khuynh tẫn triền miên – chương 145+146

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 145: Hai cái tát.

 

Chờ sau khi Hiên Viên Trần Vũ khuyên Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đi ngủ xong, Tần Vô Phong cùng Vân Khuynh cũng rời khỏi.

Nhất là Vân Khuynh vẫn không ngừng quấn quýt một vấn đề. . .

Thanh âm dễ nghe mà Hiên Viên Trần Vũ nói. . .

Rốt cuộc là ai? ? ?

Là Lam Hiên sao? ? ?

Không đúng, Hiên Viên Trần Vũ hẳn là biết thanh âm của Lam Hiên mới đúng.

Là những người ở Cô Sa trấn? ? ?

Cũng không đúng, theo lời Tần Vô Phong nói, ở đó chỉ có một đám lão đầu và lão thái bà.

Trông cậy vào thanh âm của lão đầu và lão thái bà êm tai. . . Vẫn là thôi đi! ! !

Như vậy người còn lại, chỉ có y và Tần Vô Phong. . .

Nhưng Tần Vô Phong không quá thích nói chuyện với người ngoài, nhưng lại xuất hiện tình huống ‘Một thanh âm rất ôn nhu nói rất nhiều với ta’ trong miệng Hiên Viên Trần Vũ. . .

Như vậy, người mà Hiên Viên Trần Vũ nói đến sẽ là. . . Chính y? ? ?

Kết quả này có chút dọa sợ Vân Khuynh, trong khoảng thời gian ở ‘Hồi Xuân đường’. . .

Y đích thật là thường thường tìm đến Hiên Viên Trần Vũ và Lam Hiên, thế nhưng, không khoa trương đến mức làm cho Hiên Viên Trần Vũ trúng độc, nhớ mãi không quên thanh âm của y đó chứ? ? ?

“Người hắn nói, là Vân nhi sao? ? ?”

Tần Vô Phong trầm mặc nửa đường đột nhiên mở miệng nói.

“A, cái gì? ? ?”

Vân Khuynh đang cố sức tự hỏi vấn đề nên có chút ngẩn người, nhất thời không hiểu Tần Vô Phong đang hỏi cái gì.

Tần Vô Phong mím môi:

“Chủ nhân thanh âm mà Hiên Viên Trần Vũ nói. . . Là Vân nhi sao? ? ?”

Vân Khuynh thở dài một tiếng, ra là Tần Vô Phong muốn hỏi vấn đề này, y có chút chần chờ, cũng có chút chột dạ mở miệng:

“Hình như. . . Là vậy! ! !”

Trong bóng tối, đôi mắt của Tần Vô Phong bỗng nhiên híp lại:

“Sau đó không được đơn độc gặp Hiên Viên Trần Vũ.”

Những lời này của Tần Vô Phong nói rất lạnh, khẩu khí gần như là mệnh lệnh.

Vân Khuynh nao núng một chút, có chút không rõ vì sao Tần Vô Phong đột nhiên chuyển biến, thế nhưng y vẫn như cũ thành thật trả lời:

“Được.”

Có được câu trả lời khẳng định của Vân Khuynh, nhưng Tần Vô Phong vẫn như trước không thể an tâm.

Giờ này khắc này, hắn, thực sự triệt để hối hận cứu thái tử.

Theo lời của Hiên Viên Trần Vũ đến phỏng đoán, xem ra độc tình ti đã sớm phát tác. . .

Ra vậy, Hiên Viên Trần Vũ yêu, không phải là người đầu tiên hắn tỉnh lại nhìn thấy, mà là người đầu tiên hắn tiếp xúc sau khi khôi phục ý thức.

Chết tiệt, dĩ nhiên lại có thêm một người mơ ước Vân Khuynh! ! !

Lửa lớn dưới đáy lòng Tần Vô Phong, từng chút từng chút dấy lên, hắn âm thầm phát thệ:

Ngày mai, ngay ngày mai hắn nhất định phải đuổi đi đám người thái tử, từ nay về sau không bao giờ cho Vân Khuynh và thái tử có cơ hội gặp nhau.

Đêm nay đã định trước là một đêm không ngủ.

Thái tử vừa tỉnh lại, hao hết trăm phương nghìn kế dỗ dành hai người ca ca rời đi, lập tức gọi thị vệ Lam Hiên, hỏi chuyện sau khi hắn hôn mê.

Lam Hiên nhớ lời của Tần Vô Phong lúc vừa mới cứu họ, không được tiết lộ thân phận của hắn, liền đem lời nói với Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ở Cô Sa trấn một lần nữa nói lại.

Thái tử tìm không ra kẽ hở, trằn trọc khó ngủ, trong lòng một mực hoài nghi, lẽ nào hắn thật sự nằm mơ? ? ?

Thanh âm kia chỉ là ảo giác trong mộng, ở trong hiện thực, căn bản không tồn tại? ? ?

Tìm không được thanh âm kia, chủ nhân thanh âm kia, dưới đáy lòng thái tử phiền muộn không ngớt.

Thế nhưng ngẫm lại trên đường hắn đến phương bắc vừa trúng độc vừa bị truy sát, nhất định đã lãng phí rất nhiều thời gian! ! ! Chuyện phụ hoàng dặn dò cũng đã dừng lại quá lâu, ngày mai nhất định phải gặp một lần gia chủ hiện nay của Tần gia nói rõ ý đồ đến đây với bọn họ.

Thái tử trằn trọc khó ngủ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tự nhiên cũng không yên giấc, bọn họ đều đang suy đoán chủ nhân thanh âm kia, bọn họ mong muốn đó chỉ là ảo giác của Hiên Viên Trần Vũ.

Thế nhưng, ai tới nói cho bọn họ, vì sao Hiên Viên Trần Vũ trúng độc tình ti, sau khi tỉnh lại nhìn thấy hai người bọn họ, đối xử với họ vẫn như trước là không cự tuyệt thân thiết, nhưng là quyết không để bọn hắn tiến thêm một bước? ? ?

Căn bản là không có một chút dấu hiệu yêu họ. . .

Xem ra trận đánh công thành tình yêu của họ, phải bắt đầu lại từ đầu, một lần nữa nghĩ biện pháp nắm được tâm của Hiên Viên Trần Vũ.

Bên kia, Vân Khuynh đang tĩnh tọa một đêm, Tần Vô Phong còn lại là đang kiểm tra chuyện Tần Vô Hạ xử lý, xem có chỗ nào không thỏa đáng phải thay đổi.

Ngoại trừ bọn họ, trong một phòng khách hẻo lánh ở Tần phủ, có một gian phòng, cũng là trắng đêm đèn dầu sáng trưng.

Chính là gian phòng chỗ Vân Thù.

Lúc chiều, nàng lẻ loi một mình một thân chật vật đi tới Tần phủ, nói nàng là bằng hữu của Tần Vô Song, tổng quản Tần phủ tiếp đãi nàng, hỏi tình huống của nàng xong liền đưa nàng sắp xếp đến một gian phòng khác nhỏ hẻo lánh.

Không biết là cố tình hay vô ý, không có nha hoàn hầu hạ cũng không có người đưa cơm tối cho nàng.

Bởi vì ở đây không quen, nàng cũng chỉ có thể thành thành thật thật ở trong phòng âm thầm cắn răng, nghĩ chờ sau đó nàng gả cho ân nhân cứu mạng, nhất định phải cho bọn người hầu ở đây đẹp mặt. . .

Dĩ nhiên ngay cả cơm cũng không đưa đến, dĩ nhiên không có một người để ý tới nàng.

Nàng tin tưởng lấy khuôn mặt đẹp của mình, Tần Vô Song nhất định sẽ không quên nàng, nàng chỉ cần chờ tới khi Tần Vô Song hồi phủ hỏi tổng quản về nàng, nàng liền có thể ra mặt. . .

Bởi vậy, nguyên một đêm, nàng một mực chờ Tần Vô Song quay về Tần phủ hỏi nàng.

Đáng tiếc, tới bình minh ngày thứ hai cũng không có người để ý tới nàng.

Ngày thứ hai bởi vì quá mệt mỏi mà ghé vào trên bàn, sau khi tỉnh lại nàng cảm giác đói khát không thôi, cũng không thể chịu nổi bị người bỏ qua như vậy, vội vã sửa sang lại quần áo liền ra cửa.

Trên đường gặp một tiểu nha đầu, nàng liền ngẩng đầu, ngạo nghễ đi về phía nha đầu kia:

“Ngươi, chờ một chút.”

Nha đầu kia ngẩng đầu trông thấy Vân Thù, cúi người hành lễ:

“Tiểu thư.”

Tuy rằng Vân Thù điêu ngoa, nhưng tướng mạo của nàng cùng với quần áo Tần phủ đổi cho nàng, đích xác khiến nàng nhìn giống như một thiên kim tiểu thư.

Vân Thù gật đầu, buông mi dùng khóe mắt nhìn nha đầu kia:

“Ngươi là người hầu của ai? ? ?

Nhị thiếu gia của quý phủ các ngươi đã trở về chưa? ? ?”

Tiểu nha đầu kia ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn Vân Thù nói:

“Nô tỳ là tỳ nữ của tiểu thư Liên Phù, về phần nhị biểu thiếu gia của Tần phủ mà tiểu thư hỏi, có người nói hắn đã rời phủ nhiều ngày, ngày nào về, không người nào biết.”

‘Chát’ một tiếng tát lanh lảnh qua đi, tiếp đến là thanh âm hổn hển của Vân Thù:

“Làm càn! ! !

Ai cho phép ngươi ngẩng đầu nhìn ta? ? ?

Còn có, ngươi cũng dám gạt ta, ta rõ ràng là tối hôm qua mới thấy Vô Song.”

“Nữ nhân kia là ai? ? ?”

Tần Vô Hạ được thái tử mời đến gặp, từ rất xa nhìn thấy một màn kia, hắn nhíu nhíu mày, người hầu của Tần phủ rất ít, nhưng phần lớn đều rất trung thành, ở trong phủ còn chưa từng có chuyện dùng cách xử phạt thể xác người hầu, thế nhưng ngày hôm nay hắn dĩ nhiên mắt mở trừng trừng nhìn một nữ nhân không biết từ đâu chui ra, đánh người trong phủ của hắn? ? ?

Tần Vô Hạ vội vã đi tới.

Quản gia Tần gia đi theo phía sau hắn nói:

“Nữ nhân kia. . . Là bằng hữu của nhị công tử, ngày hôm qua đến đây ở nhờ.”

Lão quản gia mặt không đổi sắc nói dối, kỳ thực hắn là nghe theo mệnh lệnh của Tần Vô Phong thu lưu nữ nhân nhìn qua đã khiến người ta không thể thích nổi kia.

Lấy ánh mắt của hắn đến xem, toàn thân nữ nhân này mang theo tiêu chí gây sự, này không, mới một đêm ngắn ngủi liền ra tay đánh người trong phủ bọn họ.

“Bằng hữu của nhị ca? ? ?”

Tần Vô Hạ có chút nghi hoặc.

Nhị ca hắn rời nhà nhiều ngày, bằng hữu từ đâu dĩ nhiên lại trực tiếp đến Tần gia tìm người.

“Chờ Vô Song trở về, cho ngươi biết thế nào là dễ chịu, dĩ nhiên dám gạt ta, nói cho ngươi, ta đánh ngươi chính là nhẹ, ngươi còn dám gạt ta, xem ta có cắt lưỡi của ngươi hay không! ! !”

Tần Vô Hạ vừa tới gần bọn họ liền nghe thấy một câu như vậy, lông mày của hắn càng nhăn càng chặt, dĩ nhiên có người còn kiêu ngạo hơn hắn lúc còn nhỏ? ? ?

“Nga? ? ? Ta nhưng thật ra không biết ai có thể tùy tiện cắt lưỡi của người Tần phủ chúng ta.”

Tần Vô Hạ lạnh nhạt mở miệng, đáy mắt nhưng lại ngưng tụ hàn băng.

Nghe đến thanh âm của Tần Vô Hạ, Vân Thù và tiểu tỳ nữ cùng nhau ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Hạ, tiểu tỳ nữ một tay bưng mặt, con ngươi hồng hồng hành lễ với Tần Vô Hạ:

“Tam biểu thiếu gia.”

Tẩu tử nhà Liên thị là người ôn nhu vô cùng, làm sao có chuyện hành hạ hạ nhân, tiểu nha đầu này đi theo Liên Phù nhiều năm còn chưa bao giờ phải chịu ủy khuất, cuộc sống bình thường không lo đến cực điểm, hôm nay dĩ nhiên không may đụng phải Vân Thù.

Lúc Vân Thù trông thấy Tần Vô Hạ thì đôi mắt rụt lại, hay cho một người mỹ niên thiếu! ! !

Nàng trong lòng không ngừng cảm thán, Vô Song hôm qua cứu nàng là ôn nhu, niên thiếu tuấn mỹ trước mắt này cũng không thua Vô Song chút nào.

Hơn nữa mặt mày của niên thiếu còn có thêm một tia linh động, vừa nhìn thì thấy thật giống như một đại hài tử, nhưng vẻ mặt của hắn hết lần này tới lần khác lại nghiêm túc y hệt một đại nhân, cả người hắn nhìn qua, giống như là một tiểu đại nhân, dĩ nhiên khiến nàng nghĩ hắn thật đáng yêu.

“Ngươi là ai?”

Ánh mắt chăm chú khóa trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Hạ, Vân Thù nói, dĩ nhiên dưới đáy lòng lại đi so sánh Tần Vô Hạ và Tần Vô Song.

Tối hôm qua tâm tư vô luận như thế nào cũng phải gả cho Tần Vô Song, cũng bắt đầu dao động.

Ánh mắt của nàng giống như mắt ruồi, Tần Vô Hạ đã sớm nhìn quen.

Tần Vô Hạ ẩn đi chán ghét nơi đáy mắt, không trả lời câu hỏi của Vân Thù, mà là nhìn về phía tiểu nha đầu đang ôm mặt hỏi:

“Vừa rồi, nàng vì sao đánh ngươi?”

Tiểu nha đầu khóc thút thít nói ra nguyên nhân, Tần Vô Hạ sau khi nghe xong mặt âm trầm, nói với tiểu nha đầu:

“Đánh lại.”

Tổng quản Tần gia ở phía sau Tần Vô Hạ, nghe xong Tần Vô Hạ nói, nhíu lại lông mày, hắn cứ nghĩ tam thiếu gia cuối cùng cũng đã trưởng thành.

Tiểu nha đầu và Vân Thù đều có chút không thể tin được lỗ tai của mình, ngơ ngác nhìn Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ không nhịn được nhìn tiểu nha đầu kia:

“Nói cho ngươi đánh lại. . .”

“Nhưng. . . Nhưng nàng là khách. . .”

“Không có nhưng, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm.”

Tiểu nha đầu tuy rằng sợ hãi rụt rè mà có chút chần chờ, thế nhưng như trước vung tay lên, vào lúc Vân Thù còn chưa phản ứng lại, một cái tát liền phất lên khuôn mặt của nàng.

“Ngươi dám. . .”

Bàn tay tiểu nha đầu, song song hạ xuống ngay lúc Vân Thù nói đến đây.

Đôi mắt Vân Thù lập tức nổi lửa, nàng trừng mắt tỳ nữ kia:

“Ngươi. . .”

Tần Vô Hạ nâng cằm, nói với tỳ nữ kia:

“Được rồi, ngươi đi đi, nên làm cái gì thì đi làm, ở đây giao cho ta là được.”

Một cái tát này khiến thiện cảm của Vân Thù đối với Tần Vô Hạ bay sạch, nàng nghiêm mặt, hung hăng trừng mắt Tần Vô Hạ:

“Ngươi dựa vào cái gì để cho tỳ nữ đê tiện kia đánh ta? ? ?

Ta là bằng hữu của Tần Vô Song, ta là tiểu thư được sủng ái nhất Vân vương phủ, ta còn là thái tử phi tương lai. . .”

“Ngươi nói cái gì? ? ?”

Tần Vô Hạ cắt đứt lời nàng:

“Ngươi nói ngươi là ai? ? ?”

Vân Thù tưởng hắn sợ, nâng lên cằm:

“Ta nói, ta là tiểu thư được sủng ái nhất Vân vương phủ, là thái tử phi tương lai.”

Khuôn mặt Tần Vô Hạ càng thêm âm trầm:

“Ngươi cũng là tỷ tỷ Vân Khuynh? ? ?”

Vân Thù ngạc nhiên nhìn hắn:

“Ngươi làm sao biết nha đầu Vân Khuynh chết tiệt kia, đừng nói ta là tỷ tỷ của nàng, nàng là thanh lâu kỹ nữ sinh, ai biết có phải là nữ nhi của cha ta không. . .”

“Chát. . .”

Một cái tát này của Tần Vô Hạ, còn ác hơn cái tát tỳ nữ kia đánh Vân Thù lúc nãy:

“Không cho phép người nói xấu Khuynh Khuynh, hóa ra cái kẻ khi dễ Khuynh Khuynh, ép Khuynh Khuynh gả thay, chính là nữ nhân vừa xấu xí vừa ác độc ngươi! ! !”

Vân Thù bị Tần Vô Hạ đánh một cái tát khiến cho hai mắt choáng váng, đầu nghiêng sang một bên, mặt sưng hơn nửa, khóe miệng cũng tràn ra tơ máu.

“Ngươi. . . Ngươi. . .”

Con mắt của nàng thoáng cái đỏ lên, không biết mình sai ở đâu.

Tần Vô Hạ lắc lắc tay:

“Ta chưa bao giờ đánh nữ nhân, thế nhưng đối với ngươi, ta thật sự là nhịn quá lâu, từ nhất khắc biết được quá khứ của Khuynh Khuynh, ta đã sớm muốn tự mình giáo huấn ngươi một trận. . .”

Vân Thù tiếp nhận giáo dục gần hai mươi năm cũng không phải là bỏ đi, ngoại trừ điêu ngoa một chút, kỳ thực nàng cũng rất thông minh.

Càng là ở lúc bị ức hiếp, nàng càng là có thể dùng đầu suy nghĩ, đây cũng là một trong những nguyên nhân nàng vẫn được sủng ái ở Vân vương phủ.

Bởi vì, nàng tuy rằng điêu ngoa, nhưng về chính sự, nàng vẫn có thể thanh tỉnh phân rõ chủ yếu và thứ yếu, hơn nữa, càng là chuyện lớn nàng càng có thể nhẫn nhịn.

“Ngươi là ai, Vân Khuynh là cái gì của ngươi?”

Vân Thù cố nén đau đớn trên mặt, đứng thẳng hỏi Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ lúc này không chút nào che giấu khinh thường trong mắt, qua lại đánh giá Vân Thù:

“Mệt ngươi còn nói ngươi là bằng hữu nhị ca ta, lẽ nào ngươi không biết, nhị ca ta chính là tướng công của Vân Khuynh, Khuynh Khuynh là nhị tẩu của ta, nơi này là Tần gia chúng ta, là nơi ngươi vốn phải gả đến. . .

May là ngươi không gả đến đây, ngươi mà gả đến nhị ca không nói ta cũng ghét bỏ. . .

Ai nha, vẫn là Khuynh Khuynh tốt hơn, Hồng thúc, ngươi nói ta nói đúng không? ? ?”

Tần Vô Hạ hỏi lão tổng quản phía sau.

Về điểm ấy, tuy rằng lão tổng quản có chút bất mãn với nam nhi thân của Vân Khuynh, thế nhưng, tính tình của Vân Khuynh vẫn tốt hơn Vân Thù nhiều.

Vân Thù nghe bọn họ nói, trong mắt bắn ra tia sáng oán độc. . .

“Ra là nha đầu Vân Khuynh chết tiệt kia nói xấu ta với các ngươi. . .

Thế nhưng, Tần tiểu công tử, thỉnh nhớ kỹ, ta là thái tử phi tương lai của Huỳnh Quang, mà các ngươi, nếu như ta nhớ không lầm, Tần phủ các ngươi hiện nay đang ở tình trạng bị diệt cửu tộc. . .

Mong muốn. . .”

Lời nói của Vân Thù chậm rãi nhẹ đi:

“Mong muốn Tần phủ các ngươi, sau đó không nên rơi vào trong tay ta. . .”

Tần Vô Hạ nghe Vân Thù đe dọa ngửa đầu cười to:

“Ha ha ha ha ha. . .

Ta nói, Vân cô nương, ngươi thật là thú vị, thú vị, quá thú vị, đến đây, ngươi đi theo ta, chúng ta hiện tại đi gặp thái tử, xem thái tử nói như thế nào, làm thế nào lấy lại hai cái tát công đạo cho ngươi.”

 

 

Chương 146: Phía dưới yên bình.

 

Lúc thái tử ở trong cung đã từng gặp qua Vân Thù.

Chỉ là khi đó, Vân Thù nhìn qua là một thiếu nữ ưu nhã lịch sự, cộng thêm vẻ ngoài không tầm thường của nàng, thái tử cũng cho rằng nàng là một nữ tử không tệ.

Hôm nay lúc Tần Vô Hạ mang theo Vân Thù chật vật xuất hiện, hắn nhìn Vân Thù chỉ cảm thấy nàng rất quen mắt, nhưng nghĩ không ra nàng rốt cuộc là ai.

Ánh mắt từ trên người Vân Thù xẹt qua, Hiên Viên Trần Vũ liền quay đi gật đầu mỉm cười khách khí với Tần Vô Hạ:

Dù thế nào cũng là thái tử Huỳnh Quang, Tần Vô Hạ cũng cười quay về.

“Ngươi là tam công tử Vô Hạ công tử đúng không? ? ? Ta đã sớm hiếu kỳ kính ngưỡng ba người huynh đệ các ngươi, đáng tiếc nhiều năm trước ta chỉ gặp qua đại ca Vô Phong của ngươi. Ngươi và nhị công tử vẫn chưa có cơ hội gặp mặt, hôm nay rốt cuộc gặp được, liền giải quyết được một phần tâm nguyện.”

Lời này của thái tử quả thực rất khách khí.

Tần Vô Hạ nhíu mày: “Ta cứ nghĩ ngươi cũng đã gặp nhị ca ta.”

Hiên Viên Trần Vũ có chút kỳ quái: “Sao lại nói vậy?”

Đường nhìn của Tần Vô Hạ chuyển qua trên người Vân Thù: “Một thời gian trước nhị ca ta đi kinh thành thú thê, thú được, chính là muội muội của thái tử phi.”

“A. . . Thật đúng là vừa khéo, thế nhưng, Vô Hạ công tử, chuyện chúng ta hôm nay cần nói tương đối quan trọng. . . Những người khác. . .”

Ánh mắt hắn mang theo thâm ý nhìn về phía Vân Thù và Tần gia lão tổng quản.

Tần Vô Hạ lắc đầu: “Không có việc gì, đây đều là người một nhà, vị này chính là lão tổng quản Tần gia chúng ta —— Hồng thúc, về phần vị kia. . .”

Tần Vô Hạ vươn ngón tay thon dài chỉa chỉa Vân Thù, cong môi, nhìn Hiên Viên Trần Vũ: “Nàng chính là thê tử tương lai của ngươi, thái tử phi tương lai nha. . . Nga, đúng rồi, vừa rồi vị thái tử phi này còn tuyên bố đừng để Tần gia chúng ta rơi vào trong tay nàng, bằng không sẽ thế nào nhỉ?”

“Ách. . .”

Lời của Tần Vô Hạ hiển nhiên dọa đến Hiên Viên Trần Vũ.

Sắc mặt vốn đã không quá khỏe mạnh của Hiên Viên Trần Vũ lập tức trở nên càng trắng, mà khuôn mặt Vân Thù ở một bên, cũng là lúc xanh lúc đỏ lúc trắng lúc đen.

Trong ánh mắt màu ngọc bích của Hiên Viên Trần Vũ ẩn chứa băng giá sắc nhọn, nhìn về phía Vân Thù, lúc trông thấy dấu tát trên mặt nàng trong lòng hắn liền trầm xuống, nghĩ nữ nhân này nhất định là chọc phiền phức cho hắn.

Bởi vì thái tử trong lòng Vân Thù tương đối uy nghiêm, bị thái tử trừng như thế, nàng lập tức hai chân mềm nhũn, quỳ xuống:

“Thái tử điện hạ! ! !”

Hiên Viên Trần Vũ nhìn Tần Vô Hạ, thấy khóe miệng hắn mỉm cười, nhưng ánh mắt lại như lưỡi dao nhìn Vân Thù, liền biết hôm nay sự việc không ổn, thế nhưng Vân Thù còn chưa gả vào hoàng gia, nói lại nàng vẫn là người Vân gia, nếu hắn khiển trách quá nghiêm trọng, vậy cũng không dễ ăn nói với Vân gia, vẫn là hỏi rõ ràng trước rồi xét xử đi:

“Vân Thù.”

Hiên Viên Trần Vũ dừng một chút, nữ tử trước mắt này hình như tên là như vậy.

“Ngươi vì sao lại đến Tần gia, lại vì sao uy hiếp Tần gia?”

“Ta. . . Ta ta. . .”

Vân Thù ấp a ấp úng không biết nên trả lời nên như thế nào, dù sao cũng không thể nói cho thái tử nàng là bị bắt, sau đó là vì ‘Tần Vô Song’ mà đến thông gia đúng không!

Song song lúc nàng bối rối, dưới đáy lòng nàng cũng vô cùng kinh ngạc, Tần gia, rốt cuộc có địa vị gì, vì sao, ngay cả thái tử cũng kiêng kỵ bọn họ ba phần.

Tần Vô Song, Tần Vô Song thực sự chính là người nàng phải gả đi lúc trước sao?

Không, nàng dưới đáy lòng không tin.

Nàng nhìn thấy nam nhân đến cầu hôn, rõ ràng là một hán tử dã man thô lỗ, không hiểu lễ phép.

Sao có thể là Tần Vô Song tuấn mỹ vô tư, phong độ có thừa từng cứu nàng?

Trước mắt một chuyện tiếp một chuyện khiến nàng không muốn thừa nhận, sự thực mà nàng không muốn tin tưởng đánh sâu vào tư tưởng và tâm của nàng, khiến đầu của nàng trống rỗng.

Song song lúc nàng hoảng loạn vô thố đến cực điểm, lại thâm sâu hối hận ngày xưa vì sao mình không chịu gả đi! ! !

Vì sao tiện nghi cho nha đầu Vân Khuynh chết tiệt kia! ! !

“Mà thôi, nếu Vân cô nương không muốn nói, như vậy. . . Trở lại ta báo cho phụ hoàng biết việc này, ta nghĩ hoàng gia chúng ta không cần một tức phụ có thể một mình rời nhà đi xa ngàn dặm, còn loạn uy hiếp khắp nơi. Sau đó còn thỉnh Vân cô nương không nên dùng tiêu chí hoàng gia đi khắp nơi hoành hành ngang ngược, dù sao danh dự hoàng gia, là rất quan trọng.”

“Không. . .”

Vân Thù không thể tin tưởng ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Trần Vũ, vừa quỳ vừa bò về phía Hiên Viên Trần Vũ, ôm chân hắn, nắm lấy vạt áo hắn: “Không. . . Không. . . Thái tử điện hạ, thái tử điện hạ, mọi chuyện không phải giống như ngươi nghĩ, ta không phải một người tới, ta là bị người bắt tới. . .”

Hiên Viên Trần Vũ nhíu nhíu mày, còn chưa kịp nổi giận, Hiên Viên Khê Phong bên người hắn đã đá văng Vân Thù: “Thái tử là ngươi có thể tùy tiện chạm vào sao? ? ? Thứ thấp hèn, bị người bắt đến? ? ? Một nữ tử còn chưa xuất giá đã bị bắt ra ngoài ngàn dặm, nói không chừng đã sớm tàn hoa bại liễu, còn muốn ra tay với tiểu ngũ nhi. . .”

Hiên Viên Khê Phong oán giận tiêu thất trong ánh mắt thanh u của Hiên Viên Trần Vũ.

Phải biết rằng từ nhất khắc Vân Thù lên làm thái tử phi tương lai, nàng liền thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, vừa nghe thấy Hiên Viên Trần Vũ không dự định thú nữ nhân này, bọn họ đều vui vẻ dị thường.

Nếu Hiên Viên Trần Vũ dự định không thú nàng, như vậy bọn họ quyết không cho phép nàng tiếp tục quấn quýt Hiên Viên Trần Vũ.

Không! ! !

Cho dù Hiên Viên Trần Vũ vẫn thú nàng, bọn họ cũng không cho phép nàng quấy rầy Hiên Viên Trần Vũ.

Tần Vô Hạ mang theo vẻ mặt thú vị cười, giống như là xem kịch nhìn bọn họ.

Trong con ngươi Hiên Viên Lâm Phong hiện lên một tia ẩn nhẫn, cho dù Vân Thù có sai, nhưng hiện tại ở ngoài vẫn là thái tử phi tương lai của Huỳnh Quang, mà Tần gia lại đối đãi Vân Thù như vậy. . .

Hiển nhiên là không đem hoàng thất Huỳnh Quang đặt ở trong mắt. . .

Tồn tại như vậy, tồn tại coi rẻ hoàng quyền như vậy. . . Đợi đến khi hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, nhất định phải nhổ tận gốc.

“Quên đi, nhị ca, tam ca, Tần công tử. . . Vân Thù liền mang về giao cho phụ hoàng xử trí, chúng ta nói chuyện chính sự vẫn quan trọng hơn.”

Ánh mắt Tần Vô Hạ chuyển hướng Hiên Viên Lâm Phong, hai người liếc nhau, trong đôi mắt mang theo ẩn ý thăm dò, cuối cùng đều chuyển thành thâm trầm.

Sau khi Hiên Viên Trần Vũ gọi Lam Hiên đưa Vân Thù đi, mấy người rốt cục bắt đầu nói chuyện chính sự.

Lần này, ba người nói chuyện mấy cái canh giờ, Hiên Viên Trần Vũ cuối cùng vẫn không thể thuyết phục Tần Vô Hạ đến kinh thành, thế nhưng ý tốt của Tần gia hắn vẫn là nhận được.

Tần Vô Hạ miệng đầy đều nói đại ca không ở hắn không làm chủ được, cự tuyệt rất nhiều thỉnh cầu của Hiên Viên Trần Vũ.

Hiên Viên Trần Vũ cùng Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Khê Phong lại càng không thể ép buộc Tần Vô Hạ, nhất thời trong lòng đều nén giận cực kỳ.

Vân Thù làm hoàng gia mất mặt, Hiên Viên Trần Vũ không hoàn thành nhiệm vụ hoàng đế giao cho, hơn nữa cửa ải cuối năm cũng sắp đến, bọn họ phải hồi cung mừng năm mới, Hiên Viên Trần Vũ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong mấy người đến buổi chiều liền chào từ biệt Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ tượng trưng giữ lại một phen liền thả bọn họ rời đi.

Nhìn thân ảnh đi xa của họ, lão tổng quản Tần phủ thở dài một tiếng.

“Nhìn mấy vị hoàng tử này. . . Chờ tới khi vị trí tôn quý nhất Huỳnh Quang kia thay đổi người. . . Tần gia sợ là không thể an bình. . .”

Tần Vô Hạ hơi lắc đầu, nhìn về phía lão tổng quản: “Hồng thúc, ngươi nói, nếu Tần gia và Hiên Viên gia xảy ra chiến tranh, ai thắng ai thua! ! !”

Lão quản gia cười cười: “Kỳ thực thực sự tính lên, Tần gia mạnh hơn một chút, hơn nữa thực lực rắc rối phức tạp, gốc rễ so với triều đình thâm sâu hơn nhiều, chỉ là. . . Tam thiếu gia, bọn họ chưởng quản bên ngoài, quá dễ tìm được minh hữu, chúng ta vẫn là cẩn thận một chút thì hơn.”

Tần Vô Hạ gật đầu: “Ta sẽ nhắc nhở đại ca, nhưng mà, lần này thật là quá tiện nghi cho Vân Thù kia, ta quả nhiên là ghét nàng tới cực điểm.”

Lão quản gia có chút suy nghĩ nói: “Vì nhị phu nhân sao?”

Tần Vô Hạ đương nhiên gật đầu: “Đúng vậy, Khuynh Khuynh tốt như vậy, bọn họ dĩ nhiên bỏ được ức hiếp.”

Ánh mắt lão quản gia lại trở nên lo lắng, hắn biết Tần Vô Phong và Vân Khuynh đang ở Tần phủ. Thái độ của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh đã khiến hắn đau đầu vạn phần, không nghĩ tới, Tần Vô Hạ, hình như cũng. . .

Thở dài lắc đầu, hắn mở miệng nói: “Tuyết rơi lớn, chúng ta quay về đi.”

Tần Vô Hạ kéo lại áo choàng trên người: “Ân.”

Tần Vô Hạ giẫm lên tầng tầng tuyết đọng, mùa đông năm nay đối với hắn là một hồi thê lương lạnh lẽo.

Đa nương không ở bên người đã thành thói quen, thế nhưng, hai vị ca ca hiện tại cùng lúc không ở nhà, chuyện này trước đây hầu như là không có.

Lúc này những người ở Tần gia. . .

May là còn có lục đại ảnh vệ và Tần lão tổng quản, bằng không, sẽ càng thêm trống vắng.

Không biết thường ngày lúc hắn và nhị ca đi ra ngoài, đại ca hắn ở nhà, có phải là cũng tịch mịch trống trải như vậy không.

Lúc này trong ‘Vô’ viện, khó có được buổi chiều Vân Khuynh không hề ngủ, cùng Tần Vô Phong chờ tin tức mấy người thái tử rời đi.

Chờ đến khi Long Dạ rốt cục nói cho bọn họ thái tử đã rời khỏi, Vân Khuynh mới nặng nề thở hắt ra: “Cuối cùng cũng đi, cứu hắn thực sự là rước lấy một đống phiền phức, mong muốn sau đó không bao giờ gặp lại.”

Đôi mắt đen thâm thúy không gì sánh được của Tần Vô Phong, mang theo vài phần quỷ dị, hắn lẩm bẩm nói: “Rất nhiều chuyện, sợ là, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. . . Thái tử đến thăm hỏi chỉ là một sự khởi đầu. . . Chờ tới khi ngôi vị hoàng đế chân chính thay người, Tần gia, nhất định cũng phải trải qua một hồi bão tố.”

Vân Khuynh hơi nhíu mày: “Nhưng thái tử nhìn qua không giống một người dã tâm lớn, lẽ nào hắn sẽ ra tay với Tần gia? ? ?”

Tần Vô Phong bưng lên chung trà ở trên bàn, mở nắp, nhẹ nhàng thổi một chút, nhìn lá trà màu lục dập dờn trong nước: “Đích xác, thái tử không có tâm diệt trừ Tần gia, hắn nếu thực sự lên làm hoàng đế, Tần gia hẳn là sẽ bảo trì nguyên trạng, chỉ là. . . Ta sợ, hắn không nhất định có thể ngồi trên ngôi vị hoàng đế.”

Vân Khuynh ngạc nhiên: “Sao lại thế, đại ca ngươi không phải từng nói, trong triều hôm nay, có thể làm hoàng đế chỉ có nhị, tam, tứ, ngũ hoàng tử sao, nhị hoàng tử và tam hoàng tử đều chi trì thái tử, thái tử còn ngồi không được ngôi vị hoàng đế? ? ?”

Tần Vô Phong hơi thở dài một tiếng: “Vân nhi, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong yêu Hiên Viên Trần Vũ, nhưng cũng không có nghĩa bọn họ sẽ chi trì Hiên Viên Trần Vũ, biết đâu, chính bọn họ cũng muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế.”

“A. . .Ý của đại ca là, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong sẽ đoạt ngôi vị hoàng đế với Hiên Viên Trần Vũ? ? ? Thế nhưng, lẽ nào bọn họ không sợ Hiên Viên Trần Vũ thương tâm sao? ? ? Còn có, bọn họ là huynh đệ hai người, ngôi vị hoàng đế chỉ có một, bọn họ hai người chia thế nào? ? ? Lẽ nào ở giữa hai người cũng phải tranh đấu? ? ?”

Dục vọng tham lam của nhân loại thực sự đáng sợ, nhiều quyền thế như vậy nắm ở trong tay thì thế nào? ? ?

Đến lúc chết, chẳng phải là hai bàn tay trắng sao.

Tất cả chỉ như mây khói, vẫn là ở trong sinh mệnh hữu hạn của mình nắm giữ hạnh phúc chân chính thì hơn! ! !

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    hy vọng là 2 nhà Hiên Viên Tần gia k có chuyện gì… nhà nào cũng dễ thương a…….

  2. tieu y says:

    Ô hô hô hô, bợn chẻ Vân Thù cuối cùng cũng bị ăn tát a, nói thật ngay từ đầu ta đã muốn cho bợn ý mấy bạt tay rồi!!! Thiệt là sướng quá đi~~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: