khuynh tẫn triền miên – chương 175+176

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 175: ôn nhu gặp lại.

 

Vân Khuynh và Tần Vô Song hai người, tự nhiên là không phát hiện Tần Vô Phong rời đi.

Sau một nụ hôn kịch liệt triền miên, hai người rốt cục tách ra.

Tần Vô Song ôm Vân Khuynh vào lòng: “Khuynh nhi, ta rất nhớ ngươi, mỗi ngày mỗi đêm, mỗi phút mỗi giây.”

Vân Khuynh vươn tay ôm thắt lưng hắn đem khuôn mặt chôn vào trong áo Tần Vô Song cọ cọ, lời Tần Vô Song nói, chính là lời y muốn nói.

“Ta cũng vậy. . .”

Tay Tần Vô Song càng nắm càng chặt: “Sau đó, chúng ta không bao giờ phải xa nhau lâu như vậy nữa. Lúc này hôn ngươi, ta mới biết được, trí nhớ lặp lại kém cõi nhất.”

Sắc mặt Vân Khuynh đỏ hồng, gật đầu: “Ân.”

Lúc này im lặng thắng âm thanh.

Hai người lẳng lặng ôm một hồi, chờ đến lúc tình tự hai bên đều thoáng bình phục, Tần Vô Song mới chậm rãi đẩy Vân Khuynh dời khỏi vòng tay hắn: “Trong khoảng thời gian ta rời nhà, Khuynh nhi sống thế nào? ? ?

Nhi tử của ta có nghe lời ngươi, bắt nạt ngươi không? ? ?”

Nói đến hài tử, Vân Khuynh lập tức vui vẻ: “Không có, hài tử ôn nhu giống đa đa hắn, chưa từng nghịch ngợm.”

Tần Vô Song nghe, chân mày khóe mắt cũng khắc chế không được toát ra ý cười tràn đầy: “Đó là đương nhiên, cũng không nhìn là nhi tử của ai.”

Nói xong, tay hắn chậm rãi xoa lên bụng Vân Khuynh, vì độ cao nổi lên mà cảm thấy giật mình và thần kỳ.

Hắn hiếu kỳ cúi đầu nói với Vân Khuynh: “Ta có thể nghe động tĩnh bên trong một chút, trò chuyện với nhi tử của ta không? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu: “Đương nhiên là được, nhưng mà, Vô Song, sao ngươi biết là nhi tử, mà không phải nữ nhi? ? ?”

Tần Vô Song giật mình, nói: “Chúng ta Tần gia đều là nam hài. . . Cho nên, trong tiềm thức của ta liền cho rằng hài tử trong bụng Khuynh nhi, cũng là nam hài.

Thế nhưng nữ hài càng tốt, ha hả, vậy nó chính là nữ hài duy nhất trong vòng ba đời Tần gia chúng ta.”

Nói xong hắn từ trên giường đứng dậy, ngồi xổm trên mặt đất, xốc lên chăn bông trên người Vân Khuynh, đem tai mình chăm chú dán lên bụng Vân Khuynh.

Hắn một bên nghe động tĩnh bên trong, một bên vươn tay nhẹ nhàng vỗ về: “Nữ nhi ngoan, đa đa đã trở về, ngươi phải ngoan ngoãn, mau mau lớn nhanh đi ra, đến lúc đó đa đa đem ngươi đi ăn mứt quả, véo mặt người, chơi trống bỏi. . .”

Vân Khuynh lắc đầu: “Ngươi hiện tại nói như thế làm gì, nàng lại nghe không hiểu.”

Tần Vô Song nhíu mày, khóe miệng mang theo dáng cười thế nào cũng xóa không được: “Ta đây là đang bồi dưỡng cảm tình trước thời hạn với nữ nhi của ta, để nàng sau đó ngoan ngoãn, đừng cùng ta đoạt mẫu thân của nàng. . .”

Lời này vừa nói xong, hai người ớ ra.

Này. . .

Hài tử sau này, phải gọi Vân Khuynh là gì đây? ? ?

Chẳng lẽ cũng giống hài tử bình thường gọi mẫu thân sao? ? ?

Cho dù Vân Khuynh đồng ý, Tần Vô Song cũng cảm thấy không được tự nhiên.

Hai người đối diện nửa ngày, Vân Khuynh đánh vỡ trầm mặc đầu tiên: “Sau đó hài tử gọi ngươi đa đa, gọi ta ba ba.”

“Bạt bạt? ? ?”

Tần Vô Song nghi hoặc nhìn Vân Khuynh: “Đây là xưng hô kỳ quái gì vậy? ? ?”

Vân Khuynh nhẹ nhàng cười cười: “Nói chung là cũng giống như gọi đa đa.”

Vân Khuynh nói xong thở dài một tiếng, phỏng chừng tỷ tỷ của y – nương của Tần Vô Song, Liên Duyệt nghe đến xưng hô như thế cũng sẽ hai tay tán thành.

Đây, coi như là kỷ niệm đối với đời trước đi! ! !

Nhớ tới Liên Duyệt, Vân Khuynh cúi đầu, nhìn Tần Vô Song vẫn dán lên bụng mình: “Vô Song, lúc ngươi trở về có gặp qua đa và nương bọn họ hay không? ? ?”

“Còn chưa. . . Ta tất cả đầu óc đều là nhớ Khuynh nhi, gặp đa nương cũng sẽ thất lễ, cho nên, ta quyết định đến chỗ ngươi trước, đúng rồi. . .

Long Liễm nói nương rất thích ngươi, đối với ngươi rất tốt? ? ?”

Liên Duyệt đối với Vân Khuynh, đích thật là rất tốt rất tốt, Vân Khuynh cười càng thêm thoải mái: “Đúng vậy, trong khoảng thời gian ngươi đi, biểu ca, đại ca, và nương đều đối với ta rất tốt.”

Tần Vô Song lại bắt đầu mặt tươi như hoa: “Đương nhiên, Khuynh nhi của ta đáng yêu như vậy, ai không thích Khuynh nhi, không tốt với Khuynh nhi mới kêu kỳ quái! ! !”

Vân Khuynh hoài nghi nhìn Tần Vô Song: “Vì sao Vô Song hiện tại dỗ ngon dỗ ngọt càng nói càng thuận miệng? ? ? Lẽ nào Vô Song có âm mưu gì đó? ? ?”

Vân Khuynh khó hiểu, Tần Vô Song sao lại mở miệng khích lệ thân mật như vậy? ? ?

Tần Vô Song thanh thanh cổ họng: “Khụ khụ khụ, nào có âm mưu gì đâu, chỉ là, lần này, ta quay về Tần gia, còn có một cô nương đi theo. . .”

Nghe vậy tâm Vân Khuynh bỗng nhiên rụt lại, Liên Phù đối với Tần Vô Song tình sâu chân thành nổi lên trong óc y, sắc mặt y xoát một chút trắng.

Tần Vô Song rốt cục bồi dưỡng cảm tình xong với nữ nhi của hắn, ngẩng đầu, rời khỏi bụng của Vân Khuynh, đem chăn một lần nữa đắp lên người Vân Khuynh, lắc đầu thở dài: “Xem đi xem đi, ta chỉ biết ngươi sẽ suy nghĩ nhiều, cho nên liền sớm nói cho ngươi, miễn cho ngươi hiểu lầm.”

Vân Khuynh giật mình, mở to hai mắt: “Cô nương kia là ai? ? ?”

Tần Vô Song một lần nữa ôm y vào lòng: “Nữ hài kia kêu Nhã Sóc Lam, là nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, nàng và ta không có nửa điểm quan hệ không thuần khiết, nàng là vì truy về phu quân của nàng mới theo ta đi đến Tần gia.”

Vân Khuynh có chút hiếu kỳ: “Phu quân của nàng là ai? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Song âm trầm: “Là một tên giang hồ rác rưởi đáng ghê tởm, hôm nay làm hạ nhân của Tần gia chúng ta, đang ở trong thay đổi triệt để.”

“Nga.”

Vân Khuynh gật đầu, trừng mắt Tần Vô Song: “Một cô nương đã thành thân mà thôi, ngươi sợ ta suy nghĩ nhiều cái gì? ? ?”

Y có hẹp hòi như vậy sao? ? ?

Tần Vô Song lặng lẽ không nói gì, vừa rồi hắn nói lần này trở về có một cô nương đồng hành với hắn, không biết là khuôn mặt nhỏ nhắn của ai lập tức liền trắng.

Lại dựa gần nửa ngày, Vân Khuynh đẩy ra Tần Vô Song: “Không được, ngươi đã trở về, sao có thể không gặp đa nương, ngươi chờ ta một chút, ta muốn đứng lên, chúng ta hai người cùng đi bái phỏng đa nương.”

Tần Vô Song mỉm cười: “Được.”

Sau đó hắn bắt đầu giúp Vân Khuynh mặc quần áo, ai biết mặc hơn nửa, Vân Khuynh đột nhiên sắc mặt đại biến, lấy tay che miệng, nhẹ nôn một tiếng liền không thể khống chế cảm giác buồn nôn nảy lên trong ngực.

Y lập tức đẩy ra Tần Vô Song, tiếc rằng bọn họ hai người dựa quá gần, Tần Vô Song không hiểu chuyện gì, Vân Khuynh cũng không đẩy hắn nữa, vì vậy, trong lúc Vân Khuynh ảo não và Tần Vô Song ngạc nhiên, Vân Khuynh bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

Hơn nữa, phần lớn đều nôn lên người Tần Vô Song.

Tần Vô Song nhìn quần áo mình, ngẩn ngơ trong chốc lát, sau đó lập tức lấy lại tinh thần vỗ lưng Vân Khuynh: “Khuynh nhi? ? ? Ngươi sao vậy, có thấy dễ chịu chút nào không?”

Vân Khuynh bị vị chua trong miệng còn lại khiến cho buồn nôn thêm, y xin lỗi nhìn quần áo Tần Vô Song, đẩy đẩy hắn, lại chỉ chỉ ấm trà trên bàn gỗ, muốn súc miệng.

Thế nhưng Tần Vô Song lại bị y nôn mửa dọa đến mất bình tĩnh.

“Ô. . . Ọc. . . Trà. . .”

Vân Khuynh ghé vào đầu giường liên tục nôn mửa, lần này Tần Vô Song cũng coi như hiểu ý y, lập tức bưng trà tới luống cuống tay chân giúp y súc miệng.

Nôn nửa ngày, đến lúc trong bụng Vân Khuynh không còn gì để nôn nữa, Vân Khuynh mới suy yếu vạn phần ngừng nôn.

“Tìm Long Liễm. . . Hỗ trợ thu dọn ở đây một chút.”

Đối với tình huống đột phát như vậy, Vân Khuynh tương đương quen thuộc, y từng vô số lần nôn lên người Tần Vô Phong, mỗi lần đều là Long Liễm hỗ trợ thu dọn tàn cục.

Tần Vô Song gật đầu, lại cực kỳ lo lắng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch thành một mảnh, cùng với hơi thở mong manh của Vân Khuynh: “Khuynh nhi. . . Ngươi. . . Ngươi có ổn không? ? ?”

Bất chấp bẩn thỉu trên người, hắn lo lắng hỏi: “Vừa rồi ngươi bị sao vậy? ? ?”

Vân Khuynh cười khổ một chút: “Không có việc gì, chỉ là nôn nghén mà thôi, là phản ứng bình thường, mỗi người mang thai, đều phải trải qua.”

Tần Vô Song nghe vậy, gắt gao nhăn chặt lông mày: “Thế nhưng. . . Ngươi nhìn qua rất suy yếu, sau khi ta đi, Khuynh nhi vẫn đều là thế này sao?

Thực sự là khổ cho Khuynh nhi. . .”

Vân Khuynh lắc đầu: “Không có, nào có kinh khủng như vậy. . . Đây là một đoạn thời gian trước vừa mới bắt đầu.”

Đôi mắt Vân Khuynh rơi xuống quần áo của Tần Vô Song, thật sâu xin lỗi nói: “Vô Song mau thay quần áo đi, một hồi, ngươi còn phải đi gặp đa nương.”

Tần Vô Song gật đầu, hỏi Vân Khuynh: “Nơi này có quần áo không? ? ?”

Vân Khuynh nhìn về phía tủ quần áo, có chút chần chờ nói: “Có. . . Của ta, và đại ca.”

Biểu tình Tần Vô Song cứng lại, thế nhưng hắn vẫn như cũ không nói cái gì, trực tiếp thay quần áo, mà Vân Khuynh có chút khó chịu cũng không chú ý tới động tác nhỏ này của Tần Vô Song.

Tần Vô Phong bước ra cửa liền không có mục đích bước đi, không đến bao lâu liền đụng phải Liên Duyệt.

“Nương.”

“Tiểu Phong?”

Nhìn hình dạng Tần Vô Phong có chút thất hồn lạc phách, Liên Duyệt không khó đoán ra là vì sao: “Tiểu Song đã trở về? ? ? Đang ở chỗ tiểu Khuynh? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu.

Liên Duyệt vỗ vỗ vai Tần Vô Phong: “Không sao, dũng cảm đối mặt đi, đa ngươi và nương đều chi trì ngươi, lúc đầu có thể sẽ thống khổ, nhưng Vô Song là một hài tử thiện lương, ngươi nhất định sẽ khổ tận cam lai.”

Tần Vô Phong cười khổ: “Khổ tận cam lai. . . Có Vô Song, đáy mắt Vân nhi, căn bản là không có ta. . .

Hơn nữa, Vô Song trở về, ta liền không có lý do ở lại bên người Vân nhi.”

Liên Duyệt mắt trắng dã: “Sao ta lại sinh ra nhi tử ngốc như ngươi chứ.

Tiểu Song hắn vừa trở về, chiếu cố tiểu Khuynh đang mang thai hắn không thạo, rất khó chiếu cố toàn diện, cho nên, ngươi còn phải đi giáo dục tiểu Song làm thế nào chăm sóc tiểu Khuynh, thuận tiện, vào lúc thích hợp, ngươi nói rõ cho tiểu Song, xem thái độ của hắn thế nào.”

 

 

Chương 176: Vô Song bất an.

 

Vân Khuynh luôn cảm thấy ngày hôm nay có chút kỳ quái, nhưng y lại nghĩ không ra kỳ quái ở đâu.

Thẳng đến buổi trưa ăn xong bữa trưa, y mới rốt cục biết quái ở chỗ nào. . .

Hình như từ lúc Tần Vô Song về đến nhà, y liền không thấy Tần Vô Phong nữa.

Vân Khuynh nghĩ dần dần nhíu lại mày mảnh, Tần Vô Phong sao lại không thấy đâu? ? ?

Trước khi Tần Vô Song về đến nhà, Tần Vô Phong trên cơ bản đem toàn bộ mọi chuyện đẩy đi, chuyên tâm chăm sóc y, vòng quanh bên người y, hôm nay đột nhiên không thấy, khó trách Vân Khuynh nghĩ kỳ quái.

Y chớp chớp mắt nhìn Tần Vô Song ở phía trước, tâm tư cũng chậm rãi từ kinh hỉ Tần Vô Song trở về, dần dần tỉnh lại.

Từ lúc nhận được tin tức Tần Vô Song về nhà, y liền không nghĩ tới cái khác.

Tỷ như, nghĩ đến sau khi Tần Vô Song trở về, Tần Vô Phong không bao giờ có thể chăm sóc y nữa.

Y cũng khó có thể giống như trước đây, mỗi ngày nhìn thấy Tần Vô Phong, hưởng thụ Tần Vô Phong quan tâm bất cứ lúc nào. . .

Y tưởng rằng. . .

Y tưởng rằng. . .

Sắc mặt Vân Khuynh trắng không còn chút máu, lẽ nào, dưới đáy lòng, y còn có thể ngây thơ cho rằng, bất cứ lúc nào, Tần Vô Phong vẫn có thể giống như trước đây chăm sóc y, ở bên y sao? ? ?

Cho dù có Tần Vô Song ở đây? ? ?

Sao có thể như vậy! ! !

Lúc trước, Tần Vô Phong chăm sóc y chỉ là vì hài tử trong bụng y, cùng với Tần Vô Song giao phó mà thôi.

Hiện tại Tần Vô Song trở về, hắn tự nhiên sẽ không ở bên y nữa.

Thế nhưng. . .

Thế nhưng, giữa bọn họ, còn có thể trở lại như trước sao, trở lại lúc trước khi Tần Vô Song rời đi? ? ?

Trải qua đêm giao thừa kia, cái đêm lộn xộn kia, quan hệ giữa bọn họ, từ lâu đã không thể trở về đại bá và đệ muội vốn có. . .

Mặt khác. . .

Vân Khuynh bưng trán thở dài, sự kiện kia, có nên nói cho Tần Vô Song? ? ?

Không nói, ngày sau Tần Vô Song biết, cho rằng y tận lực giấu diếm, sẽ càng thêm tức giận.

Nói, sự kiện kia đối với Tần Vô Song chẳng khác nào một loại phản bội hai tầng, y không dám tưởng tượng Tần Vô Song sau khi biết sẽ đối xử với y như thế nào, cũng không biết sau đó giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong hai huynh đệ, sẽ ra sao. . .

Đau đầu. . .

Vân Khuynh vốn đã thất kinh, dưới sự tự nhiên mấy ngày nay của Tần Vô Phong, cùng với Liên Duyệt dung túng Tần Vô Phong và y vô cùng thân thiết, đã chậm rãi nhạt đi, hơn nữa đã qua một đoạn thời gian, y đã có thể bình tĩnh đối mặt với chuyện này.

Chỉ là, cho dù bình tĩnh lại, y như trước vẫn nghĩ không ra biện pháp giải quyết.

Tần Vô Phong rất tốt với y, Tần Vô Song cũng rất tốt với y, Liên Duyệt không chỉ là tỷ tỷ của y, lại còn tốt với y tốt hơn cả kiếp trước.

Y sao có thể để một người nho nhỏ như mình, quấy rối hạnh phúc gia đình hài hòa này? ?

Chỉ cần Tần Vô Phong không nói, y liền tuyệt không nói cho Tần Vô Song, cứ vậy sinh hạ hài tử.

Sau khi sinh hạ hài tử, y liền lưu lại hài tử, biến mất khỏi Tần gia, triệt để biến mất.

Y yêu Tần Vô Song, cho nên y không nỡ làm khó Tần Vô Song.

Ngoại trừ không nỡ làm khó Tần Vô Song, y còn không nỡ làm khó Tần Vô Phong, càng không nỡ làm khó Liên Duyệt và hài tử ngày sau sẽ hiểu chuyện.

Cho nên, y muốn bảo vệ hạnh phúc của bọn họ, không cho phép bất cứ kẻ nào phá hư loại hạnh phúc này. . .

Cho dù là chính y.

Vân Khuynh hơi nheo lại đôi mắt thâm thúy, bàn tay xoa lên bụng.

Kiếp này đi tới Tần gia, có hài tử trong bụng, gặp được Tần Vô Song Tần Vô Phong, biết trên thế giới này có người thật tình yêu y, y liền cảm thấy thỏa mãn.

Y đã rất hạnh phúc.

Chỉ là hạnh phúc này quá ngắn.

Dựa lên đệm mềm Tần Vô Song đặt trên ghế quý phi, Vân Khuynh nhắm mắt lại, vỗ về hài tử chưa xuất thế của y, dưới đáy lòng, hạ quyết tâm cuối cùng.

Chờ sau khi sinh hạ hài tử, y nhất định phải rời đi.

Vô luận như thế nào cũng phải rời đi, cho dù Tần Vô Song không ngại, cho dù phải bỏ lại người y yêu cùng với hài tử của y.

Vân Khuynh nghĩ, đáy lòng thăng lên một loại cảm giác bi thương và đau đớn, chỉ là nghĩ đến thời khắc rời đi kia, y liền nghĩ dứt bỏ không nổi, trong lòng cũng tràn ngập vô số lưu luyến.

Những ngày này, trước khi sinh hạ hài tử, y nhất định phải sống tốt, hưởng thụ hạnh phúc hiếm có giống như thời gian đảo ngược này.

“Khuynh nhi.”

Tần Vô Song chẳng biết từ lúc nào ngồi xuống bên người y, vẻ mặt lo lắng nhìn y: “Hài tử đang nghịch ngợm sao, hay là thời tiết quá lạnh? ? ? Ngươi nhìn qua rất khó chịu? ? ?”

Vân Khuynh chậm rãi mở mắt, trong mắt tràn đầy dung nhan của Tần Vô Song, y nhếch lên khóe môi, cong lên độ cung vui sướng: “Không đâu. . .

Ta chỉ là đang tỉ mỉ cảm thụ hài tử lớn lên mà thôi.”

Tần Vô Song nhíu mày, đem bàn tay thon dài của mình tiến vào phía dưới áo lông chồn tuyết trắng, bàn tay có chút lạnh lẽo đặt lên tay Vân Khuynh, cùng y mười ngón nắm chặt, cùng nhau nhẹ nhàng đặt ở trên bụng y, cảm thụ gân mạch nơi đó hơi nhảy lên, đáy lòng bọn họ tràn đầy cảm động.

Đầu Vân Khuynh giật giật, dựa vào trên vai Tần Vô Song, hai người chăm chú dựa sát vào nhau, lặng im cảm thụ nhất khắc yên lặng ấm áp này.

Sau khi rời đi Vân Khuynh, Tần Vô Song lúc nào cũng chờ đợi giờ khắc này đến, hôm nay, rốt cục được như nguyện.

Hai người lẳng lặng dựa sát vào nhau, vào lúc bọn họ dần như ngủ trong sự trầm mặc này, có người đến gõ cửa.

Tần Vô Song chớp mắt mở ra hai mắt nói: “Tiến đến.”

Tần Vô Song vừa về nhà, đến nay cũng chưa về gian phòng của bọn họ, lúc hắn rời đi, Vân Khuynh là ở trong phòng Tần Vô Phong.

“Ngô. . .”

Vân Khuynh có chút mệt mỏi rã rời nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, mở mắt, cùng Tần Vô Song nhìn về phía bên ngoài.

Người đến là Tần Vô Phong.

Vừa nhìn thấy Tần Vô Phong, Vân Khuynh mệt mỏi lập tức bay sạch, bắt đầu tỉnh táo lại.

Lần thứ hai trông thấy khuôn mặt tuấn tú khôi phục lạnh lùng ít có biểu tình của Tần Vô Phong, Vân Khuynh nhẹ nhàng cúi đầu, cùng Tần Vô Song gọi một tiếng đại ca.

Tần Vô Song điều chỉnh tư thế, đem Vân Khuynh nửa ôm vào ngực, tư thái nhàn tản.

Tâm Tần Vô Phong hơi tắc nghẽn, vì hình ảnh trước mắt khiến đáy lòng hắn ẩn ẩn đau nhức.

Hắn miễn cưỡng gật đầu nói: “Ân, ta tới đây, là muốn nhìn tình huống Vân nhi một cái.”

Nói đến đây, Tần Vô Phong liền coi như có thể bỏ qua Tần Vô Song và Vân Khuynh thân mật, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm vào đôi mắt Vân Khuynh cũng đang nhìn hắn.

Đáy mắt chậm rãi hiện ra một tia ôn nhu ấm áp: “Vân nhi ngươi lại nghén sao, ngày hôm nay cơm ăn được không. . . Ngươi xuống giường lúc nào, có muốn nghỉ ngơi một hồi nữa không? ? ?”

Vân Khuynh hơi cong môi, Tần Vô Phong như vậy thật là đủ lải nhải.

Thế nhưng, y thích Tần Vô Phong như vậy, không giống xa cách lúc mới quen, không giống Tần Vô Song bọn họ nói Tần Vô Phong không biết cười kia.

Tần Vô Phong cười. . . Có lẽ chỉ để một mình y xem.

Y gật đầu, mỉm cười nhất nhất trả lời từng vấn đề của Tần Vô Phong: “Có nghén, còn nôn ra một thân của Vô Song, ân, ăn cơm cũng được, buổi sáng ta xuống giường cùng Vô Song đi gặp đa nương, hiện tại cũng đã nghỉ ngơi, không cần tiếp tục quay về giường.”

Tần Vô Phong gạt gạt, nhìn về phía Tần Vô Song: “Thật sự là quá tốt, chúng ta huynh đệ hai người, cuối cùng cũng đồng cam cộng khổ một hồi.

Ta bị Vân nhi nôn vô số lần, hiện tại Vô Song cũng bị, lòng ta cuối cùng cũng cân đối.”

“Không phải là hai bộ quần áo sao. . .”

Vân Khuynh lầm bầm.

Tần Vô Song lẳng lặng, lẳng lặng, dùng đôi mắt tối tăm thâm thúy đến nhìn không thấu chăm chú nhìn vào Vân Khuynh và Tần Vô Phong.

Đáy lòng hắn lúc này bất an thấp thỏm, không những không giảm thiểu bởi vì trở lại bên người Vân Khuynh, trái lại là càng lúc càng nghiêm trọng.

Lúc hắn về nhà, Hồng thúc đón hắn thì ấp úng và chần chờ. . .

Lúc hắn vừa trở về nhìn thấy Vân Khuynh, Vân Khuynh và Tần Vô Phong thân mật. . .

Lúc hắn đi bái phỏng đa nương, nương hắn tán dương và thừa nhận Tần Vô Phong chiếu cố Vân Khuynh. . .

Cùng với, hiện tại, Tần Vô Phong và Vân Khuynh rất quen thuộc và tự nhiên, đều là ngọn nguồn khiến hắn bất an.

Vô luận đại ca hắn, có khắc chế đến mức nào, hắn cũng nhìn ra nhu tình trong mắt Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh.

Vô luận Vân Khuynh che giấu thế nào, hắn cũng phát hiện bầu không khí quỷ dị giữa y và Tần Vô Phong.

Hai người này, một là ‘Thê tử’ hắn yêu nhất, một là đại ca hắn kính trọng nhất, bọn họ, rốt cuộc giấu hắn chuyện gì? ? ?

“Được rồi, biểu ca rời đi từ lúc nào, hắn lúc nào thì về? ? ?”

Thấy Vân Khuynh và Tần Vô Phong cười cười nói nói, Tần Vô Song cảm thấy chói mắt không gì sánh được, nhịn không được cắt đứt bọn họ, hỏi một chuyện khác khiến hắn lo lắng: “Lúc trước muốn ta đi lấy lam ngân hoa, biểu ca từng nói qua, cổ độc của Khuynh nhi phải giải trừ trong ba tháng, hiện tại ba tháng mắt thấy sẽ tới, biểu ca lại ở nơi nào? ?”

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: