khuynh tẫn triền miên – chương 173+174

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 173: dừng lại trên đường.

 

Khi Tần Vô Song, Nguyệt Mạc, Nhã Sóc Lam cùng đi tới non nửa Huỳnh Quang quốc, liền gặp được Long Liễm, Long Ảnh, Long Dạ ba người đi hơn nửa Huỳnh Quang quốc tới đón Tần Vô Song trở lại.

Nhìn thấy Tần Vô Song, ba người ảnh vệ tới đón hắn đều thất kinh.

Ngay cả Long Liễm ít khi đem biểu tình lộ ra ngoài cũng lộ ra biểu tình vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ quả thực có chút không thể tin được người trước mắt này, chính là nhị công tử của bọn hắn.

Long Liễm và Long Dạ, là hai người lạnh lùng nhất trong đám ảnh vệ, cho nên sau khi hơi hơi ngạc nhiên liền khôi phục bình thường, mà Long Ảnh tương đối hoạt bát, còn lại là nhanh mồm nhanh miệng kinh hô: “Nhị công tử? ? ?”

Trời ơi, ai tới nói cho hắn, thân thể gầy gò không thành dạng người trước mắt này là ai? ?

Là nhị công tử của bọn hắn? ? ?

Sao có thể, Tần Vô Song sao có thể khiến mình chật vật như vậy? ? ?

Tần Vô Song không phải luôn luôn phong độ có thừa, dị thường tiêu sái sao? ? ?

Hiện tại tuy rằng hắn tuấn mỹ như trước, nhưng thân thể lại gầy đi không ít, nhưng thật ra nhìn qua so với trước đây càng thêm cao to, chỉ là thân hình gầy gò mà thôi.

Nhưng sắc mặt hắn, cũng là một mảnh trắng nhợt, hoàn toàn không có vẻ hào hứng lúc trước.

Tần Vô Song trông thấy Long Liễm ba người cũng là cả kinh, ngạc nhiên sau đó nhíu mày: “Ba người các ngươi, tới đây làm gì? ?

Vừa mới qua lễ mừng năm mới, sao lại đi ra ngoài, là xảy ra chuyện lớn gì sao? ? ?”

“Thật là nhị công tử.”

Long Ảnh vẫn không thể tin tưởng thở dài một tiếng.

Người tiều tụy trước mắt này, tựa như dân cờ bạc rơi vào thời kì thê thảm nhất trong đời, may là khí thế lúc nói chuyện vẫn vậy, bằng không, hắn thật cho rằng mình nhận sai người.

Thực sự không thể trách Long Liễm ba người, dáng dấp lúc này của Tần Vô Song, nhìn qua suy yếu cùng cực, tiều tụy đến dọa người.

Nhớ năm xưa, lúc mấy người bọn họ ở ‘Vô Gian luyện ngục’, Tần Vô Song cũng không tiều tụy như hiện tại.

“Nhị công tử, chúng ta không có việc, chỉ là phụng mệnh đại công tử đón ngươi về nhà mà thôi.”

Nhà. . .

Từ ngữ thật ấm áp, Tần Vô Song trước mắt mơ màng một chút, trong lòng mọc lên khát vọng trước nay chưa từng có.

Hắn cong môi, gian nan cười cười: “Xem ra chuyện Ám Ảnh Lâu, vẫn kinh động đến đại ca. . . Chỉ là. . .”

Tần Vô Song dừng một chút, Long Ảnh lập tức hỏi: “Ám Ảnh Lâu? ? ? Nhị công tử là đi Liệt Phong quốc sao? ? ?”

Tần Vô Song không trả lời vấn đề của hắn, trái lại là mặt mày sắc bén, giọng nói vội vàng hỏi: “Chỉ là Khuynh nhi hôm nay thế nào, có phải vẫn mạnh khỏe hay không? ? ?

Y có biết chuyện này? ? ?”

Long Ảnh giật mình: “Nhị công tử nói chính là. . . Nhị phu nhân? ? ?”

Lúc trước Tần Vô Song rời nhà, lục đại ảnh vệ không biết Vân Khuynh đang ở Tần gia, sau đó bởi vì chuyện của thái tử, Tần Vô Phong nhiều lần tiếp xúc với lục đại ảnh vệ, lục đại ảnh vệ mới biết Vân Khuynh còn đang ở Tần gia.

Thế nhưng, sau đó Tần Vô Phong cố ý dặn dò, lục đại ảnh vệ, vẫn như trước giấu Tần Vô Hạ.

Dù sao ngoại trừ lúc đầu, Tần Vô Hạ cũng không tiếp tục phái người đi tìm đại ca nhị ca hắn.

Trái lại là mấy ngày hôm trước, đồng dạng bởi vì chuyện Ám Ảnh Lâu, Tần Vô Hạ liền biết tung tích của Tần Vô Song.

Tuy rằng Tần Vô Hạ không biết Tần Vô Song đi Liệt Phong quốc làm gì, nhưng sau khi hắn biết Tần Vô Song vận dụng thế lực Ám Ảnh Lâu, cũng phi thường lo lắng.

Lúc trước Tần Vô Phong nói cho hắn, Vân Khuynh và Tần Vô Song cùng nhau rời nhà, kể từ đó, Tần Vô Hạ ngoại trừ lo lắng Tần Vô Song, cũng vì Vân Khuynh lo lắng không ngớt.

“Đúng vậy, là Khuynh nhi, y hiện tại thế nào? ? ?”

Nghĩ lại chuyện đại công tử và nhị phu nhân quỷ dị ngủ cùng nhau, Long Ảnh trầm mặc một lát nói: “Nhị phu nhân y, rất tốt, đại công tử rất chú ý y.”

Tần Vô Song thở phào nhẹ nhõm gật đầu: “Cổ độc của y có tái phát không? ? ? Còn có, Liên Cừ biểu ca bình thường có chú ý thân thể của y hay không? ? ?”

Long Ảnh lắc đầu: “Điểm ấy Long Ảnh không biết, nhị công tử trở lại tự mình hỏi đi, về phần biểu thiếu gia, hắn rời khỏi Tần phủ chúng ta đã nhiều ngày.”

Tần Vô Song lần thứ hai nhăn chặt lông mày.

Liên Cừ dĩ nhiên rời khỏi Tần gia, vì sao vậy, nếu như hắn đi, thân thể của Vân Khuynh, do ai chăm sóc? ? ?

Là đại ca hắn Tần Vô Phong sao, thế nhưng Tần Vô Phong cũng không hiểu về cổ. . .

Tâm tình vừa thả lỏng của Tần Vô Song lần thứ hai banh chặt.

Giọng hắn lạnh lẽo nói: “Đi, chúng ta mau chóng trở lại.”

Long Ảnh chần chờ nhìn Tần Vô Song: “Nhưng nhị công tử, sắc mặt của ngươi nhìn qua rất không tốt. Ngươi có muốn nghỉ ngơi một chút rồi lại đi không? ? ?”

Tần Vô Song quật cường lắc đầu: “Không, ta muốn trở về, lập tức trở lại.”

Đôi mắt Long Liễm lóe lóe, khuyên: “Nhị công tử, lão gia và phu nhân trước đó vài ngày cũng về đến nhà, phu nhân rất thích nhị phu nhân, nhị công tử hoàn toàn không cần lo lắng nhị phu nhân, phu nhân hiện tại cùng đại công tử chăm sóc nhị phu nhân rất tốt.

Nếu như. . .

Nhị công tử quả thật lo lắng nhị phu nhân, vậy nên dừng lại, dưỡng tốt thân thể mình trước, lấy diện mạo tràn đầy tinh thần đi gặp nhị phu nhân.

Nếu nhị công tử thực sự có việc gấp, cũng có thể giao cho bọn thuộc hạ đi làm.”

Tần Vô Song rất rõ ràng trạng huống thân thể của mình, nghe xong trầm tư nửa khắc, lấy ra lam ngân hoa đưa cho Long Liễm nói: “Ngươi và Long Ảnh trở lại, nhanh chóng đem lam ngân hoa giao cho Liên Cừ biểu ca. . .

Biểu ca chưa về vậy giao cho đại ca ta.

Đại ca và Khuynh nhi nếu là hỏi ta, các ngươi nhất định phải nói ta hết thảy mạnh khỏe, cứ nói là ta bởi vì đồng hành với nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, Nhã Sóc Lam lại không biết võ công, cho nên đi đường chậm một chút, sau đó sẽ về đến nhà.”

Tần Vô Song nói cũng là sự thực, võ công của Nhã Sóc Lam rối tinh rối mù, có thể coi như không có, hơn nữa nàng ở Liệt Phong quốc nóng bức đã quen, đi tới Huỳnh Quang quốc lần đầu tiên gặp tuyết, dựa vào cổ trùng nuôi nấng trong cơ thể từ nhỏ, nàng tuy không bị bệnh, nhưng vì thời tiết Huỳnh Quang quốc tương phản với Liệt Phong quốc cũng khiến nàng rất khó thích ứng.

Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất Tần Vô Song dự định dừng lại là, hắn muốn lấy dáng dấp tinh thần khác, thân thể khỏe mạnh trở lại gặp Vân Khuynh.

Long Liễm cẩn thận nhẹ nhàng tiếp nhận lam ngân hoa, đang định thu hồi, Tần Vô Song lại mở miệng ngăn cản nói: “Chờ một chút.”

Hắn lần nữa lấy lại lam ngân hoa trong tay Long Liễm, chia ra ba phần, Long Liễm và Long Ảnh mỗi người cầm một phần, một phần khác để lại trên người hắn.

Hắn đây là vì phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù sao, nếu như Long Liễm Long Ảnh mấy người mang theo lam ngân hoa xảy ra sự cố, hắn cũng không có thời gian quay trở lại Tà Vu cốc đi lấy lam ngân hoa khác.

Long Liễm và Long Ảnh thu hồi lam ngân hoa xong liền cáo từ mấy người Tần Vô Song.

Long Dạ thấy Long Liễm và Long Ảnh hai người hoàn toàn biến mất, nói với Tần Vô Song: “Như vậy, nhị công tử, chúng ta trước hết tìm một chỗ nghỉ tạm đi.”

Tần Vô Song thu hồi ánh mắt, gật đầu.

Lúc ở Liệt Phong quốc, hắn là cỡ nào muốn về nhà, đến khi chân chính về đến cửa nhà, hắn lại chùn bước.

Kỳ thực dưới đáy lòng hắn rất rõ ràng, đại ca hắn, trước khi hắn rời đi đối với Vân Khuynh đã. . .

Hắn vốn không muốn đi Liệt Phong quốc lấy lam ngân hoa, thế nhưng chọn ra người đi lấy lam ngân hoa, ngoại trừ hắn có chút giao tình với Tà Vu cốc ra, ai cũng không thích hợp, hơn nữa có Liên Cừ và Tần Vô Phong cùng nhau chiếu cố Vân Khuynh, hắn liền thỏa hiệp rời đi.

Chỉ là, không nghĩ tới, giữa đường Liên Cừ cũng rời đi.

Mong muốn. . . Trong nhà không nên xảy ra biến cố gì đó. . .

Tần Vô Song lấy lại tinh thần, trong lòng ra sức mắng chính mình, sao lại nghĩ đến chuyện như vậy? ? ?

Vân Khuynh là người thế nào hắn rất rõ, đại ca hắn là người thế nào, hắn càng rõ ràng, trong đầu hắn, sao lại xuất hiện ý niệm sai lầm như vậy? ? ?

Xem ra, mấy tháng trước, Liên Cừ tự mình xem chỉ tay cho Vân Khuynh, câu nói mệnh phạm đào hoa tình trái cũng nhiều kia, đích xác thành tâm bệnh của hắn, một bóng ma trong lòng luôn luôn không thể xóa đi.

Khiến hắn luôn luôn sợ hãi, thậm chí vào nửa đêm mộng trở về nhà, cũng sẽ mơ tới Vân Khuynh bị người khác cướp đi.

Rõ ràng. . . Vân Khuynh thương hắn, hắn biết, nhưng vì sao lại bất an như thế. Ngay cả chính hắn cũng xóa không được loại tâm tình này. Quả thực là khó hiểu.

Thế nhưng lúc ở Liệt Phong quốc đi lấy lam ngân hoa, hắn ngược lại đã quên chuyện này, khi đó, toàn bộ đầu óc đều là lam ngân hoa và cổ độc của Vân Khuynh.

Lúc sắp về nhà, cũng biết Vân Khuynh bình yên không việc gì, hắn lại có chút không muốn trở về? ? ?

Đây là vì sao? ? ?

Tần Vô Song im lặng thở dài một tiếng, người, quả nhiên là phức tạp dị thường, nhiều lúc, ngay cả mình cũng nhìn không thấu tâm tư của mình.

Sự thực chứng minh, Tần Vô Song lúc trước đem lam ngân hoa chia làm ba phần là cách làm cực kỳ chính xác.

Bởi vì, ai cũng nghĩ không ra, Long Liễm và Long Ảnh ở trên đường quay về Tần gia, thực sự xảy ra ngoài ý muốn.

Tam đại thần bộ, Hiên Viên Bất Kinh, Sở Tiếu Ca, Hoa Ly Phi ba người, kỳ thực đều tụ tập trong một quốc gia.

Một đoạn thời gian trước, vì chạy đến Phù Vân sơn trang xem Xích Huyết Kiếm, Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca liền cùng nhau chạy về Huỳnh Quang.

Chỉ là, sau sự kiện hai người bọn họ ở Khôn thành gặp phải Dạ Lạc Huyền, mục đích lúc đầu liền bị xáo trộn.

Sở Tiếu Ca tiếp tục chạy theo mục đích cũ, còn Hiên Viên Bất Kinh thì tách khỏi Sở Tiếu Ca, bắt đầu truy tra thân phận nam hoa khôi gặp phải ở Khôn thành kia.

Một đại thần bộ khác Hoa Ly Phi, còn lại là một mực ở trong Huỳnh Quang tận sức đuổi bắt sát thủ ở trên giang hồ kẻ khác nghe tin đã sợ mất mật, ‘Tuyệt sát’.

Không khéo chính là, lần này Long Liễm rời khỏi Tần gia, chạy hơn nửa Huỳnh Quang, vừa lúc không cẩn thận bị Hoa Ly Phi phát giác một chút manh mối tăm hơi của nàng.

Càng khéo chính là, lúc Long Liễm và Long Ảnh trở về, Long Liễm vừa lúc đụng phải Hoa Ly Phi.

Từ đó về sau Hoa Ly Phi bám chặt truy đuổi nàng, Long Liễm phải đi đường vòng mà về, dù sao xưng hào một trong tam đại thần bộ của Hoa Ly Phi, không phải hư danh.

Long Liễm bị đuổi chật vật không ngớt, không thể cắt đuôi Hoa Ly Phi, tự nhiên không thể đem lam ngân hoa trong tay mang về Tần gia, bởi vậy người đầu tiên mang lam ngân hoa về Tần gia, là Long Ảnh.

 

 

Chương 174: Vô Song trở về.

 

Hơn nửa Huỳnh Quang, trong tốc độ không tính nhanh nhưng tuyệt không chậm của Tần Vô Song bọn họ, mất hơn nửa tháng mới về đến nhà.

Khi Tần Vô Song một lần nữa đứng trước cửa lớn Tần gia, phảng phất giống như đã mấy đời.

Lần này trở về, quản gia Tần phủ, Hồng thúc của bọn họ, như cũ là chờ ở cửa nghênh tiếp hắn, không lạnh lùng giống như lần hắn mang Vân Khuynh về nhà, lúc này đây, sắc mặt lão quản gia nhẹ nhàng chậm chạp nghênh tiếp Tần Vô Song.

Tần Vô Song khôi phục thần thái phi dương lúc trước. Hắn hơi cong môi, nhướng nhướng mày với lão quản gia: “Hồng thúc, ta đã trở về.”

Lão quản gia mỉm cười gật đầu: “Trở về là tốt rồi, nhị công tử, lão gia, phu nhân đều đang đợi ngươi.”

Tần Vô Song đè xuống tâm tình kích động, nói với lão quản gia: “Ta một hồi sẽ đi bái phỏng đa nương, Hồng thúc, cùng ta về đây, còn có một vị khách, nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, Nhã Sóc Lam.”

Sau khi nói xong hắn nói với Nhã Sóc Lam: “Nhã nhi, đây là tổng quản Tần phủ, ngươi gọi hắn Hồng thúc là được, sau đó có cái gì cần cứ nói với Hồng thúc.”

Ăn nói xong chuyện Nhã Sóc Lam, Tần Vô Song nhìn Nguyệt Mạc, hơi nhíu mày: “Về phần hắn, tùy tiện an bài là được, có chỗ nào cần hỗ trợ, tùy tiện sai sử hắn.”

Nói xong Tần Vô Song cáo biệt Nhã Sóc Lam, khẩn cấp chạy về ‘Phù Phong các’ của hắn.

Lão tổng quản Tần phủ nhìn bóng lưng hắn, hơi thở dài một tiếng: “Nhị công tử.”

Tần Vô Song dừng cước bộ, quay đầu lại: “Ân? ? ? Hồng thúc còn có việc sao? ? ?”

Lão tổng quản do dự một chút: “Nhị công tử là muốn đi tìm nhị phu nhân sao? ? ?”

Tần Vô Song hơi chột dạ, vừa rồi lão tổng quản bảo hắn đi gặp đa nương, hắn từ chối, hiện tại lại vội vã đi xem Vân Khuynh. . .

Hồng thúc có thể nào nghĩ hắn bất hiếu không? ? ?

Thế nhưng, hắn thực sự rất nhớ Vân Khuynh, hắn hận không thể lập tức đem Vân Khuynh ôm vào trong lòng.

Tần Vô Song nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nói với lão tổng quản Tần gia: “Đúng vậy! ! ! Ta muốn gặp Khuynh nhi.”

Sắc mặt lão tổng quản Tần phủ hơi đổi, cực kỳ chần chờ nói: “Nhị phu nhân hiện không ở ‘Phù phong các’ của ngươi, mà là ở. . . Trong ‘Vô’ viện, Hồng thúc hiện tại mang ngươi qua đó.”

Lúc này, Tần Vô Phong đang tâm thần không yên ngồi ở gian phòng của hắn trong ‘Vô’ viện, hắn nhìn Vân Khuynh ở trên giường mà có chút ngẩn người.

Hắn vẫn luôn ở bên Vân Khuynh, tự mình chiếu cố y, có thể tùy thời nắm giữ tình huống của Vân Khuynh, thế nhưng, đệ đệ hắn, Tần Vô Song đã trở về.

Lúc nhận được lam ngân hoa từ trong tay Long Ảnh, Tần Vô Phong đã bắt đầu sa vào, nôn nóng không thua chút nào Tần Vô Song đang ở nơi xa.

Hắn vừa hi vọng đệ đệ ở ngoài có thể an toàn trở về sớm một chút, vừa hi vọng Tần Vô Song đừng về sớm như vậy, cướp đoạt quyền lợi chiếu cố Vân nhi của hắn.

Vào lúc Tần Vô Phong đờ ra, Vân Khuynh sắc mặt tái nhợt nằm ở trên giường.

Từ mấy ngày trước, Vân Khuynh bắt đầu nôn nghén, hơi một tí là nôn, bình thường nữ nhân mang thai nôn nghén là ở ba tháng đầu, Vân Khuynh hiện tại mang thai vượt quá ba tháng mới bắt đầu nôn nghén, hơn nữa nôn so với dựng phụ còn kinh khủng hơn.

Từ mấy ngày đầu năm mới, Liên Duyệt và Tần Du Hàn đều ở Tần gia chú ý coi sóc bọn họ.

Đặc biệt Liên Duyệt, bình thường sẽ đến chỗ bọn họ, Liên Duyệt vốn kiên trì để Vân Khuynh làm vận động vừa phải, nhưng từ mấy hôm trước Vân Khuynh bắt đầu nôn nghén, Liên Duyệt không còn để y đi đi lại lại nữa.

Bởi vì Vân Khuynh nôn nghén, thật sự là dọa người, y nôn liên tục, giống như là muốn đem toàn bộ tim phổi đều nôn ra ngoài.

Hiện tại Vân Khuynh vừa nôn xong nằm ở trên giường sắc mặt tái nhợt có chút tiều tụy, nhưng đáy mắt lại lóe ra tia sáng nóng cháy.

Tần Vô Song trở về, Vô Song đã về nhà.

Nghĩ tới Vô Song trở về, tâm Vân Khuynh, kích động giống như là muốn nổ tung.

Y cuối cùng gian nan bình phục cảm giác buồn nôn trong ngực, quay đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ tái nhợt mang theo thấp thỏm bất an nhìn Tần Vô Phong: “Đại ca.”

Một tiếng gọi nhẹ nhàng của y, lập tức đánh thức Tần Vô Phong đang đờ ra.

Tần Vô Phong bước nhanh đi tới bên giường. Nói: “Vân nhi, làm sao vậy? ? ?”

Hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt lo lắng: “Có phải lại muốn nôn không? ? ? Ngươi chờ một chút, ta đi. . .”

“Không.”

Vân Khuynh lắc đầu, trên khuôn mặt tái nhợt chậm rãi hiện lên một tia đỏ ửng: “Ta. . .”

Bàn tay dưới chăn bông của y, xoa bụng đã nhanh chóng to lên của mình, nói tiếp: “Ta hiện tại nhìn qua, có phải rất chật vật rất tiều tụy hay không? ? ?”

Y có chút thấp thỏm nghĩ, Tần Vô Song thấy y tái nhợt suy nhược như vậy có thể thất vọng hay không.

Tần Vô Phong giật mình, ở sâu trong đáy mắt xuất hiện đau đớn khắc cốt ghi xương, lông mi dày đặc của hắn run rẩy, giấu đi nỗi buồn nơi đáy mắt, miễn cưỡng cười nói: “Sao có thể, Vân nhi mặc kệ lúc nào, nhìn qua đều khiến kẻ khác kinh diễm.

Tuy rằng Vân nhi là nam tử.”

Vân Khuynh lúc này, con mắt rất sáng sủa, lông mi mảnh khảnh bởi vì vui vẻ mà cong lên độ cung xinh đẹp, bên môi mang theo dáng cười bao hàm hạnh phúc.

Căn bản là nhìn không ra chật vật, tiều tụy, mà là hạnh phúc khiến người ta đố kỵ.

Cho dù Tần Vô Phong nói như vậy, Vân Khuynh vẫn bất an như trước, y không quan tâm tướng mạo, không quan tâm người khác ca ngợi, thế nhưng, y lại muốn Tần Vô Song thấy y là một người tương đối tốt đẹp.

Hơn nữa, ca ngợi trong khắp thiên hạ, ở trong mắt y, đều không bằng một chữ đẹp Tần Vô Song nói.

Vân Khuynh như vậy, khiến Tần Vô Phong mày kiếm càng nhăn càng chặt.

Vân Khuynh, thực sự, rất quan tâm, rất yêu Tần Vô Song. . .

Mà hắn. . .

Cho dù Vân Khuynh có thiện cảm với hắn, thậm chí là thương hắn, thế nhưng, so với Tần Vô Song, hắn liền có vẻ phi thường bé nhỏ không đáng kể.

Tần Vô Phong càng nghĩ, đáy lòng càng đau nhức.

Thế nhưng, trên nét mặt, hắn vẫn phải cười, nỗ lực cười, miễn cưỡng cười.

Kỳ thực, sự thực cũng không bi quan như Tần Vô Phong nghĩ.

Thời gian Vân Khuynh đơn độc ở cùng hắn, thậm chí so với thời gian đơn độc ở bên Tần Vô Song còn dài hơn, chỉ là, khoảng cách hiện tại của bọn họ quá gần, quá mức quen thuộc, cho nên lúc này hắn bị Vân Khuynh đơn giản bỏ qua.

Tần Vô Song còn lại là mấy tháng không gặp, Vân Khuynh nhớ thương vạn phần, sau khi biết Tần Vô Song trở về, Vân Khuynh liền cả đầu óc đều là Tần Vô Song, toàn tâm toàn ý vòng quanh Tần Vô Song, chuyện gì cũng không thể tự hỏi.

Ngay khi hai người lần thứ hai rơi vào trầm mặc, lão tổng quản Tần phủ rốt cục mang theo Tần Vô Song đi tới trước cửa.

Tần phủ lão tổng quản nói với Tần Vô Song: “Nhị công tử, tới rồi, chính là ở đây.”

Nói xong hắn bắt đầu gõ cửa, Vân Khuynh và Tần Vô Phong ở trong còn chưa kịp lên tiếng trả lời, Tần Vô Song cũng đã đẩy cửa đi vào.

“Khuynh nhi! ! !”

Không thể khắc chế tình ý tưởng niệm của mình, Tần Vô Song vừa đẩy cửa ra liền mở miệng gọi tên người hắn yêu nhất.

Vân Khuynh nằm ở trên giường vừa nghe thấy thanh âm vừa quen thuộc vừa xa lạ, phảng phất giống như mấy đời, lập tức giãy dụa muốn đứng dậy: “Vô Song. . .”

Bụng của y lúc này đã rất lớn, cho nên muốn ngồi dậy cũng có chút bất tiện, thấy y muốn đứng lên, Tần Vô Phong liền lập tức vươn tay, nửa ôm thân thể Vân Khuynh giúp y ngồi dậy.

Tần Vô Song sải bước bước vào bên trong, nhìn thấy, chính là Vân Khuynh vẻ mặt đỏ ửng ( do mệt ) tựa ở trước ngực Tần Vô Phong.

Cước bộ của hắn dừng một chút, trong nháy mắt vô số ý niệm hiện lên trong đầu, trong lúc nhất thời đứng tại chỗ, không bước tiếp đến.

Tần Vô Phong trông thấy vẻ mặt không thể tin tưởng, nghi hoặc nghiêm trọng của Tần Vô Song, buông xuống mặt mày, hơi thở dài một tiếng.

Bởi động tác của Tần Vô Phong, đã làm vô số lần, cho nên Vân Khuynh cũng không nghĩ có cái gì không thích hợp, y chỉ là vui mừng nhìn Tần Vô Song: “Vô Song Vô Song, ngươi rốt cục đã trở về.”

Tần Vô Song dường như mới lấy lại tinh thần, bước về phía trước, khóe miệng miễn cưỡng cong ra độ cung, ôn nhu cười nói với Vân Khuynh: “Đúng, ta đã trở về.”

Sau khi nói xong đường nhìn của hắn dời về phía Tần Vô Phong: “Đại ca, mấy ngày nay, khổ cực ngươi.”

Tần Vô Phong lập tức đem đệm mềm lót ở sau lưng Vân Khuynh, buông bàn tay đỡ vai Vân Khuynh, nói: “Không sao, đây là ta nên làm.”

Nói xong hắn đứng lên, lui về phía sau vài bước.

Hắn biết, Tần Vô Song trở về, ở chỗ Vân Khuynh, hắn phải lùi về thứ hai. Khoảng cách gần Vân Khuynh nhất, không bao giờ thuộc về hắn nữa.

Hắn vừa đứng dậy, Tần Vô Song liền thế chỗ lúc trước của hắn, tỉ mỉ chăm chú nhìn Vân Khuynh, dường như đã quên Tần Vô Phong tồn tại, cũng dường như quên một màn vừa rồi.

Hắn vươn hai tay nâng lên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, một đôi mắt tối tăm, thẳng tắp nhìn vào đôi mắt đồng dạng ẩn chứa nồng đậm kinh hỉ và tưởng niệm của Vân Khuynh.

Nhìn vào dung mạo tuyệt mỹ đã thật lâu không thấy, dung mạo hắn tâm tâm niệm niệm, chưa từng quên dù chỉ một khắc, Tần Vô Song cảm thấy nhân sinh của hắn, chỉ cần có người này làm bạn, liền viên mãn.

Đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi lướt qua lông mi dày dài đen kịt của người nọ, lướt qua đôi mắt đẹp hơi nổi lên hơi nước, lại lướt qua cánh mũi hơi nhúc nhích hít thở, cuối cùng rơi xuống đôi môi đỏ thắm nhẹ nhàng mở ra lại không biết muốn nói cái gì, hắn liền khắc chế không được, hướng về đôi môi anh đào kia, thật sâu hôn xuống.

Hai cánh môi mỏng, vừa gặp phải môi anh đào mềm mại, tâm Tần Vô Song liền mềm nhũn hóa thành một mảnh, hắn dường như là ở trong sa mạc khát nước quá lâu, đột nhiên gặp phải quỳnh tương ngọc dịch ngọt ngào, kịch liệt nạy mở đôi môi Vân Khuynh, đi sâu vào trong, chăm chú quấn mút.

Lúc này trong mắt hai người bọn họ, đều chỉ có lẫn nhau, từ lâu đã quên Tần Vô Phong tồn tại.

Tần Vô Phong đứng ở một bên, nhìn cử động say sưa của họ, nắm chặt nắm tay, đầu ngón tay thon dài lập tức rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

Hắn chậm rãi, từng bước lui về phía sau, cuối cùng xoay người rời đi.

Vào một khắc hắn khép lại cửa phòng cho Tần Vô Song và Vân Khuynh, tâm của hắn, ẩn ẩn đau nhức, thở dài thật sâu.

Trong phòng ngoài phòng, chỉ là khoảng cách vài mét, lại có hai loại tình hình hoàn toàn khác biệt, trong phòng tình ý nồng đậm, ngoài phòng đơn độc cô lãnh.

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. hahongnguyet says:

    aaaaaaa!!!!!!!! Anh Phongggg…. số anh khổ quá…hix hix *trấm nước mắt*

  2. cocacola0106 says:

    a Phong tội nghiệp, cái số làm thiếp nó vậy

Để lại bình luận

%d bloggers like this: