siêu sao -q2- chương 22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ. 

Đệ nhị thập nhị chương: tảo mộ.

 

Thời tiết sáng sủa, trời trong nắng ấm.

Ánh nắng mặt trời tản trên bãi cỏ xanh biếc điểm ra ánh sáng trắng trong, nhàn nhạt nhỏ vụn, trong không khí tràn ngập mùi thơm cỏ xanh và hương hoa nhàn nhạt, tất cả đều có vẻ bình thản mà tốt đẹp như vậy.

Hôm nay là sinh nhật 38 tuổi của Fiennes, các fan trung thành yêu thích điện ảnh đến từ khắp nơi trên thế giới đều tụ tập đến rừng cỏ Los Angeles, bọn họ hoặc là cầm áp-phích Fiennes, hoặc là cầm đĩa phim của Fiennes, hoặc có thể là một vài thứ khác, sau đó ở bốn phía phần mộ đốt lên ngọn nến, đặt lên hoa tươi, sau đó là đưa lên lời chúc phúc của họ cho vị ảnh đế đã qua đời này.

Không ai lớn tiếng xôn xao, không ai ồn ào ầm ĩ, các fan điện ảnh thường xuyên nhìn ảnh chụp người đàn ông trên bia mộ đờ ra, có thể một phút đồng hồ có thể năm phút đồng hồ, đợi đến lúc tỉnh lại liền cay đắng nở nụ cười.

Người đến người đi, đi rồi lại có người đến.

Tấm ảnh người đàn ông trên bia mộ khóe môi hơi cong, trong mắt hàm chứa nụ cười nhàn nhạt, dường như tất cả nhìn vào mắt anh đều chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: vân đạm phong khinh.

Cuộc sống giống như một tòa núi lớn bình thường đem anh đè dưới chân núi, anh chỉ có thể xem nhẹ mọi chuyện mới có thể sống tốt, người tội gì phải làm khó chính mình?

Fiennes lúc còn sống tuyệt đối không thể gọi là có bao nhiêu anh tuấn tiêu sái, bởi vì tật bệnh trời sinh khiến da của anh lộ vẻ tái nhợt, thân thể cũng không phải đặc biệt tốt, cũng may sau khi thành danh có chậm rãi điều trị và luyện tập thái cực quyền, cho nên vẫn còn có thể chạy đến khắp nơi trên thế giới đi đóng phim tham gia hoạt động, nhưng đáng tiếc chính là lúc nhỏ không được chăm sóc tốt, trưởng thành lại khổ cực một đoạn thời gian, mấy thứ này dù sau đó anh có tiền cũng không thể bù đắp trở lại.

Màu môi của anh rất nhạt, nhạt mà có chút bệnh trạng, nhưng sẽ không ai nghĩ Fiennes là một người bệnh, bởi vì ở trước mặt người khác anh luôn luôn có thể đĩnh đạc nói chuyện, đôi con ngươi đen kia sáng sủa khiến cho người ta run sợ.

Đường Phong đứng ở phía trước mộ bia của mình nghĩ mình thực sự là may mắn cực kỳ, sau khi sống lại không chỉ không có bệnh, còn biến thành trẻ tuổi anh tuấn hơn, trước đây tuy rằng cậu nghĩ mình không xấu, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghĩ nếu như mũi có thể thẳng thêm một chút thì liệu có phải sẽ đẹp mắt hơn không.

Người ngủ trong phần mộ, kỳ thực là cùng một người với mình, lại có một chút khác nhau.

Nếu tảo mộ cho chính mình, Đường Phong liền mua loại hoa mình thích nhất, không phải hoa li-ly cũng không phải hoa cúc, mà là hoa hồng nhung đỏ, lúc cậu ôm lấy hoa hồng đỏ đi tới mộ phần có không ít người ghé mắt nhìn cậu, dù sao có mấy ai lại ôm hoa hồng đi tảo mộ.

Thế nhưng Đường Phong thích, cậu thích hoa hồng đỏ.

Hồi nhỏ ngẫu nhiên xem một bộ điện ảnh, bởi vì năm tháng quá lâu nên nhớ không rõ nội dung và tên phim, chỉ nhớ rõ khi nam chính tặng một bó hoa hồng đỏ rực cho nữ chính, nữ chính nhận lấy hoa hồng đỏ tươi thì kích động không ngớt nhảy nhót sung sướng.

Trong trí nhớ thiếu niên từ nay về sau lại có thêm một bó hoa hồng đỏ, lúc nhỏ khuyết thiếu tình thân và yêu thương cho dù đã kiên cường bước qua, nhưng vẫn thường xuyên chờ đợi có người có thể tặng cho cậu một bó hồng đỏ nhiệt tình nở rộ.

Cậu thích mọi người ở trên lễ tang của cậu có thể cười mà rời đi, cũng mong muốn mỗi năm bên mộ phần của cậu đều có hoa hồng đỏ làm bạn.

Đường Phong tiến lên đem hoa hồng đỏ đặt xuống, sau đó đi tới bên người Chino, gần đó có người nhận ra Chino, thế nhưng cũng không có ai chạy tới quấy rối vị siêu sao này vào lúc này.

“Chino.” Đường Phong nhẹ giọng gọi, người sau từ lúc đi tới phần mộ liền có chút tinh thần hoảng hốt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào phần mộ không nhúc nhích.

Sau một tiếng gọi của Đường Phong, Chino mới tiến lên đem một bó hoa cúc đặt xuống, Đường Phong đúng lúc lui về phía sau đến bên người Charles và Lục Thiên Thần, cậu biết Chino có vài lời muốn nói cho Fiennes, ở trong lòng.

Mà những lời này, mấy ngày hôm trước Đường Phong cũng đã từ chỗ Chino chính tai nghe thấy.

Mong muốn lần này tảo mộ có thể mở ra khúc mắc cho Chino, Đường Phong nhẹ nhàng hít một hơi, cùng lùi lại với hai người đàn ông đứng dưới tàng cây cách đó không xa.

“Các anh không qua đó sao?” Ánh mắt Đường Phong nhìn thẳng vào phần mộ của cậu, hỏi hai người đàn ông đứng ở bên cạnh giống như ông Hanh ông Cáp (*).

(*) ông Hanh ông Cáp: hai thần giữ cửa Miếu của đạo Phật, một người phun khí trắng từ mũi, một người phun khí vàng từ miệng.

“Ặc. . .. Được rồi.” Charles bĩu môi, có chút không tình nguyện cầm hoa hồng đỏ đi tới, Lục Thiên Thần cũng đuổi theo sau, chỉ là bởi vì Đường Phong mua hoa hồng đỏ, vậy nên hai người này cũng mua hoa hồng đỏ, hình dạng đương nhiên, không chút cảm thấy mua hoa hồng đỏ có cái gì không thích hợp.

Bọn họ đi qua đặt hoa tươi ở bên mộ, Charles tùy ý nhìn vào ảnh chụp người đàn ông trên bia mộ, trong mắt dường như hiện lên một tia sáng, anh vô ý thức nhìn thoáng qua Lục Thiên Thần, người sau đang nhìn ảnh chụp suy tư.

“Cậu cũng có cảm giác giống vậy, đúng không?” Charles nhỏ giọng nói với người đàn ông bên cạnh.

Đường nhìn dời khỏi bia mộ, Lục Thiên Thần nhìn về phía Charles: “Cảm giác gì?”

“Đừng giả ngu, tôi quen cậu nhiều năm như vậy, từ trong biểu tình vừa rồi của cậu tôi liền biết cậu đang nghĩ gì.” Charles nhẹ nhàng sách một tiếng, anh biết chuyện này có chút hoang đường, nhưng anh đích xác có một loại cảm giác, ánh mắt của Fiennes Đường trên ảnh chụp có chỗ tương tự đến kinh người với ánh mắt Đường Phong.

Hiện tại anh hiểu vì sao lúc trước lại bị Đường Phong hấp dẫn, một người đàn ông trẻ tuổi đã có đôi mắt của một người đàn ông trưởng thành có nhiều nhân sinh từng trải, mặc cho là ai cũng đều bị hấp dẫn.

Lục Thiên Thần nhẹ nhàng nở nụ cười một tiếng, lấy một loại giọng điệu hỏi lại nói: “Tôi nhớ cậu là người theo chủ nghĩa vô thần.”

“Ha —— tôi chỉ là nói ánh mắt Fiennes và Đường Phong giống nhau, cũng không nói bọn họ là cùng một người, nói không chừng Đường Phong là em trai thất lạc nhiều năm của Fiennes.” Charleston tạm ngừng, nghĩ không quá đúng lại bổ sung một câu, “Hoặc là ba ba.”

“Ba ba?” Lục Thiên Thần nhìn người đàn ông trên ảnh chụp, đúng vào cái tuổi anh tuấn trưởng thành, không hổ đã từng là siêu sao thế giới, chỉ từ trong ảnh chụp cũng có thể cảm giác được sức hấp dẫn của Fiennes.

Chỉ là Lục Thiên Thần rất khó liên hệ Fiennes và Đường Phong thành quan hệ ba ba và con trai, quá quỷ dị, cảm giác này phi thường kỳ quái.

“Cậu xem, nếu như giữa Đường Phong và Fiennes có quan hệ huyết thống gì đó vậy tất cả đều có thể thông suốt, Chino thích Fiennes, cũng có thể nói là Chino thích anh trai hoặc là ba ba của Đường Phong, cho nên Đường Phong sau khi nghe thấy liền bị đả kích, sau đó còn chạy đến nơi đây vội tới tảo mộ cho Fiennes.” Charles tự cho là bắt được đầu mối, lưu loát phân tích.

“Một đại minh tinh có danh có lợi, tuổi gần bốn mươi, không có bạn gái không có con cái, nói như thế nào cũng nói không thông, Lục Thiên Thần, cậu nói tôi nói đúng hay không?”

“Cậu thật là đủ bát quái.”

“Lẽ nào cậu không muốn biết vì sao Đường Phong đặc biệt chú ý Fiennes sao? Được rồi, đừng nói với tôi là cậu không muốn, cậu gần đây rất ân cần với Đường Phong, đứng ở phía xa cách cậu hơn mười mét tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi cậu động dục.”

Đặt hoa hồng xuống xong Lục Thiên Thần xoay người rời đi: “Đó là bởi vì chính cậu cũng đang động dục.”

Quay đầu lại nhìn Lục Thiên Thần đã rời đi, Charles khẽ cười cười, không sai, bọn họ hiện tại đều đang động dục, hơn nữa đối tượng động dục lại cùng là một người.

Charles không có lập tức trở lại chỗ Đường Phong, anh đi tới bên người Michael Chino, hai tay cắm trong túi quần nhẹ giọng nói với người này.

“Đừng chọc Đường Phong, tôi biết cậu thích Fiennes, hơn nữa Đường Phong và Fiennes có vài chỗ rất giống nhau, thế nhưng tôi phải nói cho cậu người anh em, đừng bởi vì vậy mà thích Đường Phong, cậy ấy đã có chủ.”

“Đường Phong là Đường Phong, Fiennes là Fiennes, sự thực đơn giản như vậy tôi có thể phân ra rõ ràng, về phần tôi thích ai không liên quan tới anh.” Đối với người đàn ông đã từng đánh nhau với mình, Chino không hề có ngữ khí tốt, từ lần đầu tiên nhìn thấy Charles anh liền nghĩ người này không phải là người tốt.

Từ trong túi lấy qua một điếu thuốc châm lên, Charles chậm rãi phun ra một ngụm khói: “Ha hả, ý nghĩ thật ngây thơ, cậu thích ai đương nhiên không liên quan đến tôi, thế nhưng người nhà cậu sẽ không cho phép cậu yêu một người đàn ông, nếu như bởi vì bọn họ biết cậu thích một người đàn ông mà làm khó Đường Phong thì chuyện này sẽ có liên quan đến tôi.

Khóe miệng người này kéo ra một tia cười cợt tàn nhẫn: “Không có kết quả không có tương lai, cậu muốn làm liều thì đi tìm người khác, nghe cho rõ đây đại minh tinh của tôi, tôi không phải đang đe doạ hay cảnh cáo cậu, tôi không sợ cậu cũng không e ngại người nhà cậu, cậu tiếp tục thích Fiennes của cậu, mà Đường Phong, cậu ấy không phải của cậu.”

“Lẽ nào cậu ấy là của anh?” Chino có chút tức giận.

Charles lập tức cười vui, nâng cằm nói: “Không sai, cậu ấy là người của tôi.”

“Anh có thể làm gì cho cậu ấy? Người như anh tôi thấy rất nhiều, có người mới liền không cần tình cũ, tôi không cho phép anh tổn thương cậu ấy.”

“Quá buồn cười, cậu không cho phép? Cậu cho cậu là hoàng đế trên sân khấu sao? Nghe kỹ đây, có thể nói ra những lời này vậy chỉ có thể nói rõ cậu một chút cũng không hiểu Đường Phong, cậu ấy là người kiên cường thông minh nhất tôi từng thấy, không phải là cậu hoặc là tôi có thể đơn giản xúc phạm.” Vỗ vỗ vai Chino, lúc Charles xoay người rời đi lại phun ra một câu ở bên tai đối phương, “Nhớ kỹ lời tôi nói.”

Tất cả chuyện này đều bị Đường Phong nhìn vào trong mắt, nhìn người đàn ông đi về phía cậu, cậu hỏi: “Anh và Chino nói chuyện gì vậy?”

“Chuyện giữa những người đàn ông.” Charles chớp chớp mắt với Đường Phong, cười đến vô lại.

“Tôi không phải đàn ông sao?” Đường Phong thiêu mi.

“Cậu là đàn ông của tôi.”

Lại một câu làm cho người ta không nói được lời nào, Đường Phong hít sâu một hơi, quên đi, cậu nói không lại lưu manh.

Bọn họ đứng ở gần đó chờ Chino, Đường Phong thấy Chino xoay người đang chuẩn bị đi đến chỗ họ, lúc này chàng trai trẻ tuổi kia dường như thấy được một người quen, sau khi đi hai ba bước liền ngừng lại.

Người tới là một người đàn ông trưởng thành trên dưới bốn mươi, tóc nâu mắt bích lục, phong độ nho nhã, Chino đi qua bắt chuyện với đối phương, hiển nhiên là quen biết.

Lúc Đường Phong nhìn thấy người đàn ông kia thì hơi sửng sốt một chút, cậu thấy được một người không phải rất muốn thấy.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. 04/08/2015

    […] 20 – Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: