khuynh tẫn triền miên – chương 137+138

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 137: Tần gia khó cả đôi đường.

 

“Ta cho ngươi thời gian một tháng, ngươi nếu có thể tra ra thân phận của ta, ta liền đáp ứng ngươi một cái điều kiện, nhưng nếu tra không ra, ngươi liền nhận lời một cái điều kiện của ta, thế nào?”

Một tháng?

Đây quả thực là vũ nhục cái tên thần bộ của hắn!

Hiên Viên Bất Kinh ý nghĩ luôn luôn lãnh tĩnh, gần như là không hề nghĩ ngợi, toàn bộ lý trí đều lập tức bị tức giận xông lên trong lòng bao phủ:

“Được, có cái gì không được, có người muốn nợ ta một cái nhân tình, ta cớ gì mà không làm?”

Nam hoa khôi xinh đẹp quyến rũ cong môi cười:

“Được, rất khí phách, sau đó, ngươi có thể gọi Lạc.

Sở Tiếu Ca nhìn hoa khôi, lại nhìn Hiên Viên Bất Kinh, một cỗ dự cảm không tốt nảy lên trong lòng, mà dự cảm của hắn, thường thường đều rất chuẩn xác.

“Đại ca, ta sẽ giúp ngươi.”

Hiên Viên Bất Kinh nhíu nhíu mày:

“Tiếu Ca, đừng khẩn trương, năng lực của ta ngươi còn không tin sao?”

Lạc hơi giương mi:

“Đúng vậy, Sở Tiếu Ca, ngươi nếu là trợ giúp Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh chẳng khác nào là làm bừa, không chiến mà bại.”

Hiên Viên Bất Kinh hừ lạnh một tiếng:

“Ta không tin ngươi có được mấy cái thân phận có thể khiến ta dùng thời gian một tháng cũng tra không ra.”

Sở Tiếu Ca hung hăng trừng Lạc:

“Lúc trước ngươi từng nói để chúng ta đuổi bắt Dạ Lạc Huyền, giá cả tùy tiện cho chúng ta khai, được, chúng ta hôm nay khai. . .”

“Tiếu Ca. . .”

“Mười vạn lượng hoàng kim.”

Hiên Viên Bất Kinh vẫn là chậm một bước, hắn quên nói cho Sở Tiếu Ca, đêm nay để gặp hoa khôi này hắn đã dùng mười vạn lượng hoàng kim.

Cứ như vậy, bọn họ chẳng khác nào lao động miễn phí, căn bản cái gì cũng không kiếm được.

Sở Tiếu Ca thấy Hiên Viên Bất Kinh trầm mặt có chút không giải thích được:

“Đại ca, làm sao vậy?”

Hiên Viên Bất Kinh không có mở miệng, Lạc nhưng thật ra cười càng thêm quyến rũ động nhân:

“Ngươi chẳng lẽ không biết, đại ca tốt của ngươi, đêm nay vì ta vung tiền như rác, dùng chính là con số ngươi vừa nói. . . Cái này vừa lúc, thanh toán xong, ha hả.”

Hiên Viên Bất Kinh lúc này nghĩ khuôn mặt của nam hoa khôi thật sự là đáng hận đến cực điểm, hắn lắc lắc ống tay áo, lôi kéo Sở Tiếu Ca rời đi.

Khóe miệng của Lạc câu lên nụ cười tràn đầy ẩn ý, hắn tâm tình rất tốt sửa sang lại quần áo, đi theo phía sau Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca, chuẩn bị chờ đợi Dạ Lạc Huyền đến tìm bọn họ.

Phương bắc, Giang thành ‘Hồi Xuân đường’, Vân Khuynh từ ngày tĩnh toạ nguyên một đêm kia, ngày thứ hai tỉnh lại không hiện một chút uể oải, y liền nhiều ngày liên tục tĩnh toạ.

Đối với phương bắc hàn lãnh cũng thích ứng hơn một chút, cũng dần dần có thể cảm thụ dòng nhiệt lưu ở giữa gân mạch, tuy rằng nội lực này rất nhỏ, nhưng đối với y mà nói đây đã là tiến bộ kha khá.

Cuộc sống hiện tại của y, chính là ngày đêm đảo lộn, bình thường tĩnh tọa một đêm, sáng sớm đến chỗ Hiên Viên Trần Vũ và thị vệ Lam Hiên một chút, dùng xong bữa trưa liền ngủ, lần ngủ này, thường thường có thể ngủ nguyên buổi chiều, mãi cho đến lúc dùng bữa tối.

Bọn họ bên này, tất cả mọi người đều trải qua những ngày tương đối bình thản.

Tần phủ bên kia, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong lại không thể nhịn thêm.

“Nhị ca.”

Sắc mặt tương đối ôn nhuận như trước, thế nhưng đáy mắt của Hiên Viên Lâm Phong lại âm độc không gì sánh được nhìn Hiên Viên Khê Phong, mở miệng nói.

Hiên Viên Khê Phong nôn nóng bất an, rõ ràng hơn nhiều Hiên Viên Lâm Phong:

“Tam đệ, lẽ nào ngươi có biện pháp tìm được tiểu ngũ nhi?”

Hiên Viên Lâm Phong hừ lạnh một tiếng:

“Tần gia, Tần gia cũng không gì hơn cái này, ở trên địa bàn của bọn họ dĩ nhiên ngay cả một người cũng tìm không được. . . Bọn họ dựa vào cái gì chia đều thiên hạ với Hiên Viên gia chúng ta?”

Hiên Viên Khê Phong nhíu nhíu mày:

“Lâm Phong, hiện tại tìm được tiểu ngũ nhi mới quan trọng, Tần gia trước không cần lo lắng.”

Hắn vẫn tưởng rằng tam đệ giống hắn, đều coi Hiên Viên Trần Vũ quan trọng không gì sánh được.

Thế nhưng, vì sao hiện tại hắn càng ngày càng nghĩ, trong lòng Hiên Viên Lâm Phong, quyền thế vẫn quan trọng hơn?”

Về chuyện Tần phủ không tìm được Hiên Viên Trần Vũ, đương nhiên không phải Tần phủ vô năng, mà là. . . Tần Vô Phong đã sớm truyền thư không cho Tần Vô Hạ nhúng tay vào việc này.

Bởi vậy. Tần gia căn bản là chưa từng giúp bọn hắn đi tìm Hiên Viên Trần Vũ, nếu không đi tìm, làm sao có thể tìm thấy.

Cho tới nay, sợ là chỉ có quan phủ địa phương, mới là chân chính ra sức giúp bọn hắn.

Hiên Viên Lâm Phong bị ngữ khí nghiêm khắc của Hiên Viên Khê Phong nói mà có chút không vui, hắn liếc nhìn Hiên Viên Khê Phong, nói chuyện:

“Nếu muốn dễ dàng, chắc chắn tìm được Vũ nhi, ngoại trừ thỉnh cầu tam đại thần bộ bang trợ ra, xem ra chỉ có đi ‘Bách Hiểu Lâu’ mua tin tức. . . Tam đại thần bộ tự nhiên không ở trong Giang thành, thế nhưng, nhị ca, chúng ta có thể lợi dụng ‘Bách Hiểu Lâu’ tra ra hành tung của Vũ nhi.”

Hiên Viên Khê Phong nhíu nhíu mày:

“Một tổ chức giang hồ mà thôi, có năng lực lớn như vậy sao, đáng giá tín nhiệm?”

Hiên Viên Lâm Phong gật đầu:

” ‘Bách Hiểu Lâu’ tuy rằng mới xuất hiện trên giang hồ, nhưng thực lực lại không thể khinh thường, hơn nữa một khi nhận nhiệm vụ cho tới bây giờ chưa từng xảy ra sai lầm, danh tiếng vô cùng tốt, có thể thử một lần.”

“Ta từng nghe nói, muốn tìm ‘Bách Hiểu Lâu’ làm việc, phải đặt năm đóa bạch tàn hoa ở trước cửa nhà.

Nhưng bạch tàn hoa nở từ tháng năm đến tháng chín, hiện tại trời băng đất tuyết, làm thế nào có bạch tàn hoa?”

Hiên Viên Lâm Phong phất phất ống tay áo, đi về phía trước:

“Bạch tàn hoa, tự nhiên là tìm Tần gia, tìm không được người sống, tìm một vật chết, hẳn là có thể chứ?”

Hiên Viên Khê Phong gật đầu, cùng Hiên Viên Lâm Phong đến tìm Tần Vô Hạ hỏi bạch tàn hoa.

Tìm người có thể từ chối tìm không được, tìm một đóa hoa trái mùa, nếu tìm không được nữa, Tần gia thực sự sẽ xấu hổ vô cùng.

Hơn nữa lúc Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đến tìm Tần Vô Hạ hỏi bạch tàn hoa, Tần Vô Hạ đang bận đến sứt đầu mẻ trán, không rảnh bận tâm, vội vã đem việc này giao cho Tần tổng quản.

Thẳng đến khi năm đóa bạch tàn hoa đặt ở trước cửa nhà, lúc Thượng Quan Nhược Vũ huynh muội tìm tới, mới đầu đầy hắc tuyến tìm Tần Vô Hạ hỏi nguyên nhân.

Tần Vô Hạ đến lúc đó mới bỗng nhiên tỉnh lại, lập tức hiểu ra Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong gây nên chuyện gì.

Hắn khẽ chửi lên vài câu:

“Đầu của hai tên hoàng tử này phản ứng thật nhanh, dĩ nhiên nghĩ đến ‘Bách Hiểu Lâu’ .”

Thượng Quan Nhược Vũ khinh bỉ:

“Lẽ nào cũng giống đầu của tam lão đại ngươi sao? Lúc người ta hỏi muốn bạch tàn hoa ngươi không nghĩ tới là vì sao sao?”

Tần Vô Hạ vươn tay xoa xoa huyệt thái dương:

“Không, đích thực là không nghĩ tới, toàn bộ chuyện của Tần gia đều về tay ta. . . Quá mệt mỏi, ta rốt cục cảm nhận được đại ca khổ cực.”

Thượng Quan Nhược Vũ nhìn hình dạng uể oải của hắn một chút cũng không đau lòng, lập tức mở miệng:

“Biết sau đó liền nghe lời đại ca ngươi một chút, giống như ta, một chút cũng không gây sự cho ca ca.”

Thượng Quan Nhược Vũ nói một chút cũng không đỏ mặt, chỉ trích giáo huấn Tần Vô Hạ xong, nàng nhăn lại đôi lông mày mảnh khảnh:

“Ta nói, tam lão đại, đại lão đại rõ ràng không cho chúng ta cai quản việc này. . . Thế nhưng hai người hoàng tử kia mua tin tức của ‘Bách Hiểu Lâu’ , ‘Bách Hiểu Lâu’ bán ra, sẽ là trái với mệnh lệnh của đại lão đại, không bán, vậy sẽ đánh mất uy tín của ‘Bách Hiểu Lâu’.”

Phải làm thế nào mới được?

Lăn lộn trong Tần gia và thế lực thuộc quyền Tần gia một đoạn thời gian, Thượng Quan Nhược Vũ hoàn toàn coi Tần gia là người một nhà, xưng hô Tần Vô Phong đại lão đại, Tần Vô Song nhị lão đại, Tần Vô Hạ tam lão đại.

Còn vụng trộm gọi Vân Khuynh tiểu lão đại.

Vấn đề Thượng Quan Nhược Vũ đưa ra, cũng là vấn đề Tần Vô Hạ đau đầu nhất, hắn thở dài:

“Các ngươi cứ nhận thiếp mời của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong trước đi, sau đó ở lại Tần phủ, ta truyền thư hỏi đại ca một câu phải làm thế nào, nếu không được, vậy trực tiếp giúp bọn hắn tìm thái tử điện hạ.

Ta nghĩ đại ca không cho ta nhúng tay vào việc này, chính là vì phân tranh giữa Tần gia và triều đình.

Đến lúc đó cho dù ‘Bách Hiểu Lâu’ tìm ra thái tử điện hạ, cũng không liên quan đến Tần phủ, Tần phủ chẳng khác nào còn chưa gia nhập phân tranh.”

Thượng Quan Tôn vẫn đi theo phía sau Thượng Quan Nhược Vũ nghe hai người nói chuyện, khẽ nhíu mày:

“Ta cảm thấy, vẫn là thỉnh giáo đại công tử một chút mới tốt.”

Tần Vô Hạ gật đầu, lập tức bắt đầu viết thư.

Tần phủ và ‘Hồi Xuân đường’ đều ở Giang thành, vậy nên tốc độ truyền thư rất nhanh.

Không đến một hồi, Tần Vô Phong đã nhận được tin tức, hắn cũng bắt đầu lúng túng.

“Đại ca, làm sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?”

Vân Khuynh thấy từ khi Tần Vô Phong gỡ xuống tờ giấy trên đùi bồ câu bay từ ngoài cửa vào, đôi lông mày của hắn chưa từng thả lỏng, không khỏi lo lắng hỏi.

Tần Vô Phong nâng mi nhìn y, lắc đầu:

“Không tính là chuyện lớn, chỉ là đích xác có chút rắc rối.”

Vân Khuynh nhíu mày:

“Chuyện gì vậy, nói nghe một chút.”

Tần Vô Phong thở dài:

“Nhị hoàng tử và tam hoàng tử, vận dụng ‘Bách Hiểu Lâu’ tra tin tức của Hiên Viên Trần Vũ.”

“Ách. . . Hai người hoàng tử giảo hoạt này.”

Đem việc này xoay ở trong lòng, Vân Khuynh lập tức biết chỗ rắc rối.

“Không thể đánh mất uy tín của ‘Bách Hiểu Lâu’, danh tiếng đối với tổ chức như ‘Bách Hiểu Lâu’, là trọng yếu phi thường.”

“Ta biết.”

Tần Vô Phong gật đầu.

“Vậy đại ca dự định làm như thế nào?”

Khó cả đôi đường, làm thế nào mới có thể trở thành toàn vẹn đôi đường?

 

 

Chương 138: Mùa đông ấm áp.

 

“Vậy đại ca dự định làm như thế nào? ? ?”

Khó cả đôi đường, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể trở thành toàn vẹn đôi đường? ? ?

So với việc thái tử bị tìm được, danh dự của ‘Bách Hiểu Lâu’ hình như là quan trọng hơn.

Tần Vô Phong trầm ngâm một lúc lâu:

“Để ‘Bách Hiểu Lâu’ đi tra tin tức của Hiên Viên Trần Vũ cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, chúng ta về Tần phủ.”

Vân Khuynh nhíu chặt lông mày:

“Này. . . Nếu như thái tử tỉnh lại trong tay bọn họ vậy phải làm sao? ? ?”

Nói vậy, thái tử điện hạ chẳng phải là yêu. . .

Khụ khụ, cho dù không tính đến ‘Tình ti’, nếu nhị hoàng tử và tam hoàng tử, hạ độc thủ với thái tử điện hạ đang hôn mê bất tỉnh thì sao? ? ?

Tần Vô Phong vươn tay sờ sờ đầu y, ôn hòa lắc đầu:

“Không sao, Vân nhi, chẳng lẽ ngươi quên, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đang ở trong Tần phủ, cơm nước của bọn họ đều là do chúng ta cung cấp, muốn để thái tử không tỉnh lại còn không dễ dàng sao? ? ?

Vấn đề lớn nhất, chính là sợ nhị hoàng tử và tam hoàng tử sẽ ra tay với thái tử, lại giá họa cho Tần phủ. . .

Thế nhưng, sự tình đã đến nước này, ta sẽ tăng thêm người theo dõi bọn họ, bảo hộ thái tử, hẳn là có thể. . .

Chỉ cần Long Dạ và Long Liễm có thể đúng lúc mang thái tử phi đến, Hiên Viên Trần Vũ thuận lợi tỉnh lại, chúng ta sẽ không cần lo lắng thêm.”

Vân Khuynh suy tư nửa ngày, y phải thừa nhận, biện pháp Tần Vô Phong nói, hình như là biện pháp tốt nhất hiện nay.

“Ân, còn có Lam Hiên, hắn vẫn ở bên thái tử điện hạ, hẳn là có thể tránh cho trạng huống bất ngờ phát sinh.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Nhưng là, còn có chút chuyện tương đối phiền phức, chính là rốt cuộc phải để Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tìm được Hiên Viên Trần Vũ ở nơi nào. . .”

Dù sao, Tần gia biểu hiện ra ngoài cùng với quan viên lớn nhỏ trong Giang thành, đều là đang lao lực dùng tất cả lực lượng cũng không tìm được Hiên Viên Trần Vũ. . .

“Nếu như ‘Bách Hiểu Lâu’ trực tiếp nói cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, Hiên Viên Trần Vũ đang ở ‘Hồi Xuân đường’, nhị hoàng tử và tam hoàng tử tất sẽ hoài nghi Tần gia. . .”

Vân Khuynh mím môi, không nghĩ tới y nhất thời cao hứng đi xem một khối đất trống, tùy tiện cứu một người, dĩ nhiên rước lấy nhiều phiền toái như vậy cho mọi người.

“Đại ca, ta nhớ kỹ, địa phương chúng ta cứu thái tử điện hạ, là ở ngoại ô Giang thành? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Đúng, là ở ngoại ô, ở chỗ chúng ta chọn làm cô nhi viện.”

Đôi mắt Vân Khuynh lóe lóe, chậm rãi cong môi:

“Đại ca, ngươi có thể chuyển thái tử điện hạ tới Lâm thành không, hoặc là trấn nhỏ bên cạnh Giang thành? ? ?”

Lông mày của Tần Vô Phong giãn ra, lập tức hiểu ý Vân Khuynh.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tuy là rất nôn nóng tìm Hiên Viên Trần Vũ, nhưng chỉ tìm người ở trong Giang thành và phụ cận Giang thành, không làm ầm lên, có rất nhiều địa phương nhỏ cũng không biết quan phủ đang tìm người.

Nếu như đem Hiên Viên Trần Vũ đưa tới địa phương đoạn tuyệt với nhân thế bên cạnh Giang thành, như vậy, có thể coi là có người vô ý cứu Hiên Viên Trần Vũ, lại không biết người bên ngoài đang tìm Hiên Viên Trần Vũ, cực kỳ hợp tình hợp lý.

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Đưa Hiên Viên Trần Vũ đi có chút phiền phức. . .

Thế nhưng, đêm nay để Long Kính và Lam Hiên thử chuyển hắn đến Cô Sa trấn bên cạnh Giang thành xem. . .

Những người ở đó có chút quái dị, không thích tiếp xúc với người ngoài, cũng có thế lực nhất định, có thể thừa thụ hai vị hoàng tử tức giận. . .”

Suy nghĩ một chút, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tìm Hiên Viên Trần Vũ lâu như vậy cũng không thấy, tất sẽ cho rằng có người cố ý chứa chấp Hiên Viên Trần Vũ.

Cứ như vậy, lúc tìm được Hiên Viên Trần Vũ, bọn họ nhất định sẽ trách tội người cứu Hiên Viên Trần Vũ.

Cô Sa trấn có thể coi là bồng lai tiên cảnh nửa khép kín, bí ẩn gần như là ẩn cư, mặt khác nơi ấy, còn có cao thủ.

Chí ít, mấy năm trước, các vị các trưởng lão Tần gia trên danh nghĩa oai phong một cõi này, đều ở nơi đó ẩn cư, trải qua sinh hoạt nhàn hạ thoải mái.

Hơn nữa, nơi ấy, không chỉ có mấy lão đầu này, còn có tri kỷ bạn tốt của họ, một đám gia hỏa lớn tuổi, tùy tiện lôi ra một người, ở trên giang hồ đều là nổi danh.

Đến lúc đó, nếu như Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong có thái độ bất kính, vậy chỉ sợ có hại là bọn họ.

Hoàng tử? ? ? Hoàng tử thì sao, mấy lão đầu này căn bản là không để vào mắt.

Kỳ thực Tần Vô Phong vốn cũng không muốn làm phiền các lão nhân trong trấn kia, chỉ là thời gian cấp bách, cao thủ của ‘Bách Hiểu Lâu’ phải ở trong thời gian hữu hạn lấy được hành tung thái tử đưa cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, bọn họ căn bản không có thời gian chuyển Hiên Viên Trần Vũ đến địa phương xa hơn.

Trong thời gian hữu hạn, xung quanh Giang thành, xem ra cũng chỉ có Cô Sa trấn là có khả năng chống đỡ tai họa như vậy.

Cho nên, Tần Vô Phong chỉ phải lựa chọn đem Hiên Viên Trần Vũ chuyển đến Cô Sa trấn.

Chỉ là, quấy rối bọn họ, cũng phải trả một cái giá tương đương. . .

Nghĩ vậy, Tần Vô Phong có chút đau đầu, đám lão đầu kia, không biết lại muốn dùng chiêu gì vội tới kiếm chuyện với hắn. . .

Dưới đáy lòng thở dài, hắn cũng không nói chuyện này cho Vân Khuynh.

Vào đêm, Tần Vô Phong mang Vân Khuynh rời khỏi ‘Hồi Xuân đường’ trở lại Tần phủ.

Mà Long Kính là dẫn Lam Hiên, mang theo thái tử Hiên Viên Trần Vũ, phi thường nguy hiểm tránh thoát lục soát toàn thành, thành công rời khỏi Giang thành, xuất phát về phía Cô Sa trấn.

Cô Sa trấn.

“Hài tử Vô Phong kia, cũng có lúc phải cầu chúng ta hỗ trợ, hiếm có hiếm có, thực sự là hiếm có! ! !”

Đêm đã khuya, hai lão nhân mái tóc hoa râm, sắc mặt nhưng vẫn hồng nhuận như xưa cùng nhau xem thư Tần Vô Phong gửi tới.

Bọn họ một người là đại trưởng lão Tần gia, một người là tiểu trưởng lão Tần gia ( nữ ), cũng là một đôi lão phu lão thê.

Nghe đại trưởng lão cảm thán, tiểu trưởng lão cong lên khóe môi:

“Lúc Vô Phong gửi thư, hẳn là đã làm chuẩn bị trả giá tương đương.”

Tuy rằng đã qua trăm tuổi, nhưng đại trưởng lão vẫn yêu tiểu trưởng lão như lúc ban đầu, vươn bàn tay thon dài, ôn nhu cởi dây cột tóc cho tiểu trưởng lão:

“Đàn lão gia hỏa chúng ta ở chỗ này, đâu cũng không ra ngoài, không thiếu ăn chẳng thiếu mặc, chỉ là buồn chán một chút, trên thư Vô Phong nói người này thân phận đặc biệt. . .”

“Vô Phong xin chúng ta giúp đỡ, nhất định là sự tình có chút vướng tay chân, hiếm khi nào có việc giải buồn, có kịch để xem, lần này buông tha Vô Phong cũng không sao.”

“Không. . .”

Tiểu trưởng lão vươn tay đè lại tay của đại trưởng lão, trong lòng không biết đại trưởng lão nói như vậy, rốt cuộc là vô cùng thiện lương hay là vô cùng tà ác.

“Không được, Vô Phong hiếm khi nào cần chúng ta hỗ trợ, nhất định không thể buông tha. . . Kỳ thực ta cũng không nghĩ muốn làm gì hắn, chính là. . . Đoạn thời gian trước, hài tử Vô Song kia không phải thú thê sao. . . Thế nhưng dĩ nhiên cưới một nam tức phụ. . . Trong lòng mọi người đều bất mãn, lần này, chúng ta liền giới hạn cho Vô Phong trong một khoảng thời gian nhất định phải tìm một tôn tức phụ ( cháu dâu ) chân chính cho chúng ta.”

“Này. . . Dưa hái xanh không ngọt. . . Vô Phong nếu như không có đối tượng, như vậy cũng quá làm khó hắn.”

Tiểu trưởng lão nhíu mày:

“Thật không? ? ? Làm khó? ? ? Vậy chờ đến sáng ngươi đi hỏi mọi người một chút, xem mọi người là muốn buông tha Vô Phong, hay là đồng ý với ta, để Vô Phong nhanh chóng tìm tức phụ.”

Đại trưởng lão im miệng không nói, kết quả không cần chờ đến sáng, hắn đã biết.

Đám gia hỏa buồn chán đến phát điên kia, tự nhiên là thích xem người khác khó xử — giống hắn.

Ngày thứ hai, Hiên Viên Trần Vũ được đưa tới Cô Sa trấn, người trong Cô Sa trấn cũng nhất trí đồng ý để Tần Vô Phong tìm một nữ tức phụ chân chính.

Về phần nam tức phụ của lão nhị Tần Vô Song, tuy rằng ở trong lòng hiện tại chưa thể tiếp thu, thế nhưng, bọn họ cũng không có địch ý quá lớn.

Then chốt vẫn là chờ đến lúc gặp người, nói không chừng một nam tức phụ cũng sẽ khiến bọn họ yêu thích.

Trong lúc các lão nhân ở Cô Sa trấn thảo luận chung thân đại sự của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, Tần Vô Phong đã theo thường lệ đến gọi Vân Khuynh rời giường.

Lúc ở ‘Hồi Xuân đường’, có thể thỉnh thoảng để cho người khác hỗ trợ chiếu cố một chút, nhưng trở lại ‘Vô’ viện Tần gia, liền triệt để chỉ còn lại Tần Vô Phong và Vân Khuynh hai người, toàn bộ chuyện chăm nom Vân Khuynh, đều chỉ có thể Tần Vô Phong tự thân ra tay.

Năm nay tuyết rơi nguyên một mùa đông, cửa ải cuối năm cũng càng ngày càng gần.

Phỏng chừng đến lễ mừng năm mới, nhị hoàng tử tam hoàng tử và thái tử, đều phải chạy về hoàng cung, hôm nay nghĩ đến, thời gian bọn họ rời đi, cũng đã gần ngay trước mắt.

Tuyết trên bầu trời, có lớn có nhỏ, sau khi dùng xong bữa sáng, Vân Khuynh cầm lấy áo choàng rất nặng bọc lại thân thể mình, để Tần Vô Phong cùng y đi ra ngoài một chút.

Đẩy cửa ra là trời băng đất tuyết chẳng hề thay đổi, ánh mắt Vân Khuynh đảo qua mỗi một địa phương, tuyết trắng vọng vào trong mắt, trong lòng y, lại cảm thấy ấm áp nhàn nhạt.

Ở đây, Tần phủ, có thể cho y cảm giác ấm áp, cảm giác về nhà.

Những ngày ở ‘Hồi Xuân đường’, tuy rằng y cũng được chăm sóc rất tốt, thế nhưng, y vẫn nghĩ thiếu đi một loại cảm giác, khi đó y cũng không biết thiếu cái gì.

Hiện tại trở về, rốt cục biết thiếu cái gì.

Ra là thiếu một phần thân thiết, ở nơi đó, y rõ ràng chỉ là một người khách qua đường, sẽ không ở lâu, cho nên, mọi thứ nhìn vào trong mắt đều là lạnh tanh.

Mà Tần phủ, y đã coi Tần phủ như nhà của mình, quay về nơi đây, toàn bộ cảm giác đều xảy ra biến hóa, tất cả tất cả, cho dù là tuyết lạnh, ở trong mắt y, cũng trở nên xinh đẹp vạn phần.

Tần Vô Phong đứng ở bên người Vân Khuynh, thấy trên khuôn mặt tuyệt mỹ của y mang theo ý cười nhàn nhạt nhìn một mảnh cảnh đông này, hình như là cực kỳ hạnh phúc vui sướng, từ đó tâm tình của hắn cũng bị dễ dàng nhuộm theo.

“Ta cảm thấy đây là mùa đông ấm áp nhất.”

Tần Vô Phong mở miệng cảm thán, tình ý dạt dào đều giấu ở sâu trong câu nói.

Vân Khuynh không biết có nghe hiểu ý của Tần Vô Phong nói hay không, y vươn tay, đón lấy hoa tuyết còn đang bay xuống, gật đầu.

“Đúng vậy, mùa đông ở đây rất lạnh, nhưng đích thật là một mùa đông ấm áp.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Tem nhá~~~ Ta phải off ròi, hông thể cmt *beep* nàng đc *lè lưỡi*

  2. Smiley Joyce says:

    thật đáng yêu (*0*)

Để lại bình luận

%d bloggers like this: