp Vân nhi rất vui, biểu tình bị dọa rất đáng yêu, phản ứng cũng đáng yêu, hình dạng ngoan ngoãn uống dược cuối cùng là đáng yêu nhất. . .”

“. . .”

Vân Khuynh câm nín, y có chút hoài nghi Tần Vô Phong trước mắt, là bị người khác đánh tráo. . .

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. laclac41289 says:

    chap này Vân nhi sặc mùi dấm chua dữ dội quá, ghen bóng ghen gió, ghen đến cả hài tử ở trong bụng nữa chứ

  2. chương này anh phong hài thật

  3. hang nguyen says:

    chao nang nha ! minh theo roi chuyen cua nang may thang nay, gio moi co co hoi com duoc voi nang* tung hoa tung hoa*

  4. Smiley Joyce says:

    có con mèo nhỏ xù lông :v
    có 1 con lang ốm đói =.=
    và 1 con lang hoá ngốc…..

  5. Annie says:

    “Ta hiện tại bị các ngươi nuôi vừa nhân sâm vừa tổ yến vừa vây cá cũng không ít, dược này khó uống vậy bỏ qua đi.”
    ~> chỗ này để vi cá hợp hơn á nàng , để vây cá nghe kỳ kỳ sao đó :))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: