khuynh tẫn triền miên – chương 155+156

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 155: Tỏ rõ tâm ý.

Trong lúc Tần Vô Phong giải thích chuyện tối qua cho Vân Khuynh, lão quản gia đã đem dục dũng và nước nóng toàn bộ đưa đến trong phòng hắn.

Lúc đến phòng hắn mới phát hiện hắn cũng không ở trong phòng.

Mấy ngày qua, Tần Vô Phong không ở gian phòng của mình, như vậy cũng chỉ có một loại khả năng —–

Tần Vô Phong đang ở chỗ Vân Khuynh.

Quan hệ ‘Đệ muội’ và đại bá này thực sự quá thân cận, thân cận đến mức khiến lão nhân gia lo lắng không ngớt.

Bởi vậy vừa suy tư đến, lão liền đi tới phòng của Vân Khuynh gọi Tần Vô Phong: “Đại công tử, nước nóng ngươi muốn đã đưa đến, nếu là tắm rửa, vậy nên nhanh chóng, để lâu nước sẽ lạnh mất.”

Hôm nay là mùng một năm mới, là ngày đặc biệt Tần gia nhị lão trở về, lão quản gia không hy vọng Tần Vô Phong và Vân Khuynh dính vào với nhau. . .

Tuy rằng Vân Khuynh một mình mừng năm mới cũng rất đáng thương, nhưng ai bảo y hiện tại chết cũng không thể gặp người.

Lão sống hơn nửa đời người chính là lần đầu tiên biết một người nam nhân có thể mang thai, thật đúng là quái dị.

Tần Vô Phong nghe xong lão quản gia nói, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, hắn vừa rồi không muốn để lão quản gia biết chuyện tối hôm qua giữa hắn và Vân Khuynh mới cố ý nói muốn tắm rửa. . .

Nhưng trên thực tế, bọn họ hai người đều cần tắm rửa. . .

Hơn nữa Vân Khuynh cần tuyệt đối bức thiết hơn hắn.

Nước nóng đưa đến gian phòng hắn, trái lại là một phiền phức.

Tần Vô Phong trầm tư một chút, nói với lão quản gia: “Ta đã biết, ta sẽ lập tức trở lại, cảm tạ Hồng thúc nhắc nhở.”

Lão quản gia thâm ý nhìn Tần Vô Phong và Vân Khuynh, chậm rãi cáo từ rời đi.

Lão quản gia vừa rời khỏi Vân Khuynh và Tần Vô Phong mắt to trừng mắt nhỏ, Vân Khuynh bị đôi mắt lửa nóng của Tần Vô Phong nhìn chòng chọc mà bại trận trước.

Y chớp chớp mắt: “Đại ca nếu muốn tắm rửa. . . Vậy mau đi đi, giống như lời Hồng thúc nói, mùa đông, nước rất dễ lạnh.”

Đôi mắt màu mực của Tần Vô Phong lóe lóe, hơi cong lên khóe môi: “Càng cần tắm rửa chính là ngươi.”

Khuôn mặt Vân Khuynh lại đỏ, vì sao ngày hôm nay y lại có một loại ảo giác, Tần Vô Phong luôn luôn cố ý vô ý đùa giỡn y? ? ?

“Ta. . .”

Y đang muốn mở miệng phản bác, Tần Vô Phong đã đứng lên, vươn tay ôm cả người lẫn chăn vào trong ngực.

“A. . .”

Vân Khuynh bị động tác bất ngờ không hề dự triệu của Tần Vô Phong làm cho hoảng sợ.

Dáng cười khóe miệng của Tần Vô Phong càng thêm sâu sắc: “Giật mình như vậy? ? ? Mau ngậm miệng lại, nếu không sẽ có tiểu sâu bay vào.”

Trải qua chuyện tối hôm qua, hiện tại đột nhiên bị Tần Vô Phong ôm vào trong lòng, Vân Khuynh có chút khó chịu hơi vặn vẹo thân mình: “Đại ca ngươi. . . Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Tần Vô Phong vừa nhấc chân rời đi vừa đáp: “Đương nhiên là mang ngươi đi tắm.”

“A. . . Đi đi đi tắm? ? ? Đi nơi nào? ? ?”

Cái đầu  đáng thương của y lần thứ hai bị Tần Vô Phong đột nhiên làm cho không phản ứng kịp.

Tần Vô Phong ôm y ghé lên trên vai hắn, có chút lưu luyến nhìn về phía ổ chăn ấm áp của y, nhưng vừa nhìn y lại ngượng ngùng kinh khủng.

Trên giường rõ ràng còn lưu lại vết tích bọn hắn hai người tối hôm qua khiến y thu hồi ánh mắt, đem khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ vùi vào trong chăn bông.

“Nếu nước nóng đã đưa đến gian phòng của ta, như vậy chúng ta đến chỗ phòng ta.”

Lúc nói lời này, Tần Vô Phong đã ôm Vân Khuynh ra cửa, Tần Vô Phong thực sự không muốn để Vân Khuynh ở ngoài trời tuyết quá lâu, hắn thẳng thắn dùng khinh công bay trở về gian phòng của mình.

Đẩy cửa ra, nước nóng trong dục dũng đằng sau bình phong quả nhiên là đã chuẩn bị tốt, Tần Vô Phong lấy tay thử thử độ ấm, rất vừa, kỳ thực lạnh rồi cũng không sao, bởi vì ở bên vẫn còn nước nóng.

Hiện tại thân thể Vân Khuynh ở trong lòng hắn giấu dưới chăn bông là trơn, vừa lúc tiện để tắm rửa.

Tần Vô Phong đem Vân Khuynh đặt lên trên giường, trong tiếng kinh hô kháng nghị của Vân Khuynh đoạt lấy chăn bông trên người y, lấy tốc độ cực nhanh ôm y đặt vào trong dục dũng.

“Tê. . .”

Chỗ vết thương rách da tối hôm qua, vừa đụng tới nước nóng liền đau kinh khủng, Vân Khuynh bị kích thích thiếu chút nữa nhảy ra khỏi dục dũng.

Trong ánh mắt của Tần Vô Phong mang theo thương tiếc: “Ngoan, bình thường Hồng thúc chuẩn bị nước tắm cho ta đều thả một ít dược vật có ích cho thân thể, ngươi nhịn một chút, một hồi tắm xong ta giúp ngươi thoa dược.”

Vân Khuynh cố nén đau đớn từ vết thương trên người lúc ngâm vào trong nước nóng truyền đến, nỗ lực rụt lại thân thể của mình vào trong nước tránh né ánh mắt của Tần Vô Phong.

“Ta ta ta tự tắm, đại ca ngươi. . . Ngươi đi ra ngoài trước đi. . .”

Tần Vô Phong nhíu mày: “Vân nhi, đây là phòng của đại ca.”

Khuôn mặt Vân Khuynh đầu tiên là đỏ lên, sau đó chuyển trắng.

Còn chưa nghĩ ra làm thế nào đuổi Tần Vô Phong đi, Tần Vô Phong đã bắt đầu cởi quần áo.

Trong óc trống không một hồi, Vân Khuynh trừng to mắt: “Đại ca ngươi. . . Ngươi muốn làm gì? ? ?”

Bàn tay vịn trên dục dũng đã bắt đầu run nhè nhẹ.

Đáy mắt Tần Vô Phong cất giấu ý cười, nét mặt lại vẫn như cũ tùy ý thờ ơ: “Đương nhiên là tắm rửa. . . Tắm rửa cho mình. . . Hơn nữa, vừa rồi ta cũng nói qua ta muốn giúp ngươi tắm rửa. . .”

“Nhưng. . . Nhưng. . .”

Nhưng y đang tắm! ! !

Tần Vô Phong đây là có ý gì? ? ?

Rốt cuộc là có ý gì? ? ?

“Vân nhi, ngươi ngày hôm nay sao lại biến thành nói lắp rồi? ? ?”

Tần Vô Phong tay chân luôn luôn lưu loát, chưa đến một hồi liền cởi sạch.

Quần áo vừa cởi xong, đường nét thân thể lưu sướng anh tuấn của hắn hoàn toàn bại lộ.

Vân Khuynh lập tức quay mặt đi, cắn môi dưới, muốn từ trong dục dũng đứng lên đi ra ngoài: “Vậy đại ca tắm trước, một lúc nữa ta tắm.”

Bàn tay ấm nóng của Tần Vô Phong ấn lên vai y: “Ngồi xuống, nước nóng không đủ cho hai người chúng ta tách ra tắm. . . Hơn nữa, cứ lăn qua lăn lại như vậy nước sẽ lạnh.”

Đang lúc nói chuyện hắn đã nhấc chân bước vào dục dũng, dục dũng không lớn cũng không nhỏ, chứa đựng hai người bọn họ cũng khá khó khăn, thế nhưng hai người dựa sát vào với nhau, vẫn có thể được.

Vừa dựa vào, Vân Khuynh liền nhận ra dục vọng hăng hái ngẩng cao của Tần Vô Phong.

Y vừa khẩn trương vừa sợ, chẳng biết vì sao trong đôi mắt lại đột nhiên nổi lên một chút ấm ướt.

Y đẩy bàn tay vươn về phía y của Tần Vô Phong, vô cùng căm tức: “Tần Vô Phong, ngươi đây là ý gì? ? ? Ta là ‘Đệ muội’ của ngươi, ngươi tối hôm qua đã đối xử với ta như vậy, ngươi còn muốn thế nào? ? ?”

Tần Vô Phong giật mình một chút, thở dài: “Vân nhi. . .”

Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng: “Có phải ngươi đem ta trở thành một người ngươi muốn làm thế nào thì làm thế đấy đúng không? ? ?

Tối hôm qua là có nguyên nhân, như vậy ngày hôm nay ngươi vì sao lại, lại tiếp tục làm ra động tác vượt quá với ta? ? ?

Ngươi, ngươi muốn ta phải chịu đựng thế nào, ngươi lại thế nào không làm Vô Song thất vọng? ? ?”

Từ sáng sớm tỉnh lại nghẹn đến bây giờ, Vân Khuynh rốt cục chất vấn ra miệng.

Song song chất vất, bởi vì trong lòng hoảng loạn cùng hổ thẹn đau đớn, viền mắt của y rốt cục cũng không chịu được chảy ra nước mắt, thoáng cái xuôi theo hai gò má chảy xuống.

Tần Vô Phong bị nước mắt của Vân Khuynh dọa sợ.

Ngoại trừ tối hôm qua hắn bức bách Vân Khuynh, ở trong dục vọng nhìn thấy nước mắt của Vân Khuynh, hắn chưa từng thấy Vân Khuynh rơi lệ.

Vân Khuynh tuy rằng nhìn qua tương đối ôn nhu, nhưng cũng không phải một người mềm yếu hoặc là yếu đuối.

Sắc mặt Tần Vô Phong ảm đạm, không để ý Vân Khuynh phản kháng ôm Vân Khuynh vào trước ngực.

Vươn tay vỗ về tóc dài màu mực của Vân Khuynh, Tần Vô Phong thở dài thật dài: “Vân nhi, ta. . . Ta cũng không coi ngươi là một người tùy tiện, tùy tiện đi bính. . .

Tương phản, địa vị của ngươi ở trong lòng ta phi thường thánh khiết, thậm chí là bất luận kẻ nào cũng không thể chạm đến. . .

Vân nhi, ngươi hiểu không, ta. . . Kỳ thực là. . .”

Yêu ngươi. . .

Nhưng lời như vậy, trước khi Tần Vô Phong chưa có tuyệt đối, nắm chặt hạnh phúc đem cho Vân Khuynh, hắn sẽ không nói.

Nói ra, chỉ tăng thêm phiền não cho Vân Khuynh.

Bởi vậy nói đến đây, hắn liền im lặng.

Vân Khuynh bị Tần Vô Phong ôm vào trong ngực, da thịt hai người chạm nhau, cảm giác dĩ nhiên là phi thường ấm áp.

Vào loại khí trời này, y dĩ nhiên sản sinh ỷ lại đối với cái ôm ấm áp này.

Bàn tay Tần Vô Phong vỗ về mái tóc của y, khiến y cảm thấy thoải mái dị thường, lời của Tần Vô Phong, càng khiến tâm của y bỗng nhiên bang bang bang bang nhảy dựng.

Lấy Vân Khuynh thông minh, lời tiếp theo của Tần Vô Phong, cho dù không nói, y cũng đoán ra được một hai.

Không, hoặc là nói, trước khi Tần Vô Song rời đi, y và Tần Vô Song đều đã nhận thấy sự tồn tại của phần cảm tình không thể tin nổi này. . .

Chỉ là, y và Vô Song, đều không chịu tin tưởng mà thôi.

Nhưng hôm nay, Tần Vô Phong dĩ nhiên chính miệng nói với y. . .

Y phải làm sao đây? ? ?

Hình như là càng rối loạn. . . Đầu, đau quá, rốt cuộc phải làm thế nào? ? ?

“Vân nhi. . .”

Trong lúc y miên man suy nghĩ quấn quýt khó chịu, Tần Vô Phong mềm nhẹ hôn lên mái tóc của y: “Ngươi không cần lo lắng, đừng nghĩ bậy, cái gì cũng không cần xen vào, chuyện này giao cho ta giải quyết đi. Cho ta thời gian ba tháng, chờ sau khi Vô Song trở về, ta sẽ để chuyện này hoàn mỹ kết thúc.”

Ánh mắt Vân Khuynh chua chát, hơi câu khóe miệng, cong ra một độ cung cay đắng.

Hoàn mỹ kết thúc? ? ?

Chuyện như vậy, có thể có biện pháp giải quyết hoàn mỹ nào chứ? ? ?

Chương 156: Hai người tắm chung.

Không thể không nói, so với Tần Vô Phong thẳng thắn lưu loát, Vân Khuynh đích thật là một người tương đương quấn quýt.

Mặc kệ Tần Vô Phong an ủi y đến thế nào, y vẫn cảm thấy thẹn với Tần Vô Song, vẫn nghĩ việc này thật quá rối rắm, thế nào cũng không cởi ra được.

Thế nhưng nước nóng không đợi người, Tần Vô Phong biết rõ nếu tiếp tục quấn quýt với Vân Khuynh, phỏng chừng nước lạnh đi hai người cũng chưa tắm sạch.

Vì vậy Tần Vô Phong liền mặc kệ Vân Khuynh quấn quýt, tự tắm cho mình —-

Vừa tắm cho mình, vừa tắm cho Vân Khuynh.

Chờ tới khi bàn tay nóng rực của hắn đụng tới vết thương rách da của Vân Khuynh, Vân Khuynh mới từ trong đau đớn lấy lại tinh thần.

“Ngươi. . .”

Nét mặt Vân Khuynh hiện lên một tầng đỏ ửng, muốn tránh xa Tần Vô Phong, bất đắc dĩ dục dũng quá nhỏ, căn bản là chạy không thoát, hai người chỉ có thể trần truồng dính vào với nhau.

Bởi vì Tần Vô Phong vừa thổ lộ cảm tình, đáy lòng Vân Khuynh loạn thành một đoàn.

Mang theo tình tự vạn phần phức tạp, Vân Khuynh chỉ có thể tùy ý Tần Vô Phong chiếm hết tiện nghi trên người y.

Khi tay Tần Vô Phong, theo da thịt y trượt đến đùi y, thân thể của y lập tức cứng đờ, y bỗng nhiên nâng tay ngăn chặn Tần Vô Phong: “Đại ca ngươi. . .”

Đáy mắt là kinh hoảng vô thố và một chút sợ hãi, Tần Vô Phong hơi hơi cong lên khóe miệng, ôn nhu cười thoải mái y: “Yên tâm đi, ta sẽ không xằng bậy. . . Chỉ là, tối hôm qua mấy thứ kia lưu lại trong thân thể của ngươi rất không tốt. . .”

Nói, ngón tay linh xảo của hắn liền tìm thấy địa phương tối hôm qua hắn xâm nhập, Vân Khuynh khắc chế không được hai gò má nóng bừng: “Không, không cần. . . Ta, ta tự làm là được. . .”

Y còn không ngốc đến mức không biết lửa nóng thật lớn của Tần Vô Phong ở trên đùi y là cái gì, để Tần Vô Phong giúp y tắm, khó tránh khỏi Tần Vô Phong sẽ không nổ súng.

Tần Vô Phong nhíu mày, tự làm? ? ?

Lẽ nào Vân Khuynh không biết, dưới tình huống lúc này hai người bọn họ tắm chung, Vân Khuynh tự làm, còn xấu hổ hơn là hắn giúp sao? ? ?

Trong ánh mắt tối tăm hiện lên một tia tình tự kỳ lạ, Tần Vô Phong buông tay: “Được, vậy Vân nhi tự tắm đi.”

Tuy rằng xúc giác trên đầu ngón tay rất trắng mịn rất tốt đẹp, thế nhưng, hắn rất muốn xem Vân Khuynh ở trước mặt hắn, làm thế nào lấy mấy thứ kia trong cơ thể đi ra.

Vân Khuynh có chút nghi hoặc Tần Vô Phong thẳng thắn —-

Tuy rằng mở miệng cự tuyệt, thế nhưng, ngày hôm nay Tần Vô Phong luôn luôn không để ý đến ý nguyện của y ức hiếp y, nhất định muốn dẫn y tới nơi này tắm, nhất định muốn tắm chung với y, nhất định muốn giúp y tắm rửa. . .

Hiện tại Tần Vô Phong dễ dàng thỏa hiệp như vậy, ngược lại khiến y có chút nghi hoặc.

Thế nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, đáy lòng y vẫn vui vẻ Tần Vô Phong rốt cục nghe y.

Tần Vô Phong đợi nửa ngày, nước đều sắp lạnh, Vân Khuynh còn chưa động thủ: “Vân nhi. Ngươi tắm nhanh lên một chút, nước lạnh ngươi sẽ khó chịu.”

Vân Khuynh quay mặt đi, cái cổ trắng noãn hơi phiếm hồng: “Ta, ta tắm xong rồi.”

Tần Vô Phong thiêu mi: “Vân nhi, ta nói rồi, mấy thứ kia ở lại trong cơ thể cũng không tốt.”

Nếu Tần Vô Phong lúc này thấy sắc mặt Vân Khuynh, hắn sẽ phát hiện Vân Khuynh lúc này tức giận dị thường.

Vân Khuynh vừa rồi cũng thử tự mình làm ra, thế nhưng, thế nhưng tay y vừa chạm đến mật huyệt của mình, liền lập tức thu về, đáy lòng e lệ khó có thể dùng từ miêu tả.

Tự mình bính nơi riêng tư, vốn đã rất kỳ quái, huống hồ còn có một Tần Vô Phong ở một bên nhìn chằm chằm, như vậy bảo y làm ra như thể nào.

Tần Vô Phong xem thời gian không ngắn, nước thực sự sắp lạnh, không khỏi thu hồi tâm lý muốn xem Vân Khuynh e lệ, vươn tay, ôn nhu lại cường thế tham nhập vào trong mật huyệt của Vân Khuynh: “Để ta đi.”

Tự mình không ra tay được, chỉ đành để Tần Vô Phong hỗ trợ, Vân Khuynh lần này không có kháng nghị, chỉ là thân thể banh chặt giống hệt một tảng đá.

Thân thể buộc chặt, sẽ tác động đến mật huyệt dưới thân, khiến ngón tay Tần Vô Phong tiến nhập tương đối trắc trở, Tần Vô Phong nhịn không được hôn lên mái tóc màu mực của y: “Ngoan, ta thực sự sẽ không xằng bậy, thả lỏng một chút.”

Chậm rãi đưa ngón tay thâm nhập vào trong mật huyệt chặt trí, cảm giác nội bích trơn mịn lập tức hút lấy nó, Tần Vô Phong chậm rãi đảo quanh ngón tay, đem dịch thể bạch trọc ở trong kéo ra ngoài.

“Ô a. . .”

Mật huyệt còn đau đớn sưng đỏ lần thứ hai bị tiến nhập, cho dù chỉ là ngón tay thon dài, cũng khiến Vân Khuynh cảm thấy đau nhức đến thở hốc, lúc Tần Vô Phong kéo ra, càng nhịn không được mà rên rỉ.

Tần Vô Phong nỗ lực khắc chế dục vọng và tâm tình dao động, chuyên chú quan sát chuyện trước mặt, động tác trên tay cũng không dừng, nghi hoặc lại nổi lên trong lòng.

Thân thể Vân Khuynh. . .

Đích thật rất quái dị, lần trước Ngụy Quang Hàn nói y là quái vật. . .

Chính là nguyên nhân này sao? ? ?

Như vậy, Ngụy Quang Hàn chẳng phải là cũng nhìn thấy thân thể Vân Khuynh? ? ?

Đôi mắt Tần Vô Phong chậm rãi híp lại, Ngụy Quang Hàn. . . Lần sau gặp lại, nhất định phải đấu một trận ra trò.

“Vân nhi. . .”

Tần Vô Phong có chút chần chờ, thế nhưng hắn rất muốn biết, thân thể của y rốt cuộc là chuyện gì.

“Thân thể của ngươi. . .”

Đôi mắt Vân Khuynh bỗng nhiên trợn to, sắc mặt trắng xanh.

Y, dĩ nhiên quên chỗ thiếu hụt của thân thể mình. . .

Một mực nghĩ đến nên đối mặt thế nào với Tần Vô Phong và Tần Vô Song, y dĩ nhiên quên Tần Vô Phong biết y có thân thể như vậy. . .

Tần Vô Phong sẽ nghĩ như thế nào? ? ?

“Ta giống như quái vật đúng hay không? ? ?”

Con nhím Vân Khuynh lại bắt đầu chậm rãi dựng gai.

Tần Vô Phong lập tức trấn an: “Sao lại thế được. . . Ta thật cao hứng Vân nhi có thân thể như vậy, nếu không phải thân thể như thế, Vân nhi hiện tại trong bụng sao có tiểu oa nhi? ? ?

Đừng nghĩ quá nhiều, Vô Song không ngại, ta cũng sẽ không chú ý.”

Vân Khuynh vốn dựng thẳng gai nhím, lập tức bởi vì lời của Tần Vô Phong mà hạ xuống.

Chết tiệt Tần Vô Phong làm sao biết Vô Song không ngại, huống hồ. . .

Y là ‘Thê tử’ của Vô Song cũng không phải của Tần Vô Phong, Tần Vô Phong có ngại hay không đâu có liên quan gì đến y, Tần Vô Phong nói những lời này với y làm gì. . .

Mặc dù là nghĩ như vậy, nhưng tâm Vân Khuynh vẫn chậm rãi yên ổn xuống.

Tần gia huynh đệ thực sự là kỳ quái, ở cổ đại thế này, thế nào có thể dạy dỗ ra nam nhân như vậy? ? ?

Đáy lòng Vân Khuynh ngoài ngũ vị tạp giao ra, đột nhiên cảm thấy rất hứng thú với Tần gia nhị lão giáo dục Tần Vô Phong huynh đệ lớn lên.

Chờ đến khi hai người chỉnh lý hết thảy, Tần Vô Phong trong tiếng kháng nghị của Vân Khuynh ôm thân thể trần trụi của y ra khỏi dục dũng, dùng khăn mặt lau khô thân thể y, liền nhanh chóng dùng chăn bông bọc lại, sau đó mới bắt đầu lau khô thân thể của mình.

Chờ đến khi hắn quần áo chỉnh tề, hắn mới lấy dược, nói với Vân Khuynh: “Vân nhi, chúng ta phải thoa dược.”

Vân Khuynh ôm chăn bông, có chút bất mãn, ổ chăn vừa mới ấm áp của y. . . Ô ô, vì sao ở đây không có lò sưởi. . .

Tuy rằng trong lòng oán niệm, nhưng nét mặt Vân Khuynh cũng không cự tuyệt.

Bởi vì không thoa dược người khổ chính là y.

Tần Vô Phong nhấc lên một góc chăn bông, ngón tay khoét một khối thuốc mỡ màu trắng gần như trong suốt, quét lên vết thương trên người Vân Khuynh, vừa bôi vừa mở miệng: “Được rồi, Vân nhi, còn có một việc.”

Thuốc mỡ mát lạnh thoa lên trên người mặc dù có chút lạnh lẽo, thế nhưng sau khi thoa lên, vết thương trên người cũng không có cảm giác đau đớn, xem ra dược hiệu rất tốt.

Vân Khuynh có chút thất thần: “Ân?”

“Năm mới vui vẻ.”

Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng, Vân Khuynh giật mình, năm mới. . .

Thì ra đã sang năm mới, sau khi đến đây, còn chưa có ai nói một tiếng năm mới vui vẻ với y.

Lúc ở Vân phủ, mùng một năm mới, Vân vương phủ nổ pháo không ngừng, Vân Thù cùng với các huynh trưởng tỷ tỷ đều mặc quần áo mới, một nhà cùng nhau ngồi xem tuồng kịch, náo nhiệt muốn chết.

Mà nơi y ở, lại là một mảnh vắng lặng.

Tâm hơi hơi đau nhức một chút, Vân Khuynh miễn cưỡng cong lên khóe miệng: “Năm mới vui vẻ, đại ca.”

Tần Vô Phong bởi vì trong lòng có chuyện, cũng không phát hiện Vân Khuynh sa sút tình tự, hắn trực tiếp mở miệng nói: “Ta lúc trước từng đề cập với Vân nhi, mùng một năm mới là ngày đa nương ta trở về, ngươi, có muốn gặp một lần bọn họ hay không? ? ?”

Tần Vô Phong kỳ thực rất muốn Vân Khuynh gặp đa nương hắn, hắn mong muốn đa nương có thể cũng thừa nhận thân phận Vân Khuynh là người Tần gia.

“Đa nương ngươi?”

Y cũng muốn gặp, thế nhưng. . .

Hiện tại y là ‘Thê tử’ của Tần Vô Song nhưng song song lại cùng với Tần Vô Phong. . . Y còn mặt mũi nào đi gặp Tần gia nhị lão? ? ?

Tần Vô Phong lần này dường như nhìn thấu tâm tư của y, không đợi Vân Khuynh mở miệng cự tuyệt hắn liền nói: “Một hồi ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi gặp đa nương, chờ ngươi nghỉ ngơi tốt, ta mang ngươi đi gặp họ sau.”

“Nhưng ta. . .”

Vân Khuynh bất an như trước.

Tần Vô Phong kiên trì: “Vân nhi, không sao, ngươi coi như tối hôm qua chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nên làm thế nào thì làm thế ấy, muốn làm cái gì thì làm cái đó, chuyện phiền lòng khác giao cho ta là được.”

Tần Vô Phong luôn luôn nói hắn sẽ xử lý, hắn sẽ xử lý, nhưng hắn rốt cuộc muốn xử lý như thế nào? ? ?

Ý nghĩ của Tần Vô Phong cho tới bây giờ cũng không nói cho Vân Khuynh, phát sinh chuyện lớn như vậy, Vân Khuynh sao có thể đơn giản bị hắn thuyết phục mà không lo lắng? ? ?

“Đại ca, ngươi rốt cuộc dự định làm gì? ? ?”

Tần Vô Phong hơi hơi cong môi: “Mặc kệ làm thế nào, ta quyết không phụ ngươi, cũng không nguyện có lỗi với Vô Song. . . Cũng sẽ không để ngươi phụ Vô Song.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Yêu nàng ghê vậy đó~~~~ *ôm cứng bám dính triền thân* Vũ Vũ Vũ Vũ Vũ Vũ, ta..ta..ta..ta… Oa, hậu cung lại thu thêm một em nữa rồi, oa ha ha ha ha ha~~~~~
    Lấy tem~~~

  2. M.n cho em hỏi tí: (tất nhiên ko bao gồm Vũ Vũ)
    Em nhớ em có đọc một bộ phụ Tử Xuyên không huyền huyễn bla bla, ko nhớ là 1×1 hay NP nữa, mà em nhớ lúc mấy chương cuối truyện có tình tiết là em thụ sau khi làm cái gì đó thì ngủ say bảy năm chưa tỉnh, rồi cháu hay con của con Anh công mới lén vô căn phòng mà em thụ ngủ, rồi thấy ẻm tỉnh, mới chạy đi khoe với phụ Vương của mình. Anh công đang ở Yến tiệc gì đấy, nghe được thì đầu tiên là tức giận thằng bé dám lẻn vô (vì hình như có vị tế tư hay ai đó thầy tướng số gì đó bảo là trong bảy năm ẻm ngủ thì ko ai được bước vô, nếu ko ẻm sẽ hồn phi phách tán hay gì đó) rồi nghe ẻm tỉnh thì mừng rỡ, quăng thằng bé đi, chạy lại chỗ ẻm => HE
    Ai biết thì giúp em với~~~~

  3. hahongnguyet says:

    nhờ có hành động của anh Phong, ta cuối cùng cũng hiểu được cái gì là ‘tiên hạ thủ vi cường ‘ kèm với ‘tiền trảm hậu tấu’

  4. Smiley Joyce says:

    ấm áp đc 1 tí, huhu~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: