[ĐPBB ĐỒNG NHÂN- SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 30 + 31

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Robin♥

 30

cá

 

Đông Phương Bất Bại cắn cắn môi, nói: “Ta hình như cảm giác trong bụng có cái gì động, nên thấy bất an, mới muốn xem y thư.”

Dương Liên Đình nghe vậy liền vui vẻ nói: “Hài tử đã chuyển động rồi sao? Thật tốt quá.” Vừa nói vừa hưng phấn chạy qua, ôm lấy bụng Đông Phương Bất Bại vuốt ve lên xuống.

Đông Phương Bất Bại ngơ ngác nhìn hắn một chốc, nói: “Ngươi cảm thấy… đây thật sự là hài tử sao?”

“Đương nhiên.” Dương Liên Đình đắc ý dạt dào nói: “Hơn bốn tháng rồi, cũng nên có chuyển động a. Nó động như thế nào? Ngươi cảm giác thế nào?”

Đông Phương Bất Bại không biết nên nói gì cho phải, lầm bẩm: “Chính là động như vậy.” Cái cảm giác ấy rất khó hình dung, chỉ có người làm “mẹ” rồi mới cảm nhận được.

Dương Liên Đình gần đây bổ túc chỗ Len thêm rất nhiều tri thức về phụ nữ mang thai, biết thai nhi được bốn tháng tuổi sẽ bắt đầu có động, nhưng bên ngoài rất khó phát hiện, chỉ có cơ thể mẹ cảm nhận được. Đành thở dài nói: “Thật mong chờ ngày bảo bối của chúng ta ra đời a.”

Đông Phương Bất Bại không biết là có phải kinh hỷ quá độ hay không, lại có chút đần ra. Nhưng chỉ một lát, thì từ từ trấn định lại, nhỏ giọng nói: “Qua mấy ngày nữa sẽ cảm giác được thôi.”

Lời này không rõ là y nói cho Dương Liên Đình nghe, hay là tự nói với chính mình.

Nói xong y buông y thư, đi chuẩn bị bữa tối.

Dương Liên Đình vẫn biết y chưa thể tin tưởng nổi sự thật này, nhưng hắn không lo, dù sao hiện tại thai nhi cũng xem như ổn định, bụng đang dần nổi lên, sớm muộn gì thì y cũng phải thừa nhận sự thật.

Dương Liên Đình nghĩ đến chuyện hài tử càng ngày càng sống động, qua sáu tháng nữa là có thể thấy được rồi, cao hứng nhếch miệng cười, cả đêm khóe môi cũng không hạ xuống, liên tục ngâm nga hát khẽ.

Đông Phương Bất Bại ngày sau càng thêm để ý, cẩn thận xem hết y thư liên quan, phát hiện tình trạng của mình hoàn toàn giống hệt biểu hiện của phụ nữ mang thai, không khỏi trong lòng thầm vui vẻ.

Chỉ là y vẫn luôn lo sợ đó là ảo giác của mình, mặc dù Dương Liên Đình đã nói chắc chắn, nhưng trong lòng y vẫn thấy không yên.

Cứ như thế lại qua thêm một tháng, bụng Đông Phương Bất Bại chậm rãi nhô lên, thai động càng ngày càng rõ. Đến lúc này cuối cùng y đã tin tưởng, mình thật sự là đã có mang.

Sự thật ấy cơ hồ khiến Đông Phương Bất Bại hạnh phúc đến không thở nỗi, cả ngày đều giống như mình đang nằm mơ. Mỗi buổi sáng rời giường, đều phải kéo Dương Liên Đình dậy sờ lên bụng mình, hỏi: “Liên đệ, trong bụng ta thật sự có hài tử không?”

“Đương nhiên có. Ngươi xem, nó đang dần dần lớn lên.”

Dương Liên Định mỗi lần đều kiên nhẫn mỉm cười trả lời y.

Mỗi tối khi đi ngủ, Đông Phương Bất Bại lại kéo tay Dương Liên Đình đặt lên bụng mình, hỏi: “Liên đệ, ngươi sờ sờ, nó có lớn lên không?”

Dương Liên Đình ngáp một cái, đáp: “Có. Có.”

Đông Phương Bất Bại mỗi lần phát hiện mình lại 『 béo 』thêm một chút, đều vui vẻ vô cùng, còn đổi tất cả trang phục của mình thành loại lớn nhất, cũng bắt đầu hưng phấn dat dào mà bắt tay vào chuẩn bị trang phục nhỏ xíu cho trẻ con.

Hôm nay Dương Liên Định trở lại nhà nhỏ, từ xa đã thấy bóng Đông Phương Bất Bại ngồi trong tiểu đình giữa hoa viên, chuyên tâm thêu may.

Thần thái y phi thường an tường, khóe miệng còn hiện lên ẩn ẩn ý cười, mi dài buông xuống, thật kỹ lưỡng nhìn theo vật đang thêu trên tay. Y không buộc dây lưng, y phục buông lơi tùy tiện thả bay được cơn gió nâng niu. Gió nhẹ khẽ phất, thổi động mái tóc đen dài mượt, cả người y phảng phất một loại cảm giác mềm mại xinh đẹp.

“Đông Phương.”

Đông Phương Bất Bại ngẩng đầu, nhìn hắn ôn nhu cười: “Ngươi đã về.”

Dương Liên Đình đáp một tiếng, đi tới bên người y, nhìn chiếc áo màu tinh xảo y đang thêu trên tay, be bé xinh xinh, ngắn cũn, chỉ to bằng có hai bàn tay, khả ái vô cùng.

Dương Liên Đình khẽ cười, nói: “Đẹp quá, mà mấy ngày nay ngươi làm nhiều rồi, nên nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ta không mệt.” Đông Phương Bất Bại đầu cũng không ngẩng, tiếp tục việc trên tay.

Dương Liên Đình giữ tay y lại, nói: “Trước tiên nghỉ ngơi kỹ một chút, không được để mỏi mắt.”

Đông Phương Bất Bại hết cách, đành buông tay, nói: “Thôi được rồi.”

Dương Liên Đình thấy dáng vẻ tâm không cam lòng chả nguyện của y, thấy có chút mất mát, nói: “Ngươi gần đây không chịu quan tâm đến ta, đối xử với ta thật lãnh đạm mà.”

Đông Phương Bất Bại lặng người, rồi lập tức cười nói: “Liên đệ, ngươi là đang làm nũng a?”

Dương Liên Đình cũng lặng cả người. Hiển nhiên hắn chưa nghĩ qua cái vấn đề này, bởi vì đối với nhân loại tương lai như hắn mà nói, 『 làm nũng 』là một thứ cảm tình thật xa xôi thật cổ đại, hắn sao có thể lại có, lại còn biểu hiện ra ư? Nhưng là hiện tại hắn chính là đối dáng vẻ yêu kiều mềm mại của Đông Phương Bất Bại mà tự nhiên sinh ra rất nhiều cảm giác khó tưởng tượng.

Đông Phương Bất Bại thấy hắn ngơ ngác, thấy buồn cười, vươn tay vuốt ve hai má hắn, hé miệng cười nói: “Được rồi được rồi, ai nói ta không quan tâm ngươi. Liên đệ của ta vĩnh viễn là quan trọng nhất trong lòng ta.”

Dương Liên Đình bình tĩnh trở lại, cười cười, áp lên tay y, giữ lại nó ấm nóng trên mặt mình.

Đông Phương Bất Bại thấy hôm nay Dương Liên Đình có chút là lạ, chợt giật mình, nhìn kỹ hắn: “Liên đệ, ngươi sao vậy? Hôm nay có gì không vừa ý sao?”

Dương Liên Đình thở dài, đáp: “Không có. Mọi chuyện đều ổn.”

Đông Phương Bất Bại nghiêm mặt: “Liên đệ, không được nói dối ta. Có phải trong giáo xảy ra chuyện gì không?”

Dương Liên Đình nhớ tới chuyện hôm nay, trong đầu cũng thấy phiền loạn. Giống như hắn ở lại thế giới này càng lâu, thật nhiều cảm xúc cổ xưa kỳ lạ càng chậm chạp sống dậy.

Do dự một lát, cuối cùng hắn thong thả nói: “Hướng Vấn Thiên phản giáo.”

Đông Phương Bất Bại biến sắc: “Cái gì?”

“Hướng Vấn Thiên không phục ta ra lệnh trong giáo, đả thương rất nhiều thị vệ ở Thành Đức đường, trốn khỏi Hắc Mộc Nhai.”

Đông Phương Bất Bại nghe vậy, liền khẩn trương hỏi: “Liên đệ, ngươi có bị thương không?” Vừa nói vừa hoảng loạn bối rối xem xét toàn thân Dương Liên Đình.

“Ta không sao. May mắn gã còn nể mặt, không đả thương đến ta.” Lấy thân thủ hiện tại của hắn, thực ra thì kể cả là Đông Phương Bất Bại cũng không thể thương tổn đến được, chẳng qua là hắn không muốn thể hiện năng lực của mình mà thôi.

Đông Phương Bất Bại giận dẽ, đập bàn đứng dậy: “Hướng Vấn Thiên này quá làm càn, nếu thực dám đả thương đến ngươi, ta nhất định tự tay giết gã!” Y tức giận đến mặt trắng bệch, nhịn không nổi, nói: “Không được! Liên đệ, họa này không thể lưu, ta phải đi giết gã!” Vừa nói vừa nhấc chân định rời khỏi.

Dương Liên Đình cho dù chỉ bị thương một sợi tóc, cũng khiến y đau như mất một miếng thịt. Mặc dù Dương Liên Đình không bị thương, nhưng Đông Phương Bất Bại vừa nghĩ đến nếu chẳng may Hướng Vấn Thiên đả thương đến hắn, liền thấy hận không thể phanh thây gã.

Dương Liên Đình thấy y nói giết liền muốn đi giết, bị dọa giật mình, vội vàng ôm lấy eo y, la lên: “Lão bà của ta thật tốt, nhưng mà ngươi còn đang lớn bụng, không được đi giết người a.”

Đông Phương Bất Bại lúc này mới nhớ, vừa rồi mình quá kích động, quên mất cả bụng còn đang mang bầu.

Y cúi đầu nhìn bụng mình đã nổi lên một độ cong rõ ràng, do dự chốc lát, nói: “Liên đệ, Hướng Vấn Thiên võ công cao cường, lại là kẻ giảo hoạt, kinh nghiệm đầy mình. Trừ ta ra, toàn bộ cao thủ trong giáo phái đi cũng không bắt nổi gã. Nhưng một khi gã đã ra giáo, nhất định không thể lưu. Thả gã ra giang hồ, nhất định sẽ là mầm họa cho giáo ta!”

Dương Liên Đình gật gật đầu, nói: “Ta cũng biết gã không thể lưu. Nhưng muốn tánh mạng của gã, cũng không cần ngươi phải tự mình ra tay. Trong giáo ta có rất nhiều nhân tài, cho dù đấu không lại Hướng Vấn Thiên, thì không phải vẫn còn võ lâm bạch đạo lúc nào cũng tự khoe là đại hiệp vì dân trừ họa đấy sao? Chúng ta không cần lo lắng, cứ từ từ tính kế.”

Đông Phương Bất Bại nhướn mi, lộ ra một nũ cười khen ngợi vui mừng, nói: “Liên đệ nói rất phải, là ta quá vội vàng hồ đồ, nghĩ không đến. Vẫn là Liên đệ của ta thông minh.”

Dương Liên Đình thuận thế kéo y ngồi xuống đùi mình, một tay ôm y, một tay sờ sờ lên bụng y, hôn hôn má y, cười nói: “Đông Phương của ta mới là người thông minh đệ nhất thiên hạ. Ta là theo ngươi đã lâu, nên mới bắt chước được một ít thông mình tài trí của ngươi.”

Đông Phương Bất Bại bị hắn trêu cười khanh khách không ngừng, kéo cổ hắn, sẵng giọng: “Chỉ được cái miệng mồm ngọt sớt.”

“Cũng là ngọt với ngươi a. Người khác đừng hòng ta nói cho mà nghe.”

Đông Phương Bất Bại chui trong lòng hắn, nói: “Gần đây tính tình ta càng lúc càng hỏng rồi. Vừa mới nghe Hướng Vấn Thiên có thể làm bị thương ngươi, còn phản giáo trốn đi, ta thật sự đã không khống chế nổi. Đã lâu lắm ta không có dục vọng sát nhân như thế, lần này thật khó hiểu, tức giận quá mức.”

Dương Liên Đình hôn hôn hai môi mềm của y, nói: “Đó là vì ngươi có mang. Người có mang tính khí thất thường, ngươi không biết sao?”

Đông Phương Bất Bại có chút lo lắng nói: “Thế nếu sau này ta tức giận với ngươi thì làm sao bây giờ?”

Dương Liên Đình cười nói: “Giận thì giận, ta tuyệt đối cam chịu, chỉ cần ngươi không giận đến hại thân là tốt rồi.”

Đông Phương Bất Bại cười ngọt ngào. Đột nhiên nhớ ra: “Liên đệ, công phu của ngươi hiện tại thế nào?”

Dương Liên Đình không nghĩ y đột nhiên hỏi loại chuyện này, hàm hồ đáp: “Vẫn vậy.”

Đông Phương Bất Bại lo lắng: “Liên đệ, mặc dù ta võ công thiên hạ đệ nhất, nhưng cũng không thể mỗi ngày đều thủ bên người ngươi. Ngươi là người đi làm đại sự, sau này còn phải lộ diện trên giang hồ. Nếu như lại phát sinh chuyện như hôm nay thì ngươi biết phải làm sao?”

Dương Liên Đình hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Đông Phương Bất Bại hưng phấn bừng bừng nhìn hắn: “Liên đệ, để ta dạy võ công cho ngươi có được không?”

Hết chương 30.

 

 

 

 

 

31

a874490

 Lần này thực sự khiến Dương Liên Đình lặng cả người.

Không phải hắn không muốn luyện võ, mà thực ra là… Là nhân loại tinh thần thể cao cấp, nhục thể cường đại đối với hắn không có ý nghĩa gì, bởi vì tinh thần thể hắn mạnh hơn nhục thể vô số lần.

Cái này giống như so sánh người một tay cầm đao kiếm một tay cầm đại bác, ai lại nghĩ muốn dùng đao kiếm đâu. Nếu thật sự có chuyện phát sinh, lấy năng lực của hắn cũng đủ giải quyết, thậm chí nếu toàn bộ sức mạnh của hắn bộc phát thì hoàn toàn có khả năng phá húy thăng bằng của thế giới này.

Bất quá nhìn ánh mắt “long lanh lấp lánh trông mong” của Đông Phương Bất Bại, Dương Liên Đình không thốt ra nổi lời cự tuyệt, đành phải gật đầu đáp: “Được a. Có thiên hạ đệ nhất cao thủ ngươi ở đây, nhất định có thể dạy ta thành thiên hạ đệ nhị cao thủ.”

Đông Phương Bất Bại phì cười, liếc hắn một cái, khẽ cưới nói: “Ta cũng không muốn ngươi đi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đâu.”

Dương Liên Đình nhớ đến câu đầu tiên trong Quỳ Hoa Bảo Điển là: muốn luyện thần công, trước phải tự cung. Thế là lạnh cả người, da gà da vịt rụng lả tả.

Đông Phương Bất Bại thấy sắc mặt hắn, lại càng không ngừng cười được.

Dương Liên Đình ôm y thật chặt, cảm nhận được y vui vẻ sảng khoái, trong lòng cũng dâng lên một cỗ cảm xúc ấm nóng ngọt ngào tên là  『 hạnh phúc 』.

Đây là thứ hắn ở thế giới tương lai kia biết bao nhiêu năm cũng chưa từng được nếm. Một khắc này, hắn thực thấy mình quá đỗi may mắn được tuyển vào thí nghiệm này, được đi tới thế giới này, tìm được con người này.

Đông Phương Bất Bại tuyệt đối là người thuộc phái hành động, đã nói là làm.

Một là y có ý chí cực kỳ kiên định, đã quyết định là quyết phải thi hành, tuyệt đối không bỏ dở giữa chừng, cũng không phải là người dễ dàng thỏa hiệp.

Chỉ cần nhìn y có thể từ một giáo chúng nho nhỏ, một đệ tử tầm thường không đáng bận tâm, từ từ lập mưu lên được đến vị trí giáo chủ. Đã thế còn vì theo đuổi đến cùng muốn võ công đại thành, mà không chút do dự rút đao tự cung, liền thấy được con người này có bao nhiêu tâm cơ thâm trầm, ý chí kiên định, đủ để chấn nhiếp thiên hạ.

Cho dù hiện tại y buông tha tất thảy, cam tâm làm một thê tử ở nhà, cũng không một chút hối hận, Dương Liên Đình rất rõ ràng, một khi hắn đã đáp ứng luyện võ cùng Đông Phương Bất Bại, thì tuyệt đối hết đường lui luôn rồi. ==|||

Nói theo một cách nào đó, Đông Phương Bất Bại có một loại si mê điên cuồng kỳ lạ đối với võ công. Cho dù thường ngày thêu thùa, cũng phải vận dụng võ công tuyệt thế của mình vào đấy. Cho nên nói, y tuyệt đối là một người thầy nghiêm khắc.

Dương Liên Đình lần đầu cùng y học võ, thật sự bị dọa. Hắn nghi ngờ cái mặt vô cảm, ánh mắt nghiêm khắc, con ngươi lạnh như băng kia có phải là của ái thê hiền huệ ôn nhu của hắn thật không nữa…

Lúc này trời đã sớm vào thu, chớp mắt đã đến lập đông. Nhưng Đông Phương Bất Bại vẫn yêu cầu Dương Liên Đình chỉ được mặc một cái áo mỏng để luyện công, sáng thì canh ba phải dậy, giữa gió lạnh sau hoa viên đứng tấn hai giờ luyện chân.

“Lão bà… Công phu cơ bản như thế, ta có thể không luyện được không?” Dương Liên Đình đứng trên trụ gỗ, hai tay dựng thẳng, nâng theo hai thùng nước nặng, nước bên trong đầy đến gần tràn, nhưng là, Đông Phương Bất Bại không cho phép hắn được làm tràn một giọt nào.

Đông Phương Bất Bại thản nhiên đáp: “Liên đệ, ngươi đã không luyện công cả năm rồi, nội lực nông cạn, công phu cơ bản kém, nếu muốn tăng cường công lực, phải bắt đầu lại từ đầu. Ta không có phế bỏ võ công trước kia của ngươi, cắt nối lại kinh mạch, đã là nương tay lắm rồi.”

Dương Liên Đình mặt cắt không còn giọt máu, nói: “Phu nhân, nội lực bên trong ta vẫn còn. Nếu không ngươi truyền cho ta một bộ kiếm pháp cao minh, hoặc là quyền pháp, hay đao pháp, hay là…”

Thanh âm Dương Liên Đình nhỏ dần, là vì sắc mặt Đông Phương Bất Bại dần lạnh như băng, toàn thân cũng phát ra một loại, một loại… gọi là thần khí “nghiêm khắc”.

“Liên đệ, đây là vì ta muốn tốt cho ngươi.” Đông Phương Bất Bại hai tay chắp sau lưng, trong lòng bàn tay còn cầm theo một cây roi nho nhỏ, nhẹ nhàng gõ xuống bắp chân mình, chậm rãi đi đến trước mặt Dương Liên Đình, kiểm tra tư thế cùng phương pháp vận khí của hắn.

“Liên đệ trước đây không có danh sự chỉ điểm, tự mình luyện tập, tự nhiên học không đúng không sâu. Thực ra ta cũng có thể giúp Liên đệ đả thông kinh mạch, nhưng mà nội lực của ta lại quá âm nhu, cùng nội lực dương cương của Liên đệ không hợp. Hơn nữa làm vậy có thể khiến Liên đệ sau này quên đi tu luyện. Chỉ có võ công tự mình từng bước từng bước luyện ra, mới là võ công thuộc về mình.”

Lời này Đông Phương Bất Bại nói ra, thể hiện quá rõ ràng, y là một con người như thế nào.

Trong tiểu thuyết võ hiệp này, một nhân vật chính điệt lạc sơn nhai (1), nhặt được một bí kíp tuyệt thế thần công. Hay là vô tình gặp được cái gì mà tuyệt thế cao thủ, số chó (2) được người ta truyền cho nội lực cả đời vân vân, như Đông Phương Bất Bại nói đều là không đáng nhắc.

Có lẽ là bởi vì Đông Phương Bất Bại chưa bao giờ được là nhân vật chính, cho nên y chưa từng có được cái may mắn của vai chính. Hết thảy của y đều là do tự hai bàn tay lấy được, chính là mỗi bước tiến lên đều là tự giẫm lên chính mồ hôi cùng xương máu của chính mình. Cho nên y chưa từng tin tưởng cái thứ thần kỳ ảo diệu gọi là vận may, y chỉ tin tưởng bản thân mình!

Dương Liên Đình nghĩ đến đây, đột nhiên vì y mà thấy trong lòng chua xót.

Đông Phương Bất Bại trong nguyên bản, sống qua một cuộc đời khó khăn, đến khi cuối cùng đặt chân lên đến đỉnh vinh quang thì, lại bị một quyển Quỳ Hoa Bảo Điển của Nhậm Ngã Hành mê hoặc, dứt khoát quyết định tự cung luyện công. Kêt quả buông xuống địa vị y thật vất vả mới có được, cam tâm làm vợ người ta. Ai ngờ lại gặp kẻ chẳng tột đẹp gì, kẻ duy nhất đối đãi với y như một nữ nhân, cũng không yêu y, y lại rung động vì hắn, giống như con chó để hắn tùy ý sai bảo, không có một chút nào yêu thương hay tôn trọng.

Dương Liên Đình đột nhiên thấy trong lòng tràn ngập thương tiếc cùng yêu.

Một con người tự cường tự tôn như thế, thật đáng giá để người khác yêu thương. Hắn muốn cố gắng bồi thường cho y thật nhiều, dùng toàn bộ sức lực yêu y, làm y một đời không tiếc nuối. Làm y có thể thoải mái cười to, phóng túng yêu thương. Làm y có thể hưởng thụ đến, rằng đời này y có thể có được tất cả vui vẻ cùng hạnh phúc.

Đông Phương Bất Bại không biết Dương Liên Đình đang nghĩ gì trong lòng, thấy Dương Liên Đình cúi đầu hổi lâu không nói chuyện cho rằng hắn tức giận, thấy có chút bất an, nhẹ giọng nói: “Liên đệ, ngươi mệt rồi à? Cố cầm thêm một lát, ta ở đây cùng với ngươi.”

Dương Liên Đình ngẩng đầu, cười với y, nói: “Không mệt. Ta còn cầm tốt. Ngươi không nên ở đây cùng ta, trời lạnh, cẩn thận cảm lạnh đấy.”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười: “Ta không lạnh.”

Dương Liên Đình thở dài, nói: “Ngươi không nghĩ đến mình cũng phải nghĩ cho hài tử, thân thể ngươi bây giờ không phải của một người. Ngươi yên tâm, khổ tâm của ngươi ta rõ ràng, sẽ không phụ tâm ý của ngươi. Nếu không thì, ngươi vào phòng ngồi, rồi mở cửa sổ nhìn ta luyện.”

Đông Phương Bất Bại lắc đầu, nói: “Ta không sao. Chờ ngươi luyện xong rồi chúng ta cùng về.”

Dương Liên Đình trầm mặt: “Ngươi không chịu nghe lời, ta không luyện nữa. Lần sau gặp chuyện như Hướng Vấn Thiên phản loạn, ta nhất định bị bọn gã đâm chết. Như vậy khỏi phải thấy ngươi đau lòng.”

Đông Phương Bất Bại hết cách, đành nói: “Được, ta về phòng.”

Dương Liên Đình nhìn y thật sâu, từng chữ chậm rãi nói: “Đông Phương, ngươi yên tâm, ta nhất định có thể làm được. Vì ngươi cùng hài tử, ta nhất định không để ngươi thất vọng.”

Một khắc này đột nhiên Đông Phương Bất Bại cảm thấy, Liên đệ của y có gì đó không đúng.

Y không biết, cái này là một thứ gọi là tình yêu đi đôi với trách nhiệm, khiến cho một nam nhân trưởng thành.

Đông Phương Bất Bại cũng mang thai được khoảng năm tháng, đứng giữa gió lạnh sáng sớm hồi lâu, cũng thấy mệt nhọc. Thắt lưng đau nhức, bắp chân sung đau.

Y trở lại phòng nhỏ ấm áp, qua cửa sổ mở rộng nhìn theo Dương Liên Đình. Nhìn hắn vẫn cắn răng tập luyện, cơ thể một động cũng không, thấy khâm phục nghị lực của hắn, tình yêu trong lòng càng sâu.

Lại tiếp qua một tháng, Dương Liên Đình ngày nào cũng luyện tập. Sáng sớm rời giường đứng tấn hai tiếng, rồi đi tắm rửa dùng bữa, rồi đi làm. Tối về, cùng Đông Phương Bất Bại ân ân ái ái, cùng tản bộ ở hoa viên, hoặc ở phòng chơi cờ, nói chuyện. Nếu không thì nghiên cứu xem làm thế nào đễ võ công của mình tiến bộ. Hai người nghiên nghiên cứu cứu một lúc, rồi lăn lên trên giường “thực hành”. Cuộc sống hai người, vui vui vẻ vẻ, vô cùng thuận lợi.

Đông Phương Bất Bại đã xác định chính xác là mình có mang, trong lúc ân ái rất cẩn thận, thậm chí còn thương xuyên oán trách Dương Liên Đình không biết tiết chế. Dương Liên Đình không biết giải thích với y thế nào chuyện thông qua hoan ái để nâng cao tinh thần lực của y, cũng là đang cấp dinh dưỡng cho thai nhi, đành nói: “Ngươi có thể có mang đã là không bình thường, nên tất nhiên không thể phán đoán theo lẽ thường. Hơn nữa những ngày qua ngươi có thấy chuyện vận động trên giường của chúng ta ảnh hưởng đến cơ thể không?”

Đông Phương Bất Bại cẩn thận nghĩ, đúng là không có.

Hơn nữa y tự tin vào cơ thể mang thai của mình, thai nhi đã tiến vào giai đoạn ổn định, kích thích tố cũng nhiều hơn, thế là chả giải quyết được chuyện.

Y đã từng hoài nghi hỏi qua làm thế nào Dương Liên Đình biết mình có mang. Y tin tưởng Dương Liên Đình chính là một lễ vật cao cấp trời cao ban cho y. Nếu y có thể có được một người yêu mình đến thế, còn có cái gì cần hoài nghi hay không chấp nhận nổi chứ.

Hết chương 31.

 

R’s: nói thật đoạn mỹ nhơn cầm roi giảng dạy là ta nổi máu ết êm lên ghê lắm =))

Mấy chương này ngọt quá đi~ :3

 

Chú thích:

(1)  Điệt lạc sơn nhai: rơi xuống vách núi. Nhưng đoạn này ta muốnđể nguyên văn QT cho nghe hay 😀

(2)  Nguyên văn là ‘vận cẩu thí’. Cả đoạn này ý nói những kẻ may mắn có đc tuyệt học hoặc là năng lực đc người khác truyền thừa cho, không phải do tự mình đổ mồ hôi học tập lĩnh ngộ thì không đáng nhắc tới. Mà đây chính là ngầm ám chỉ anh zai Lệnh Hồ Xung số đỏ đấy ạ =))

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: