siêu sao -q2- chương 19

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ thập cửu chương: Bí mật của Chino ( nhị )

 

Để tiện đóng phim, Chino cũng thuê một khu nhà trọ ở gần phim trường, lúc Đường Phong đến Chino vừa tắm rửa xong, đến khi mở cửa tóc người đàn ông này vẫn đang còn nhỏ giọt nước.

“Đừng nói với tôi anh vừa ra biển bơi.” Đường Phong cười đứng ở cửa, “Hiện tại tôi không quấy rầy anh chứ?”

“Không, đương nhiên không!” Chino không nói hai lời kéo người đi vào song song đóng cửa, dáng dấp nhiệt tình này khiến người không biết còn tưởng rằng anh muốn làm chuyện xấu gì đó.

“Cậu ngồi đi, nước trái cây và sữa tươi trong tủ lạnh, cà phê ở đằng kia, bên kia là tủ rượu.” Chino một bên nói với Đường Phong một bên tự mình chạy vào trong phòng.

Đường Phong cầm bình nước trái cây ngồi trên sô pha, tiện tay mở phim, cũng không biết Chino mỗi ngày ở nhà đều xem phim gì, có thể là một ít phim kinh dị hay không?

【 điện ảnh 《 ngợp trong vàng son 》, diễn viên chính: Fiennes Đường 】

Tên điện ảnh và diễn viên chính vừa mở lên khiến Đường Phong có chút kinh ngạc, cậu thực sự không ngờ Michael Chino sẽ ở trong nhà trọ xem tác phẩm điện ảnh năm xưa của cậu, giống như cậu thật không ngờ Lilith sẽ nói Chino thích cậu.

Lúc Chino thay xong quần áo từ trong phòng đi ra, Đường Phong đã xem được phần đầu của điện ảnh, cậu nhìn màn hình TV hỏi: “Anh thích điện ảnh của Fiennes?”

Fiennes Đường trong bộ phim vẫn đang còn trẻ, mới ngoài ba mươi, chính là cái tuổi một người đàn ông trưởng thành quyến rũ nhất, Đường Phong phải thừa nhận cậu đời trước kỳ thực không có ngoại hình bắt mắt như hiện tại, xem như là một loại nho nhã anh tuấn, nói dễ nghe một chút chính là theo tuổi tác tăng cao vẫn như cũ giữ nguyên phong độ.

“Anh ấy là một diễn viên vĩ đại.” Hiếm khi nào Chino luôn luôn thích múa mép khua môi lại an tĩnh ngồi ở bên người Đường Phong, dường như là bị người đàn ông ở trong màn hình hấp dẫn đến mức nhìn không chuyển mắt.

Tất cả đều bị Đường Phong nhìn ở trong mắt.

Chino thích Fiennes, Chino thực sự thích cậu đời trước!

“Lần đầu tôi gặp anh ấy, nói thật, tôi không hề có thiện cảm với anh ấy, thậm chí là ghét.” Chino khẽ cười cười, sau đó nói với Đường Phong làm thế nào anh quen biết Fiennes, những lời anh nói Đường Phong sớm đã biết, chỉ là rất nhiều chuyện từ góc độ của Chino nói ra lại không giống với Đường Phong nghĩ.

Chino lần đầu tiên gặp Fiennes là ở lễ trao giải của một quốc gia nào đó, khi đó Chino và Fiennes đều được đề cử làm vai nam chính xuất sắc nhất, lần kia biểu hiện của Chino cũng không tệ, làm tác phẩm xuất đạo, anh chọn biểu diễn một bộ phim kinh dị giàu tính đột phá, diễn xuất của anh được giới phê bình và khán giả khen ngợi, cũng bởi vậy mà một pháo thành danh.

Rõ ràng, ban giám khảo vẫn thích Fiennes hơn một chút, người này không biết đã từng ôm lấy bao nhiêu cúp ảnh đế quốc tế, mà Chino chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ hội đoạt giải có khả năng nhất của anh mọc cánh bay đi.

“Tôi kiên quyết cho rằng giải ảnh đế kia hẳn là cho tôi, mà không nên đưa cho Fiennes, cho nên tôi ghét anh ấy, ở bữa tiệc nào đó của lễ điện ảnh tôi đã cố ý nói vài lời khó nghe.” Chino vừa nói vừa lắc đầu, khóe miệng không ngừng cười được, “Hiện tại nghĩ lại, lúc ấy tôi thực sự là ấu trĩ và buồn cười, tuổi trẻ khí thịnh, chung quy nghĩ cái gì cũng là của mình, hiện tại xem biểu diễn ngay lúc đó, ở trước mặt Fiennes tựa như một đứa trẻ mầm non.”

“Không, tôi thấy anh diễn rất tốt.” Thuận miệng nói ra, Đường Phong rất nhanh lại bỏ thêm một câu, “Tôi từng xem cuộn phim lúc đó của anh, làm một diễn viên trẻ tuổi đã là cực kỳ tốt, biểu diễn rất có sức dãn, rất nhiều diễn xuất phim kinh dị đều lưu ý hình thức, khoa trương bên ngoài, thế nhưng anh đem cảm giác sợ hãi từ nội tâm diễn đi ra, đây là rất tốt.”

Chỉ là giám khảo đều là người, mà đã là người thì ai cũng có thiên vị và khẩu vị của mình.

Lúc ấy Chino còn quá trẻ, một diễn viên trẻ tuổi nếu như không phải diễn hay đến mức khiến mọi người kinh diễm thì trên cơ bản rất khó nhận được giải thưởng quan trọng, nguyên nhân của phương diện này có rất nhiều.

Một là giám khảo nghĩ anh vừa mới xuất đạo không thích hợp nhận giải thưởng lớn, phía trước anh vẫn có không ít diễn viên nổi danh.

Hai là một tân binh sau khi nhận ảnh đế, con đường phía sau chẳng phải sẽ thiếu một phần phấn đấu và theo đuổi?

Còn có cuối cùng, về phương diện lợi ích, giới bình luận điện ảnh tư tâm thiên vị, cùng với hoài nghi cuộn phim tiếp theo của anh liệu có thể tiếp tục phát huy xuất sắc.

Ảnh đế không chỉ cần diễn xuất thật tốt là có thể lấy, kinh nghiệm tổng kết đời trước của Đường Phong cũng không ít.

“Không sai, lúc đó tôi cũng cảm thấy mình diễn rất tốt, dù sao từ đó về sau tôi quen biết Fiennes, khi đó tôi quá ngây thơ, thích khắp nơi đối nghịch với anh ấy. Thế nhưng Fiennes ở Hollywood coi như là một minh tinh hết sức quan trọng, anh ấy có tài nguyên xã giao cũng có quyền thế nhất định, kỳ thực nếu như anh ấy muốn chỉnh tôi thì cũng là chuyện rất dễ dàng, thế nhưng anh ấy chưa từng làm vậy, chỉ là thỉnh thoảng đấu võ mồm với tôi thôi.”

Nói đến đây Chino lại nở nụ cười, anh thở dài xoa xoa cằm: “Tôi biết anh ấy không thích tôi, bởi vì tôi không có lễ phép lại ngu xuẩn muốn chết.”

“Anh đối nghịch với anh ấy, chỉ là muốn. . . khiến cho anh ấy chú ý đúng không?” Đường Phong thử hỏi.

Chino gật đầu, chỉ là anh hiểu ra quá muộn, khi anh cuối cùng hiểu rằng mình ôm một loại cảm tình gì với Fiennes, người đàn ông kia đã ra đi.

Đột nhiên, giống như ngôi sao sáng nhất ở nơi chân trời bỗng nhiên rơi xuống, tất cả đều xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi khi anh phản ứng đến, tất cả thầm mến đã dài đến sáu bảy năm, anh là ngu ngốc tới tình trạng nào mới chậm chạp phát hiện như vậy.

“Tất cả đều đã quá muộn, tôi thậm chí còn không kịp nói tiếng xin lỗi với anh ấy, không kịp nói cho anh ấy. . . Tôi sưu tập toàn bộ đĩa phim của anh ấy, còn có áp-phích, tôi đi xem rất nhiều buổi ra mắt điện ảnh của anh ấy, len lén hỏi thăm người khác tin tức của anh ấy.” Nhìn người đàn ông trên màn hình TV không bao giờ gặp lại được nữa, Fiennes vĩnh viễn mất đi, trong mắt Chino lần thứ hai bịt kín một tầng hơi nước, anh tuy rằng vẫn cười, nhưng thanh âm nghẹn ngào, mỗi một chữ đều khó khăn nói ra.

“Không kịp nói cho anh ấy, tôi yêu anh ấy, cậu biết không? Càng hiểu anh ấy, tôi càng thích người đàn ông này, nhưng tôi lại ngu ngốc như vậy, ngay cả cơ hội nói tôi thích anh ấy cũng không có.”

Chino nghẹn ngào dùng hai tay bưng kín khuôn mặt, Đường Phong ngồi ở một bên ôm lưng người kia.

“Anh ấy sẽ biết, mỗi một câu anh nói, kỳ thực anh ấy đều nghe thấy.” Đường Phong an ủi Chino, mà cậu cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài.

Cậu sẽ không nói cho Chino bí mật của cậu, dù cậu nói cho Chino, đối phương chưa chắc sẽ tin lời cậu.

Đây không phải lần đầu tiên trong đời cậu nghe thấy có người tỏ tình với cậu, nhưng không thể nghi ngờ lần này là lần khiến cậu cảm thấy ấm áp lại có vài phần khó chịu, khi một người quá xúc động rất dễ bởi vì nhất kiến chung tình hoặc là thỉnh thoảng thích mà biểu đạt tình ý với một người, loại cảm tình vọt tới này thường thường tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, bắt đầu có bao nhiêu oanh oanh liệt liệt thì kết thúc có bấy nhiêu thảm thảm đạm đạm.

Bảy năm thầm mến giống như nước chảy nhỏ giọt từng chút kéo dài, những người đã từng thích cậu, có thể bởi vì cậu bệnh mà dần dần xa cách, có thể bởi vì một vài áp lực xã hội mà lựa chọn tránh xa cậu, cũng có người bởi vì cậu qua đời mà đem cảm tình từng có tùy theo mai táng.

Sau nửa năm cậu chết, người nhớ đến cậu lại có bao nhiêu?

Cậu không biết Chino cho đến hiện tại vẫn còn thích cậu, cậu cũng không biết vì sao Chino lại thích cậu, nhưng tất cả những điều này đều là sự thực đặt ở trước mắt.

Fiennes Đường đã chết, người rời khỏi thế giới này không nên mang đến tổn thương và quấy rối cho người sống.

“Chino, vậy anh yêu Lilith sao?” Cậu hỏi.

“Là tôi có lỗi với cô ấy, sau khi Fiennes rời đi tôi cố gắng tìm một cô gái tốt để hẹn hò, Lilith là cô gái tốt, chỉ là. . . Tôi phát hiện tôi không có cách nào quên Fiennes.” Chino dần dần bình tĩnh lại, mà Đường Phong cũng đem TV chuyển đến kênh chương trình phổ thông.

“Tôi biết không nên nói thế này, nhưng Fiennes không có khả năng trở về, nếu như anh ấy biết anh cảm thấy đau khổ vì anh ấy, anh ấy sẽ cảm thấy áy náy, Chino, người mất đi chỉ cần giữ lại hồi ức, anh cần nhìn về phía trước, nhanh nhanh, làm một người đàn ông tỉnh lại đứng lên, tôi cũng không muốn ngày kia lại phải quay cảnh giường chiếu vào lúc sáng sớm.” Đường Phong dùng phương thức của mình khuyên bảo đối phương.

“Có đôi khi tôi cảm thấy cậu rất giống Fiennes, đối với mỗi người đều là điềm đạm nhã nhặn, trên thực tế loại điềm đạm này đại biểu cho một loại khoảng cách, chính là vì vậy tôi mới đặc biệt thích trêu đùa và bắt nạt anh ấy, bởi vì hình dạng tức giận khi đó của anh ấy khiến tôi cảm thấy anh ấy là một người sống.”

Chino nhìn về phía người bên cạnh, hiếm khi nghiêm chỉnh nói: “Cậu còn trẻ như vậy, không nên quá mức áp lực chính mình.”

“Hết thảy hiện tại là đến phiên anh giáo dục tôi sao?” Đường Phong nở nụ cười, “Vậy anh nghìn vạn lần đừng bởi vì tôi giống Fiennes mà yêu tôi, nếu không tôi sẽ cho rằng tôi là một người thế thân.”

Là thế thân hay là chân chính Fiennes?

Những điều này đều không quan trọng, Đường Phong chỉ biết là cậu mong muốn Chino có thể bước ra từ trong cái bóng Fiennes, chỉ là một người đàn ông có thể bởi vì tưởng niệm người đã khuất mà rơi lệ, rốt cuộc cần bao lâu mới có thể bước ra?

“Gần đây xảy ra chuyện gì sao?” Đường Phong hỏi, Chino không có khả năng vô duyên vô cớ đột nhiên thất thường, chuyện của Lilith cũng không thể ảnh hưởng Chino đến mức này.

“Sắp đến sinh nhật anh ấy.”

Đường Phong phát hiện mình dĩ nhiên đã quên sinh nhật của mình.

“Không bằng, chúng ta cùng đi tảo mộ cho Fiennes.” Đường Phong đề nghị, cậu muốn nhìn mộ bia của mình một cái.

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Đường Phong thật biến thái, muốn đi nhìn bia mộ của chính mình…
    Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện này!

  1. 04/08/2015

    […] Chương 15 – Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: