khuynh tẫn triền miên – chương 165+166

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 165: Nguy cơ của Vô Song.

 

Ngày thứ hai, lão cốc chủ của Tà Vu cốc, liền vì Tần Vô Song đến chuẩn bị yến hội.

Mọi người Tà Vu cốc hiếu khách, tiến hành nghi thức nhiệt liệt hoan nghênh Tần Vô Song.

Sau khi mọi người rượu cơm no đủ, Tà Vu cốc cốc chủ nhìn qua miễn cưỡng xuống giường, vẫn được Nhã Sóc Lam hầu hạ ở bên cạnh liền bắt đầu nói chính sự.

Hắn ho khan vài tiếng, âm thanh náo nhiệt dần dần bị đè xuống, mọi người đều tĩnh lặng lại.

Tà Vu cốc cốc chủ nhìn quét mọi người, sắc mặt tái nhợt ho khan, ho phi thường nghiêm trọng, giống như là sau một khắc lập tức sẽ mất mạng.

“Chắc hẳn. . .”

Chờ âm thanh ho khan của hắn rốt cục dừng lại, Tà Vu cốc cốc chủ chậm rãi mở miệng nói: “Tất cả mọi người nhớ kỹ, vị Tần công tử này nhiều năm trước từng cứu Nhã nhi.”

Đây là đương nhiên, bằng không người trong cốc, sao có thể tiến hành nhiệt liệt hoan nghênh Tần Vô Song?

“Lần này, Tần công tử đi tới Tà Vu cốc chúng ta là có việc muốn nhờ.”

Nghĩ đến, Tà Vu cốc chúng ta đối đãi bằng hữu từ trước đến nay rất hào phóng, mà Tần công tử là bằng tín vật đến đây, cho nên, ta đã đáp ứng thỉnh cầu của Tần công tử.”

Tà Vu cốc mọi người đều gật đầu, đồng ý với cách làm của Tà Vu cốc cốc chủ, song song cũng nghĩ, yêu cầu của Tần Vô Song hẳn là tương đối dễ thỏa mãn, cho nên cốc chủ mới có thể dễ dàng đáp ứng.

Nhưng có một người lại không nghĩ thế, hắn một mực hiếu kỳ, Tần Vô Song vì sao mà đến.

“Không biết là chuyện gì, khiến người như Tần công tử cũng phải bó tay? ? ?”

Lắc lắc rượu ngon màu cam trong chén, trên khuôn mặt anh tuấn hơi lộ vẻ cuồng dã của Nguyệt Mạc, mang theo nụ cười nghiền ngẫm, nhàn nhạt hỏi.

Tà Vu cốc cốc chủ suy nghĩ sâu xa liếc nhìn Nguyệt Mạc, xem ra Tần Vô Song nói rất đúng, Nguyệt Mạc nhìn qua, đích xác có chút kỳ quái.

Đáng tiếc hắn năm xưa lại đơn giản đem nữ nhi của hắn gả cho người ngoài này. . .

Tuy rằng phần lớn nguyên nhân là do nữ nhi hắn thích nam nhân này.

Trên khuôn mặt miễn cưỡng lộ ra dáng cười, Tần Vô Song còn chưa trả lời, Tà Vu cốc cốc chủ liền nói: “Tần công tử lần này đến, là muốn thỉnh chúng ta hai thứ.”

Tần Vô Song ngạc nhiên trợn to mắt.

Hắn nhớ kỹ, hắn rõ ràng chỉ nói muốn lam ngân hoa, vì sao Tà Vu cốc cốc chủ lại nói hắn muốn hai thứ? ? ?

Lẽ nào tự lão cốc chủ đã có kế hoạch? ? ?

Đem toàn bộ nghi hoặc áp xuống đáy lòng, nét mặt Tần Vô Song như trước mang theo mỉm cười ôn nhuận, yên lặng đợi đáp án của lão cốc chủ.

“Một thứ, là thánh hoa của Tà Vu cốc là chúng ta, lam ngân hoa.”

Mọi người đều gật đầu đồng ý, phía trước đã nói qua, lam ngân hoa, người ở bên ngoài xem ra, là thứ cực kỳ khó có được, nhưng ở trong Tà Vu cốc, cũng chỉ là thứ thông thường.

“Thứ hai, đó là, kim tàm cổ.”

Lão cốc chủ Tà Vu cốc vừa nói ra những lời này, cố ý nhìn quét bốn phía, phát hiện sắc mặt rất nhiều người đều là vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không đưa ra ý kiến phản đối.

Mà Nguyệt Mạc còn lại là đôi mắt hơi buông xuống, nhìn rượu ngon trên tay hắn, một bộ hình dạng có chút suy nghĩ.

Dù sao, mỗi người trong Tà Vu cốc, đều biết cổ thuật, tuy rằng kim tàm cổ rất lợi hại, nhưng ở trong Tà Vu cốc, cũng không tính là thứ hiếm lạ, cho dù đáp ứng đưa cho Tần Vô Song một con, hẳn là cũng không quá đáng ngại.

Tần Vô Song còn lại là gật đầu, trong ánh mắt xuất hiện hiểu rõ.

Xem ra Tà Vu cốc cốc chủ là muốn ném củ khoai lang bỏng tay cho hắn.

Thế nhưng, nếu đã đáp ứng hỗ trợ, ném cho hắn cũng không sao, hắn nhận là được.

Quả nhiên, lập tức, lão cốc chủ liền mở miệng nói: “Bởi vậy, ta quyết định đem bảo bối trong tộc chúng ta, biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử.”

“Cái gì? ? ?”

“Cốc chủ, làm như vậy không được . . .”

Hắn vừa ra lời này, mọi người ở đây biến sắc, hiển nhiên là đều không muốn.

Chỉ có Nhã Sóc Lam không có một tia phản ứng, đám cổ của tộc nhân ở trong mắt nàng, trên cơ bản đều là lợi hại.

Hơn nữa nếu muốn tặng cho Tần Vô Song, tự nhiên phải đưa tốt nhất.

“Cốc chủ, tâm ý báo ân của ngươi chúng ta có thể hiểu, thế nhưng cốc chủ, biến dị kim tàm cổ kia, dù sao cũng là từ tổ tiên chúng ta vẫn luôn đào tạo đi ra, sao có thể nói cho là cho? ? ?”

Đám người thế hệ trước của Tà Vu cốc kiên quyết không đồng ý.

“Mọi người yên lặng một chút.”

Tà Vu cốc cốc chủ lớn tiếng nói: “Kỳ thực, lựa chọn đem biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử, ta còn có suy nghĩ khác.”

Nhìn mọi người ở chung quanh, Tà Vu cốc cốc chủ nói: “Từ khi tin tức trong cốc ta có biến dị kim tàm cổ bị truyền đi ra ngoài, liền có rất nhiều người đến dò xét Tà Vu cốc, quấy nhiễu chúng ta không được an bình, một khoảng thời gian trước, trong cốc chúng ta càng là chẳng biết tại sao chết đi không ít người.

Bởi vậy, ta hoài nghi biến dị kim tàm cổ kia tồn tại, làm cổ thần chúng ta tức giận, hơn nữa để người trong cốc được an bình, ta nghĩ, đem biến dị kim tàm cổ tặng đi, là biện pháp tốt nhất.”

Một phen nói này của Tà Vu cốc lão cốc chủ, làm cho người của Tà Vu cốc lãnh tĩnh, đều bắt đầu trầm tư lời lão cốc chủ nói.

Nguyệt Mạc còn lại là siết chặt ngón tay, ngón tay nắm lên chén rượu mơ hồ trở nên trắng, mím mím môi, đôi mắt nửa híp, nhìn Tần Vô Song.

Tần Vô Song dường như cảm thấy, nâng mắt nhìn hắn, đưa cho hắn một nụ cười khiêm tốn.

Phải thừa nhận, Tần Vô Song tuấn mỹ, nụ cười của hắn, đối với bất luận kẻ nào mà nói, đều có lực sát thương cường đại, ngay cả Nguyệt Mạc nhìn đều nhịn không được ngây người ngẩn ngơ.

Trong lòng dâng lên một cỗ tình tự kỳ quái, tâm tình Nguyệt Mạc trầm tĩnh lại, khóe miệng chậm rãi cong lên dáng cười nghiền ngẫm.

“Cốc chủ nói rất đúng, như vậy, chúng ta liền không có ý kiến, cốc chủ trực tiếp đem biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử đi. Chúng ta chỉ là có chút tiếc nuối nhìn không thấy hình dạng lúc biến dị kim tàm cổ tỉnh lại mà thôi.”

Người Tà Vu cốc, không thích tiếp xúc với người ngoài, chỉ tình nguyện bình tĩnh sinh hoạt, say mê cổ thuật, cho nên đối với biến dị kim tàm cổ cũng không có sản sinh chấp nhất quá lớn, bọn họ duy nhất tiếc nuối, là không thấy được chân chính hình dạng của biến dị kim tàm cổ.

“Nếu như tất cả mọi người không có ý kiến, ta liền đem lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử, Tần công tử còn có bệnh nhân đang đợi dược của hắn, sau đó, chúng ta liền tiễn biệt Tần công tử.”

Lão cốc chủ nói xong bởi vì thân thể không khỏe mà lui trước.

Tần Vô Song thoáng trầm tư nửa khắc, mượn cớ đi thu thập hành lý cũng rời đi.

Nguyệt Mạc còn lại là ngồi bên cạnh Nhã Sóc Lam, một ngụm một ngụm liên tiếp không ngừng uống rượu.

Sau khi Tần Vô Song rời khỏi yếu tiệc liền lập tức đi tìm lão cốc chủ: “Ý vừa rồi của Cốc chủ là? ? ?”

Tà Vu cốc cốc chủ nói: “Hôm qua Tần công tử không phải nói dùng biện pháp dẫn xà xuất động sao? Một hồi nữa Tần công tử mang theo lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ rời đi, ta sẽ để một ít tộc nhân ẩn nấp ở phía sau đi theo ngươi, ta nghĩ người phản bội kia, nếu như thật sự muốn biến dị kim tàm cổ, tất sẽ ở trên đường chặn cướp ngươi.”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày, có chút bất mãn với chuyện lão cốc chủ tự ý chủ trương, thế nhưng hắn vẫn gật đầu nói được.

Lão cốc chủ vẻ mặt xấu hổ, nói với Tần Vô Song: “Chỉ là, cứ như vậy Tần công tử sẽ phi thường nguy hiểm. . .

Làm khó Tần công tử, Tà Vu cốc qua kiếp nạn này nhất định sẽ không quên ân công tử.”

Tần Vô Song khoát tay áo: “Lão cốc chủ không cần khách khí, lam ngân hoa này cũng là vì người ta yêu nhất mà cầu, Tà Vu cốc đem lam ngân hoa cho ta, cũng là giúp ta rất nhiều.”

“Người yêu nhất? ? ?”

Lão cốc chủ có chút phiền muộn, hắn nhớ tới suy đoán của Tần Vô Song, nếu là, người phản bội kia không phải tộc nhân, mà là con rể Nguyệt Mạc của hắn, vậy Nhã Sóc Lam sau đó phải làm sao đây? ? ?

Hắn vốn nghĩ đem Nhã Sóc Lam giao phó cho Tần Vô Song, đáng tiếc, Tần Vô Song đã có người thương.

Chốc lát, Tần Vô Song bái biệt mọi người Tà Vu cốc, mang theo lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ xuất phát.

Ra khỏi Tà Vu cốc đó là cát vàng đầy trời.

Tần Vô Song một mình một người, dùng tuyệt đỉnh khinh công, hăng hái lướt trên cát vàng, hắn thật sự rất nhớ nhà.

Dọc theo đường đi không có nửa điểm động tĩnh, Tần Vô Song hầu như phải hoài nghi, suy đoán của lão cốc chủ xảy ra sai lầm.

Thẳng đến khi hắn gần rời khỏi một mảnh cát vàng của Liệt Phong quốc, đi tới sát biên giới hoang mạc, một tiếng hót dài từ trên bầu trời truyền đến.

Tần Vô Song chậm rãi dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Quả nhiên là hắn, Nguyệt Mạc, quần áo lục y, tay cầm ngân tiêu, cưỡi trên phi ưng cực lớn.

Nét mặt Tần Vô Song lộ ra dáng cười thờ ơ, nhìn Nguyệt Mạc: “Nguyệt công tử, chúng ta đã nói tạm biệt, ngươi đuổi theo như vậy, là có chuyện quan trọng gì sao? ? ?”

Trên khuôn mặt anh tuấn của Nguyệt Mạc mang theo nụ cười giống hệt, hắn dùng ngân tiêu cầm trong tay phải gõ lên tay trái, từ trên người phi ưng cực lớn ưu nhã bước xuống, chậm rãi đi về phía Tần Vô Song: “Tần công tử, chúng ta đều là người thông minh, người sáng mắt không nói tiếng lóng, đem biến dị kim tàm cổ lưu lại, ta tha cho ngươi một mạng.”

Nghe hắn vừa nói như thế, Tần Vô Song thở dài lắc đầu: “Quả thật là ngươi, Nguyệt Mạc, ngươi làm như vậy, không thấy có lỗi với Nhã nhi sao? ? ?”

Nguyệt Mạc hơi cong môi, khóe miệng hiện lên dáng cười tà nịnh: “Ta sao phải thấy có lỗi với nàng? Chỉ là một xuẩn nữ nhân vô tri ngu ngốc mà thôi, nếu như là ngươi. . .

Nói không chừng, ta còn nguyện ý cho ngươi sống yên ổn ở lại Tà Vu cốc. . .”

Gân xanh trên trán Tần Vô Song nảy lên, tuy rằng khuôn mặt hắn có chút quá mức tuấn mỹ, thế nhưng, còn chưa có ai đùa giỡn hắn như vậy, trong lòng giận dữ, nhưng nét mặt Tần Vô Song lại cười càng thêm ôn hòa: “Ta đã nói qua, ta muốn đem mấy thứ này trở lại cứu người ta yêu nhất, tự nhiên là không thể để lại cho ngươi.”

“Như vậy, ngươi là muốn ra tay?”

Nguyệt Mạc nhíu mày: “Tần Vô Song, ta phải thừa nhận, ngươi lợi hại hơn ta nhiều, đáng tiếc. . .

Ta tuy rằng không am hiểu cổ thuật giống như người của Tà Vu cốc, thế nhưng các loại độc gì đó, ta còn biết dùng. . .

Ngươi xem, ta đối với ngươi rất tốt, đúng hay không? ? ?

Chí ít, ta để ngươi đi tới biên giới Liệt Phong quốc, thấy được ốc đảo phía trước. . .

Liếc nhìn lần cuối đi, sau đó, ngươi sẽ phải ở lại Liệt Phong quốc theo ta trải qua quãng đời còn lại.”

 

 

Chương 166: bất đắc dĩ dừng lại.

 

Nghe xong Nguyệt Mạc nói, dưới đáy lòng Tần Vô Song nổi lên sóng to gió lớn, thế nhưng, nét mặt hắn, vẫn như trước là nhẹ như mây trôi: “Ha hả, Nguyệt công tử vẫn là không nên kiêu ngạo như thế, Vô Song rốt cuộc có trúng độc hay không, Nguyệt công tử tự mình đến thử một lần liền biết.”

Đôi con ngươi đen tuyền thâm thúy của hắn gợn sóng không sợ hãi, trên khuôn mặt tuấn mỹ thậm chí còn mang theo nụ cười khiêm tốn.

Thân thể Nguyệt Mạc khẽ run, hoài nghi nhìn Tần Vô Song, trong mắt hiện lên một tia kiêng kỵ.

Nguyệt Mạc biết, chỉ luận võ công, hắn là không bằng Tần Vô Song, bởi vì lấy võ công của hắn, hắn căn bản nhìn không ra Tần Vô Song sâu cạn, đây chỉ có một khả năng, chính là Tần Vô Song mạnh hơn hắn rất nhiều.

Bàn tay dưới ống tay áo Tần Vô Song, chậm rãi siết chặt, các đốt ngón tay nắm đến trắng bệch.

Trước đó hắn còn không có cảm giác gì, đến lúc Nguyệt Mạc nói hắn trúng độc, hắn mới phát hiện trong thân thể có vật gì đó khiến hắn đau như đao cắt.

Bởi vì lam ngân hoa là Nhã Sóc Lam tự mình giao cho hắn, hắn thật không ngờ Nguyệt Mạc lại động tay chân vào lam ngân hoa.

Thế nhưng, không sao, người Tà Vu cốc cốc chủ phái tới, vẫn luôn theo hắn, chỉ cần chống đỡ đến khi những người đó tới, hẳn là không thành vấn đề.

“Tần công tử.”

Nhất thời không rõ Tần Vô Song có thực sự trúng độc hay không, Nguyệt Mạc không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn bắt đầu tiến hành chính sách khuyên bảo: “Ngươi cần chỉ là kim tàm cổ, ta dùng kim tàm cổ bình thường, đổi lấy biến dị kim tàm cổ trên tay ngươi, ngươi thấy thế nào? ? ?”

“Cái này. . .”

Tần Vô Song bắt đầu suy ngẫm, kỳ thực lúc này, thân thể hắn đã có chút run rẩy.

Nhưng sức chịu đựng của Tần Vô Song thực sự rất mạnh, nét mặt vẫn không lộ ra một chút thống khổ, chỉ có mồ hôi lạnh toát ra trên trán, cùng với sắc mặt tràn đầy tái nhợt mới có thể nhận ra một chút mánh khóe.

Nguyệt Mạc thấy Tần Vô Song bắt đầu suy nghĩ, không khỏi mừng rỡ: “Ngoại trừ cho ngươi kim tàm cổ, ta mặt khác còn có thể cho ngươi hoàng kim vạn lượng, ruộng tốt trăm mẫu. . .”

“Ngươi vì sao nhất định muốn có biến dị kim tàm cổ này? ? ?”

Tần Vô Song nhăn mày, theo lời của Tà Vu cốc cốc chủ nói, người bình thường nuôi kim tàm cổ, rất ít khi tật bệnh, dưỡng súc vật lớn lên, không bị bệnh chết, hơn nữa có thể tụ tài phất nhanh.

Biến dị kim tàm cổ, cũng chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất lão, đây là chuyện bất cứ ai học võ đạt được trình độ nhất định đều có thể làm, nhưng vì sao Nguyệt Mạc hết lần này tới lần khác lại chấp nhất với biến dị kim tàm cổ như thế? ? ?

Tần Vô Song chưa nhìn thấy biến dị kim tàm cổ, biến dị kim tàm cổ vẫn luôn ở trong một hộp ngọc màu lam, mà hộp ngọc kia, nằm ở trong ống tay áo của hắn.

Vấn đề của Tần Vô Song khiến Nguyệt Mạc ngẩn người, Nguyệt Mạc hơi híp mắt: “Tự nhiên là có tác dụng đối với ta. . .

Tần Vô Song, ngươi tới đích thực không đúng lúc, vì biến dị kim tàm cổ này, ta cố ý sắm vai một hồi anh hùng cứu mỹ nhân lẩn vào Tà Vu cốc, mắt thấy lão đầu Tà Vu cốc kia sắp chết, ta sẽ có được biến dị kim tàm cổ, nhưng ngươi tới. . .”

Loại chuyện thắng lợi ở ngay trong tay, cuối cùng sắp thành lại bại này, dễ dàng khiến cho người ta phát cuồng. . .

Nguyệt Mạc càng nói càng tức, hắn hiện tại chỉ muốn lấy được biến dị kim tàm cổ, cũng bất chấp Tần Vô Song có thực sự trúng độc hay không, cá chết lưới rách ra tay đánh về phía Tần Vô Song.

Tần Vô Song tự nhiên sẽ không mặc người xâm lược, hắn lập tức đánh trả, thân ảnh hai người dây dưa cùng một chỗ, đang lúc thắng bại khó phân, độc của Tần Vô Song rốt cuộc không thể áp chế, không nghĩ tới tạo thành sơ hở bị Nguyệt Mạc một chưởng đánh bay, khóe miệng tràn ra máu đen.

Tần Vô Song chịu đựng đau nhức trong thân thể, gian nan ổn định thân thể của mình trong không trung.

Sắc mặt hắn ngưng trọng lau đi máu đen bên môi, lạnh lùng nhìn Nguyệt Mạc.

Nguyệt Mạc thấy hắn như vậy liền ngẩn ngơ, sau đó cười to: “Ha ha ha ha, Tần Vô Song, ta còn tưởng ngươi thực sự không trúng độc chứ, không nghĩ tới, ngươi hiện tại, chỉ là một con hổ giấy mà thôi.”

Sắc mặt Tần Vô Song vẫn rất bình tĩnh: “Buồn cười sao? ? ?”

Tần Vô Song một bên áp chế độc tính, một bên lạnh lùng nhìn Nguyệt Mạc.

Đôi mắt Tần Vô Song lúc này tựa như thanh đao, mang theo băng hàn lợi hại, đem thân thể Nguyệt Mạc nhìn đến phát lạnh.

Phát lạnh xong Nguyệt Mạc giật mình, Tần Vô Song hiện tại trúng độc, không thể làm gì hắn, hắn sợ cái gì ? ? ?

Nghĩ đến đây trong lòng Nguyệt Mạc có chút tức giận: “Tần Vô Song, biến dị kim tàm cổ rốt cuộc ở nơi nào? ? ?”

Tần Vô Song thiêu mi: “Ở trên người ta, có bản lĩnh, ngươi đến mà lấy.”

“Ngươi nghĩ ta không dám?”

Nguyệt Mạc lần thứ hai phi thân đánh về phía Tần Vô Song, Tần Vô Song híp híp mắt, năng lực phản ứng một chút cũng không bởi vì thân thể đau đớn mà chậm lại, trái lại trở nên càng thêm linh mẫn.

Càng bị vây vào trong nghịch cảnh, càng phải cần lãnh tĩnh, lãnh tĩnh mới có thể từ trong nhược thế tranh thủ đến ưu thế lớn nhất.

Cũng may người của Tà Vu cốc không để Tần Vô Song chờ lâu, một lát sau, người của Tà Vu cốc đều chạy tới, Tà Vu cốc cốc chủ nhìn Nguyệt Mạc: “Lúc trước Tần công tử nói có thể là ngươi, lão phu còn chưa tin, không nghĩ tới. . . Dĩ nhiên thật là ngươi. . .”

Nhã Sóc Lam hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Nguyệt Mạc: “Nguyệt Nguyệt, vì sao. . .”

Nguyệt Mạc nhìn hơn mười người đột nhiên xuất hiện, sắc mặt từ từ âm trầm, nghĩ tới nhất cử nhất động vừa rồi của Tần Vô Song, hắn quả thực bị chọc giận đến bùng nổ: “Ngươi vừa rồi một mực câu giờ?”

Trái ngược với Nguyệt Mạc tức giận, tâm tình Tần Vô Song lại dễ dàng hơn không ít: “Đúng vậy, lẽ nào Nguyệt công tử cho rằng Tà Vu cốc thực sự sẽ vô duyên vô cớ đem một thứ quan trong như vậy đưa cho người ngoài như ta sao? ? ?”

“Ngươi. . .”

“Nguyệt Nguyệt. . . Vì sao, rốt cuộc là vì sao, ngươi là phu quân của ta mà. . .

Ta không tốt với ngươi sao, đa đa không tốt với ngươi sao, Tà Vu cốc có lỗi với ngươi sao? ? ?”

Nhã Sóc Lam đau lòng không gì sánh được, nàng vẫn luôn hạnh phúc vui sướng, không tiếp thụ được Nguyệt Mạc phản bội, không tiếp thụ được Nguyệt Mạc hiện tại.

Nguyệt Mạc mặt âm trầm, trừng mắt Nhã Sóc Lam: “Nữ nhân ngươi, ai thừa nhận ngươi là thê tử? Mặt khác, đừng có gọi Nguyệt Nguyệt, khó nghe muốn chết.”

Nhã Sóc Lam không thể tin được lui về phía sau một bước, trong đôi mắt mỹ lệ của nàng tràn đầy nước mắt: “Nguyệt Nguyệt. . .”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày, nhìn Nguyệt Mạc, lạnh lùng nói: “Cô phụ thê tử của mình như vậy, Nguyệt Mạc, ngươi thật là nam nhân xằng bậy.”

“Bớt sàm ngôn đi. . .”

Nguyệt Mạc thừa dịp mọi người không chú ý một lần nữa đánh về phía Tần Vô Song: “Mau đưa biến dị kim tàm cổ giao ra đây! ! !”

Tà Vu cốc cốc chủ nhìn Nguyệt Mạc, trong tay hất ra một mảnh sương đặc màu tím đen, lẩm bẩm trong miệng, có một con sâu nhỏ giống như con nhện, màu sắc diễm lệ, chậm rãi bò về phía Nguyệt Mạc, trong lúc Nguyệt Mạc không chú ý liền bò lên trên người hắn, đến lúc hắn cảm thấy đau đớn, sâu đã có nửa thân chui trong cơ thể Nguyệt Mạc.

Nguyệt Mạc thảm kêu một tiếng, muốn hất con sâu ra, nhưng con sâu kia lại lấy tốc độ cực nhanh chui vào thân thể hắn.

Biết không thể cứu vãn, ngón cái và ngón trỏ của Nguyệt Mạc đặt ở trên môi thổi lên, phi ưng cực lớn vẫy cánh từ xa xa bay tới, lấy khí thế sắc bén bá đạo bức mọi người đều lui về sau vài bước, Nguyệt Mạc xoay người nhảy lên phi ưng, phi ưng lập tức bay lên.

Nguyệt Mạc trừng mắt Tần Vô Song, giọng nói căm hận: “Tần Vô Song, chỉ cần ngươi ngày hôm nay không rời khỏi Liệt Phong quốc, ngày sau, ta nhất định sẽ không để ngươi ra khỏi Liệt Phong quốc.

Tà Vu cốc, sỉ nhục hôm nay, Mạc Nguyệt (*) ta suốt đời không quên, từ nay về sau, Bách Mạc cung cùng Tà Vu cốc, thề không đội trời chung! ! !”

(*) Khụ, sợ ở đây có ng k hỉu nên Vũ giải thích chút, Nguyệt Mạc tên thật là Mạc Nguyệt, tên trước đó là tên giả dùng để trà trộn vào Tà Vu cốc dùng. (=_=llll)

Nói ra những lời này xong, phi ưng xoay quanh trên bầu trời, lập tức mang theo Mạc Nguyệt rời đi.

Mạc Nguyệt rời đi xong, Tần Vô Song cũng nữa chống đỡ được nữa, ho ra một ngụm máu đen, thân thể lung lay sắp đổ.

Tà Vu cốc cốc chủ tràn ngập áy náy nhìn Tần Vô Song: “Tần công tử, là chúng ta liên lụy ngươi. . .”

Nhã Sóc Lam đỡ lấy Tần Vô Song: “Vô Song ca ca, đều do ta sơ ý, bị Nguyệt Nguyệt bắt được sơ hở. . .”

“Cái gì Nguyệt Nguyệt, Nhã nhi, sau đó không được nhắc lại tên tự người kia! ! !”

Tần Vô Song lắc đầu: “Không sao, ta bị thương không nặng, độc tự ta có thể giải. . . Chỉ là, lại phải dừng lại không thể rời khỏi đây. . .”

Ta phải dưỡng thân thể tốt lên mới có thể đi, dù sao. . . Đường kế tiếp, có Mạc Nguyệt ngăn cản, sẽ càng thêm khó. . .”

“Ai. . .”

Tà Vu cốc cốc chủ thở dài một tiếng: “Trên người ta không mang cổ trùng lợi hại gì đó, vừa rồi chỉ kịp hạ tri chu cổ lên hắn.

Ta nghĩ hắn là người ngoài, biết được tác dụng của biến dị kim tàm cổ nhất định là có người nói cho hắn. . .

Nói cách khác, bên người hắn, nhất định có cao thủ dùng cổ.

Đáng tiếc, dĩ nhiên để phi ưng kia đem hắn mang đi. . .”

“Cốc chủ, vừa rồi Nguyệt Mạc nói ra chính danh thực sự của hắn, Mạc Nguyệt, còn nhắc tới Bách Mạc Cung, ta nghĩ, hắn hẳn là nhị cung chủ của Bách Mạc Cung.”

Tà Vu cốc cốc chủ gật đầu: “Đúng vậy, Liệt Phong quốc ta tam đại địa phương nguy hiểm, chính là sát thủ lâu Ám Ảnh Lâu, Tà Vu cốc chúng ta, cùng với Bách Mạc Cung bọn họ.

Cung chủ Bách Mạc Cung tên là Mạc Nhật, Mạc Nguyệt là đệ đệ hắn, sau đó trở lại ta lập tức sẽ thay đổi cỏ độc và cơ quan của Tà Vu cốc, để tránh bọn họ công kích chúng ta. . .

Tần công tử, hiện tại ngươi cùng chúng ta trở lại tu dưỡng một đoạn thời gian trước đi, sau đó ta sẽ phái người trong cốc hộ tống ngươi một đoạn đường —— chí ít phải đưa ngươi an toàn ra khỏi Liệt Phong quốc.”

Tần Vô Song cảm thụ được thân thể mình bởi vì trúng độc và bị thương mà suy yếu không gì sánh được, gật đầu với Tà Vu cốc cốc chủ.

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    êm nó lại bị câu giờ về với vợ -_- và thêm 1 cô nàng hường phấn như Hàn Quốc chui ra… haizzzz

  2. Anonymous says:

    vi the nen van khuynh moi co them nhieu co hoi voi vo phong

  3. DaQuynh says:

    * vẫy đuôi * nha nha may mà hơm phải hem thôi ta nhào vô cày ruộng lên mặt mỗ dại trai nào đó liền , dại một lần đừng chơi ngu nữa nha cưng . Nữ giới trong đam mỹ mà ko fải hủ thì ráng lép miếng zậy * dũa móng * . Cào Vũ Vũ mấy cái thử độ pén ( tội hum wa dụi bay màu bộ lông trắng thuần khiết ta nhuộm tốn bộn )

    • éc, gì mà ác quá zợ, hông phải là mất mấy sợi lông thui sao, ta còn bị nó chui vô mũi hắt xì liên tọc nè!!! — Hjk, cào chảy máu ùi, ta k bít, bắt đền đi *lăn lộn ăn vạ*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: