khuynh tẫn triền miên – chương 161+162

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 161: Tỷ đệ trò chuyện.

 

“Minh, hiện tại nhìn qua có vẻ nhu thuận hơn trước đây. . . Trước đây, ngươi chính là một tiểu lão đầu, chỉ thích một mình buồn bực, ai cũng không để ý, còn phản nghịch. . .”

Liên Duyệt nói khiến Vân Khuynh xấu hổ không ngớt, khi đó, mặc kệ là ít tâm sự với phụ mẫu thân nhân đến thế nào, y cũng biết đáy lòng phụ mẫu là thương y, cho nên y bốc đồng hơn bây giờ nhiều.

Nhưng hiện tại, lẻ loi một mình, cô đơn sống ở dị thế, từ nhỏ đã không ai thương y yêu y, nhìn hết ấm lạnh thế gian, y sao có thể còn bốc đồng được nữa.

Nghĩ đến đây, Vân Khuynh thở dài: “Tỷ, chuyện cũ hôm nay đã tan thành khói, ngươi đừng gọi Minh nữa, gọi Vân Khuynh đi!”

Liên Duyệt gật đầu nói: “Đời này ta là Liên Duyệt, là tiểu thư của Thủy Vân Cư, hơn hai mươi năm trước, ta gả cho Tần gia, từ đó về sau liền sống một đời được như nguyện, hành tẩu thiên hạ du sơn ngoạn thủy.”

Vân Khuynh có chút ước ao: “Đời này ta là Vân Khuynh, là người của Vân phủ kinh thành, thay tam tỷ Vân Thù giá đến Tần gia. . . Ở Vân phủ, nhận hết lạnh nhạt, ở Tần phủ, nhận hết sủng nịch, hiện tại. . . Có chút loạn. . .”

Nói đến cái loạn này, Vân Khuynh và Liên Duyệt đều nghĩ đến chuyện Tần Vô Phong.

Liên Duyệt không muốn trực tiếp hỏi việc này, dù sao, Vân Khuynh tối hôm qua bị nhi tử của nàng đối đãi như vậy. Hiện tại Vân Khuynh nhất định cũng rất hoảng loạn bất an, nàng hà tất phải nói đến chuyện khiến y thương tâm.

Dù sao lúc này, nàng và Tần Du Hàn vốn là quyết định ở nhà mấy ngày, chuyện này nói sau cũng không sao.

“Ha hả, gả thay. . . Ha ha ha, Minh. . . Ách, tiểu Khuynh, ngươi là nam nhi thân gả cho nhi tử của ta, không tệ không tệ thật không tệ.

Hôm nay nghĩ đến, hai mươi năm trước, ta uống say bị Vân gia tính toán quyết định một cửa ép duyên duy nhất với Tần gia này, cũng là chuyện đã được định trước. . .

Hài tử Vô Song kia, làm người rất không tệ, rất biết thương người, gả cho hắn, ngươi sẽ hạnh phúc.”

Về điểm Liên Duyệt nói này, Vân Khuynh chấp nhận.

“Đích xác, Vô Song rất tốt với ta.”

Vân Khuynh nhớ tới Vô Song, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ không khỏi lộ ra mỉm cười.

Liên Duyệt nhìn dáng vẻ của y, liền không khó đoán ra y yêu Vô Song: “Minh. . . Tiểu khuynh, ngươi yêu Vô Song đúng không?”

Vân Khuynh gật đầu: “Đúng vậy, tỷ, Vô Song là người duy nhất từ khi ta đến thế giới này, không bởi vì bất cứ nguyên nhân nào mà rất tốt với ta, nương ta rất tốt với ta bởi vì ta là nhi tử của nàng, Hồng Châu rất tốt với ta, là bởi vì nương ta giao phó, nhị ca rất tốt với ta là bởi vì hắn coi ta như đệ đệ đối đãi. . .

Chỉ có Vô Song, đêm đó ta gả cho hắn, lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn liền không hề có đạo lý rất tốt với ta, tốt đến mức khiến ta không nỡ không thương hắn. . .”

Vân Khuynh nói khiến Liên Duyệt vừa vui mừng vừa ưu sầu.

Mừng là vì, nhi tử nhà mình và nhi tức là tương thân tương ái, ưu cũng là vì như vậy.

Nếu như Vân Khuynh và Tần Vô Song, thật là thật sâu yêu lẫn nhau, như vậy Tần Vô Phong, cũng nhất định sẽ rơi vào kết cục thương tâm.

Lúc trước Liên Duyệt nói qua, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, hai nhi tử, vô luận là ai, nàng đều không hy vọng bọn hắn thương tâm.

Đương nhiên, đối với Vân Khuynh là đệ đệ đời trước, đời này là nhi tức, nàng tự nhiên cũng không đành lòng khiến y thương tâm.

Chỉ là một chữ yêu, vì sao có thể đem hạnh phúc của nhiều người, chặt chẽ kéo thành một đoàn.

“Ngươi. . .”

Liên Duyệt có chút chần chờ, thế nhưng, thoáng trầm ngâm xong nàng vẫn mở miệng nói: “Ngươi. . . Ngươi còn nhớ, Ngụy Quang Hàn không. . .”

Vân Khuynh giật mình, năm ấy người ở bên cạnh y trên cơ bản đều biết y có tình với Ngụy Quang Hàn. . .

Cũng chính bởi vậy, y mới có sự khác biệt với người nhà của y, mới sản sinh ngăn cách.

Vân Khuynh không biết Liên Duyệt có biết Ngụy Quang Hàn cũng ở thế giới này hay không.

Thực sự là duyên phận kỳ diệu, tên kiếp trước của Ngụy Quang Hàn giống hệt tên kiếp này, khiến y nhận ra, mà Liên Duyệt lại là có khuôn mặt giống hệt kiếp trước, cũng bị y nhận ra.

Chỉ riêng có y, vô luận là khuôn mặt hay tên, đều bị cải biến triệt để.

Hình như, ngay cả tâm cũng thay đổi.

“Tỷ.”

Vân Khuynh cong môi mỉm cười: “Ngụy Quang Hàn, là người Lạc Minh dùng sinh mệnh đi yêu, mà không phải người mà ta —— Vân Khuynh yêu.”

Liên Duyệt hiểu ý Vân Khuynh, lắc đầu: “Xem ta. . . Ngươi vừa rồi nói đời trước đã không còn dính dáng đến đời này, Ngụy Quang Hàn kia, tự nhiên cũng nên quên đi. . .

Ân, tiểu Khuynh, người Tần gia đều trọng tình thâm tình, chưa bao giờ thay đổi, ngươi và Vô Song, nếu là thật tâm yêu nhau liền nhất định phải hạnh phúc.”

Hiện tại nói ra những lời này, Liên Duyệt đã quyết tâm hi sinh Tần Vô Phong.

Bởi vì đời trước, tình yêu của Lạc Minh rất đau khổ, đời này, nàng không hy vọng y cũng thống khổ giống như đời trước.

Vì hạnh phúc của Vô Song và Vân Khuynh hai người, hi sinh hạnh phúc một người của Tần Vô Phong, hẳn là cũng nên. . .

Bỏ qua yêu thương nơi đáy lòng đối với đại nhi tử, Liên Duyệt khôi phục thoải mái lúc trước, cười đến cổ quái tinh ranh: “Tiểu Khuynh, sau đó đừng gọi tỷ, phải đổi gọi nương nga.”

Tuy rằng Vân Khuynh gọi nàng là nương nàng sẽ nghĩ không được tự nhiên, thế nhưng nàng không hy vọng, quan hệ giữa nàng và Vân Khuynh cùng với bí mật xuyên qua mà đến bị người khác nhìn thấu.

“Ách. . . Tỷ, cái này có phải là quá không được tự nhiên hay không?”

Liên Duyệt gõ đầu y một chút: “Không được tự nhiên cũng không có biện pháp, ngươi nếu là gọi tỷ, người khác sẽ tìm ra nguyên nhân. . .

Hơn nữa, trường tỷ như mẫu, ngươi đều nói phải dứt bỏ kiếp trước, gọi một tiếng nương cũng không quá đáng, dù sao ta sẽ không bức ngươi gọi mụ mụ.”

Khuôn mặt Vân Khuynh đen xì, nhìn Liên Duyệt từ trên xuống dưới: “Ngươi cái dạng này, ai cũng nhìn không ra ngươi là Lạc Sương Sương, nhưng mà, tỷ. . .

Ách, nương, về chuyện Ngụy Quang Hàn, ta mong ngươi đừng nói cho Vô Song. . . Ân, cũng đừng nói cho đại ca.”

Liên Duyệt gật đầu: “Đây là tự nhiên. . .”

Không nói cho Vô Song cũng đúng. . .

Nhưng không nói cho Vô Phong là sao?

Lẽ nào, kỳ thực, Vân Khuynh cũng có ý với Tần Vô Phong?

Nếu nói như vậy, Vô Phong có phải là không cần hi sinh không. . . Sau đó, Vân Khuynh có thể song song có được Vô Song và Vô Phong. . .

Cũng chính là loại truyện nhất thụ đa công nàng thường xem ở đời trước. . .

Đúng vậy, sao nàng lại quên cái này chứ, nếu như Vân Khuynh cũng yêu Tần Vô Phong, ba người bọn họ cùng một chỗ, chẳng phải là giai đại vui mừng sao?

Dù sao Vân Khuynh là đệ đệ của nàng, nhi tử của nàng tốt như vậy, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, hơn nữa cũng không cần bổng đả uyên ương đúng không. . .

Về phần đèn nhang đại nghiệp Tần gia, giao cho Vô Hạ là được rồi. . .

Liên Duyệt càng nghĩ càng cảm thấy đây là ý kiến hay, hơn nữa, nàng đoán đại nhi tử của nàng cũng có ý này, cho nên mới thỉnh cầu nàng và Tần Du Hàn thành toàn.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mỹ lệ của Liên Duyệt lộ ra nụ cười quỷ dị, hỏi Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, Vô Song đâu?”

Vân Khuynh hơi hơi nhíu mày: “Một đoạn thời gian trước ta trúng một loại cổ độc, Vô Song đi Tà Vu cốc tìm lam ngân hoa cho ta. . .”

Liên Duyệt nghe vậy dáng cười trên khuôn mặt vội vã thu lại, trở nên lo lắng: “Thật không. . . Vậy ngươi hiện tại thế nào. . . Vô Song thật ra ta không lo, nhìn khắp giang hồ, không có mấy người có thể uy hiếp Vô Song.”

Vân Khuynh lắc đầu: “Ta hiện nay không sao, biểu ca Liên Cừ phối dược cho ta, đem thống khổ lúc cổ độc phát tác tất cả đều áp chế, chỉ cần ở trong thời gian quy định giải được cổ độc là ổn.”

Về chuyện trong bụng có hài tử, Vân Khuynh quả thực không biết có nên nói với Liên Duyệt hay không.

Liên Duyệt gật đầu: “Vậy thì tốt, Vô Song là lúc nào rời đi?”

Vân Khuynh ngưng mi suy nghĩ một chút: “Khoảng một tháng trước. . .”

Trong ánh mắt Liên Duyệt hiện lên tia sáng quỷ dị, hơi cong môi: “Nói cách khác, một tháng trước, Vô Song đi tìm lam ngân hoa. . .

Ngươi liền một mực ở đây, Vô Phong vẫn luôn chiếu cố ngươi?”

Hiện tại nói đến Tần Vô Phong với Liên Duyệt, hai gò má Vân Khuynh không thể kìm được mà đỏ ửng, gật đầu, nhẹ nhàng ân một tiếng.

Nhìn động tác này, nhìn phản ứng này.

Liên Duyệt nhìn ra Vân Khuynh có thiện cảm với Tần Vô Phong phải đến 80%.

Nàng cong lên khóe môi: “Ân, ta đã biết, nhưng mà, tiểu Khuynh, ta hiếu kỳ, vì sao ngươi và tiểu Phong muốn giấu mọi người sống một mình ở đây. . . Lẽ nào trong này có ẩn tình gì sao?”

“Tỷ. . . Ách không, nương. . . Này. . .”

Vân Khuynh cắn cắn môi dưới, có chút chần chờ.

Liên Duyệt thiêu mi: “Chuyện gì không thể nói với ta? Ân? Tiểu Phong có thể biết, ta làm trưởng bối trái lại không thể biết. Tiểu Khuynh ngươi thiên vị cũng quá rõ ràng rồi!”

Vân Khuynh lắc đầu: “Không, nương, ta chỉ là không biết phải nói với người thế nào.”

Liên Duyệt vươn tay đỡ Vân Khuynh nằm xuống, giúp y chỉnh lại chăn bông: “Ngay cả xuyên qua. . . Hơn nữa sau khi xuyên qua đụng tới đệ đệ của mình ta cũng đã tiếp nhận, còn có chuyện gì ta không thể tiếp thụ? Ngươi cứ nói đi.”

Vân Khuynh suy nghĩ một chút, đích xác như vậy, bởi vậy, y hít một hơi thật sâu, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Liên Duyệt, nghiêm túc nói: “Bởi vì, ta, mang thai.”

 

 

Chương 162: Liên Duyệt quyết định.

 

“Bởi vì, ta, mang thai.”

Vân Khuynh nói, chấn đến đầu óc Liên Duyệt có chút choáng váng: “Ngươi ngươi ngươi nói ngươi làm sao?”

Nhìn Liên Duyệt bị dọa sợ, Vân Khuynh đột nhiên nghĩ có chút buồn cười.

Vừa rồi còn một bộ lẽ thẳng khí hùng nói chuyện gì cũng có thể tiếp thu, nghe xong y nói, dĩ nhiên là loại phản ứng này.

“Tiểu Khuynh. . . Ngươi, đời này là nữ nhân sao?”

Vân Khuynh lắc đầu: “Đương nhiên không, ta như trước là một nam nhân.”

“Là nam nhân. . . Ngươi sao có thể mang thai. . .”

Đôi mắt đẹp của Liên Duyệt thẳng tắp nhìn chằm chằm Vân Khuynh, hiển nhiên còn chưa lấy lại tinh thần, máy móc hỏi.

Vân Khuynh buông xuống mí mắt: “Chuyện này nương ngươi không cần hỏi đến. . . Nói chung, ta là mang thai.

Ngay cả người hiện đại như ngươi phản ứng còn là như vậy, huống hồ là người cổ đại cổ hủ.

Cho nên lúc Vô Song đi lấy hoa, đem ta giao phó cho đại ca và biểu ca, chỉ là sau đó, biểu ca cũng đi ra ngoài tìm dược.”

Chậm rãi tiêu hóa lời y nói, Liên Duyệt thở dài thật sâu.

Cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, nàng nghĩ, thực sự là quái sự hàng năm có, năm nay đặc biệt nhiều.

Đại nhi tử của nàng yêu nhị nhi tức, tức phụ là đệ đệ kiếp trước của nàng, tức phụ kiếp này là đệ đệ kiếp trước thân là một người nam nhân, dĩ nhiên mang thai. . .

Liên Duyệt lắc đầu, lung tung hô: “Không được không được, ta phải lãnh tĩnh lãnh tĩnh.”

May là nàng không có bệnh tim, nếu có bệnh tim, sợ là đã sớm ngất đi.

Liên Duyệt không phải người ngoài, Vân Khuynh cũng không sợ nàng dùng ánh mắt kỳ quái gì đó nhìn y, ôm chăn, Vân Khuynh cọ cọ, nhắm mắt lại, chờ Liên Duyệt chậm rãi tỉnh táo.

Mang thai. . .

Vân Khuynh dĩ nhiên mang thai. . .

Nói vậy. . . Đừng nói là Tần Vô Phong thích Vân Khuynh. . .

Cho dù Vân Khuynh đem tam nhi tử của nàng đều thu về tay cũng chẳng sao, dù sao đèn nhang đại nghiệp cũng được kế thừa . . .

Ách. . .

Nghĩ tới đây, Liên Duyệt gõ đầu mình một chút, trời ạ, nàng suy nghĩ cái gì vậy. . .

Thế nhưng, chuyện Vân Khuynh và Vô Phong, nàng hiện nay xem đến, là vô cùng có khả năng.

Dù sao, hai người dường như là có tình với nhau, dù thế nào, nàng cũng không thể bổng đả uyên ương. . .

Đáng tiếc chính là, nàng hiểu Lạc Minh kiếp trước, lấy loại tính tình tử tâm nhãn cùng với không được tự nhiên này. . .

Phỏng chừng bảo y thừa nhận y yêu Tần Vô Phong sẽ rất khó. . .

Thế nhưng không sao, chút nữa đi tìm Tần Vô Phong, chỉ cần ý nghĩ của Tần Vô Phong không mưu mà hợp với nàng, nàng nhất định sẽ giúp Tần Vô Phong.

Nhi tử nhà mình, đệ đệ nhà mình, nắm chắc nguyên nhân thân càng thêm thân, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nàng cực lực chi trì chuyện này.

Về phần Tần Du Hàn, có nàng, để hắn đáp ứng, cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Duy nhất phiền phức chính là nhị nhi tử của nàng. . .

Nên ăn nói thế nào với Vô Song đây. . .

Không phải nàng bất công, thật sự là tính tình của Tần Vô Phong, nếu hắn thực sự yêu Vân Khuynh, như vậy nhất định cả đời này sẽ không đổi, nếu không thỏa mãn tâm nguyện của hắn, phỏng chừng hắn sẽ cô đơn cả đời, đau thương một đời.

So sánh một chút sau khi Vân Khuynh đồng thời tiếp thu Tần Vô Phong và Tần Vô Song, thương tổn Tần Vô Song phải chịu, Liên Duyệt nghĩ, vẫn là thành toàn Tần Vô Phong tương đối tốt.

Vô Song đáng thương của nàng. . .

Ai, làm nương, thật là khó, lo được cái này lại không lo được cái kia.

Cũng may Tần Vô Phong và Tần Vô Song quan hệ huynh đệ cũng không tệ, mong muốn quyết định này của nàng là chính xác!

Đang cảm khái, nàng lại thấy Vân Khuynh ôm chăn bông ngủ, thấy vậy mày liễu của nàng không khỏi dựng ngược, dựa vào cái gì nàng phiền não vì chuyện của y, y lại có thể yên tâm thoải mái ào ào ngủ?

Tâm lý cực độ bất bình nàng tức giận đến nhe răng nhếch miệng: “Ngươi là tiểu trư sao, vừa tỉnh ngủ ngươi còn ngủ.”

Vân Khuynh miễn cưỡng mở mắt, nhìn Liên Duyệt: “Ngô, tỷ, ngươi không phải muốn lãnh tĩnh sao. . . Ta ngủ vừa lúc không quấy rối ngươi.”

Tuy nói hai người thương lượng kêu nương, thế nhưng, Vân Khuynh vẫn nghĩ kêu tỷ quen thuộc hơn.

Nhìn hình dạng miễn cưỡng của y, Liên Duyệt bỗng nhiên nhớ tới việc y mang thai, một tiếng tỷ của Vân Khuynh, cũng gợi lại vô số ký ức trước đây của nàng, ánh mắt mềm xuống, nàng ngồi ở bên giường Vân Khuynh, ôn hòa nhìn y: “Tiểu Khuynh, nếu như thực sự không quen, lúc chỉ có hai người chúng ta, ngươi gọi tỷ đi, thế nhưng ở trước mặt người ngoài nhất định phải kêu nương.”

Vân Khuynh gật đầu: “Ta biết.”

“Tiểu Khuynh, ngươi biết ta và Du Hàn vì sao tới tìm ngươi không?”

Đôi mắt Vân Khuynh ánh lên nghi hoặc, chẳng lẽ không phải là đơn thuần xem nhi tức phụ, còn có chuyện khác sao?

Liên Duyệt nhìn bình yên trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y, cười cười, lời nói chuẩn bị nói ra miệng, lại nuốt trở vào.

Vẫn là để Tần Vô Phong chính miệng nói cho Vân Khuynh quyết định của hắn đi!

Vẫn là để Vân Khuynh sau này phát hiện y yêu Tần Vô Phong!

Nàng, chỉ cần vì bọn họ quét sạch cản trở từ bên ngoài, giúp bọn hắn đúng lúc là được!

“Oa oa trong bụng ngươi mấy tháng rồi?”

Nghĩ đến đây, Liên Duyệt lập tức nói sang chuyện khác, nói đến bảo bảo, cả khuôn mặt Vân Khuynh đều tản ra ánh sáng vui sướng: “Khoảng hai tháng rưỡi. . . Tỷ, Tần gia các ngươi thích nam hài, hay là nữ hài?”

Hai người tỷ đệ này, sau khi đem tất cả mọi chuyện có thể nói nói ra, liền bắt đầu trò chuyện một ít việc nhà.

Mà Tần Du Hàn, còn lại là đi tới chỗ của tam nhi tử.

Lúc Tần Vô Hạ thấy Tần Du Hàn thì phi thường kinh ngạc: “Đa, ngươi và nương không phải nói đi đường rất mệt, muốn nghỉ ngơi sao?”

Lông mày Tần Du Hàn nhăn chặt, nhìn Tần Vô Hạ, mở miệng liền hỏi: “Tức phụ của Vô Song, rốt cuộc là một người thế nào.”

“Ách, đa nói chính là Khuynh Khuynh?”

Khuynh Khuynh? Trực giác của nam nhân, xưng hô vô cùng thân thiết như vậy, có chuyện, có chuyện, tuyệt đối có chuyện.

Mắt thấy lão đa nhà mình vẻ mặt mơ hồ, Tần Vô Hạ cười cười, rót cho Tần Du Hàn một bôi trà: “Đa, thê tử của nhị ca kêu Vân Khuynh, ta gọi y là Khuynh Khuynh. . . Đa, tuy rằng Khuynh Khuynh là nam nhân, thế nhưng y hắn là một người rất tốt, đa cũng không thể ghét bỏ giới tính của Khuynh Khuynh.”

Làm nhi tử nhỏ nhất trong nhà, mặc kệ bao nhiêu tuổi, đều có quyền lợi làm nũng, Tần Vô Hạ mặc dù không đến mức làm nũng, nhưng nói chuyện với Tần Du Hàn và Liên Duyệt tương đối tùy tiện.

Tần Du Hàn nhớ tới Tần Vô Phong vì Vân Khuynh kia, không để ý đến tình huynh đệ với Vô Song mà thỉnh cầu hắn và Liên Duyệt thành toàn, lại nghĩ tới thân thân thê tử của hắn, vừa thấy Vân Khuynh kia liền đuổi hắn ra ngoài lặng lẽ nói chuyện, nhìn nhìn lại Tần Vô Hạ ở trước mắt, hắn còn chưa nói cái gì liền khẩn trương muốn chết, hắn tức mà không có chỗ xả.

Vân Khuynh Vân Khuynh, tên kia có gì đặc biệt hơn người, đem người một nhà Tần gia bọn họ đều mê đến xoay vòng vòng.

“Vô Hạ, ngươi đã trưởng thành, sao còn có thể không hiểu chuyện như thế?

Cái gì Khuynh Khuynh Khuynh Khuynh, ngươi thành thành thật thật gọi nhị tẩu cho ta.”

Tần Vô Hạ nghi hoặc nhìn Tần Du Hàn, lão đa nhà hắn sao lại quan tâm đến việc nhỏ như hạt vừng như vậy: “Ta không muốn, đại ca và nhị ca đều có xưng hô riêng, vì sao ta không thể có, chỉ cần đa ngươi có thể thuyết phục đại ca kêu Khuynh Khuynh là đệ muội, ta liền thành thành thật thật kêu nhị tẩu.”

“Ngươi. . .”

Lúc này Tần Du Hàn thật là bị tức đến xì khói.

Mắt thấy Tần Vô Phong cái dạng lừng lẫy phi cái gì Khuynh kia nhất định không cưới, hắn nếu có thể kêu Tần Vô Phong đổi xưng hô, mới tính là chuyện là.

Đám nhi tử này, thực sự là càng lớn càng không để người bớt lo.

“Ngươi là ngươi, ngươi nói đến đại ca ngươi làm chi. . . Ta hỏi ngươi, Vô Hạ, cái gì Khuynh kia, gả đến Tần gia chúng ta đã bao lâu.”

Tần Vô Hạ cũng có chút không vui: “Đa, không phải là là cái gì Khuynh, Khuynh Khuynh kêu Vân Khuynh, Vân Khuynh dễ nhớ, đa ngươi sao lại không nhớ được chứ?

Khuynh Khuynh hẳn là bốn tháng trước cùng nhị ca đi tới Tần gia.”

“Bốn tháng. . . Bốn tháng. . . Vô Hạ, nếu như cho ngươi bốn tháng, ngươi có thể yêu Vân Khuynh kia yêu đến mức phi y không cưới hay không?”

Tần Du Hàn nghĩ tới Tần Vô Phong, không nhịn được hỏi Tần Vô Hạ như vậy, vừa hỏi ra miệng, mới phát giác ví dụ như vậy, thật sự là không thể tin nổi lại vô lý tới cực điểm.

Hắn thật là bị tức đến mê muội, dĩ nhiên hỏi ra câu hỏi như vậy, hắn hẳn là hỏi Vô Hạ, bốn tháng có thể yêu một người nào đó phi y không cưới hay không, vì sao hắn lại hỏi yêu Vân Khuynh yêu đến phi y không cưới?

Tần Vô Hạ bị lão đa nhà mình hỏi mà ngẩn ra, thế nhưng hắn lập tức phục hồi tinh thần, tự tiếu phi tiếu nói: “Đa, trên thực tế, nếu Vân Khuynh không phải thê tử của nhị ca, ta đã sớm lấy y. . . Lấy về nhà chà đạp một trận. . .

Đa ngươi không biết, ta lần đầu tiên gặp mặt Khuynh Khuynh, Khuynh Khuynh dĩ nhiên đem ta trở thành một tiểu tặc, vừa cào vừa cắn, y hệt một tiểu mèo hoang. . .

Ta nha, một mực tìm cơ hội trừng phạt y, đáng tiếc nhị ca một tấc cũng không rời y, đại ca cũng bảo hộ rất chặt. . .”

“Được rồi!”

Gân xanh trên trán Tần Du Hàn nhảy lên, hắn thế nào càng nghe giọng điệu của Tần Vô Hạ, lại càng cảm thấy Tần Vô Hạ đối với Vân Khuynh cũng. . .

Không không không không, quá kinh khủng, một người nam nhân mà thôi, sao có thể nắm bắt hết tâm của ba nhi tử nhà hắn?

Lẽ nào người trên thế giới này, đều trong một đêm đổi thành yêu nam nhân. . . Hoặc là nói, Vân Khuynh kia, thực sự mị lực vô cùng?

Nếu nói như vậy, thân thân lão bà của hắn ở cùng với Vân Khuynh kia, liệc có bị câu hồn đi không?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Liên Duyệt tỷ, xin mời vô hội BT NP của em~~~!!! *một chân mở cửa, một chân đá Vũ Vũ vô thùng rác kế bên* *giơ tay mời*
    Yêu Vũ Vũ quá đi, cần câu cơm của tuiiiiiii~~~~~~~ *lại bám người* lấy tem nha~~~

  2. DaQuynh says:

    Meo~ô , mỗi ngày 1 chương . Ta là một con cáo hạnh phúc na

  3. Smiley Joyce says:

    Du Hàn thúc, thúc bị tức đến đầu xịt khói gòi =)))))))))~

  4. ta đọc chương này không thể không đau bụng không thể đập bàn,chảy nước mắt

  5. nangbanmai37 says:

    Liên Duyệt tỷ tỷ quả là 1 hủ nử chân chính ah vò sự nghiệp mà em và con trai đều ko tha nha

Để lại bình luận

%d bloggers like this: