khuynh tẫn triền miên – chương 157+158

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Chương 157: Tần gia nhị lão.

 

Đáp án tựa như khẩu lệnh của Tần Vô Phong, cuối cùng vẫn là không để Vân Khuynh biết rõ ý đồ của hắn, chờ đến khi thoa dược xong, Tần Vô Phong liền để Vân Khuynh nghỉ ngơi, còn mình đứng dậy rời đi.

Hắn muốn đi gặp đa nương của hắn.

Tuyết mùa đông tựa như chẳng có kết thúc, cho dù mùng một năm mới cũng vẫn như cũ bay bay không ngừng.

Tần Vô Phong dọc theo đường đi vừa đi vừa tự hỏi, đợi đến khi bước tới trước cửa thư phòng của hắn, hắn rốt cục quyết định.

Nhìn cánh cửa quen thuộc trước mắt, Tần Vô Phong hít một hơi thật sâu, vươn tay, gõ gõ cửa.

“Tiến đến.”

Đây là một thanh âm hơi phiếm lãnh ý, tràn ngập uy nghiêm, cũng là thanh âm của đa đa Tần Du Hàn hắn.

Tần Vô Phong đẩy cửa, đi vào.

Đa đa Tần Du Hàn của hắn đang viết một vài thứ, mà mẫu thân của hắn, còn lại là ngủ say trong lòng đa đa.

“Đa.”

Tần Vô Phong cúi đầu kêu lên.

Tần Du Hàn nhíu nhíu mày, cúi đầu nhìn thiên hạ trong lòng, thấy nàng vẫn như cũ ngủ an ổn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong.

“Trước đừng nói, chờ mẫu thân ngươi tỉnh rồi nói sau.”

Bề ngoài ưu tú của Tần gia tam huynh đệ, hiển nhiên là di truyền từ hai vị trước mắt, Tần Du Hàn tóc như suối chảy, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị đặc biệt giống Tần Vô Phong. . .

Không, hẳn là nói Tần Vô Phong giống Tần Du Hàn nhất mới đúng.

Mà nữ tử trong lòng hắn còn lại là mặt mày như tranh, khuôn mặt tuyệt sắc, riêng chỉ nhìn khuôn mặt nàng ngủ say, có một loại khí tức điềm đạm đáng yêu khiến người ta muốn che chở, nhưng nàng sau khi tỉnh lại đôi mắt đẹp linh động thế nào cũng che giấu không được. . .

Tần Vô Phong biết ý của Tần Du Hàn là không nên quấy rối nương hắn ngủ, hơi nhíu mày, liền từ giá sách lấy ra một quyển sách, ngồi xuống cái ghế ở bên người.

Tần Du Hàn lại viết một hồi, rốt cục dừng bút, hắn ngẩng đầu nhìn đại nhi tử của hắn.

Nhớ tới lúc vừa về nhà, tam nhi tử nói cho hắn, đại nhi tử nhị nhi tử đều không ở nhà, thế nhưng, chưa đến một hồi, lão quản gia lại nói đại nhi tử muốn gặp bọn họ. . .

Nói như vậy, đại nhi tử vẫn luôn ở nhà! ! !

Thế nhưng, nếu như ở nhà, hắn vì sao lại không muốn người khác biết hắn đang ở nhà, phương diện này, có gì đó kỳ hoặc? ? ?

Nhị nhi tử của hắn lại càng quá phận, thú thê tử, thú một nam tức phụ đã để cho bọn họ không đỡ lo, dĩ nhiên đến năm mới, còn mang theo nam tức phụ đi ra ngoài? ? ?

Thằng nhãi đó, rõ ràng biết đa hắn và nương hắn năm mới sẽ trở về, còn chưa đem tức phụ cho bọn hắn nhìn, liền dẫn người bỏ chạy.

Nghĩ đến đây trong lòng Tần Du Hàn mọc lên một cỗ tức giận, tức giận dần mở rộng, người ở trong lòng, ninh một tiếng, mở ra đôi mắt đẹp sương mù.

Vừa thấy kiều thê tỉnh lại, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Du Hàn lập tức hóa thành một ghềnh nước xuân: “Duyệt nhi, ngươi tỉnh? ? ?”

Liên Duyệt ân một tiếng xong lại cọ cọ trong lòng hắn: “Tiểu Phong tới chưa?”

Bọn họ một đường gấp gáp trở về, đi đường mệt nhọc, uể oải dị thường, vốn định trực tiếp trở lại nghỉ ngơi, lại bị lão quản gia báo cho biết đại nhi tử của nàng muốn gặp phu phụ bọn họ.

Tần Du Hàn nâng nâng cằm, chỉ hướng Tần Vô Phong: “Đến rồi.”

Tần Vô Phong lập tức đứng lên, buông quyển sách trên tay, quy củ kêu một tiếng nương.

Liên Duyệt vừa thấy Tần Vô Phong liền bay sạch mệt mỏi, thoáng cái từ trong lòng tướng công nhà mình ngồi dậy, thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Tần Vô Phong: “Tiểu Phong, đã lâu không gặp, nương rất nhớ ngươi, đến, cho nương ôm một cái.”

Tần Vô Phong sắc mặt tối sầm, khóe miệng co quắp.

“Không được! ! ! Ngoại trừ ta ra, ai ngươi cũng không được ôm.”

Lão đại chân chính Tần gia, Tần Du Hàn quát khẽ kiều thê ở trong lòng.

Tần Vô Phong mắt trợn trắng, hắn chỉ biết lão nhà mình sẽ phản ứng như vậy.

Liên Duyệt còn lại là không vui chu môi non hồng: “Đó là nhi tử của ta, là thịt lấy xuống từ trên người ta, có cái gì không được.”

Nói xong còn giống như có chút tức giận, giãy khỏi vòng tay của Tần Du Hàn, chạy về phía Tần Vô Phong, hai tay đặt ở hai bên gò má của Tần Vô Phong, nhìn qua nhìn lại: “Tiểu Phong nhà ta thật tuấn tú, vì sao tiểu Song đều có thê tử, tiểu Phong còn không có?

Không được, năm nay tiểu Phong phải thú một tức phụ về cho ta! ! !”

“Nương. . .”

“Duyệt nhi!”

Một thanh âm là mơ hồ không muốn, một thanh âm là tràn ngập cảnh cáo, hai thanh âm ẩn chứa ý vị khiến Liên Duyệt rụt đầu, có chút chột dạ thả khuôn mặt Tần Vô Phong.

“Đến đây.”

Mắt thấy nàng buông Tần Vô Phong ra, Tần Du Hàn lập tức mở miệng.

Liên Duyệt cắn môi dưới: “Ngươi gọi chó con sao.”

Tần Du Hàn ngẩn ra, sắc mặt mềm đi, ôn nhu nói: “Ngoan, Duyệt nhi, lại đây.”

Liên Duyệt lúc này mới lưu luyến từ chỗ nhi tử bước đi thong thả quay về trong lòng tướng công nhà mình, nàng luôn luôn rất lười, chỉ cần có tướng công nhà mình, cũng chỉ muốn lười ở trong lòng hắn bất động, trừ phi có cái gì thú vị nàng mới có thể chịu khó một chút.

“Tiểu Phong, nương là nói thật, ngươi lúc nào dự định thú một tức phụ về cho nương? ?”

Hài tử đều lớn như vậy, lão nhị đều có thê tử, lão đại lại vẫn một người , điều này làm nàng sao có thể không vội? ? ?

Ở trên đường nàng liền nhắc tới trở về nhất định phải thuyết phục đại nhi tử nhà nàng thành thân, hôm nay gặp mặt, chuyện thứ nhất, chính là thúc dục.

Tần Vô Phong cúi đầu, nhàn nhạt mở miệng: “Được.”

“Ách. . .”

Lúc này trái lại là Liên Duyệt và Tần Du Hàn bị dọa.

Trong ba nhi tử của họ, đại nhi tử Tần Vô Phong là có nguyên tắc nhất, có ý nghĩ của mình nhất, cũng khó thuyết phục nhất.

Nhưng hôm nay, lại quá dễ dàng thỏa hiệp như vậy.

Bọn họ thực ra đã làm tốt chuẩn bị ở nhà lâu dài, nghĩ cách tác chiến dài lâu.

Không nghĩ tới một quyền này dĩ nhiên đánh tới bông vải.

“Ta nguyện ý thú thê, chỉ là thê tử chọn người, ta muốn tự mình định, còn thỉnh đa nương đáp ứng ta.”

Liên Duyệt thoáng cái nhảy ra khỏi trong lòng Tần Du Hàn, vài bước chạy đến trước mặt Tần Vô Phong: “Lẽ nào tiểu Phong chúng ta cũng có người trong lòng? ? ?

Là ai vậy? ? ?

Tiểu Phong ngươi hẳn là biết Tần gia chúng ta không thể so sánh với các nhà khác, sẽ không chỉ phúc vi hôn gì gì đó. . .

Đương nhiên, Vô Song lần kia là ngoài ý muốn. . .

Lần kia ta không cẩn thận uống say bị bọn họ tính kế. . . Ta kỳ thực không thích Vân gia kia. . .

Đáng tiếc nói đi nói lại, nước hắt ra ngoài, không nghĩ tới đám người xấu kia dĩ nhiên gả cho nhi tử chúng ta! ! !”

“Nương, Vân nhi và người của Vân gia không giống nhau.”

Tần Vô Phong nghe thấy mẫu thân nhà mình còn chưa gặp Vân Khuynh đã không có thiện cảm với Vân Khuynh, không khỏi có chút sốt ruột.

Ánh mắt Tần Du Hàn nhìn chằm chằm vào Tần Vô Phong, có chút suy nghĩ: “Vô Phong ngươi trúng ý cô nương nhà ai? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Phong hơi đổi, mím môi không nói.

Liên Duyệt có chút hiếu kỳ: “Tiểu Phong ngươi sao lại không nói, chẳng lẽ còn bảo mật?

Dù sao sau đó sẽ thú đến nhà chúng ta, biết sớm biết muộn đều là như nhau, cần gì phải bảo mật? ? ?”

“Ta. . .”

Liên Duyệt và Tần Du Hàn nhìn Tần Vô Phong muốn nói lại thôi, đáy lòng mọc lên một loại dự cảm không tốt: “Cái kia, tiểu Phong.”

Liên Duyệt liếm liếm môi: “Ngươi cái dạng này. . . Ngươi, ngươi không phải là sẽ thích một nam tử, muốn thú một nam tức phụ đấy chứ? ? ?”

Tần Vô Phong hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: “Đúng vậy, ta thích một nam tử.”

Hắn vừa nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Liên Duyệt lập tức nhăn thành một đoàn: “Không phải chứ. . . Chúng ta Tần gia đèn nhang đại nghiệp, lẽ nào phải trông cậy một mình tiểu Hạ? ? ?”

Giọng nói của nàng mặc dù có chút oán giận, thế nhưng cũng không có ý phản đối.

Những việc này của Tần gia, chỉ cần nương hắn đồng ý, đối phó với đa hắn, chỉ là chuyện sớm muộn.

Tần Vô Phong sau khi đoán ra ý của Liên Duyệt, vén lên y bào, lập tức quỳ xuống: “Vô Phong bất hiếu, thỉnh đa nương thành toàn.”

Liên Duyệt và Tần Du Hàn lại càng hoảng sợ, hài tử này của họ, thường ngày tuy rằng nhìn không ra, nhưng kỳ thực là một người không quỳ trời không quỳ đất, chỉ quỳ tổ tông, sau khi lớn lên đối với người làm đa nương bọn họ cũng rất nhiều năm chưa từng quỳ, hiện tại, vì thú một nam tức phụ, dĩ nhiên không nói hai lời liền quỳ.

Xem ra, hắn thực sự thích nam tử kia.

“Tiểu Phong, ngươi làm cái gì vậy, nhanh lên đứng lên, nương cũng chưa nói phản đối.”

Tần Vô Phong cố ý không đứng dậy.” Thỉnh đa nương đáp ứng Vô Phong.”

“Ai, hài tử này, sao lại không chịu đứng dậy? ? ?”

Liên Duyệt ngồi xổm xuống dùng sức kéo hắn.

Tần Du Hàn nhìn ra một chút mánh khóe, biết sự tình có lẽ sẽ không đơn giản giống như Tần Vô Phong nói, Tần Vô Phong là hài tử bọn hắn, làm người thế nào, hắn có thể nào không biết.

Hôm nay Tần Vô Phong làm như vậy, nhất định là có ẩn tình lớn hơn ở bên trong.

“Duyệt nhi, qua đây.”

Tần Du Hàn vẫy tay với Liên Duyệt, Liên Duyệt cũng phát hiện có chút không đúng, thuận theo đi qua, sau đó, Tần Du Hàn cũng không mở miệng để Tần Vô Phong đứng lên, chỉ là trầm ngâm hỏi: “Người ngươi yêu, là ai? ? ? Là công tử nhà nào? ? ?”

Nói, Tần Du Hàn nghĩ trong lòng, trong vòng toàn bộ Huỳnh Quang này, Tần Vô Phong yêu, chỉ cần không phải hài tử của Hiên Viên gia, hắn đều có thể tiếp nhận.

 

 

Chương 158: Nhị lão phản ứng.

 

Tần Du Hàn cho rằng, trong vòng toàn bộ Huỳnh Quang, Tần Vô Phong yêu, chỉ cần không phải hài tử Hiên Viên gia, hắn đều có thể tiếp thu.

Tần Vô Phong tam huynh đệ đã từng học nghệ ở trong Lưu Duyên ảo cảnh, bởi vì các vị sư phụ của bọn hắn đều là đoạn tụ, vậy nên Tần Du Hàn đối với chuyện nhi tử là đoạn tụ, nhiều ít cũng có thể hiểu và tiếp nhận.

Hơn nữa, Tần gia đem tình thân, tình bạn tình yêu đều rất coi trọng.

Đặc biệt đối với ái tình, riêng là gia quy chỉ cho phép thú một thê tử, không được hưu thê liền có thể thấy người Tần gia trọng tình đến cỡ nào.

Bởi vì quy định chỉ có thể thú một thê tử, người Tần gia, vào lúc chọn thê đều đặc biệt nghiêm túc, tuỳ tiện không thú, nếu thú, cũng chỉ thú người mình yêu.

Lúc trước Tần Vô Song đi kinh thành thú Vân Thù, đều chỉ là vì một lời hứa hẹn của nương hắn, chỉ là tuy rằng hắn tới kinh thành, nhưng lúc đó, hắn kỳ thực vẫn như trước không có dự định thú Vân Thù, cho nên hắn dịch dung.

Dịch dung thành hình dạng kia Vân gia còn không từ hôn, hắn liền nghĩ, cô nương Vân gia kia, cũng có thể là một cô nương có tri thức hiểu lễ nghĩa, dù sao hắn cũng không có người thương, cô nương như vậy hẳn là không khó để hắn yêu thương.

Bởi vậy, hắn liền quyết tâm muốn kết hôn với Vân Thù.

Không nghĩ, lần thú này, hắn thực sự may mắn thú được người hắn yêu nhất kiếp này — Vân Khuynh.

“Người ngươi yêu, là ai? Là công tử nhà nào?”

Thấy Tần Vô Phong chậm chạp không chịu trả lời, Tần Du Hàn lần thứ hai mở miệng hỏi, giọng nói lúc này có chút sắc bén.

Xem ra ẩn tình bên trong không nhỏ, bằng không Tần Vô Phong cũng sẽ không khó mở miệng như vậy.

Tần Vô Phong nhìn nương hắn Liên Duyệt, lại nhìn đa hắn Tần Du Hàn, nhẹ nhàng mở miệng: “Vân Khuynh, Vân gia công tử.”

Vân Khuynh? ? ?

Chưa từng nghe thấy, Vân gia. . .

Tần Du Hàn nhíu mày: “Là Vân gia ở kinh thành, là Vân gia nhà đệ muội ngươi? ? ?”

Tần Vô Phong cúi đầu: “Đúng vậy.”

Liên Duyệt thấy Tần Du Hàn hình dạng hùng hổ doạ người với Tần Vô Phong, có chút bất mãn, trừng Tần Du Hàn: “Tướng công, ngươi làm gì nghiêm khắc như vậy, sẽ dọa đến tiểu Phong.”

Lời tuy nói là vậy, nhưng ba người ở đây đều biết, trên thế giới này, thứ chân chính có thể dọa được Tần Vô Phong thực sự quá ít.

Tần Du Hàn nghe thấy kiều thê kháng nghị, thả nhẹ sắc mặt, ho nhẹ một tiếng: “Vô Phong, ngươi đứng lên đi, chỉ cần ngươi thích, không phải là hài tử Hiên Viên gia, đa đều đồng ý.”

Vì sao không đồng ý Hiên Viên gia? ? ?

Hiên Viên gia cùng Tần gia, ở Huỳnh Quang, một sáng một tối, chia đều thiên hạ, cục diện như vậy, vào lúc bắt đầu cũng coi như là tạm được.

Thế nhưng, dù sao một núi không thể có hai hổ, thời gian lâu, lợi ích mê muội tâm can, tự nhiên là muốn chèn ép xâm nhập đối phương.

Cho nên, Hiên Viên gia và Tần gia, cũng nhất định sẽ có một hồi chiến tranh phải đánh.

Đám hỏi, chỉ có thể hi sinh hạnh phúc bọn nhỏ mà thôi, nếu như Tần Vô Phong yêu người Hiên Viên gia, vậy sau đó, Tần gia và Hiên Viên gia khởi chiến, sẽ rất khó xử lý.

Tuy rằng Tần Du Hàn đồng ý, nhưng Tần Vô Phong vẫn như cũ không muốn đứng lên.

Hắn lặp lại với đa nương hắn: “Đa nương, ta yêu chính là Vân nhi, là Vân Khuynh, ta mong muốn, các ngươi có thể thành toàn cho ta.”

Liên Duyệt cười cười: “Đứa ngốc, đa ngươi không phải đã nói sao, chỉ cần không phải Hiên Viên gia, hắn đều đồng ý.”

“Nhưng. . .”

Thanh âm Tần Vô Phong dừng một chút: “Vân nhi, là ‘thê tử’ của Vô Song.”

Lời này vừa nói ra, cả phòng tĩnh lặng.

Dường như toàn bộ âm hưởng, trong nháy mắt đều biến mất.

Trên khuôn mặt mỹ lệ của Liên Duyệt mang theo không thể tin tưởng, cánh môi non hồng hơi, lại không biết nói gì mới tốt.

Tần Du Hàn phản ứng trước, hắn thuận tay cầm lấy nghiên mực trên bàn ném về phía Tần Vô Phong: “Hoang đường! ! ! Hoang đường! ! !”

Nghiên mực chuẩn xác đánh lên mặt Tần Vô Phong, nước mực màu đen xuôi theo gò má hắn chảy xuống, chảy vào trong áo Tần Vô Phong.

“A! ! ! Tần Du Hàn! ! ! Ngươi dám đánh tiểu Phong! ! !”

Mắt thấy nhi tử bị ức hiếp như vậy, bất chấp suy nghĩ, Liên Duyệt tâm làm mẫu thân, khiến nàng lập tức yêu thương nhi tử của mình.

Nàng lập tức chạy đến trước mặt Tần Vô Phong, lấy khăn tay lau nước mực ở trên mặt hắn.

Mà biểu tình của Tần Vô Phong, vẫn chưa thay đổi. . .

Vẫn là không có biểu tình.

Tần Du Hàn nghe thấy thanh âm bão nổi của Liên Duyệt lại càng hoảng sợ, thế nhưng vẫn không thể dẹp loạn lửa giận trong lòng hắn.

Hắn miễn cưỡng lộ ra dáng cười với Liên Duyệt: “Duyệt nhi, chuyện này không phải chuyện đùa. . .”

Liên Duyệt trừng Tần Du Hàn: “Ta mặc kệ có phải chuyện đùa hay không, nói chung ngươi không được đánh nhi tử của ta! ! !”

Tần Du Hàn thấy thê tử như vậy, không còn phương pháp, chỉ có thể dùng ánh mắt lạnh lùng gắt gao nhìn chằm chằm Tần Vô Phong, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nghiến răng nghiến lợi nói: “Tần Vô Phong a Tần Vô Phong, ngươi thật có tiền đồ, thực sự là có tiền đồ. . . Ngươi, dĩ nhiên thích đệ muội của ngươi. . . Thích rồi thì thôi, ngươi còn muốn thú y làm thê tử? ? ?

Ta nói cho ngươi, Tần Vô Phong, đây là không thể, tuyệt đối không có khả năng, ta tuyệt đối sẽ không chấp nhận.”

Tần Vô Phong mím môi không nói, chỉ là đáy mắt tối tăm toát ra vài phần tĩnh mịch.

Liên Duyệt thấy Tần Vô Phong như vậy cũng có chút sốt ruột: “Tiểu Phong, ngươi có phải nói giỡn hay không? ? ?

Ngươi vẫn luôn là hài tử khiến đa nương yên tâm nhất, sao lại làm ra loại chuyện không hiểu đúng mực như vậy? ? ?

“Nương. . .”

Tần Vô Phong nhàn nhạt mở miệng: “Thương y hay không. . . Cũng không phải chuyện ta có thể khống chế. . .”

“Này. . .”

Liên Duyệt dần dần tỉnh táo.

Đích xác, đại nhi tử của nàng luôn luôn nhẫn nhịn rất giỏi, từ nhỏ đã đem toàn bộ thứ tốt đưa cho đệ đệ, hôm nay yêu phải đệ muội của mình, trong lòng hắn nhất định cũng rất thống khổ. . .

Hơn nữa, Tần Vô Phong lại nói ra chuyện này với nàng và Tần Du Hàn trước, nhất định là đã trải qua tâm lý thống khổ giãy dụa! ! !

Thế nhưng. . .

Tuy rằng biết rõ nhi tử khổ sở, nhưng nàng cũng không thể mở miệng hứa hẹn điều gì, dù sao, đại nhi tử và nhị tức phụ. . . Quan hệ này, xử lý quá khó khăn.

“Tần Vô Phong, ngươi làm ca ca, nói như vậy, ngươi không làm Vô Song thất vọng sao, ngươi không làm đệ đệ ngươi thất vọng sao? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Phong trở nên trắng, thân thể có chút run run.

Đích xác, hắn có lỗi với Tần Vô Song, hắn biết rõ Tần Vô Song yêu Vân Khuynh, nhưng vẫn làm vậy. . .

Liên Duyệt đang lau đi vết mực trên mặt Tần Vô Phong, mẫn cảm nhận thấy thân thể nhi tử run rẩy, nàng ném khăn tay, đứng lên, đặng đặng đặng đặng chạy về phía Tần Du Hàn: “Tần, Du, Hàn, ngươi câm miệng cho ta.”

Tần Du Hàn muốn mở miệng nói gì đó, vừa nhìn thấy khuôn mặt mang theo tức giận rõ ràng của Liên Duyệt, liền không tình nguyện ngậm miệng lại.

Không phải hắn ngạc nhiên, Tần gia bọn họ, luôn luôn huynh hữu đệ ái, quan hệ hòa thuận hòa hợp, hắn cũng luôn rất yên tâm ba hài tử này. . .

Đặc biệt yên tâm Tần Vô Phong, nhưng Tần Vô Phong, hiện tại lại nói cho hắn, hắn mơ ước đệ muội của hắn, điều này làm cho hắn có thể nào không khiếp sợ, có thể nào không đau lòng, có thể nào không tức giận nổi cáu? ? ?

Thế nhưng, dù giận hơn nữa, nhìn thân thân nương tử của hắn phát hỏa, hắn cũng không dám tiếp tục mở miệng giáo huấn bất hiếu tử kia, hắn cũng không muốn đêm nay ngủ ở phòng nhỏ.

Liên Duyệt thấy Tần Du Hàn rốt cục im lặng, mới nói với Tần Du Hàn: “Ngẫm lại thái độ làm người của tiểu Phong, ngươi lãnh tĩnh lãnh tĩnh một chút.”

Sắc mặt Tần Du Hàn cứng lại, chậm rãi suy nghĩ sâu xa.

Liên Duyệt bãi bình Tần Du Hàn xong mới nói với Tần Vô Phong: “Tiểu Phong, ngươi nói một chút đây rốt cuộc là có chuyện gì.”

Tần Vô Phong thẳng tắp nhìn mẫu thân nhà mình: “Ta yêu Vân nhi, vốn rằng ta chỉ dự định yên lặng bảo hộ y. . .

Thế nhưng, tối hôm qua, cuồng ma chi chứng phát tác. . . Ta không uống dược đúng lúc. . . Ta, ta huých Vân nhi.”

Tần gia nhị lão đáng thương, lại bị tin tức này tạc đến hô hấp cứng lại, xem ra Tần Vô Phong đã gạo nấu thành cơm mới đến nói cho bọn hắn.

“Người Vân gia chết tiệt kia, rõ ràng là thê tử của Vô Song, y vì sao còn muốn cho ngươi bính? ? ?”

Tần Du Hàn gần như bị chọc giận đến phát điên, đại nhi tử cùng nhị tức phụ lăn lên trên giường, đây là bại hoại nề nếp gia đình đến cỡ nào! ! !

Thân thân nương tử nhà hắn không cho hắn giáo huấn Tần Vô Phong, như vậy, nói một chút nhi tức phụ chưa từng gặp gỡ kia hẳn là có thể chứ.

“Không.”

Tần Du Hàn vừa mới nói xong, Tần Vô Phong liền phản bác: “Chuyện này không liên quan đến Vân nhi, Vân nhi cái gì cũng không biết. . . Là ta, cưỡng bức y, hơn nữa, gần chỉ là ta thương y, hiện nay Vân nhi còn vô ý với ta.”

Mắt Liên Duyệt sáng rực lên: “Tiểu Phong, ngươi có phải là vì huých y mới muốn thú y, kỳ thực ngươi không thích y đúng không? ? ?

Dù sao y là một người nam tử, chuyện như vậy, tuy là sai trái, nhưng y chung quy vẫn là người của Vô Song, để Vô Song đối tốt với y gấp bội là được, ngươi không cần phải thú y.”

“Không, nương, ta yêu Vân nhi, trước khi bính y ta đã thương y. . . Lần này cuồng ma chi chứng phát tác, cưỡng bức Vân nhi chỉ là để thỏa mãn tâm nguyện của ta mà thôi.”

Liên Duyệt cũng có chút giận Tần Vô Phong chết cũng không đồng ý, mày ngài không khỏi nhíu chặt: “Vân nhi Vân nhi, đó là đệ muội của ngươi, ngươi sao có thể gọi y Vân nhi Vân nhi? ? ? Gọi là Vân Khuynh mới đúng.

Y rốt cuộc có ma lực gì, lại khiến ngươi yêu phải y, yêu phải thê tử của Vô Song? ? ?”

“Nương.”

Tần Vô Phong khẩn trương kêu lên: “Chuyện này không liên quan đến Vân nhi, ngươi đừng làm khó Vân nhi.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. hahongnguyet says:

    trích dẫn một chút nhá:
    “Không phải chứ. . . Chúng ta Tần gia đèn nhang đại nghiệp, lẽ nào phải trông cậy một mình tiểu Hạ? ? ?”
    -> hắc hắc…các bác cứ yên tâm, anh Hạ cũng sẽ bước trên con đường không lối về mà tác giả trải sẵn thui….
    um… anh Phong cứ một mực bảo vệ Khuynh Khuynh như thế thì hai bác có bị hiểu lầm gì đó không nhỉ?…kiểu như anh Phong bị ẻm mê hoặc hay bla bla đại loại vậy?

  2. hahongnguyet says:

    à suýt quên…Tem nhá…*gặm gặm*

  3. Smiley Joyce says:

    anh Phong cố lên :v

Để lại bình luận

%d bloggers like this: