khuynh tẫn triền miên – chương 169+170

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 169: Bị người quản chế.

 

“Không, biến dị kim tàm cổ này, có lợi rất lớn đối với người tập võ. . .”

Kỳ thực Tần Vô Phong sớm đã đoán được biến dị kim tàm cổ nhất định là có công dụng khác, bằng không, Mạc Nguyệt làm nhị cung chủ Bách Mạc Cung cũng sẽ không thèm thuồng như thế, thậm chí còn một tay đạo diễn anh hùng cứu mỹ nhân trà trộn vào Tà Vu cốc.

Chỉ là hắn vẫn nghĩ không ra, biến dị kim tàm cổ này rốt cuộc có chỗ tốt gì.

Tà Vu cốc lão cốc chủ đuổi mọi người đi xuống, nói với Tần Vô Song: “Tần công tử, ta trước kia đã từng nói biến dị kim tàm cổ ở lại trong cốc là một tai họa, sẽ làm những người bên ngoài quấy nhiễu Tà Vu cốc chúng ta không được sống yên ổn.

Thế nhưng, nó lại là một bảo bối hiếm có, ném đi hoặc là phá huỷ đều rất đáng tiếc.

Về phần người trong cốc, bình thường cũng không xuất cốc, võ công không phải đặc biệt cao, dùng nó chỉ là lãng phí.

Cho nên ta mới muốn đưa nó cho Tần công tử.”

Kỳ thực, nếu như Mạc Nguyệt có đủ kiên trì, có thể thật tình đối đãi Nhã Sóc Lam, như vậy biến dị kim tàm cổ này, sớm muộn gì cũng là của hắn, đáng tiếc hắn quá gấp gáp.

Tà Vu cốc lão cốc chủ nói khiến Tần Vô Song trầm tư nửa ngày, cuối cùng Tần Vô Song vẫn nhận biến dị kim tàm cổ: “Như vậy, ta liền nhận, chỉ là cốc chủ, biến dị kim tàm cổ này, rốt cuộc có tác dụng gì? ? ?”

Tà Vu cốc cốc chủ nheo lại con mắt cười cười: “Đó là một bảo bối thần kỳ, đợi đến khi biến dị kim tàm cổ nhận ngươi làm chủ nhân, cho ngươi tất cả, dung nhập vào trong xương thịt của ngươi, công lực của ngươi sẽ tăng rất nhiều, cũng sẽ miễn dịch với toàn bộ độc dược ở đây.

Không chỉ như thế, máu của ngươi, vào thời khắc đó có được nó, sẽ trở thành độc nhất thiên hạ.

Đương nhiên, những thứ này rất nhiều dược vật trong chốn võ lâm hoặc là cổ trùng khác cũng có thể làm được, không tính là ngạc nhiên.

Then chốt là, biến dị kim tàm cổ này, vào lúc thân thể chủ nhân bị trọng thương, hoặc là thân thể không thể chống đỡ công kích, nó có thể khiến da thịt chủ nhân trở nên cứng rắn như sắt, giống như mặc vào áo giáp vậy.

Hơn nữa, trong nháy mắt biến da thịt trở nên cứng cáp, nó cũng sẽ tiêu trừ toàn bộ ảnh hưởng không tốt trong cơ thể, duy trì liên tục ba ngày.

Nhưng mà, ba ngày sau, chờ đến khi đặc hiệu của biến dị kim tàm cổ rút đi, thân thể chủ nhân sẽ đặc biệt suy yếu một đoạn thời gian.

Tuy rằng sẽ suy yếu một đoạn thời gian, nhưng lão phu cho rằng, đây cũng là vũ khí bảo mệnh cực tốt trong chốn võ lâm huyết vũ tinh phong.

Phải biết rằng, biến dị kim tàm cổ không phải là ngủ say, mà là nhiều năm qua, ta vẫn không thể tìm được chủ nhân thích hợp cho nó.

Tần công tử lần thứ hai đến Tà Vu cốc, còn giúp Tà Vu cốc ta một đại ân, như vậy, lão phu liền để biến dị kim tàm cổ tỉnh lại, cho nó nhận người làm chủ.”

Tần Vô Song nghe xong Tà Vu cốc cốc chủ nói, âm thầm gật đầu.

Biến dị kim tàm cổ này, thật đúng là tà ma, dĩ nhiên có tác dụng kỳ lạ như vậy, đối với võ lâm nhân sĩ mà nói, đích thật là một bảo bối, trách không được Mạc Nguyệt Bách Mạc Cung lại dùng hết thủ đoạn muốn lấy được nó.

Sau đó, Tà Vu cốc cốc chủ dùng dị thuật đánh thức biến dị kim tàm cổ, cũng đưa máu của Tần Vô Song và máu của biến dị kim tàm cổ dung hòa vào với nhau.

Sau khi hoàn thành tất cả Tà Vu cốc cốc chủ lại dặn dò: “Biến dị kim tàm cổ này là vật thí nghiệm duy nhất trong Tà Vu cốc chúng ta, ngoại trừ chỗ tốt ta nói, hẳn là còn nhiều tác dụng, cái này sau đó đành để Tần công tử tự mình tìm ra.

Về phần có mang đến nguy hại cho nhân thể hay không. . . Trên lý luận hẳn là không có, Tần công tử có thể yên tâm.

Hiện tại biến dị kim tàm cổ vừa tỉnh lại cũng đã nhận ngươi làm chủ, sẽ tiến hóa một đoạn thời gian, chờ đến khi nó hoàn toàn trưởng thành, nó sẽ tự động chui vào thân thể của ngươi. Đến lúc đó Tần công tử thỉnh không nên kinh hoảng.”

Tần Vô Song nghe xong gật đầu: “Ta sẽ chú ý những điều này, cốc chủ, Tần phủ của ta ở phương bắc Giang thành Huỳnh Quang, nếu sau đó có lúc rảnh rỗi đi đến Huỳnh Quang, Vô Song hoan nghênh ngài đến bái phỏng.”

Tà Vu cốc cốc chủ cười lớn gật đầu: “Nhất định nhất định.”

Nhìn sắc trời, Tà Vu cốc cốc chủ lại nói: “Tần công tử cũng mau đi đi, vẫn là xuất phát sớm một chút, công tử một đường cẩn thận.”

Tần Vô Song hơi giương mày, trên khuôn mặt tuấn mỹ toát ra vài phần ý cười: “Như vậy, cốc chủ, Vô Song đến đây từ biệt, sau này còn gặp lại.”

Tà Vu cốc cốc chủ cũng gật đầu nói: “Sau này còn gặp lại.”

Hôm nay Nguyệt Mạc đã không thể xem như là tướng công của Nhã Sóc Lam, nếu như Tần Vô Song chưa thú thê, không có người thương, hắn nhất định sẽ đem nữ nhi gả cho người này, đáng tiếc. . .

Nữ nhi của hắn không có phúc, thế nhưng nữ nhi hắn ngây thơ thiện lương như vậy, nhất định sẽ có phu quân chờ đợi nàng.

Mang theo yêu thương đối với nữ nhi, hơi hơi thở dài, Tà Vu cốc cốc chủ trở lại Tà Vu cốc.

Cơ quan và độc vật bên ngoài Tà Vu cốc toàn bộ bị thay đổi, từ nay về sau người Tà Vu cốc đóng cửa không ra ngoài, người khác, cũng khó mà tiến thêm một bước.

Tần Vô Song rời khỏi Tà Vu cốc không bao lâu, liền bắt đầu suy tư phải làm thế nào.

Hắn phát hiện, hắn vừa ra khỏi Tà Vu cốc, ở trên cao, có một con phi điểu vẫn luôn theo hắn, nhớ tới phi ưng của Mạc Nguyệt, Tần Vô Song không khó đoán ra phi điểu kia vì sao vẫn đuổi theo hắn.

Nếu ngay từ đầu hành tung đã bại lộ, Tần Vô Song thẳng thắn không dịch dung, thong dong gấp gáp đi đường của mình.

Lần trước hắn trúng độc, bị dồn vào thế bất lợi, lúc này đây, hắn không trúng độc, cũng không sợ Mạc Nguyệt.

Đáng tiếc, Tần Vô Song thế nào lại quên, Mạc Nguyệt, là nhị cung chủ Bách Mạc Cung hoành hành ở Liệt Phong quốc.

Dưới một tiếng mệnh lệnh của hắn, người Bách Mạc Cung vì hắn cống hiến, vì hắn mà chết, chỗ nào cũng có.

Một người, dù lớn mạnh hơn nữa, cũng chống đỡ không nổi bị nhiều cao thủ luân phiên công kích.

Đạo lý nhiều con kiến đánh chết một con voi này, Tần Vô Song sắp phải đối mặt, cũng là tuyệt cảnh như vậy.

Khi Mạc Nguyệt đắc ý dào dạt mang theo hàng loạt người đứng trong hoang mạc chặn cướp Tần Vô Song, Tần Vô Song mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Trong lòng hắn cực hận, hắn vẫn vội vã trở lại đem lam ngân hoa cho Vân Khuynh, nhưng Mạc Nguyệt này, vì sao luôn luôn nhảy ra cản đường hắn? ? ?

Nếu như Vân Khuynh xảy ra chuyện gì, mấy trăm người Mạc Nguyệt cũng đền không nổi.

Tần Vô Song sắc mặt âm trầm trừng Mạc Nguyệt: “Mạc Nguyệt, lẽ nào Bách Mạc Cung ngươi mỗi ngày đều không việc để làm sao? ? ?

Tại sao ngươi luôn rỗi việc làm chó chặn đường như vậy? ? ?”

Mạc Nguyệt nghe xong Tần Vô Song nói, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi: “Tần Vô Song, bớt sàm ngôn đi, ta nói rồi, vô luận như thế nào, cũng sẽ không để ngươi rời khỏi vùng hoang mạc này.

Ta mang đến, đều là nhất đẳng cao thủ của Bách Mạc Cung, ta không tin, lần này, còn ai có thể cứu được ngươi! ! !

Chờ ngươi rơi vào trong tay ta. . . Hừ! ! !”

Tần Vô Song hừ lạnh một tiếng: “Buồn chán.”

Nói xong, liền suy nghĩ một chút.

Hắn chỉ có thể tìm cơ hội từ trong những người này rời đi, thế nhưng, cho dù rời khỏi, chỉ cần còn ở trong Liệt Phong quốc, Mạc Nguyệt sẽ luôn tìm hắn gây phiền.

Đem những người này giết chết, không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất, nhưng Tần Vô Song lúc này, một người, song quyền khó địch bốn tay, đối phương dùng chiến thuật biển người, thế nào cũng có thể làm hắn kiệt sức.

Hắn phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn.

Tần Vô Song một bên suy tư, một bên ra tay với những người đó.

Mạc Nguyệt tự nhiên biết Tần Vô Song lợi hại, hắn không muốn người của mình thủ hạ lưu tình, chiêu chiêu ngoan độc.

Từ trong cát vàng, nhiều người, hướng về phía một người, không lưu tình chút nào xuất thủ, không có bất cứ ai có thể giúp hắn, có thể cứu hắn.

Bị bắt, dường như là kết quả đã định trước.

Dù sao một người lợi hại đến thế nào, chung quy cũng không phải thần, Tần Vô Song gần đây dường như rất không may, ở chỗ Ngụy Quang Hàn đánh mất Vân Khuynh, đến sát biên giới Liệt Phong quốc bị Mạc Nguyệt ngăn lại, hiện tại, lại vì bảo hộ lam ngân hoa mà bị bắt.

Mạc Nguyệt vẫn ngồi trên phi ưng, lúc nhìn thấy kiếm của thuộc hạ rốt cục đặt lên trên cổ Tần Vô Song, ngửa mặt lên trời càn rỡ cười to.

“Tần Vô Song a Tần Vô Song, ngươi xem, ngươi không phải là rơi vào trong tay ta sao, ta nói không cho ngươi rời khỏi vùng hoang mạc này, liền nhất định sẽ không để ngươi đi ra ngoài. . .”

Cười xong, Mạc Nguyệt nói với thuộc hạ: “Bắt hắn mang về Bách Mạc Cung cho ta, ta muốn chiêu đãi hắn thật tốt.”

Tần Vô Song mặt không chút thay đổi, vẻ mặt không thấy chật vật chút nào.

Lúc này Tần Vô Song nhớ tới biến dị kim tàm cổ Tà Vu cốc cốc chủ đưa cho hắn.

Hắn chỉ cần chờ đến lúc biến dị kim tàm cổ tiến hóa xong, kết hợp một thể với hắn, hắn liền có thể dùng một loại phương pháp khiến mình rời khỏi Liệt Phong quốc trong vòng ba ngày.

Trong lòng đã có dự định, Tần Vô Song liền cực kỳ phối hợp đi theo bọn họ.

Bách Mạc Cung và Tà Vu cốc không giống nhau.

Tà Vu cốc là hình thức thôn trang nhàn tản thế ngoại đào nguyên, mà Bách Mạc Cung lại là hình thức cung điện xa hoa.

Tần Vô Song nhìn nhíu nhíu mày, hay cho một Bách Mạc Cung khoe khoang.

Khiến hắn vừa nhìn, đã rất chán ghét.

Mạc Nguyệt vừa xuống phi ưng, liền có người chạy tới nịnh nọt: “Nhị cung chủ, ngươi đã trở về! ! !”

Mạc Nguyệt gật đầu, chỉ vào Tần Vô Song bị áp chế nói: “Uy cho hắn một chút nhuyễn cân tán trước, sau đó ném vào trong lao, một lúc nữa ta sẽ tới.”

“Vâng.”

Người nọ lập tức làm theo.

Tần Vô Song mím môi, sắc mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước, ánh mắt sâu thẳm lóe ra tia sáng băng lãnh.

Hắn nhẫn, dù sao có biến dị kim tàm cổ, chờ sau khi hắn và biến dị kim tàm cổ dung hợp, cái gì độc cái gì dược cũng không sợ.

Thế nhưng Tần Vô Song lại không nghĩ rằng, nếu là sau đó, Mạc Nguyệt lục soát lấy đi biến dị kim tàm cổ của hắn, hắn hiện nay làm người bị quản chế phải làm sao đây? ? ?

 

 

Chương 170: tình huống có biến.

 

Người nọ quả nhiên là làm theo phân phó của Mạc Nguyệt, uy nhuyễn cân tán cho Tần Vô Song trước, sau đó ném người vào trong đại lao.

Chờ đến lúc đại lao chỉ còn một mình Tần Vô Song, Tần Vô Song sửa sang lại quần áo, từ trong lòng móc ra hộp ngọc màu lam kia.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng mở hộp, chỉ thấy một bò sát màu vàng kim giống như một cái kén tằm, đang nằm trong hộp vẫn không nhúc nhích.

Tần Vô Song vẫn nhớ lời Tà Vu cốc cốc chủ nói, lúc lần đầu tiên giới thiệu kim tàm cổ cho hắn, từng cố ý cường điệu ——

Rất nhiều người nuôi kim tàm cổ, cũng không phải là vì tài phú, mà là vì nhờ linh khí của cổ, khiến người nuôi cổ làm bất cứ chuyện gì cũng rất thuận lợi.

Tà Vu cốc cốc chủ còn từng nói, nếu như kim tàm cổ đã nhận chủ, lại bị người khác mơ ước, người mơ ước kim tàm cổ nhất định sẽ gặp báo ứng, còn lọt vào báo ứng thế nào, đều phải căn cứ theo trình độ lợi hại của kim tàm cổ mà định.

Lúc trước biến dị kim tàm cổ vẫn luôn ngủ say, cũng không có chủ nhân, cho nên Mạc Nguyệt có thể không hề cố kỵ đánh chủ ý lên nó, nhưng hiện tại, kim tàm cổ đã có chủ nhân, đó là Tần Vô Song.

Nếu quả thật là vậy, biến dị kim tàm cổ đã nhận Tần Vô Song làm chủ, lúc tỉnh lại, liền vô cùng có khả năng trả thù Mạc Nguyệt.

Tần Vô Song lần này đến Bách Mạc Cung cũng là có suy xét trước.

Thứ nhất đối phương nhiều người, hắn thực sự đi tới tuyệt cảnh, khó có thể chạy trốn.

Thứ hai không cắt được hậu hoạn Mạc Nguyệt này, hắn ở Liệt Phong quốc, nhất định khó có thể ra ngoài.

Cho dù lần này hắn có thể tránh khỏi bàn tay của Mạc Nguyệt, Mạc Nguyệt cũng sẽ mang những người khác lại một lần nữa tiến hành vây đuổi chặn đường hắn, như vậy, đối với Tần Vô Song mà nói, trái lại là càng thêm lãng phí thời gian và tinh lực.

Bởi vậy Tần Vô Song liền quyết định cùng Mạc Nguyệt đến Bách Mạc Cung một chuyến.

Đơn độc một người đến Bách Mạc Cung, không phải Tần Vô Song nhất thời xung động, mà là cử động của Mạc Nguyệt triệt để chọc giận hắn, khiến thế lực hắn vốn không muốn bại lộ ra, cũng phải dùng tới.

Tần Vô Song ở Liệt Phong quốc, kỳ thực, cũng không phải độc thân một người.

Giống như ở mỗi quốc gia các đại gia tộc đều có thực lực của mình, Tần gia cũng có thế lực ở ngoài Huỳnh Quang.

Tựa như nơi ở chân chính của Bách Hiểu Lâu thần bí, không phải ở trong Huỳnh Quang quốc nội, mà là ở Xích Yên quốc.

Ở Tương Ly quốc, Lưu Duyên ảo cảnh thần bí nhất, hiện nay tuy không phải Tần gia sở hữu, nhưng chờ đến khi sư phụ bọn hắn quy thiên, tiếp nhận, cũng chỉ có thể là bọn hắn.

Mà ở phương tây Liệt Phong quốc, thế lực thuộc về Tần gia, đó là sát thủ lâu nổi danh cùng với Tà Vu cốc và Bách Mạc Cung ——

Ám Ảnh lâu.

Tần Vô Song vốn không muốn bại lộ thân phận và thế lực, nhưng Mạc Nguyệt không ngừng quấy rầy, rốt cục dưới đáy lòng giận dữ, lúc đại chiến với những người đó trong hoang mạc, để lại ký hiệu đặc biệt của Tần gia, dọc theo đường đi cũng tản ra hương phấn đánh dấu cho phượng điệp tìm được.

Tần Vô Song tin tưởng, Ám Ảnh Lâu luôn luôn cận kề với cái chết, sát thủ lãnh huyết, nhất định là mạnh hơn Bách Mạc Cung nhìn qua xa xỉ phù phiếm tráng lệ này ——

Đặc biệt là nhị cung chủ Bách Mạc Cung, còn là loại nhân vật như Mạc Nguyệt, mà Ám Ảnh Lâu lâu chủ Thương Vũ Túy lại là sư đệ trong Lưu Duyên ảo cảnh của Tần Vô Song.

Lúc Tần Vô Song đang nhìn biến dị kim tàm cổ nằm trong hộp ngọc mà suy nghĩ, ngoài cửa đại lao truyền đến một ít động tĩnh.

Tần Vô Song sắc mặt lạnh lẽo, đôi mắt híp lại, thu hồi biến dị kim tàm cổ, vân đạm phong khinh đợi Mạc Nguyệt đến.

Quả nhiên, sau vài tiếng bước chân hỗn độn, Mạc Nguyệt mang theo một tiểu lão đầu gầy khô đi đến.

Tần Vô Song khinh thường liếc nhìn Mạc Nguyệt, ánh mắt lướt qua.

Mà không khéo, Mạc Nguyệt vừa lúc thấy được ánh mắt xem thường của Tần Vô Song, đáy lòng hắn một trận tức giận, mấy bước bước nhanh đi tới trước mặt Tần Vô Song, đang lúc chuẩn bị cho Tần Vô Song một chút nhan sắc nhìn, lại bị ánh mắt hàn lãnh đến xương của Tần Vô Song dọa không dám ra tay, chỉ đành chỉ vào Tần Vô Song cười nhạt: “Hừ, ngươi coi thường thủ đoạn của ta? ? ? Vậy thì sao, chỉ cần có thể thắng, đạt được thắng lợi cuối cùng, thủ đoạn thì thế nào, đó chỉ là biện pháp đạt được mục đích mà thôi.

Tần Vô Song, thức thời một chút, mau đưa biến dị kim tàm cổ cho ta.”

Tần Vô Song nhíu mày: “Bách Mạc Cung các ngươi là không có ai, hay là bị làm sao, dĩ nhiên lại để cho ngươi lên làm nhị cung chủ, Mạc Nguyệt, ngươi cũng chỉ là tiểu nhân dựa vào huyết thống diễu võ dương oai mà thôi.”

“Ngươi. . .”

Lúc này Mạc Nguyệt thật đúng là tức giận. Bởi vì Tần Vô Song chuẩn xác giẫm lên chỗ đau của hắn.

Trong Bách Mạc Cung, võ công của hắn thường thường, nhưng bởi vì có đại ca che chở mà thành Bách Mạc Cung nhị cung chủ, ngoại trừ đám người hầu nơm nớp lo sợ hắn ra, toàn bộ người của Bách Mạc Cung, đối với hắn căn bản là không phục, chỉ là ngại Mạc Nhật lãnh huyết cường quyền, cũng đều là đem bất mãn nuốt vào trong bụng mà thôi.

Mạc Nguyệt vươn tay túm lấy cổ áo Tần Vô Song, ghé sát vào hắn: “Tần Vô Song, hiện tại, cũng chỉ có thể nói giỏi ngoài miệng, ngươi còn nói ta, chính ngươi, lúc này chẳng phải chỉ có thể mặc người xâm lược hay sao? ? ?

Ta nói một lần cuối cùng, đem biến dị kim tàm cổ giao ra đây, không nên ép ta động thủ, ta động thủ, sẽ không đơn giản là chỉ cần biến dị kim tàm cổ như vậy.”

Đối với kim tàm cổ đã nhận chủ, Tà Vu cốc cốc chủ còn nói, chính là chủ nhân chết, cổ liền chết theo, kim tàm cổ đã nhận chủ, căn bản không sợ bị người khác cướp đi.

Nghe xong lời nói uy hiếp mang theo dâm tà của Mạc Nguyệt, Tần Vô Song gần chỉ là nhẹ nhàng giật giật lông mày, trong con ngươi hiện lên tia sáng quỷ dị, biết đâu, hắn còn có thể khiến Mạc Nguyệt kích thích biến dị kim tàm cổ, để biến dị kim tàm cổ tiến hóa hoàn tất sớm một chút.

Biết biến dị kim tàm cổ đã nhận hắn làm chủ, người khác thế nào cũng không đoạt được, Tần Vô Song liền hào phóng lấy ra hộp ngọc đưa cho Mạc Nguyệt, hơi cong khóe môi, câu lên độ cung tà tứ: “Đây, biến dị kim tàm cổ ngươi tha thiết ước mơ.”

Mạc Nguyệt giật mình, không nghĩ tới Tần Vô Song lúc này lại hợp tác như thế, thế nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, lập tức vươn tay đoạt đi hộp ngọc, cũng không dám mở ra, rất sợ có trá, hắn quay người nói với lão đầu gầy khô đi theo phía sau hắn: “Lão Lại, đến, xem thử một chút đây có phải biến dị kim tàm cổ hay không.”

Lão đầu này là do ca ca Mạc Nhật của hắn trước khi rời khỏi Bách Mạc Cung, lưu lại chiếu cố hắn, chính lão đầu này nói cho hắn Tà Vu cốc có biến dị kim tàm cổ, và tác dụng của biến dị kim tàm cổ.

Vào một trình độ nhất định, cũng là lão đầu này giật dây cho hắn đi Tà Vu cốc lừa lấy biến dị kim tàm cổ.

Lão đầu này nghe xong Mạc Nguyệt nói, lập tức tiến về phía trước vài bước, trong đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu xanh lóe ra ánh sáng kỳ dị, bàn tay run run, kích động không ngớt mở hộp ngọc.

Chỉ qua thời gian một chén trà nhỏ, biến dị kim tàm cổ vừa rồi Tần Vô Song nhìn qua hiện tại đã biến thành màu đỏ thẫm.

Tần Vô Song liếc mắt nhìn, chậc chậc nghĩ kỳ lạ.

Lão nhân kia liếc nhìn Tần Vô Song, nhất thời không phân biệt được biến dị kim tàm cổ này rốt cuộc đã nhận chủ hay chưa.

“Thế nào?”

Mạc Nguyệt tràn ngập chờ mong hỏi lão nhân kia.

Lão nhân kia cúi đầu nói: “Hồi nhị cung chủ. Biến dị kim tàm cổ này, hình như. . . Còn chưa nhận chủ.”

“Thật không? ? ?”

Mạc Nguyệt vẻ mặt hưng phấn: “Như vậy, ngươi mau mau để kim tàm cổ nhận ta làm chủ! ! !”

Vẻ mặt lão đầu gầy khô kia cũng biến đổi, cạc cạc nở nụ cười, tay cầm hộp ngọc, trừng mắt Mạc Nguyệt nói: “Đa tạ nhị cung chủ đã giúp tiểu lão nhi có được biến dị kim tàm cổ, chờ đến khi tiểu lão nhi dung hợp với nó, nhất định sẽ dốc sức vì nhị cung chủ.”

“Ngươi. . .”

Mạc Nguyệt trừng lớn mắt, xuất thủ đánh tới lão đầu kia: “Ngươi dĩ nhiên lợi dụng ta? ? ? Mơ tưởng, biến dị kim tàm cổ là của ta, chỉ có thể là của ta! ! !”

Nói, Mạc Nguyệt liền cùng lão nhân kia đánh thành một đoàn.

Tần Vô Song ở một bên nhíu mày, tự tiếu phi tiếu, thong dong không gì sánh được nhìn tất cả trước mắt, trước mắt này, xem ra chính là chó cắn chó trong truyền thuyết đây! ! !

Mà võ công của Mạc Nguyệt và lão nhân kia cũng không phải tốt, tương xứng, nhất thời cao thấp khó phân.

Trong lúc hai người lôi kéo tranh đấu, hộp ngọc màu lam bị hai người không cẩn thận đánh bay rơi trên mặt đất.

Mạc Nguyệt và lão đầu giật nảy mình, đều ngừng tay, nhìn về phía hộp ngọc, hộp ngọc kia rơi xuống trên mặt đất xong liền tự động mở.

Biến dị kim tàm cổ vừa rồi còn đỏ thẫm, lúc này đã biến thành tím sậm quỷ dị.

Biến dị kim tàm cổ từ trong hộp ngọc rớt ra ngoài, rơi trên mặt đất.

Sau đó dưới ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Mạc Nguyệt, lão đầu và Tần Vô Song, toàn thân biến dị kim tàm cổ phát sinh một trận ánh sáng tím, ánh sáng kia chợt lóe mà qua, kén tằm truyền đến tiếng vỡ tan, một con côn trùng màu đỏ đen giống như bọ cạp từ trong kén tằm bò ra.

Cổ trùng bò ra sau đó, sử dụng tốc độ cực nhanh bò về phía Tần Vô Song.

Lúc này Mạc Nguyệt phản ứng cũng dị thường nhanh chóng, hắn một cái phi thân, chặn ở phía trước biến dị kim tàm cổ, nhất thời cũng quên đây là độc vật, trực tiếp nắm ở trong tay, cười ha ha: “Ha ha, biến dị kim tàm cổ, là của ta, là của ta.”

Trong tiếng cười điên cuồng của hắn, biến dị kim tàm cổ lắc lắc đuôi, đâm rách da hắn, một trận cảm giác tê dại đau nhức từ chỗ bị biến dị kim tàm cổ đâm vào truyền ra.

Mạc Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, biến dị kim tàm cổ liền theo chỗ da bị nó xé rách, lấy tốc độ cực nhanh chui vào trong thân thể Mạc Nguyệt.

Biến cố phát sinh trong nháy mắt dọa tới lão đầu và Tần Vô Song, Mạc Nguyệt còn lại là càng thêm càn rỡ.

“Ha ha ha ha, Tần Vô Song, tử lão Lại, có thấy không, biến dị kim tàm cổ đã dung hợp với ta, nó là của ta, đã định trước là của ta.”

Tần Vô Song nhíu lại lông mày, Tà Vu cốc lão cốc chủ nói cho hắn, sau khi biến dị kim tàm cổ tỉnh lại, sẽ tự động chui vào thân thể hắn dung hợp với hắn, vì hắn sở dụng.

Thế nhưng, trước mắt, biến dị kim tàm cổ nhận hắn làm chủ nhân chui vào thân thể người khác lại là chuyện gì xảy ra? ? ?

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    thấy hơi rợn rợn…. (~____~)

  2. cocacola0106 says:

    đọc truyện ghét mấy con trùng này nhất, tởm tởm

Để lại bình luận

%d bloggers like this: