siêu sao -q2- chương 7

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ thất chương – cố ý

“Chẳng lẽ anh quên lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đã hôn rồi sao? Chris, anh thật đúng là khiến em đau lòng.” Đường Phong khéo léo kéo đề tài đến khu vực an toàn, đối với cậu mà nói sinh hoạt là sinh hoạt, công việc là công việc, cho dù hiện tại cậu có thiện cảm với Chino, thế nhưng quan hệ giữa bọn họ còn chưa tới nông nỗi có thể trò chuyện càng sâu thêm.

Chino bộ dạng “Tôi nhớ ra rồi”, hai mắt lòe lòe phát sáng lộ ra vẻ mặt chờ đợi không ngớt: “Ai, thực sự là đã quên, thực ra tôi còn chưa chuẩn bị tốt, không bằng chúng ta thử thử vài lần coi như làm nóng người, đến lúc quay cảnh cũng dễ qua.”

“Tôi lại không nghĩ như thế.” Đường Phong trực tiếp cự tuyệt yêu cầu của đối phương, “Đạo diễn nói qua, cảnh quay lần đầu tiên thân mật của chúng ta tốt nhất là hai bên hàm chứa xa lạ và cẩn thận. Phải có vị đạo ngây ngô, luyện tập quá tốt liền trực tiếp từ quả táo xanh thành quả táo chín mất.”

“Đến đây đi, đến đây đi, Đường.” Chino vẫn không cam lòng khuyên nhủ dụ dỗ.

“Không, không được.” Đường Phong thẳng lắc đầu, không phải cậu sợ thân thiết với Chino, mà là thân thiết vô ích với công tác hoàn toàn không cần làm, cậu và Chino chỉ cần đóng phim trong điện ảnh là được, trong sinh hoạt chỉ có thể an phận làm bạn bè, cậu không muốn bởi vì có quá nhiều vui đùa thân mật quá mức mà mang đến phiền não.

Trong giới giải trí phim giả việc thật có nhiều lắm, nam nữ diễn viên trong một bộ điện ảnh cho dù hai bên đã có bạn đời cũng sẽ ở trong khoảng cách quay phim mà lăn trên cùng một cái giường, loại chuyện này chỗ nào cũng có, ở Hollywood một chút cũng không phải chuyện lạ, chỉ là khi một người diễn viên đem quá nhiều tinh lực đặt ở sinh hoạt cá nhân cũng rất dễ ảnh hưởng cuộc đời diễn nghệ của người đó.

Đường Phong ngoan cố khiến Chino cực kỳ vô lực, cuối cùng cũng chỉ có thể giơ tay đầu hàng.

“Đàn ông Trung Quốc các cậu thực sự là quá bảo thủ!” Chino kết thúc trong thất bại tức giận bất bình, “Tôi còn tưởng rằng ngày hôm nay cố ý làm cơm Trung là có thể thắng được một nụ hôn của cậu, Đường Phong, cậu thật sự là khiến tôi đau lòng.”

“Đây không phải là bảo thủ, mà là nguyên tắc, được rồi, bàn luận hôm nay đến đây kết thúc, hiện tại anh chạy về tìm bạn gái của anh mà làm nũng.”

“Cậu đang ghen sao?” Một câu của Chino trực tiếp khiến Đường Phong câm nín.

Đường Phong trừng mắt Chino: “Anh thực sự là quá mức coi trọng mình.”

Lúc hai người đấu võ mồm chế nhạo nhau cửa nhà trọ bị người từ bên ngoài mở ra, một người đàn ông Trung Quốc anh tuấn mà có chút lạnh lùng mặc Âu phục đứng thẳng ở cửa, vừa nhìn thấy hình ảnh thân mật của Đường Phong và Chino ngồi trên sô pha phòng khách chỉ là nhẹ chớp chớp mắt, mở miệng nói: “Đường Phong, có khách?”

“Ngày hôm nay thảo luận kịch bản với Chino một chút.” Đường Phong cau mày nhìn nhìn Lục Thiên Thần đóng cửa đi vào phòng, “Ngày hôm nay anh đi đâu vậy?”

“Sáng sớm có chút việc, tôi sợ làm ồn cậu nên không nói với cậu, cậu không thấy tờ giấy tôi đặt ở đầu giường sao?” Lục Thiên Thần chưa từng để ý đến Chino, chỉ lo nói chuyện với Đường Phong.

“Ặc, có lẽ là tôi không thấy.” Sáng sớm cậu bị Chino đánh thức, sau đó ngủ một giấc liền thẳng đi ăn cơm, cũng không chú ý trên tủ đầu giường có đặt tờ giấy hay không.

“Xem ra lần sau tôi nên dán ở trên cái gương trong phòng tắm.” Có chút ẩn ý dịu dàng cười cười, Lục Thiên Thần đi tới bên người Đường Phong mở hai tay nhẹ nhàng ôm lấy người kia, hiếm khi nào mở miệng vui đùa, “Nhớ tôi sao?”

“Đúng vậy, muốn để anh mời khách ăn cơm.” Người này cười cũng ôm lại Lục Thiên Thần.

Lục Thiên Thần sảng khoái nói: “Không vấn đề.” Sau đó mới chậm rãi chuyển hướng về phía Michael Chino vẻ mặt phức tạp ngồi trên sô pha, giọng điệu y hệt nam chủ nhà: “Ngài Michael hẳn là cũng chưa ăn cơm trưa, có muốn ăn cùng chúng tôi không?”

Trong lời này tiết lộ hai hàm nghĩa:

Thứ nhất, “chúng tôi” chỉ chính là tôi và Đường Phong.

Thứ hai, “có muốn ăn cùng chúng tôi không” rõ ràng có ẩn ý đuổi người, bằng không nên đổi thành cách nói “cùng ăn cơm với chúng tôi đi.”

“Không, không cần, buổi tối tôi có hẹn đi ăn rồi.” Chino uyển chuyển cự tuyệt xong liền tạm biệt Đường Phong và Lục Thiên Thần, sau đó rời đi, mà trong toàn bộ quá trình Đường Phong cũng không tận lực giữ lại đối phương.

Sau khi Chino rời đi Lục Thiên Thần liền lên lầu, vừa đi vừa nói: “Hình như cậu ta có chút hứng thú với cậu.”

Đường Phong nhẹ giọng nở nụ cười một chút, chỉnh lý kịch bản ở trên bàn, cầm sách lên rồi cũng lên lầu: “Khi một diễn viên chìm đắm trong kịch bản phim rất dễ bị chính mình mê hoặc, đây là lý do vì sao người yêu của rất nhiều diễn viên bên ngoài đều là đối tượng hợp tác của họ.”

Cái này gọi là nhập vai quá sâu, không chỉ đem nhân vật trong kịch bản đưa vào trong sinh hoạt của mình, thậm chí là yêu người tình trong phim của mình.

Một người muốn thay đổi tình cảm, nói giản đơn cũng giản đơn, có đôi khi chỉ là chuyện một giây đồng hồ mà thôi.

“Cậu bị cậu ta mê hoặc?” Thanh âm của Lục Thiên Thần từ bên trong cánh cửa hơi khép của phòng ngủ truyền đến.

“Ưm, tạm thời còn chưa, chờ một chút. . .” Đường Phong ôm kịch bản đi vào gian phòng, cậu thấy Lục Thiên Thần vừa cởi áo sơ mi lộ ra thân trên rắn chắc cường tráng, ngay sau đó người đàn ông kia bắt đầu cởi quần, cậu hơi hơi đề cao tiếng nói.” Nơi này là phòng ngủ của tôi, phòng của anh là ở bên cạnh chủ tịch Lục.”

Lục Thiên Thần cởi quần xong liền mở tủ quần áo, từ bên trong cư nhiên lấy ra quần áo không thuộc về Đường Phong.

“Hiện tại chỗ này cũng là phòng tôi.” Đưa lưng về phía người kia, Lục Thiên Thần vừa thay quần áo sạch vừa nói.

“Quần áo của anh sao lại ở trong tủ của tôi?”

“Là tôi bỏ vào.” Mặc quần, Lục Thiên Thần đang cài cúc xoay người lại, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị hiện lên một chút ý cười nhàn nhạt, “Bởi vì trong một tháng có rất nhiều ngày tôi sẽ ngủ ở phòng cậu, đi đi lại lại quá phiền phức, thẳng thắn đem quần áo đem đến đây.”

“Vì sao, anh sợ bóng tối à?” Đường Phong nhịn không được nói một câu, cậu buồn bực nhíu mày, kính nhờ, xin cho tôi một không gian riêng tư, cậu không quen chia xẻ chăn giường với người khác trong thời gian dài, hơn nữa đối tượng còn là Lục Thiên Thần, như vậy quá quỷ dị, cậu nhất thời khó có thể tiếp thu.

“Đừng quên giao ước của chúng ta.” Lục Thiên Thần cuối cùng mặc xong quần áo, đeo dây lưng, tiện tay nhấc lên một chiếc áo khoác xám bạc hiệu Gucci, “Đi thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài ăn.”

“Tôi không biết trong giao ước đã từng nói tôi và anh còn phải ở chung một phòng.” Trời ạ, Đường Phong bắt đầu đau đầu, Lục Thiên Thần đến tột cùng là ăn nhầm thuốc gì vậy.

Tuy rằng cậu không ngại thỉnh thoảng ngủ chung với người khác, thế nhưng ngủ chung giường với một người trong thời gian dài khác biệt rất lớn.

“Hay là cậu muốn đơn độc chung phòng với Charles?”

“Vì sao tôi muốn đơn độc chung phòng với Charles?”

“Cậu ta là một người đàn ông muốn làm cái gì thì làm cái đó, Đường Phong, nếu như cậu không có ý gì với cậu ta vậy đừng tiếp cận cậu ta quá gần, người như cậu ta nhìn thì có vẻ rất lăng nhăng, thế nhưng một ngày muốn có gì đó vậy nhất định phải nắm được trong lòng bàn tay mới bằng lòng bỏ qua.” Lục Thiên Thần nhìn qua có vẻ rất chân thành.

Đường Phong gật đầu, cái này cậu hiểu, chỉ là lần trước tâm tình không tốt nên ngủ với Charles một lần, được rồi, cậu sẽ tận lực tránh cho chuyện này phát sinh, ai bảo cậu “may mắn” gặp phải Charles và Lục Thiên Thần chứ. Hừ, còn có một Albert thần long thấy đầu không thấy đuôi.

“Thời gian hiện tại còn sớm, anh đưa tôi đến hiệu sách trước, tôi mua hai quyển sách rồi về đi ăn.” Đường Phong quyết định đem vấn đề của Lục Thiên Thần tạm thời ném ra sau đầu, hiện nay vẫn là lấy công tác làm trọng.

. . .

. . .

Đường Phong và Lục Thiên Thần tùy tiện cùng ăn một bữa cơm ở một nhà hàng gần đó, cậu mua mấy bộ sách nói về tôn giáo, tuy rằng từ lúc lấy được kịch bản cậu cũng đã xem qua tư liệu liên quan, thế nhưng trong lúc quay phim xem một vài quyển sách có liên quan càng giúp cậu dễ dàng nhập vai.

Nhà trọ của bọn họ cách địa điểm quay chụp cũng không xa, bên cạnh có nhà hàng, hiệu sách, cũng có công viên, Đường Phong ở nhà một ngày đêm muốn đi công viên tản bộ, Lục Thiên Thần vui vẻ đáp ứng.

Đường Phong một mình đi trên đường nhỏ, Lục Thiên Thần đi đỗ xe trước, qua một lúc nữa mới đến được. Công viên vào lúc chập tối cũng không có nhiều người, đèn đường hai bên đường tỏa ra ánh sáng ấm áp, từng chút xuyên qua tán cây rậm rạp rơi lên mặt đất sạch sẽ, gió mát buổi tối nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng đàn ghi-ta không biết truyền đến từ đâu.

Chỉ là rất nhanh liền có một vài thanh âm khác hấp dẫn lực chú ý của Đường Phong.

“Ô ô. . .”

Tiếng khóc rất nhỏ nghe có vẻ cực kỳ giống mèo con, Đường Phong đang tản bộ thoáng dừng lại, đường nhìn xuôi theo thanh âm nhìn qua, tiếng nức nở của mèo con vọng lại từ trong rừng cây cách đó không xa, cách quãng nghe có vẻ cực kỳ đáng thương, tỉ mỉ nghe lại kỳ thực là tiếng khóc của một bé gái, con cái nhà ai lại khóc vào lúc này?

Cậu ba bước thành hai bước đi về phía rừng cây, lúc cậu bạt ra rừng cây thấy một cô bé khoảng chừng ba bốn tuổi đang ngồi xổm trên bãi cỏ lau nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn vương nước mắt, một đôi mắt to đen bóng lộ ra ướt át, đặc biệt chọc người thương yêu.

Đứa bé này hẳn là lạc mất người lớn.

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Anonymous says:

    chủ nhà ah, nàng chăm chỉ quá ráng cố gắng nha!!

  2. Smiley Joyce says:

    bé nhỏ~~~ có em bé xuất hiện~~~ bé con aaaa~~

  1. 04/08/2015

    […] 1 – Chương 2+3 – Chương 4+5 – Chương 6 – Chương 7 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: