BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 7

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥
R’s: Tuy nói là tạm ngưng Tiểu Bạch 1 thời gian, nhưng mà sau khi khai quật ra thấy em nó có tận 3 Quyển TTvTT dài quá mức quy định, nên đành tiếp tục lê lết~~~

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

07 Lạc hoang nhi đào (chạy trối chết)

Ta không biết phải hình dung Cẩm Lăng như thế nào, thực ra lúc mới quay đầu lại nhìn thấy hắn thì đúng là kinh ngạc. Đầu bài Minh Nguyệt Xuân mà lại là nam nhân, lý gì thế này… Nhưng giây tiếp theo ta thật sự biết là mình đã quên cả hô hấp.

Cẩm Lăng không có đẹp kiểu trung tính như ta cùng Phượng Lưu, nói theo kiểu của Tinh Tinh chính là… Hắn rất MAN…

Cẩm Lăng so với ta cao hơn nửa cái đầu, da thịt màu lúa mạch, rất khỏe mạnh. Hai mắt cũng không to, nhưng rất sáng, hơn nữa hốc mắt rất sâu, giống như mắt người Châu Âu, con ngươi còn là màu tím sậm… Thật quỷ dị a… Sống mũi thẳng tắp, môi rất mỏng, mím lại thành một đường. Tóc đen dài thả xõa, không có bất cứ thứ gì trói buộc, nhưng không hề rối. Trên người khoác một chiếc áo màu đỏ thẫm vô cùng hoa lệ, trên áo thêu hoa văn màu đen, còn điểm hoa lụa màu vàng trong suốt, áo có phần hơi dài, trải xuống mặt đất.

Con ngươi màu tím đậm của hắn sâu thẳm thật hấp dẫn ta. Mới liếc nhìn một cái đã không thể kiềm chế nổi.

Khiến ta rung động nhất chính là khí chất của hắn, dưới hoàn cảnh như vậy, hắn vẫn như một con suối trong vắt, từ phương xa chậm rãi chảy về, không vội không gấp, nhưng lại xỏ xuyên qua trái tim ta. Không khí bốn phía giống như ngưng đọng lại, bởi vì khí chất đặc thù hắn mơ hồ tản mác ra mà đọng lại.

Hiện tại ta đến cả đầu ngón tay cũng không dám di chuyển, không dám thở mạnh, hai mắt càng không thể dời đi một mạt màu tím kia.

Hết thảy đều vì hắn đến mà tĩnh lặng.

Não đơ tại trận…

Hắn cũng không di chuyển, như một pho tượng đứng bất động. Nếu cả con ngươi của hắn cũng bất động luôn không chừng ta còn tưởng hắn là một hpo tượng thật.

Làm phiền ngươi ấn hộ ta ctrl+alt+delete… không phải XP sẽ không mất! Lại đánh trống lảng…

Địch bất động, ta càng bất động.

Hắn đang đánh giá ta, một tấc một tấc, từ đỉnh đầu đến gót chân, không buông tha một chi tiết nào. Cuối cùng chúng ta giống nhau, cùng dứng lại ở đôi mắt của đối phương.

Địch di chuyển!

Hắn tiêu sai vứt áo ngoài màu đỏ xa hoa kia xuống rồi ngồi ngay ngắn cạnh bàn, đối ta vẫy vẫy tay ý bảo đến ngồi bên cạnh, sau đó bắt đầu tự châm trà.

Ta máy móc đến ngồi cạnh hắn, hai mắt thật vất vả mới thu về, đầu óc cuối cùng cũng có phản ứng… khởi động lại – ing~

Hắn không mở miệng, ta cũng không, chúng ta lẳng lặng cùng uống trà. Cuối cùng ta khởi động lại xong nhìn hắn, quyết định đi trước một bước phá cục diện bế tắc.

“Ngươi… là Cẩm Lăng?” Ta biết đây rõ ràng là nói nhảm, nhưng mà so với nói: “Hôm nay trời đẹp nhỉ” còn bớt kinh hơn…

“Ân.” Hắn tiếp tục nhấp trà, ánh mắt nhìn ta có một tia nghi hoặc, chỉ trong nháy mắt, nhưng ta phát hiện được. “Cẩm Lăng từ lầu ba đã thấy đại nhân tiến vào, cảm thấy đại nhân thật hiền hòa biết bao, mời ngài thưởng trà Long Tỉnh, nếu có gì mạo muội xin thứ lỗi.”

Tại sao! Tại sao ở cái thế giới này khắp nơi đều là sinh vật hoa lệ lấp lánh?! Ngươi lấp lánh còn chưa tính, thanh âm của ngươi có cần dễ nghe đến thế không! Vì cái gì nghe giống Midorikawa Hikaru như thế! (vui lòng tham khảo seiyuu gốc Nhật lồng tiếng Slam Dunk nha các tềnh iêu, nếu seiyuu ấy chịu lồng tiếng một đoạn miễn phí thì quá hạnh phúc ♥) Trời ạ… Ta chết cũng không tin nổi thế giới này còn có người có thanh âm giống với Midorikawa Hikaru… Tinh Tinh, lần này hành trình thật xa hoa…

Nói lời khách sáo, ngữ khí có chút lạnh, làm ta không thể chỉ trích hắn mạo muội. Bởi vì khẩu khí của hắn rõ là không cho người ta từ chối mà.

Bất quá cái kiểu xin làm quen này ta cố từ xưa còn chưa có lần nào thành công, hiền hòa á… Ta tối qua ngủ chưa đẫy, mặt này mà hiền hòa nỗi gì đây?! Có thể chai mặt làm quen kiểu này chắc chỉ có Cẩm Lăng ngươi đi.

“Thật là… Cẩm Lăng nói ta mặt hiền thật khen ta quá lời mà, ha ha ha ha…” Không hiểu sao ta vẫn hưởng ứng hắn mà nói.

“Tôn tính đại danh của đại nhân, có thể nói cho Cẩm Lăng không?”

Oa… Gấp thế… Nhưng mà đi thanh lâu lại nói tên thật của mình ra thì hình như không tốt lắm… Ân, muốn ta trong mấy giây mà nghĩ ra nổi một cái tên nên thơ hay tuyệt thì bất lực, cũng không thể tự nghĩ mất quá nhiều thời gian sau khi người ta hỏi mình được… Thế là ta nhớ đến thường ngày Tinh Tinh hay mắng ta… “Ngươi có thể gọi ta là Tiểu Bạch…” Cái này chả khác gì nói “Ngươi có thể gọi ta Tiểu Cường”, đồng nghĩa khác chữ a.

Nói xong thật muốn tự tát mình mấy cái. Ai chẳng biết Tiểu Bạch là tên giả!

Nhưng Cẩm Lăng cũng không bắt bẻ ta, ngược lại thản nhiên chấp nhận nói: “Là Tiểu Bạch sao… Đại nhân có danh tự thật thú vị…”

Khóc… Chẳng lẽ thế giới này tràn ngập tiểu bạch thỏ (1) luôn à? Phụng tin NOKIA là bảo bối chấn tộc của ta, bây giờ đến Cẩm Lăng cũng tin luôn tên là Tiểu Bạch a…

“Không cần gọi đại nhân, nghe không tự nhiên.” Trên đời có người gọi ta đại nhân chỉ có lúc bị Tinh Tinh bắt đi cosplay… “Gọi ta Tiểu Bạch là được rồi…” Trời ơi…ta không gọi là Tiểu Bạch!

Cẩm Lăng hé môi, nhẹ nhàng gọi ra “Tiểu Bạch…” Ta nhất thời cả người đều tê dại, không ngờ dùng giọng của Midorikawa Hikaru gọi tên ta lại dễ nghe đến thế… Chờ một chút… ta không gọi là Tiểu Bạch…

Hắn vươn tay trái, mơn trớn mặt của ta, nháy mắt ta cảm thấy mặt mình giống như bị thiêu đốt, muốn quay đầu đi chỗ khác, nhưng lại không thể rời mắt khỏi mắt hắn, hắn cũng không e dè, tiện đà xoa nắn gò má ta, tay phải còn tiến thêm một bước ôm eo ta, nhìn hai môi hắn ở trước mắt ta đóng mở, thật là một hình ảnh mê người mà, não ta đình công, căn bản nghe không rõ hắn đang thì thầm nói cái gì. Chỉ biết mặt hắn cách mặt ta càng ngày càng gần, tiếp theo không biết gì nữa…

Môi tiếp xúc với cái gì ấm nóng, trái tim vì thế mà rung động. Hắn mút môi của ta vào, lặng lẽ dò xét tiến vào, liếm liếm răng ta, tim ta đánh lô tô, mở hàm răng ra, hắn tiến vào được.Tiếp theo là hôn môi điên cuồng. Hắn không ngừng mút, ta khó thở. Trong miệng chỗ nào cũng bị hắn để lại dấu ấn. Hắn lưu luyến rời đi, nhìn mặt ta đỏ đến nhỏ máu, ngỏn trỏ khiêu khích đảo qua hai môi mềm dẻo của ta.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt hắn thật sáng, ta đã nói rồi, giống như có ánh sáng bên trong.

Nhưng ta đột nhiên nhận ra người đang hôn mình là một nam nhân, bao nhiêu rung động bị hắt ngay một chậu nước lạnh.

Ta dùng hết sức lực đẩy hắn ra, hắn kinh ngạc nhìn ta, trong mắt có chút khó tin. Không ngờ có nam nhân có thể chống cự lại mỵ lực của ngươi a? Ta cười lạnh, có xinh đpẹ hơn nữa cuối cùng cũng không phải là lấy ra bán sao. Khó tin đến thế, ngươi rốt cuộc hôn qua bao nhiêu người mới luyện thành kỹ thuật hôn thuần thục đến thế?!

Vừa rồi ta còn bị hắn xinh đẹp uyển chuyển cuốn hút, bây giờ lại vô cùng tỉnh táo nói với chính mình, Diêu Phong, ngươi là một nam nhân! Ngươi sao có thể trầm mê hôn một người nam nhân như thế. Hơn nữa đối phương còn là đồ con vịt! Ngươi điên rồi mà!

Giây tiếp theo ta đã chuồn khỏi Minh Nguyệt Xuân.

->Chương sau: 08 Nhân tài chiêu sính (Thông báo tuyển người tài)

Chú thích:

(1)  Tiểu bạch thỏ: ở đây ý êm nó nói là mấy ngừi ngây thơ chong xáng ba ngơ như ẻm đó =))

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Ngươi là người tốt~! Người tốt mau mau ra chương mới đi~! Ai u, ta yêu NP quá đi~~~~~ Người ta mong chờ diễn biến chương sau nha~ Mỗi ngày 1-2 chương ĐPBB với 1-2 chương Tiểu Bạch đi *twinkle* *twinkle* *little star* ………….

    • Robin says:

      mơ đẹp quá à :v ta mà k phải chạy sô vừa làm vừa học thì còn may ra =)))))

      • *cắn ngón tay* U hu hu, vậy một chương ĐPBB với 1 chương Tiểu Bạch 1 ngày thì sao?

      • Robin says:

        còn tùy tình hình nữa :)) có khi hôm nay chưa chắc đã lết nổi chương nào a, hôm nay ta chạy việc như điên, lại còn đi họp, lại còn làm bài chuyên ngành @@ nếu tối về xong bài mà còn sống sẽ lết nốt =))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: