khuynh tẫn triền miên – chương 163+164

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 163: Tà Vu cốc chủ.

 

Sự thực chứng minh Tần Du Hàn suy đoán có chín phần là chính xác.

Thân thân lão bà của hắn bởi vì Vân Khuynh mang thai, vậy nên phi thường để bụng Vân Khuynh, trên cơ bản sẽ vứt bỏ phu quân hắn.

Đương nhiên, đây là nói sau, tạm thời không đề cập tới.

Hiện nay, Tần Du Hàn ở chỗ của tam nhi tử, hỏi không ra nửa điểm chuyện Tần Vô Phong và Vân Khuynh, khiến hắn tương đương buồn bực.

Năm xưa hắn và lão đa của hắn cùng Hiên Viên gia hợp tác mưu phản, cũng không khiến hắn khó xử như chuyện Tần Vô Phong và Vân Khuynh hiện tại.

Lo lắng thân thân nương tử của hắn đơn độc ở chung với Vân Khuynh, hắn còn chưa hỏi chuyện chính với Tần Vô Hạ, liền vội vã trở lại gian phòng của Tần Vô Phong trong ‘Vô’ viện.

Cũng may khi đó, Vân Khuynh và Liên Duyệt cũng nói chuyện gần xong, vừa nhìn thấy Tần Du Hàn, Liên Duyệt liền nhiệt tình giới thiệu với Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, đây là đa đa của Vô Phong bọn họ, tướng công của ta Tần Du Hàn.

Tướng công, đây là nhị nhi tức của ngươi Vân Khuynh.”

Liên Duyệt có vẻ vạn phần trịnh trọng giới thiệu Vân Khuynh và Tần Du Hàn.

Bởi vì ở trong lòng Liên Duyệt và Vân Khuynh, Tần Du Hàn không chỉ là phụ thân của mấy người Tần Vô Phong, càng xem như là tỷ phu của Vân Khuynh.

Liên Duyệt còn có một loại tâm lý nói cho đệ đệ hạnh phúc của mình, để đệ đệ mình nhìn xem tỷ phu.

Mà Vân Khuynh là mang theo một loại ẩn ý xem xét nam nhân này liệu có xứng với tỷ tỷ của mình không, liệu có thể khiến cho tỷ tỷ của mình hạnh phúc không.

Bởi vậy, lúc Liên Duyệt nói xong, hai gò má mỹ lệ liền hơi phiếm, cúi thấp đầu xuống, có vài phần ngượng ngùng đem người trong lòng đưa đến cho người nhà xem mặt.

Vân Khuynh còn lại là ánh mắt sắc bén nhìn Tần Du Hàn từ trên xuống dưới, cuối cùng, mới hài lòng lộ ra dáng cười thoả mãn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ.

Trước đây y còn đang hiếu kỳ gia đình thế nào, mới có thể ở cổ đại dạy dỗ ra nam tử như Tần gia huynh đệ, không nghĩ tới, đúng là tỷ tỷ của y dạy dỗ.

Trước đây y thật sự không nhìn ra tỷ tỷ của y có bao nhiêu hiểu biết giáo dục hài tử. . .

Ân, phỏng chừng, phương diện này cũng có phân nửa công lao của Tần Du Hàn.

Tần Du Hàn nhìn phản ứng của hai người, trong lòng lộp bộp một chút, vì sao thân thân nương tử của hắn lại đỏ mặt, vì sao cái gì Khuynh kia lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn như vậy?

“Khụ khụ khụ.”

Hắn ho nhẹ hai tiếng: “Vân Khuynh, đúng không?”

Vân Khuynh bởi vì lúc trước nghe qua tỷ tỷ nói về thái độ làm người của Tần Du Hàn, cũng không câu nệ, tiếp tục nằm trên giường, trừng mắt nhìn, mỉm cười nói với Tần Du Hàn: “Đúng vậy, đa.”

Một tiếng đa này, tuy rằng kêu không được tự nhiên, nhưng dù thế nào cũng thuận miệng hơn gọi Vân vương gia của Vân gia kia.

“Ngươi và Vô Phong. . .”

“Tướng công, ta mệt mỏi, vừa rồi trò chuyện với tiểu Khuynh quá say sưa, trái lại đã quên chúng ta một đường mệt nhọc, ta rất muốn trở lại nghỉ ngơi, thân thể tiểu Khuynh cũng khó chịu, chúng ta trước hết cáo từ nha?”

Liên Duyệt bị lời Tần Du Hàn nói lại càng hoảng sợ, lập tức cắt đứt trước khi Tần Du Hàn hỏi ra miệng.

Tần Du Hàn hiện tại hỏi Vân Khuynh, về chuyện y và Tần Vô Phong, không phải là đánh rắn động cỏ sao?

Nếu Vân Khuynh sản sinh cố kỵ với bọn họ, càng thêm không tiếp thụ Tần Vô Phong thì sao?

Tần Du Hàn vốn dự định chất vấn Vân Khuynh và Tần Vô Phong là chuyện gì xảy ra, thế nhưng vừa nghe nương tử nhà mình nói mệt, hắn lập tức đem toàn bộ tâm tư đều quẳng đi, đương nhiên là nhanh chóng đưa nương tử nhà mình trở lại nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất.

Như vậy Liên Duyệt liền kéo Tần Du Hàn rời đi, trước khi rời khỏi còn lặng lẽ dùng khẩu hình nói cho Vân Khuynh, nàng sẽ còn tìm đến y.

Vân Khuynh nhìn bóng lưng của Liên Duyệt và Tần Du Hàn, hơi cong môi cười cười, xem ra tỷ tỷ của y, đích xác rất hạnh phúc. . .

Cũng không biết y có thể may mắn như tỷ như của y hay không. . .

Vốn là có, thế nhưng, tối hôm qua. . .

Vì sao vừa rồi gặp Liên Duyệt và Tần Du Hàn, Tần Vô Phong lại không thấy người?

Là cố ý tránh không gặp mình sao?

Y nhớ trước đó Tần Vô Phong nói để y gặp Tần gia lão, đáy lòng y khẩn trương, Tần Vô Phong còn thoải mái y nói không có việc gì, hắn sẽ ở bên y, nhưng hiện tại, Tần Vô Phong người đâu?

Nghĩ, nỗi lòng của Vân Khuynh lại ảm đạm.

Phương tây, Liệt Phong quốc, Tà Vu cốc.

“Vô Song ca ca, Nhã nhi rất cao hứng ngươi đến thăm Nhã nhi.”

Nhã Sóc Lam là nữ nhi duy nhất của Tà Vu cốc cốc chủ, là một nữ hài ngây thơ thiện lương lại có một chút mơ hồ.

Toàn bộ người của Tà Vu cốc, từ Tà Vu cốc cốc chủ, cho tới người hầu quét tước vệ sinh, trên cơ bản không có ai không thích tiểu cô nương này.

Nhã Sóc Lam thiên chân vô tà tựa như một hài tử, ở trong mắt Tần Vô Song nàng hoàn toàn chính là một tiểu muội muội.

Tần Vô Song vươn tay sờ sờ đầu nàng: “Nhiều năm không gặp, Nhã nhi liền biến thành một đại cô nương, còn xuất giá nữa.”

Trong đôi mắt đẹp đơn thuần của Nhã Sóc Lam hiện lên một tia si mê: “Vô Song ca ca vẫn đẹp như vậy. . . Thế nhưng Nguyệt Nguyệt cũng vậy nga, ta rất thích Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt đối với ta rất tốt.”

Tần Vô Song nhớ tới nam tử trẻ tuổi dẫn hắn tiến nhập Tà Vu cốc, chẳng biết vì sao, hắn luôn luôn cảm thấy toàn thân người nọ mang theo một cỗ khí tức tà tứ quỷ dị: “Nhã nhi nói chính là Nguyệt Mạc?”

Nhã Sóc Lam gật đầu: “Nguyệt Nguyệt cũng là ân nhân cứu mạng của Nhã nhi, Nhã nhi là vì báo ân lấy thân báo đáp.

Cha nói nếu như năm xưa Vô Song ca ca cứu ta, ta là một đại cô nương, sẽ đem ta gả cho ngươi, nếu như Nguyệt Nguyệt không xuất hiện, cha còn chuẩn bị phái người đi Huỳnh Quang tìm ngươi đến thú ta nha. . .

Thật là, cha cho rằng nhân gia gả không ra, dĩ nhiên làm như vậy. . .

Kỳ thực trong lòng Nhã nhi, Vô Song ca ca giống như tiên nhân trên trời, Nhã nhi chỉ có thể thưởng thức từ rất xa, mà Nguyệt Nguyệt mới là thích hợp với Nhã nhi nhất.”

Ai nói nữ tử ngây thơ nhất định là vô tri, trong Tà Vu cốc này, cô nương được bảo hộ rất tốt ngây thơ thiện lương cũng rất hiểu chuyện.

Tần Vô Song khóe miệng hàm chứa ý cười, nhịn không được nói với Nhã Sóc Lam: “Vô Song ca ca đã có thê tử của mình, cho dù đa đa ngươi tìm được Vô Song ca ca, Vô Song ca ca cũng không thể thú ngươi.”

Đôi mắt Nhã Sóc Lam lòe lòe pát sáng: “Thực sự? Là người như thế nào mới có thể xứng với Vô Song ca ca?”

“Nhã nhi, đa đa muốn gặp Tần công tử.”

Nhã Sóc Lam đang hỏi, Nguyệt Mạc từ rất xa đã đi tới, hắn một thân trường sam màu lục ở địa phương chỉ toàn sa mạc này có vẻ phi thường quỷ dị, ảnh ngược trên mặt đất lờ mờ, có chút tán loạn và quỷ dị.

Nhã Sóc Lam thuận lợi dắt tay Tần Vô Song đi về phía trước: “Vô Song ca ca, mau, đa đa muốn gặp ngươi. . . Ai, được rồi, Vô Song ca ca ngươi không phải biết y thuật sao?

Đa đa ta bị bệnh hơn nửa tháng, ta rất lo lắng, may là có Nguyệt Nguyệt và tộc nhân giúp ta chiếu cố đa đa.”

Tần Vô Song nghe vậy lập tức nhíu mày: “Không có việc gì, lão cốc chủ võ công cao thâm, hồng phúc tề thiên, nhất định sẽ không sao, ta đích xác có biết kỳ hoàng thukhoonchuts nữa ta giúp lão cốc chủ xem một chút.”

Nguyệt Mạc trông thấy bàn tay Nhã Sóc Lam lôi kéo Tần Vô Song, trong đôi mắt hiện lên một tia tình tự kỳ dị, cong môi, nói với Tần Vô Song và Nhã Sóc Lam: “Đa đa hắn hiện tại bệnh nặng nằm trên giường, rất dễ mệt nhọc, Tần công tử thỉnh cân nhắc thời gian, đừng để lão nhân gia mệt quá.”

Tần Vô Song gật đầu: “Ta sẽ chú ý.”

“Nhã nhi.”

Nguyệt Mạc nhìn Nhã Sóc Lam vẫn nắm tay Tần Vô Song, xem ra là muốn cùng Tần Vô Song đi vào gặp lão cốc chủ, không khỏi mở miệng gọi nàng.

Nhã Sóc Lam quay đầu lại, nhìn Nguyệt Mạc mỉm cười: “Nguyệt Nguyệt, còn có việc sao?”

Nguyệt Mạc nhẹ vuốt sáo ngọc màu bạc ở trong tay, mở miệng nói: “Đa chỉ muốn cầu kiến Tần công tử một người.”

Nhã Sóc Lam nhăn lại lông mày: “Cho dù đa đa chỉ muốn gặp Vô Song ca ca, ta đi theo vô cũng không sao mà, ta lo lắng bệnh của đa đa. . .”

Nguyệt Mạc nghe vậy nhíu mày, đi tới, sờ sờ đầu Nhã Sóc Lam: “Nha đầu ngốc, ta đây đi cùng ngươi, cho dù bị mắng, ta cũng cùng ngươi chịu mắng.”

Nhã Sóc Lam lập tức buông tay Tần Vô Song, ôm cánh tay Nguyệt Mạc lắc lắc: “Nguyệt Nguyệt tốt với Nhã nhi nhất.”

Tần Vô Song nhìn hai người âm thầm gật đầu, xem ra hai người này, cũng đích xác hợp.

Thu hồi tâm tư, hắn liền theo Nhã Sóc Lam và Nguyệt Mạc cùng đi gặp lão cốc chủ.

Lão cốc chủ nhìn qua phi thường già, đầu đầy tóc bạc, nếp nhăn trên mặt cũng rất sâu.

Vài năm trước Tần Vô Song nhìn thấy hắn chính là như vậy, bở vì người thế giới này thọ mệnh đều tương đối dài, cho nên Tần Vô Song thấy lão cốc chủ như vậy thì vô cùng kinh ngạc, còn nói muốn bắt mạch riêng cho lão cốc chủ, giúp hắn nhìn thân thể một cái.

Lão cốc chủ nói đây là vì bọn họ bình thường đùa bỡn cổ trùng, trên người lây dính rất nhiều độc, cho nên già yếu nhanh hơn người bình thường.

Đây là bi ai của tộc nhân bọn hắn. Tuy rằng bọn họ nắm giữ cổ thuật hữu thần quỷ bí, nhưng thọ mệnh của bọn hắn so với người bên ngoài Tà Vu cốc cũng ngắn hơn nhiều.

Vài năm không gặp, lão cốc chủ tuy rằng dáng dấp như lúc ban đầu, thế nhưng nhìn qua lại gầy yếu đi không ít, hắn nằm ở trên giường, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn phiếm tím quỷ dị, một đôi mắt ảm đạm đang mở rất lớn, thẳng tắp nhìn vào ba người..

Đầu tiên là Nhã Sóc Lam một người bước nhanh đi tới trước giường bệnh: “Đa. . .”

Lão cốc chủ vươn bàn tay thô ráp sờ sờ đầu nàng, run run kêu lên: “Nhã nhi. . . Nhã nhi. . . Tần công tử đâu. . .”

“Cốc chủ, Vô Song ở đây.”

Tần Vô Song đi theo phía sau Nhã Sóc Lam nghe thấy lão cốc chủ hỏi mình, lập tức hồi đáp.

Chương 164: cốc chủ thỉnh cầu.

Tà Vu cốc cốc chủ nghe thấy thanh âm của Tần Vô Song, lập tức cố sức ngẩng đầu nhìn hắn, liền trông thấy một người công tử tuấn mỹ dị thường, khí độ phi phàm: “Tần công tử. . . Nhiều năm không gặp, phong thái của ngươi càng hơn năm xưa.”

Tà Vu cốc cốc chủ thở dài, năm xưa nữ nhi còn nhỏ, nếu là vào tuổi hiện tại, năm xưa hắn chắc chắn sẽ để Tần Vô Song thú Nhã Sóc Lam.

Năm xưa tuy rằng chỉ ở chung mấy ngày, nhưng này Tần Vô Song tuổi nhỏ lúc ấy, để lại ấn tượng tương đương khắc sâu cho hắn, khiến hắn những năm gần đây, chưa bao giờ quên anh hùng niên thiếu này.

Tần Vô Song nhìn khuôn mặt của Tà Vu cốc cốc chủ, khẽ nhíu mày, bước về phía trước vài bước, đi tới bên giường, tỉ mỉ nhìn mặt hắn: “Cốc chủ thế này, hình như là trúng độc?”

Tà Vu cốc cốc chủ gật đầu: “Ta bị cổ trùng lợi hại nhất của tộc ta phản phệ. . . Thân thể lời lỗ quá lớn, cho nên tình huống nhìn qua có chút không ổn.”

Nhã Sóc Lam nghe vậy trừng lớn đôi mắt: “Đa đa. . . Bị cổ trùng phản phệ. . .

Đa đa, đây là chuyện khi nào, vì sao ngươi không nói cho Nhã nhi?”

Bàn tay của Tà Vu cốc cốc chủ đặt ở trên đầu nàng giật giật, vuốt vuốt tóc dài của nàng, an ủi nàng: “Nhã nhi, thời gian phản phệ lợi hại nhất đã qua, không sao, ngươi không cần lo lắng, thân thể của đa đa an dưỡng vài ngày là ổn.”

Nhã Sóc Lam nghe Tà Vu cốc cốc chủ nói nhưng vẫn lo lắng như trước, chắc hẳn chỉ cần Tà Vu cốc cốc chủ một mực nằm trên giường, nàng vẫn sẽ bất an.

“Được rồi, Nhã nhi.”

Tà Vu cốc cốc chủ thu hồi bàn tay đặt ở trên đầu Nhã Sóc Lam, chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi và Nguyệt Mạc, đi ra ngoài trước đi, ta có chút việc muốn thương lượng với Tần công tử.”

Nói xong hắn nâm mi nhìn về phía Nguyệt Mạc: “Nguyệt Mạc, ngươi mang Nhã nhi đi xuống đi.”

“Vâng, đa đa.”

Nguyệt Mạc đáp ứng xong, liền mang theo Nhã Sóc Lam chậm rãi đi ra ngoài.

Đợi đến khi bên trong chỉ còn lại Tà Vu cốc cốc chủ và Tần Vô Song, Tà Vu cốc cốc chủ lập tức xốc lên chăn bông trên người, ngồi dậy.

Ở đây song song, cả người nhìn qua cũng tinh thần không ít, Tần Vô Song ngạc nhiên không gì sánh được, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc hỏi Tà Vu cốc cốc chủ: “Cốc chủ, ngươi đây là. . .”

Trên khuôn mặt của Tà Vu cốc cốc chủ hiện lên một tia bi thương: “Thân thể của lão phu, đã sớm mục nát, hiện tại, xem như là tia sáng lóe lên đi. . .

Lúc lão phu cho rằng Tà Vu cốc chúng ta sắp sửa diệt vong, không nghĩ tới, Tần công tử dĩ nhiên đi tới Tà Vu cốc vào lúc này, cho lão phu một đường sinh cơ.

Xem ra thực sự là ông trời thương hại Tà Vu cốc ta.”

“Ngươi nói gì vậy?”

Tần Vô Song nghe vậy quá sợ hãi: “Cái gì diệt vong, Tà Vu cốc xảy ra chuyện gì sao?”

“Một đoạn thời gian trước, lúc lão phu đang bồi dưỡng kim tàm cổ lợi hại nhất, lại bị người ám toán, bị cổ trùng phản phệ, suýt nữa bỏ mình.

Sau đó, người Tà Vu cốc ta, không ngừng lục tục, bởi vì đủ loại nguyên nhân chết đi. . .

Tần công tử hẳn là biết, người Tà Vu cốc chúng ta, luôn luôn không thích tiếp xúc với người ngoài, người ngoài trong cốc hôm nay, chỉ có ngươi và vị hôn phu Nguyệt Mạc của Nhã nhi.

Như vậy xem ra, lão phu là bị người trong Tà Vu cốc ám toán. . .

Khi lão phu ý thức được điểm này, lão phu liền tận lực biểu hiện ra một bức hình dạng thân thể rất yếu. . .

Kết quả, lão phu phát hiện chuyện tộc nhân tử vong càng ngày càng nhiều.

Cho nên lão phu nghĩ đây nhất định là có người cố ý làm ra, nói cách khác, trong Tà Vu cốc ta, nhất định có một kẻ phản bội.”

Tần Vô Song nghe Tà Vu cốc cốc chủ nói, trong đôi mắt không ngừng lóe ra ánh sáng kỳ dị: “Thế nhưng, cốc chủ, vì sao lại có người muốn phản bội Tà Vu cốc. . .

Thậm chí là tàn sát người một nhà?”

“Này. . .”

Tà Vu cốc cốc chủ dường như có chút khó xử.

Tần Vô Song cười cười: “Lão cốc chủ, chúng ta từng có vài lần duyên từ nhiều năm trước, hôm nay vừa gặp lại, ngươi lại đem chuyện trọng yếu như thế nói cho Vô Song, chắn hẳn có điều giao phó, cũng có vài phần tín nhiệm Vô Song.

Tục ngữ nói, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người, nếu như lão cốc chủ mong muốn Vô Song làm gì đó, tốt nhất là đem chân tướng sự tình, nói cho Vô Song.”

“Ai. . .”

Tà Vu cốc cốc chủ thật sâu thở dài một tiếng, lại một lần nữa cảm thán nữ nhi của mình vì sao vô duyên gả cho người này?

“Ta đây cũng là bất đắc dĩ. . .

Hiện tại toàn bộ Tà Vu cốc, ngoại trừ Nhã Sóc Lam ta ai cũng không tin, Nhã Sóc Lam lại quá mức đơn thuần thiện lương. . .

Ta vốn tưởng nếu thực không được, để Nguyệt Mạc mang theo Nhã Sóc Lam rời đi cũng tốt, không nghĩ tới, Tần công tử vị khách ngoài ý muốn này, dĩ nhiên mang đến cho ta một tia sinh cơ.”

Tần Vô Song gật đầu: “Ý của cốc chủ là, muốn ta giúp ngươi, tìm ra người phản bội Tà Vu cốc kia?”

Tà Vu cốc cốc chủ nhìn Tần Vô Song: “Đúng vậy, ta nghĩ ngươi cũng sẽ không vô duyên vô cớ đến Tà Vu cốc ta, chỉ cần ngươi giúp ta, vô luận là điều kiện gì, ta đều đáp ứng.”

Tần Vô Song hơi cong lên khóe môi, tự tiếu phi tiếu: “Ý của cốc chủ là, nếu như ta không giúp ngươi lần này, liệu có phải là, vô luận điều kiện gì của ta ngươi cũng sẽ không đáp ứng?”

Tà Vu cốc cốc chủ nghĩ không ra Tần Vô Song lại hỏi như vậy, ngẩn ngơ: “Không. . . Nếu ngươi không giúp lần này, chỉ cần không phải quá khó khăn, ta vẫn như cũ sẽ đáp ứng điều kiện của ngươi, dù sao, ngươi cũng đã từng cứu Nhã nhi.”

Nghe những lời này của Tà Vu cốc cốc chủ, Tần Vô Song mới triệt để mỉm cười ra: “Chỉ bằng những lời này của cốc chủ, ta sẽ giúp cốc chủ, chỉ là, ta lần này không có nhiều thời gian. . . Liệu có thể mang về thứ ta cần trước, sau đó trở lại giúp cốc chủ?”

“Ngươi muốn thứ gì?”

“Lam ngân hoa.”

Tần Vô Song không chút nào che giấu, trực tiếp mở miệng.

Lam ngân hoa là thánh vật của Tà Vu cốc, ở trong mắt người bên ngoài là rất khó có được, nhưng ở trong Tà Vu cốc cũng không tính là đồ lạ, cho nên Tần Vô Song vừa dứt lời, Tà Vu cốc lão cốc chủ liền nói: “Lam ngân hoa, Tà Vu cốc ta có rất nhiều, Tần công tử không cần khách khí, chỉ là, thân thể của ta chống đỡ không được lâu, chúng ta tận lực nhanh lên một chút giải quyết việc này, Tần công tử lấy sau thế nào?”

“Này. . .”

Tần Vô Song có chút khó xử, Vân Khuynh còn đang ở Tần gia chịu đủ dằn vặt chờ lam ngân hoa của hắn, hắn sao có thể tùy tiện dừng lại?

“Tần công tử, không bằng như vậy đi, ba ngày, nếu như trong vòng 3 ngày, chúng ta không tìm được kẻ phản bội, ngươi liền mang theo lam ngân hoa, Nhã Sóc Lam và Nguyệt Mạc rời đi. . . Như vậy được không, chỉ ba ngày thôi. . .”

“Được. . .”

Cùng lắm thì lúc trở về, lại liều mạng chạy đường là được.

Tà Vu cốc cốc chủ nghe thấy Tần Vô Song đáp ứng, trên khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn liền thả ra mỉm cười vui sướng, nhưng chưa cười được một hồi liền ho khan, hai tay hắn năm thành nắm tay, đặt ở bên môi, khụ khụ, dĩ nhiên ho ra máu.

“Cốc chủ, ta giúp ngươi bắt mạch một chút.”

Xem ra Tà Vu cốc cốc chủ này, thực sự bệnh rất nặng, Tần Vô Song nhíu mày mở miệng nói.

Tà Vu cốc cốc chủ lắc đầu: “Đây là cổ trùng phản phệ, y thuật là vô dụng. . .

Ngươi vừa hỏi ta, vì sao có người phản bội. . .

Có lẽ, chính là vì kim tàm cổ này phản phệ ta. . .

Đó là biến dị kim tàm cổ từ bậc tiền bối của tộc ta mà bắt đầu bồi dưỡng, thế nhưng kim tàm cổ kia một mực ngủ say, tuy rằng nó không ngừng trở nên lợi hại, thế nhưng lại chưa từng tỉnh dậy.

Bởi vì trong cơ thể nó ẩn dấu lực lượng rất khổng lồ, cho nên tộc nhân đều đoán rằng biến dị kim tàm cổ này sẽ rất lợi hại.

Bình thường người dưỡng kim tàm cổ, rất ít tật bệnh, dưỡng súc vật lớn lên, không sợ tử vong, hơn nữa có thể tụ tài bạo phú, bởi vậy tộc nhân ta còn suy đoán biến dị kim tàm cổ này, có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất lão, có thể giúp chủ nhân đạt thành các loại nguyện vọng. . .

Nói chung, một độc, bị truyền vạn phần thần kỳ, người ngoài Tà Vu cốc nghe vậy liền vẫn luôn tùy thời lẻn vào Tà Vu cốc trộm đi kim tàm cổ kia, người trong tộc, càng trở thành chủ nhân của kim tàm cổ.

Bởi vì ta gần đây lấy máu nuôi dưỡng kim tàm cổ kia, kim tàm cổ sắp tỉnh lại, rất có thể trở thành cổ trùng của ta, cho nên ta mới bị người ám toán. . .”

“Ra là vậy.”

Tần Vô Song gật đầu, không nghĩ tới, chỉ là một con cổ trùng, dĩ nhiên có thể liên quan đến toàn bộ tồn vong của Tà Vu cốc?

“Nếu như người phản bội, thật là vì biến dị kim tàm cổ, chúng ta trái lại có thể dùng phương pháp dẫn xà xuất động đến kéo người phản bội ra.”

Tà Vu cốc cốc chủ thất vọng thở dài một tiếng: “Tộc nhân của ta, dốc sức nghiên cứu cổ thuật, nhưng cũng không thể vì cổ trùng, tàn sát tộc nhân của mình. . .

Thực sự là đau lòng, đối với kẻ phản bội kia, ta chỉ muốn lập tức biết hắn là ai, lại sợ biết hắn là người nào. . .”

“Cốc chủ, ngươi không nên suy nghĩ nhiều, biết đâu người phản bội là người ngoài, không phải tộc nhân của ngươi thì sao.”

Tà Vu cốc cốc chủ lắc đầu: “Người ngoài, chỉ có ngươi và Nguyệt Mạc, ngươi vừa mới đến đây, hài tử Nguyệt Mạc kia ôn hòa lễ, đối với Nhã nhi và ta cũng vô cùng tốt, hắn cũng không hiểu cổ thuật, cầm kim tàm cổ cũng vô dụng. . .”

“Cốc chủ, nhân tâm cách cái bụng, vẫn là không nên kết luận sớm như vậy, theo ý ta, nữ tế ( con rể ) Nguyệt Mạc của ngươi, tương đương quỷ dị.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Anonymous says:

    ban dich rat hay coi chua lau roi moi noi cam on xin loi ban mong tung chuong moi ngay ban co gang len luon luon ung ho

  2. DaQuynh says:

    Tuyệt…^o^

  3. DaQuynh says:

    À má wên , vụ non già người ta hem pít fân biệt nhưng ôm mông mà đếm sơ sơ mới mọc có 9 cái đuôi hà , đủ tiêu chuẩn hơm Vũ Vũ * đá lông nheo * khửa khửa khửa ….. Này là ta đang cười duyên đó nhoa hổng phải tự kỉ

    • oa, cáo 9 đui, điệu cười thiệt là. . . ngao, bít đá lông nheo nữa kìa, qua đây cho ta ôm cái đi, chắc là mềm mềm ấm ấm lém nha!!!!!!!!! *hảo mún chà đạp* *chớp chớp mắt*

  4. cocacola0106 says:

    TDH chắc là 20 năm sau của A phong, thê nô chính hiệu

  5. Smiley Joyce says:

    bé con rể kia là ma quỷ hả @@? thường chỉ có vật sống căn bản mới có bóng hình ổn định nhỉ?
    chẹp chẹp
    hảo tò mò nak~~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: