khuynh tẫn triền miên – chương 187+188

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 187: giả tính đau bụng sinh.

 

Vân Khuynh thỉnh cầu khiến Liên Cừ giật mình, vẻ mặt Liên Cừ buồn bã, lắc đầu, vẫn chưa trả lời.

Vân Khuynh có chút sốt ruột: “Biểu ca đây là?”

Y cũng không phải thật sự muốn kết quả gì đó, chỉ là muốn cầu một cái an tâm thôi.

Nhưng Liên Cừ cự tuyệt y, là không muốn sao?

Liên Cừ nâng tay, ý bảo y không cần gấp gáp, sau đó mở miệng giải thích: “Ta chỉ là sợ không chính xác mà thôi, cho nên ta đã quyết định không vì bất cứ kẻ nào bói toán.”

Vân Khuynh nghe vậy trừng lớn hai mắt: “Không chính xác? Sao có thể, biểu ca vì sao lại không bói cho ai?”

Mặc kệ là người ngoài, hay là Tần Vô Song Tần Vô Phong, đối với tinh tượng bói toán của Liên Cừ đều là vô cùng tín phục.

Vân Khuynh còn nhớ rõ lần trước lúc gặp nhau, Liên Cừ cũng là cực kỳ tự tin, nhưng hiện tại?

“Ta. . .”

Liên Cừ vươn bàn tay, nhìn nhìn, có chút thương cảm: “Ta không biết mình làm cái gì. . .

Ta tự nhận không có làm bất cứ việc gì vi phạm lời căn dặn của sư phụ, thế nhưng, bắt đầu từ mấy tháng trước, năng lực tinh tượng của ta, dần dần suy nhược, hôm nay bói toán là một mảnh hỗn độn mê man, căn bản xem cũng không được gì.”

Không chỉ như thế, mùi hoa sen toàn thân hắn che giấu từ nhỏ, cũng chậm rãi, không bị khống chế bắt đầu khôi phục.

Hương sen kia cũng là một trong những nguyên nhân lúc ở Khôn thành, hắn bị Hiên Viên Bất Kinh lần đầu gặp mặt nhìn thấu thân phận.

Những biến hóa vi diệu này, đều đang tiết lộ tin tức nào đó cho Liên Cừ, đáng tiếc, chính hắn lại không thể hiểu rõ.

Hắn từng nghĩ tới có thể là vì tình kiếp năm ngoái hắn bói ra cho mình hay không.

Thế nhưng, đến tận bây giờ, hắn cũng không có sản sinh tình ái dây dưa với bất luận kẻ nào, vậy sao lại có tình kiếp?

Cảm giác tương lai không xác định, không thể nắm giữ này, khiến Liên Cừ cũng bắt đầu bất an.

Hắn cũng dự định sau khi giúp Vân Khuynh sinh hạ hài tử liền đi Lưu Ly tiểu trúc, tìm sư phụ không hỏi thế sự nhiều năm của hắn thỉnh giáo một chút, sau đó trở về Thiên Cơ đảo, có thể không bước ra ngoài, liền không bước ra ngoài.

Dù sao năng lực của hắn, biến mất sau khi rời khỏi Thiên Cơ đảo, biết đâu đây cũng là một trong những nguyên nhân năng lực hắn giảm sút.

Vân Khuynh giật mình, vì sao y có một loại ảo giác mọi việc của tất cả mọi người gần đây đều bất lợi?

Thu tay về ôm chặt noãn lô, Vân Khuynh nói với Liên Cừ: “Biểu ca không cần lo lắng, có lẽ biểu ca gần đây lo lắng giải cổ cho ta, lại vội vàng chiếu cố ta, tâm trạng bị phân tâm mới trở nên như vậy, hẳn là qua một đoạn thời gian sẽ ổn thôi.”

Liên Cừ không nói gì, chỉ là gật đầu.

Đối với năng lực bói toán tinh tượng từ nhỏ cảm thấy hứng thú, có được trong nhiều năm, đột nhiên biến mất, Liên Cừ vẫn là phi thường không thích ứng, rất bất an.

Giống như chỗ dựa nhiều năm đột nhiên biến mất. . .

Đương nhiên, tinh tượng bói toán cũng không phải chỗ dựa của hắn, nhưng hắn lại rất coi trọng mấy thứ kia.

Lúc ở Thiên Cơ đảo, hắn gần như không để ý đến bất cứ chuyện gì khác, mỗi ngày đều là nghiên cứu tinh tượng bói toán, bởi vậy hắn mới có khí chất thanh dật tuấn nhã, phiêu dật như tiên.

Mùa xuân tuyết tan quả thật là khí lạnh đánh đột kích, ở bên ngoài ngồi một hồi, Vân Khuynh liền cảm thấy rất lạnh.

Liên Cừ vẫn chú ý tới thần sắc của y, tự nhiên là nhanh chóng dìu y vào nhà.

Biến cố lần giải cổ kia, thực sự dọa sợ Liên Cừ, hắn rất sợ Vân Khuynh ở dưới tay hắn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

. . .

Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong lúc thời gian trốn đi, Tần Vô Song và Tần Vô Phong coi như đều lãnh tĩnh hơn.

Chí ít bọn họ hiện tại gặp nhau, cũng sẽ không trừng mắt với đối phương.

Thế nhưng, hiện tại bọn họ nhìn thấy nhau, chỉ coi như không nhìn thấy, là hoàn toàn không nhìn, không biết là so với trước đây trợn mắt nhìn nhau là tốt hay xấu hơn.

Vân Khuynh được Liên Cừ Liên Duyệt chăm sóc, mỗi ngày đều có người báo cáo tin tức Vân Khuynh cho bọn hắn, hơn nữa đêm khuya chính bọn hắn cũng đến xem xét, bọn họ đối với sinh hoạt của Vân Khuynh từng chút đều nắm trong tay.

Duy nhất không được hoàn mỹ chính là không thể tự mình ở bên Vân Khuynh.

Song song làm những chuyện này, Tần gia huynh đệ, lần thứ hai cũng bắt đầu trở lại công tác của mình.

Tần Vô Hạ đối với chuyện hai người ca ca vẫn là không quá rõ ràng, hai người ca ca hắn đều kính trọng, hắn tự nhiên không muốn thấy giữa bọn họ có bất cứ khoảng cách nào, thế nhưng, cho dù muốn giúp giải hòa, hắn cũng là lòng có dư mà lực không đủ.

Bởi vì vừa qua năm mới vài ngày, cũng chính là ngày Tần Vô Song trở về chưa được mấy ngày, thậm chí ngay cả cổ độc của Vân Khuynh chưa được giải, hắn liền vì chuyện Xích Huyết Kiếm, rời khỏi Tần gia, vội vã chạy đến Phù Vân sơn trang.

Bởi vậy chuyện Tần Vô Hạ muốn giúp Tần Vô Song và Tần Vô Phong hòa thuận lần thứ hai lại bị mắc cạn, vào lúc này, hắn vẫn không biết Tần Vô Song và Tần Vô Phong là vì Vân Khuynh mới đi đến loại tình trạng hiện nay.

Tần Du Hàn bởi vì dính chặt với Liên Duyệt, số lần gặp được Vân Khuynh dần dần nhiều lên, sau khi biết Liên Duyệt đối với Vân Khuynh thật sự là chiếu cố tiểu bối, hắn đối với nam tức phụ ôn nhu hòa khí lại tuấn mỹ này, càng xem càng thuận mắt.

Tần gia ba huynh đệ, từ nhỏ đều là hài tử bướng bỉnh kiên cường, ngoại trừ lần này vì chuyện Vân Khuynh dựng lên, còn chưa bao giờ khiến hắn lo lắng.

Cũng không để hắn thể nghiệm cảm giác bảo hộ nhi tử, được nhi tử hâm mộ, Vân Khuynh hiện tại, lại khiến hắn tìm thấy cảm giác hòa ái khi làm phụ thân.

Kỳ thực, nếu hắn chỉ là đa của Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Vân Khuynh ở trước mặt hắn, tất nhiên sẽ rất câu nệ.

Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại là ‘Tỷ phu’ của Vân Khuynh, cho nên, Vân Khuynh vô ý thức cho rằng hắn là ‘Tỷ phu’ đối đãi với hắn cũng không quá khách khí, vừa kính nể lại có thân cận.

Đến hiện tại, Liên Duyệt và Tần Du Hàn cũng không còn nhúng tay vào chuyện giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong, tuy rằng Tần gia nhị lão vì hai nhi tử ở chung như vậy mà có chút thương cảm, thế nhưng bọn họ vẫn tin chắc hai hài tử này chung quy sẽ nghĩ thông.

Ôm một tia hi vọng, bọn họ đều mong muốn sự tình xuôi theo phương hướng phát triển tốt nhất.

Thế nhưng, mặc kệ nói như thế nào, tất cả Tần gia, ở biểu hiện mặt ngoài đều đã khôi phục bình thường.

Vân Khuynh tất cả đều tốt, nhưng chỉ có cái bụng là càng lúc càng lớn, lớn đến dọa người.

Liên Cừ Liên Duyệt thậm chí có lần hoài nghi, lấy thân thể gầy yếu của Vân Khuynh, ôm theo cái bụng to phình như thế, cái bụng có thể bị căng rách hay không. . .

Dù sao, bụng Vân Khuynh hiện tại đã lớn hơn hai cái bụng tẩu tử bình thường mang thai một ít. . .

Mang thai như thế, Vân Khuynh triệt để không xuống giường được.

Cũng may, chỉ là bụng lớn, các chuyện khác gì đó cũng không có, mọi người còn đang đoán, có thể là nam tử mang thai khác với nữ tử, cho nên mới có như vậy.

Tất cả mọi người ôm lấy thái độ thấp thỏm cẩn thận, từng li từng tí chăm sóc Vân Khuynh.

Hiện tại Vân Khuynh nhất cử nhất động, hầu như là toàn bộ tâm tình của đám người cầm quyền Tần phủ.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song tự nhiên không cần phải nói, Liên Duyệt là một chút cũng không thua hai người huynh đệ lo lắng Vân Khuynh và hài tử trong bụng y, Tần Du Hàn còn lại là càng thêm mong đợi hài tử.

Còn Liên Cừ, làm thủ tịch đại phu hiện nay của Vân Khuynh, trách nhiệm của hắn là nặng nhất, áp lực lớn nhất.

Lúc này, Liên Cừ vừa rời đi, hắn muốn một lần nữa đổi dược cho Vân Khuynh. . .

Bởi vì có chút dược dùng nhiều, hiệu quả sẽ yếu bớt, cho nên Liên Cừ dựa vào y thuật cao siêu của mình, cách một đoạn thời gian lại đổi dược mới có ích cho thân thể Vân Khuynh.

Liên Cừ vừa viết xong đơn dược, giao cho tiểu đồng, để tiểu đồng đi bốc dược, Liên Duyệt liền hấp tấp chạy tới, sắc mặt tái nhợt nói với Liên Cừ: “Ngươi mau đi xem tiểu Khuynh một chút, y kêu đau bụng, có phải là sắp sinh hay không?”

Liên Cừ vừa nghe, bất chấp tất cả, lập tức chạy ra ngoài cửa.

Thời gian Vân Khuynh mang thai, bấm ngón tay tính tính, cũng chỉ hơn bảy tháng, tẩu tử bình thường đều là mười tháng hoài thai, nghĩ đến Vân Khuynh cũng sẽ không khoa trương đến mức sớm hơn ba tháng.

Cho nên Liên Cừ sợ xảy ra biến cố khác, vô cùng lo lắng chạy về.

Vân Khuynh ở trên giường run nhè nhẹ, bởi vì bụng y đã nhô lên rất cao, y gần như là xoay người cũng trắc trở.

Khuôn mặt tuyệt mỹ của y tái nhợt không gì sánh được, từng giọt mồ hôi theo cái trán trắng noãn của y chảy xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ vặn vẹo thành một đoàn.

Liên Cừ vừa thấy khẩn trương vô cùng, lập tức nắm tay Vân Khuynh, bắt mạch cho y.

Trong khoảng thời gian này Liên Cừ vì Vân Khuynh, đặc biệt nghiên cứu sách thuốc về phương diện nữ tính mang thai, quan sát một trận, hắn còn có chút không thể tin được.

Nếu như hắn đoán không sai, Vân Khuynh hiện tại là giả tính đau bụng sinh thuộc về thời kỳ trước khi sinh.

Loại đau bụng sinh này nếu thời gian ngắn, sẽ kết thúc rất nhanh, nhưng thời gian dài, cũng phải mười ba mười bốn ngày.

Hiện tại mặc kệ là cái nào, đều khiến Liên Cừ đau đầu không ngớt.

Nếu như là thời gian ngắn, vậy nói lên Vân Khuynh lập tức sẽ sinh, thời gian Vân Khuynh mang thai ngắn như vậy, cái bụng lại lớn như thế, Liên Cừ thật đúng là thấp thỏm sợ gặp phải biến cố gì đó.

Nếu như thời gian dài thêm, vậy Vân Khuynh lại khổ.

Loại giả tính đau bụng sinh này, trên cơ bản là cách mỗi nhất khắc lại xuất hiện một lần. . . Nói vậy, Vân Khuynh sẽ bị lăn qua lăn lại rất thảm.

Nhìn Vân Khuynh, tưởng tượng đến nữ tử trên đời này, Liên Cừ cảm thán không ngớt, may là mình không phải nữ tử, không cần chịu tội như vậy.

Ai, làm một người nam tử như Vân Khuynh, còn cam nguyện sinh hài tử cho Tần Vô Song như vậy. . .

Nếu hắn là Tần Vô Song, hắn liền thấy thỏa mãn.

Liên Cừ truyền nội lực cho Vân Khuynh, lại gọi người sắc dược cho y, giúp Vân Khuynh giảm bớt thống khổ.

Lăn qua lăn lại hơn một canh giờ, Liên Cừ rốt cục xác nhận, đây là giả tính trường kỳ đau bụng sinh.

Nói là trường kỳ, cũng chỉ hơn mười ngày, nói cách khác, hơn mười ngày sau, Vân Khuynh sẽ sinh.

Cái bụng lớn như vậy, hài tử tám tháng?

Lúc sinh ra, không biết sẽ như thế nào. . .

 

 

Chương 188: sắp lâm bồn.

 

Thân thể Vân Khuynh bị giả tính đau bụng sinh lăn qua lăn lại, bên kia tâm Tần Vô Song Tần Vô Phong mấy người cũng đồng dạng bị lăn qua lăn lại.

Đặc biệt Tần Vô Song và Tần Vô Phong nghe nói lúc loại đau bụng sinh này phát tác Vân Khuynh thống khổ, liền càng ngồi không yên.

Bọn họ muốn gặp Vân Khuynh, ở bên Vân Khuynh, bức thiết muốn như vậy! ! !

Lúc Tần Vô Song và Tần Vô Phong không hẹn mà gặp cùng đi đến chỗ Liên Cừ, tranh thủ quyền lợi được gặp Vân Khuynh, Liên Cừ nhiều lần lo lắng, cuối cùng đồng ý yêu cầu của họ.

Để bọn họ gặp Vân Khuynh, thế nhưng hai người không thể song song xuất hiện, để công bằng, hai người trao đổi mỗi người xuất hiện một ngày giúp đỡ chăm sóc Vân Khuynh.

Liên Cừ kỳ thực đều chỉ là vì hai người suy nghĩ, biết bọn họ xác thực lo lắng cho Vân Khuynh, sợ rằng nếu không để cho bọn họ gặp Vân Khuynh sẽ khiến bạo động, cho nên mới chịu đáp ứng.

Liên Cừ tuy rằng đáp ứng bọn họ gặp Vân Khuynh, nhưng tuyệt không có nghĩa hắn muốn cho Vân Khuynh biết hình dạng không được tự nhiên hiện tại giữa Tần Vô Phong và Tần Vô Song, cho nên hắn mới nghĩ đến biện pháp để hai người chia nhau cách một ngày.

Đối với quyết định này của Liên Cừ, Tần Vô Song trong lòng thực không phục, rõ ràng Vân Khuynh là người của hắn, mang thai cũng là hài tử của hắn, vì sao hắn phải bởi vì người khác mà không thể bất cứ lúc nào cũng ở bên Vân Khuynh?

Chỉ là tuy rằng bất mãn, thế nhưng với hai lựa chọn Liên Cừ đưa ra. . .

Hoặc là không gặp, hoặc là cùng Tần Vô Phong trao đổi mỗi ngày đến gặp Vân Khuynh, hắn vẫn là lựa chọn cùng Tần Vô Phong thay nhau chăm sóc Vân Khuynh.

Có thể gặp một ngày đêm, vẫn tốt hơn không được gặp. . .

Biết đâu, lui bước như vậy, chỉ là bắt đầu mà thôi.

Thỏa hiệp như vậy đã định trước Tần Vô Song ngày sau phải thối lui, không chỉ là một bước này.

Bước chân hắn đã buông lỏng, có lẽ theo một bước này, hắn sẽ chậm rãi, liên tục lui về phía sau, thẳng đến khi lùi về ranh giới hắn có thể kiên trì. . .

Hai người thay phiên bắt đầu từ Tần Vô Song.

Khi Vân Khuynh nhìn thấy Tần Vô Song, xác thực sợ hãi một trận, chỉ là, tuy rằng không có biểu hiện ra ngoài, nhưng kỳ thực y cũng rất tin tưởng Tần Vô Song, cho nên nhìn thấy Tần Vô Song y vẫn rất vui vẻ.

Ngoại trừ ngạc nhiên lúc lần đầu gặp lại hắn, toàn bộ tâm tư liền lập tức bị vui sướng vây quanh.

Vân Khuynh giãy dụa từ trong chăn vươn tay, muốn kéo Tần Vô Song: “Vô Song. . .”

Tần Vô Song lập tức đưa tay đến, nắm lấy Vân Khuynh.

“Khuynh nhi, khổ cực ngươi.”

Thấy bụng Vân Khuynh nhô lên, Tần Vô Song kinh hồn táng đảm, cách ngày giải cổ độc cũng chỉ hơn ba tháng, bụng của Vân Khuynh dĩ nhiên lớn nhiều như vậy.

Hắn không thể tin được, cái bụng bằng phẳng như vậy, sao lại biến lớn như thế, khiến hắn thẳng sợ cái bụng nho nhỏ của Vân Khuynh sẽ vì oa oa trong bụng mà rách mất.

Nhìn thấy Vân Khuynh, bởi vì cái bụng của Vân Khuynh, Tần Vô Song lo lắng không giảm phản tăng, cũng càng thêm nghĩ nghĩ thân thể Vân Khuynh rất thần kỳ.

Vân Khuynh nắm tay Tần Vô Song, hai bàn tay xa cách thật lâu, chăm chú nắm cùng một chỗ, mười ngón giữ chặt.

“Khuynh nhi. . .”

Tần Vô Song thì thào tự nói, hơi ấm trong tay, khiến hắn có chút cảm động.

Giờ khắc này bàn tay hắn nắm, với hắn mà nói là quan trọng nhất.

Lúc này Tần Vô Song có chút mờ mịt, hắn vừa mới về nhà, lúc biết chuyện Vân Khuynh và Tần Vô Phong, có phải là quá không lãnh tĩnh hay không? Cho nên mới lâu như vậy không gặp được Vân Khuynh?

Thế nhưng. . .

Ánh mắt Tần Vô Song nhìn khí sắc Vân Khuynh không phải tốt, khuôn mặt nhỏ nhắn hình như lại có chút gầy gò, chậm rãi tham luyến lướt qua dọc theo mặt mày của Vân Khuynh, liên tục đi xuống, cuối cùng rơi lên cái bụng đã nhô lên rất cao.

Lúc này, chỉ có Vân Khuynh và hài tử là quan trọng nhất, cái khác gì đó đều không quan trọng.

Vân Khuynh đọc ra lo lắng và yêu thương trong mắt Tần Vô Song, trong lòng một trận ấm áp, y không thấy trên khuôn mặt Tần Vô Song có bất cứ lạnh lùng và nổi giận gì, cho nên chính y tự nhiên cũng sẽ không đề chuyện Tần Vô Phong.

Ngón tay nắm cùng Tần Vô Song hơi giật giật, ma sát mu bàn tay Tần Vô Song: “Vô Song, không cần lo lắng, ta hiện tại trải qua chính là phần lớn mọi người mang thai đều phải trải qua, không có việc gì, ta nhất định có thể chống đỡ.”

Lời tuy là nói vậy, nhưng y dù sao cũng là lấy thân thể kỳ lạ như vậy mang thai, trắc trở bên trong nói vậy cũng là không thiếu.

“Bất luận thế nào, ta đều sẽ ở bên ngươi.”

Tần Vô Song gia tăng lực đạo trên bàn tay, cầm tay Vân Khuynh càng thêm chặt.

Vân Khuynh hơi cong lên khóe môi, cười cười, buông xuống lông mi giấu đi vài phần buồn bã.

Thế nhưng lập tức, y liền lấy lại tinh thần.

Mấy ngày nay, y một mực phiền não một việc, hiện tại Tần Vô Song tới, vừa lúc có thể giúp y giải quyết phiền phức kia.

“Vô Song.”

Đôi mắt tối tăm của Tần Vô Song mang theo ấm áp nhu hòa, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Trong lúc ngẩn ngơ, Vân Khuynh có cảm giác hai người dường như nhớ về trước đây.

Vân Khuynh nỗ lực ổn định tâm tư của mình nói: “Mấy ngày nay, ta một mực nghĩ. . .”

Ánh mắt y nhu hòa xuống, Tần Vô Song lại cho rằng y muốn đề đến Tần Vô Phong, lập tức trầm mặt.

May là lúc này Vân Khuynh có tâm sự khác, cũng không nhìn thấy Tần Vô Song đột biến tình tự, y chỉ là ôn hòa như trước nói: “Ta đang suy nghĩ, hài tử trong bụng, nên lấy tên gì. . .”

Sinh xong hài tử y sẽ rời đi, trước khi đi, y mong muốn biết được tên hài tử của mình.

Tần Vô Song lần đầu tiên sắp phải làm đa đa, ngày trước do quá bận rộn bôn ba vì dược, sau lại bởi vì Tần Vô Phong mà không thể ở bên Vân Khuynh.

Tuy rằng cả ngày lo lắng Vân Khuynh và hài tử, nhưng hắn đích xác chưa từng nghĩ tới hài tử trong bụng Vân Khuynh nên lấy tên gì.

Hôm nay Vân Khuynh nhắc tới hắn mới nghĩ đến vấn đề này.

Hắn thật là quan tâm sẽ bị loạn, càng là chuyện lưu ý, càng là người lưu tâm, càng dễ quên.

“Khuynh nhi còn chưa nghĩ ra sao?”

Tần Vô Song hỏi ra miệng, trong lòng cũng bắt đầu cân nhắc tên gì mới hợp đây?

Vân Khuynh lắc đầu: “Ta vẫn chưa nghĩ ra chủ ý nào tốt, Vô Song cũng suy nghĩ một chút đi.”

Tần Vô Song hiện tại đã bắt đầu rất dụng tâm suy nghĩ.

Nửa ngày sau, Tần Vô Song cười cười: “Sơ Vân? Tên này thế nào?”

Vân Khuynh đem hai chữ đọc ở trong miệng: “Sơ Vân. . . Sơ Vân, giống như là mặt trời mới mọc, mang theo vài phần ý tứ sống lại. . .”

Đọc đọc, Vân Khuynh lấy lại tinh thần: “Thế nhưng, ta thấy tên này vẫn thiếu một tia dương cương khí.”

Tần Vô Song giơ giơ lông mày: “Nói không chừng hài tử trong bụng Khuynh nhi, là một nữ nhi nhu thuận khả ái. . .”

Nói xong Tần Vô Song lại bắt đầu nghĩ tên khác.

“Như vậy, Chiêu Minh thế nào?”

Vân Khuynh cười mà không nói, từ trong tên này, chỉ biết trong tương lai Tần Vô Song cũng là chờ mong và thương yêu hài tử.

Y giật giật lông mày mảnh khảnh: “Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn (*), Vô Song nghĩ tên Sơ Ảnh này thế nào?”

(*) Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn: 2 câu trong bài thơ nào đó của Lâm Hòa Thịnh đời Tống =..= dịch nghĩa ra thì tàm tạm là như thế này:

Ảnh mờ dọc ngang trên nước cạn.

Hoa mai lững lờ trăng hoàng hôn.

Tần Vô Song nghe xong nghĩ cũng tốt, trong đầu lại liên tiếp không ngừng tuôn ra từ ngữ tốt đẹp, muốn đem tên tự tốt nhất đưa cho hài tử tương lai của mình, nhưng thật khó mà chọn lựa.

Có lẽ Vân Khuynh cũng là nguyên nhân này, cho nên mới suy nghĩ rất nhiều ngày, mà như trước vẫn không nghĩ ra kết quả.

“Hai người các ngươi, nhiều ngày không thấy, hôm nay vừa gặp, sao cả đám lại đều mày chau mặt ủ như vậy?”

Liên Duyệt hiện tại mỗi ngày đều đến chỗ Vân Khuynh, vừa thấy hai người, thấy trên khuôn mặt bọn họ đều mang theo vẻ khổ não, không khỏi mở miệng hỏi.

Bởi vì chuyện Tần Vô Phong, dưới đáy lòng Tần Vô Song cùng Liên Duyệt còn có một tia khoảng cách, thế nhưng hôm nay tâm tình của hắn rất tốt, cũng không thèm nghĩ đến chuyện khiến kẻ khác không thoải mái, hắn mỉm cười nói: “Chúng ta đang đặt tên cho hài tử chưa xuất thế, nương cũng không thể lười biếng, cũng phải suy nghĩ với chúng ta.”

Liên Duyệt ngẩn ngơ, vỗ vỗ đầu mình: “Đúng vậy, chuyện quan trọng như thế, dĩ nhiên quên. . .”

Vì vậy Liên Duyệt cũng gia nhập vào hàng đặt tên của bọn họ.

Ngày hôm nay, mọi người như trước nói nói cười cười, dường như chuyện vài ngày trước, căn bản chưa từng xảy ra, Vân Khuynh thiếu chút nữa liền cho rằng chuyện này, chỉ là một ảo giác của y.

Thẳng đến ngày thứ hai, Tần Vô Phong xuất hiện, mà Tần Vô Song không có xuất hiện, y mới mơ hồ hiểu rõ tình hình hiện tại.

Tuy rằng hiện tại ở trong lòng Vân Khuynh, càng quan tâm chính là thái độ của Tần Vô Song, thế nhưng Vân Khuynh ở trước mặt Tần Vô Song vẫn có thể trầm tĩnh lại.

Còn ở trước mặt Tần Vô Phong, lại càng khó có thể thả lỏng.

Thứ nhất thân phận hai người như vậy, thứ hai y nhất thời cũng không rõ mình rốt cuộc đối với Tần Vô Phong là một loại cảm tình như thế nào, cho nên đối với Tần Vô Phong, thản nhiên lúc ban đầu nơi đáy lòng y đã sớm rút đi, trở nên phức tạp không gì sánh được.

Nhưng Tần Vô Phong, lại vẫn đối với y như thường ngày, nhìn qua cũng không đem việc Vân Khuynh xa cách để ở trong lòng.

Cứ như vậy, ngày qua ngày có Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người thay phiên nhau làm bạn, Vân Khuynh liền quen thuộc loại giả tính đau bụng sinh này.

Theo thời gian trôi qua, hơn mười ngày sau, giả tính đau bụng sinh, đã biến thành đau bụng sinh thực sự.

Hôm nay là ngày Tần Vô Phong đến, Tần Vô Phong ngồi ở bên giường, dốc lòng chăm sóc Vân Khuynh.

Vào lúc Vân Khuynh ôm bụng kêu lên đau đớn, hắn chỉ nghĩ là giả tính đau bụng sinh như ngày thường, nắm tay Vân Khuynh, truyền nội lực cho y, ở một bên sốt ruột chờ đau bụng sinh không thể tránh khỏi này qua đi.

Thế nhưng, Vân Khuynh hét to, dưới thân liền xuất hiện vết máu.

Tần Vô Phong triệt để luống cuống, lập tức gọi tới Liên Cừ.

Liên Cừ bắt mạch, liền mặt âm trầm nói với Tần Vô Phong và Liên Duyệt: “Đã đến lúc lâm bồn. . . Vân Khuynh y, sắp sinh. . .”

Tuyên cáo này đem Tần Vô Phong và Liên Duyệt dọa thẳng dưới chân run lên.

Vân Khuynh hoài thai hơn tám tháng, bọn họ một mực chờ mong từng li từng tí chăm sóc tiểu oa nhi, cuối cùng muốn xuất thế, bọn họ vừa vui mừng vừa lo lắng.

“Tiểu Cừ, chúng ta phải chuẩn bị cái gì?”

Liên Cừ nhăn mày suy nghĩ một chút.

“Chuẩn bị một ít lát nhân sâm, mặt khác, kêu hạ nhân đun nhiều nước nóng. . .

Ở đây giao cho ta là được, cô cô ngươi lưu lại cùng ta chăm sóc Vân Khuynh, Vô Phong biểu ca trước hết đi ra ngoài đi. . .

Được rồi, còn phải tìm người gọi Vô Song biểu đệ tới, dù sao, hắn phải làm đa đa rồi.”

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. hình như sinh đôi thì phải ^O^

  2. hahongnguyet says:

    sợ sinh ba luôn ý chứ!! Kinh dị thật…sau này ta hổng dám sinh con đâu… = =

Để lại bình luận

%d bloggers like this: