siêu sao -q2- chương 18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ thập bát chương: bí mật của Chino ( nhất )

Điện ảnh: Satan’s Alley.

Cảnh quay thứ 17, ban ngày, bờ biển bên ngoài nhà thờ, quay chụp bên ngoài, cảnh tình cảm.

Ghi chú: cận cảnh.

Nâng một thùng quần áo bẩn, tu sĩ Đường một mình một người giặt quần áo ở cạnh biển, hai tay của cậu thon dài trắng nõn như trước, ánh mắt dừng lại trên bọt biển màu xám trên áo tu đạo, không có tiêu cự, không biết đang nghĩ cái gì.

Hiện tại còn rất sớm, mặt trời xa xôi còn chưa mọc lên từ trên mặt biển, chỉ có một tầng ánh sáng màu trắng sữa hơi mỏng nửa trong suốt chiếu lên nơi chia cắt giữa biển và trời, lộ ra một chút thần bí tĩnh mịch.

Bầu trời đổi thành màu trắng bạc, sóng biển từng đợt từng đợt từ xa đến gần đánh lên tảng đá ở cạnh biển, gió lạnh thổi vù vù, nước biển lạnh lẽo dần dần khiến ngón tay trắng nõn của tu sĩ đông lạnh thành màu hồng.

Cậu đang nghĩ cái gì?

Có thể là nến trắng rơi xuống đầy đất vào buổi tối hôm đó, có thể là nụ hôn dũng mãnh tràn ngập nhiệt tình của Chris.

Ở trước mặt thần, cậu lại lẫn nữa phạm vào tội lỗi không thể tha thứ, đêm hôm ấy cậu đẩy Chris ra, cực kỳ chật vật chạy về gian phòng nhỏ hẹp của mình, bởi vì cậu không thể nói chuyện, cho nên cậu chỉ có thể run run hai tay mở ra thánh kinh yên lặng ghi nhớ ở trong lòng, sau đó dùng tay vuốt ve bờ môi mình, đôi môi bị Chris hôn lên vẫn đang lưu lại độ ấm và nhiệt tình.

Cậu không thể chịu nổi kích thích, cậu dĩ nhiên bởi vì một nụ hôn của Chris mà tâm tình kích động.

Lẽ nào cậu trời sinh là vậy?

Cậu không biết, nội tâm của cậu mâu thuẫn mà đau khổ, từ sau ngày đó cậu cố gắng tách khỏi Chris, sau đó cũng không len lén nhìn anh, càng là như vậy, cậu càng muốn quay đầu lại nhìn người đàn ông anh tuấn tóc vàng kia có ở bên người cậu hay không.

Thế nhưng không, Chris không còn đặc biệt quan tâm cậu, tựa như chuyện xảy ra vào tối hôm đó chỉ là giấc mơ mờ ảo ác ma cám dỗ đi lên con đường bước xuống địa ngục, dường như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Đối phương chỉ là trêu đùa cậu? Tu sĩ miên man suy nghĩ, bàn tay tê buốt giặt quần áo, ngón tay của cậu đã bị nước biển lạnh lẽo đông lạnh đến chết lặng, sự băng lãnh này theo đầu ngón tay từng chút từng chút tràn về phía trước, chạy thẳng vào tim cậu.

“Tôi không ở phía sau nhìn cậu, cậu thất vọng hay là thương tâm?”

Thanh âm từng xuất hiện vô số lần trong mộng đồng thời khiến cậu giật mình tỉnh giấc vang lên ở ngay phía sau cậu, tu sĩ cúi đầu nhìn mặt biển, nhất định là ảo giác, cậu sẽ không đáp lại Chris.

“Không thể nói chuyện cũng không có nghĩa cậu có thể trốn tránh tất cả.” Chris từng bước đi tới phía sau Đường, nhẹ nhàng, kêu tên đối phương, “Đường.”

Phát âm tiếng Trung tiêu chuẩn, giống như là từ bên kia biển rộng bay tới, nhấc lên vô số chua xót và cô đơn.

Đường cố sức nhắm mắt lại, đừng tới gần cậu, cũng đừng cám dỗ cậu nữa.

Nhưng sự tình luôn luôn tương phản với lời cầu khẩn của cậu, Chris bất ngờ tiến lên hai tay ôm lấy tu sĩ, người sau hoảng sợ mãnh liệt giãy dụa, thế nhưng so với Chris tuổi trẻ cường tráng, Đường xa xa không phải đối thủ của đối phương.

Bọn họ lăn mình trên bãi cỏ bên cạnh mỏm đá ở bờ biển, tu sĩ không thể nói chuyện cũng không thể hô hấp, có thể ngay cả chính cậu cũng không biết có nên cầu cứu hay không.

Hai tay Chris ôm thân thể cậu, mạnh mẽ hữu lực giống như hai thanh kìm sắt ghìm chặt, cậu nghĩ thân thể của mình sắp bị đối phương cắt đứt.

Tiếng hít thở của Chris gấp gáp, nhiệt độ từ trên tay và thân thể truyền đến, tất cả tất cả đều cực kỳ rõ ràng trong gió biển lạnh lẽo, toàn bộ giác quan giống như bị phóng đại mấy lần, tu sĩ gắt gao cắn môi mình, bọn họ lăn tới một chỗ cỏ dại mọc đầy, Chris bắt đầu kéo quần của cậu.

Thượng đế ơi, cậu cảm thấy bàn tay nóng bỏng của Chris xoa lên thân thể cậu.

“Cắt! Tốt! Nghỉ ngơi một chút chuẩn bị cảnh tiếp theo.” Ngay lúc mấu chốt, đạo diễn Lý Nguy cực kỳ bình tĩnh hô dừng một tiếng, thanh âm to rõ, đánh thức toàn bộ nhân viên công tác đứng ngoài xem.

Mới chỉ xem ở hiện trường trong lòng cũng đã kích động không gì sánh được, tương lai đặt ở trên màn ảnh lớn trải qua khuyếch trương hình ảnh hậu kỳ cùng với gia công một loạt âm nhạc sau đó, một màn này chắc chắn khiến không ít khán giả vững vàng nhớ ở trong lòng, dù sao trong cảnh này có cảm xúc mạnh mẽ cũng có phong cảnh đẹp như mơ.

Đạo diễn vừa hô, mấy người trợ lý của diễn viên đều chạy tới, Chino còn nằm ở trên người Đường Phong lắc lắc tay ra hiệu với trợ lý bọn họ có thể tự đứng lên, Chino vừa đứng lên xong liền kéo Đường Phong dậy, người sau đã đem quần mặc vào.

“Tôi không dọa đến cậu chứ?” Trong mắt Chino lộ ra vài phần ý cười xấu xa, anh không phải cố ý chiếm tiện nghi của Đường Phong, thế nhưng lúc tập trung diễn xuất lại không cẩn thận sờ tới vài chỗ không nên sờ, anh vừa cởi quần của Đường Phong, vậy mà bên trong người đàn ông này vẫn mặc tam giác, thật đáng tiếc.

Đường Phong đứng lên xong giả vờ tức giận trừng mắt Chino, dùng lời nói vui đùa hóa giải không khí xấu hổ ngưng trệ một chút: “Đúng vậy, tôi quả thực sắp bị anh dọa sợ muốn chết.”

Hai người cùng nhau đi tới khu nghỉ ngơi bên cạnh phim trường ngồi xuống, nhân viên hoá trang chạy tới tu bổ, bọn họ uống ngụm nước giải khát.

Nhân viên công tác phim trường lập tức chỉnh lý, may là tuy rằng quay một vài cảnh đặc biệt thân mật ở bên ngoài, thế nhưng bởi vì địa điểm quay chụp tương đối hẻo lánh tránh cho có người bên ngoài vây xem hoặc là quấy rối tình hình.

Thế nhưng mặc dù vậy, đạo diễn vẫn để nhân viên công tác thiết trí một vài vật cản ở bên ngoài tránh cho người khác tiến đến.

“Cứ thoải mái, đừng khẩn trương, Đường Phong cậu là lần đầu tiên quay cảnh lộ người, không cần có tâm lý gánh vác gì đó, chúng ta quay cũng không phải phim khiêu dâm, chỉ là để cho nội dung bộ phim cùng với nhân vật có được sức dãn và đậm chất nghệ thuật, một vài cảnh giường chiếu là không thể thiếu.” Đạo diễn Lý Nguy rất nhanh đi tới đây nói chuyện phiếm với bọn họ.

Đường Phong hiện tại là một diễn viên lớn lên ở Trung Quốc, mà đạo diễn Lý Nguy đồng dạng thân là người Trung Quốc đương nhiên cho rằng người lớn lên ở phương Đông như Đường Phong đều rất nội liễm và ngượng ngùng, thường ngày Đường Phong nhìn qua cũng là ôn hòa nội liễm, rất dễ khiến cho người khác có một loại ấn tượng cậu là một người bảo thủ.

Lý Nguy có chút lo lắng Đường Phong thân là diễn viên mới lại là lần đầu tiên diễn cảnh giường chiếu sẽ có nhiều tâm lý gánh vác.

“Một lúc nữa tôi cần hai người các cậu phân biệt lấy tâm tính của hổ và mèo để diễn, Đường Phong là mèo bị áp bức phải cong thắt lưng, Chino cố gắng biểu hiện bá đạo và hung hãn một chút, bởi vì cậu cần xé tan không chỉ là thân thể của tu sĩ mà còn có tâm lý của cậu ấy, biểu hiện một màn tình cảm kịch liệt và mâu thuẫn.” Đạo diễn Lý Nguy nói vài câu với hai người xong liền rời đi, ông cần cho Đường Phong và Chino một ít thời gian tiêu hóa.

Sau khi đạo diễn rời đi Chino liền làm động tác hổ huơ móng vuốt, cười nói: “Thật tốt, tôi là hổ, một lúc nữa tôi sẽ đem cậu ăn sạch sẽ.”

Mặc dù người đàn ông này vẫn thích đùa cợt như thường ngày, nhưng Đường Phong vẫn có loại cảm giác Chino gượng ép và cứng ngắc.

Chẳng lẽ là có liên quan đến chuyện đã xảy ra vào tối hôm trước?

Đường Phong rất muốn hỏi Chino, chỉ là chút nữa bọn họ sẽ quay phim, cậu nghĩ nên đem chuyện này để đến sau khi công tác kết thúc.

. . .

. . .

Điện ảnh: Satan’s Alley

Cảnh quay thứ 18, sáng sớm, cạnh biển, quay chụp bên ngoài, cảnh giường chiếu.

Chris gắt gao đè lên tu sĩ, anh có chút thô lỗ xé rách quần áo của Đường, mảnh vải đáng thương đơn bạc rất nhanh ở trong tay Chris phát sinh âm hưởng xé rách.

“Đừng cự tuyệt tôi, đừng cự tuyệt tôi. . .” Chris kéo xuống cổ áo của Đường, anh cúi đầu ngây ngô mà lại nhiệt tình hôn lên gáy tu sĩ.

Động tác của anh có chút thô lỗ, thế nhưng ngôn ngữ lại dịu dàng mang theo hương vị khẩn cầu.

Tu sĩ không có cách nào nói chuyện, chỉ có thể từ sâu trong cổ họng phát sinh một ít thanh âm áp lực mà vụn vặt, cậu mở to hai mắt nhìn, bên trong cũng không có đau khổ hoặc là khuất nhục, chỉ có hoang mang và áp lực ngay cả chính cậu cũng không biết.

Đúng vào lúc này, Đường Phong đột nhiên cảm giác được một ít dịch thể ấm áp nhỏ lên cần cổ cậu, vào lúc cậu còn chưa phát hiện đó là cái gì, Chino đột nhiên ôm chặt lấy cậu, bên tai cậu truyền đến một ít âm thanh gián đoạn nức nở.

“Cắt!” Đạo diễn quả nhiên hô dừng.

“Anh không sao chứ?” Rõ ràng người đóng vai bị xâm phạm là Đường Phong, kết quả khóc lên dĩ nhiên là Chino, Đường Phong lo lắng hỏi.

“Tôi không sao.” Chino lắc đầu, lộ ra dáng cười vài phần miễn cưỡng với Đường Phong, anh nhìn qua cũng không tốt lắm, thần tình suy sụp lại có chút khổ đau, cái đó và yêu cầu của đạo diễn trong cảm giác đau khổ mang theo có hi vọng và kiên nghị dường như kém một chút.

Sau khi bọn họ nghỉ ngơi hơn mười phút điện ảnh tiếp tục quay chụp, thế nhưng kết quả vẫn như cũ không đúng ý người, lúc này Chino cũng không đột nhiên khóc lên, thế nhưng thủy chung không hề nhập vai, không cần nói đến trước màn ảnh nhìn Chino biểu hiện ra sao, cho dù là Đường Phong cũng có thể cảm giác được thanh âm của Chino đều là vô lực không có cường độ.

Kết quả đến cùng trái lại là đạo diễn một lần lại một lần giảng giải cho Chino, cảnh quay rất đơn giản ở cạnh biển này quay tròn một buổi sáng cũng không trót lọt.

Cho dù Chino không mệt, bản thân Đường Phong vẫn có chút mệt mỏi.

Màu trắng bạc nơi chân trời đã nhuộm lên màu lam, xa xa treo cao ở ngoài khơi, đạo diễn để Chino buổi chiều trở về nghỉ ngơi một chút, buổi chiều hôm nay không quay cảnh nóng, mà là quay một vài cảnh của riêng Đường Phong.

Chino rời đi, Đường Phong thuận lợi quay xong phần diễn buổi chiều quyết định đi tìm Chino nói chuyện.

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Panda Tran says:

    bọn họ uống ngụm nước giải giải khát… đọc mà giật cả mình =))))))

  1. 04/08/2015

    […] 15 – Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: