khuynh tẫn triền miên – chương 167+168

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 167: Liên Duyệt giáo dục.

“Tiểu Phong.”

Từ buổi sáng vẫn quỳ đến tối muộn, Tần Vô Phong vẫn không rời khỏi từ đường của Tần gia, Liên Duyệt sau khi sắp xếp thỏa đáng cho Vân Khuynh, để Tần Du Hàn ở lại trong phòng, còn mình thì chạy tới đi tìm nhi tử.

Thân thể Tần Vô Phong quỳ có chút cứng ngắc, hắn hơi ngẩng đầu, nhìn Liên Duyệt, nét mặt hiện lên một tia khẩn trương hiếm có, lại cúi đầu xuống kêu một tiếng nương.

Nương hắn tới nơi này, là nói cho hắn, quyết định của nàng! ! !

Liên Duyệt hơi cong lên môi, cười cười, trong ba nhi tử, đại nhi tử là khiến cho người bớt lo hơn, nhưng tâm của đại nhi tử cũng là không được tự nhiên nhất.

Bởi một vài chuyện khó xử, đại nhi tử bình thường đều là tự mình gánh chịu, rất ít khi mở miệng nói ra.

Lúc này đây chuyện của Vân Khuynh, có lẽ cũng là vì không thể giấu, không thể kéo dài, nhất định phải giải quyết, cho nên hắn mới nói cho bọn họ.

“Hôm nay ta đi gặp tiểu Khuynh.”

Liên Duyệt vừa nói ra những lời này, Tần Vô Phong lại càng thêm khẩn trương, lập tức mở miệng: “Nương, chuyện này thực sự không liên quan đến Vân nhi, nương ngươi đừng làm khó Vân nhi, Vân nhi y vô tội. . .”

Nhìn thấy nhi tử của mình dáng vẻ lo lắng Liên Duyệt âm thầm gật đầu, xem ra nhi tử của nàng, thực sự là hãm sâu không thể bứt ra.

“Tiểu Phong, ngươi không cần gấp gáp, nghe nương nói trước.”

Tần Vô Phong dừng một chút: “Vâng, nương ngài thỉnh nói.”

Liên Duyệt đầu tiên là cong xuống thắt lưng muốn nâng Tần Vô Phong đứng lên, Tần Vô Phong nhưng lại lắc đầu.

Liên Duyệt nhíu mày: “Tiểu Phong, ngươi nếu tiếp tục quỳ, nương sẽ không nói chuyện tiểu Khuynh cho ngươi, ngươi cũng đừng hy vọng đa ngươi sẽ đồng ý chuyện này.”

Tần Vô Phong ngẩn người.

Ý của nương là, chỉ cần hắn đứng lên, nàng liền nguyện ý giúp hắn thuyết phục đa? ? ?

Lẽ nào nương hắn đồng ý? ? ?

Tần Vô Phong ngẩng đầu, không thể tin được nhìn Liên Duyệt: “Nương. . . Ngươi là nói, ngươi. . .”

Liên Duyệt cười gật đầu: “Nương rất thích tiểu Khuynh, ngươi mau đứng lên. Nương có việc muốn hỏi ngươi.”

Thấy thái độ nương hắn rõ ràng không giống lúc sáng, Tần Vô Phong mừng như điên không dứt, hắn lập tức đứng lên, hỏi: “Nương, ngươi thực sự dự định thành toàn ta và Vân nhi sao? ? ?”

Liên Duyệt kéo hắn ngồi xuống ở một bên, không trả lời vấn đề của hắn, trái lại hỏi hắn: “Tiểu Phong, tiểu Khuynh là thê tử của Vô Song, nếu nương đồng ý cho ngươi thú tiểu Khuynh, ngươi muốn ăn nói thế nào với Vô Song, lẽ nào ngươi để cho Vô Song đi thú người khác? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Phong lập tức ảm đạm, thở dài nói: “Nương, ta cũng không dự định độc chiếm Vân nhi, ta dù sao cũng là người đến sau, yêu Vân nhi đã là có lỗi với Vô Song, còn nữa, Vô Song và Vân nhi hai người là thật tâm yêu nhau, ta sao có thể để Vô Song đi thú người khác. . .

Quyết định của ta, đối với nương mà nói, có thể có chút kinh hãi, thế nhưng, ta vẫn mong nương chi trì ta, quyết định của ta là ——

Cùng Vô Song thú Vân nhi, chúng ta cùng nhau thương yêu Vân nhi.”

Tần Vô Phong sau khi nói xong, có chút thấp thỏm nhìn Liên Duyệt.

Dù sao, mặc kệ là hắn ưu tú hơn người cùng lứa đến bao nhiêu, mặc kệ võ công của hắn cao bao nhiêu, ở trước mặt mẫu thân sinh dưỡng mình, luôn luôn sẽ yếu thế hơn một chút.

Tuy rằng nương hắn không cường đại như hắn, thế nhưng, trong tâm hắn, nương và đa hắn, chính là chỗ dựa của hắn, bọn họ đồng ý và chi trì, đối với Tần Vô Phong mà nói là rất quan trọng.

Liên Duyệt mỉm cười gật đầu, tán dương nói: “Không hổ là nhi tử ngoan của nương, ý kiến này, quả nhiên không mưu mà hợp với nương.”

“Nương? ? ?”

Tần Vô Phong trừng lớn hai mắt, lẽ nào nương hắn cũng nghĩ như vậy? ? ?

Sao có thể, buổi sáng nương hắn còn bởi vì phản đối mà khóc trước mặt hắn, gần chỉ là nửa ngày, liền mỉm cười nói cho hắn nàng đồng ý chuyện này.

Không chỉ như thế, thậm chí nương hắn cũng nghĩ tới để hắn và Vô Song cùng nhau yêu thương Vân nhi.

Đây, quả thực là có chút không thể tin nổi, là chuyện gì khiến nương hắn thay đổi nhanh như vậy? ? ?

Lẽ nào Vân nhi thực sự quá lợi hại, khiến nương hắn vừa gặp đã thân, cực kỳ yêu thích, thậm chí thích y thích đến mức không để ý đến luân thường đạo lý mà đáp ứng thỉnh cầu có chút sai lầm của hắn.

Tần Vô Phong vốn đã chuẩn bị nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ cầu xin đa nương hắn đồng ý ——

Hắn thậm chí nghĩ tới đa nương hắn sẽ bởi vậy mà muốn đoạn tuyệt quan hệ thân tử với hắn, thế nhưng, chuyện khó trong tưởng tượng của hắn, sao lại dễ dàng giải quyết như thế? ? ?

“Vì sao? ? ? Buổi sáng, nương không phải là phản đối sao? ? ?”

Tần Vô Phong thì thào tự hỏi, hôm nay hắn nói chuyện này cho đa nương, dọa tới đa nương hắn, thế nhưng, hiện tại nương hắn, cũng hung hăng dọa đến hắn.

“Bởi vì ngươi yêu tiểu Khuynh, hơn nữa rất yêu rất yêu.”

Liên Duyệt không chút nào che giấu sự thực mình biết, nàng vừa nói ra miệng, vừa có chút trêu tức nhìn đại nhi tử luôn luôn ổn trọng của nàng đỏ mặt.

Dừng lại một lúc nàng lại nói: “Mà quan trọng nhất, không chỉ ngươi yêu tiểu Khuynh, tiểu Khuynh y, cũng yêu ngươi.”

“A. . .”

Tần Vô Phong kinh hô một tiếng, kích động vươn tay kéo áo nương hắn: “Nương, ngươi nói Vân nhi yêu ta? ? ? Nương là làm sao biết được, Vân nhi nói cho nương sao? ? ?

Lẽ nào Vân nhi cũng nói với nương y mong muốn cùng một chỗ với ta sao? ? ?”

Tần Vô Phong nhất thời kích động dị thường, dĩ nhiên nói năng lộn xộn, lấy hiểu biết của hắn về Vân Khuynh, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết Vân Khuynh là không có khả năng thỉnh cầu nương hắn chuyện như vậy. . .

Thế nhưng hắn lúc này có chút quá mức hưng phấn, hết lần này tới lần khác hỏi ra vấn đề ấu trĩ như thế.

Liên Duyệt cũng bị phản ứng của Tần Vô Phong dọa sợ, nàng im lặng nhìn Tần Vô Phong, một lúc lâu mới nói: “Tiểu Phong nghĩ tiểu Khuynh sẽ nói cho ta biết y thích ngươi sao? ? ?”

Lời này giống như một chậu nước lạnh từ trên đỉnh đầu Tần Vô Phong giội xuống, Tần Vô Phong nghĩ qua một chút liền vẻ mặt buồn bã lắc đầu.

Liên Duyệt gật đầu: “Như vậy đúng rồi, chuyện tiểu Khuynh thích ngươi, là chính ta nhìn ra, đoán được.

Chính là bởi vì hai người các ngươi đều có ý với đối phương, cho nên ta mới không đành lòng để các ngươi thống khổ, đáp ứng chuyện này.

Thế nhưng tiểu Phong, cho dù ta và đa ngươi không ngăn cản, nhưng đường phía trước của ngươi vẫn rất khó đi, ngươi phải tranh thủ tiểu Khuynh đồng ý, còn phải đối mặt với Vô Song. . .

Hơn nữa, ngoại trừ hai người bọn họ, các ngươi còn phải đối mặt với ánh mắt dị dạng và lời đồn đại của toàn bộ thế tục.”

Tuy rằng biết Tần Vô Phong nhất định đã nghĩ đến những thứ này, thế nhưng làm gia trưởng, Liên Duyệt vẫn nhịn không được mà nhắc nhở hắn.

Tần Vô Phong gật đầu: “Ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp khiến Vân nhi và Vô Song đồng ý, chỉ cần đa nương không phản đối, ánh mắt thế tục, ta căn bản là không quan tâm.”

Liên Duyệt sắc mặt nghiêm túc nói: “Đúng, ngươi tiêu sái, ngươi không quan tâm, nhưng còn tiểu Khuynh, ngươi có nghĩ tới y có quan tâm hay không? ? ?

Hơn nữa hài tử tiểu Khuynh kia chết cũng rất để ý, cho dù y thích ngươi, nhưng nếu Vô Song không đồng ý, hoặc là bởi vì gông xiềng thân phận, y cũng vô cùng có khả năng không đồng ý.

Ta còn phải nhắc nhở ngươi một chút, tiểu Phong, tiểu Khuynh người nọ, về phần cảm tình, kỳ thực là một người quá tốt, nếu như ngươi bức y quá gấp, y rất có thể sẽ vì thẹn với ngươi và Vô Song, mà chạy khỏi các ngươi.”

Chỉ từ đời trước, Lạc Minh mặc kệ Ngụy Quang Hàn thương tổn y đến thế nào, y đều ngây ngốc đi yêu Ngụy Quang Hàn, từ đó có thể thấy hài tử này hết hy vọng đến cỡ nào, về phần cảm tình là người tốt đến mức nào.

Liên Duyệt nói gõ lên cảnh báo cho Tần Vô Phong, Tần Vô Phong trịnh trọng gật đầu: “Ân, ta sẽ chú ý, nương, cảm tạ ngươi nhắc nhở ta.”

Liên Duyệt gật đầu: “Tiểu Phong, ta là vạn phần chi trì các ngươi, ngươi nhất định không thể cô phụ tâm ý của nương để tiểu Khuynh hạnh phúc, đa ngươi bên kia, ta sẽ nghĩ biện pháp thuyết phục, hiện tại thừa dịp Vô Song không ở, ngươi tranh thủ để tiểu Khuynh nhìn thẳng vào cảm tình của y đối với ngươi ——

Chí ít cho y biết y yêu ngươi.”

Tần Vô Phong có chút nghi hoặc, hắn đối tốt với Vân Khuynh đều là phát ra từ nội tâm, kỳ thực hắn cũng không phải am hiểu chuyện cảm tình của hắn: “Như vậy, nương, ta phải làm như thế nào? ? ?”

Mắt thấy Liên Duyệt chi trì hắn và Vân Khuynh như thế, lại nghĩ đến nương dạy chồng có chiêu, đem đa hắn dạy đến dễ bảo, Tần Vô Phong không khỏi thỉnh giáo nương hắn.

Liên Duyệt lần thứ hai im lặng, thẳng tắp trừng mắt nhìn đại nhi tử của nàng.

Hiện tại nàng càng nhìn càng thấy đại nhi tử của nàng là một đầu gỗ không hiểu phong tình, thế nhưng, không hiểu phong tình sao có thể yêu đệ muội của mình, đồng thời liều lĩnh muốn ở bên đối phương.

Ngưng mi nghĩ nửa ngày, Liên Duyệt cũng không thể nghĩ ra thủ đoạn tốt cho nhi tử.

Viết thư tình? ? ? Tặng hoa? ? ?

Đây là cách thức cũ ở hiện đại, nhưng ở cổ đại căn bản không có một chút tác dụng.

Liên Duyệt rất muốn nói ta cũng không biết làm như thế nào, thế nhưng nhìn đôi mắt khát cầu của đại nhi tử, không khỏi kiên trì nói: “Tỷ như, tỷ như ngươi thỉnh thoảng giả vờ xảy ra ngoài ý muốn nho nhỏ gì đó khiến y lo lắng cho ngươi. . .

Còn có, phải làm nhiều động tác thân mật với tiểu Khuynh, khiến y quen với thân mật vốn không hợp với lẽ thường của hai ngươi, còn có. . .

Còn có. . . Ân, chờ nương lần sau nghĩ tới rồi nói cho ngươi.”

Tần Vô Phong cau mày: “Thế nhưng nương, giả vờ xảy ra ngoài ý muốn, có thể khiến Vân nhi không có cảm giác an toàn hay không? ? ?”

Liên Duyệt lần thứ hai câm nín, gõ đầu đại nhi tử: “Tiểu Khuynh y cũng là nam nhân, cũng biết gánh chịu, muốn cảm giác an toàn gì chứ? ? ?

Ta cảnh cáo ngươi, tiểu Phong, ngươi nghìn vạn lần không nên đem tiểu Khuynh trở thành thứ độc chiếm của các ngươi, phải đem tiểu Khuynh đặt ở vị trí cùng với các ngươi, bằng không, tình yêu của các ngươi một ngày nào đó sẽ chết.”

 

 

Chương168: Ngủ cùng giường.

 

Sau một phen giáo dục Liên Duyệt rốt cục thả Tần Vô Phong rời đi.

Tần Vô Phong theo thường lệ đi tới gian phòng Vân Khuynh, lúc đến lại phát hiện trong phòng không có ai, hắn ngẩn người xong mới nhớ tới sáng sớm bởi vì tắm rửa, hắn đã đem Vân Khuynh ôm tới phòng hắn.

Lẽ nào, hiện tại Vân Khuynh còn đang ở chỗ hắn? ? ?

Tần Vô Phong xốc lại tinh thần, quét sạch trầm trọng vừa rồi, sắc mặt tĩnh lại, đi đến gian phòng của mình.

Vân Khuynh quả nhiên là ở chỗ hắn, đồng thời đang bình yên ngủ.

Tần Vô Phong đứng ở trước giường chăm chú nhìn khuôn mặt đang ngủ của Vân Khuynh, nhìn nhìn hắn đột nhiên nhớ tới lời nương nói với hắn, phải để Vân Khuynh quen thuộc thân mật giữa bọn họ. . .

Như vậy, nhân cơ hội này, từ nay về sau ngủ cùng giường thế nào? ? ?

Tần Vô Phong nghĩ, sau đó không quấy rối Vân Khuynh, động tác mềm nhẹ cởi quần áo chui vào trong chăn bông.

Thế nhưng thân thể mang theo cảm giác mát lạnh, vẫn khiến Vân Khuynh vốn ngủ không say lập tức tỉnh lại.

“Ngô. . .”

Y chậm rãi mở mắt, nhưng trước mắt một mảnh tối đen, thân thể mang theo cảm giác hơi mát lạnh dán lên người y, thân thể y trong nháy mắt cứng ngắc.

“Đại ca? ? ?”

Trong bóng đêm, y thử hỏi.

Trong ánh mắt Tần Vô Phong chứa đựng ôn nhu, tinh tế nhìn y, nhẹ nhàng mở miệng: “Ân, đánh thức ngươi? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu: “Không có. . . Vốn không phải ngủ rất say. . . Ách. . .”

Y đang nói, cánh tay thon dài của Tần Vô Phong bá đạo đặt lên thắt lưng y.

“Đại ca, chúng ta. . .”

“Vân nhi, thời gian không còn sớm, đừng nghĩ nhiều, mau ngủ đi.”

Tần Vô Phong điềm nhiên như không mở miệng, trong bóng đêm Vân Khuynh cái gì cũng nhìn không thấy, nhưng hắn lại có thể đem tất cả biểu tình của Vân Khuynh nhìn không xót cái gì.

Nét mặt Vân Khuynh bởi vì hắn tiếp xúc mà hiện lên đỏ ửng khiến hắn phi thường vui vẻ, xem ra, đích xác như lời nương hắn nói, Vân Khuynh đối với hắn, hẳn là có tình.

“Nhưng đại ca, này. . .”

Vân Khuynh đang muốn kháng nghị, y nghĩ cả người từ trong ra ngoài đều xấu hổ đến cực điểm, tối hôm qua vừa trải qua một đêm điên cuồng, đêm nay lại còn phải thân mật ngủ cùng nhau? ? ?

Tần Vô Phong tự nhiên là biết Vân Khuynh muốn nói cái gì, hắn cong môi nói: “Hiện tại đã vào đêm, Vân nhi quay về phòng mình có chút không thích hợp, mà trong phòng đại ca chỉ có một cái giường. . .

Nếu như Vân nhi thực sự chú ý, đại ca liền đi xuống ngủ trên ghế dài. . .

Chỉ là khí trời hiện tại, ngủ ở trên ghế, nhất định sẽ rất lạnh. . .”

Học đi đôi với hành, Liên Duyệt kêu Tần Vô Phong làm bộ thụ thương gì gì đó, Tần Vô Phong làm không nổi, như vậy, giả vờ đáng thương hẳn là vẫn được.

Kỳ thực lấy võ công của hắn, đứng trong đất tuyết nguyên một đêm cũng không sao, chỉ là, để tranh thủ Vân Khuynh đồng tình, hắn liền nói như vậy.

Vân Khuynh vừa nghĩ tới bên ngoài trời băng đất tuyết, hiện tại lại hơn nửa đêm, nếu như thật để Tần Vô Phong ngủ trên ghế dài, Tần Vô Phong nhất định sẽ bị cảm lạnh, vừa nghĩ như thế y liền nhẹ dạ.

“Hay là thôi đi. . . Ban đêm rất lạnh, đại ca, vẫn là lưu lại đi! ! !”

Vân Khuynh chậm rãi mở miệng, nét mặt càng thêm đỏ ửng.

Dưới màn đêm che giấu, ý cười bên môi Tần Vô Phong cũng càng sâu thêm.

Ngủ cùng giường, có thể nhìn khuôn mặt lúc y đang ngủ, lúc tỉnh lại, cũng có thể nhìn thấy dung nhan của y đầu tiên, mới chỉ tưởng tượng một chút, Tần Vô Phong liền thấy hạnh phúc không gì sánh được.

Duy nhất không hoàn mỹ chính là vừa đụng đến Vân Khuynh, thân thể hắn liền nổi lên phản ứng, hắn nổi lên phản ứng hết lần này tới lần khác lại không thể làm gì, chỉ có thể nhịn, nỗ lực nhịn, bởi vậy ngủ cùng giường, đối với Tần Vô Phong mà nói, là một dày vò vừa ngọt ngào vừa đau khổ.

Mặt khác, ngoại trừ tối hôm qua có chút hoang đường, đây vẫn là lần đầu tiên Tần Vô Phong ngủ cùng Vân Khuynh.

Cho nên cả đêm, trong lòng Tần Vô Phong tràn đầy tình tự ấm áp, cảm giác hạnh phúc có chút nghi ngờ là ảo giác nơi đáy lòng hắn khiến hắn vẫn mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, thẳng đến hừng đông.

Sáng sớm, Vân Khuynh như trước đang ngủ, hơn nữa bởi vì ban đêm rất lạnh, y vô ý thức tới gần Tần Vô Phong, càng dựa càng gần, cuối cùng cả người đều dựa sát vào lòng Tần Vô Phong.

Vân Khuynh chưa tỉnh lại, Tần Vô Phong tự nhiên sẽ không quấy rối, hắn lẳng lặng ôm Vân Khuynh, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của y, tâm tư hàng vạn hàng nghìn. Chỉ là hắn không muốn quấy rối Vân Khuynh ngủ, không có nghĩa người khác cũng nghĩ như vậy, ngày mới chưa lên bao lâu, vị nương cực kỳ để bụng nhi tử của hắn liền hăng hái bừng bừng chạy tới.

Hơn nữa, Liên Duyệt luôn luôn tri thư đạt lễ trong lòng Tần Vô Phong, dĩ nhiên ngay cả cửa cũng chưa gõ, trực tiếp đá cửa mà vào.

“Tiểu Khuynh, ta lại tới, ngươi đã dậy chưa? ? ?”

Liên Duyệt hấp tấp chạy vào cửa, hấp tấp vén lên màn giường.

Tần Vô Phong nhăn chặt lông mày, rất sợ Liên Duyệt làm Vân Khuynh giật mình tỉnh giấc, nhưng động tác của Liên Duyệt không nhẹ, thanh âm cũng không nhỏ, Vân Khuynh cho dù ngủ rất say, cũng bị thanh âm kia đánh thức.

Y chậm rãi tỉnh lại, cảm thấy mình được vây trong một vòng tay ấm áp, cực kỳ ấm áp, ngủ cũng dị thường thoải mái, toàn thân xương khớp của y đều bởi vì nằm ở trên giường quá lâu mà trở nên mỏi nhừ, ngay cả muốn nắm tay ngáp một cái cũng run run không ngớt.

Đem khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ ửng đỏ cọ cọ trước ngực Tần Vô Phong, lông mi dày dài của y run rẩy, chậm rãi mở một đôi mắt to không quá tỉnh táo.

Lúc này, Liên Duyệt vén lên màn giường, thấy tình cảnh trong giường xong, đang mắt to trừng mắt nhỏ với đại nhi tử có chút không vui của nàng.

Trong lòng Liên Duyệt sợ hãi than, đại nhi tử của nàng thật giỏi, mới vậy mà đã nhanh tay kéo tiểu Khuynh lên đến trên giường.

Tần Vô Phong có chút buồn bực mẫu thân nhà mình quấy rối Vân Khuynh ngủ.

Vân Khuynh mở mắt ra xong, mơ mơ màng màng nhìn thấy khuôn mặt mỹ lệ của Liên Duyệt, trong giây lát dường như trở lại kiếp trước, y hơi nhe răng cười với Liên Duyệt, phi thường tự nhiên mở miệng nói: “Tỷ.”

Liên Duyệt nghe vậy lập tức mặc kệ Tần Vô Phong, nhìn về phía Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, ta xem ngươi chính là có xu hướng phát triển thành tiểu trư, mang thai mười tháng cũng không thể mỗi ngày đều nằm trên giường, thỉnh thoảng vận động vẫn rất cần thiết, ngày hôm nay ngươi không được ngủ, mau đứng lên cho ta.”

Tiếng tiểu Khuynh này khiến Vân Khuynh triệt để tỉnh táo lại, y a một tiếng xong rồi nói: “Nương.”

Gọi xong lại nhớ tới chuyện tối qua, mới ý thức được mình hiện tại đang nằm cùng giường với Tần Vô Phong.

Trời ạ! ! !

Dĩ nhiên bị Liên Duyệt thấy y và Tần Vô Phong ngủ cùng giường! ! !

Giết y đi! ! !

“Nương, sao ngươi lại tới đây? ? ?”

Trong lúc Vân Khuynh kinh hoảng vì Liên Duyệt thấy y và Tần Vô Phong ngủ cùng giường, Tần Vô Phong mở miệng.

Liên Duyệt nhíu mày: “Tiểu Phong, ta là đến tìm tiểu Khuynh, không phải ta nói, tiểu Song đem tiểu Khuynh giao phó cho ngươi, ngươi sao lại để y ngủ mỗi ngày như vậy? ? ?

Ta xem y ngoại trừ càng ngày càng giống tiểu trư ra căn bản không giống một người mang thai, nôn nghén cũng không có. Ta còn đang suy nghĩ, có phải là ngủ quá nhiều, thân thể bị bệnh gì rồi không? ? ?”

Thật sự là không thể trách Liên Duyệt nghĩ như vậy, dù sao từ tối hôm qua Liên Duyệt nhìn thấy Vân Khuynh, Vân Khuynh liền một mực nằm ở trên giường.

Vân Khuynh như vậy, khiến Liên Duyệt không khó tưởng tượng y bình thường là như thế nào, bởi vậy nàng mới nhắc nhở hai người.

Tần Vô Phong đối với chuyện này hoàn toàn là thường dân, vừa nghe nương hắn nói vậy liền lập tức khẩn trương: “Thật sao? ? ?”

Lúc nhìn thấy Liên Duyệt xác định gật đầu, Tần Vô Phong lập tức để Vân Khuynh rời giường.

Sau đó nhìn về phía Liên Duyệt, Liên Duyệt cong môi, mỉm cười lắc đầu rời đi, đem không gian lưu lại cho hai người này, còn nàng ngồi ở gian ngoài chờ bọn hắn rửa mặt chải đầu chỉnh tề.

Vân Khuynh chóng mặt trong chốc lát để Tần Vô Phong giúp y mặc quần áo: “Đại ca, nương nàng. . .”

Tần Vô Phong sắc mặt hoà dịu, động tác trên tay không ngừng, dõng dạc thoải mái nói: “Không sao, ngươi ta đều là nam nhi thân, ngủ cùng nhau cũng không có việc gì, nương nàng sẽ không nghĩ nhiều như vậy.”

Vân Khuynh chậm rãi nhăn mày, lời tuy là nói vậy, nhưng then chốt là, dù y là nam tử nhưng y cũng là ‘Thê tử’ của người khác, còn là đệ muội của Tần Vô Phong, nói như vậy, y và Tần Vô Phong ngủ cùng nhau vẫn rất kỳ quái.

Tần Vô Phong giúp mình và Vân Khuynh đều quần áo nón nảy chỉnh tề xong, bắt đầu chỉnh lý mái tóc dài đen như mực: “Vân nhi, ngươi không cần suy nghĩ nhiều, ngươi xem nương nàng không phải chưa mắng một câu sao, nương sẽ không đem những việc nhỏ này để ở trong lòng.”

Mà kỳ thực nương hắn lúc này là vạn phần hiếu kỳ hắn làm thế nào đem Vân Khuynh kéo lên trên giường.

Vân Khuynh còn có chút thấp thỏm, lẽ nào Liên Duyệt thực sự không để ý? ? ?

Kế tiếp biểu hiện rõ ràng không có dị thường của Liên Duyệt nói cho Vân Khuynh, nàng thật sự không đem chuyện y và Tần Vô Phong ngủ cùng giường để ở trong lòng, thẳng đến lúc đó, Vân Khuynh mới thở ra một hơi.

Cùng lúc này, độc của Tần Vô Song rất nhanh liền giải, vết thương trên người, sau mấy lần vận công liền không còn đáng ngại.

Một tâm nhớ thương Vân Khuynh đang đợi lam ngân hoa, Tần Vô Song không muốn ở lâu nửa khắc ở Tà Vu cốc, đến khi thân thể gần bình thường trở lại liền lập tức muốn rời đi.

Tà Vu cốc cốc chủ lần thứ hai tiễn đưa hắn, còn chọn ra hai mươi tộc nhân võ công cổ thuật không tệ muốn hộ tống Tần Vô Song rời đi.

Tần Vô Song mang theo lam ngân hoa uyển chuyển từ chối: “Cốc chủ, chuyện ngày hôm trước Mạc Nguyệt nhất định sẽ không bỏ qua, ta lần này đi nhất định hung hiểm dị thường, cho nên, ta dự định dịch dung ngầm rời đi.

Nếu như cốc chủ phái người hộ tống ta, người sẽ rất nhiều, nhiều người, mục tiêu liền lớn, mục tiêu lớn, sẽ càng nguy hiểm.

Cho nên, ta vẫn là một mình rời đi thì hơn.”

Tà Vu cốc cốc chủ trầm tư nửa ngày: “Được rồi, thế nhưng Tần công tử nhất định phải chú ý an toàn, Bách Mạc Cung là một trong tam đại trọng địa của Liệt Phong quốc, thế lực không thể coi thường, nếu là gặp phải, Tần công tử tận lực dùng trí lấy thắng, tốt nhất không nên cứng đối cứng với bọn chúng.”

Tần Vô Song gật đầu, nhấc chân rời đi.

Tà Vu cốc cốc chủ lại gọi lại hắn, Tần Vô Song nghi hoặc quay đầu lại: “Cốc chủ còn có việc sao?”

Trong tay Tà Vu cốc cốc chủ cầm một hộp ngọc màu lam, đi về phía trước vài bước đuổi kịp hắn: “Con biến dị kim tàm cổ này, thỉnh Tần công tử nhận lấy.”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày: “Đây là bảo bối của Tà Vu cốc các ngươi, hơn nữa ta muốn nó cũng không có chỗ dùng.”

Tà Vu cốc cốc chủ lắc đầu: “Không, biến dị kim tàm cổ có lợi rất lớn đối với người tập võ. . .”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Anonymous says:

    khong biet vo song ve se say ra chuyen gi

  2. công nhận tội vô song thật nhưng dù sao thích vô phong nên chấp nhận zậy thôi

  3. DaQuynh says:

    Trung khuyển công chứ có phải cún con đâu mà giả vờ đáng thương hở a Phong , cua trai rì mờ hổng hoa lệ tí lào . Pá đạo đâu , sắc dụ đâu , mặt dày lưu manh đâu….( muốn pít thêm chi tiết hãy tham gia khóa học cua trai , tâm pháp np công của clb BT do Vũ Vũ phụ trách ) . Thỏ con là để nhai chứ ko phải nuôi nhốt đặng để dành đếm lông pít ko

  4. Smiley Joyce says:

    đem cái con Kim cổ đó về, hèn gì Vân nhi ….. sanh mấy đứa lun :v
    đem về đi huynh, cũng có lợi lém á, tăng sức khoẻ cho tức phụ nha *che mặt cười ngại ngùng*

  5. Vũ Vũ Vũ Vũ, còn 1 tháng nữa ta thi HK rồi, hu hu hu hu hu hu hu~~~~ Năm nay cuối cấp mệt quá đi~~~ Nhiều bài quá, thời gian onl của ta chập chờn khủng khiếp luônnnn~~~~ Vũ Vũ nhớ dành tem cho ta nhá, hông được quỵt chương nà (vì ta đọc đc nhưng k comment đc), k được ăn hiếp hậu cung của ta khi ta đi vắng nè, hông đc làm biếng nè, hông đc bla bla bla *đếm đếm* Còn gì nữa hông ta?
    À, cho ta vài cái tips để thi HK đi, ta xoắn cả mông đây này~! *đáng thương hề hề*

  6. hahongnguyet says:

    waaa~~ anh Phong thật là khó đỡ nha~~ mỹ nhân sắp về tới tay a~~
    chờ chương mới nha! *mắt rưng rưng* ta cũng sắp phải thi òi… hix hix

Để lại bình luận

%d bloggers like this: