khuynh tẫn triền miên – chương 181+182

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Chương 181: tạm thời trì hoãn.

 

“Tiểu Khuynh. . .”

Liên Duyệt vội vã đỡ Vân Khuynh, Vân Khuynh chỉ kịp đáp lại một tiếng tỷ liền rơi vào một mảnh bóng tối.

Liên Duyệt không hiểu y thuật, nàng đến từ hiện đại cảm thấy việc ghi nhớ các loại dược thảo tương đương phiền phức, cho nên nàng từ nhỏ liền từ chối học y, lúc này nàng lại hối hận không gì sánh được.

Nói như thế nào Vân Khuynh cũng là một người nam tử, thân thể Liên Duyệt lại xinh xắn bé nhỏ, cho nên nàng đỡ Vân Khuynh có chút bất tiện, nhưng cũng may nàng còn có chút võ công khí lực không nhỏ.

Đem Vân Khuynh dìu đến trên giường, nàng liền kinh hoảng đi gọi đại phu.

Dù sao Vân Khuynh hiện tại không giống người bình thường, y mang thai, tâm tình trải qua thay đổi quá nhanh, ưu tư quá độ, cũng khó trách thân thể vốn đã không phải rất khỏe mạnh ngã xuống.

May là Liên Duyệt gặp được Tần Du Hàn tới tìm nàng, hai người sai người đi gọi đại phu, còn mình thì coi giữ bên người Vân Khuynh.

Sắc mặt Tần Du Hàn có chút xấu xí: “Ngay từ đầu, ta đã nói loại ý nghĩ này của ngươi quá ngây thơ, cũng có chút hồ đồ, hiện tại cái dạng này, càng hỏng bét.”

Liên Duyệt có chút ủy khuất: “Vậy ngươi nghĩ nên làm thế nào mới tốt?”

Tần Du Hàn đỡ trán thở dài: “Đúng là nghiệt duyên, nếu như không có Vân Khuynh này, Vô Song và Vô Phong cũng sẽ không đi tới loại tình trạng ngày hôm nay.”

Liên Duyệt nghe vậy nhíu nhíu mày, mắt lạnh lườm Tần Du Hàn: “Không có tiểu Khuynh, ngươi cũng không có tiểu tôn tử.”

Tần Du Hàn nghe vậy hô hấp cứng lại.

Liên Duyệt mang theo một chút cảnh cáo nhìn Tần Du Hàn: “Không được chỉ trích tiểu Khuynh, lại càng không được làm bất cứ chuyện gì thương tổn tiểu Khuynh.”

Tần Du Hàn sờ sờ mũi mình: “Vân Khuynh này quả nhiên là. . . Nương tử ngươi mới vài ngày liền đem cả trái tim nghiêng về phía y.”

Nhận thấy ghen tuông trong lời nói của hắn, Liên Duyệt giật mình, chậm rãi lộ ra nụ cười đầu tiên của ngày hôm nay, cầm tay Tần Du Hàn: “Tiểu Khuynh là một hài tử đáng thương.”

Chân chính tính ra, Vân Khuynh và nàng có lẽ là quen biết sớm nhất cũng là thân cận nhất, nàng không bất công y, ai bất công cho y?

Tần Du Hàn nhún nhún vai, hắn mặc kệ Vân Khuynh là một người thế nào, dù sao hiện tại hắn vẫn có thể dễ dàng tha thứ cho Vân Khuynh.

Nể mặt Liên Duyệt, hắn cũng có thể lui bước, để Liên Duyệt và Tần Vô Phong tranh thủ đến kết quả bọn họ muốn.

Thế nhưng, nếu sau một đoạn thời gian rất dài, Tần Vô Song, Tần Vô Phong, Vân Khuynh mấy người vẫn như hiện tại, hoặc là Tần Vô Phong và Tần Vô Song thực sự vì Vân Khuynh mà trở mặt thành thù, vậy hắn cũng không dám khẳng định mình nhất định có thể tiếp tục tha thứ.

Thế nhưng, Tần Du Hàn híp híp mắt, trước khi hài tử trong bụng Vân Khuynh được sinh hạ, hắn tuyệt sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn nâng nâng cằm, chỉ hướng Vân Khuynh, nói với Liên Duyệt: “Y như vậy, có muốn thông tri cho Vô Song chúng nó không?”

Liên Duyệt ngẩn ra, trầm tư nửa ngày: “Vẫn là để sau đi, để đại phu xem xem thế nào. . .

Hiện tại hai đứa vốn đã không bình tĩnh, nếu như biết được tình huống của tiểu Khuynh, nói không chừng chúng nó còn có thể đem trạng huống của tiểu Khuynh đổ lên đầu người còn lại. . .

Vậy chẳng phải là tăng thêm mâu thuẫn, khiến sự tình càng thêm phức tạp sao?”

Tần Du Hàn hừ lạnh một tiếng, cực kỳ bất mãn: “Cho nên, ngươi sẽ nhận lấy trách nhiệm chăm sóc y đúng không?”

Vân Khuynh đáng ghét, vì y, nương tử của hắn đã rất lâu không có toàn tâm toàn ý giao trái tim đặt trên người hắn.

Liên Duyệt bất đắc dĩ thở dài, nam nhân này, tuổi tác như vậy, sao lại còn hẹp hòi như thế, không phải là chăm sóc một người tiểu bối sao?

“Nói như thế nào y cũng là bạn đời của nhi tử ngươi, đa của tôn tử ngươi.”

Tần Du Hàn lần thứ hai im miệng.

Hắn là tương đương muốn tôn tử, mắt thấy bạn tốt từng bước từng bước đều có tôn nhi tôn nữ, các nhi tử của hắn lại chỉ có Tần Vô Song thành hôn.

Năm nay trở về, bọn họ còn dự định bức hôn Tần Vô Phong, không nghĩ tới lại xảy ra trạng huống như vậy.

Lúc sau, đại phu không đến, nhưng thật ra Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận đã trở về.

Liên Cừ từ chỗ Tần phủ lão quản gia nghe được chuyện của Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Phong ba người.

Hắn một chút cũng không ngoài ý muốn, chỉ là thở dài thật sâu một tiếng.

Trước đây rất lâu, hắn đã đoán được kết cục như vậy.

Hắn xem qua tướng tay cho Vân Khuynh, biết y mệnh phạm đào hoa, tình trái vô số, Tần gia huynh đệ chạy trời không khỏi nắng.

Đáng tiếc hắn hôm nay không biết dự định của Vân Khuynh ba người bọn họ, hắn chỉ mong, việc này có thể hòa bình giải quyết.

Về đến nhà còn chưa kịp nghỉ ngơi, lúc có được tin tức Vân Khuynh té xỉu muốn tìm đại phu, Liên Cừ lập tức ngăn cản người hầu muốn đi ra ngoài tìm đại phu, vội vã chạy tới chỗ Vân Khuynh.

Khi Liên Cừ thấy khuôn mặt tuyệt mỹ tiều tụy của Vân Khuynh, tâm tư có chút phức tạp, cũng có chút nghi hoặc.

Tình, rốt cuộc là thứ gì?

Có thể khiến một người trở nên tiều tụy như thế, có thể khiến Tần Vô Phong lý trí làm ra loại chuyện không lãnh tĩnh như vậy, có thể khiến Tần Vô Song bất chấp kính trọng ca ca của mình, dùng nắm đấm đánh về phía ca ca hắn.

May là.

May là hắn từng ăn ‘Tỏa tình thảo’, vô tình vô ái, đảo cũng có được một thân ung dung.

Sau khi bắt mạch cho Vân Khuynh, Liên Cừ cau mày.

“Thế nào?”

Liên Duyệt có chút lo lắng hỏi.

Tần Du Hàn bởi vì lo lắng hài tử trong bụng Vân Khuynh, cũng là vẻ mặt chờ đợi chờ đáp án của Liên Cừ.

Liên Cừ lần thứ hai thở dài một tiếng: “Duyệt cô cô, Vân Khuynh hôm nay đại hỉ lại đại bi, tâm tình phập phồng quá lớn, tích tụ vu tâm, ưu tư quá độ, mạch đập hỗn loạn, thân thể suy yếu, lại có chút động thai khí.

Tuy rằng hiện nay không quá đáng ngại, nhưng cũng chỉ có thể chậm rãi, từ từ bồi dưỡng, nếu như tâm tình của y vẫn cứ u buồn, vậy không chỉ ảnh hưởng tới thân thể y, mà còn liên lụy đến anh nhi trong cơ thể.

Đặc biệt, mấy ngày nữa, ta muốn giải cổ độc ‘Tử ô cổ’, khi đó đặc biệt gian nan, lấy thân thể hiện tại của Vân Khuynh, rất khó chống đỡ.”

Liên Duyệt trừng lớn hai mắt: “Này còn kêu không quá đáng ngại?

Chết tiệt, loại tình huống hiện tại, có ai là không quấn quýt?

Chúng ta làm sao có thể cải thiện tâm tình cho y đây?”

Liên Cừ cẩn thận kéo dịch chăn bông cho Vân Khuynh, viết xuống đơn thuốc, sau khi đưa cho thiếp thân tiểu tư nghênh đón mình trở về để đi sắc thuốc, hắn nghiêm mặt nhìn Tần Du Hàn và Liên Duyệt: “Không biết cô cô và cô phụ suy nghĩ thế nào về cảm tình của Vô Phong biểu ca và Vân Khuynh. . .

Các ngươi lại dự định làm như thế nào?”

Tần Du Hàn đem ánh mắt dời sang một bên: “Ta không biết, lấy ý kiến cô cô ngươi làm chủ.”

Liên Duyệt hơi nhíu lại lông mày mảnh khảnh, mang theo vài phần ưu sầu: “Ta muốn thành toàn Vô Phong. . . Tuy rằng rất khó.”

Đối với cô cô này, Liên Cừ cũng hiểu vài phần, hắn hơi ngưng mi suy nghĩ một chút, liền hiểu ý của Liên Duyệt: “Cô cô là nói, để Vô Phong biểu ca và Vô Song biểu đệ cùng chăm sóc Vân Khuynh?”

Hắn nói có chút kín đáo uyển chuyển, nhưng đích thật là ý tứ kia.

Liên Duyệt gật đầu: “Đúng vậy, chỉ là, rất khó. Vô Song nhìn qua, phản ứng rất kích động cũng rất kịch liệt.”

Liên Cừ có thể tưởng tượng ra tâm tình và phản ứng của Tần Vô Song, dù sao không duyên cớ bỗng dưng phải đem thê tử của mình chia xẻ cho người khác, là một nam nhân, cũng sẽ không đơn giản khuất phục.

“Loại phương pháp này vẫn có thể xem là một ý tốt, thế nhưng thân thể và trạng huống hiện tại của Vân Khuynh, vẫn chịu không nổi bất cứ ngoài ý muốn nào. . .

Ta là nói, chúng ta phải nghĩ biện pháp đem vấn đề cảm tình giữa ba người bọn họ đè xuống trước, chí ít chờ ta giải xong cổ độc cho Vân Khuynh, hoặc là đợi đến khi Vân Khuynh sinh hạ hài tử xong, lại bàn chuyện này.”

“Hai thằng nhóc kia. . . Đã sớm mất đi lý trí, một người nhất định phải gia nhập vào trong, một người nhất định phải bảo vệ quyền lợi của mình, mỗi người đem gai góc toàn thân dựng thẳng đứng, ai tới gần cũng không được, bọn họ có thể nghe lời ai khuyên?”

Liên Cừ ngưng mi trầm tư: “Giao cho ta đi, bắt đầu từ hôm nay, ta tiếp nhận mọi việc chiếu cố Vân Khuynh, tạm thời làm chủ trị đại phu cho Vân Khuynh.

Đại phu lớn nhất, bọn họ nếu thật sự yêu Vân Khuynh, thật sự suy nghĩ cho thân thể Vân Khuynh, nhất định phải nghe ta.”

Liên Duyệt nghe vậy, đôi mắt sáng lên: “Đúng vậy, như vậy có thể đem việc này trì hoãn, cũng có thể để cho bọn hắn có đủ thời gian để bình tĩnh tự hỏi, trong khoảng thời gian này chúng ta còn có thể tiến hành khuyên bảo với bọn họ.”

Nét mặt thanh nhã tuấn dật của Liên Cừ lộ ra một tia cười: “Ta trước đó sẽ thuyết phục bọn họ phối hợp giúp Vân Khuynh khôi phục khỏe mạnh, sau đó ta sẽ tận lực điều tiết thân thể của Vân Khuynh, cái khác, phải nhờ vào cô cô các ngươi, cùng với nỗ lực của chính họ.”

Liên Duyệt gật đầu: “Nghe vậy, tiểu Cừ không phản đối quyết định của ta, vì sao vậy?”

Liên Cừ hơi thở dài một tiếng, ánh mắt xa xôi: “Ta không phản đối, chỉ là bởi vì, yêu và không yêu chỉ là chuyện giữa bọn hắn, nếu như giữa Vô Phong biểu ca và Vô Song biểu đệ cùng với Vân Khuynh xác thực có tình, vậy cũng không phải không tốt.

Dù sao, thế sự khó liệu, nhân sinh khổ đoản, có thể sống thoải mái tự tại, liền tận lực sống thoải mái tự tại.

Dùng quá nhiều thời giờ đi quấn quýt chuyện vô vị nào đó, là một loại lãng phí sinh mệnh, mục đích của chúng ta, chỉ là mong muốn bọn họ vui sướng, bất luận thế nào, bọn họ hạnh phúc là được rồi.”

“Đúng vậy.”

Liên Duyệt cũng thở dài một tiếng: “Mặc kệ lựa chọn thế nào, điểm xuất phát của chúng ta đều là mong muốn bọn họ hạnh phúc.

Trong việc này, dễ dàng hiểu lầm chúng ta nhất, chính là Vô Song.

Mong muốn, hắn có thể hiểu được chỗ khó xử của chúng ta.”

 

 

Chương 182: Liên Cừ khuyên bảo.

 

Trên thực tế Tần Vô Song một chút cũng không hiểu Liên Duyệt mấy người khó xử, hoặc là nói hắn không thể tỉnh táo tự hỏi bọn họ khó xử.

Lãnh tĩnh hắn nói, cũng không phải là chân chính lãnh tĩnh, mà là một người uống rượu giải sầu.

Chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện Vân Khuynh và Tần Vô Phong phản bội hắn, hắn liền cảm thấy tâm phiền ý loạn, nào còn có tâm lãnh tĩnh đi suy nghĩ sâu xa.

Bản thân hắn muốn uống say, nhưng thế nào cũng uống không say, trái lại là càng uống càng thanh tỉnh, càng uống càng thống khổ.

Cứ thế đêm khuya, Tần Vô Song rốt cục ngồi không yên, ném vỡ bình rượu trong tay muốn đi tìm Vân Khuynh.

Tiếc rằng, lại ăn phải bế môn canh. (*)

(*) bế môn canh: Từ chối không cho khách vào nhà gọi là cho khách ăn canh bế môn (canh đóng cửa).

“Nhị công tử, thuộc hạ nhận mệnh phu nhân và biểu thiếu gia, không thể để đại công tử và nhị công tử một mình đi vào.”

Ngăn cản Tần Vô Song, là nữ nhân duy nhất trong lục đại ảnh vệ, Long Liễm.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Long Liễm không có một chút biểu tình, như cũ lặp lại: “Thỉnh nhị công tử dừng lại.”

Nếu nói Tần gia, những người dám không mua sổ sách của Tần Vô Song, đếm trên đầu ngón tay, cũng chỉ có mấy người.

Vừa lúc Long Liễm đứng đầu lục đại ảnh vệ là một trong số đó.

Đây chính là nguyên nhân quan trọng Liên Duyệt để Long Liễm canh giữ ngăn người.

Lúc này Long Liễm bất kính, ở trong mắt Tần Vô Song rõ ràng là thay đổi vị đạo.

“Toàn bộ Tần gia, quả nhiên là tất cả đều không đem ta đặt vào trong mắt sao?

Phụ mẫu không coi ta là nhi tử, ca ca không coi ta là đệ đệ, ngươi cũng không coi ta là chủ tử sao?

Long Liễm, ta lặp lại lần cuối, tránh ra, bằng không sẽ không khách khí với ngươi.”

“Vô Song biểu đệ của ta. . .”

Thanh âm thanh linh của Liên Cừ từ phía sau Tần Vô Song truyền đến, ở trong bóng đêm, dường như mang theo vài phần mờ ảo: “Từ lúc nào trở nên táo bạo như thế?”

Tần Vô Song hơi quay đầu, trông thấy Liên Cừ áo trắng từ trong đêm đen bước ra.

Trên khuôn mặt thanh tú lịch sự tao nhã của hắn mang theo vài phần đạm cười, nói với Long Liễm: “Cô nương gia, vẫn là nghỉ ngơi sớm một chút mới tốt, ở đây giao cho ta là được.”

Long Liễm cũng không nói nhiều, trực tiếp gật đầu thả người nhảy vào trong bóng tối, phụng mệnh Liên Duyệt, từ hôm nay trở đi, nàng sẽ không nhận mệnh lệnh của Tần gia tam huynh đệ, chỉ nghe Liên Cừ và Vân Khuynh.

Đương nhiên, Vân Khuynh không biết việc này, nàng chỉ là từ một nơi bí mật gần đó vì Liên Duyệt bảo vệ Vân Khuynh.

“Vô Song biểu đệ, là tới xem Vân Khuynh đúng không.”

Liên Cừ tư thái nhanh nhẹn, động tác tiêu sái, ánh mắt mang theo ý cười nhìn Tần Vô Song.

Dường như hắn không biết chút nào tâm tình ác liệt cùng với tình tự cực độ không ổn định lúc này của Tần Vô Song.

Cũng may vị trí Vân Khuynh ở trong lòng Tần Vô Song rất quan trọng, vừa nhìn thấy Liên Cừ, Tần Vô Song liền nghĩ tới cổ độc.

“Biểu ca, ngươi đã trở về.”

Liên Cừ gật đầu: “Đúng vậy, tính tính ngày, cũng nên giải cổ độc cho Vân Khuynh.

Chỉ là biểu ca nghe nói Vô Song mang theo nữ nhi Tà Vu cốc cốc chủ trở về, lúc nào có rảnh Vô Song liền giới thiệu chúng ta một chút, để chúng ta giao lưu một chút cổ thuật.”

Liên Cừ thích yên tĩnh, không thích tiếp xúc với người ngoài, càng đừng nói là muốn chủ động quen biết người khác, hôm nay nói như vậy là lần đầu, Tần Vô Song tự nhiên sẽ không cự tuyệt: “Nhất định. . . Biểu ca, ngươi trở về có gặp qua Khuynh nhi không, có nhìn cổ độc trong thân thể y một cái hay không?”

“Nói đến cái này. . .”

Đạm cười trên mặt Liên Cừ rút đi, hơi thở dài một tiếng.

Thấy vậy, tư tự lung tung lộn xộn gì đó trong đầu Tần Vô Song đều bị ném bay, hắn chăm chú nhìn Liên Cừ: “Vì sao vẻ mặt biểu ca lại như vậy, lẽ nào thân thể Khuynh nhi?”

Trong đôi mắt thanh u của Liên Cừ ẩn ý nhìn Tần Vô Song, Tần Vô Song lập tức hết sức chăm chú nhìn hắn đợi hắn giải đáp.

“Hôm nay ta vừa trở về, liền tới chỗ Vân Khuynh.

Vân Khuynh y, tâm tình đại hỉ đại bi, tích tụ vu tâm, ưu tư quá độ, động thai khí không nói, thân thể cũng yếu đi rất nhiều.”

“Cái gì?”

Tần Vô Song kinh hô một tiếng: “Như vậy, như vậy, hiện tại Khuynh nhi chẳng phải là rất nguy hiểm?”

Liên Cừ gật đầu: “Muốn giải ‘Tử ô cổ’, cần phải đem cổ trùng rút ra khỏi thân thể y, đó là một quá trình dài dòng mà thống khổ, lấy trạng huống thân thể hiện tại của Vân Khuynh. . .”

Liên Cừ nói đến đây dừng một chút, thở dài một tiếng: “Sợ là rất khó chống đỡ.”

“Không. . . Sao lại thế, sao có thể?”

Tần Vô Song bị lời Liên Cừ nói có chút ngẩn người, đáy lòng hắn, vô luận như thế nào cũng không tin, cũng cự tuyệt tin tưởng chuyện tàn nhẫn như vậy.

Liên Cừ nhìn hắn đầy mặt không tín nhiệm, đi tới phía trước, đẩy ra cửa phòng nói: “Không tin chính ngươi tiến đến chẩn bệnh cho y một chút, ta tin tưởng, ngoại trừ cổ độc ra, trạng huống khác của Vân Khuynh ngươi đều chẩn ra được.”

Tần Vô Song đột nhiên có chút sợ hãi bước vào trong phòng kia, hắn sợ lời Liên Cừ nói chính là sự thực, mà rõ ràng, hắn thực sự rất muốn rất muốn gặp, biết được trạng huống của Vân Khuynh.

“Mau vào đi.”

Thấy Tần Vô Song do dự, Liên Cừ lập tức mở miệng giục.

Tần Vô Song cuối cùng vẫn là mang theo mùi rượu đầy người đi vào.

Ngọn đèn dầu trong phòng như lớn bằng hạt đậu, ánh sáng mờ nhạt chiếu đầy gian nhà.

Liên Cừ dẫn Tần Vô Song nhìn về phía Vân Khuynh hô hấp yếu ớt ở trên giường, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt mang theo vài phần thống khổ, cho dù đang ngủ y cũng không thể ngủ an ổn.

Không cần bắt mạch, chỉ cần liếc mắt, Tần Vô Song liền nhìn ra y bất an và tiều tụy.

Tần Vô Song giật mình đứng tại chỗ, trong lòng đau nhức, sáng sớm nhìn thấy, thiên hạ vẫn còn nói nói cười cười, tại sao lại đột nhiên biến thành cái dạng này?

Liên Cừ nhìn sắc mặt hắn, nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ chính ngươi cũng biết Vân Khuynh rốt cuộc đang lo lắng chuyện gì.”

Thân thể Tần Vô Song chấn động.

Vân Khuynh đang lo lắng cái gì?

Hắn tự nhiên biết, thế nhưng. . .

Thế nhưng, ngay cả tâm của hắn cũng loạn thành một đoàn, hắn có thể làm cái gì cho Vân Khuynh?

Liên Cừ lôi kéo Tần Vô Song, kéo hắn ra khỏi buồng trong, ngồi ở trước bàn, trịnh trọng mở miệng: “Ta vừa nói cho ngươi, tình huống của Vân Khuynh, cũng không phải nói láo đe doạ, chúng ta phải để tình huống của Vân Khuynh chuyển biến tốt đẹp hơn.

Bằng không ta thật sợ vào lúc giải ‘Tử ô cổ’ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Tần Vô Song biết ý Liên Cừ, thế nhưng, hắn không biết Liên Cừ vì sao lại nói như vậy, hắn cũng không biết nguyên nhân Liên Cừ nói như vậy là cái gì.

Hắn đầy mặt mờ mịt nhìn Liên Cừ: “Ý của biểu ca là?”

“Đừng ép Vân Khuynh.”

Liên Cừ thở dài nói: “Không thể tiếp tục để Vân Khuynh lo lắng, Vô Song biểu đệ, phải biết rằng, hiện tại chuyện gì, cũng không quan trọng bằng thân thể Vân Khuynh và hài tử trong bụng y.”

Tần Vô Song vô ý thức trừng lớn hai mắt.

“Nhưng ta. . .”

Liên Cừ nâng tay cắt đứt lời hắn: “Ta mặc kệ ngươi có chuyện quan trọng gì, ngươi phải trì hoãn, vì hài tử của ngươi, vì Vân Khuynh. Ngươi phải dứt bỏ chuyện này trước.

Tất cả, đều chờ Vân Khuynh bình an sinh hạ hài tử rồi nói sau.”

“Ta. . .”

Tần Vô Song dường như còn muốn nói ra suy nghĩ của mình.

Sắc mặt Liên Cừ càng thêm nghiêm túc: “Tâm tư của Vân Khuynh, đơn giản chính là vòng quang trên người ngươi, để không cho y lo lắng sâu thêm, Vô Song biểu đệ, trước khi trạng huống Vân Khuynh chuyển biến tốt đẹp, ngươi tốt nhất không nên tới thăm Vân Khuynh.”

“Cái gì! ! !”

Tần Vô Song nổi giận: “Biểu ca, ngươi dựa vào cái gì không cho ta gặp Khuynh nhi, ta là tướng công của y, ngươi sao có thể không cho chúng ta gặp mặt. . .”

“Vô Song biểu đệ.”

Ngay cả sắc mặt Liên Cừ ngưng trọng, nhưng thanh âm hắn vẫn là không nhanh không chậm, không lạnh không nóng: “Nếu như, ngươi không muốn để ta giải cổ độc cho Vân Khuynh, muốn nhìn y và hài tử của ngươi một xác hai mạng, ta cho phép ngươi gặp y, ngươi làm cái gì ta cũng không ngăn cản.”

Thanh âm của Liên Cừ không lớn không nhỏ, không nóng không lạnh, từng chữ từng chữ rơi vào trong tai Tần Vô Song.

Tần Vô Song bị hàm ý trong lời nói của Liên Cừ dọa khó có thể mở miệng phản bác.

Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh, đối với hắn mà nói, là trọng yếu đến cỡ nào, hắn sao có thể không chú ý đến bọn họ?

Cho dù đáy lòng đau nhức, cho dù muốn biết chuyện giữa Vân Khuynh và Tần Vô Phong, hắn cũng không có khả năng mạo hiểm thân thể của Vân Khuynh.

Trầm mặc một lúc lâu, hắn nói với Liên Cừ: “Biểu ca, ta có thể không gặp Khuynh nhi.”

Trong lời hắn nói có ý, Liên Cừ nghe ra, thiêu thiêu lông mày: “Sau đó?”

“Ta cũng không cho phép Tần Vô Phong gặp Khuynh nhi, không cho phép Tần Vô Phong quấy rối Khuynh nhi.”

Hiện tại hắn sẽ không gọi người nọ là đại ca nữa, mà là mở miệng ngậm miệng kêu Tần Vô Phong.

Liên Cừ cũng chẳng thèm để ý, chỉ là gật đầu nói: “Được, quyết định như vậy đi.”

Liên Cừ vốn đã dự định như thế, dù sao lực ảnh hưởng của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, cũng không ít hơn Tần Vô Song, hai người kia, đối với Vân Khuynh hiện tại mà nói, đều không thể gặp.

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Hay quá. Cảm ơn bạn đã chia sẻ 🙂

Để lại bình luận

%d bloggers like this: