khuynh tẫn triền miên – chương 133+134

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 133: thanh âm ấn tượng.

 

“Được rồi, đại ca. . .”

Trải qua chuyện uống thuốc vừa rồi, Vân Khuynh phiền muộn đều bị Tần Vô Phong xóa sạch, lại khôi phục bình thường, đầu óc lập tức linh hoạt lên.

“Ân? ? ?”

Tần Vô Phong vẫn duy trì tâm tình sung sướng.

“Thái tử. . . Thái tử điện hạ hắn, cũng không có người yêu, như vậy, chúng ta sẽ chiếu theo kế hoạch, cũng hạ ‘Tình ti’ cho thị vệ Lam Hiên sao? ? ?”

Lúc trước bàn chuyện chính là thế này, nếu như thái tử có người trong lòng, vậy đem người đó đến đây, nếu như không có, vậy cũng hạ độc ‘Tình ti’ cho thị vệ Lam Hiên.

Hôm nay, thái tử thực sự không có người trong lòng, lẽ nào bọn họ liền thực sự hạ ‘Tình ti’ với Lam Hiên sao? ? ?

Người yêu nhân tạo như vậy. . .

Vân Khuynh thật sự là không thích.

Nói đến thái tử Hiên Viên Trần Vũ, Tần Vô Phong có chút đau đầu, trước không nói nên để hắn tỉnh lại dưới tình huống nào, chỉ nói sau khi tỉnh lại phải đối mặt thế nào cũng là một vấn đề.

“Hiện tại, xem ra cũng chỉ có thể làm vậy.”

“Ân. . .”

Vân Khuynh gật đầu, tuy rằng y không ủng hộ loại phương pháp này, thế nhưng, y cũng không có biện pháp tốt hơn.

Cuối cùng Vân Khuynh còn hồi thư cho Tần Vô Song, chỉ có vài nét bút, viết là tất cả mạnh khỏe không cần lo lắng các loại, chuyện muốn nói khác, y vẫn chưa viết.

Đêm đã khuya, Tần Vô Phong đã rời đi, để tiện cho việc chăm sóc y, y và Tần Vô Phong sẽ làm hàng xóm ngay cạnh nhà. . .

Tuy rằng y là nam tử, Tần Vô Phong cũng là nam tử, nhưng y dù sao cũng là ‘Đệ muội’ của Tần Vô Phong, dù thế nào cũng phải tránh cho người khác nghi ngờ về vấn đề thân phận, cho nên hai người vẫn chưa ở chung một phòng.

Ban ngày bức thư của Tần Vô Song, Tần Vô Phong cười, cùng với đàm luận giữa bọn họ, từng cái lướt qua trong óc Vân Khuynh.

Ban tay để dưới chăn, nhẹ nhàng xoa bụng.

Đối với tương lai, y đột nhiên có chút mờ mịt.

Trước đây nghĩ, chỉ cần ở bên Tần Vô Song, chậm rãi sống là được.

Thế nhưng cổ trùng khiến Tần Vô Song rời nhà, cũng khiến y phải nhìn thẳng vào một vấn đề ——

Không có Tần Vô Song, y phải làm sao đây?

Y không phải một người nam tử cổ đại, lại càng không phải một người nữ nhân chỉ có thể phụ thuộc vào nam nhân, vì sao sau khi Tần Vô Song rời đi y lại trở nên lo được lo mất.

Còn có, Hiên Viên Trần Vũ xuất hiện, nói cho y biết, tình cảnh của Tần gia, kỳ thực đã ở nơi đầu sóng ngọn gió, y không thể vẫn cứ làm một con sâu gạo, sống dưới sự che chở của Tần gia.

Người của Tần gia, đối tốt với y như vậy, y nhất định phải vì Tần gia làm chuyện gì đó. .

Cho dù không giúp được Tần gia, cũng nhất định không thể liên lụy Tần gia.

Rõ ràng đã vào đêm, nhưng đầu Vân Khuynh lại thanh tỉnh đến đáng sợ.

Y nghĩ tới chuyện này, thế nào cũng ngủ không được, đứng dậy mặc thêm quần áo, nhớ lại phương pháp tu luyện nội lực Tần Vô Song đã từng dạy y, thay đổi một thân lười biếng, ngồi ở trên giường, thong thả mà gian nan bắt đầu phấn đấu cho cuộc sống của mình.

Lần ngồi xuống này, là nguyên một đêm.

Ở nơi đan điền trong cơ thể, cảm thấy có một dòng nước ấm rất nhỏ, một đêm không ngủ, y lại không có một chút cảm thấy uể oải.

Từ trên giường bước xuống, sửa sang quần áo, y đẩy cửa ra, một luồng khí mới mẻ mà hàn lãnh lập tức đập vào mặt mà đến.

Ngoài cửa, mặt đất vẫn như trước mênh mông một mảnh, tuyết trắng trước mắt, thuần khiết không một vết bẩn.

Vân Khuynh hít một hơi thật sâu, lại thở ra, bước đi nghĩ muốn tìm Tần Vô Phong, chân còn chưa hạ xuống liền thay đổi chủ ý.

Mấy ngày nay luôn luôn phiền phức Tần Vô Phong, cũng nên để Tần Vô Phong có chút không gian cá nhân.

Lại nghĩ đến hai vị khách kia ——

Hiên Viên Trần Vũ và thị vệ Lam Hiên.

Bởi vì y sinh bệnh, mấy ngày nay vẫn chưa có cơ hội đi gặp hai người kia.

Thừa dịp hôm nay, y đi coi trộm bọn họ một chút.

Nếu như có thể, y muốn đem chuyện độc ‘Tình ti’ nói cho thị vệ Lam Hiên, để tự hắn lựa chọn, trừ bỏ thái tử hôn mê bất tỉnh, ở trong ‘Hồi Xuân đường’, hắn là người có tư cách quyết định chuyện này nhất.

Sau khi hạ quyết tâm, Vân Khuynh liền nhớ lại đi đến nơi ở an bài cho Hiên Viên Trần Vũ và Lam Hiên ngày ấy.

Trí nhớ của y quả nhiên không tệ, chưa đến một lúc đã tìm được.

Đi tới trước cửa, y vươn tay, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, y nghĩ Lam Hiên làm người trung thành như vậy, hẳn là lúc nào cũng khắc khắc canh giữ bên người thái tử Hiên Viên Trần Vũ.

Quả nhiên, ngay lập tức, Lam Hiên liền mở cửa.

Lam Hiên thấy Vân Khuynh thì có chút vô cùng kinh ngạc, nhưng hắn vẫn như trước rất khách khí chào hỏi Vân Khuynh.

Vân Khuynh trên dưới quan sát hắn một phen:

“Thân thể tốt hơn chưa? ? ?”

Lam Hiên gật đầu:

“Ta đã không có đáng ngại, chỉ là công tử nhà ta, vẫn chưa tỉnh lại.”

Vân Khuynh gật đầu, vươn tay chỉ hướng bên trong, mở miệng nói:

“Ta có thể vào xem hắn không? ? ?”

Lam Hiên có chút chần chờ, thế nhưng nghĩ lại người này chính là ân nhân cứu mạng của bọn hắn liền gật đầu:

“Đương nhiên có thể.”

Vân Khuynh được cho phép, liền nhấc chân vào cửa.

Chậm rãi hướng vào bên trong đi đến, bước chân Vân Khuynh có chút do dự, thẳng đến khi đi tới bên giường, thấy vị thái tử điện hạ Hiên Viên Trần Vũ kia, vẻ mặt tái nhợt, trầm tĩnh mà an tường nằm trên giường, tâm của y chớp lóe một tia không đành lòng.

Thở dài một tiếng, lại quay đầu nhìn Lam Hiên.

Lam Hiên dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn y, y cong môi cười cười, vẫy tay với Lam Hiên:

“Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.”

Lam Hiên nhìn Hiên Viên Trần Vũ ở trên giường không có một tia vết tích muốn tỉnh lại, gật đầu, theo Vân Khuynh đi ra ngoài.

Vân Khuynh nhẹ giọng ho khan một chút:

“Lam Hiên.”

Y dường như có chút chần chờ, thế nhưng nghĩ đến thái tử tái nhợt vừa thấy kia, cùng với lòng trung thành của người trước mắt này. . .

“Ngày ấy đại ca ta nói, công tử nhà ngươi trúng độc ‘Tình ti’.”

Lam Hiên nhíu nhíu lông mày:

“Đúng vậy, Tần công tử cũng nói độc của công tử nhà ta đã giải, nhưng vì sao hắn vẫn ngủ say bất tỉnh? ? ? Nếu không phải mạch tượng của công tử nhà ta rất bình thản, ta sẽ nghĩ các ngươi muốn hại công tử.”

Hô hấp Vân Khuynh cứng lại:

“Không, không phải như vậy, chỉ là độc ‘Tình ti’ này, không tầm thường.”

Kế tiếp Vân Khuynh tinh tế giảng giải độc tình ti cho Lam Hiên, cùng với phiền não của y, Lam Hiên cũng hoàn toàn hiểu rõ vì sao công tử nhà hắn vẫn không thể tỉnh lại.

Ra là Vân Khuynh bọn họ cố ý kê đơn để hắn ngủ say.

“Lam Hiên, ý ngươi thế nào? ? ? Hiện tại bên người công tử nhà ngươi chỉ có một mình ngươi, hắn tỉnh lại, nhìn thấy cũng sẽ là ngươi.”

Lam Hiên lại càng hoảng sợ, lập tức quỳ xuống:

“Công tử nhà ta là hạng thân phận nào. . . Há có thể để ta mạo phạm? ? ?”

Như vậy trong mắt Vân Khuynh, chính là một loại cự tuyệt không lời, cũng chính là Lam Hiên không muốn Hiên Viên Trần Vũ yêu hắn.

Vân Khuynh thở dài:

“Ngươi đứng lên đi, ta không phải công tử nhà ngươi, ngươi không cần phải sợ hãi như thế, nhưng mà. . .

Hiện tại không có biện pháp khác, ta sẽ nói một chút với đại ca để công tử nhà ngươi ngủ say vài ngày, ngươi nghĩ kỹ xem, công tử nhà ngươi, lúc tỉnh lại thấy ai thì tốt.

Nói xong Vân Khuynh lưu lại Lam Hiên lần thứ hai bước vào trong phòng.

Lam Hiên kinh ngạc đứng tại chỗ, hắn thế nào cũng nghĩ không ra công tử nhà hắn lại trúng loại độc như vậy.

Cảm tình của chủ tử là chuyện lớn, hắn cũng không dám làm chủ. . .

Nhưng, lúc chủ tử tỉnh lại, rốt cuộc thấy ai thì hợp lý? ? ?

Vân Khuynh lại đi tới bên giường Hiên Viên Trần Vũ, ngồi lên vị trí Lam Hiên vừa ngồi, đánh giá Hiên Viên Trần Vũ.

“Chúng ta rõ ràng không có khả năng đã từng gặp qua, vì sao ta lại nghĩ ngươi thoạt nhìn quen mặt như vậy? ? ?”

Đường viền có chút nhỏ bé yếu ớt, nhìn rất thoải mái cũng quen thuộc ngoài ý muốn.

Vân Khuynh đột nhiên cảm thấy hứng thú với vị thái tử này.

“Nếu như sau này ngươi leo lên ngôi vị hoàng đế, làm hoàng thượng Huỳnh Quang. . . Khi đó, ngươi là minh hoàng, đại ca bọn họ là ám hoàng. . . Ân, đều là tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, chỉ là, nếu như các ngươi xung đột, ai sẽ là người thắng? ? ?”

Nói, Vân Khuynh thật là có chút chờ mong tràng diện như vậy.

“Thế nhưng ta len lén nói cho ngươi, Vô Song rất lợi hại, đại ca càng lợi hại, Vô Hạ không biết thế nào. . . Dù sao hẳn là cũng không kém bao nhiêu, bọn họ có ba người, mà ngươi chỉ có một, thật đáng thương.”

“Hiện tại ngẫm lại đại ca bọn họ làm ‘Ám hoàng’ thật đúng là tốt hơn. . . Ba người có thể thay phiên nhau làm, mà ngươi làm hoàng đế ngoài sáng, mệt chết cũng chỉ có thể một người làm. . .

Tất cả mọi người nói đế vương gia là vô tình nhất, làm hoàng đế, đều là chỗ cao không thắng hàn. . . Không biết ngươi. . .”

Vân Khuynh hăng hái, lải nhải với Hiên Viên Trần Vũ một đống lớn chuyện trên trời dưới đất.

Hiên Viên Trần Vũ ý thức mơ mơ hồ hồ, lờ mờ có thể cảm thụ được động tĩnh bên ngoài.

Vừa có chút ý thức, chợt nghe thấy một thanh âm mềm nhẹ êm tai.

Thanh âm kia, tựa như nước chảy róc rách, tựa như gió xuân ấm áp, từ trong lòng hắn thổi qua, khiến hắn vô ý thức tham luyến thanh âm kia, muốn nghe đến càng nhiều càng nhiều.

Hắn không biết mình bị làm sao, không biết mình vì sao không thể nhúc nhích, vì sao trước mắt một mảnh hắc ám, thế nhưng, thanh âm vào lúc vừa tỉnh lại kia giải trừ khủng hoảng cho hắn.

Thanh âm kia rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn không biết y đang nói gì.

Thế nhưng loại cảm giác ôn nhu tường hòa này, lại sâu đậm khắc trong lòng hắn, từ nay về sau, không thể quên.

Nửa ngày, một thanh âm quen thuộc vang lên, là thị vệ của hắn, Lam Hiên:

“Vân công tử, ta nghĩ công tử nhà ta mở mắt, gặp được người thích hợp nhất, là tương lai. . . Thái tử phi.”

 

 

Chương 134: Biện pháp giải quyết

 

“Vân công tử, ta nghĩ công tử nhà ta mở mắt, nhìn thấy người thích hợp nhất, là thái tử phi tương lai.”

Lam Hiên tự suy xét thật lâu, quyết định đem thân phận Hiên Viên Trần Vũ để lộ ra.

Dù sao ở Giang thành phương bắc xa xôi, hắn và thái tử Hiên Viên Trần Vũ độc thân hai người, Hiên Viên Trần Vũ bị vây trong trạng thái hôn mê, hắn lại không thể ra ngoài.

Lại thêm thân phận bọn người truy giết bọn hắn không tầm thường, hắn không dám tin tưởng quan phủ địa phương, nghĩ tới đây, nếu thực sự muốn Vân Khuynh bọn họ hỗ trợ, vậy nhất định phải nói ra thân phận Hiên Viên Trần Vũ cho bọn họ.

Khiến hắn kỳ quái chính là, Vân Khuynh nghe đến từ thái tử phi, cũng không có kinh ngạc quá lớn, chỉ là hơi hơi nhíu mày suy nghĩ:

“Thái tử phi. . . Ta tam. . . Ách, là tam tiểu thư của Vân vương phủ sao? ? ?”

Lam Hiên hoài nghi nhìn Vân Khuynh, gật đầu.

Lẽ nào Vân Khuynh ngay từ đầu đã biết thân phận bọn họ, lẽ nào thân phận thái tử không đủ lực uy hiếp, vì sao Vân Khuynh sau khi biết thân phận bọn họ, còn có thể nhẹ nhàng đối mặt bọn họ như thế? ? ?

“Nếu như có thể, thỉnh Vân công tử và Tần công tử hỗ trợ, đưa thái tử của ta trở về, hoặc là đem thái tử phi đến đây.”

Vân Khuynh mím môi xong mở miệng nói:

“Được rồi, ta sẽ thương lượng chuyện này với đại ca, ngươi chiếu cố công tử nhà ngươi cho tốt.”

Vân Khuynh nói xong, lại nhìn Hiên Viên Trần Vũ nằm ở trên giường, chậm rãi nhấc chân rời đi.

Hiên Viên Trần Vũ đang hôn mê vô ý thức nhăn mày, người có thanh âm dễ nghe kia muốn đi sao? ? ?

Đáy lòng của hắn sản sinh một cổ không muốn, rất muốn rất muốn người kia ở lại. . .

Thế nhưng, hắn không mở được mắt, không mở được miệng, chỉ có thể thanh tỉnh ý thức được bước chân người kia càng lúc càng xa.

Đáy lòng mọc lên vài phần nôn nóng, hắn bắt đầu chờ mong, chờ mong thanh âm kia lần thứ hai xuất hiện. . .

Lúc Vân Khuynh trở về phòng, Tần Vô Phong đang lạnh mặt ngồi trong phòng y, đến lúc nhìn thấy y, trong ánh mắt mới hiện lên một tia yên tâm, hai tay nắm chặt chậm rãi mở ra.

Sáng sớm đến chỗ Vân Khuynh lại không thấy người, hắn còn tưởng rằng Vân Khuynh xảy ra ngoài ý muốn. . .

Dù sao Vân Khuynh bình thường tương đối lười, khả năng ra ngoài cũng quá nhỏ.

Hắn lập tức gọi Long Khiêm đi ra ngoài tìm, Long Khiêm đi rồi hắn mới nhớ tới trong hậu viện ‘Hồi Xuân đường’ có rất nhiều ám vệ, hắn nhất thời sốt ruột dĩ nhiên quên, sau khi nhớ tới liền đi hỏi ám vệ một phen, thế mới biết hành tung của Vân Khuynh.

Sau khi biết hành tung của Vân Khuynh, hắn cũng không lập tức đi tìm, mà là ngồi ở trong phòng lẳng lặng chờ, dù sao Vân Khuynh cũng cần không gian riêng tư.

Tuy là nghĩ vậy, thế nhưng vừa không thấy Vân Khuynh hắn liền bất an, e sợ Vân Khuynh sẽ ở nơi hắn không nhìn thấy xảy ra chuyện, thẳng đến nhất khắc nhìn thấy y hắn mới an tâm.

“Đại ca.”

Nhìn Tần Vô Phong ở trong phòng mình, Vân Khuynh không có mảy may ngạc nhiên, lúc nào cũng khắc khắc ở cùng Tần Vô Phong, y sớm đã thành thói quen.

“Ta vừa đến chỗ thái tử điện hạ.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Ân, ta biết.”

Hắn đang đợi, đợi Vân Khuynh tiếp theo muốn nói gì, hắn biết, Vân Khuynh chắc chắn sẽ nói chuyện độc tình ti cho thị vệ Lam Hiên, cũng không biết bản thân thị vệ kia, dự định làm thế nào.

Vân Khuynh nhăn mày, thở dài một tiếng:

“Lam Hiên nói, thái tử điện hạ, tỉnh lại nhìn thấy đầu tiên, thích hợp nhất là thái tử phi.”

Nhắc tới thái tử phi y liền nhớ tới Vân Thù, nhớ tới Vân gia, cũng nhớ tới Hồng Châu bị y lưu lại nơi đó.

Y tưởng niệm Hồng Châu, cũng thực sự không thích Vân Thù, không thích Vân vương phủ, không thích tất cả Vân gia.

Nhắc tới bọn họ liền cảm thấy trong lòng khó chịu, lúc trước gả thay, y thế nhưng đã nói muốn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với Vân phủ.

Tần Vô Phong ngưng mi trầm tư:

“Lẽ nào, để thái tử điện hạ thích tam tỷ của ngươi? ? ?

Vậy chẳng phải là quá tiện nghi cho nữ nhân tham giàu ngại khổ kia sao, nữ nhân như vậy, đâu có phong phạm mẫu nghi một quốc gia tương lai? ? ?”

Tần Vô Phong không chút khách khí phê phán Vân Thù.

Vân Khuynh tự nhiên cũng không muốn tiện nghi Vân Thù, thế nhưng trên danh nghĩa nàng là thái tử phi sắp tới, cũng đích thật là người thích hợp được chọn nhất.

Vân Khuynh suy nghĩ một phen:

“Đại ca, Vân Thù là kiêu nữ trời sinh, Vân vương phủ lại là đại thần triều đình, cũng khó trách không muốn liên quan với Tần gia mang tội ‘Tru diệt cửu tộc’. . .

Ngoại trừ tham giàu ngại khổ và tùy hứng hai điểm, Vân Thù từ nhỏ tiếp thu giáo dục tốt đẹp, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, nói tóm lại, coi như là một tiểu thư khuê các. . .”

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Ý của Vân nhi, là đồng ý với kiến nghị của thị vệ kia. . .”

Vân Khuynh cười gật đầu:

“Nói không chừng. . . Vân Thù ngày ấy không gả cho Vô Song, chính là chờ một đoạn nhân duyên này. . .

Hôm nay chúng ta phải cảm tạ nàng không gả cho Vô Song, trước đó nếu là gả đi, chúng ta cũng sẽ không gặp nhau quen nhau, ngày hôm nay, ta cũng sẽ không gọi ngươi một tiếng đại ca.”

Y nói chính là sự thực, nếu như không phải nữ nhân kia không muốn gả đi, Vân Khuynh sao có thể đi đến Tần gia? ? ?

Nhưng dưới đáy lòng Tần Vô Phong vẫn có chút không thoải mái.

Vô Song từng nói với hắn, muốn cực lực nghiêm phạt Vân gia coi thường Vân Khuynh, nhưng gần đây liên tiếp xảy ra chuyện, bọn họ còn chưa kịp ra tay, liền biến thành cái dạng như hôm nay.

Nếu như thái tử thực sự thích tam tỷ của Vân Khuynh, như vậy Vân gia ngày sau nhất định là cao quý không phải nói, thực sự là ghê tởm. Tiện nghi bọn họ.

Nhưng nếu Vân Khuynh kiên trì loại biện pháp này. . . Hắn cũng chỉ có thể tuân theo. . .

“Như vậy, liền an bài bọn họ gặp mặt đi.”

Vân Khuynh hơi cong cong môi:

“Ta không muốn gặp người của Vân gia, nói như vậy, cho người đưa thái tử điện hạ và Lam Hiên trở về kinh thành đi, đến lúc ấy, chúng ta cũng không cần quan tâm nữa.”

Tần Vô Phong lắc đầu:

“Không được, hiện tại, chỉ có thể nghĩ biện pháp đem tam tỷ của ngươi mang đến đây, Hiên Viên Trần Vũ, căn bản là không ra ngoài được.”

Vân Khuynh tiếc nuối chớp chớp mắt:

“Vì sao không được? ? ? Là bởi vì hôn mê sao. . . Cái này, tìm thêm vài người chiếu cố hẳn là ổn, dù sao hắn không bệnh tật không thương tích, chỉ là đang ngủ mà thôi.”

“Không, không phải vấn đề này, Vân nhi ngươi quên sao, nhị hoàng tử và tam hoàng tử hôm nay dường như phát điên đi tìm Hiên Viên Trần Vũ.

Ta nghĩ, nếu như chúng ta thực sự đưa Hiên Viên Trần Vũ về kinh thành, nói không chừng Hiên Viên Trần Vũ vừa ra ‘Hồi Xuân đường’ liền lập tức bị phát hiện.

Đến lúc đó, sự tình sẽ càng thêm phức tạp, hành tung của chúng ta rất có thể sẽ bị bại lộ.”

Tần Vô Phong nói nhìn về phía bụng Vân Khuynh.

Tuy rằng bụng của y đã nổi lên rõ ràng, nhưng bởi vì mùa đông mặc dày, người bình thường cũng sẽ không sinh nghi.

Thế nhưng, ngay cả như vậy, bọn họ cũng không thể mạo hiểm, không thể xảy ra một chút sơ xuất.

“Nói như vậy. . .”

Lông mày của Vân Khuynh thắt vào với nhau:

“Nhất định phải đưa Vân Thù đến đây. . . Ai, thực sự là phiền phức, đại ca, ta hối hận, hối hận ngày đó nói ngươi cứu bọn họ.”

Con người Tần Vô Phong mềm đi:

“Không sao, chuyện này ta sẽ tận lực xử lý tốt.”

Vân Khuynh cũng không muốn làm khó hắn, gật đầu:

“Ân, vậy đưa Vân Thù đến đi, cùng lắm là ta ngồi ở trong phòng không ra, tự nhiên cũng sẽ không phải nhìn thấy nàng.”

Tần Vô Phong xoa cằm:

“Nàng là khách, chúng ta là chủ, nào có đạo lý chúng ta phải trốn nàng, gặp rồi thì đã sao? ? ? Vân nhi còn có thể sợ nàng sao? ? ?”

Vân Khuynh chu miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ phiếm đen:

“Làm gì có chuyện đó, tuy rằng nàng điêu ngoa dị thường, thế nhưng từ nhỏ đến lớn, ta căn bản chưa sợ nàng! ! ! Chỉ là không muốn thấy nàng. . .”

Đôi mắt Vân Khuynh lóe lóe:

“Ta sợ dáng dấp của nàng, sẽ ảnh hưởng khẩu vị của ta, ảnh hưởng tâm tình của ta. . .”

“Ách. . .”

Tần Vô Phong giật mình, Vân Khuynh lời này nói rất hay, khiến cho Tần Vô Phong cong lên khóe môi:

“Được được được, để không cho nàng ảnh hưởng khẩu vị của ngươi, tâm tình của ngươi, chờ nữ nhân kia tới, chúng ta liền về Tần gia, có được không?”

Vân Khuynh mạnh gật đầu:

“Ân, được.”

Vì vậy, Tần Vô Phong song song phải ứng đối với nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong và tam hoàng tử Hiên Viên Lâm Phong, lại bắt đầu sầu lo làm thế nào đưa Vân Thù từ kinh thành đi tới Giang thành.

Tự nhiên là không thể gióng trống khua chiêng mời đi, hơn nữa, lấy thân phận tru cửu tộc bên ngoài của Tần gia, Vân gia nhất định sẽ không nể tình, huống hồ để Vân Khuynh gả thay, đối với Tần gia, Vân gia hiện tại rất chột dạ.

Vậy phải làm sao? ? ?

Lẽ nào phải. . . bắt Vân Thù?

Tần Vô Phong nghĩ đến đây thì gật đầu.

Đúng, bắt đến, dọc trên đường đi hù dọa hù dọa thiên kim tiểu thư kia, dù thế nào cũng không thể tiện nghi cho nàng.

Vân Khuynh thấy đôi mắt hắn híp lại, một tia tâm tình kỳ quái ở trên khuôn mặt nhộn nhạo ra một loại biểu tình quỷ dị, y đột nhiên đánh cái rùng mình:

“Đại ca, ngươi đây là đang. . .”

“Ta đang suy nghĩ làm thế nào ‘Đón’ tam tỷ ngươi đến Giang thành.”

Vân Khuynh vừa nghĩ đây đích thật là một vấn đề, thế nhưng thấy Tần Vô Phong như vậy, xem ra là có dự tính:

“Đại ca dự định ‘Đón’ thế nào?”

Tần Vô Phong tâm tình tốt nói:

“Ta chuẩn bị để Long Dạ và Long Liễm đi kinh thành bắt nàng đến đây, thuận tiện ở trên đường ‘Chiếu cố’ nàng thật tốt, ý của Vân nhi thế nào?”

“Ách. . . Bắt sao?”

Vân Khuynh sợ run một chút sau, mặt mày rạng rỡ, cười tươi như hoa:

“Tốt lắm tốt lắm, phương pháp này của đại ca rất tốt, vậy cứ thế ‘đón’ nàng đến đi.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. laclac41289 says:

    Vân nhi hư quá

Để lại bình luận

%d bloggers like this: