khuynh tẫn triền miên – chương 171+172

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ

Chương 171: trần ai lạc định.

 

“Mặc.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp tà mị của Ám Ảnh Lâu lâu chủ Thương Vũ Túy mang theo dáng cười động nhân, nói với thủ tịch ( cấp cao nhất ) sát thủ Độc Cô Mặc của Ám Ảnh Lâu: “Đi, mang hai đội nhân mã, cấp tốc xuất phát đi Bách Mạc Cung. Tà Vu cốc, Bách Mạc Cung, Ám Ảnh Lâu. . . Chậc chậc, đã sớm xem Tà Vu cốc và Bách Mạc Cung không vừa mắt, dựa vào cái gì có thể đánh đồng với Ám Ảnh Lâu của ta, lúc này rốt cục có thể đến Bách Mạc Cung chơi đùa một trận.”

Ám Ảnh Lâu lâu chủ Thương Vũ Túy càng nói càng hưng phấn, trong đôi mắt đào hoa hồn xiêu phách lạc mang theo vô tận chờ mong.

Trên khuôn mặt anh tuấn lãnh ngạnh của Độc Cô Mặc như trước không có nửa phần biểu tình, chỉ là hơi cúi đầu nói: “Vâng.”

“Ai nha. . .”

Thương Vũ Túy nâng lên cước bộ mềm mại từ trên đài cao đi tới trước mặt Độc Cô Mặc, ngón tay trắng nhỏ nâng cằm hắn lên: “Mặc, dù thế nào ta cũng là vì ngươi, mới khuất phục đến Ám Ảnh Lâu đảm đương lâu chủ. Ngươi đối với ta, sao có thể lãnh đạm như vậy, ta nhớ kỹ. . . Buổi tối, lúc ngươi trên giường muốn ta, không phải là hình dạng như vậy nga. . .”

Ám Ảnh Lâu thủ tịch sát thủ Độc Cô Mặc, bị đồn không có nhân tính, lãnh khốc không gì sánh được hé ra khuôn mặt tuấn tú hơi phiếm đen lập tức nóng lên.

Lui về phía sau một bước, lễ độ cung kính nói: “Lâu chủ.”

Thương Vũ Túy mắt trắng dã: “Quên đi quên đi, nhanh đi chuẩn bị, một đoạn thời gian trước Mạc Nhật đến núi Thán Tức quyết đấu với tiểu sư thúc của ta, đến nay không về. Hôm nay Bách Mạc Cung chỉ còn lại một người Mạc Nguyệt, chúng ta lúc này, tranh thủ đem toàn bộ Bách Mạc Cung bắt lại.”

Thương Vũ Túy nói đến thoả thuê mãn nguyện, Độc Cô Mặc một mực đứng ở bên cạnh yên lặng lắng nghe, đem lời hắn nói, tinh tế nhớ dưới đáy lòng, nhất nhất chấp hành.

Một lát sau, Độc Cô Mặc và Thương Vũ Túy liền đem sự tình làm thỏa đáng, bắt đầu lấy tốc độ cực nhanh xuất phát về phía Bách Mạc Cung.

Mà Bách Mạc Cung bên này, Mạc Nguyệt chiếm được biến dị kim tàm cổ liền đắc ý vênh váo, công lực của hắn trong nháy mắt đích xác tăng cao không ít, quay người lại, trừng mắt nhìn lão nhân gầy khô kia: “Đại ca của ta bảo ngươi chiếu cố ta, ngươi lại lợi dụng còn muốn thương tổn ta? ? ?”

Lão đầu gầy khô kia thấy tình hình xấu đi, lập tức muốn chạy trốn.

Nhưng Mạc Nguyệt lúc này dường như trở nên lợi hại không gì sánh được, dễ dàng ngăn hắn lại, đồng thời không chút nào nương tay giết hắn.

Tần Vô Song mặt không đổi sắc, thờ ơ lạnh nhạt nhìn trò khôi hài này.

“Được rồi, Tần Vô Song, giải quyết hắn, liền tới phiên ngươi.”

Ai biết, hắn vừa mới dứt lời, liền đau bụng không ngớt, sau đó toàn thân bắt đầu lan tràn ra một loại đau đớn tê dại, giống hệt với lúc biến dị kim tàm cổ đâm rách da hắn.

Mạc Nguyệt kêu thảm, thân thể bắt đầu run rẩy.

Tần Vô Song chậm rãi đến gần: “Đây là biến dị kim tàm cổ trả thù, ngươi không nên vào lúc mượn lực lượng của nó, còn vọng tưởng gây bất lợi cho chủ nhân của nó.”

Tần Vô Song cười nhạt hai tiếng, cắn rách ngón tay mình, nhỏ một giọt máu xuống đất, trong máu của hắn tản ra một loại mùi thơm kỳ dị, tầng ngoài mu bàn tay của Mạc Nguyệt đột nhiên lồi lên một hình chữ nhật, hình chữ nhật kia, cấp tốc từ bên trong đâm rách mu bàn tay hắn.

Cổ trùng rất mẫn cảm với mùi máu của chủ nhân và người nuôi nó, chưa tới một hồi, biến dị kim tàm cổ liền bò ra thân thể Mạc Nguyệt.

Mạc Nguyệt mở to hai mắt, có chút không thể tin được: “Không. . . Biến dị kim tàm cổ, là của ta. . .”

Tần Vô Song ngồi xổm xuống, đem biến dị kim tàm cổ dẫn vào trong cơ thể, trong nháy mắt biến dị kim tàm cổ chui vào trong thân thể hắn, hắn liền cảm thấy có một cỗ lực lượng dâng trào dũng mãnh tiến vào trong người.

Tổn thương thân thể hắn phải chịu trong nháy mắt khôi phục, nhuyễn cân tán cũng dần suy yếu, lập tức biến mất.

Tần Vô Song một chưởng đánh bay Mạc Nguyệt: “Mạc công tử, không biết đã từng nghe câu này chưa, thỉnh thần dễ tiễn thần khó. Nay ngươi mang Tần Vô Song ta đến Bách Mạc Cung, cái gì cũng không làm đã muốn ta đi, như vậy cũng không phải dễ.”

Tần Vô Song nói xong, liền giương cao giọng nói: “Tiểu sư đệ, ngươi xem đủ chưa? ? ?”

Hầu như trong nháy mắt, một thân ảnh màu đen thổi qua, thân ảnh xinh đẹp tà mị của Thương Vũ Túy lập tức xuất hiện: “Nhị sư huynh, vài năm không gặp. Ngươi sao càng sống càng lùi bước vậy, dĩ nhiên rơi vào trong tay người khác như vậy. . . Thực sự là mất mặt, sau đó ngươi đi ra ngoài đừng nói ngươi là sư huynh của Thương Vũ Túy ta.”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày: “Việc này nói khá dài, tiểu sư đệ, ngươi mang nhiều người không, ta muốn. . . Hủy đi Bách Mạc Cung.”

Trong thanh âm Tần Vô Song mang theo tàn độc.

Thương Vũ Túy giương giương mày: “Bách Mạc Cung làm chuyện ác tày trời gì, dĩ nhiên khiến nhị sư huynh tốt tính tức giận như vậy? ? ? Nếu nhị sư huynh đã giao lại, tiểu sư đệ nhất định sẽ làm theo. Thế nhưng, nhị sư huynh, tiểu trùng vừa rồi là vật gì vậy, nhìn qua thật ghê tởm. . . Ngươi dĩ nhiên để nó chui vào trong người mình. . .”

Tần Vô Song sửa sang lại quần áo: “Là cổ, Bách Mạc Cung liền giao cho ngươi giải quyết, ta muốn cùng tên gia hỏa này đi tìm một thứ.”

Thương Vũ Túy hiếu kỳ Tần Vô Song vì sao lại đến Liệt Phong, lại vì sao ầm ĩ với Bách Mạc Cung đến loại trình độ này, hắn giương giọng với Độc Cô Mặc luôn luôn ở cạnh hắn, nói: “Mặc, để các huynh đệ động thủ đi, ngươi cũng đi đi —— ta muốn ở đây một hồi với nhị sư huynh.”

Tần Vô Song hơi nhướng mày, có chút kinh ngạc: “Ngươi dĩ nhiên còn thích đầu gỗ kia.”

Thương Vũ Túy cười mà không nói, nhắc nhở hắn: “Sư huynh ngươi không phải là muốn tìm gì đó sao, mau nhanh tìm đi, một hồi Bách Mạc Cung bị Ám Ảnh Lâu chúng ta hủy đi ngươi muốn tìm cũng tìm không được.”

Tần Vô Song dùng chân đá đá Mạc Nguyệt lúc trước bị hắn một chưởng đánh bay: “Lam ngân hoa đâu, ngươi đem lam ngân hoa để ở chỗ nào?”

Lúc ở hoang mạc, hắn chính là vì bảo vệ lam ngân hoa mới bị bắt đến nơi này, khi đó, Mạc Nguyệt thuận tiện để hạ nhân lấy đi lam ngân hoa.

Thân thể Mạc Nguyệt bởi vì tác dụng thần kỳ của biến dị kim tàm cổ, vẫn đang thống khổ không ngớt, lại bị Tần Vô Song đánh một chưởng, lúc này dường như chỉ còn nửa cái mạng.

Hắn trừng mắt Tần Vô Song: “Lam ngân hoa. . . Lam ngân hoa, ha ha ha, đã bị ta hủy. . .”

Tần Vô Song một cước đá bay hắn: “Thiên sát, lại lãng phí thời gian của ta! ! !”

Nói xong Tần Vô Song lập tức xoay người muốn đi ra ngoài: “Tiểu sư đệ, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc, ta muốn đi Tà Vu cốc một chuyến, tiếp đó sẽ trở về Huỳnh Quang, sau này nếu rảnh gặp lại.”

Thương Vũ Túy thất vọng thở dài một tiếng: “Được.”

Hắn còn tưởng rằng có trò hay gì đó để xem, đáng tiếc nhị sư huynh hắn gấp rút lên đường như vậy.

Nhưng mà. . . Trước đây không thấy sắc mặt nhị sư huynh thay đổi được mấy lần, hiện tại lại liên tiếp đại biến, đây là vì sao, nhị sư huynh hắn muốn lam ngân hoa làm gì? ? ?

Thương Vũ Túy hiếu kỳ không ngớt, hắn nghĩ, chờ chuyện Bách Mạc Cung kết thúc, hay là hắn cũng mang theo Mặc, đến Huỳnh Quang dạo chơi một chuyến.

Tần Vô Song đang muốn ra khỏi cửa lao, lại đột nhiên nhớ tới một việc, hắn quay trở lại, xách lên Mạc Nguyệt: “Đi, cùng ta đi Tà Vu cốc, cho Nhã nhi một cái công đạo.”

Mạc Nguyệt thống khổ không ngớt đi theo Tần Vô Song, dưới sự bức bách của Tần Vô Song gọi phi ưng cõng hai người bọn họ, nhanh chóng bay đến Tà Vu cốc.

Có phi ưng, tốc độ hai người cũng rất nhanh.

Lúc đến Tà Vu cốc, để bảo hộ Tà Vu cốc, Tần Vô Song không quên đem vải vóc trên người Mạc Nguyệt xé rách, bịt lại hai mắt của Mạc Nguyệt.

Chờ đến khi Tần Vô Song bình yên đến Tà Vu cốc, Tà Vu cốc cốc chủ kinh ngạc.

Sau khi biết được chân tướng sự tình, lập tức đi hái vài đóa lam ngân hoa cho Tần Vô Song.

Chờ lam ngân hoa cầm đến tay, Tần Vô Song mới tính thả lỏng lại, sau đó lập tức nói chuyện lúc trước biến dị kim tàm cổ tiến nhập thân thể Mạc Nguyệt cho Tà Vu cốc cốc chủ.

Tà Vu cốc cốc chủ lúc này cũng mới bắt đầu nhìn thẳng vào Mạc Nguyệt tồn tại, sau đó lấy máu của hắn đi nghiên cứu một lát, lại làm rất nhiều thực nghiệm xong, nói với Tần Vô Song: “Tần công tử, ngươi hãy thu nhận Mạc Nguyệt đi, từ nay về sau, để hắn ở bên cạnh ngươi! ! !”

Tần Vô Song kinh ngạc trừng lớn hai mắt, Mạc Nguyệt vẫn đang thống khổ rên rỉ.

“Cái này, vì sao? ? ?”

Tà Vu cốc cốc chủ thở dài nói: “Đây có thể là một loại tác dụng khác của biến dị kim tàm cổ, dưới sự ảnh hưởng của biến dị kim tàm cổ, Mạc Nguyệt đã trở thành tay sai trung thành nhất của ngươi, hắn nếu như hưng khởi một chút thương tổn ngươi, hoặc là có ý niệm phản bội ngươi trong đầu, sẽ sống không bằng chết.”

Tần Vô Song giật mình, sau đó cười ha ha: “Tốt lắm tốt lắm, như vậy sau đó ta có thể thoả thích tàn phá hắn, dằn vặt hắn, cũng dám phụ Nhã nhi. . .”

Tà Vu cốc cốc chủ kiểm tra Tần Vô Song và biến dị kim tàm cổ đã dung hợp tốt xong, Tần Vô Song và Tà Vu cốc cốc chủ lại hàn huyên một lúc, sau đó Tần Vô Song liền rời đi.

Kỳ thực mang theo Mạc Nguyệt có rất nhiều chỗ tốt, một trong số đó chính là cưỡi phi ưng quay về Huỳnh Quang tốc độ nhanh hơn không ít.

Chỉ là không nghĩ tới lúc Tần Vô Song và Mạc Nguyệt chuẩn bị rời đi, Nhã Sóc Lam đuổi tới, nhất định muốn đi cùng Tần Vô Song và Mạc Nguyệt.

Tà Vu cốc cốc chủ nhìn ra Nhã Sóc Lam còn muốn xoay chuyển tâm ý của Mạc Nguyệt, lại nghĩ có Tần Vô Song chiếu cố, liền đáp ứng.

Sau đó Nhã Sóc Lam ngồi trên phi ưng, Tần Vô Song và Mạc Nguyệt nắm chắc chân phi ưng, bay khỏi một mảnh quốc thổ Liệt Phong quốc này.

Tần Vô Song, cuối cùng cũng có thể mang theo lam ngân hoa, viên mãn quay về Huỳnh Quang, chỉ là, chờ đến khi hắn trở lại, mới phát hiện, rất nhiều chuyện đã là cảnh còn người mất.

 

 

Chương 172: chôn xuống mối họa.

 

“Tiểu Phong, ngươi làm sao vậy? ? ? Sao lại trông nghiêm túc như thế? ? ?”

Từ xa, Liên Duyệt nhìn thấy Tần Vô Phong đang ở trong hàng lang, vẻ mặt ngưng trọng, hình dạng có chút suy nghĩ.

Tần Vô Phong giật mình lấy lại tinh thần, miễn cưỡng cười: “Nương, không có gì.”

Hắn buông xuống đôi mắt, im lặng thở dài một tiếng.

Liên Duyệt nhìn hắn dần dần nhíu lại mày liễu: “Tiểu Phong, có chuyện gì ngươi cứ nói với nương. . . Ta biết chuyện tiểu Khuynh có chút vướng tay chân, nhưng tiểu Phong ngươi cũng không cần ép mình quá chặt. Mọi việc đều có biến đổi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, xe đến trước núi ắt có đường.”

Tần Vô Phong lắc đầu: “Ta biết.”

Nương hắn không biết, hắn lúc này càng lo lắng, kỳ thực là Tần Vô Song, mà không phải chuyện giữa hắn và Vân Khuynh.

Tần Vô Song, dĩ nhiên vận dụng lực lượng Ám Ảnh Lâu ở Liệt Phong quốc, cái này ý nghĩa cái gì, ý nghĩa Tần Vô Song một đường trắc trở trùng điệp, gặp phiền phức tương đối lớn.

Dù sao tổ chức như Ám Ảnh Lâu, Bách Hiểu Lâu nằm trong các quốc gia, là phải đặc biệt cẩn thận, không thể bị triều đình quốc gia đó biết được thân phận nắm được nhược điểm.

Vậy nên Ám Ảnh Lâu và Bách Hiểu Lâu vẫn luôn bảo lưu thần bí tuyệt đối, lúc tiếp nhận nhiệm vụ cũng tương đương âm thầm.

Những tổ chức này vào lúc không bị uy hiếp đến lợi ích, hoặc là có xung đột quá lớn đối với thế lực bản quốc hoặc là chính sách triều đình áp dụng hắn đều sai bảo tránh đi phong mang.

Đây cũng không phải nhát gan sợ phiền phức, chỉ là vì giảm thiểu phiền phức không tất yếu mà thôi.

Đây cũng là nguyên nhân Tần Vô Song ở Liệt Phong quốc, lúc đầu vẫn không muốn sử dụng thế lực của Ám Ảnh Lâu.

Thứ nhất, vận dụng lực lượng Ám Ảnh Lâu, tất sẽ bị Tần Vô Phong, còn có Tần Vô Hạ hiện tại thay thế Tần Vô Phong chưởng quản công việc Tần gia biết được, sẽ khiến người nhà lo lắng, cũng sẽ im lặng nói cho Tần Vô Hạ hướng đi của hắn.

Thứ hai, Ám Ảnh Lâu, Tà Vu cốc, Bách Mạc Cung ba tổ chức dây dưa qua lại, cùng Liệt Phong quốc quốc chủ coi như là một loại cân bằng.

Nếu Ám Ảnh Lâu tùy tiện vì Tần Vô Song đối phó Bách Mạc Cung, tất sẽ khiến thượng vị giả khủng hoảng, cho rằng Ám Ảnh Lâu muốn bắt đầu tăng cường chiếm đoạt, đứng trên tất cả.

Lúc đó, thượng vị giả của Liệt Phong quốc nhất định sẽ muốn nắm giữ tuyệt đối Ám Ảnh Lâu, khiến Ám Ảnh Lâu rước lấy khá nhiều phiền phức.

Bởi vậy, trước khi bị bắt, Tần Vô Song vẫn không muốn sử dụng thế lực của Ám Ảnh Lâu.

Lúc hắn ở Tà Vu cốc dưỡng thương tốt lên, lần thứ hai rời đi, hắn liền tỏ rõ muốn dịch dung, lặng yên không một tiếng động rời đi, đáng tiếc phi điểu của Bách Mạc Cung một mực bay trên trời giám sát nhất cử nhất động của hắn, nắm giữ hành tung của hắn.

Cho dù sau đó bị nhiều người Mạc Nguyệt mang đến vây công, Tần Vô Song vẫn muốn tìm cơ hội lao ra vòng vây rời khỏi, đáng tiếc hắn vì bảo hộ lam ngân hoa, vậy nên vẫn bị địch nhân bắt.

Khi đó, Tần Vô Song cầm theo lam ngân hoa trở về lại bị chặn đường đã phi thường nôn nóng, hắn khó có thể lãnh tĩnh, liền oán hận Bách Mạc Cung dây dưa không ngớt làm lãng phí quá nhiều thời gian của hắn, rốt cục quyết định muốn vận dụng lực lượng của Ám Ảnh Lâu ——

Bởi vì khi đó Mạc Nguyệt và Bách Mạc Cung thật sự là chọc giận hắn! ! !

Thế nhưng cũng may Tần Vô Song gần đây vẫn luôn xui xẻo, lại vừa lúc có được biến dị kim tàm cổ.

Biến dị kim tàm cổ kia khiến Mạc Nguyệt trở thành hoàn toàn vì hắn sở dụng, khiến hắn có thể lợi dụng phi ưng tiết kiệm lộ trình rất nhiều, cũng có thể cho hạnh phúc tương lai của Nhã Sóc Lam có cơ hội xoay chuyển.

Về lý luận, Tần Vô Song ở Liệt Phong quốc gặp muôn vàn khó khăn.

Nhưng Tần Vô Phong bên này, cũng không biết Tần Vô Song cách xa mấy nghìn dặm rốt cuộc đối mặt với tình huống thế nào, cho nên hắn rất lo lắng.

Nếu là trước đây, hắn nhất định sẽ tràn đầy tin tưởng Tần Vô Song, nhưng sau khi trải qua chuyện Ngụy Quang Hàn, trong lòng Tần Vô Phong liền có một loại cảnh giác ——

Kỳ nhân hoặc người có thiên tư thông minh trên toàn thế giới nhiều không kể xiết, cũng không phải chỉ có Tần gia huynh đệ bọn họ.

Bọn họ ở trong đám người cùng lứa đích thật là ưu tú, nhưng không nhất định là ưu tú nhất, lúc phải đối mặt với một bộ phận cường giả tuyệt đối thế hệ trước, tu vi của bọn họ, càng không thể coi là cường đại tuyệt đối.

Lấy tuổi tác của họ, thành tựu bọn họ đạt được, coi như là thượng thượng đẳng trong cao thủ, thường nhân khó có thể sánh kịp mảy may, nhưng dù sao trời cao biển rộng không thiếu cái lạ, biết đâu sau một khắc, bọn họ sẽ gặp phải một cao thủ hạng nhất còn cường đại hơn bọn hắn.

Nhiều lúc, người thua, không phải bởi vì hắn không phải là cường giả, mà chỉ là vì đối phương là cường giả mạnh hơn hắn thôi.

Tần Vô Song đụng với Ngụy Quang Hàn, chính là loại tình huống này.

Tần Vô Song lần đầu tiên rời khỏi Tà Vu cốc, rơi vào kết cục bị thương, cũng chỉ là vì hắn quá tin tưởng Nhã Sóc Lam đơn thuần thiện lương, chưa bao giờ hoài nghi lam ngân hoa sẽ bị thoa độc lên, cho nên hắn mới chật vật như vậy.

Lần thứ hai rời khỏi Tà Vu cốc, vì lam ngân hoa mà bị bắt, cũng may lúc này, Ám Ảnh Lâu tồn tại và biến dị kim tàm cổ làm hắn triệt để xoay chuyển cục diện.

Nói tóm lại, Tần Vô Song lần này đi tìm lam ngân hoa, coi như là một loại rèn luyện gian nan, cũng may trải qua muôn vàn khó khăn, thành công lấy được lam ngân hoa.

Xa xa ở Huỳnh Quang, Tần Vô Phong không biết chút nào về tình huống của Tần Vô Song, hắn chỉ biết Tần Vô Song sử dụng Ám Ảnh Lâu, nhất định là có tình huống quan trọng.

Tần Vô Phong thích Vân Khuynh, cũng muốn ở bên Vân Khuynh, nhưng hắn tuyệt đối không muốn “Tướng công” hiện tại của Vân Khuynh, đệ đệ của hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Lúc này, nếu như không phải không muốn nương hắn lo lắng, cũng bỏ không được Vân Khuynh cần người chăm sóc, hắn thậm chí còn muốn đích thân đi Liệt Phong quốc xem xét một chuyến.

Người Tần gia trọng tình, tình bạn, tình yêu, tình thân, tình thân sâu đậm giữa huynh đệ thường ngày che giấu, bình thản ở chung mạn bất kinh tâm, giữ gìn máu mủ tình thâm cho nhau.

Tần Vô Phong suy nghĩ trong chốc lát, cáo biệt Liên Duyệt, tìm đến Long Liễm đứng đầu lục đại ảnh vệ cùng với Long Ảnh và Long Dạ đứng sau Long Liễm, mệnh ba người bọn họ cùng nhau tức khắc xuất phát đi Liệt Phong quốc, tiếp ứng Tần Vô Song.

Hắn dặn mấy người nhất định phải cẩn thận, nhất định phải mang theo Tần Vô Song, bốn người bình an trở về.

Long Liễm mấy người vào lúc Tần Vô Phong biểu tình nghiêm túc, cao giọng trịnh trọng dặn dò liền đề cao cảnh giác, sau đó lập tức xuất phát.

Nhã Sóc Lam, Mạc Nguyệt cùng với Tần Vô Song dưới sự trợ giúp của phi ưng, cấp tốc rời khỏi Liệt Phong quốc, đi qua thổ địa của Tương Ly quốc nằm giữa Huỳnh Quang quốc và Liệt Phong quốc, rốt cục về tới thổ địa của Huỳnh Quang.

Trở lại Huỳnh Quang, trở lại quốc gia một nửa thuộc về Tần gia, tâm Tần Vô Song thoáng cái ổn định xuống.

Đến lúc thả lỏng, trải qua bão cát nóng bức ở Liệt Phong rồi lại cấp tốc tiến vào trời băng đất tuyết, khác biệt quá lớn, cộng thêm dây thần kinh vẫn luôn kéo căng, Tần Vô Song lúc đi bệnh còn không tốt lại bệnh càng nghiêm trọng.

Có lẽ do phi ưng quanh năm sinh hoạt trong bão cát nóng bức ở Liệt Phong quốc, vừa vào lãnh thổ Huỳnh Quang, tiến nhập khí trời tuyết lớn tung bay, tốc độ phi ưng liền chậm lại, thậm chí là khó có thể phi hành, trình độ suy yếu, so với Tần Vô Song còn nặng hơn.

Vì vậy ba người cũng không thể trông cậy vào phi ưng lớn đến kinh khủng kia, bắt đầu đi bộ hành tẩu, mà Tần Vô Song lại thêm dằn vặt toàn thân cùng với tinh thần nôn nóng.

Một đường đi này, hình tượng tựa như thần nhân của Tần Vô Song trong mắt Nhã Sóc Lam lại càng thêm vững chắc.

Mà Mạc Nguyệt vốn có ý nghĩ không an phận với Tần Vô Song, dưới dâm uy của biến dị kim tàm cổ, đối với Tần Vô Song là tránh như rắn rết, vừa nhìn đã sợ muốn chết.

Dưới sự giúp đỡ của biến dị kim tàm cổ, Tần Vô Song thực hiện chính sách cường quyền, cứng rắn đem tên Mạc Nguyệt đổi thành tên lúc Mạc Nguyệt ở Tà Vu cốc, Nguyệt Mạc, mà Nhã Sóc Lam dường như đã quên Nguyệt Mạc lúc trước phản bội, trước sau như một ngọt ngào kêu Nguyệt Mạc Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Mạc tự nhiên là khinh thường chẳng thèm, nhưng dưới ánh mắt đe dọa của Tần Vô Song, cùng với biến dị kim tàm cổ uy hiếp, hắn phải đối với Nhã Sóc Lam cũng kính cẩn lễ phép.

Ban đầu trong lòng Nguyệt Mạc còn không cam chịu, tìm cơ hội chạy trốn, thế nhưng biến dị kim tàm cổ này thực sự lợi hại, khống chế người, dĩ nhiên còn có hạn chế cự ly.

Nguyệt Mạc sau khi chạy trốn bị biến dị kim tàm cổ dằn vặt thống khổ không chịu nổi, rốt cục thành thành thật thật trở về.

Hiện tại ở trong lòng Nguyệt Mạc, đại ma đầu Tần Vô Song này so với tính cách của ca ca hắn Mạc Nhật còn vặn vẹo hơn, tàn nhẫn hơn.

Phụ mẫu của Nguyệt Mạc đích thật là người chưởng quản đời trước của Bách Mạc Cung, nhưng là bọn hắn bị phản bội, sau đó Mạc gia một nhà hơn một trăm bảy mươi người, ngoại trừ Mạc Nhật và Mạc Nguyệt học nghệ ở ngoài còn lại đều bị kẻ phản bội giết chết.

Mạc Nguyệt tuổi còn nhỏ, ký ức không rõ, nhưng Mạc Nhật lại bởi vậy mà tính tình đại biến, trở nên lãnh khốc vô tình, khát máu tàn nhẫn, coi mạng người giống như bùn đất.

Sau khi học nghệ thành công, hắn mang theo Mạc Nguyệt trở lại Bách Mạc Cung, ăn miếng trả miếng, thanh trừ kẻ phản bội, lấy chính sách sắt đá một lần nữa nắm Bách Mạc Cung trong tay.

Bách Mạc Cung mọi người, đối với Mạc gia huynh đệ này, là sợ hãi nhiều hơn thần phục kính nể.

Mà Mạc Nguyệt sống dưới sự che chở của ca ca hắn Mạc Nhật, nhân tính duy nhất của Mạc Nhật đều để lại cho đệ đệ của hắn, Bách Mạc Cung mọi người và toàn bộ thế lực của Bách Mạc Cung cộng vào nhau, cũng không quan trọng bằng một người Mạc Nguyệt.

Bởi vậy, Tần Vô Song nhân duyên vừa khớp dùng biến dị kim tàm cổ chế trụ Mạc Nguyệt, với Tần gia mà nói, cũng chôn xuống một tai hoạ ngầm, đó là Mạc Nhật.

Kỳ thực cho dù Ám Ảnh Lâu và Tần Vô Song hủy đi toàn bộ Bách Mạc Cung, Mạc Nhật tối đa cũng chỉ bởi vì vấn đề mặt mũi, trả thù một hồi liền thôi.

Nhưng Mạc Nguyệt là đệ đệ duy nhất của hắn, cũng là đệ đệ hắn từ nhỏ nuôi lớn, cũng xem như là nghịch lân duy nhất hiện nay của hắn, đụng chạm không được.

Tần Vô Song mang đi Mạc Nguyệt, Mạc Nhật nhất định tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ! ! !

Lúc Tần Vô Song mang theo Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt đi đến Tần gia, Mạc Nhật ở núi Thán Tức và Lưu Duyên ảo cảnh, cùng mấy vị sư thúc của Tần Vô Song và Tần Vô Phong theo ước định ba năm luận võ chấm dứt, liền chạy về Bách Mạc Cung.

Nghênh tiếp hắn, không phải sắc mặt mọi người của Bách Mạc Cung sợ hãi lại nịnh nọt, cũng không phải đệ đệ hắn tùy hứng làm bậy, mà là Bách Mạc Cung đổ nát thê lương cùng với Mạc Nguyệt không có tin tức.

Nhất khắc đó, Mạc Nhật gần như phát điên, huyết án hai mươi năm trước lần thứ hai hiện lên trước mắt hắn, hắn chỉ thiên phát thệ, không báo thù này thề không làm người! ! !

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. hahongnguyet says:

    đến đoạn này, có một suy nghĩ nhỏ bé nhảy lên trong đầu ta… có khi nào anh giai Mạc Nhật đi Tần gia báo thù rồi dính chưởng của em Khuynh không ta?
    Tem nhóa!

  2. DaQuynh says:

    Anh cả ko có ý độc chiếm định chơi 1×1 . Được , em thích anh * vỗ vai * , huynh đệ có thỏ cùng bắt , bắt được chia đều . Oa , đây là gia đình mẫu mực a

  3. Smiley Joyce says:

    thực ra…. huỷ cả Bách cung thấy cũng… đau lòng… huyết án 1 lần lại 1 lần….. Vô Song cũng nóng nảy quá =.=

Để lại bình luận

%d bloggers like this: