khuynh tẫn triền miên – chương 177+178

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 177: Nói rõ.

 

Tần Vô Song nói, khiến Vân Khuynh giật mình.

Vân Khuynh nghĩ đến cổ độc nguy hại cho hài tử trong bụng, tính tính thời gian xong, sắc mặt y cũng chậm rãi ngưng trọng.

Bởi vì cổ độc không có tái phát, y trái lại cũng quên hạn chế thời gian này.

Y quên, nhưng Tần Vô Phong lúc nào cũng nhớ tới chuyện của y sẽ không quên.

Bởi vì dược trấn áp cổ độc Vân Khuynh ăn đều ở chỗ hắn, Tần Vô Phong tự nhiên rõ ràng dược này đã không còn nhiều, cho nên hắn sớm đã bắt đầu tìm kiếm tin tức của Liên Cừ mấy người.

Hơn nữa, mấy ngày trước, hắn nhận được tin tức Liên Cừ lập tức cũng sắp về tới Tần gia.

“Liên Cừ biểu đệ rất nhanh là có thể trở về, hơn nữa hắn và Khuynh Vận cũng thành công lấy được tị độc châu.”

Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng, đem tin tức này nói cho Vân Khuynh và Tần Vô Song.

“Vậy thì tốt.”

Tần Vô Song có vẻ phi thường vui vẻ: “Nói như vậy, toàn bộ chuyện tình đều được giải quyết, Khuynh nhi và hài tử đều an toàn.”

“Đúng vậy.”

Tần Vô Song thở dài nói tiếp: “Cứ như vậy, chúng ta cũng có thể yên tâm.”

“Nhị công tử, nhị công tử. . .”

Ba người đang nói chuyện, lão tổng quản lại vội vã chạy đến.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong nghi hoặc nhìn lão tổng quản: “Hồng thúc, xảy ra chuyện gì, sao ngươi lại nôn nóng như thế.”

Lão tổng quản vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhị công tử, tên Nguyệt Mạc ngươi mang về kia, căn bản không nghe chỉ huy, hắn không nghe lời cũng liền thôi, lão phu cũng có biện pháp khiến hắn khuất phục, nhưng hết lần này tới lần khác, Nhã nhi cô nương lại bảo hộ hắn.

Nhã nhi cô nương chen tay, ta thật không biết nên xử lý chuyện Nguyệt Mạc như thế nào.”

Dù sao Tần Vô Song cũng từng căn dặn, phải khách khí với Nhã Sóc Lam một chút, cho nên xảy ra chuyện như vậy, khiến hắn rất  khó xử.

Tần Vô Song nghe vậy nhíu nhíu mày, Nhã Sóc Lam thiện lương chính là bảo vật trong tộc Tà Vu cốc bọn họ, cừu nhân hại chết tộc nhân nàng còn có thể giữ gìn như vậy.

Đôi mắt vòng quanh trên người Tần Vô Phong và Vân Khuynh, Tần Vô Song thoáng suy nghĩ: “Vừa lúc đại ca ở chỗ này, như vậy, đại ca liền giúp ta chăm sóc Khuynh nhi, ta đi xem xem rồi trở lại.”

Tần Vô Phong tự nhiên là vui lòng đơn độc ở chung với Vân Khuynh, hắn đương nhiên đáp ứng.

Tần Vô Song đem Vân Khuynh một lần nữa đặt trên ghế quý phi, nói với Vân Khuynh: “Để đại ca ở cùng ngươi một hồi, ta đi giáo huấn tên hỗn đản Nguyệt Mạc kia một chút.”

Vân Khuynh gật đầu: “Không sao, ngươi đi đi.”

Vân Khuynh lúc này cũng có chuyện muốn nói với Tần Vô Phong, còn đang suy nghĩ làm thế nào mới có thể để Tần Vô Song rời đi, nghe Tần Vô Song vừa nói như thế y lập tức gật đầu đồng ý.

Nhìn Tần Vô Song và tổng quản Tần gia rời đi, sắc mặt Vân Khuynh chậm rãi ngưng trọng: “Đại ca.”

Nhìn thấy y nghiêm túc, trong lòng Tần Vô Phong có một loại dự cảm chẳng lành, hắn chậm rãi nhíu mày: “Chuyện gì?”

“Ta. . .”

Vân Khuynh mấp máy môi, có chút khó có thể mở miệng.

Đôi mắt Tần Vô Phong càng ngày càng sâu, càng ngày càng đen.

“Vân nhi.”

Hắn chậm rãi mở miệng: “Chỉ mới qua nửa ngày mà thôi, ngươi liền cùng đại ca trở nên xa lạ như thế, tối hôm qua chúng ta, không phải là còn ngủ cùng giường sao? ? ?”

Nghe vậy sắc mặt Vân Khuynh trắng bệch, thân thể có chút run run.

Tần Vô Phong nói, rõ ràng chỉ là trần thuật sự thực, nhưng y lại cảm thấy như đang chỉ trích y.

Hơi thở dài một tiếng, chẳng biết vì sao, Vân Khuynh đột nhiên cảm thấy có chút có lỗi với Tần Vô Phong, rồi lại không biết có lỗi ở chỗ nào.

“Không, không phải như trong tưởng tượng của ngươi, chỉ là, sự kiện kia, chúng ta phải giải quyết.”

Thấy Vân Khuynh sắc mặt tái nhợt lại hơi phiếm hồng, hình dạng khó có thể mở miệng Tần Vô Phong liền biết Vân Khuynh nói đến chính là sự kiện kia.

Hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Vân Khuynh: “Đúng vậy, Vân nhi, sự kiện kia phải giải quyết, thế nhưng, Vân nhi, ta nói rồi, sự kiện kia ngươi không cần lo lắng, giao cho đại ca là được, đại ca sẽ cố gắng xử lý tốt chuyện này.”

Vân Khuynh lắc đầu: “Không, không phải, đại ca, ta không biết phương pháp giải quyết trong lòng ngươi là như thế nào, thế nhưng, ta có chủ ý của ta, hơn nữa, ta mong muốn, đại ca có thể tôn trọng ý kiến của ta.”

Một phen nói này của Vân Khuynh khiến Tần Vô Phong giật mình.

Tần Vô Phong nhớ tới mẫu thân hắn Liên Duyệt đã từng nói, Vân Khuynh cũng là một người nam nhân, hắn phải đem Vân Khuynh đặt ở vị trí ngang bằng với hắn.

Nghĩ đến đây, tâm của hắn không khỏi càng thêm trầm trọng: “Như vậy, ý của Vân nhi, rốt cuộc là như thế nào?”

Vân Khuynh vươn ra cái lưỡi ôn nhuận liếm liếm môi mình: “Ta, mong muốn, đại ca không nên đem chuyện này nói cho Vô Song.”

Sắc mặt Tần Vô Phong bỗng nhiên đại biến: “Không hơn? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu: “Đúng, không hơn!”

Thế nhưng, như vậy, sao có thể được? ? ?

Không nói cho Tần Vô Song, Tần Vô Phong sao có thể có được Vân Khuynh? ? ?

“Vì sao? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Phong ngưng trọng, thẳng tắp truy vấn.

Hắn không nghĩ ra vì sao Vân Khuynh lại muốn yêu cầu hắn như vậy? ? ?

Lẽ nào Vân Khuynh muốn đem sự kiện kia coi như chưa từng xảy ra? ? ?

Không, sao có thể, hắn làm không được, vô luận như thế nào cũng làm không được.

Trong lòng chậm rãi mọc lên không cam lòng, Tần Vô Phong luôn luôn lãnh tĩnh cũng không thể tiếp tục bảo trì lãnh tĩnh.

Sắc mặt anh tuấn của hắn chậm rãi vặn vẹo, nỗ lực khắc chế chính mình, cùng đợi đáp án của Vân Khuynh.

Tần Vô Phong phản ứng quá lớn có chút dọa đến Vân Khuynh.

Vân Khuynh ngẩn ngơ: “Ta, ta chỉ là không muốn Vô Song hiểu lầm chúng ta. . . Dù sao, tuy rằng ngày đó là ngoài ý muốn, nhưng trong mắt của Vô Song cũng là nghiêm trọng phản bội, ta, ta không muốn Vô Song biết chuyện này. . .”

“Vân nhi. . .”

Tần Vô Phong đứng lên, chậm rãi đến gần Vân Khuynh, Vân Khuynh mở to hai mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú vạn năm hàn băng của Tần Vô Phong, đáy lòng có chút kinh hoảng.

“Đại. . . Đại ca. . .”

Tần Vô Phong lúc này đã đi tới trước mặt y.

Tần Vô Phong vươn tay, đặt lên bờ vai của y nói: “Vân nhi, ngươi không cần sợ Vô Song hiểu lầm. . .

Bởi vì đây căn bản không phải là hiểu lầm, ta, đích xác, yêu ngươi.”

Tần Vô Song trở về, khiến Tần Vô Phong nếm trải bất an Tần Vô Song trải qua, hắn phi thường nôn nóng muốn xác định cảm giác của Vân Khuynh đối với hắn, hắn cấp bách muốn nói cho Vân Khuynh cảm tình của hắn.

Tâm của hắn, đầu của hắn, sớm đã bị Vân Khuynh và Tần Vô Song lúc nào cũng vô cùng thân thiết làm cho lộn xộn không gì sánh được, hắn không thể tiếp tục bình tĩnh.

Hắn cũng không thể giống như trước đây chuẩn bị từ từ hết thảy.

Tần Vô Phong thổ lộ quá mức vượt qua dự liệu của Vân Khuynh, Vân Khuynh ngơ ngác hóa đá tại chỗ, nói không nên lời một câu.

“Vân nhi, ta yêu ngươi, cho nên, ta không thể cho rằng sự kiện kia chưa từng xảy ra, cho nên ta nhất định phải phụ trách với ngươi, ta huých ngươi, liền nhất định phải gánh lấy trách nhiệm ta nên làm. . .

Chuyện này, ta nhất định sẽ nói cho Vô Song, khác biệt, sẽ chỉ là thời gian sớm muộn.”

Vân Khuynh chậm rãi lấy lại tinh thần, tim đập của y mất tần suất, trong óc y rối loạn như ma, y lắc lắc đầu, kinh hoảng nhìn Tần Vô Phong, liên tục nói: “Không. . . Không. . . Không, ta là thê tử của Vô Song. . .

Đại ca. . . Ngươi sao có thể nói ra những lời như vậy. . .

Ngươi điên rồi. . . Đại ca ngươi điên rồi. . .”

Đôi mắt Tần Vô Phong nôn nóng không ngớt, giống như con thú bị vây hãm: “Không không không, Vân nhi, ta rất tỉnh táo, ta phi thường tỉnh táo, ta yêu ngươi, ta nói cho ngươi chỉ là tuân theo lòng mình mà thôi. . .

Vân nhi, nhiều ngày như vậy, tâm của ta, lẽ nào ngươi không biết? ? ?

Lẽ nào ngươi cho rằng ta mọi cách chiếu cố ngươi, chỉ là bởi vì hài tử trong bụng ngươi và lời dặn dò của Vô Song sao? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Phong đau thương lắc đầu: “Nếu như chỉ là nguyên nhân này, ta hoàn toàn có thể trực tiếp đem ngươi giao cho lục đại ảnh vệ bọn họ, cần gì phải lừa dối Vô Hạ, nói ta không ở Tần gia, mà lúc nào cũng khắc khắc ở bên cạnh ngươi? ? ?”

Vẻ mặt Vân Khuynh chậm rãi hòa hoãn xuống, đôi mắt mang theo bi thương đau buồn.

Y biết, y đương nhiên biết Tần Vô Phong đối với y, là ôm thái độ như thế nào.

Thế nhưng, quan hệ của họ, thuộc về cấm kỵ, cho nên y một mực ở dưới đáy lòng lừa dối chính mình, Tần Vô Phong đối tốt với y chỉ là vì hài tử trong bụng cùng với Tần Vô Song giao phó, cho nên y chưa bao giờ dám suy nghĩ sâu xa sự thực Tần Vô Phong thương y.

Nhưng hôm nay, chuyện đã bị Tần Vô Phong nói rõ, y không thể tiếp tục trốn tránh.

Đương nhiên, Tần Vô Phong cũng không cho phép y trốn tránh, đôi mắt Tần Vô Phong thống khổ nhìn y: “Ngươi trả lời ta, trả lời ta, Vân nhi, ngươi có phải là vẫn biết ta yêu ngươi hay không? ? ?”

“Ta. . .”

Vân Khuynh mở miệng, nhưng mờ mịt không biết nên trả lời thế nào.

Dù sao, hai loại đáp án, hai loại kết quả, hoặc là, sẽ có lỗi với Tần Vô Song, hoặc là sẽ thương tổn Tần Vô Phong.

 

Chương 178: Vô Song thống khổ.

 

Phản bội Tần Vô Song hay là thương tổn Tần Vô Phong? ? ?

Vân Khuynh phát hiện y ghét phải đối mặt với lựa chọn như vậy, cực kỳ ghét! ! !

Bởi vì y hai cái đều không muốn chọn, nếu như có thể, y mong muốn vĩnh viễn làm con đà điểu, cái gì cũng không cần đối mặt.

Thế nhưng, sự thực luôn luôn đi ngược lại với ý nghĩ của người.

Vân Khuynh chậm rãi thở dài một tiếng, không dám tiếp tục nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy sốt ruột và khát vọng, lại hỗn loạn thấp thỏm bất an của Tần Vô Phong.

Y ngẩng đầu, nhắm mắt giấu đi ý nghĩ trong mắt y, lông mi dày dài run rẩy không ngừng, y nhẹ nhàng mở miệng, tuyên án cho Tần Vô Phong: “Đại ca. . . Xin lỗi.”

Y không phải có ý muốn tổn thương Tần Vô Phong.

Thế nhưng, y thực sự khó có thể lựa chọn.

Nếu như, không thể lựa chọn theo tâm ý, ngực không thể làm ra lựa chọn tốt nhất, như vậy, y liền lựa chọn hợp lẽ thường nhất, tuyển chọn nên làm nhất.

Nghe Vân Khuynh nói, Tần Vô Phong giống như là bị người hung hăng đánh một quyền, thân thể hắn loạng choạng, lui về phía sau một bước.

“Không. . . Không. . .”

Ngón tay thon dài nắm lấy vai Vân Khuynh chậm rãi siết lại, con mắt thường ngày tối tăm lãnh tĩnh của Tần Vô Phong hoàn toàn bùng cháy: “Cái gì xin lỗi? ? ? Ta không cần xin lỗi. . .

Ngươi biết ta yêu ngươi đúng không, hơn nữa, Vân nhi, ngươi đối với ta, cũng không phải không chút thiện cảm, đúng không? ? ?”

Vấn đề này. . .

Tâm của Vân Khuynh hung hăng cứng lại, chậm rãi lui thành một đoàn.

Vấn đề này, so với vấn đề kia còn khó trả lời hơn. .

Y thương hắn sao? ? ?

Y yêu Tần Vô Phong sao? ? ?

Nếu như, biết đáp án Tần Vô Phong thương y là khẳng định, như vậy, chính y có yêu Tần Vô Phong hay không, y hoàn toàn không biết, y mê man.

Yêu một người, rốt cuộc là như thế nào? ? ?

Rốt cuộc nên làm thế nào? ? ?

Đời trước, thống khổ chấp nhất đối với Ngụy Quang Hàn là một loại yêu, đời này, toàn tâm tín nhiệm đối với Tần Vô Song là một loại yêu khác. . .

Như vậy, những ngày qua, bình yên tin cậy đối với Tần Vô Phong, rốt cuộc có phải là yêu hay không? ? ?

Y không biết! ! !

Đáy lòng Vân Khuynh loạn thành một đoàn, y đầy mặt mê man, hoảng hốt như đang ở cảnh trong mơ.

Yêu, chỉ là một chữ, cũng cực kỳ dễ nói ra miệng, thế nhưng, lại không ai có thể chân chính biểu đạt ra ý nghĩa của nó, không ai có thể tuyệt đối nói cái này là yêu, cái kia không phải yêu.

“Quan trọng sao? ? ?”

Đúng vậy, yêu hay không yêu, có quan trọng sao? ? ?

Yêu thì đã sao? ? ?

Không yêu thì sao? ? ?

Cho dù yêu, bọn họ như trước sẽ không ở bên nhau, như trước không thể có được hạnh phúc, y như trước vẫn là đệ muội của Tần Vô Phong.

Kết cục yêu hay không yêu, hoàn toàn như nhau! ! !

“Đại ca, ngươi đừng ép ta.”

Vân Khuynh giống như bừng tỉnh giấc mộng, thì thào lẩm bẩm: “Ta yêu Vô Song, hơn nữa ta là thê tử của Vô Song, đây mới là quan trọng nhất.”

Tần Vô Phong lắc đầu: “Vân nhi, ngươi yêu hay không yêu, đối với đại ca mà nói là rất quan trọng, Vân nhi, đại ca cũng không muốn ép ngươi, thế nhưng đáp án này thực sự rất quan trọng. . .

Ngươi yêu ta sao? ? ?”

Tần Vô Phong lại một lần nữa hỏi.

Tần Vô Song đứng ở ngoài cửa cánh tay cứng ngắc, duy trì liên tục động tác muốn đẩy cửa ra.

Nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn không đẩy cửa.

Lão quản gia Tần phủ, ở phía sau hắn, cũng đem lời hai người trong phòng nói ra nghe rất rõ ràng.

Hắn hít sâu một hơi.

Hắn không dám không tin, Tần Vô Phong cho tới nay là huynh trưởng mẫu mực, là người hắn cho rằng khiến kẻ khác yên tâm nhất trong ba huynh đệ Tần gia, dĩ nhiên lại làm ra loại chuyện xung động như vậy, dĩ nhiên sẽ nói ra loại lời điên cuồng này.

Hắn dĩ nhiên ép hỏi đệ muội của hắn có thương hắn hay không? ? ?

Cảm tình của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh hắn từ trước kia đã nhìn ra đầu mối, nhưng ở trong lòng hắn, Tần Vô Phong vẫn là một hài tử kiềm chế hiểu được ẩn nhẫn, hắn cho rằng Tần Vô Phong sẽ đem cảm tình như vậy giấu ở đáy lòng, hắn là nằm mơ cũng nghĩ không ra Tần Vô Phong dĩ nhiên lại làm như vậy.

Kỳ thực, nếu không có đêm giao thừa kia, Tần Vô Phong đích xác dự định đem phần cảm tình này luôn luôn giấu ở đáy lòng, chỉ là, sau khi có cơ duyên như vậy, hắn liền không nỡ buông tay Vân Khuynh.

Trong lòng lão tổng quản Tần phủ hiện lên tất cả tâm tình, cuối cùng hóa thành một hơi thở dài vì nhóm tiểu bối của Tần phủ.

Hắn lo lắng nhìn Tần Vô Song thân thể run run sắc mặt tái nhợt: “Nhị công tử. . .”

Bởi vì sợ kinh động người trong phòng, thanh âm của lão tổng quản Tần phủ áp xuống rất thấp.

Tần Vô Song vẫn duy trì liên tục động tác vươn cánh tay, hắn buông đầu xuống, giống như là hóa thành một pho tượng đá tĩnh lặng.

Thanh âm của Tần phủ lão tổng quản, giống như là đem hắn bừng tỉnh từ trong ác mộng.

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn mỹ vô tư từ lâu đã vặn vẹo không bình thường.

Đáy mắt trong trẻo lóe lên ngọn lửa, hắn lắc lắc đầu, không ngừng lui về phía sau, giống như cự tuyệt nội dung hắn vừa nghe thấy.

Tần Vô Song giống như lâm vào thế giới của chính mình, trên khuôn mặt vặn vẹo của hắn mang theo đau đớn tàn nhẫn và tuyệt vọng.

Ánh mắt hắn không có nửa phần tiêu cự, hắn liên tục lắc đầu liên tục lui về phía sau, hắn mở mở miệng, nhưng lại như là không có bất cứ sức lực nào nói ra một câu.

Bởi vì hắn vẫn lui về phía sau, quên mất phía sau có bậc thang, cho nên Tần phủ lão tổng quản bước nhanh tới, đi đến phía sau hắn, đỡ lấy hắn, lần thứ hai lo lắng kêu lên: “Nhị công tử? ? ?”

Tần Vô Song đờ đẫn quay đầu, nhìn về phía Tần phủ tổng quản, như thì thào tự nói, hắn hỏi: “Hồng thúc.”

Lão tổng quản khẩn trương nhìn hắn: “Nhị công tử, ngươi bình tĩnh trước đã. . .”

Tần Vô Song giống như không nghe thấy hắn nói, chỉ là tiếp tục mở miệng: “Hồng thúc, ngươi có nghe hay không? ? ?

Ngươi nhất định nghe được đúng không? ? ?

Ca ca của ta, đối với thê tử của ta, nói hắn thương y. . . Lại còn ép hỏi y có yêu hắn hay không? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Song âm trầm, trầm đến mức giống như là có thể nhỏ ra nước, thanh âm cũng càng ngày càng lạnh, lạnh giống như có thể kết thành hàn băng.

Trong lòng Tần phủ lão tổng quản thầm kêu hỏng bét, xem tình hình này, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều bị vây trong trạng thái cực độ không bình tĩnh.

Mong muốn hai người huynh đệ này không nên xảy ra rắc rối.

Nghĩ hắn lập tức mở miệng giải thích cho Tần Vô Phong: “Nhị công tử, ngươi bình tĩnh đã, tỉnh táo lại trước.

Ngươi hẳn là rõ ràng đại công tử hắn không phải loại người sẽ đi đoạt thê tử của người khác, huống hồ, ngươi chính là đệ đệ của hắn, trung gian này nhất định có nỗi khổ.”

“Nỗi khổ? ? ?”

Tần Vô Song híp mắt: “Hắn có nỗi khổ? ? ? Là loại khổ gì khiến hắn nói với đệ muội của hắn, Khuynh nhi của ta rằng hắn thương y? ? ?

Là loại khổ gì mới có thể khiến cho Tần Vô Phong làm ra chuyện như vậy? ? ?”

Sau khi lạnh lùng nói ra những lời này, hắn mới coi như chân chính lấy lại tinh thần.

Hắn một lần nữa bước nhanh tới cửa.

Nhưng lời nói tiếp theo của Tần Vô Phong ở trong phòng, lần thứ hai khiến hắn không thể tin tưởng đứng ở tại chỗ.

“Vân nhi, ngươi vì sao muốn chạy trốn tâm của ngươi? ? ? Ngay cả nương cũng nhìn ra ngươi có tình với ta, vì sao ngươi không chịu thừa nhận? ? ?”

Vô luận Tần Vô Phong nôn nóng thế nào, chất vấn Vân Khuynh thế nào, Vân Khuynh vẫn luôn trầm mặc im miệng, Tần Vô Phong rốt cục không thể nhịn được nữa, nói ra một câu không hợp thời thế.

Tâm Tần Vô Song trong nháy mắt lạnh buốt, hắn bỗng nhiên nhớ tới sáng nay lúc đi bái phỏng đa nương, trong lời nói của nương hắn, tán thưởng Tần Vô Phong cẩn thận chiếu cố Vân Khuynh như thế nào.

Vậy ra. . .

Phản bội hắn, không chỉ là thê tử hắn, ca ca hắn, còn có mẫu thân hắn.

Tần Vô Song hắn, rốt cuộc đã làm ra chuyện ác tày trời gì, hắn vất vả trăm cay nghìn đắng đi cầu dược cho thê tử, nhưng ca ca hắn, thê tử hắn, lại vào lúc hắn rời đi song song phản bội hắn.

Rõ ràng là phản bội trái với luân lý, nhưng nương hắn, lại còn đứng về phía ca ca hắn? ?

Vì sao? ? ?

Vì sao ông trời lại muốn nghiêm phạt hắn như vậy? ? ?

Không. . .

Hắn không tin, hắn không tin Vân Khuynh sẽ yêu Tần Vô Phong, hắn không tin mẫu thân hắn sẽ bất công như vậy.

“Tần Vô Phong, ngươi nói bậy! ! !”

Không thể tin được sự thực chính mình nghe thấy, Tần Vô Song không nhịn được nữa, một cước đá văng cửa phòng.

Hắn không thể nhịn nữa, hắn không tin loại chuyện tàn nhẫn như vậy trên đời này, lại phát sinh ở trên người hắn.

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. A ha ha ha ha ha ha, thời khắc ngược của ta đã đếnnnnnnnnn~~~~!!!! Chờ mãi mới thấy a *liếc* Năng suất thiệt tình là….*chậc chậc*
    Thâu, ta đi ngủ đây *ôm tem* *vỗ đít xoắn lên giường*

  2. không biết ngược đến bao giờ ^O^

  3. siberia413 says:

    Thấy cũng tội cho Vô Song thiệt, ko bik sao này làm sao để chấp nhận dc đây!!

  4. Tần Vô Song…… Tần Vô Song……. đáng thương nhất vẫn là ca thôi…..

Để lại bình luận

%d bloggers like this: