khuynh tẫn triền miên – chương 139+140

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Chương 139: tự mình tìm kiếm.

 

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong kích động không gì sánh được từ trong tay ‘Bách Hiểu Lâu’ lấy được địa đồ của Cô Sa trấn.

Trong mắt bọn họ chỉ có tờ giấy hơi mỏng kia, tuyệt không lưu ý người của ‘Bách Hiểu Lâu’ nhân cơ hội bắt bí.

Thượng Quan Nhược Vũ mang theo nhân bì diện cụ sau khi bắt chẹt N ngân lượng, N châu bảo cộng thêm vài tấm bản đồ kho báu, cao hứng bừng bừng rời đi, mà hai vị hoàng tử bị bắt chẹt cũng bởi vì biết được tin tức của Hiên Viên Trần Vũ mà vui vẻ phi thường.

Vì vậy, song phương thoả mãn, giai đại vui mừng.

Biết được hành tung của Hiên Viên Trần Vũ, lại có được địa đồ Cô Sa trấn, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tự nhiên là khẩn cấp, vội vã muốn đi Cô Sa trấn tìm người.

Bọn họ thậm chí chưa kịp nói cho Tần Vô Hạ, trực tiếp mang theo hai người thiếp thân thị vệ của mình lập tức xuất phát.

Nhìn thân ảnh của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong cùng với thị vệ bọn họ rời đi, Thượng Quan Nhược Vũ ở trên cây xoay người nhảy xuống, vỗ vỗ tay, sửa sang lại quần áo mới mở miệng:

“Bọn họ thật đúng là khẩn cấp, ca ca, chúng ta đi báo cáo cho tam lão đại đi, hô, cuối cùng cũng bảo vệ được danh tiếng của ‘Bách Hiểu Lâu’ chúng ta.”

Thượng Quan Nhược Vũ hiện tại rất tiêu sái, mỗi ngày đều có thể nhận được đủ loại nhiệm vụ, cảm thấy hứng thú thì kéo ca ca cùng đi tra xét, không có hứng thú trực tiếp giao cho thủ hạ đáng tin, còn mình thì cùng thân ca ca đi du ngoạn, không lo ăn chẳng lo mặc, cũng không cần lo người trong gia tộc tìm đến.

Có thể không cần lo nghĩ ở bên Thượng Quan Tôn, không còn thấp thỏm như lúc trước, ánh mắt cổ vũ của mọi người khiến Thượng Quan Nhược Vũ càng thêm chờ mong cảm tình của bọn họ phát triển.

Nàng tin tưởng, nàng cùng ca ca của nàng Thượng Quan Tôn trở thành người yêu, chỉ là vấn đề thời gian, đến lúc rồi sẽ tự nhiên mà thành nước chảy thành sông trở thành người yêu.

Thượng Quan Tôn vươn tay phất đi hoa tuyết trên mái tóc màu mực của nàng, ôn hòa mở miệng:

“Bên ngoài khí trời lạnh, chúng ta vào thôi.”

Thượng Quan Nhược Vũ đáng yêu cười cười, lôi kéo cánh tay Thượng Quan Tôn nói:

“Ân, được.”

Tần Vô Hạ số khổ vẫn như cũ đang làm cu li, nhìn thấy Thượng Quan Nhược Vũ huynh muội, lập tức ném bút trong tay, nằm úp lên bàn than thở:

“Các ngươi nói đại ca của ta lúc nào mới có thể trở về? ? ? Chờ đến khi đại ca trở về, ta có thể bị mệt thành một kẻ ngu si hay không? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ khinh bỉ:

“Tam lão đại, nhìn bộ dáng này của ngươi, đừng nói so với đại lão đại, cho dù so với nhị lão đại cũng là kém đến ngàn dặm.”

Tần Vô Hạ cau mày thở dài:

“Đúng vậy, cho nên bọn họ mới là đại lão đại và nhị lão đại, mà ta, chỉ là tam lão đại. . . Chuyện ‘Bách Hiểu Lâu’ làm xong chưa? ? ? Hai tên hoàng tử đầu óc có vấn đề kia đâu? ? ?”

“Hì hì.”

Thượng Quan Nhược Vũ vui cười một tiếng:

“Hai tên hoàng tử kia nhìn qua đích xác không bình thường, bọn họ hình như rất khẩn trương thái tử, không biết trung gian này có cái gì mờ ám. Bọn họ nha, lấy được địa đồ liền đi rồi.”

Tần Vô Hạ nhíu mày:

“Mờ ám? ? ? Có thể có mờ ám gì? ? ?”

Con mắt của hắn dạo qua một vòng trên người Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn xong cười đến đen tối, gật đầu:

“Đúng đúng, nói không chừng là có mờ ám, tỷ như, hai người hoàng tử kia thích thái tử điện hạ của chúng ta.”

“Hai người các ngươi, chuyện này nếu bị người khác nghe thấy, là sẽ mất đầu đấy.”

Thượng Quan Tôn có chút chán nản.

Tần Vô Hạ khoát tay áo:

“Yên tâm yên tâm, sẽ không bị mất đầu, người của Hiên Viên gia, còn không lấy được đầu của Tần gia đâu.”

Thượng Quan Nhược Vũ tiện tay cầm lấy một khối cao điểm đặt ở trên bàn, vừa ăn vừa nói:

“Vậy là tốt rồi, hì hì, lúc trước so khinh công bại bởi nhị lão đại thực sự là quá tốt, ngày này hiện tại sống thú vị hơn nhiều so với trước đây, ngay cả hoàng tử cũng có thể lấy ra tiêu khiển.”

Tần Vô Hạ nhìn Thượng Quan Nhược Vũ lắc đầu:

“Ngươi xem ngươi, không có một chút hình dạng nữ tử, thấy biểu muội Liên Phù của ta không, đó là mẫu mực trong nữ tử, ngươi như vậy cẩn thận sau này không gả đi được.”

Thượng Quan Nhược Vũ hừ hừ:

“Không gả được có ca ca nuôi, ngươi quản nhiều như vậy làm chi.”

Bên này ba người bọn họ một phòng dễ dàng vui sướng, bên kia Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong mấy người, ăn mặc quần áo rất nặng, gian nan đi về phía Cô Sa trấn.

Dùng khinh công cộng thêm chạy bộ trên mặt đất, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong mấy người dùng hơn nửa ngày mới chạy tới Cô Sa trấn.

Lúc bọn họ chạy tới, đã là chật vật cực kỳ.

Dọc theo đường đi, tuyết càng rơi xuống càng lớn, còn kèm theo gió bão, quả thực là nửa bước khó đi.

Ô của bọn họ bị lật ngược, quần áo bên ngoài bởi vì thời gian dài có tuyết tan ở trên mà ướt đẫm dính lên trên người, vừa ướt vừa nặng vừa lạnh, giẫm sâu vào trong tuyết, giày ngắn của bọn họ cũng chui vào một chút tuyết, đi lên vẫn có thể cảm thấy ẩm ẩm.

Trừ những thứ đó ra, mái tóc dài màu mực của họ cũng ướt đẫm, dán lên hai gò má và quần áo, trên khuôn mặt tuấn mỹ đều là hoa tuyết đang tan.

Hiên Viên Khê Phong nguyền rủa loại quỷ khí trời này:

“Sớm biết như vậy, chúng ta nên chuẩn bị thỏa đáng rồi mới xuất phát.”

Nếu như để Hiên Viên Trần Vũ nhìn thấy dáng dấp hai người bọn họ như thế này, hắn sẽ ấm ức muốn chết.

Hắn mong muốn bọn họ trong mắt Hiên Viên Trần Vũ là hoàn mỹ.

Hiên Viên Lâm Phong lau đi nước tuyết trên mặt:

“Không sao, tìm được Vũ nhi quan trọng hơn.”

Hai vị thị vệ cũng rất gian nan, Cô Sa trấn là địa phương của mấy lão gia hỏa, lúc trước đã nói qua, nó gần như là chốn bồng lai tiên cảnh bí ẩn, không nói bốn phía không có nửa nhà người ở, đúng là rất không dễ tìm, cho dù bọn hắn có địa đồ trong tay, cũng là lòng vòng nửa ngày mới tìm được.

Khi Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong mấy người, rốt cục toàn thân chật vật đứng ở cửa vào Cô Sa trấn, bọn họ mới thật sâu thở hắt ra.

Hiên Viên Khê Phong thậm chí dùng chân đá lên tảng đá cẩm thạch xám ở cửa trấn, trên đá cẩm thạch có ghi ba chữ lớn dùng chu sa đỏ sẫm viết lên ‘Cô Sa trấn’.

“Chết tiệt, cuối cùng cũng tìm thấy! ! !”

Có địa đồ trong tay còn khó tìm như vậy, khó trách quan phủ và Tần gia phương bắc vẫn tìm không được.

Hiên Viên Lâm Phong cuối cùng cũng có chút nhớ mong Hiên Viên Trần Vũ trước đó vài ngày tìm không được, hắn kéo Hiên Viên Khê Phong:

“Nhị ca, trước đừng nóng giận, chúng ta vào xem Vũ nhi rốt cuộc có ở đây hay không.”

“Ân.”

Nhấc chân đi vào Cô Sa trấn, toàn bộ thôn trấn rất yên tĩnh, mỗi cửa nhà đều đóng chặt, mang theo nghi hoặc, Hiên Viên Lâm Phong ra hiệu cho thị vệ đi gõ cửa, trong đó một người thị vệ gõ nửa ngày, lại không người đáp lại.

“Đây là chuyện gì? ? ? Gõ tiếp, gõ từng nhà một, ta cũng tin toàn bộ trong trấn không có ai.”

Hiên Viên Lâm Phong lạnh mặt.

Cô Sa trấn một chút cũng không lớn, chỉ có hơn mười hộ gia đình tụ tập cùng nhau, hình như xưng là thôn xóm còn hợp hơn.

Không đến một hồi thị vệ liền đem toàn bộ gian nhà gõ qua một lần, đáng tiếc vẫn không có người đáp lại.

Hiên Viên Khê Phong nghiến răng nghiến lợi:

“Đá hết cửa ra cho ta.”

“Ngươi dám! ! !”

Một thanh âm trung khí mười phần truyền đến, đến mức tuyết trên mái nhà bị chấn động mà rớt xuống tảng lớn.

Bốn người quay đầu lại, chỉ thấy một lão nhân áo bào màu tro sạch sẽ chỉnh tề đứng trong đất tuyết, không giống bọn họ chật vật, bên người lão nhân kia dường như là có một khí tràng kỳ quái, toàn bộ hoa tuyết lúc đến gần lão trong giây lát đều bay đến hướng khác, ngay cả nửa bông cũng không dính lên người.

“Ngươi là? ? ?”

Trong lòng Hiên Viên Lâm Phong mọc lên một loại cảm giác nguy hiểm.

Lão nhân kia nâng bước đi đến trước mặt bọn họ, hắn chỉ đi ba bước, liền rút ngắn khoảng cách hơn mười thước giữa bọn họ, tuyết dưới chân hắn không có nửa phần vết giẫm.

“Nếu không phải ta trở về lấy cao điểm cho nương tử ta, mấy thằng ranh con các ngươi còn có thể hủy đi Cô Sa trấn của chúng ta phải không? ? ?”

Lão nhân mày kiếm nhíu chặt, thanh âm nghiêm khắc, ngoại trừ đầu đầy tóc bạc tuyên cáo lão đã không còn trẻ, trên khuôn mặt lão lại không có một nếp nhăn, là chân chính, người già còn đầy sinh khí.

Ranh. . . Ranh con! ! !

Khuôn mặt Hiên Viên Khê Phong thoáng cái đỏ lên, lúc chuẩn bị phát hỏa, Hiên Viên Lâm Phong lại kéo cánh tay hắn lắc đầu, nhìn về phía lão nhân, chậm rãi mở miệng:

“Xin lỗi, quấy rối.”

Lão nhân áo xám kia trên dưới quan sát Hiên Viên Lâm Phong nửa ngày, gật đầu:

“Không tệ, có chút phong phạm vương giả, Cô Sa trấn chúng ta ở ẩn nhiều năm, các ngươi tới đây có chuyện gì? ? ?”

Hiên Viên Lâm Phong đi về phía trước một bước, chắp tay nói:

“Đệ đệ của tại hạ ở địa phương bên cạnh gặp nạn, nghe nói ở đây có người tốt cứu hắn, chúng ta là tới đón hắn trở về.”

Lão nhân áo xám trầm ngâm nửa ngày, gật đầu:

“Chúng ta đích thật có cứu một người, thế nhưng, các ngươi làm sao có thể chứng minh người nọ là đệ đệ các ngươi? ? ? Hơn nữa, chúng ta mất một phen khí lực lớn mới cứu được hắn, các ngươi dự định báo đáp chúng ta thế nào? ? ?”

“Ách. . .”

Hiên Viên Lâm Phong ngẩn người:

“Vũ. . . Ngũ đệ hắn thấy chúng ta, thân phận của chúng ta tự nhiên là rõ ràng, về phần báo đáp, tiền bối xin yên tâm, chỉ cần chúng ta làm được, chúng ta đều sẽ đáp ứng.”

Lão nhân áo xám vừa nghe, lập tức cong miệng nở nụ cười:

“Như vậy rất tốt, nếu đã thế, các ngươi đi theo ta đi.”

 

 

Chương 140: Đón về thái tử

 

Cô Sa trấn là có người, chỉ là hiện tại không ở trong trấn mà thôi, phía sau Cô Sa trấn, có một ôn tuyền thiên nhiên, bọn họ ở bên cạnh ôn tuyền xây dựng một đình nghỉ rất lớn rất tinh xảo.

Vào mùa đông, ban ngày không có chuyện gì, bọn họ đều thích đến trong đình ngồi chơi.

Một đám lão nhân cùng một chỗ, ba ba hai hai, hoặc là nói chuyện phiếm, hoặc là chơi cờ, hoặc là phẩm trà, hoặc là đánh đàn, hoặc là ăn cao điểm, cái đình không lớn không nhỏ này chia thành rất nhiều bộ phận, có khoảng hai mươi lão nhân đều đang ở đây.

Khách nhân Hiên Viên Trần Vũ vừa đến Cô Sa trấn không được bao lâu, dưới sự chỉ đạo của mấy lão nhân, đang được ngâm mình trong ôn tuyền, mà Lam Hiên thì ở một bên chăm sóc Hiên Viên Trần Vũ hôn mê bất tỉnh.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong hai huynh đệ, theo lão nhân cầm cao điểm đến đây, nhìn cảnh tượng hoà thuận vui vẻ ở đây bỗng nhiên sửng sốt.

Trong hoàng cung không thiếu người, trong hoàng cung cũng có rất nhiều người, nhưng chưa từng có người nào có thể thản nhiên tự đắc như những người này, nhìn vào khiến cho người ta muốn mỉm cười.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong lấy lại tinh thần, nhìn về phía lão nhân áo xám:

“Đệ đệ của tại hạ lúc này đang ở. . .”

Trước mắt nhìn lại đều là một đám lão nhân tóc hoa râm, nào có thân ảnh Hiên Viên Trần Vũ.

“Bên kia, trong ôn tuyền.”

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong nghe xong lão nhân áo xám nói, lập tức nhìn quanh bốn phía, chờ đến khi nhìn thấy ôn tuyền trong miệng lão nhân, không khỏi nổi giận trong lòng.

Bọn họ có thể không giận sao? ? ?

Hiên Viên Trần Vũ hiện tại được Lam Hiên chiếu cố ngâm trong ôn tuyền. . .

Ngâm ôn tuyền là phải. . .

Vì vậy, Hiên Viên Trần Vũ lúc này hôn mê bất tỉnh, hầu như khỏa thân ngâm ở trong nước, mà Lam Hiên để chiếu cố hắn, ở ngay bên cạnh hắn đỡ vai cho hắn.

Vì vậy, tình cảnh Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong thấy chính là thế này. . .

Bảo bối nhiều ngày không thấy, nhớ nhung phi thường của bọn họ, trên khuôn mặt thanh tú dị thường, lúc này bị ôn tuyền bốc hơi mà đỏ lên, chiếc cổ thon dài trắng nõn của hắn, cùng với da dẻ bên dưới đều ửng hồng, nhìn qua mỹ lệ không gì sánh được.

Làn da hồng nhạt không ngâm trong nước nói cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, bảo bối ngũ nhi của bọn họ lúc này rất có thể là đang khỏa thân.

Ý nghĩ này khiến cho ánh mắt bọn họ tối sầm lại, tâm và thân thể bắt đầu rục rịch phản ứng không nên có.

Tình cảnh trước mắt đối với bọn họ mà nói, có sức mê hoặc rất lớn, mỹ lệ khiến cho bọn họ si mê.

Thế nhưng, thế nhưng, khi ánh mắt bọn hắn chuyển tới Lam Hiên bên người Hiên Viên Trần Vũ, triệt để lạnh xuống.

Nam nhân kia là ai? ? ?

Vì sao Ngũ đệ của bọn họ lại rất hưởng thụ từ từ nhắm hai mắt ( kỳ thực là hôn mê bất tỉnh ), phi thường yêu kiều nửa tựa lên người một nam nhân ( kỳ thực Lam Hiên chỉ là đỡ lấy thân thể Hiên Viên Trần Vũ mà thôi ).

Nam nhân chết tiệt kia còn nhìn chằm chằm vào Ngũ đệ bọn họ không tha.

Lam Hiên thân là ảnh vệ của Hiên Viên Trần Vũ, võ công tự nhiên không thấp, bị con mắt mang lực sát thương của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong nhìn chằm chằm, hắn đã sớm cảm giác được.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, vừa nhìn thấy tướng mạo hai người liền kinh ngạc.

Thân là ảnh vệ của Hiên Viên Trần Vũ, một mực bảo hộ Hiên Viên Trần Vũ trong tối, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong không biết hắn, nhưng hắn lại biết hai người này.

Nghĩ lại hai người rất có thể là người hạ độc Hiên Viên Trần Vũ, trong nháy mắt Lam Hiên khẩn trương lên.

Ôn tuyền là ấm áp, bầu trời hoa tuyết bay bay, ngâm mình ôn tuyền trong trời tuyết, ấm lạnh đan xen, cảnh tượng dị thường kiều diễm cùng quái dị.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong thấy Hiên Viên Trần Vũ bị nam nhân khác ôm vào trong ngực, không kịp nghĩ nhiều, vô ý thức trực tiếp nhảy vào ôn tuyền, bước về hướng Hiên Viên Trần Vũ và Lam Hiên.

Lam Hiên đỡ Hiên Viên Trần Vũ, thân thể cứng ngắc, nếu như hai vị hoàng tử có động tác gì, hắn sẽ lập tức phản kích.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ánh mắt đông lạnh, Hiên Viên Khê Phong vươn tay đẩy ra Lam Hiên, Hiên Viên Lâm Phong ôm lấy Hiên Viên Trần Vũ.

“Ngươi là ai? ? ? Tiểu ngũ nhi hắn xảy ra chuyện gì? ? ?”

Hiên Viên Khê Phong chế trụ mạch môn trên cổ tay Lam Hiên, trong lòng Lam Hiên hối hận, trong nhất khắc vừa muốn động thủ, hắn lại bỗng nhiên bận tâm vấn đề thân phận của hai người, kết quả một thoáng chần chờ, liền bị Hiên Viên Khê Phong bắt được sơ hở.

Hiện tại mạch môn của hắn bị Hiên Viên Khê Phong giữ lấy, không thể phản kháng, chỉ có thể bất đắc dĩ nói:

“Nhị hoàng tử điện hạ, tam hoàng tử điện hạ, thuộc hạ Lam Hiên là ảnh vệ của thái tử điện hạ.”

Hiên Viên Lâm Phong ôm Hiên Viên Trần Vũ phát hiện Hiên Viên Trần Vũ bất thường, hắn ôm chặt Hiên Viên Trần Vũ, đôi mắt đỏ lên hỏi Lam Hiên:

“Vũ nhi hắn xảy ra chuyện gì? ? ? Vì sao không có một chút tri giác? ? ?”

“Thái tử điện hạ hắn. . .”

Lam Hiên bắt đầu đem chuyện được cứu trợ Tần Vô Phong đã sắp xếp trước cho hắn, nói cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong.

Bên kia, lão nhân áo xám sau khi nói cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong chỗ của Hiên Viên Trần Vũ, liền vài bước tiến về phía trước, khóe miệng mang theo ý cười ôn hòa, mềm nhẹ đưa cao điểm trên tay cho một lão phụ nhân tuổi gần tương đương hắn.

Lão phụ nhân kia từ xa nhìn Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, nhẹ giọng hỏi:

“Bọn họ là ai, vì sao tới Cô Sa trấn chúng ta?”

Lão nhân áo xám cười cười, không còn chút nào nghiêm túc lúc trước:

“Chính là các ca ca của tuấn tiểu tử trong ôn tuyền kia, ta xem hai tên tiểu tử đó cũng hiểu chuyện, không giống sẽ đi làm khó người khác, Vô Phong vì sao lại đem tuấn tiểu tử kia giao cho chúng ta?”

Trong ánh mắt trong sạch như suối của lão phụ nhân lóe ra ánh sáng kỳ dị:

“Vô Phong tự có dự định của Vô Phong, hiện tại phải làm thế nào. . . Đem tuấn tiểu tử giao cho bọn hắn sao? Độc tình ti của tuấn tiểu tử. . . Hẳn là một cô nương đến giải mới đúng.”

Lão nhân áo xám cùng ra hiệu cho các lão hữu bốn phía, mở miệng nói:

“Tự nhiên là giao cho bọn hắn, Vô Phong nói qua tuấn tiểu tử chỉ là ở nhờ, chờ người tới lập tức đem người trả cho bọn hắn. . .

Xem ra Vô Phong đang có kế hoạch khác.

Nhưng mà. . . Lão hữu, hai tên tiểu tử kia là hoàng thất Huỳnh Quang. . . Ha hả, như vậy ngươi cuối cùng cũng có thể lấy lại phi long cửu tiêu cầm của ngươi.”

Phi long cửu tiêu cầm là một trong tam đại danh cầm vẫn được lưu truyền trong tứ đại quốc gia.

Lão phụ nhân này năm xưa chính là nữ tướng quân danh chấn tứ quốc, Phi Hà tướng quân.

Nói đến năm xưa nàng là đệ nhất tài nữ Huỳnh Quang, một tay dao cầm đạn không người đạt đến, sau lại bị hoàng tử Tương Ly quốc nhìn trúng, cầu hôn với Huỳnh Quang hoàng đế, nhưng nữ tử đã có người thương, nên đàn đứt dây cự hôn.

Hoàng tử Tương Ly quốc nổi giận, rời khỏi Huỳnh Quang trở lại Tương Ly gây nên xích mích giữa hai quốc gia, không bao lâu hai nước liền bắt đầu phát sinh va chạm nho nhỏ.

Vị tài nữ này nhưng thật ra dám làm dám chịu, tự mình đem bảo bối phi long cửu tiêu cầm tặng đến hoàng cung, mặc giáp ra trận, làm nữ tướng quân đầu tiên của Huỳnh Quang.

Sau khi chiến thắng trở về, nàng đi về phía Huỳnh Quang hoàng đế đòi lại phi long cửu tiêu cầm, nhưng biết được cầm của nàng đã theo trưởng công chúa gả đến Liệt Phong quốc.

Từ đó, nàng mất đi đàn cầm, sau lại trưởng công chúa chết ở Liệt Phong, phi long cửu tiêu cầm được đưa về Huỳnh Quang, chỉ là khi đó, vị tài nữ này đã ẩn cư, không đòi lại đúng lúc, phi long cửu tiêu cầm liền bị đem vào quốc khố.

Lão nhân áo xám biết lão bạn của hắn vẫn luyến tiếc bảo bối phi long cửu tiêu cầm theo nàng gần nửa cuộc đời, hắn cũng đã dự định tìm một cơ hội lấy đàn cầm về. . .

Hắn thậm chí dự định nếu không đòi được về, vậy đi hoàng cung trộm.

Không nghĩ tới kế hoạch của hắn còn chưa thực thi, người của Huỳnh Quang hoàng thất tìm tới cửa.

Cơ hội tốt như vậy đặt ở trước mắt, hắn đương nhiên phải nhân cơ hội này đòi lại phi long cửu tiêu cầm.

Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ở một đêm trong Cô Sa trấn, lấy một ít vị thuốc trân quý, vài bản đồ kho báu và một phi long cửu tiêu cầm đổi về Hiên Viên Trần Vũ.

Ngày thứ hai liền mang theo Hiên Viên Trần Vũ quay về Tần phủ.

Không có biện pháp, tuy rằng tuyết rơi đường không dễ đi, thế nhưng một đám lão nhân lão bà tử ở Cô Sa trấn không ai để ý đến bọn hắn, coi bọn hắn là không khí, Hiên Viên Trần Vũ lại không biết nguyên nhân vì sao chưa tỉnh lại, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong lo lắng muốn chết.

Hiện tại bọn họ mới chính thức hiểu ra một câu:

Không có tin tức nào là tin tức tốt.

Trước đây bọn họ lo lắng không có tin tức của Hiên Viên Trần Vũ, hôm nay tìm được Hiên Viên Trần Vũ, bọn họ lại càng lo lắng.

Hiện tại Hiên Viên Trần Vũ hôn mê bất tỉnh, hầu như dọa sợ bọn họ đến mức tim suýt ngừng đập.

Hiên Viên Trần Vũ bị hạ độc Tình ti vẫn chưa tỉnh lại, cũng chính là chưa có cơ hội yêu người khác, điểm này rất tốt, khiến cho bọn họ mừng rỡ không ngớt.

Thế nhưng, độc Tình ti không có tác dụng phụ, vì sao Hiên Viên Trần Vũ lâu như vậy vẫn không tỉnh lại, chẳng lẽ là có chuyện ngoài ý muốn nào đó phát sinh? ? ?

Hai vị hoàng tử điên cuồng chạy về Giang thành, bọn họ hiện tại cần đại phu, cần đại phu đến nói cho bọn họ Hiên Viên Trần Vũ rốt cục là bị sao.

Tuy rằng chạy đi rất khổ cực, nhưng Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, vẫn kiên trì tự mình ôm Hiên Viên Trần Vũ.

Lúc đến đã chật vật như vậy, lúc về ôm thêm một người, còn phải tận lực bảo hộ người kia, liền càng chật vật.

Cũng may, chật vật thì chật vật, bọn họ rốt cục thuận lợi về tới Tần phủ.

Chuyện thứ nhất cần làm lúc về lại Tần phủ là gì? ? ?

Đổi một thân trang phục chật vật? ? ?

Không! ! !

Chuyện thứ nhất là đi mời đại phu, mời đương nhiên là đại phu ở dược đường tốt nhất Giang thành ‘Hồi Xuân đường’.

Vì vậy, đại phu ‘Hồi Xuân đường’ nói một đống lớn cái gì lúc trước trúng độc dược tính quá mạnh mẽ, cứu trị không đúng lúc, dẫn đến hiện tại hôn mê bất tỉnh, sau đó viết ra một đống lớn thuốc bổ nghênh ngang bước đi trong ánh mắt thả lỏng của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong.

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    cho 2 người các ngươi chật vật a chật vật, hắc hắc :3
    cơ mà có khi nào bé Thái Tử yêu Khuynh nhi k???

  2. laclac41289 says:

    Ui…rối tung rối mù hết lun rùi nàng ui

  3. tieu y says:

    Đọc đoạn cuối cùng ta cứ cảm thấy 2 vị hoàng tử ở trên hơi ngố thì phải, bị người ta tính kế còn không biết mà cứ ngốc ngốc đi tin người ta!! Hắc hắc

  4. cocacola0106 says:

    nếu làm 2 truyện mệt vậy sao nàng không ngưng bộ SS lại trước, vì có nhà đã làm tới Q4 rồi, ko thì làm bộ mới,
    dù sao thì cũng ủng hộ nàng

    • thực ra thì truyện SS là ta làm trc nhưng vì bỏ 1 tg nên có nhà làm sau đấy cũng k để ý lắm, mà ta làm rùi ta k mún bỏ dở, thực ra thì cũng là do 1 phần yêu thích thôi!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: