Khuynh tẫn triền miên – chương 153+154

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 153: Vô Phong quyết định.

 

Tần Vô Phong vội vã tháo chạy ra khỏi phòng, đóng cửa, nhìn bầu trời mênh mông, trong mắt hắn chỉ có mờ mịt.

Hắn chậm rãi bước vào trong đất tuyết, ngẩng đầu, hoa tuyết màu trắng bạc không ngừng phất phới rơi xuống mặt hắn, hai gò má hắn khiến lạnh cả người.

Thế nhưng cảm giác mát lạnh trên khuôn mặt dù thế nào cũng so ra kém ở trong lòng.

May là tối hôm qua không có ra tay giết Vân Khuynh, bằng không, hắn nhất định sẽ thống khổ suốt đời.

Thế nhưng. . .

Cho dù không giết Vân Khuynh, tình huống hiện tại, cũng chẳng tốt ở chỗ nào, hắn dĩ nhiên huých Vân Khuynh! ! !

Hắn phải ăn nói thế nào với Vô Song?

Hắn phải ăn nói thế nào với đa nương?

Tạm thời dứt bỏ cái này không nói, dù chỉ là Vân Khuynh, Vân nhi, bị hắn huých, trong lòng sẽ nghĩ như thế nào? ? ?

Y có thể hận hắn hay không, có thể bởi vì cảm thấy có lỗi với Vô Song mà làm ra chuyện ngốc hay không? ? ?

Tâm Tần Vô Phong loạn thành một đoàn.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng hoảng loạn như thế, thế nhưng, nghĩ tới hài tử trong bụng Vân Khuynh. . .

Đã động thai khí, hắn phải ngao dược cho Vân Khuynh.

Tần Vô Phong thất thần thật nhiều lần, ngao dược ngao rất lâu, trong đầu hắn một hồi thoảng qua khuôn mặt đau lòng chỉ trích của Tần Vô Song, một hồi thoảng qua khuôn mặt kinh khủng phẫn hận của Vân Khuynh, một hồi lại đổi thành khuôn mặt không tán thành lại thất vọng của phụ mẫu.

Hắn phải làm thế nào? ? ? Hắn nên làm thế nào? ? ?

Ai có thể nhìn thấu hắn chần chờ, ai có thể nhìn thấu mê man và thống khổ giấu ở đáy lòng hắn, hối hận, tự trách? ? ?

Hắn phải làm như thế nào, mới có thể đem toàn bộ thương tổn kéo xuống thấp nhất, mới có thể duy trì hạnh phúc vốn có? ? ?

Buông tha Vân Khuynh? ? ?

Không không không, đó là người hắn yêu nhất, nếu đã bính thân thể của y, hắn nhất định phải phụ trách. . .

Hơn nữa, hắn đã sớm ở trong lòng nói cho chính mình, vô luận phát sinh chuyện gì, kiếp này đều phải thủ hộ bên người Vân Khuynh.

Không buông tha, vậy tranh thủ cho mình? ? ?

Nhưng, Vân Khuynh là thê tử của đệ đệ hắn, mặc kệ phụ mẫu hắn có thể đồng ý, Vô Song có thể đồng ý, nhưng chỉ nói Vân Khuynh, Vân Khuynh sẽ nguyện ý sao? ? ?

Vân Khuynh thiện lương không muốn thương tổn Vô Song, lại thâm sâu yêu Vô Song kia, tất nhiên là sẽ không đồng ý.

Không thể buông tha, không thể tranh thủ, vậy phải như thế nào? ? ?

Trong đầu hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khuynh, đêm qua lửa nóng triền miên bỗng nhiên nhảy ra, da thịt trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn mây hồng. . .

Vân Khuynh là của hắn! ! !

Đúng vậy, Vân Khuynh là của hắn, Vân Khuynh đã là của hắn, cho dù vốn dĩ Vân Khuynh là của Vô Song, nhưng hiện tại Vân Khuynh, cũng là của hắn.

Hắn sao lại ngốc như vậy, sao lại hỗn loạn như vậy? ? ?

Làm thế nào duy trì hạnh phúc hiện tại? ? ?

Đương nhiên là Vân Khuynh làm thê tử Vô Song, Vân Khuynh và Vô Song yêu nhau. . .

Khác biệt chính là, Vân Khuynh cũng làm thê tử của hắn, cũng yêu hắn. . .

Nói cách khác, chỉ cần hắn và Vô Song, cùng chung nắm giữ Vân Khuynh là được.

Ý nghĩ này có chút kinh thế hãi tục, chỉ có một nam nhân tam thê tứ thiếp, còn chẳng bao giờ có hai nam nhân thú một thê tử.

Thế nhưng, Tần gia bọn họ, suốt đời chỉ có thể thú một người thê tử, hắn huých Vân Khuynh, nên thú Vân Khuynh, hơn nữa chỉ có thể thú Vân Khuynh.

Gia tộc cố định, thành cái cớ trong lòng Tần Vô Phong.

Hắn biết, muốn thực hiện ý nghĩ của hắn. . .

Hắn và Tần Vô Song cùng yêu Vân Khuynh, sẽ rất khó, sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại, thế nhưng. . .

Hắn sẽ nỗ lực tranh thủ. . .

Nguyên bản chỉ là muốn yên lặng thủ hộ, yên lặng yêu, thế nhưng trong lúc lơ đãng, đánh vỡ tầng cấm kỵ này, như vậy, hắn liền dũng cảm bước tiếp.

Hắn phải nỗ lực thắng được Vô Song tán thành, nỗ lực thắng được phụ mẫu đồng ý, đương nhiên, quan trọng nhất, hắn còn phải thắng được tình yêu của Vân Khuynh.

Sau khi quyết định, Tần Vô Phong tâm tình rộng mở trong sáng.

Tất cả nghiêm phạt và chỉ trích, hắn cũng không sợ, toàn bộ tất cả để hắn gánh vác, hắn nhất định sẽ đem toàn bộ chuyện này đều giải quyết viên mãn, cùng Vô Song thương yêu Vân Khuynh, cho Vân Khuynh một tương lai càng thêm hạnh phúc.

Tần Vô Phong bưng dược, cẩn cẩn dực dực đi đến gian phòng của Vân Khuynh.

Trên đường đi đụng với Tần phủ lão tổng quản, lão tổng quản vừa thấy Tần Vô Phong liền thở ra một hơi: “Đại công tử, ta thấy dược ở trên bàn chỗ ngươi vẫn còn chưa uống, lại không thấy người, ta còn đang lo lắng. . . Ngươi, ngươi không sao chứ? ? ?”

Tuy rằng đã nghĩ thông suốt, thế nhưng đáy lòng Tần Vô Phong vẫn còn đang tự trách mình gây thương tổn cho Vân Khuynh, cho nên sắc mặt của hắn không phải tốt: “Không có việc gì, Hồng thúc, ta tốt.”

Lão tổng quản vẻ mặt chần chờ: “Nhưng, ta thấy dược thiếu gia chưa uống, giường chiếu. . Cũng rất chỉnh tề không có một chút ôn độ, không giống như từng có người ngủ qua. . .”

“. . .”

Mặt mày Tần Vô Phong từ từ sắc bén lên: “Hồng thúc tại hoài nghi cái gì? ? ?”

Nhìn Tần Vô Phong giống như con nhím, lão tổng quản nhìn Tần Vô Phong từ nhỏ lớn lên có chút sợ run, ngẩn người: “Không, không có gì.”

Đáy lòng Tần Vô Phong cảm thấy không hiểu có chút phiền táo, trước khi chuyện này được xử lý tốt, hắn không hy vọng có người biết chuyện hắn huých Vân Khuynh.

Cũng không phải hắn chạy trốn trách nhiệm, chỉ là, hắn sợ người khác nhàn ngôn uế ngữ chọc cho Vân Khuynh thương tâm.

“Vậy là tốt rồi, Hồng thúc, ngươi đi lấy nước nóng đến đây, một hồi Vân. . . Ta muốn tắm rửa, hiện tại, ta mang dược đến chỗ Vân nhi trước.”

Lão tổng quản nhìn Tần Vô Phong, chỉ biết hắn quên mất một chuyện rất quan trọng.

“Đại công tử.”

“Ân? Còn có chuyện gì?”

Nhìn dược trong tay, Tần Vô Phong có chút thất thần, Vân Khuynh luôn luôn không thích dược đắng, ân, một hồi còn phải chuẩn bị một chút mứt hoa quả.

Nhìn Tần Vô Phong rõ ràng như đi vào cõi thần tiên, lão tổng quản có chút dở khóc dở cười: “Đại công tử, hôm nay là mùng một năm mới.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Tối hôm qua là đêm giao thừa, ta biết.”

Đêm giao thừa này, khiến hắn vừa yêu vừa hận.

Yêu là viên mãn tâm nguyện của hắn, cuối cùng khiến cho Vân Khuynh trở thành của hắn, hận chính là, đêm giao thừa này hắn đánh mất bản thân, vô ý thức quá thô bạo, thương tổn Vân Khuynh, không chừng Vân Khuynh còn có thể bởi vậy mà sợ hắn đụng chạm. . .

Ngô, nếu thật là như vậy, đến khi hắn và Vô Song cùng nhau thương yêu Vân Khuynh, hạnh phúc của hắn chẳng phải là có nguy hiểm? ? ? ( ^ ^ )

Tần Vô Song nhất định rất ôn nhu, Vân Khuynh không nên ghét bỏ hắn thô bạo mới tốt. .

Không được, nhất định phải tìm cơ hội tới một lần ôn nhu để Vân Khuynh biết, kỳ thực hắn cũng có thể rất ôn nhu. . .

“Mùng một năm mới là ngày lão gia phu nhân trở về.”

Lão tổng quản thở dài nhắc nhở Tần Vô Phong.

Lời của lão tựa như nước lạnh hắt lên đầu Tần Vô Phong.

Muốn chân chính có được Vân Khuynh, trở ngại chồng chất của hắn, trong đó có đa nương hắn hai tòa núi lớn.

“Ân, ta nhớ kỹ, chỉ là ta không thể xuất hiện trước mặt Vô Hạ, Hồng thúc một hồi giúp ta đưa đa nương vào thư phòng, ta có việc cần thương lượng với bọn họ. . . Được rồi. . . Hồng thúc trước đó đừng nói tin tức Vân nhi đang ở Tần gia cho đa nương, chuyện này, ta sẽ tự mình nói cho đa nương.”

Lão tổng quản gật đầu: “Được, ta sẽ không nói cho lão gia phu nhân, như vậy, đại công tử nhanh đi đi, ta xem dược trong tay ngươi đều sắp lạnh, không tốt cho thân thể bệnh nhân.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Được rồi, phiền phức Hồng thúc.”

Cáo biệt lão quản gia, Tần Vô Phong bưng dược đi tới gian phòng Vân Khuynh.

Lúc Tần Vô Phong đến, Vân Khuynh còn đang đầu óc mất trật tự miên man suy nghĩ, Vân Khuynh nằm mơ cũng nghĩ không ra Tần Vô Phong lại ở trong thời gian ngắn như vậy, giải quyết nhanh chóng làm ra quyết định thuận lợi nhất. . .

Đây cũng là quyết định Vân Khuynh không dám nghĩ, cũng chẳng bao giờ hướng đến.

Đáy lòng quyết định cùng Tần Vô Song yêu thương Vân Khuynh, Tần Vô Phong liền thực sự coi Vân Khuynh như người của mình, lúc trước vì kinh hoảng xấu hổ sản sinh tối hôm qua, đều một loạt biến mất.

Tiếng mở cửa của Tần Vô Phong cắt đứt tư tự hỗn loạn của Vân Khuynh, ý thức được Tần Vô Phong làm bừa, thân thể dưới chăn bông của Vân Khuynh bỗng nhiên cứng đờ, khẩn trương siết chặt chăn bông trên người.

Vào thời khắc suy nghĩ không quá thanh tỉnh này, Tần Vô Phong cũng không quên Vân Khuynh sợ lạnh, dùng nội lực khu trừ khí lạnh trên người mình mới tiến vào buồng trong.

“Vân nhi.”

Tần Vô Phong đem dược đặt tới một bên, bước nhanh đi tới bên giường, vén lên màn giường, lúc này Vân Khuynh khẩn trương từ từ nhắm hai mắt, khuôn mặt tuyệt mỹ ửng đỏ thành một mảnh, lông mi dày dài run run không ngớt, hiện tại đối mặt với Tần Vô Phong, Vân Khuynh không thể khiến cho chính mình không xấu hổ.

Dù sao hai người quan hệ vốn rất thuần khiết, đột nhiên làm ra chuyện như vậy, lúc gặp lại khó tránh khỏi sẽ xấu hổ thẹn thùng.

Lần xấu hổ này, dĩ nhiên đem chuyện phạm nhân nào đó, đều quên sạch.

Bàn tay to lớn của Tần Vô Phong đặt lên trán y: “Ân, may là không có phát sốt, ta vừa rồi đi quá gấp, sợ đông lạnh đến ngươi, Vân nhi, đứng lên trước, uống dược, uống xong ta giúp ngươi tắm rửa.”

Tần Vô Phong chậm rãi nói ra quyết định của mình, hắn dự định để Vân Khuynh mặt đỏ một chút, càng thêm đỏ hồng.

Vân Khuynh bỗng nhiên mở mắt, một đôi mắt màu mực có chút né tránh: “Không.”

Tần Vô Phong nhíu mày: “Không thế nào? Là không uống dược hay là không tắm rửa? ?”

“Không. . . Không cần đại ca hỗ trợ, tắm rửa để ta tự làm là được.”

Tần Vô Phong không nhìn kháng nghị lựa chọn của y, trực tiếp đem dược đưa đến bên môi Vân Khuynh: “Đến, uống dược trước, chuyện khác, một hồi nói sau.”

Nghe Tần Vô Phong nói, tâm Vân Khuynh bỗng nhiên nhảy lên, chuyện khác. . . Bao gồm cả chuyện khiến y phiền não vừa rồi sao? ? ?

 

Chương 154: Cảm tình nghi hoặc.

 

Vân Khuynh vừa uống xong dược, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ vì đắng mà nhăn thành một đoàn.

Tần Vô Phong vốn yêu thương y muốn đi lấy mứt hoa quả cho y, vừa nhìn thấy hình dạng toàn bộ đáng yêu của y lại luyến tiếc rời khỏi, chỉ rót một ít trà cho y súc miệng.

Chờ đến khi Vân Khuynh được giải thoát khỏi dược đắng, hai người lại lần nữa lâm vào trầm mặc xấu hổ.

Vân Khuynh bị ánh mắt cực nóng của Tần Vô Phong nhìn chăm chú mà hoảng hốt không ngớt, y cúi đầu: “Ta, thân thể ta khó chịu, muốn nghỉ ngơi thêm một chút. . .”

Ô ô, đáng ghét, người trước mắt này rõ ràng làm chuyện khiến người khác giận sôi với y, vì sao hiện tại lại không thể mặt không đổi sắc khí định thần nhàn đối mặt với hắn? ? ?

Vân Khuynh đối với chuyện tối hôm qua quả thực kinh hoảng, là sợ, là hổ thẹn với Tần Vô Song, nhưng đối mặt với Tần Vô Phong thật ra thì cũng không có quá nhiều oán hận, bởi vì hắn y mơ hồ đoán được Tần Vô Phong tối hôm qua có chút không thích hợp.

Nếu là trước kia, y đã sớm mở miệng hỏi tối hôm qua vì sao làm vậy, nhưng hiện tại, y chỉ muốn trốn tránh, chỉ muốn ai cũng không nói về sự kiện này, trước khi y bị dọa rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ, tốt nhất là coi như chuyện này chưa từng phát sinh. . .

Điểm này, Tần Vô Phong xem ra làm tốt hơn y nhiều.

“Thân thể khó chịu? ?” Tần Vô Phong lập tức khẩn trương, nhăn mày, thân thiết hỏi: “Có phải thân thể còn đau nhức không, ta tối hôm qua quá thô lỗ, sau đó sẽ không. . .”

Vân Khuynh nghe xong Tần Vô Phong nói, khuôn mặt vốn đã hồng gần như nhỏ máu lại càng thêm đỏ.

Chờ đến khi y phản ứng lại ý trong những lời này liền có chút choáng váng đầu.

Cái gì kêu tối hôm qua quá thô lỗ, sau đó sẽ không? ? ?

Sau đó sẽ ôn nhu? ? ?

Thiên sát không nên có sau đó.

Hai tay Vân Khuynh ở dưới chăn bông khẩn trương siết chặt, đối với chuyện tối hôm qua, Tần Vô Phong rốt cuộc là nghĩ như thế nào? ? ?

Bọn họ làm như vậy là sai, tối hôm qua đáng lẽ chính là một sai lầm nghiêm trọng, Tần Vô Phong không nghĩ làm thế nào để bổ cứu, trái lại còn vọng tưởng có sau đó? ? ?

Hắn. . .

Đáy lòng Vân Khuynh chậm rãi mọc lên vài phần ủy khuất, vài phần tức giận.

Lẽ nào Tần Vô Phong cho rằng y là một người tùy tiện, muốn bính thế nào thì bính?

Ngón tay Vân Khuynh càng siết càng chặt, hơn nửa ngày mới cố lấy dũng khí, nâng mi dự định chuẩn bị hỏi Tần Vô Phong rõ ràng, môi vừa mở, người lại giật mình. . .

Bởi vì Tần Vô Phong không chút nào cố kỵ xốc lên chăn bông của y, kiểm tra vết thương trên người y. . .

Trời biết! ! ! Y dưới chăn bông, chính là trần trùng trục ~~~~

Chăn bông vừa xốc lên, thân thể Vân Khuynh chật vật bất kham liền không hề che lấp rơi vào trong mắt Tần Vô Phong.

Đôi mắt Tần Vô Phong chậm rãi chuyển tối, yết hầu cuộn một chút, dục vọng dưới thân lại bắt đầu thức tỉnh.

Thân thể trên giường kia, giống như ngọc thạch hồng nhạt, nhìn lên trong sáng tinh lượng, ở mặt trên tràn đầy vết tích xanh tím, mang theo vị đạo tình sắc, không những không hiện dữ tợn, trái lại là dụ hoặc đáng sợ.

Tần Vô Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đè xuống dục vọng trong lòng, thế nhưng phiền lòng chính là trong đầu lại ấn sâu thân thể mê người vừa thấy, thế nào cũng xua đi không được.

“Đại ca! !”

Vân Khuynh kinh hô một tiếng, vươn tay níu chặt chăn bông muốn che đi thân thể của mình, thế nhưng một góc chăn khác lại ở trong tay Tần Vô Phong.

Phát hiện động tác của Vân Khuynh, Tần Vô Phong đè xuống rối loạn thân thể và trong lòng, dùng đôi mắt mang theo khắc chế lửa nóng nhìn chằm chằm Vân Khuynh: “Vân nhi, đừng sợ, đại ca chỉ là muốn nhìn vết thương trên thân thể ngươi một cái.”

Thân thể Vân Khuynh không biết là do khí trời quá lạnh, hay là do ánh mắt của Tần Vô Phong mà run nhè nhẹ: “Không. . . Ta. . . A. . . Ngươi.”

Lúc Vân Khuynh còn đang quấn quýt muốn cự tuyệt Tần Vô Phong, Tần Vô Phong đã đưa hai ngón tay chạm lên vết cắn trên cổ y, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trong đôi mắt chứa đựng tự trách và thương yêu, Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng: “Vân nhi, đau không?”

“Không, đại ca, đã không đau nữa. . .”

Đã không đau, là so với tối hôm qua đau muốn chết cho ra kết luận.

Vân Khuynh bị thanh âm mềm nhẹ, tràn đầy thương yêu của hắn hỏi mà mũi có chút lên men, nếu như, trên thế giới này không có Tần Vô Song. . .

Y nhất định sẽ yêu Tần Vô Phong. . .

Không. . . Không. . .

Ý niệm trong đầu này vừa nổi lên trong lòng, khi Vân Khuynh ý thức được mình đang nghĩ đến chuyện gì, thân thể y đánh một cái rùng mình.

Y sao có thể nghĩ như vậy? ? ?

Y sao có thể có lỗi với Vô Song? ? ?

Tâm tình bỗng trở lại nặng nề, Tần Vô Phong gia tăng lực đạo trên tay kéo đi chăn bông, y sau đó liền mở miệng kêu một tiếng lạnh.

Tần Vô Phong lập tức buông tay, dùng chăn bông cẩn thận bọc y lại, nghĩ một hồi tắm rửa nhìn sau, rồi thoa thêm chút dược.

Không nghĩ tới lúc cuồng ma chi chứng phát tác hắn lại thô lỗ như vậy, ngay cả đối với Vân Khuynh cũng không nương tay.

“Đêm giao thừa. . .”

Chờ đến lúc Vân Khuynh một lần nữa nằm trong ổ chăn, Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng, muốn giải thích chuyện tối hôm qua, bởi vì không muốn Vân Khuynh phản ứng quá cường liệt, hắn không nói thẳng tối hôm qua, mà là nói đêm giao thừa.

Hắn vừa mở miệng, Vân Khuynh liền vểnh tai nghe.

Vân Khuynh biết, Tần Vô Phong nhất định là muốn giải thích chuyện tối hôm qua cho y.

“Đêm giao thừa, là ngày cuồng ma chi chứng của ta phát tác.”

Vân Khuynh đem chăn bông cuốn chặt đến cổ, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ nho nhỏ, đè xuống cảm giác đặc thù dưới đáy lòng vì chuyện tối hôm qua mà sản sinh, tuy rằng không muốn đề cập chuyện tối hôm qua, nhưng y cần một lý do, y muốn biết là nguyên nhân gì dẫn đến phát sinh sai lầm tối hôm qua.

Y mở to mắt nhìn, nhịn không được mở miệng hỏi: “Cuồng ma chi chứng là cái gì? ? ?”

Tần Vô Phong nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của y, vận dụng nội lực đè xuống kích động trong thân thể: “Năm năm trước ta từng bị thương. . . Sau khi thương thế lành, để lại một loại di chứng, chính là vào đêm giao thừa, biến thành cuồng ma khát máu cuồng bạo giết người.”

Trước đây chưa từng nếm qua vị đạo của Vân Khuynh, chỉ muốn cứ như vậy thủ hộ, dục vọng thân thể còn dễ áp chế. . .

Nhưng hiện tại, cảm giác tốt đẹp khi ôm Vân Khuynh còn sót lại trong cơ thể, thân thể Vân Khuynh ở dưới thân cũng không tự chủ được lắc lư trong đầu, không ngừng thử thách lý trí của hắn, nhẫn nại của hắn.

Tâm viên ý mã, Tần Vô Phong đành mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lẳng lặng giải thích cho Vân Khuynh: “Cuồng ma chi chứng, vào lần đầu tiên phát tác, ta đem người không có võ công hoặc là võ công thấp ở trong Tần phủ gần như giết sạch toàn bộ. . . Lần thứ hai cũng thảm trọng như vậy. . . Lần thứ ba bị trói, vẫn không được. . . Mãi đến khi Liên Cừ biểu đệ phối dược cho ta. . . Ta mấy năm nay, chỉ cần uống dược kia, liền ngủ thẳng đến hừng đông, ngủ qua thời gian cuồng ma chi chứng phát tác.”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh chậm rãi xuất hiện thần sắc hiểu rõ, đáy lòng có chút đau nhức.

Nếu đúng như lời Tần Vô Phong nói. . .

Như vậy, mấy năm nay, hắn vào đêm giao thừa, giết người nhiều như vậy, hắn cảm thấy thế nào? ? ?

Có thể tự trách hay không, có thể áy náy hay không, có thể hận chính bản thân ở dưới đáy lòng hay không, muốn phải nghiêm phạt chính mình? ? ?

Trong lòng Vân Khuynh tràn đầy thương hại với Tần Vô Phong, y vươn tay, đặt lên cánh tay Tần Vô Phong: “Đại ca, đều là quá khứ. . .”

Tần Vô Phong nâng mi nhìn y: “Tối hôm qua. . . Chính là đêm giao thừa.”

Nhắc tới tối hôm qua, thân thể Vân Khuynh, lại lập tức cứng ngắc, không tự chủ được thu hồi bàn tay muốn an ủi Tần Vô Phong.

“Tối hôm qua, ta vốn sắp muốn uống dược, nhưng nhớ tới hôm qua là ngày cổ độc ngươi phát tác, chưa kịp uống dược đã vội vã chạy đến đây. . . Sau đó cuồng ma chi chứng phát tác. . . Rồi sau đó, ta liền. . . Liền cưỡng bức ngươi. . . Vân nhi, ngươi yên tâm, ta sẽ phụ trách, ta sẽ đem chuyện này xử lý tốt. . .”

Vân Khuynh nghe xong dở khóc dở cười, y có phải là nên cảm tạ Tần Vô Phong chỉ là cưỡng bức y, mà không phải giết y hay không? ? ?

Một cỗ bi ai vô cớ mọc lên từ đáy lòng.

Phụ trách?

Tần Vô Phong muốn phụ trách thế nào? ? ?

Loại sự tình này nếu như phát sinh vào lúc y còn chưa gả cho Tần Vô Song, còn có thể dễ nói.

Nhưng hiện tại, thân phận quan hệ bọn họ như vậy. . .

Một người đệ muội, một người đại bá muốn phụ trách thế nào, có thể phụ trách ra sao? ?

Hơn nữa, có Vô Song tồn tại, y cũng không muốn Tần Vô Phong phụ trách, y muốn chính là. . .

Là cái gì?

Vân Khuynh mê man, y không biết y muốn cái gì, lẽ nào phải coi như chuyện chưa từng xảy ra sao, hiển nhiên là không có khả năng, nếu sự tình đã xảy ra vậy y muốn cái gì? ? ?

Biết đâu ở sâu trong nội tâm đã có đáp án rõ ràng nhất, thế nhưng y không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ tới.

Chỉ là, hiện tại đã biết rõ Tần Vô Phong quả nhiên không phải cố ý làm vậy, Vân Khuynh liền không thể trách cứ Tần Vô Phong. . .

Hoặc là nói, y vốn đã không có ý trách cứ Tần Vô Phong, bởi vì từ khi tỉnh lại đến nay, y nghĩ đến đều là hậu quả chuyện này như thế nào, mà chưa từng nghĩ tới hận Tần Vô Phong suốt đời không tha thứ gì gì đó.

Vân Khuynh không biết y như vậy có tính là tùy tiện hay không, có tính là quá không có quan niệm trinh tiết hay không. . .

Thế nhưng, đối tượng là Tần Vô Phong vẫn luôn chiếu cố y mấy ngày qua, nhìn về mấy ngày nay Tần Vô Phong chiếu cố y, y thế nào cũng hận không nổi.

Tuy rằng lần này y bị Tần Vô Phong ăn sạch sẽ, thế nhưng, tâm tình của y lại không có xấu hổ và giận dữ giống như ngày ấy bị Ngụy Quang Hàn khinh bạc.

Đây là vì sao? ? ? Cái này ý nghĩa cho điều gì? ? ?

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    bắt đầu rơi vào triệu chứng hậu xx (TT^TT) ngược tâm nhau~~~

  2. hahongnguyet says:

    hí hí… ta lại nghĩ anh Phong sẽ nhanh chóng xử lý êm thui!
    Đường lối cách mạng vạch ra tỉ mỉ chi tiết thế còn giề…* cười gian*~~

  3. cocacola0106 says:

    Ngô, nếu thật là như vậy, đến khi hắn và Vô Song cùng nhau thương yêu Vân Khuynh, >> chưa gi đã nghĩ tới 3p rồi, A Phong cũng quá ….

  4. …… Phong Phong, ottoke, ta càng ngày nhìn ngươi càng Thuận mắt nha~~~ Ây dà, một chén dược = được đáp án, ôi dzồi 3p của tôi|~~~~~~~~
    Lấy tem nào, từ sánh tới giờ hổng onl đc gì hết, hức~~~~

  5. Soro says:

    Phong ca đc cả ngàn like rôi đây =))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: