khuynh tẫn triền miên – chương 179+180

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 179: Không đánh trả.

 

Tần Vô Song bỗng nhiên xuất hiện, khiến hai người trong phòng, có phản ứng tuyệt nhiên khác biệt.

Tần Vô Phong ngốc ở tại chỗ, Vân Khuynh còn lại là xoát một chút khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ trắng bệch.

Thân thể Vân Khuynh run run không ngớt, ước nguyện ban đầu của y là muốn Tần Vô Phong không nên đem chuyện này nói cho Tần Vô Song, nhưng hiện tại. . .

Nhưng hiện tại, lại chẳng khác nào chính y nói cho Tần Vô Song chuyện này! ! !

Khuôn mặt tuấn mỹ vô tư của Tần Vô Song vặn vẹo không ngớt, hai tròng mắt hắn gần như bùng cháy thành màu đỏ.

Hắn từng bước từng bước đến gần Tần Vô Phong, hung hăng trừng mắt hắn, một chút cũng không có kính trọng thường ngày đối với Tần Vô Phong.

Thế nhưng cũng đúng, đối phương đoạt thê của hắn, hắn sao có thể tiếp tục coi đối phương là đại ca hắn tôn trọng nhất đây? ? ?

“Tần Vô Phong, ngươi nói bậy, nương sao có thể nói như vậy, Khuynh nhi sao có thể yêu ngươi? ? ?”

Vân Khuynh không tiếp tục ngồi trên ghế quý phi, y lập tức đứng dậy, đi đến chỗ Tần Vô Song: “Vô Song, chuyện này là một hiểu lầm, ngươi hãy nghe ta nói, chúng ta không phải cố ý muốn. . .”

“Ngươi câm miệng! ! !”

Tần Vô Song quay đầu, đồng dạng hung hãn nhìn Vân Khuynh: “Một lúc nữa, ta sẽ cho ngươi đủ thời gian, để ngươi từng chút giải thích.”

Giọng nói âm hàn của Tần Vô Song dọa Vân Khuynh run chân, thân thể thiếu chút nữa liền đứng không vững.

Tần Vô Song nhìn qua rất giận. . .

Sao lại không chứ? ? ?

Sự tình sao lại đi đến nước này? ? ?

Vốn là muốn phòng ngừa tất cả, vì sao hiện tại lại đột ngột bị ép phải đối mặt như thế? ?

Phải giải quyết thế nào? ? ?

Làm trung tâm mâu thuẫn của chuyện này, y phải làm thế nào mới có thể dẹp loạn lửa giận của Tần Vô Song? ? ?

Kết quả, y tự tay phá hủy tình huynh đệ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, y tự tay phá hủy hạnh phúc gia đình này.

Trong lòng Vân Khuynh tràn đầy thống khổ và tự trách.

Tần Vô Phong còn lại là đứng thẳng thắt lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy lửa giận của Tần Vô Song: “Vô Song, ta yêu Vân nhi, nói cho ngươi điểm ấy, chỉ là thuận theo tâm ý mà thôi.”

“Câm miệng! ! !”

Tần Vô Song rất ghét phải nghe Tần Vô Phong nói hắn yêu Vân Khuynh, điều này làm cho hắn phi thường khó chịu.

Hắn hiện tại ngoại trừ phẫn nộ ra chỉ có một loại cảm giác, chính là kinh khủng, sợ hãi! !

Hắn sợ, sợ Vân Khuynh cũng yêu Tần Vô Phong, sợ Vân Khuynh cuối cùng sẽ bỏ rơi hắn đến bên Tần Vô Phong.

Hắn sợ vị đại ca cái gì cũng mạnh hơn hắn, có thể dễ dàng cướp đi Vân Khuynh.

“Đừng gọi y là Vân nhi, y là thê tử của ta, không phải của ngươi, y chỉ là đệ muội của ngươi.”

Tần Vô Song hít một hơi thật sâu: “Tần Vô Phong, nể mặt ngươi là đại ca của ta, ta hiện tại sẽ không tính toán với ngươi.”

Hắn dừng một chút, lại hít một hơi thật sâu, từng chữ từng câu nói: “Hiện tại, thỉnh đi ra ngoài! ! !”

Tần Vô Phong nhíu mày, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị vẫn là một mảnh lạnh lùng: “Ta vì sao phải đi ra ngoài?”

Hắn hỏi lại: “Vô Song, trong khoảng thời gian này ta vẫn luôn ở đây, hiện tại vì sao phải rời đi? ? ?”

“Ngươi. . .”

Tần Vô Song tức giận đến thân thể run rẩy.

Tần Vô Phong có ý gì? ? ?

Hắn vẫn luôn ở đây? ? ?

Thế nhưng, lúc hắn trở về, Vân Khuynh chẳng phải là nằm trên giường ở phòng này? ? ?

Lẽ nào. . . Bọn họ, đã. . . ? ? ?

Đầu óc Tần Vô Song tương thông với thân thể, hắn một cái lảo đảo lui về phía sau một bước, thế nhưng lập tức lại phản ứng, bước mấy bước dài, đi tới trước mặt Tần Vô Phong, chưa thèm hỏi rõ, một nắm đấm liền đánh lên trên mặt Tần Vô Phong: “Ngươi khốn kiếp! ! ! Là ngươi ép Khuynh nhi đúng không? ? ? Là ngươi ép y có đúng hay không? ? ?”

Vân Khuynh sao có thể phản bội hắn, sao có thể để cho người khác bính y? ? ? Sao có thể! ! !

Tần Vô Phong không đánh trả, kỳ thực hắn cũng không trấn tĩnh như hắn biểu hiện ở ngoài, đáy lòng hắn đồng dạng tràn ngập thống khổ.

Ở đó có yêu thương đối với Vân Khuynh, có áy náy đối với Tần Vô Song, cũng có tự trách.

Tần Vô Song đánh hắn, đánh càng hung ác lòng hắn lại càng cảm thấy kiên định, bằng không hắn sẽ cảm thấy càng thêm áy náy, càng thêm cảm thấy mình có lỗi với Tần Vô Song.

Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong bị Tần Vô Song đánh nghiêng về một bên, chờ Tần Vô Song đánh xong một quyền, hắn run run thân thể nắm nắm tay.

Mà Tần Vô Phong thì chậm rãi quay đầu lại, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn xuất hiện một mảnh xanh tím, khóe miệng cũng tràn ra một tia máu, hắn nắm tay thành quyền, lau đi tơ máu khóe miệng, nói với Tần Vô Song: “Tiếp tục! ! !”

“Không. . .”

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt, chuyện y sợ nhất trong lòng đã xảy ra. . .

Hai huynh đệ này, quả nhiên vì y mà trở mặt thành thù.

Lão quản gia Tần phủ đứng ở cửa trông thấy một màn này, trong lòng thầm kêu không ổn, liền nhanh chóng đi kêu viện binh.

Trong toàn bộ Tần gia, có thể áp xuống Tần Vô Phong và Tần Vô Song, ngoại trừ Tần gia nhị lão thì không còn ai khác.

May là, Tần gia nhị lão năm nay ở lại Tần gia, bằng không Tần gia huynh đệ, có lẽ thực sự sẽ từ nay về sau đoạn tuyệt.

Tần gia lão quản gia yên lặng lui ra ngoài, Vân Khuynh còn lại là ngăn đến trước người Tần Vô Song: “Đừng, Vô Song, hắn là ca ca ngươi, hắn là đại ca, ngươi sao có thể đánh hắn? ? ?”

Vân Khuynh cầu tình khiến Tần Vô Song càng thêm tức giận, bởi vì cử động này của Vân Khuynh, chính là bảo hộ Tần Vô Phong.

Hắn đẩy Vân Khuynh ra: “Ngươi tránh ra, đây là chuyện của chúng ta, không liên quan đến ngươi.”

Vân Khuynh kiên định lắc đầu: “Không, Vô Song, ngươi không thể như vậy, ngươi tỉnh táo lại, ta và đại ca sẽ giải thích rõ ràng cho ngươi.”

Tần Vô Song vốn đã lửa giận tăng vọt, Vân Khuynh lại lặp đi lặp lại nhiều lần giữ gìn Tần Vô Phong, hắn lập tức bạo phát: “Đại ca đại ca, gọi thân thiết như vậy, không biết còn tưởng rằng là Tình ca ca của ngươi! ! ! Hắn là đại ca của ta thì sao? ? ? Là đại ca của ta thì có thể đoạt thê của ta? ? ?”

Lời Tần Vô Song nói, hung hăng đâm sâu vào tâm Vân Khuynh, Vân Khuynh giật mình, nhỏ giọng nói: “Vô Song. . . Chúng ta chưa bao giờ muốn phản bội ngươi. . . Lần kia chỉ là ngoài ý muốn. . .”

“Vân Khuynh. . . Vân Khuynh. . .”

Tần Vô Song dùng thanh âm thất vọng, đau lòng tuyệt vọng than nhẹ: “Vân Khuynh, ta yêu ngươi không đủ sao, ta đối với ngươi không tốt sao? ? ?

Vì sao lại đối xử với ta như vậy? ? ? Ngươi biết Tần Vô Phong là đại ca của ta, là đại ca của tướng công ngươi, vậy sao ngươi còn để hắn bính ngươi? ? ?”

“Ta.”

Vân Khuynh mở đôi môi trắng bệch, sắc mặt mang theo ưu thương và tự trách: “Xin lỗi. . . Ta cũng không biết, không biết vì sao sự tình lại biến thành cục diện hôm nay.”

Nói xong, lông mày mảnh khảnh vốn đã nhăn chặt của Vân Khuynh, lại hung hăng nhíu chặt, ngực y khó chịu lợi hại, thân thể vô ý thức run run.

Bụng. . .

Đau quá.

Vân Khuynh nhẹ nhàng hít một hơi, có lẽ, là đau nhức trong lòng, nhiễm đến thân thể! ! !

Tần Vô Phong nhìn khuôn mặt Vân Khuynh trắng bệch, thân thể lung lay sắp đổ, cùng với thống khổ và ưu thương trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, lòng hắn yêu thương vạn phần. . .

Đây vốn là chuyện hắn phải gánh chịu, nhưng hôm nay lại để Vân Khuynh đối mặt.

Hắn tiến lên một bước, cầm tay Vân Khuynh, nói với Tần Vô Song: “Vô Song, ta là thật tâm với Vân nhi.”

Tâm Tần Vô Song buồn bã cực kỳ, đôi mắt hắn hơi chuyển hồng: “Lẽ nào. . .”

Thanh âm hắn có chút nghẹn ngào, trừng mắt Tần Vô Phong: “Lẽ nào ta không thật tâm sao? ? ? Lẽ nào bởi vì ngươi là thật tâm, ta làm chuẩn tướng công nên rời đi, thành toàn cho các ngươi? ? ?”

Tần Vô Song dĩ nhiên buồn bã muốn khóc, Tần Vô Phong vì sao lại muốn cường điệu hắn là thật tâm, vì sao muốn ép Vân Khuynh thừa nhận thương hắn? ? ?

Lẽ nào, Tần Vô Phong thực sự muốn cướp đi Vân Khuynh từ trong tay hắn? ? ?

Không, không, không, hắn không cho phép, Vân Khuynh là thê tử của hắn, là của hắn, vô luận như thế nào, đều là của hắn, của một mình hắn.

“Không.”

Thấy Tần Vô Song hiểu lầm ý của mình, Tần Vô Phong giải thích: “Ta chỉ là muốn cho ngươi thành toàn, không có ý muốn để ngươi rời đi.”

Ha hả. . .

Thực sự là buồn cười, thành toàn bọn họ, không phải là đem Vân Khuynh hai tay nhường đi sao. . .

Chỉ muốn để người thành toàn, không muốn để người buông tay.

Tần Vô Phong, sao hắn có thể công khai nói ra lời nói dối như vậy.

“Tần Vô Phong, ngươi sao có thể nói ra những lời vô sỉ như vậy?”

Lửa giận trong lòng lại tăng cao, Tần Vô Song xoay nắm tay, lần thứ hai đánh lên mặt Tần Vô Phong, Vân Khuynh kinh hô, Tần Vô Phong thân thể bị đánh một cái lảo đảo.

Lúc này, Tần Vô Song không dự định tiếp tục dừng tay, vào lúc Tần Vô Phong không có phản ứng lại, hắn liền lập tức đánh ra quyền thứ hai, quyền thứ ba, quyền thứ tư. . . Vừa đánh, Tần Vô Song vừa oán hận nói: “Vừa rồi ngươi không phải bảo ta tiếp tục sao, được, như ngươi mong muốn, Tần Vô Phong, đừng tưởng rằng ngươi là ca ca ta, ta sẽ nương tay!”

Tần Vô Song ra tay càng ngày càng nặng, Tần Vô Phong bị buộc không ngừng lui về phía sau, xanh tím trên mặt cũng tầng tầng chồng lên, nguyên cả khuôn mặt tuấn tú nhìn không ra một chút địa phương vẹn toàn.

Vân Khuynh dường như bị trường hợp như vậy dọa sợ ngây người, phản ứng lại sau, y lập tức chạy đến bên cạnh Tần Vô Song, kéo cánh tay hắn: “Đừng đánh, đừng đánh nữa, ngươi không thấy đại ca căn bản là không đánh trả sao, ngươi còn đánh tiếp, sẽ đánh chết người mất!”

Tay Tần Vô Song bị Vân Khuynh kéo lại, sợ tổn thương Vân Khuynh, Tần Vô Song thực sự dừng tay, không còn đánh tiếp, hắn chỉ là vạn phần yêu thương thất vọng nhìn Vân Khuynh: “Ngươi có phải thực sự yêu hắn hay không? Vì sao ngươi luôn luôn che chở hắn. . . Hai tháng, chỉ có hai tháng, thực sự có thể thay đổi tâm của một người sao?”

Vân Khuynh mờ mịt nhìn Tần Vô Song, vì sao ngay cả Tần Vô Song cũng cho rằng y yêu Tần Vô Phong.

Lẽ nào, y thực sự yêu Tần Vô Phong?

 

 

Chương 180: Suy nghĩ của Liên Duyệt.

 

Vân Khuynh mê man, thế nhưng Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều đang duỗi cổ chờ đáp án của y.

Bởi vì nội dung Tần Vô Song chất vấn, cũng là chuyện Tần Vô Phong hiện nay muốn biết nhất.

Chỉ cần Vân Khuynh nguyện ý thừa nhận, nguyện ý nói một câu thương hắn, như vậy, cho dù là vì Vân Khuynh mà phản bội toàn bộ thế giới hắn đều nguyện ý.

“Vô Song.”

Vân Khuynh thoáng trấn tĩnh một chút: “Ngươi đừng nói vậy, giữa ta và đại ca, thực sự không phải cố ý phản bội, chỉ là ngoài ý muốn. . .”

“Gặp quỷ ngoài ý muốn!”

Tần Vô Song tức giận cắt đứt Vân Khuynh.

Hiện tại Tần Vô Song đã nghe không vào bất cứ cái gì, cũng không còn kiên trì nghe Vân Khuynh nói hết.

Thấy Tần Vô Song rống to có chút dọa đến Vân Khuynh, Tần Vô Phong chịu đựng đau đớn trên khuôn mặt, nhíu nhíu mày: “Có cái gì ngươi hướng về phía ta, đừng hung Vân nhi.”

“Tần Vô Phong, chuyện giữa phu thê chúng ta, không cần ngươi nhúng tay.

Ngươi ít giả làm người tốt ở chỗ này cho ta, nếu như không phải ngươi, ta sao có thể đối với Khuynh nhi như vậy?”

“Các ngươi. . .”

Vân Khuynh vốn có đáy lòng lộn xộn thành một đoàn có chút chán nản.

Bọn họ. . .

Tần Vô Song không nghe khuyên bảo cũng thôi, Tần Vô Phong lại theo Tần Vô Song ầm ĩ, không chút nào chịu nhượng bộ, tình huống như vậy khiến y không thể không quấn quýt sợ hãi song song cũng cảm thấy tức giận không ngớt.

“Câm miệng hết cho ta.”

Thanh âm Vân Khuynh rất lớn, lớn trước nay chưa có, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y đỏ lên không ngớt, nỗ lực hít thở bình phục tình tự của mình.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều bị một tiếng quát lớn đột nhiên của Vân Khuynh khiến ngốc ở tại chỗ, Tần Vô Song cứng rắn dừng lại tức giận, Tần Vô Phong cũng thân thiết nhìn Vân Khuynh.

Khuôn mặt vốn có nghiêm túc của Vân Khuynh sau một khắc lại lập tức trở nên uể oải, y nâng tay xoa xoa huyệt thái dương: “Vô Song đánh tiếp cũng không thay đổi được chuyện đã xảy ra, hiện tại, chúng ta ba người đều tự chia ra, đều tỉnh táo lại, sai lầm đã đúc thành, chúng ta nếu muốn có phương thức giải quyết tốt nhất, đánh tiếp, chỉ càng ngày càng loạn.”

“Tiểu Khuynh nói rất đúng.”

Vân Khuynh vừa mới nói xong, ở cửa liền truyền đến thanh âm của Liên Duyệt.

Tần Vô Song còn nhớ thái độ của Liên Duyệt đối với chuyện của Tần Vô Phong và Vân Khuynh. . .

Nàng rõ ràng biết cảm tình của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, không những không ngăn cản, trái lại là nói với Tần Vô Phong rằng Vân Khuynh có thể cũng thương hắn. . .

Lẽ nào hắn rời đi đoạn thời gian như vậy, Vân Khuynh, Tần Vô Phong, cùng với mẫu thân hắn, đều quẳng hắn đi sao? ? ?

Tần Vô Song nghĩ như vậy, dưới đáy lòng vì chính mình mà bi ai không ngớt, nhìn ba người dường như đứng cùng một trận tuyến, hắn đột nhiên cảm thấy cực kỳ mệt mỏi.

Hắn không biết vào lúc này, mình còn đang giãy dụa cái gì, bảo hộ quyền lợi của mình sao?

Ai bằng lòng chi trì hắn đây?

Nghĩ nghĩ, Tần Vô Song không tự chủ được tự giễu cười khẽ hai tiếng, nhìn Vân Khuynh gật đầu: “Lãnh tĩnh. . . Lãnh tĩnh, được rồi, ta đi lãnh tĩnh.”

Tần Vô Song cảm thấy rất mệt.

Giữa hắn và Vân Khuynh, vốn là không hề có khoảng cách, nhưng Liên Cừ một lần đoán mệnh kia, hạ xuống định ngữ khiến hắn bất an không ngớt, từ khi đó bắt đầu, hắn bắt đầu nghi ngờ, bắt đầu hoài nghi cảm tình giữa hắn và Vân Khuynh.

Đồ tốt dù có thuần túy hơn nữa, bất luận là cảm tình hay là cái gì, đều không chịu nổi tâm người nghi kỵ.

Trước khi Tần Vô Song đi lấy lam ngân hoa, lần đầu tiên hắn không khống chế được thương tổn Vân Khuynh, hai người bọn họ liền tận lực lảng tránh lời nói của Liên Cừ, cùng nhau duy trì hòa bình giả tạo.

Tần Vô Song, kỳ thực cũng mang theo ngờ vực và bất an rời đi, trước khi đi lấy lam ngân hoa, hắn là cực kì không muốn, cuối cùng mới bất đắc dĩ rời nhà.

Tần gia ba huynh đệ, đúng lúc chỉ có hắn từng cứu nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, đúng lúc chỉ có hắn mới có thể dễ dàng lấy được lam ngân hoa, có thể thấy có một số việc, cũng là đã được định trước.

Hiện nay chỉ cần nhìn thấy ba người trước mắt, Tần Vô Song liền không thể bình tĩnh, hắn mang theo chán chường buồn bã đau lòng và đầy người tức giận phất tay áo rời đi.

Liên Duyệt nhìn thân ảnh Tần Vô Song, trong lòng cũng là phi thường khó chịu.

Hai người, đều là nàng mang thai mười tháng, ngậm đắng nuốt cay sinh hạ.

Đối với ba nhi tử của mình, nàng tuyệt không thiên vị ai, chỉ là. . .

Lúc nàng về đến nhà, sự tình đã tới loại hoàn cảnh không xong này.

Vô luận lựa chọn cái gì cũng là một loại thương tổn, làm một người mẫu thân, nàng chỉ có thể chọn ra loại phương pháp có thể đem thương tổn kéo xuống thấp nhất.

Nguyên nhân nàng chi trì Tần Vô Phong, có rất nhiều.

Thứ nhất, Tần Vô Phong và Vân Khuynh có thiện cảm với nhau, thứ hai, Tần Vô Phong từ nhỏ chính là một hài tử hiểu chuyện khiến người ta yêu thương, nhiều lúc, hắn vì hai người đệ đệ bình yên tự do mà hi sinh rất nhiều.

Vô luận là Tần Vô Song hay Tần Vô Hạ tiến bộ trưởng thành hoặc là nàng và Tần Du Hàn hai người nỗ lực nhiều nhiều ít ít đều có chút có lỗi với Tần Vô Phong.

Huống hồ, còn có một nguyên nhân rất quan trọng.

Tần Vô Phong bính Vân Khuynh, là bởi vì cuồng ma chi chứng vào đêm giao thừa.

Mà cuồng ma chi chứng của Tần Vô Phong, cũng là vào lúc rời khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’, vì cứu Tần Vô Song mà mắc phải.

Chân chính tính ra, trước khi xuất hiện chuyện Vân Khuynh, người có lỗi với Tần Vô Phong nhất, chính là Tần Vô Song.

Vì Tần Vô Song, Tần Vô Phong bị tuyết mãng của ‘Vô Gian luyện ngục’ đánh trúng, bị thương nhiễm phải cuồng ma chi chứng, cuồng ma chi chứng sau khi phát tác Tần Vô Phong giết chết người vô tội, vẫn khiến Tần Vô Phong đau khổ dưới đáy lòng, đó là ác mộng nửa đêm mộng tỉnh của hắn, đó là tội lỗi cả đời hắn cũng không thể chuộc lại.

Liên Duyệt đang tự hỏi đến lúc này, rất rõ ràng Tần Vô Phong cho dù cực kỳ yêu Vân Khuynh, nhưng song song với một phần yêu Vân Khuynh, dưới đáy lòng hắn còn phải chịu đựng cực kỳ có lỗi với Tần Vô Song.

Thống khổ Tần Vô Phong phải đối mặt có quá nhiều.

Tần Vô Phong vì Tần gia, vì Tần Vô Song làm cũng rất nhiều.

Cho nên, nàng thật tình mong muốn đại nhi tử của mình có thể hạnh phúc, cho dù là loại hạnh phúc không trọn vẹn này.

Nếu như Vân Khuynh vô ý với Tần Vô Phong, không thể cho Tần Vô Phong hạnh phúc, nàng tuyệt sẽ không đồng ý.

Nhưng Tần Vô Phong lại hiếm có đụng tới người hắn yêu, đồng thời người đó cũng yêu hắn, như vậy nàng nhất định sẽ nỗ lực để Tần Vô Phong hạnh phúc.

Mặt khác, còn là bởi vì Vân Khuynh, dựa vào trải nghiệm và hiểu biết về Lạc Minh đời trước.

Nàng cực kỳ rõ ràng Lạc Minh khát vọng và che chở tình yêu đến mức nào, huống hồ đời này y lại có thân thể như vậy, có lẽ cũng chỉ vào lúc y đối mặt với nàng, với Tần Vô Song và Tần Vô Phong mới có thể thản nhiên.

Nàng vẫn rất yêu thương Vân Khuynh, nếu như hai nhi tử của nàng có thể cho Vân Khuynh hạnh phúc, nàng không ngại quan hệ lộn xộn giữa ba người bọn họ, một chút cũng không ngại.

Muốn Tần Vô Phong hạnh phúc, Liên Duyệt cũng không có ý muốn hi sinh hạnh phúc của Tần Vô Song, Tần Vô Song yêu nhất chính là Vân Khuynh, Vân Khuynh hạnh phúc Tần Vô Song mới có thể chân chính vui vẻ.

Nếu như Vân Khuynh yêu Tần Vô Phong mà không thể mở miệng nói yêu, nếu như Vân Khuynh vẫn thấp thỏm Tần Vô Song đối với y và ngờ vực giữa cảm tình của Tần Vô Phong, như vậy, Vân Khuynh tất nhiên cũng sẽ không hạnh phúc.

Khi đó, thống khổ chính là, ba người.

Cho nên, nàng lớn mật điều hoà, để mọi người cùng nhau hạnh phúc.

Chỉ cần hai nhi tử của nàng. . . Không, hẳn là chỉ cần Tần Vô Song có thể nhìn thẳng vào tình yêu của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, Vân Khuynh có thể nhìn thẳng vào tâm ý của mình, ba người có thể vì yêu mà tự nhiên hài hòa ở chung, tất cả sẽ viên mãn.

Lúc mới nghĩ đến chủ ý này, Liên Duyệt cũng đã nghĩ tới chặng đường quanh co và gian khổ trong đó.

Thế nhưng, không trải qua mưa gió, sao có thể thấy được cầu vồng.

Tuy rằng việc này rất khó thỏa hiệp, thế nhưng, lấy tình huynh đệ giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong, lấy tình yêu của Tần Vô Song và Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, lấy cảm tình của Vân Khuynh đối với Tần Vô Song và Tần Vô Phong, cùng với khát vọng tình yêu của Vân Khuynh, Liên Duyệt, tin tưởng bọn hắn cuối cùng nhất định sẽ có được hạnh phúc chân chính.

Cần, chỉ là thời gian mà thôi.

Có thời gian mài dũa, khi tất cả không thể tiếp thu đều trở thành thói quen, liền cấm cũng cấm không xong.

Thế gian này, chỉ có cảm tình là thứ thời gian không thể xóa nhòa, chỉ cần bọn họ yêu, vẫn duy trì thuần túy lúc ban đầu, tất cả bên ngoài, đều sẽ có biện pháp giải quyết.

Tần Vô Song đơn giản rời đi khiến mấy người cực kỳ ngạc nhiên song song cũng có chút lo lắng, Vân Khuynh bất an nhất, bởi vì chính y cũng không biết rốt cuộc y ôm một loại cảm tình như thế nào với Tần Vô Phong.

Chuyện y muốn làm nhất lúc này, chính là giải thích cho Tần Vô Song rằng y cùng với Tần Vô Phong cũng không phải cố ý phản bội, y muốn cho Tần Vô Song biết, đây là một sai lầm trùng hợp, y không muốn Tần Vô Song cho rằng tất cả mọi người đang tận lực phản bội hắn.

Liên Duyệt hít một hơi thật sâu, đánh vỡ trầm mặc, thu hồi ánh mắt đuổi theo bóng lưng Vô Song, nàng đi về phía Tần Vô Phong, nhìn khuôn mặt đã không còn nguyên dạng của hắn, có chút yêu thương, nhưng nàng cũng không có ý muốn trách cứ Tần Vô Song.

Dù sao, gặp phải chuyện như vậy, cho dù là ai cũng không khống chế được, Tần Vô Song cần phải phát tiết.

Nàng tin tưởng, Tần Vô Phong chịu được những nắm đấm này, chỉ là, cho dù biết vậy nhưng đáy lòng nàng vẫn yêu thương Tần Vô Phong.

Nàng thân thiết hỏi Tần Vô Phong: “Thế nào, rất đau sao? Tiểu Phong ngươi về trước đi, ta kêu Hồng thúc lấy chút dược cho ngươi, ngươi cũng bình tĩnh trước đã, đối đãi với Vô Song không nên cứng đối cứng, uyển chuyển một chút.”

Tần Vô Phong gật đầu, lưu luyến nhìn Vân Khuynh vài lần, cũng xoay người rời đi.

Thẳng đến khi Tần Vô Phong đi ra ngoài gian phòng, thắt lưng vẫn chống rất thẳng của Vân Khuynh cuối cùng mới tê liệt.

Khuôn mặt y tái nhợt, trên trán rớt xuống từng giọt mồ hôi hột, khó chịu lúc trước cố nén, toàn bộ tuôn ra, trước mắt hơi tối sầm, đau nhức nơi đáy lòng và trong bụng liên tục truyền ra, y không biết cái nào đau hơn.

Thân thể hơi lắc lư một cái, liền lảo đảo ngã xuống.

Liên Duyệt thấy thế kinh hô một tiếng, lập tức đón lấy thân thể Vân Khuynh.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Hừ hừ hừ, lúc quan trọng như thế lày thì cô phải cho tuôi 3 chương liền chứ!!!!! *đập đánh đá* Sao lại cắt chỗ đẹp dữ vậy trời????? Ô, mai tuôi phải thi ioe rồi~~~ Cổ Vũ tuôi cái coiiiii~~~~
    Lấy tem nhá~! Để hoàn truyện này rồi tuôi trưng cho cô coi bộ sưu tập tem giựt tem chôm ở nhà cô~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: