khuynh tẫn triền miên – chương 183+184

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Dạo nì thời gian hạn hẹp, cộng thêm em ta sắp THK nên mama bắt ta phải kèm cặp nó học, không có nhiều thời gian đi dịch truyện, vậy nên có thể thỉnh thoảng ta sẽ không thể post truyện đều đặn mỗi ngày nữa ( nhưng mn yên tâm, sẽ cách không quá 1 ngày ), mn thông cảm nhá!!! *cúi đầu* 

( Dù sao hiện tại tiểu Mai Mai nhà ta cũng bắt đầu chăm chỉ lên nên ta cũng tiện thể xin phép lười tí!! hè hè. . . )

Chương 183: Trước khi giải cổ.

 

Từ sau đêm Liên Cừ và Tần Vô Song đạt thành hiệp nghị, Tần Vô Song quả thực không còn xuất hiện trong ‘Vô’ viện Vân Khuynh và Liên Cừ ở.

Để phối hợp Liên Cừ điều dưỡng thân thể Vân Khuynh, Liên Duyệt tự nhiên hao hết tất cả tài ăn nói thuyết phục Tần Vô Phong.

Vì vậy, hai người, cả ngày đều trốn ở trong viện tử của mình, ai cũng không gặp, ai cũng không nghĩ, ai cũng không nhớ.

Tần Vô Hạ chỉ biết đại ca và nhị ca hắn cãi nhau một hồi, mâu thuẫn lớn chưa từng có, nhưng như trước chẳng biết nguyên nhân là gì.

Hắn vốn đang muốn làm người hoà giải cho hai ca ca, nhưng vì Liên Duyệt và Tần Du Hàn nhiều lần cảnh cáo không cho phép hắn đi trêu chọc Tần Vô Phong và Tần Vô Song hiện tại, hắn đành nghi hoặc thành thành thật thật không dám chọc vào hai người ca ca bão nổi.

Không chỉ như thế, liên đới đến hắn, song song cũng bị cấm đi gặp Vân Khuynh.

Lúc đầu, không gặp được Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Vân Khuynh rất bất an, rất sợ hai người huynh đệ lại ở nơi nào đó y không biết xảy ra mâu thuẫn.

Liên Cừ lại nói cho y, Tần gia nhị lão đối với chuyện huynh đệ hai người vung tay rất không hài lòng, lệnh cho hai người cấm túc kiểm điểm.

Vân Khuynh nghe thấy hai người không xảy ra chuyện lớn gì mới trầm tĩnh lại.

Kỳ thực kiểm điểm cũng tốt, kiểm điểm xong liền có thể lãnh tĩnh.

Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận thường xuyên chiếu cố Vân Khuynh, sau khi biết tình huống của Vân Khuynh, Bạch Khuynh Vận cũng giống Liên Cừ, trừ phi Vân Khuynh nói tới, bằng không bọn họ tuyệt không nói đến chuyện Tần Vô Song và Tần Vô Phong.

Để tâm tình Vân Khuynh cởi mở hơn, Bạch Khuynh Vận còn có thể kể cho Vân Khuynh về những nơi hắn đã từng đến, những tục lệ đã từng gặp qua.

Tình huống của Vân Khuynh tuy rằng không có chuyển biến tốt đẹp rõ ràng, nhưng hiển nhiên, y đã không còn quấn quýt giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong.

Hiện tại tâm tình của y, có thể bình tĩnh trở lại, tâm giới cũng thoáng hơn.

Không gặp được Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Vân Khuynh thẳng thắn không suy nghĩ về phương pháp giải quyết chuyện giữa bọn họ nữa.

Y đã quyết tâm, sau khi sinh hạ hài tử, y sẽ rời đi Tần gia.

Y không muốn tiếp tục ở lại Tần gia, nhìn Tần Vô Song và Tần Vô Phong chân chính trở mặt thành thù.

Y không thể làm đao phủ phá hư hạnh phúc hài hòa của người Tần gia.

Y phải đi, rời đi thật xa, đem hiện tại tất cả đã từng là của mình, đặt ở nơi sâu nhất trong ký ức cất giấu.

Vân Khuynh tin tưởng, chính là sau khi y rời đi mấy năm, Tần Vô Song và Tần Vô Phong rất có thể sẽ đi tìm y, còn chưa bỏ xuống y được.

Thế nhưng, thời gian lâu dần, Tần Vô Song và Tần Vô Phong, chung quy cũng sẽ buông tay.

Bởi vì Vân Khuynh từ đầu đến cuối đều cho rằng thời gian vĩ đại không gì sánh kịp.

Năm tháng, chung quy sẽ làm Tần Vô Song và Tần Vô Phong như thiên chi kiêu tử quên cái người nhỏ bé như y.

Tâm tình tốt lên, hơn nữa Liên Cừ tỉ mỉ điều dưỡng, thân thể Vân Khuynh, có xu hướng phát triển theo phía mọi người cam tâm tình nguyện nhìn thấy.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong, thực sự có thể không gặp Vân Khuynh nhiều ngày như vậy sao?

Đáp án là không được.

Cho nên, mỗi khi đến đêm khuya an tĩnh, bọn họ đều từ rất xa, lặng lẽ, ngóng trông về “Vô” viện, nơi Vân Khuynh đang ở.

Yên lặng thống khổ, yên lặng nhớ mong.

. . .

“Liên đại ca.”

Sau khi Vân Khuynh uống thuốc nghỉ ngơi, Bạch Khuynh Vận lười biếng ghé vào trên bàn, gọi vị Thiên Cơ đảo chủ tuấn nhã dị thường, khi thì mỉm cười khi thì nhíu mày ngồi đối diện lật xem sách thuốc.

Liên Cừ nâng mi, nhìn về phía Bạch Khuynh Vận: “Sao vậy? Khuynh Vận có việc?”

Bạch Khuynh Vận dùng sức gật đầu: “Ân, có một chút vấn đề không rõ.”

Liên Cừ nghe Bạch Khuynh Vận nói như vậy, hăng hái lên, hắn khép lại sách thuốc trong tay: “Chuyện gì mà Khuynh Vận cũng không nghĩ ra?”

Bạch Khuynh Vận, cho dù hắn biểu hiện ra ngoài nhìn qua là một oa oa ngây thơ dễ lừa, thế nhưng, có thể làm Bạch gia gia chủ, có thể giữ vững danh hiệu hoàng thương chi gia Huỳnh Quang, sao có thể thiện lương dễ lừa như biểu hiện ra ngoài?

“Ngươi nói. . . Tần đại ca và Tần nhị ca, thực sự thích Vân Khuynh sao?”

Liên Cừ giật mình: “Đó là tự nhiên, nếu không lấy thái độ làm người của Vô Phong biểu ca, sao có thể làm ra chuyện tình không đúng mực như vậy. Vô Song biểu đệ, lại sao có thể ra tay với Vô Phong biểu ca?”

“Cũng đúng.”

Bạch Khuynh Vận lại gật đầu: “Cảm tình giữa huynh đệ bọn họ luôn luôn tốt đến mức khiến người ta hâm mộ.”

Nhớ lại trước đó, Liên Cừ cũng thở dài gật đầu: “Đúng vậy, mong muốn chuyện này có thể giải quyết viên mãn, để tất cả, đều trở lại nguyên trạng.”

“Ta xem tình yêu phiền lòng như vậy, vẫn là không dính không chạm mới tốt.”

Thưởng thức chén sứ toái hoa đặt ở trước mắt hắn, Bạch Khuynh Vận dường như thờ ơ mở miệng.

Hắn không biết người đối diện, có thể nghe ra ý nói trong lời của hắn.

Liên Cừ giật mình, trên khuôn mặt luôn luôn thanh nhã mang theo một tia trêu tức hiếm có: “Như vậy, Khuynh Vận cũng ăn một viên ‘Tỏa tình thảo’ thế nào?”

Bạch Khuynh Vận hơi thở dài một tiếng, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: “Cái gì là tỏa tình thảo? Đó là vật gì vậy?”

Sắc mặt vốn đang mang cười của Liên Cừ ảm đạm xuống: “‘Tỏa tình thảo’ ‘Tỏa tình thảo’ danh như ý nghĩa, là một loại cỏ có thể khóa lại tình cảm con người, sư phụ ta từng nói qua, ăn ‘Tỏa tình thảo’ liền không thể động tình.”

“Thiên hạ thật có loại cỏ thần kỳ như thế sao, ngay cả cảm tình con người cũng nắm trong tay.”

Liên Cừ gật đầu: “Tự nhiên là có, mùi vị kia, còn tương đương ngọt.”

. . .

Bạch Khuynh Vận sửng sốt một chút: “Ý của Liên đại ca là, ngươi đã ăn ‘Tỏa tình thảo’ ?”

Suy đoán này, khiến đáy lòng Bạch Khuynh Vận, tương đương khó chịu.

Liên Cừ cũng dường như bị Bạch Khuynh Vận kéo ra tâm sự, có chút ngẩn ngơ.

Hơi hơi kinh ngạc mở miệng nói: “Đúng vậy, ta đã ăn.

Khi đó cầu sư sốt ruột, vì học tinh tượng bói toán, liền không chút do dự ăn ‘Tỏa tình thảo’, hiện tại trưởng thành, nhìn người khác nếm trải tư vị tình yêu, có ngọt có đắng. . .

Ta lại có chút cho rằng, trong nhân sinh này, không có tình, cũng là một việc đáng tiếc.”

Trong phút mờ mịt, Liên Cừ đem lời nói thật vẫn khóa ở trong lòng, nói ra.

Bạch Khuynh Vận nghe. Dĩ nhiên vì Liên Cừ cảm thấy một tia ưu thương, thế nhưng, con đường như vậy, là lúc trước Liên Cừ tự mình chọn, cho dù hiện tại có hối hận cũng đã không thể xoay chuyển.

Sự thực chứng minh, Liên Cừ là một người tự chủ cực kỳ không tệ, sau khi mờ mịt hắn bật người lấy lại tinh thần.

Đáy mắt mang theo vài phần ảo não hiếm có, hắn lập tức nói sang chuyện khác: “Hắc sắc tuyết liên hoa Dạ Lạc Huyền yêu cầu, chúng ta phải đi tìm nhanh một chút.”

Bạch Khuynh Vận liền mở miệng nói: “Ta đã phân phó xuống dưới, nếu như phát hiện có hắc sắc tuyết liên hoa liền lập tức đưa tới Tần phủ, nhưng mà, cứ như vậy hành tung của ta cũng sẽ bị lộ ra ngoài.”

Liên Cừ nhẹ nhàng nhíu mày: “Ngươi phải rời đi sao?”

Bạch Khuynh Vận nhăn mày, gật đầu: “Đúng vậy, ta đã nói cho người kinh thành, ta ở Tần phủ, ta dù sao cũng là người của hoàng thương chi gia, vào giờ phút này rời khỏi kinh thành đi đến Tần gia, nói không chừng thánh thượng còn đang đoán, ta muốn liên hợp với Tần gia lật đổ Hiên Viên gia bọn họ thống trị, để Tần gia chuyển ám thành minh.”

“Này. . .”

Liên Cừ sắc mặt trầm trọng, đây căn bản là chuyện không thể xảy ra, người Tần gia, đối với vị trí kia, căn bản một chút cũng không ham muốn.

Thế nhưng, bọn họ không có loại tâm tư này, không có nghĩa người khác sẽ không hoài nghi bọn họ.

“Ngươi vốn là đến Tần gia tránh khỏi đấu tranh rắc rối, không nghĩ tới, lượn lượn vòng vòng, vẫn là phải trở lại.”

Bạch Khuynh Vận chỉ cười không nói.

Lúc trước đến Tần gia, hắn đã không nghĩ tới sẽ thực sự có thể tránh được.

Dù sao, ở mặt ngoài hắn nắm giữ một phần tư tài phú của Huỳnh Quang, vị trí trên kia nếu thay đổi người, có hoàng tử nào lại không hy vọng được hắn chi trì?

Hắn không gặp, đối phương cũng không nhất định sẽ bỏ qua cho hắn, sợ rằng ở trong đầu mỗi người đều có ý niệm dù phải lật tung ba thước đất cũng phải tìm ra hắn.

Mục đích chân thực nhất hắn đến Tần gia, là muốn xem một chút về cái nhìn của Tần gia đối với chuyện triều đình thay người cầm quyền, cùng với thả lỏng một chút trước khi nghênh đón bão tố.

Hôm sau, Bạch Khuynh Vận quả nhiên chào từ biệt với Tần Du Hàn và Liên Cừ. Rời khỏi Tần gia.

Liên Cừ cũng bắt đầu bắt tay vào chuyện giải ‘Tử ô cổ’ cho Vân Khuynh.

Tất cả dược liệu đã có đủ, Liên Cừ sợ nhất, chính là thân thể Vân Khuynh chống đỡ không nổi.

Hôm nay mang thai hơn bốn tháng, bụng của Vân Khuynh lại nhô lên rất cao, cao đến mức khiến Liên Cừ giật mình không ngớt.

Hơn nữa, mấy ngày này tuy rằng thân thể Vân Khuynh đang chậm rãi chuyển tốt, thế nhưng vẫn rất yếu như trước.

Liên Cừ muốn chờ một đoạn thời gian, nhưng ‘Tử ô cổ’ lại không đợi người.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong đối với cổ độc của Vân Khuynh cũng là thấp thỏm không ngớt, đều đang vô cùng lo lắng chờ đợi tin tức của Liên Cừ.

Hôm nay vừa nghe phải giải cổ độc, bọn họ hai người lập tức không hẹn mà cùng tiến đến ‘Vô’ viện.

Lúc hai người trong sân đụng tới nhau, lại là một trận tĩnh mịch.

Vết thương trên khuôn mặt của Tần Vô Phong đã tốt lên, sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, giữ nghiêm lời Liên Duyệt nhắc nhở hắn. . .

Vô luận như thế nào cũng không chủ động chọc giận Tần Vô Song, miễn cho hai người sinh ra mầm tai vạ, lại khiến Vân Khuynh khó xử.

Tần Vô Song trái lại hai tay nắm chặt, hung tợn nhìn Tần Vô Phong, nhẫn nại lại chịu đựng, cuối cùng coi như không nhìn thấy, trực tiếp quay đầu rời đi.

Tần Vô Phong nhìn bóng lưng hắn, có chút buồn bã, trước đây, hắn thế nào cũng nghĩ không ra, hắn cùng với Tần Vô Song, sẽ có một ngày như vậy.

 

 

Chương 184: bất lực.

 

Vân Khuynh giải cổ, Liên Duyệt tự nhiên là muốn ở bên cạnh.

Rất xa, xuyên qua cửa sổ liền thấy thân ảnh Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Liên Duyệt nói với Liên Cừ: “Tiểu Cừ, hai người bọn họ. . .”

Liên Cừ cũng nâng tay nhìn về phía hai người nghiêm mặt đi song song nhau, lắc đầu: “Bọn họ là bởi vì lo lắng Vân Khuynh mới đến nơi đây, nếu tới, tự nhiên sẽ không làm chuyện khiến Vân Khuynh khó xử, chỉ là, ta sợ bọn họ oán khí tích luỹ lâu ngày, sau đó bạo phát sẽ càng thêm khó kết thúc.”

Liên Duyệt thở dài một tiếng: “Hai người này, đều rất bướng bỉnh, hiện tại ta thật hối hận để Vô Song vừa mới trở về liền biết chuyện này. . .

Kỳ thực, sau khi sinh hạ hài tử rồi biết sau cũng tốt.”

Liên Cừ thu hồi ánh mắt, đi tới bên giường, nhìn Vân Khuynh vì dược vật mà lâm vào ngủ say, hắn thoáng trầm tư một chút, nói với Liên Duyệt: “Cô cô, ngươi đi gọi bọn họ vào đi.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhiều ngày không gặp Vân Khuynh, liếc mắt nhìn lên, Liên Cừ chỉ biết bọn họ đều là tương tư quá sâu, đối với Vân Khuynh lo âu không ngớt.

Dù sao lúc này Vân Khuynh hôn mê, cũng nên để cho bọn họ giải khổ tương tư.

Sau khi ăn ‘Tỏa tình thảo’, trong lòng Liên Cừ, cho rằng chính mình kiếp này vô duyên với tình ái, đối với ái tình không thể chạm đến, trong lòng hắn ôm vài phần kính nể khó hiểu.

Được Liên Cừ cho phép, Liên Duyệt tự nhiên thật cao hứng, chạy nhanh đến ngoài cửa, vẫy tay với hai nhi tử: “Tiểu Phong, tiểu Song. Tiểu Cừ sắp bắt đầu rồi, các ngươi vào đi.”

Tần Vô Song nghe Liên Duyệt nói lập tức nhấc chân đi vào, Tần Vô Phong đi ở phía sau, cước bộ lại rất chậm, dường như đang cố gắng duy trì khoảng cách với Tần Vô Song.

Hai người đi vào buồng trong, nhìn thấy Vân Khuynh vài ngày không gặp, không khỏi có chút kích động.

Song song với kích động, cả hai đều nhăn lại mày kiếm, Vân Khuynh nhìn qua gầy đi không ít, thế nhưng may mắn khí sắc nhìn qua vẫn không tệ.

Lúc ánh mắt chuyển đến độ cao của bụng y, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều thầm giật mình.

Ngoài thầm giật mình, cũng càng thêm lo lắng cổ độc trong cơ thể Vân Khuynh.

Để thuận tiện, Liên Cừ đặt một bàn tròn nhỏ ở bên giường Vân Khuynh, mặt trên bày một bát nước trong, một viên hạt châu đen sì bóng loáng, còn có một bát chất lỏng hơi phiếm lam.

Con mắt Liên Cừ còn đặt trên người Vân Khuynh, nói với mấy người phía sau: “Các ngươi ai đến đây đỡ Vân Khuynh ngồi dậy.”

Hắn vừa dứt lời, Tần Vô Song một cái lắc mình đi đến bên giường Vân Khuynh, nửa ngồi ở trên giường, đỡ thân thể mềm nhũn của Vân Khuynh, để Vân Khuynh dựa lên người hắn.

Kéo chặt khoảng cách, Tần Vô Song cũng nhìn Vân Khuynh càng rõ.

Mặt mày Vân Khuynh đã giãn ra, vẻ mặt bình thản, một đôi môi đỏ ửng hơi hơi mở, hô hấp đều đều.

Tuy rằng gầy đi, thế nhưng Liên Cừ đích xác chiếu cố Vân Khuynh rất tốt.

Tần Vô Phong như trước đứng ở phía sau Liên Cừ, hắn cũng không ngại lúc này Tần Vô Song và Vân Khuynh thân cận, hắn chỉ quan tâm Vân Khuynh hiện tại khỏe mạnh, Liên Cừ có thể thuận lợi giải cổ độc.

Liên Cừ hơi nhấc lên áo bông trên người Vân Khuynh, kéo ra cổ tay nhỏ gầy của y, lại dùng sức xé mở ống tay áo y, liên tục xé đến vai, một cánh tay trắng noãn nhỏ gầy, liền trần trụi bại lộ trong mắt năm người trong phòng.

Liên Cừ liếc nhìn Tần Vô Song, cũng không có xoay người, mà đưa tay duỗi ra phía sau: “Tiểu đồng, dược.”

Vừa mới vào cửa không bao lâu, trên tay tiểu đồng còn đang bưng chén thuốc đen thùi bốc lên hơi nóng, lập tức đem chén thuốc đưa cho Liên Cừ.

Liên Cừ ra hiệu cho Tần Vô Song hơi mở cằm Vân Khuynh, dùng thìa đem dược từng chút từng chút đưa vào trong miệng Vân Khuynh.

Tự nhiên có một chút tràn ra, tiểu đồng thấy vậy lập tức đem khăn đưa cho Tần Vô Song, Tần Vô Song động tác mềm nhẹ lau đi vết dược.

Non nửa chén thuốc, lập tức thấy đáy.

Liên Cừ xoay người, buông chén thuốc, đem tị độc châu ở trên bàn tròn thả vào bát nước trong, trong nước phát sinh oạch một tiếng vang, bốc lên ngùn ngụt khói trắng, bát nước vốn là trong suốt lập tức biến thành màu xanh tím.

“Này. . .”

Liên Duyệt có chút hiếu kỳ muốn mở miệng đặt câu hỏi.

Chỉ là nàng còn chưa hỏi ra, Liên Cừ đã giải thích cho nàng: “Tị độc châu, phương pháp của tị độc châu chính là lấy độc trị độc, tị độc châu độc hơn so với bất cứ độc dược bình thường nào. . .”

Hắn nói, đem chất lỏng dùng lam ngân hoa nghiền ra trong chén còn lại đổ vào trong nước màu xanh tím.

Trong nước lại sôi trào một trận, một cỗ mùi thơm kỳ dị, hỗn hợp với vị gay mũi khó có thể nói rõ lan rộng trong không khí.

Liên Cừ cầm khăn sạch đặt ở một bên, cẩn thận thấm lấy nước thuốc trong bát, chà lên cánh tay bại lộ trong không khí của Vân Khuynh.

Một cánh tay mảnh khảnh, rất nhanh đã bị chà ướt.

Liên Cừ không dính nửa phần nước thuốc, cánh tay Vân Khuynh bị chà nước thuốc trong nháy mắt biến thành xanh tím, sưng lên.

Tần Vô Song ở gần nhất, nhìn rõ nhất, hắn nhịn không được mở miệng kêu lên: “Biểu ca. . .”

Hắn đã phát hiện Vân Khuynh trong lòng cấp tốc nhíu mày, thân thể cũng run run lợi hại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ kia cũng chậm rãi tái nhợt, mặt trên đầy vẻ thống khổ, cánh tay bị chà nước thuốc đã xanh tím sưng lên nhìn không ra dáng dấp vốn có, run rẩy trên diện rộng.

Tần Vô Phong thấy vậy cũng không tự chủ bước dài về phía trước một bước, lông mày nhíu chặt, tâm bị nhấc lên, khẩn trương không gì sánh được, chỉ hận mình không phải cánh tay kia của Vân Khuynh.

Liên Cừ lắc đầu, không có mở miệng, chỉ là cầm chén nước thuốc chà trên cánh tay Vân Khuynh, đặt ở phía dưới cổ tay Vân Khuynh.

Cho dù bị uy dược hôn mê, Vân Khuynh vẫn như trước càng ngày càng thống khổ.

Đến cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y vặn vẹo, toàn bộ thân thể run run khó có thể kiềm chế, trên trán và trên người rậm rạp xuất hiện không ít mồ hôi lạnh.

Cánh tay bị chà dược sau khi sưng đến trình độ khó có thể tưởng tượng, màu xanh tím chậm rãi rút đi, chậm rãi biến thành màu xanh thuần, lại từ màu xanh biến thành một mảnh băng lam lạnh lùng.

Tâm tình mấy người ở đây đều phi thường khẩn trương, cổ độc quả nhiên phiền phức hơn độc thường nhiều.

Vào lúc tâm tư mọi người đều ở trên người Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đảo cũng quên khoảng cách giữa hai người, Tần Vô Phong cũng chậm rãi tới gần bên giường, kéo một cánh tay khác của Vân Khuynh, đem nội lực của mình chậm rãi đưa vào.

Thân thể Vân Khuynh run run càng ngày càng lợi hại, y trong hôn mê đã khó có thể chịu được rên rỉ ra miệng.

Thân thể vô ý thức cọ sát Tần Vô Song.

Không biết qua bao lâu, thân thể Vân Khuynh gần như là đang tự nhảy bật lên, cánh tay phiếm màu băng lam lồi lên một góc, chậm rãi dao động xoay quanh trên cánh tay.

Đôi mắt Liên Cừ sáng lên: “Chờ nói đi ra hủy diệt là được.”

Lúc trước hắc bào tế tự, nể mặt Tần gia, để Vân Khuynh lựa chọn giữa sống và chết.

Vân Khuynh chọn sống.

Hắn liền cho Vân Khuynh một đường sinh cơ, chỉ là, đường sinh cơ này tương đương yếu ớt.

Cổ độc của hắc bào tế tự đến từ Lưu Duyên ảo cảnh, sao có thể là ‘Tử ô cổ’ thô sơ thông thường?

Đích xác, quan trọng nhất là, cổ trùng này, là ‘Tử ô cổ’, nhưng hết lần này tới lần khác không phải ‘Tử ô cổ’ bình thường.

Triệu chứng và tác dụng của nó rất giống ‘Tử ô cổ’, nhưng chỉ dùng phương pháp giải ‘Tử ô cổ’ để giải cổ độc này, cũng là rất khó.

Có lẽ, ở dưới đáy lòng, hắc bào tế tự đã không muốn lưu cho Vân Khuynh một cơ hội sống! ! !

Cổ trùng dao động trên cánh tay sưng tấy băng lam của Vân Khuynh, vào lúc đi tới cổ tay, nó cũng không phá da mà ra, mà là chậm rãi lại lui trở lại.

Nơi nó đi qua màu băng lam lại rút đi vài phần, nó cũng không lui về chỗ khác trong thân thể Vân Khuynh, mà chỉ là dao động trên cánh tay, hút đi nước thuốc ngưng tụ thành màu băng lam.

Mọi người không khó phát hiện, theo màu băng lam phai đi, cổ trùng dao động qua lại ở dưới da càng ngày càng lớn.

Lẽ nào nó đang lớn lên?

“Này. . .”

Tần Vô Song và Tần Vô Phong nhìn nhau, nhìn tình hình này thấy thế nào cũng không giống như đang giải cổ độc, mà là như đang nuôi nấng cổ trùng trong cơ thể Vân Khuynh.

Sắc mặt Liên Cừ thoáng cái trắng bệch.

“Này. . . ‘Tử ô cổ’ này bị người động tay chân. . .”

Bị người động tay chân?

Trong đầu Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là oanh một tiếng nổ tung, bọn họ không thể tiếp tục bảo trì lãnh tĩnh.

Cả hai ép hỏi Liên Cừ: “Cái gì là động tay chân? Động cái gì, hiện tại thế nào, thân thể Khuynh nhi phải làm sao?”

Trên khuôn mặt luôn luôn thanh nhã tuấn dật của Liên Cừ mang theo vẻ thống khổ, vươn tay che lại khuôn mặt: “Xin lỗi. . . Ta. . . Bất lực. . .”

‘Tử ô cổ’ này hiển nhiên là bị người uy đặc thù dược vật, tuy rằng hắn phối dược vật bức nó đi ra, nó cũng kiêng kỵ.

Thế nhưng, chẳng hiểu ‘Tử ô cổ’ này rốt cuộc là thứ gì, tự thân dĩ nhiên có thể hút đi nước thuốc nó vốn e ngại này.

Hiện nay trong đầu hắn cũng loạn thành một đoàn, hắn chân tay luống cuống, nghĩ không ra nửa phần biện pháp giải quyết.

Hắn đau lòng gần như hít thở không thông, hai sinh mệnh, lẽ nào sẽ lặng yên không một tiếng động tiêu thất như vậy sao?

Bất lực?

Liên Duyệt nghe đến từ này, dưới chân một cái lảo đảo, suýt nữa ngã xuống, may là tiểu đồng của Liên Cừ nhanh tay đỡ nàng.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song cũng là bị Liên Cừ bất lực làm cho kinh hoảng tại chỗ, không thể phản ứng.

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Ye~~~ Ye~~~ Ngược đi ngược đi~~~~
    Temmmmmm~~~

  2. gay cấn quá không biết sao giải cổ

Để lại bình luận

%d bloggers like this: